Tao có vài thắc mắc:
1. Khổng tử có biết cách Tể Ngã đối xử với cha mẹ khi họ còn sống, và những ngày cuối đời thế nào ko? Nếu lỡ may giai đoạn đó mức độ "hiếu" của Tể Ngã cao hơn nhiều người đương thời, thì liệu Tể Ngã có quyền an nhiên sau khi cha mẹ qua đời, vì lúc cha mẹ còn sống, ông đã làm tất cả bổn phận của 1 người con có hiếu? Và nếu những ngày cuối đời, cha mẹ Tể Ngã cảm nhận rõ nhất và ghi nhận cái hiếu của con mình, đã căn dạn Tể Ngã ko cần quá đau thương quá lâu, vì sinh lão bệnh tử do trời còn con mình đã tận lực rồi, thì sao?
2. Khổng tử nghĩ gì về tình huống 1 người con sống lương bạc với cha mẹ (từ trung tính đến bất hiếu) nhưng lúc cha mẹ chết thì hối hận thật và chăm chỉ để tang 3 năm trong lòng tràn đầy thành kính và sám hối? Như vậy là nhân hay bất nhân?
3. Khổng tử nếu đối mặt với quan điểm hiện đại rằng con cái ko dc chọn sinh ra trên đời thì sẽ nhận định thế nào về chữ hiếu?
4. Có chắc 3 năm là đủ? Trong khi thời khổng tử (và suốt thời phong kiến) thì trẻ con phải 5-7 tuổi mới bắt đầu xuống ruộng phụ giúp cha mẹ dc. Ngoài ra với nền tảng y tế thấp ngày xưa thì 3 tuổi hay 5 tuổi hay 7 tuổi thì đều dễ tạch như nhau, vậy logic 3 năm là gì?
Câu hỏi của bạn rất hay, tôi thử trả lời theo góc nhìn của Nho gia, chứ không nói đó là chân lý tuyệt đối nhé
1. Nếu Tể Ngã đã hiếu khi cha mẹ còn sống thì có quyền an nhiên sau khi cha mẹ mất không?
Theo tôi là, có thể. Vì Nho gia chưa bao giờ dạy rằng chỉ nhìn vào thời gian để tang là đủ để kết luận một người có hiếu hay không.
Nhưng điều Khổng Tử hỏi Tể Ngã không phải là: "Con đã hiếu chưa?" mà là: "Sau một năm, lòng con có thật sự an không?"
Đó là một câu hỏi về nội tâm. Nếu Tể Ngã thực sự đã tận hiếu và cha mẹ cũng dặn con đừng quá đau buồn, thì tôi nghĩ cuộc đối thoại sẽ khác.
Luận Ngữ không ghi giả định đó, nên Khổng Tử chỉ phán xét dựa trên câu trả lời "Con thấy an."
2. Người lúc sống bất hiếu nhưng sau khi cha mẹ mất mới thành tâm để tang ba năm thì sao?
Theo chính tinh thần "Lễ phải có Nhân", thì tôi nghĩ Khổng Tử cũng không xem đó là viên mãn.
Nếu chỉ có lễ mà không có nhân thì là hình thức.
Nhưng nếu thật sự sinh lòng hối cải thì Nho gia cũng không cấm con người sửa mình.
Lễ lúc ấy không xóa được lỗi cũ, nhưng có thể là điểm khởi đầu của sự chuyển hóa.
3. Nếu con cái không được chọn sinh ra thì còn phải hiếu không?
Đây là điểm khác biệt giữa tư tưởng hiện đại và Nho gia.
Nho gia không đặt nền tảng đạo hiếu trên hợp đồng hay sự đồng ý được sinh ra.
Nó dc đặt trên một thực tế rằng: sự sống, sự nuôi dưỡng và trưởng thành đều nhận từ cha mẹ.
Có thể không đồng ý với tiền đề ấy, nhưng đó là hệ quy chiếu của Nho gia.
4. Vì sao là ba năm mà không phải năm hay bảy năm?
Theo các chú giải cổ, 3 năm không nhằm tính chính xác đến từng tháng, mà vì cổ nhân quan niệm đứa trẻ khoảng ba tuổi mới thật sự rời vòng tay bế bồng của cha mẹ.
Đó là một con số mang tính biểu tượng nhiều hơn là sinh học.
Nếu biến nó thành phép tính nuôi 3 năm thì trả 3 năm thì đúng là sẽ phát sinh rất nhiều nghịch lý như bạn nêu.
Vì vậy tôi cũng kết luận ở cuối bài rằng: 1 năm hay 3 năm là cái khuôn có thể bàn lại, còn điều tôi muốn giữ là câu hỏi mà Khổng Tử đặt ra: lòng biết ơn của con người có còn hay không?