Live 📚GIẢI PHẪU MỔ XẺ MỘT THÂN XÁC@Olineasdf — phần 2 cùng Trình Ca🌸

🌸@Olineasdf — Có những người càng nói nhiều, càng để lộ cấu trúc bên trong.

Tôi vốn không thích kiểu đánh giá một con người bằng vài câu chửi, vài cái nick hay một con số IQ tự phong.

Con người phức tạp hơn thế.

Nhưng một điều thú vị là người ta có thể kiểm soát câu mình nói, nhưng rất khó kiểm soát hoàn toàn những gì cách nói ấy tiết lộ.

Khi tôi quan sát @Olineasdf một thời gian.
Không cố tìm lỗi và không cố tìm điểm yếu.
Chỉ là quan sát.

Và càng quan sát, tôi càng thấy Thầy ấy có một kiểu cấu trúc khá thú vị.

1. @Olineasdf không đơn giản là người thích nói
Có một khác biệt rất lớn giữa việc người nói để được nghe

người nói để quan sát phản ứng của người khác.

Olineasdf có dấu hiệu của kiểu thứ hai.

Hắn không chỉ đưa một ý kiến ra rồi bỏ đó.

Hắn thường tạo ra một không gian để người khác phản ứng:

người này nổi giận,
người kia phản bác,
người khác nhảy vào,
rồi từ những phản ứng đó lại trở thành dữ liệu cho cuộc nói chuyện tiếp theo.

Nếu đúng như vậy, thì cuộc tranh luận đối với hắn không chỉ là nơi truyền đạt quan điểm.

Nó còn là một dạng thí nghiệm xã hội nhỏ.

Và đây là điểm khiến một người như vậy khó đọc được nội tâm

Bởi vì bạn sẽ nghỉ là :

"BẠN tưởng bạn đang tranh luận với hắn.

Nhưng có khi hắn đang quan sát cách bạn tranh luận. 😜😜
Ahihi
 
Kinh nghiệm của tao là trừ khi mình mất kiểm soát, còn nếu vẫn kiểm soát đc thì tốt nhất đừng đôi co với @Trình Ca . Vì hiếm người nào tự nhận mình sai lắm. @Trình Ca cứ nghĩ rằng nó thật sự trưởng thành rồi, nói thì sâu sắc triết lí, nhưng có biết cái đầu buồi gì đâu .
 
Kinh nghiệm của tao là trừ khi mình mất kiểm soát, còn nếu vẫn kiểm soát đc thì tốt nhất đừng đôi co với @Trình Ca . Vì hiếm người nào tự nhận mình sai lắm. @Trình Ca cứ nghĩ rằng nó thật sự trưởng thành rồi, nói thì sâu sắc triết lí, nhưng có biết cái đầu buồi gì đâu .
Ăn Thầy tôi biết đấy..ahihi. Nghe nói Thầy đẹp trai lắm à, vừa đẹp vừa thông minh. Ước : ))
 
🌸2. THẦY À, THẦY CÓ MỘT LỚP MẶT NẠ RẤT KHÓ NHẬN RA

Đó là sự hài hước.
Người thích đùa có 2 loại.

Một loại đơn giản là thích vui.
Loại thứ hai dùng sự hài hước như một lớp đệm tâm lý.

Nói 1 câu thật → nếu bị phản ứng thì sẽ biến thành joke.

Nói 1 điều nhạy cảm → phủ thêm sarcasm.

Bị đánh trúng → tự trào trước.

Như vậy người đối diện rất khó xác định là

“Rốt cuộc câu này là thật hay chỉ là đùa?”

Đó là một cơ chế giao tiếp cực kỳ hữu ích.

Bởi vì nó cho phép người nói có 1 lối thoát.

Nếu được hưởng ứng là

“Tao nói thật mà.”

Nếu bị phản ứng thì se,

“Đùa thôi mà.”

1 câu nói có thể tồn tại đồng thời ở 2 tầng.

Và người sử dụng nó rất khó bị bắt chết bằng chính lời của mình.

Chính là Thầy @Olineasdf
 
🌸3. NHƯNG THẦY À, MỌI CƠ CHẾ PHÒNG VỆ CỦA THẦY ĐỀU ĐỂ LẠI DẤU VẾT

Đây mới là phần thú vị nhé

Khi một người thường xuyên sử dụng humor để xử lý những tình huống có tính đối đầu, tôi không vội kết luận Thầy là ng yếu đuối hay bất an.

Không đủ đk để xác định điều đó.

Tôi chỉ đặt một câu hỏi là:
Tại sao Thầy cần một lớp đệm giữa mình và sự nghiêm túc?

Có thể đơn giản vì thích phong cách đó.

Có thể vì văn hóa diễn đàn xam

Hoặc có thể vì đó là cách giao tiếp quen thuộc của Thầy chăng?

Nhưng cũng có một khả năng khác là hài hước giúp con người giữ quyền kiểm soát cảm xúc trong một môi trường mà mất kiểm soát đồng nghĩa với mất thế.

Nếu vậy, sự hài hước không còn đơn thuần là hài hước nữa.

Nó trở thành cơ chế kiểm soát khoảng cách của Thầy @Olineasdf
 
🌸4. ĐIỂM TÔI CHÚ Ý NHẤT KHÔNG PHẢI LÀ LÚC THẦY NÓI

Mà là lúc Thầy bị người khác diễn giải.

Một người có thể kiểm soát rất tốt câu chữ của mình.

Nhưng khi người khác nói:

“Tao nghĩ mày thực sự đang như thế này.”

thì tình huống thay đổi ngay.

Bởi vì lúc đó người kia không còn nói về vấn đề.
Họ đang định nghĩa người nói.
Và con người thường phản ứng mạnh hơn với việc bị định nghĩa sai về mình so với việc bị phản bác một quan điểm.

Đây là điểm tôi quan sát @Olineasdf lâu nhất là T bảo vệ luận điểm của mình đến đâu, và bảo vệ hình ảnh của mình đến đâu?

2 thứ đó hoàn toàn khác nhau.
 
🌸5. MỘT NGƯỜI CÓ THỂ THUA TRANH LUẬN MÀ KHÔNG THUA CÁI TÔI

Đây là một bài test rất thú vị nhé

Nếu tôi nói:
“Luận điểm này của bạn sai.”
thì đó chỉ là phản biện.

Nhưng nếu tôi nói:
“Việc bạn lập luận như vậy chứng minh bạn là loại người X.”

thì tôi đã chuyển từ phản biện ý tưởng sang đánh vào bản ngã.

Và đây chính là nơi rất nhiều người thông minh trên mạng mắc bẫy.

Họ không còn bảo vệ luận điểm nữa.

Họ bắt đầu bảo vệ hình ảnh của chính mình.

Từ đó cuộc tranh luận thay đổi hoàn toàn.

Người thắng không còn là người có lý hơn.

Mà là người khiến đối phương phản ứng theo kịch bản của mình.

6. CHO NÊN THẦY OLINEASDF À, THẦY CÓ MỘT ĐIỂM MẠNH — NHƯNG ĐIỂM MẠNH NÀY CŨNG CÓ MẶT TRÁI

Thầy có khả năng quan sát tầng xã hội của cuộc trò chuyện đóm

Nhưng người quan sát quá lâu đôi khi mắc một cái bẫy đó là

nghĩ rằng mình đang đứng ngoài trò chơi.

Thực ra không ai đứng ngoài hoàn toàn.

Khi T quan sát drama, T vẫn đang ở trong drama.

Khi T phân tích đám đông, T vẫn là 1 phần của đám đông.

Khi T quan sát ego của người khác, ego của chính T vẫn tồn tại.

Và đây là nơi tôi tò mò nhất về Thầy Olineasdf.

Không phải
“Thầy là ng thông minh đến đâu?”

Mà là “Thầy có nhận ra chính mình cũng là đối tượng quan sát không vậy ?” hửm!!!
 
trình ca gắn thêm link shopee vào đi chứ mình không tin trên đời lại có người dám viết ra 1 bài như vậy.
Này Thầy Kia Thầy cố tình viết tên tôi như thế hửm!!!

mổ mấy phần mổ tới con cặc của An chưa???
Chưa luôn. Mé kb có chim ko nữa
Ta nghi ngờ lắm : ))
 
🌸@Olineasdf — Có những người càng nói nhiều, càng để lộ cấu trúc bên trong.

Tôi vốn không thích kiểu đánh giá một con người bằng vài câu chửi, vài cái nick hay một con số IQ tự phong.

Con người phức tạp hơn thế.

Nhưng một điều thú vị là người ta có thể kiểm soát câu mình nói, nhưng rất khó kiểm soát hoàn toàn những gì cách nói ấy tiết lộ.

Khi tôi quan sát @Olineasdf một thời gian.
Không cố tìm lỗi và không cố tìm điểm yếu.
Chỉ là quan sát.

Và càng quan sát, tôi càng thấy Thầy ấy có một kiểu cấu trúc khá thú vị.

1. @Olineasdf không đơn giản là người thích nói
Có một khác biệt rất lớn giữa việc người nói để được nghe

người nói để quan sát phản ứng của người khác.

Olineasdf có dấu hiệu của kiểu thứ hai.

Hắn không chỉ đưa một ý kiến ra rồi bỏ đó.

Hắn thường tạo ra một không gian để người khác phản ứng:

người này nổi giận,
người kia phản bác,
người khác nhảy vào,
rồi từ những phản ứng đó lại trở thành dữ liệu cho cuộc nói chuyện tiếp theo.

Nếu đúng như vậy, thì cuộc tranh luận đối với hắn không chỉ là nơi truyền đạt quan điểm.

Nó còn là một dạng thí nghiệm xã hội nhỏ.

Và đây là điểm khiến một người như vậy khó đọc được nội tâm

Bởi vì bạn sẽ nghỉ là :

"BẠN tưởng bạn đang tranh luận với hắn.

Nhưng có khi hắn đang quan sát cách bạn tranh luận. 😜😜
Ahihi
Quả báo trổ @Olineasdf
 

➕ Có thể bạn quan tâm

Top