Trên này có nhiều thằng viết về nước Úc rồi, nên tao tránh nói trùng lặp. Nhân vừa kết thúc 25 ngày du lịch vòng quanh nước Úc (Trừ Pert), tao viết về hệ thống giao thông công cộng ở xứ chuột túi nhé. Số là tao đi lại cũng khá nhiều, chủ yếu dùng phương tiện công cộng. Nhưng chủ yếu tao chỉ đi vùng đô thị và phụ cận, nên tao chỉ viết dưới trải nghiệm chưa đầy đủ của tao. Thằng nào rành hơn thì bổ sung nhé.
Nói về giao thông thì có 3 yếu tố: phương tiện, hạ tầng và con người. Tao sẽ tập trung viết về 3 yếu tố này. Lẽ dĩ nhiên có thêm 1 yếu tố nữa là luật pháp, nhưng tao sẽ lồng luật pháp vào 3 yếu tố trên nhé.
1. Về hạ tầng: Có thể nói Úc là nước cực cmn phát triển về hạ tầng. Đường sá nhìn chung là rộng rãi, phân làn rõ ràng. Gần tới điểm giao cắt là có vạch phân làn rất rõ ràng. Đường cao tốc thì dày đặc, chất lượng ngon vl, nhưng nó chỉ cho chạy tối đa 110km/h. Bảng báo giao thông không có quá nhiều loại, hơi rối mắt như VN mình, nhưng rất rõ ràng và hữu dụng. Riêng cái bảng báo hạn chế tốc độ, chúng nó làm bằng đèn led, có thể điều chỉnh dễ dàng. Trong trường hợp kẹt xe hoặc xảy ra tai nạn thì nó sẽ tự động được điều chỉnh phù hợp. Trong trường hợp cúp điện hoặc đèn trục trặc thì nó có cái bảng phụ gắn phía dưới, ghi rõ: nếu không có tín hiệu thì đi theo giới hạn tốc độ của bảng phụ.
Camera giao thông thì đặt gần như khắp mọi nơi, áp dụng phạt nguội là chủ yếu. Chúng mày vi phạm thì vài ngày sau có bill gởi đến nhà, tự giác mà đóng phạt. Nếu mỗi lần thay đổi chỗ ở thì phải khai báo với police để nó cập nhật thông tin. Trong hơn 3 tuần ở Úc, tao cực ít thấy CSGT trên đường, nhưng hầu như ai cũng tuân thủ luật giao thông. Có thể chính vì thế mà tao không chứng kiến bất kì vụ đụng xe nào. Chứ ở mình thì ra đường vài tiếng đồng hồ là sẽ thấy tai nạn lớn hoặc nhỏ. Theo thống kê thì mỗi năm Úc có khoảng 1,200 người chết vì TNGT. VN mình thì gấp 6-7 lần. Nhưng tao nghĩ con số thật của VN có thể cao hơn vì nhiều vụ sẽ không báo CA, tự thoả thuận. Còn ở Úc, gần như người ta sẽ báo 100%, vì liên quan đến bảo hiểm
Một hạ tầng giao thông quan trọng khác của nước Úc là hệ thống Train, Light Train hay Tram. Để dễ hình dung thì Train chủ yếu sử dụng để kết nối vùng nội đô (CBD) với các vùng phụ cận. Còn Light Train hoặc Tram dùng để đi lại trong nội đô. Train thì sử dụng hệ thống đường riêng (trên cao hoặc ngầm), kết nối với các hạ tầng giao thông khác bằng thang máy, thang cuốn, thang bộ. Cái này chắc nhiều thằng chẳng xa lạ gì. Còn Light Train hoặc Tram thì dùng đường ray ngay trên mặt đường nhựa bình thường, đi song song với các phương tiện khác. Tất nhiên là nó có làn đường riêng. Đúng như tên gọi, Light Train hay Tram thì có số toa ít hơn, vận chuyển ít người hơn (3-5 toa). Vì dùng chung đường với các phương tiện khác, nên tới ngã tư, đèn xanh đỏ là nó dừng lại như mọi phương tiện khác. Dân Úc sử dụng hệ thống tàu điện khá nhiều vì: mạng lưới dày đặc, đúng giờ, và giá rẻ. Muốn sử dụng, chúng mày cần mua 1 cái thẻ của nó, bán tại các nhà ga, siêu thị tiện lợi. Nạp tiền hoặc kiểm tra số dư tại đó luôn, hoặc có thể dùng app. Mỗi bang, chúng nó dùng 1 hệ thống thẻ khác nhau. Ở Victoria thì là Myki, ở Queensland là Translink, ở New South Wales là Opal. Ở Melbourne, nếu chúng mày chỉ đi lại trong vùng CBD thì hệ thống tàu điện là free, lên tàu chỉ cần quẹt cái thẻ Myki, xuống tàu quẹt phát nữa nhưng nó không trừ tiền. Chỉ khi nào mày đi ra khỏi vùng CBD nó mới trừ tiền.
Hệ thống thẻ mỗi bang có thể dùng chung cho tất cả các dịch vụ như bus, tàu điện các loại, phà. Cái app của nó phải nói là cực cmn tiện dụng. Kể cả mày không biết đường, chỉ cần nhập điểm cần tới, nó sẽ gợi ý cho mày các lộ trình thích hợp. Đi phương tiện gì, ở ga số mấy, dừng đỗ bao nhiêu điểm, bao nhiêu phút nữa tới, có chậm hay đúng giờ không, chuyển tiếp ở ga nào, đi bộ bao nhiêu phút… Nhờ thế mà người ta có thể căn giờ tương đối chính xác để lên kế hoạch đi lại. Không có cái app này, kể như hệ thống GTCC chỉ như có xác mà không có hồn.
Hệ thống hạ tầng sân bay của Úc cũng khá hoàn chỉnh. Nhiều sân bay, hệ thống hiện đại, xử lý nhanh, tự động. Khi chúng mày đến hoặc đi khỏi Úc thì dùng hệ thống check in/ out tự động. Quẹt cái passport là qua. Nếu có vấn đề gì, tụi nó dẫn vào 1 quầy để người nó check thêm. Tao đi thì chẳng có vấn đề gì, rất nhanh. Bay nội địa thì chúng mày tới sân bay, có cái quầy kiost check in tự động, chúng mày tới đó, nhập code vé hoặc quẹt passport, chọn số ghế rồi in boarding pass, tự in thẻ hành lý, dán vào rồi tự đưa lên cân. Nếu quá ký thì hệ thống nó sẽ tự động báo, mày phải đưa hành ký xuống, lấy bớt đồ ra rồi đưa vào lại. Nếu chỉ quá ký không đáng kể thì tới một quầy có người ở đó, nó sẽ cho qua. Check security thì nhiều sân bay nó dùng cái hệ thống băng chuyền, tự động chuyển khay hành lý từ điểm cuối lên điểm đầu, không cần có 1 ông chỉ làm công việc bê khay đi lại. Ở Úc chi phí nhân công rất cao, nên cái gì tự động được là nó tự động hết. Bay nội địa, cũng chẳng có ma nào nó hỏi giấy tờ mày, kể cả hãng lẫn an ninh (trừ thằng Jetstar củ chuối). Tao vẫn băn khoăn vụ an ninh hàng không trong chuyện này. Cũng có thể nó soi chiếu để đàm bảo mày ko mang bom mìn lên máy bay. Còn khi đã mang được lên thì chẳng cần giấy tờ nó cũng có nhiều cách để biết mày là ai. Suy đoán thế thôi, chứ không chắc. Thằng nào am hiểu thì thông não tao phát nhé.
P/S: để bài không quá dài, tao tách các phần sau trong bình luận nhé mấy tml