Có Hình Lý do Cá kho làng vũ đại giá 1tr5

Long lên hay short xuống cũng chỉ trong tâm tưởng mà thôi @Hoanggiap512, ế quá éo ai mua nên năm nào chả phải thuê chạy quảng cáo, rồi gỗ đun là gỗ nhãn 50 năm tuổi, xamlol như bake mà éo ai chịu lật nhỉ ;))
sang năm chắc thêm chiêu nước kho cá là nước Lồn gái 18 còn trinh thì chắc cháy hàng =))
 
Đéo thể ngon bằng kho mới ăn tươi , bơm thổi hết - Cá kho làng Vãi Đụ đéo hiểu sao cái tên hợp cảnh

Năm Lồn nào cũng lên bài khen nhau ; bake làm - bake mua :doubt:


Người bắc giỏi làm ăn kinh doanh - người mua làm 10 tiêu 1 mà tiêu cái thứ đéo gì đâu đâu :))
 
Nhìn như cứt ngâm !
Một triệu rưỡi…
:oh:

gm4AhxV.jpg
 
Có một kiểu người, rất giỏi tính toán. Họ ăn tô bún bò 50.000 đồng ở quán rồi về lẩm bẩm: "Tô này nấu lên chắc hết 20.000 – 30.000 là cùng. Cửa hàng lời dữ." Họ liệt kê nguyên vật liệu: nạm bò bao nhiêu gram, huyết bao nhiêu tiền, rau sống mua chợ đầu mối chỉ vài ngàn, thậm chí cả nước mắm ướp hành họ cũng cộng vô cho đủ bài.

Họ không sai, chỉ là họ tính chưa đủ.
Tự nấu ở nhà một tô bún bò không giống như ráp bộ lego. Bạn không thể mua đúng 150g thịt bò, đúng 2 lát giò và đúng 1 bó rau nhỏ như quán được. Bạn phải mua theo đơn vị lớn hơn. Mua rau là phải mua cả bó. Mua thịt là phải mua tối thiểu nửa ký. Nấu nước dùng không thể hầm chỉ cho một tô, phải là nguyên nồi. Mà khi đã nấu nguyên nồi thì lại phải ăn mấy bữa, hoặc bảo quản kỹ, hoặc… đổ bỏ nếu ngán. Đó là chưa kể những thứ không ai tính đến: thời gian chạy ra chợ, rửa rau, rửa nồi, băm hành, cắt gừng, rồi sau đó là một bồn chén bát bốc khói đang chờ rửa.

Về lý thuyết, đúng là nguyên liệu chỉ tốn 30.000. Nhưng trong thực tế, bạn không mua một tô nguyên liệu – bạn mua sự tiện lợi. Bạn trả tiền cho người khác chuẩn bị thay bạn, dọn dẹp thay bạn, chịu rủi ro bán không hết, chịu cảnh hôm trời mưa vắng khách, chịu cả tiền thuê mặt bằng, điện nước, than gas, và cả những lần bị khách chê dở mà vẫn phải tươi cười.

Chúng ta có xu hướng đánh giá mọi thứ dựa trên chi phí thấy được – mà quên mất những chi phí vô hình. Bởi vì những gì ta không trả bằng tiền, ta sẽ trả bằng thời gian, bằng sự bực bội, bằng việc phải dọn nhà lúc đang đói meo sau một ngày làm việc mệt mỏi.

Giống như trong tài chính, nhiều người cứ nghĩ tiết kiệm là tự làm mọi thứ, cắt giảm tối đa. Nhưng không phải chi tiêu nào cũng là lãng phí. Có những thứ nhỏ nhưng trả lại cho ta sự yên bình, sự thoải mái, và hơn hết – sự tập trung vào những điều quan trọng hơn. Một tô bún bò 50.000 không chỉ mua đồ ăn, mà mua luôn 45 phút bạn không phải rửa nồi rửa chảo.
Người biết tính không phải là người cắt từng đồng lẻ, mà là người biết lúc nào nên giữ tiền – và lúc nào nên giữ sức.

Bởi vì không phải cái gì làm được là nên làm. Có những thứ nên để người khác làm giúp, để mình được sống trọn vẹn hơn trong những điều thật sự đáng sống.
Văn vật quá. Mày được đạt điểm "chuẩn vị" rồi, về chỗ đi.
Với tụi tao, 1tr5 cho 1 nồi cá như vậy là quá đắt, thế thôi :look_down:
 
Sao bake nó thích thổi phồng sự cầu kỳ của bake nhỉ?
Nếu tính về độ cầu kỳ khi nấu ăn thì người hoa nó vượt xa, nhưng chưa bao giờ thấy bài viết nào của hoa nake hoặc hoa TQ ngạo nghễ vì cầu kỳ.
Món này cầu kỳ cái Lồn gì?
Cá đéo lóc xương + tanh bỏ mẹ nên tao nghĩ tụi này chỉ có rửa cá sơ qua, cắt cá bỏ thẳng vào nồi mà đéo thèm lọc bỏ mấy lớp màng tanh, rồi cho gia vị, thịt heo vào và đóng nắp lại nấu thôi.
Cái cầu kỳ duy nhất là tụi nó nấu bằng nồi đất, và đốt củi mười mấy tiếng, thứ mà mày hoàn toàn có thể dùng 1 nồi áp suất lớn, nấu bằng bếp ga hoặc bếp điện trong nửa tiếng. Sau đó chờ nửa tiếng để mở nắp nồi ra rồi nấu liu riu lửa nhỏ tầm 30-60 phút cho nước cạn.
Cái này gọi là khổ dâm. Tao mà là thằng quản lý môi trường, tao bắt phạt chết mịe đám này tội đốt củi xả khói độc ra môi trường số lượng lớn luôn ấy chứ :vozvn (53):
Còn cầu kỳ phải nói mấy món tây, tàu, như bò Wellington, Vịt quay bắc kinh, gà bọc lá sen nướng (gà ăn mày), thịt kho tô đông pha, v.v.
 
Sửa lần cuối:
Chưa. Ăn hủ tiếu, ăn bún bò, ăn phở, bún thịt nướng, bún mắm,... Bún than là clg :vozvn (21):
Bún thang nha tml. AI bake dịch:
Bún thang là một trong những món bún đặc trưng và tinh tế nhất của ẩm thực Hà Nội, nổi tiếng với hương vị thanh tao và quy trình chế biến cầu kỳ. Món ăn là sự kết hợp hài hòa giữa các nguyên liệu thái sợi như lườn gà, giò lụa, trứng rán, củ cải khô và nước dùng gà trong, ngọt thanh, thường được dùng để "giải ngán" sau Tết.

  • Nguồn gốc tên gọi: "Thang" trong tiếng Hán-Nôm có nghĩa là canh. Bún thang được hiểu là bún chan canh, nhấn mạnh vào phần nước dùng đặc biệt.
  • Nguyên liệu cầu kỳ: Một bát bún thang chuẩn vị cần tới khoảng 20 nguyên liệu, bao gồm bún sợi nhỏ, lườn gà xé nhỏ, giò lụa thái chỉ, trứng gà tráng mỏng thái sợi, tôm bông, củ cải khô, rau răm, mùi tàu, nấm hương, và một chút mắm tôm.
  • Đặc điểm nước dùng:
    Nước dùng phải thật trong, được ninh từ xương gà, xương lợn và đặc biệt là tôm he hoặc sá sùng để tạo vị ngọt thanh tự nhiên
    .
    • Nét văn hóa: Bún thang không chỉ là món ăn bình dân mà còn thể hiện sự khéo léo, tinh tế của người phụ nữ Hà Nội, thường được ăn vào mùng 4 Tết hoặc trong các dịp đặc biệt.

Còn nguồn gốc là nó đéo khác nồi nước lẩu thập cẩm ăn với bún. Các thành phần gồm:
- Nước lã nấu xương thừa mấy ngày tết, @chó đen chó đỏ chó vàng đéo thèm ăn, thì ném vào nồi hầm cho ra nước.
- Thịt thừa, nem thừa, chả thừa, rau thừa mấy ngày tết đéo ăn hết, chứa tiếp thì hư, mà @Vua Chó cũng đéo thèm đụng vào, nên ném toàn bộ vào nồi nước lẩu.
- Gia vị: thật ra có sẵn trong phần thịt, nem, chả, v.v. rồi, nhưng để chuẩn vị bake cao quý, mày cho 1 thau bột ngọt vào.
- Bún: thứ duy nhất là mới vì tết đéo ai ăn bún nên phải ra chợ mua.
Sau đó mày bỏ bún vô tô (bát), cho tiếp 1 muôi bột ngọt vào tô (bát) cho thêm phần chuẩn vị, rồi đổ nước nóng + đồ ăn vào.
Khầy @Đạo Tâm kiểm tra xem tao nói có chuẩn vị ko ;))
 
Có một kiểu người, rất giỏi tính toán. Họ ăn tô bún bò 50.000 đồng ở quán rồi về lẩm bẩm: "Tô này nấu lên chắc hết 20.000 – 30.000 là cùng. Cửa hàng lời dữ." Họ liệt kê nguyên vật liệu: nạm bò bao nhiêu gram, huyết bao nhiêu tiền, rau sống mua chợ đầu mối chỉ vài ngàn, thậm chí cả nước mắm ướp hành họ cũng cộng vô cho đủ bài.

Họ không sai, chỉ là họ tính chưa đủ.
Tự nấu ở nhà một tô bún bò không giống như ráp bộ lego. Bạn không thể mua đúng 150g thịt bò, đúng 2 lát giò và đúng 1 bó rau nhỏ như quán được. Bạn phải mua theo đơn vị lớn hơn. Mua rau là phải mua cả bó. Mua thịt là phải mua tối thiểu nửa ký. Nấu nước dùng không thể hầm chỉ cho một tô, phải là nguyên nồi. Mà khi đã nấu nguyên nồi thì lại phải ăn mấy bữa, hoặc bảo quản kỹ, hoặc… đổ bỏ nếu ngán. Đó là chưa kể những thứ không ai tính đến: thời gian chạy ra chợ, rửa rau, rửa nồi, băm hành, cắt gừng, rồi sau đó là một bồn chén bát bốc khói đang chờ rửa.

Về lý thuyết, đúng là nguyên liệu chỉ tốn 30.000. Nhưng trong thực tế, bạn không mua một tô nguyên liệu – bạn mua sự tiện lợi. Bạn trả tiền cho người khác chuẩn bị thay bạn, dọn dẹp thay bạn, chịu rủi ro bán không hết, chịu cảnh hôm trời mưa vắng khách, chịu cả tiền thuê mặt bằng, điện nước, than gas, và cả những lần bị khách chê dở mà vẫn phải tươi cười.

Chúng ta có xu hướng đánh giá mọi thứ dựa trên chi phí thấy được – mà quên mất những chi phí vô hình. Bởi vì những gì ta không trả bằng tiền, ta sẽ trả bằng thời gian, bằng sự bực bội, bằng việc phải dọn nhà lúc đang đói meo sau một ngày làm việc mệt mỏi.

Giống như trong tài chính, nhiều người cứ nghĩ tiết kiệm là tự làm mọi thứ, cắt giảm tối đa. Nhưng không phải chi tiêu nào cũng là lãng phí. Có những thứ nhỏ nhưng trả lại cho ta sự yên bình, sự thoải mái, và hơn hết – sự tập trung vào những điều quan trọng hơn. Một tô bún bò 50.000 không chỉ mua đồ ăn, mà mua luôn 45 phút bạn không phải rửa nồi rửa chảo.
Người biết tính không phải là người cắt từng đồng lẻ, mà là người biết lúc nào nên giữ tiền – và lúc nào nên giữ sức.

Bởi vì không phải cái gì làm được là nên làm. Có những thứ nên để người khác làm giúp, để mình được sống trọn vẹn hơn trong những điều thật sự đáng sống.
Viết dài thế. Mà viết clgt.
 

Có thể bạn quan tâm

Top