nam cao nên làm nhà phân tích văn hoặc giáo viên dậy văn sẽ rất truyền cảm hứng chứ làm nhà văn câu từ thì hào nhoáng trăn trở chứ nó nông cạnTao thích nhất đoạn này của Nam Cao:
"Vợ tôi không ác, nhưng thị khổ quá rồi. Một người đau chân có lúc nào quên được cái chân đau của mình để nghĩ đến một cái gì khác đâu? Khi người ta khổ quá thì người ta chẳng còn nghĩ gì đến ai được nữa. Cái bản tính tốt của người ta bị những nỗi lo lắng, buồn đau ích kỉ che lấp.”
thằng kịch bản có tổng kết 2 điều về nam cao tao thấy rất đúng
1 là nhân vật bí bách ko có lối thoát nên toàn 44, câu chuyện nó đơn điệu
2 là đéo biết ẩn dụ hay chừa ko gian suy nghĩ cho độc giả như vũ trọng phụng thì nam cao kể huỵch toẹt hết ra, như cái đoạn kia, thà đẳng cấp như dos thì ko nói chứ đoạn nào cũng như văn xuôi