Nhìn lại thời gian và những công việc kiếm cơm đã trải qua

Tuấn hìa

Bò lái xe
Dịch dã ở nhà chỉ ăn với ngủ nhàn vcđ, viết đôi dòng tâm sự với anh em xàm. Tôi năm nay hơn 3 sọi kha khá rồi. Nhìn lại những gì mình đã làm, đã trải qua thấy cảm xúc thật là lẫn lộn, buồn - vui - thất vọng - tự hào - mông lung.
- 18 tuổi tn cấp 3 vừa học vừa làm đủ thứ :
Phát tờ rơi 20k/ ngày, sao hồi đấy nó to thế, chơi điện tử, ăn sáng, uống trà đá tẹt ga. Vô tư lự quên trời quên đất.
- 20 tuổi bưng bê quán cafe, tháng được 650k, làm từ 7h sáng đến 1h chiều, chiều 6h đến 10h. Quãng thời gian thanh thản vl, sáng ra ăn bát phở 8k trên ngõ Lý Thường Kiệt. Quần tây áo sơ mi trắng, giày đen, trong ví luôn có 10 - 20$ do tây nó tip. Đi học thấy thành đạt vãi, chúng bạn thì gia đình chu cấp, mình thì tự kiếm đc tiền tiêu. Thời gian này ảnh hưởng bởi văn hoá của quán, toàn nghe nhạc nước ngoài thập niên 80-90, dễ chịu vãi.
- 21 tuổi làm công nhân nhà máy bánh kẹo Tràng An, người toàn mùi bim bim vì cạnh xưởng làm bim bim. Tối đi học như một anh công nhân chính hiệu, tay xách bọc bim bim phải 5kg chia cho cả lớp ăn. Quãng thời gian này thấy vất vả nhưng cũng hun đúc cho mình ý chí ko ngại vất vả.
- 22 tuổi ra trường làm đủ thứ nghề : kế toán công nợ, cầm cọc tiền 10-20tr trong người phi xe máy khắp mấy huyện ven Hà Nội mà chả bao giờ sợ cướp, trẻ trâu vcđ.
- 23 tuổi thành cán bộ nhà nước của XN con con. Vào mới thấy môi trường này phức tạp vcđ, bè phái, nói xấu, bòn rút, luồn cúi. Đang hừng hực nhiệt huyết cống hiến tài năng cho nước nhà, hụt hẫng vcđ.
- 24 tuổi bỏ nhà nước lại đi phát tờ rơi, bảo vệ ngân hàng. Tháng cũng đc 3 4 củ, thời điểm này bất mãn vcđ. Bất mãn với xã hội với gia đình, may ko sa ngã gì, tháng vẫn để dành 500 1tr.
- 26 tuổi lúc này đã bình tâm trở lại, biết thân biết phận, xác định làm lại từ nghề sale.
- 27 tuổi may mắn đc cất nhắc lên quản lý, nghĩ mình giỏi vđ ra, lại một sai lầm nữa của tuổi trẻ.
- 28 tuổi có 100tr đầu tiên do mình làm ra sau khi đã hoàn thành nghĩa vụ với gia đình. Nghĩ rằng mình thành công vđ và có thể sống tốt với số tiền này.
- Hơn 3 chục, lúc này chẳng thiết tha ăn ngon, mặc đẹp nữa. Có gần nửa tỉ trong tay nung nấu quyết định kinh doanh, du lịch khắp cả nước, thực tế cũng đi đc kha khá.
- Hơn 3 chục tí nữa đùng cái lấy vợ, việc này tốn kém vcđ ra, vì phải lo hết, lại còn chơi sang, honey moon tận nước ngoài!!
- Giờ tài khoản còn 3tr9, 1 món đầu tư 100tr. Thấy tài sản quý nhất là thằng nhõi con. Công việc đi đây đi đó suốt đủ trang trải cho gia đình mấy miệng ăn.
Ngẫm lại cuộc đời mình cũng khá thăng trầm và thú vị, với 1 thằng hoàn cảnh đặc biệt thì tự thấy mình có cái giỏi mà cũng có cái dốt. Có những lúc strees nặng, có lúc thất vọng cùng cực, nằm trong căn phòng áp mái tôn nóng gần 40 độ như ngày hôm nay lỳ cả ngày, may mà ko nghĩ quẩn gì cả. Có lúc đi xe máy hết xăng, bụng đói, trong túi có 2k ko đủ mua cái bắp ngô lót dạ. Có lúc thì một nửa tỉ phú, chung quy lại nhờ lỳ lợm và may mắn mà cứ 1 mình lầm lũi đi tiếp, dù con đường có sai hay khó khăn thì vẫn tiến lên phía trước.
 
Thay vì honey moon nước ngoài thì mua miếng đất nông thôn, để đấy vài năm sau có miếng đất cắm dùi.
 
2012: học xong đại học bằng kế toán kiểm toán, làm cho 1 head xe máy honda. Chuyên chân chạy biển số. Bằng sự khéo léo mò ra được cách lấy biển đẹp(bọn head khác không lấy được nhé) thời điểm này kiếm tiền nhiêu vl mà tiêu linh tinh hết.
2015: đi theo tiếng gọi tình yêu ra Hà Nội làm. Lận đận vl đầu tiên làm cho 1 cty gạch men mảng kinh doanh mà cty tận dụng vl dân kinh doanh mà toàn bắt đi bôc gạch giao hàng đôi khi kiêm lái xe thế là nghỉ. Sau đấy phỏng vấn vào Tân Á làm trụ sở ở Tôn Đức Thắng ấy, cũng vẫn mảng kinh doanh nhưng kinh doanh vùng toàn đi các tỉnh phía bắc, đi nhiều vl, sau 1 thời gian cũng nghỉ. Sau đấy lại làm kinh doanh tại công ty gas vì cay ông sếp bật lại sau đấy viết đơn xin nghỉ.
2017: cưới vợ về quê làm bank lương ổn kiếm ngoài được nhiều.
2021: tuyên bố vỡ nợ và chốn ( vẫn trả nợ nhé) để cho khỏi tìm đến nhà và bắt đầu làm lại từ đầu khi trong túi còn đúng 1 triệu…. Cộng với khoản nợ tương đối lớn.
 
Dịch dã ở nhà chỉ ăn với ngủ nhàn vcđ, viết đôi dòng tâm sự với anh em xàm. Tôi năm nay hơn 3 sọi kha khá rồi. Nhìn lại những gì mình đã làm, đã trải qua thấy cảm xúc thật là lẫn lộn, buồn - vui - thất vọng - tự hào - mông lung.
- 18 tuổi tn cấp 3 vừa học vừa làm đủ thứ :
Phát tờ rơi 20k/ ngày, sao hồi đấy nó to thế, chơi điện tử, ăn sáng, uống trà đá tẹt ga. Vô tư lự quên trời quên đất.
- 20 tuổi bưng bê quán cafe, tháng được 650k, làm từ 7h sáng đến 1h chiều, chiều 6h đến 10h. Quãng thời gian thanh thản vl, sáng ra ăn bát phở 8k trên ngõ Lý Thường Kiệt. Quần tây áo sơ mi trắng, giày đen, trong ví luôn có 10 - 20$ do tây nó tip. Đi học thấy thành đạt vãi, chúng bạn thì gia đình chu cấp, mình thì tự kiếm đc tiền tiêu. Thời gian này ảnh hưởng bởi văn hoá của quán, toàn nghe nhạc nước ngoài thập niên 80-90, dễ chịu vãi.
- 21 tuổi làm công nhân nhà máy bánh kẹo Tràng An, người toàn mùi bim bim vì cạnh xưởng làm bim bim. Tối đi học như một anh công nhân chính hiệu, tay xách bọc bim bim phải 5kg chia cho cả lớp ăn. Quãng thời gian này thấy vất vả nhưng cũng hun đúc cho mình ý chí ko ngại vất vả.
- 22 tuổi ra trường làm đủ thứ nghề : kế toán công nợ, cầm cọc tiền 10-20tr trong người phi xe máy khắp mấy huyện ven Hà Nội mà chả bao giờ sợ cướp, trẻ trâu vcđ.
- 23 tuổi thành cán bộ nhà nước của XN con con. Vào mới thấy môi trường này phức tạp vcđ, bè phái, nói xấu, bòn rút, luồn cúi. Đang hừng hực nhiệt huyết cống hiến tài năng cho nước nhà, hụt hẫng vcđ.
- 24 tuổi bỏ nhà nước lại đi phát tờ rơi, bảo vệ ngân hàng. Tháng cũng đc 3 4 củ, thời điểm này bất mãn vcđ. Bất mãn với xã hội với gia đình, may ko sa ngã gì, tháng vẫn để dành 500 1tr.
- 26 tuổi lúc này đã bình tâm trở lại, biết thân biết phận, xác định làm lại từ nghề sale.
- 27 tuổi may mắn đc cất nhắc lên quản lý, nghĩ mình giỏi vđ ra, lại một sai lầm nữa của tuổi trẻ.
- 28 tuổi có 100tr đầu tiên do mình làm ra sau khi đã hoàn thành nghĩa vụ với gia đình. Nghĩ rằng mình thành công vđ và có thể sống tốt với số tiền này.
- Hơn 3 chục, lúc này chẳng thiết tha ăn ngon, mặc đẹp nữa. Có gần nửa tỉ trong tay nung nấu quyết định kinh doanh, du lịch khắp cả nước, thực tế cũng đi đc kha khá.
- Hơn 3 chục tí nữa đùng cái lấy vợ, việc này tốn kém vcđ ra, vì phải lo hết, lại còn chơi sang, honey moon tận nước ngoài!!
- Giờ tài khoản còn 3tr9, 1 món đầu tư 100tr. Thấy tài sản quý nhất là thằng nhõi con. Công việc đi đây đi đó suốt đủ trang trải cho gia đình mấy miệng ăn.
Ngẫm lại cuộc đời mình cũng khá thăng trầm và thú vị, với 1 thằng hoàn cảnh đặc biệt thì tự thấy mình có cái giỏi mà cũng có cái dốt. Có những lúc strees nặng, có lúc thất vọng cùng cực, nằm trong căn phòng áp mái tôn nóng gần 40 độ như ngày hôm nay lỳ cả ngày, may mà ko nghĩ quẩn gì cả. Có lúc đi xe máy hết xăng, bụng đói, trong túi có 2k ko đủ mua cái bắp ngô lót dạ. Có lúc thì một nửa tỉ phú, chung quy lại nhờ lỳ lợm và may mắn mà cứ 1 mình lầm lũi đi tiếp, dù con đường có sai hay khó khăn thì vẫn tiến lên phía trước.
Đoạn cuối giống tao hiện tại vl. Nằm lo nơp nớp đến ngày đóng tiền phòng mặc dù có 2 triệu, trong ví còn 20k nghĩ mọi cách để sống trong 1 tuần, có tuần ăn mì tôm cả tuần. Nước thì méo có tiền mua phải nấu nước sôi lên uống. Trong khi trước đây trong tk lúc nào cũng vài trăm. Tiền đầu tư cả tỷ bạc.
 
:too_sad: từ 15 đến 18 tuổi t làm dủ nghề part time :
từ chạy bàn đến culi , sửa xe cái công việc t nhớ nhất là di dua xe không hiểu sao mà lúc đấy t liều mình chạy nài xe bán mạng vì chỉ vài triệu đồng, xe thì leo lên nằm phóng đến 1km2 trên 200 km/h, mà trên người chả có cái méo gì bảo hộ té là xác định lụm thịt bỏ hòm xe miền nam nó chạy tiền dua xe không giống như miền bắc dâu chúng m ạ,

năm 19 tuổi : xong cấp 3 thì t cũng may đậu vào 1 trường đại học : cũng làm vài việc vặt để sống lúc học ở tp hcm

năm 22 tuổi: t ra trường về quê đợi lấy bằng cũng vào làm công vài công ty vài tháng t nhảy loạn xạ cả lên , sau nhờ mối quen biết t vào làm cty chuyên chạy hồ sơ từ nhà đất , công chứng làm dc nữa năm t cũng có vài trăm triệu làm vốn , ông anh giám đốc thấy t cứng cỏi rồi bảo tao nghỉ di ra đứng làm chi nhánh cho ổng, làm vài tháng t cũng có ít vốn mở trại mua bán gà dá mới đầu thì hùng tiền nhau sau t ôm hết vì bọn kia tiền lời bao nhiêu từ gà dá hay di dá gà, đều nướng cho tài xỉu hoặc qua campuchia cúng casino hết !

năm 24 tuổi , cuối cùng t cũng đủ vốn xây cho ông bà già cái nhà thay cho cái nhà cấp 4 xập xệ ngày xưa, cái cty con do địch bệch làm ăn bết bát quá nên t dóng cửa mẹ luôn để một mình ông anh làm ăn tính sau này ok thì mở lại, t thì nhảy vào làm cho Một đơn vị nhà nước che mắt thiên hạ , vì cái trại gà dá lời k nhiều vừa đủ nhưng phải dấm cho các xếp ăn cũng k ít , cũng phải che mắt thiên hạ cho yên ổn
T bây H 25 tuổi : sáng vào Đơn vị Ngồi chơi tới trưa chiều , nt chỉ đạo mấy thằng lính ở nhà, Thấp thỏm lo sợ từ hồi đầu dịch k biết có bị ở trên bế di không , t nghe phong phanh t dang bị để ý ngồi mà dang trên đống lửa may đợt này dịch bùng mạnh nên cũng bớt lo
 

Có thể bạn quan tâm

Top