Tuấn hìa
Bò lái xe
Dịch dã ở nhà chỉ ăn với ngủ nhàn vcđ, viết đôi dòng tâm sự với anh em xàm. Tôi năm nay hơn 3 sọi kha khá rồi. Nhìn lại những gì mình đã làm, đã trải qua thấy cảm xúc thật là lẫn lộn, buồn - vui - thất vọng - tự hào - mông lung.
- 18 tuổi tn cấp 3 vừa học vừa làm đủ thứ :
Phát tờ rơi 20k/ ngày, sao hồi đấy nó to thế, chơi điện tử, ăn sáng, uống trà đá tẹt ga. Vô tư lự quên trời quên đất.
- 20 tuổi bưng bê quán cafe, tháng được 650k, làm từ 7h sáng đến 1h chiều, chiều 6h đến 10h. Quãng thời gian thanh thản vl, sáng ra ăn bát phở 8k trên ngõ Lý Thường Kiệt. Quần tây áo sơ mi trắng, giày đen, trong ví luôn có 10 - 20$ do tây nó tip. Đi học thấy thành đạt vãi, chúng bạn thì gia đình chu cấp, mình thì tự kiếm đc tiền tiêu. Thời gian này ảnh hưởng bởi văn hoá của quán, toàn nghe nhạc nước ngoài thập niên 80-90, dễ chịu vãi.
- 21 tuổi làm công nhân nhà máy bánh kẹo Tràng An, người toàn mùi bim bim vì cạnh xưởng làm bim bim. Tối đi học như một anh công nhân chính hiệu, tay xách bọc bim bim phải 5kg chia cho cả lớp ăn. Quãng thời gian này thấy vất vả nhưng cũng hun đúc cho mình ý chí ko ngại vất vả.
- 22 tuổi ra trường làm đủ thứ nghề : kế toán công nợ, cầm cọc tiền 10-20tr trong người phi xe máy khắp mấy huyện ven Hà Nội mà chả bao giờ sợ cướp, trẻ trâu vcđ.
- 23 tuổi thành cán bộ nhà nước của XN con con. Vào mới thấy môi trường này phức tạp vcđ, bè phái, nói xấu, bòn rút, luồn cúi. Đang hừng hực nhiệt huyết cống hiến tài năng cho nước nhà, hụt hẫng vcđ.
- 24 tuổi bỏ nhà nước lại đi phát tờ rơi, bảo vệ ngân hàng. Tháng cũng đc 3 4 củ, thời điểm này bất mãn vcđ. Bất mãn với xã hội với gia đình, may ko sa ngã gì, tháng vẫn để dành 500 1tr.
- 26 tuổi lúc này đã bình tâm trở lại, biết thân biết phận, xác định làm lại từ nghề sale.
- 27 tuổi may mắn đc cất nhắc lên quản lý, nghĩ mình giỏi vđ ra, lại một sai lầm nữa của tuổi trẻ.
- 28 tuổi có 100tr đầu tiên do mình làm ra sau khi đã hoàn thành nghĩa vụ với gia đình. Nghĩ rằng mình thành công vđ và có thể sống tốt với số tiền này.
- Hơn 3 chục, lúc này chẳng thiết tha ăn ngon, mặc đẹp nữa. Có gần nửa tỉ trong tay nung nấu quyết định kinh doanh, du lịch khắp cả nước, thực tế cũng đi đc kha khá.
- Hơn 3 chục tí nữa đùng cái lấy vợ, việc này tốn kém vcđ ra, vì phải lo hết, lại còn chơi sang, honey moon tận nước ngoài!!
- Giờ tài khoản còn 3tr9, 1 món đầu tư 100tr. Thấy tài sản quý nhất là thằng nhõi con. Công việc đi đây đi đó suốt đủ trang trải cho gia đình mấy miệng ăn.
Ngẫm lại cuộc đời mình cũng khá thăng trầm và thú vị, với 1 thằng hoàn cảnh đặc biệt thì tự thấy mình có cái giỏi mà cũng có cái dốt. Có những lúc strees nặng, có lúc thất vọng cùng cực, nằm trong căn phòng áp mái tôn nóng gần 40 độ như ngày hôm nay lỳ cả ngày, may mà ko nghĩ quẩn gì cả. Có lúc đi xe máy hết xăng, bụng đói, trong túi có 2k ko đủ mua cái bắp ngô lót dạ. Có lúc thì một nửa tỉ phú, chung quy lại nhờ lỳ lợm và may mắn mà cứ 1 mình lầm lũi đi tiếp, dù con đường có sai hay khó khăn thì vẫn tiến lên phía trước.
- 18 tuổi tn cấp 3 vừa học vừa làm đủ thứ :
Phát tờ rơi 20k/ ngày, sao hồi đấy nó to thế, chơi điện tử, ăn sáng, uống trà đá tẹt ga. Vô tư lự quên trời quên đất.
- 20 tuổi bưng bê quán cafe, tháng được 650k, làm từ 7h sáng đến 1h chiều, chiều 6h đến 10h. Quãng thời gian thanh thản vl, sáng ra ăn bát phở 8k trên ngõ Lý Thường Kiệt. Quần tây áo sơ mi trắng, giày đen, trong ví luôn có 10 - 20$ do tây nó tip. Đi học thấy thành đạt vãi, chúng bạn thì gia đình chu cấp, mình thì tự kiếm đc tiền tiêu. Thời gian này ảnh hưởng bởi văn hoá của quán, toàn nghe nhạc nước ngoài thập niên 80-90, dễ chịu vãi.
- 21 tuổi làm công nhân nhà máy bánh kẹo Tràng An, người toàn mùi bim bim vì cạnh xưởng làm bim bim. Tối đi học như một anh công nhân chính hiệu, tay xách bọc bim bim phải 5kg chia cho cả lớp ăn. Quãng thời gian này thấy vất vả nhưng cũng hun đúc cho mình ý chí ko ngại vất vả.
- 22 tuổi ra trường làm đủ thứ nghề : kế toán công nợ, cầm cọc tiền 10-20tr trong người phi xe máy khắp mấy huyện ven Hà Nội mà chả bao giờ sợ cướp, trẻ trâu vcđ.
- 23 tuổi thành cán bộ nhà nước của XN con con. Vào mới thấy môi trường này phức tạp vcđ, bè phái, nói xấu, bòn rút, luồn cúi. Đang hừng hực nhiệt huyết cống hiến tài năng cho nước nhà, hụt hẫng vcđ.
- 24 tuổi bỏ nhà nước lại đi phát tờ rơi, bảo vệ ngân hàng. Tháng cũng đc 3 4 củ, thời điểm này bất mãn vcđ. Bất mãn với xã hội với gia đình, may ko sa ngã gì, tháng vẫn để dành 500 1tr.
- 26 tuổi lúc này đã bình tâm trở lại, biết thân biết phận, xác định làm lại từ nghề sale.
- 27 tuổi may mắn đc cất nhắc lên quản lý, nghĩ mình giỏi vđ ra, lại một sai lầm nữa của tuổi trẻ.
- 28 tuổi có 100tr đầu tiên do mình làm ra sau khi đã hoàn thành nghĩa vụ với gia đình. Nghĩ rằng mình thành công vđ và có thể sống tốt với số tiền này.
- Hơn 3 chục, lúc này chẳng thiết tha ăn ngon, mặc đẹp nữa. Có gần nửa tỉ trong tay nung nấu quyết định kinh doanh, du lịch khắp cả nước, thực tế cũng đi đc kha khá.
- Hơn 3 chục tí nữa đùng cái lấy vợ, việc này tốn kém vcđ ra, vì phải lo hết, lại còn chơi sang, honey moon tận nước ngoài!!
- Giờ tài khoản còn 3tr9, 1 món đầu tư 100tr. Thấy tài sản quý nhất là thằng nhõi con. Công việc đi đây đi đó suốt đủ trang trải cho gia đình mấy miệng ăn.
Ngẫm lại cuộc đời mình cũng khá thăng trầm và thú vị, với 1 thằng hoàn cảnh đặc biệt thì tự thấy mình có cái giỏi mà cũng có cái dốt. Có những lúc strees nặng, có lúc thất vọng cùng cực, nằm trong căn phòng áp mái tôn nóng gần 40 độ như ngày hôm nay lỳ cả ngày, may mà ko nghĩ quẩn gì cả. Có lúc đi xe máy hết xăng, bụng đói, trong túi có 2k ko đủ mua cái bắp ngô lót dạ. Có lúc thì một nửa tỉ phú, chung quy lại nhờ lỳ lợm và may mắn mà cứ 1 mình lầm lũi đi tiếp, dù con đường có sai hay khó khăn thì vẫn tiến lên phía trước.