Đéo bênh thằng kia nhưng để tao trả lời mày luôn cho nhanh. Vì đơn giản ở các nước tư bản, bds đéo giàu nhanh bằng những ngành nghề khác. Có lựa chọn tốt hơn. Cứ nhìn danh sách 1000 tỏi phú mẽo thì biết, bao nhiêu % trong đó bds.
Đã từng có bọn như thế trên nước mẽo, bọn nó dc gọi là old money thế hệ 1.0. Chính là bọn chủ nô ở miền nam nước mẽo trước nội chiến. Sau nội chiến chúng nó nghèo đi vì nô lệ dc giải phóng, chi phí SX tăng cao. Trong khi đó bọn new money đầu tư công nghiệp, công nghệ, khai khoáng trả lương cho công nhân cao hơn cả bọn nông nô vừa dc giải phóng mà lợi nhuận vẫn khả quan hơn bọn old money này. Rồi sau đó là đến bọn trùm tài chính lại còn giàu nhanh nữa. Nên là trước khi hỏi tại sao ko, thì phải trả lời câu hỏi khác là tại sao phải thế trong khi có lựa chọn tốt hơn.
Còn bài học ở phương đông thì logic nó rút ra từ thời phong kiến: cho phép dân sở hữu, mua bán đất -> sớm muộn đất sẽ bị thu gom bởi bọn sĩ tộc, thương nhân, địa chủ -> dân mất tư liệu SX, rơi vào bần cùng -> khởi nghĩa và lật đổ chế độ hoặc bị ngoại bang xâm lược
Gần như tất cả các triều đại phong kiến thiên triều sụp đổ đều bắt nguồn từ việc cho phép dân tự do sở hữu, mua bán đất.
Mô hình đẹp nhất vẫn là dân chủ + cấm dân sở hữu đất. Cho dân sở hữu đất mà ko có cách khác kiếm tiền tốt hơn, bền hơn đất thì cũng nát. Ko cho dân sở hữu đất mà bị quản lý bởi chuyên quyền, độc tài thì cũng nát.
Phương tây chưa rơi vào cảnh đất là vua nghề như phương đông thôi. Bên phương đông phong kiến tập quyền sớm hơn phương tây cả nghìn năm và đã phải trả giá rất đắt vì cho dân sở hữu, mua bán đất tự do.
Tóm lại, tao ủng hộ cấm dân sở hữu đất. Nhưng việc quản lý đất phải dc thực hiện bởi 1 chế độ dân chủ đích thực. Đất của toàn dân thì phải để chế độ dân chủ đích thực quản lý chứ để độc tài quản lý thì hỏng hết cơm cháo.