CHƯƠNG 30 — THỨ KHÓ NHẤT LÀ CHỌN
Mưa vẫn rơi.
Nhưng lần này, không ai còn nghe thấy tiếng mưa nữa.
Chỉ còn câu nói cuối cùng của Hàn Kỳ lặp lại.
Chậm rãi. Tàn nhẫn.
“Cô cứu người bạn đã chết vì mình…”
“…hay cứu cha người đàn ông cô yêu?”
Không gian như đông cứng.
Lục Trầm đứng cạnh cô. Không nhìn màn hình đã tắt.
Chỉ cúi đầu. Khớp tay siết chặt đến trắng bệch. Vai trái vẫn chảy máu.
Nhưng thứ đau nhất lúc này không phải viên đạn.
Mà là—anh hiểu.
Hiểu quá rõ trò chơi của Hàn Kỳ. Tên đó không cần giết người ngay.
Chỉ cần—đặt dao vào tay người khác.
Ép họ tự cắt tim mình.
“…Lạc Tranh.”
Giọng anh rất thấp.
Khàn đến gần như không nghe rõ.
Cô không đáp.
Bởi vì—cô không biết nên trả lời thế nào.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm...đầu óc cô loạn. Thật sự loạn.
Bảy năm trước.
Từ Ninh chết.
Ít nhất cô đã tin là vậy.
Ngày nhận báo cáo tử vong cô không khóc.
Không ăn. Không ngủ.
Không nói chuyện gần hai tuần.
Chỉ hút thuốc liên tục.
Đến mức ho ra máu.
Bởi vì cô nghĩ, nếu hôm đó mình nhanh hơn một phút.
Nếu không bỏ đi.
Nếu quay lại.
Có lẽ..Từ Ninh đã không chết.
Cảm giác mắc nợ đó đã theo cô suốt bảy năm.
Giống cái gai găm trong thịt.
Không nhìn thấy. Nhưng đau mỗi ngày.
Còn Lục Trầm…
Cô quay sang nhìn anh.
Đột nhiên thấy rất kỳ lạ.
Người này, chỉ mới xuất hiện chưa lâu. Không thân mười năm.
Không trải qua tuổi trẻ cùng nhau. Không có quá nhiều ký ức.
Nhưng anh lại chen vào cuộc sống cô theo cách rất tự nhiên.
Giống nước thấm qua khe đá, chậm. Không tiếng động.
Đến khi nhận ra thì đã ở khắp nơi.
Là cà phê nóng đặt trên bàn lúc cô tăng ca.
Là thuốc đau dạ dày luôn có sẵn trong ngăn kéo.
Là người đứng ngoài cửa phòng thẩm vấn tới sáng.
Là người dù cãi nhau, vẫn quay lại đón cô.
Là người vừa rồi…
đỡ viên đạn không do dự.
Mẹ nó! Khốn kiếp thật.
Hàn Kỳ nói đúng.
Cô thật sự có điểm yếu rồi.
“Nhìn tôi làm gì?”
Lục Trầm bật cười nhạt.
Giọng khàn.
Nhưng cố tỏ ra bình thường.
“Đừng chọn cha tôi.”
Cô sững lại.
“…Anh điên à?”
“Không.”
Anh lắc đầu rất nhẹ.
Mắt cuối cùng cũng nhìn cô rất sâu. Rất yên.
“Tôi không muốn cô sống với cảm giác mắc nợ thêm lần nữa.”
Tim cô chợt đau nhói.
Lần này, không phải đau thoáng qua.
Mà là thật sự đau.
Bởi vì—anh hiểu. Hiểu thứ cô sợ nhất, không phải chết.
Mà là sống sót sau khi mất người.
“Lục Trầm.”
Giọng cô thấp hẳn.
“Đừng tự quyết thay tôi.”
“Ừ.”
Anh cười. Rồi cúi đầu ho khẽ.
Máu dính nơi khóe môi.
Nhưng vẫn nói tiếp.
“Nhưng lần này…”
“…tôi muốn ích kỷ một lần.”
Một khoảng lặng. Gió quất mạnh hơn.
Anh khẽ kéo cổ tay cô.
Rất nhẹ.
Giống sợ đau cô.
“Nếu phải mất ai…”
“…đừng để người đó là cô.”
Câu nói quá nhẹ. Nhưng giống dao. Chậm rãi rạch vào thứ mềm nhất trong lòng cô.
Tách.
Điếu thuốc rơi xuống đất. Lạc Tranh không nhặt.nChỉ nhìn anh rất lâu.
Rất lâu. Lâu đến mức, chính cô cũng thấy khó chịu.
Tại sao lại đau như vậy?
Tại sao chỉ nghe anh nói mấy câu đó, đã muốn nổi giận?
Muốn kéo anh lại.
Muốn mắng.
Muốn anh đừng bình tĩnh như thế.
Đừng như thể anh thật sự chuẩn bị biến mất.
“Anh im miệng.”
Cô nói khàn.
Lục Trầm khựng lại.
“…Gì cơ?”
“Anh mà chết.”
Mắt cô đỏ lên rất nhẹ.
Lần đầu tiên. Không giấu nổi. Giọng cô thấp xuống rất chậm.
Rất thật.
“Tôi sẽ phát điên.”
Không khí im bặt.
Ngay cả gió, cũng như ngừng lại một nhịp.
Lục Trầm đứng yên.
Nhìn cô, không chớp.
Giống vừa nghe thấy điều gì đó—không dám tin.
Tống Dã ở phía sau bật cười khẽ.
Rất nhỏ.
Rất đau.
Rồi chậm rãi quay mặt đi.
Khóe mắt hắn đỏ lên.
Bảy năm.
Cuối cùng, hắn vẫn nghe được câu đó.
Chỉ tiếc là không dành cho mình.
Lục Trầm bỗng cười.
Lần đầu tiên tối nay anh thật sự cười.
Mệt. Đau.
Nhưng dịu.
“…Được.”
Giọng khàn đi.
“Vậy tôi không chết.”
Anh đưa tay rất chậm.
Khẽ vuốt mái tóc bị mưa làm ướt nơi trán cô. Động tác rất tự nhiên.
Giống đã muốn làm từ lâu.
“Đi cứu người thôi.”
Ngay lúc ấy, điện thoại rung mạnh.
Một tin nhắn mới.
Từ Hàn Kỳ.
Chỉ có một câu.
Kèm hình ảnh camera trực tiếp.
TỪ NINH đang tỉnh lại.
Cô ấy nhìn vào camera.
Môi trắng bệch, khó khăn lắc đầu.
Rồi dùng hết sức thì thầm một câu.
Không phải cứu mình.
Mà là “ĐỪNG TIN LỤC CHÍNH QUỐC…”
MÀN HÌNH TẮT PHỤT.
...hết chương30...🌸