Có Hình [Tên Truyện]: 🌸Khói Đêm Trên Dãy Núi Đen ( Điều Tra Tâm Lý Tội Phạm, Ngôn Tình, Trinh Thám)

CHƯƠNG 22 — KẺ ĐẾN SAU CÁNH CỬA

12 giờ 59 phút trưa.
Bóng tối nuốt chửng toàn bộ nhà kính.
Mất điện. Quá đột ngột.
Quá đúng lúc.
Tiếng gió rít qua khung kính vỡ nghe như tiếng kim loại cào lên xương.

CẠCH.
CẠCH.
CẠCH.

Tiếng khóa mở vang lên từ tầng dưới.
Không phải một cửa. Mà nhiều cửa cùng lúc.
Lục Trầm lập tức kéo Lạc Tranh sát về phía sau.
Theo phản xạ. Một tay giữ súng.
Một tay chắn trước người cô.

“Sau lưng tôi.”
Giọng cực thấp.
Cực lạnh.

Lạc Tranh nhíu mày.
“Anh nghiện làm khiên à?”

“Ừ.”
Anh đáp ngay.

“…với cô.”

Một giây rất ngắn. Tim cô lệch nhịp. Mẹ nó! Khốn thật ""-""
Giữa lúc này mà anh còn nói kiểu đó.

Phía dưới.
Có tiếng bước chân.
Không nhanh. Không vội. Đều. Rất đều.
Một người.
Hai người.
Ba người.
Ít nhất sáu.

Không ai nói chuyện.
Chỉ có tiếng giày chạm nền kính vỡ.
Giống đội tác chiến chuyên nghiệp. Không giống côn đồ.
Không giống tay sai của Tống Dã.

Lạc Tranh chợt cúi xuống.
Ngón tay chạm vào vết máu trên sàn.
Vẫn ấm. Cô ngửi nhẹ.
Rồi sắc mặt lạnh đi.

“…Thuốc súng mới.”

Lục Trầm nghiêng đầu:
“Ý cô?”

“Đạn tiêu chuẩn cảnh sát.”

Một khoảng ngắn. Không khí lập tức thay đổi.
Người tới..có thể là cảnh sát.
Hoặc… người mặc đồng phục cảnh sát.
Tệ hơn nhiều.


Tống Dã bỗng bật cười khẽ dưới đất.
Khóe môi dính máu.
“Đến rồi.”

Lục Trầm ghì mạnh vai hắn.
“Là ai?”

Hắn không đáp ngay.
Chỉ nhìn Lạc Tranh.
Ánh mắt kỳ lạ.
Lần đầu tiên...không giống người thắng.
Mà giống người…
sợ mất thứ gì đó.

“Lạc Tranh.”
Giọng hắn khàn hẳn.

“…đừng để hắn thấy em.”
Cô khựng lại.

Lục Trầm lập tức nhìn hắn.
“‘Hắn’ là ai?”

Tống Dã im vài giây.
Sau đó nói một câu khiến sống lưng cả hai lạnh đi.

“Người đã dạy anh cách giữ em.”

Không khí chết lặng.

Lạc Tranh cứng người.
Không. Không thể nào.
Tống Dã không tự học.
Có người dạy hắn?
Có người đứng sau suốt bảy năm?


Tiếng bước chân dừng lại dưới tầng một.
Rồi...một giọng đàn ông vang lên từ bóng tối.
Trầm. Điềm tĩnh.
Có chút già nua.
Nhưng rất quen..

“Tống Dã.”

“Con làm loạn đủ chưa?”

Đồng tử Lạc Tranh co rút mạnh.

Giọng nói này..cô biết.
Quá rõ. Bảy năm trước.
Trong đêm cháy Thanh Hải.
Người đàn ông kéo cô khỏi hiện trường.

Người duy nhất chạm vào vai cô trước khi tất cả hồ sơ bị niêm phong.

Người từng nói:
“Quên đi.”

“Có vài sự thật không nên biết.”

Là...Phó cục trưởng Hàn Dục.
Người trực tiếp phụ trách vụ Thanh Hải năm đó.
Người được trao huân chương sau vụ án.
Người mà cả cục cảnh sát tin tưởng tuyệt đối.

Tim Lục Trầm lạnh xuống. Chết tiệt.
Nếu là ông ta...thì đúng thật. Cấp đủ cao.
Quyền đủ lớn.
Đủ sức chôn một vụ án.
Đổi xác. Sửa hồ sơ.
Giết nhân chứng.


Một ánh đèn pin bật lên từ tầng dưới. Chiếu thẳng lên tầng hai.
Ánh sáng trắng cắt ngang bóng tối.
Hàn Dục đứng ở dưới.
Áo sơ mi xám. Áo khoác cảnh sát phủ ngoài.

Tay trái..một vết sẹo bỏng dài. Không giấu nữa.
Sau lưng ông ta. Sáu người mặc đồ chiến thuật. Mang súng thật.
Không đeo phù hiệu.
Ánh mắt lạnh tanh.

“Lạc Tranh.”

Giọng ông ta vẫn ôn hòa như trước. Như một bậc tiền bối hiền hậu.

“Lâu rồi không gặp.”

Cô không đáp. Chỉ nhìn ông ta. Rất lâu.
Ánh mắt lạnh đến tận cùng.

“Là ông.”

Hàn Dục mỉm cười.
“Ta tưởng con đoán ra từ lâu rồi.”

Lục Trầm bước lên nửa bước. Che trước cô.
Nòng súng nâng lên.
“Phó cục trưởng Hàn.”

“Ông đang cản trở điều tra.”

Ông ta bật cười.
Không lớn.
Nhưng đầy thương hại.
“Cậu còn trẻ quá.”

“Cậu nghĩ công lý thật sự tồn tại à?”

Một khoảng im lặng. Rồi ông ta ngẩng đầu.
Nhìn thẳng Lạc Tranh.
Giọng rất nhẹ. Nhưng từng chữ như dao.
“Con biết không?”

“Từ Ninh chưa từng là mục tiêu.”

“Người ta muốn xử lý…”
“…vốn là con.”

Không khí đóng băng.
Tống Dã đột ngột vùng mạnh khỏi tay Lục Trầm.

Giọng khàn đặc:
“Ông hứa không giết cô ấy!”

Lần đầu tiên...hắn thật sự mất kiểm soát.
Giống một con thú bị dồn tới đường cùng.

Hàn Dục nhìn hắn. Ánh mắt lạnh hẳn.
Không còn chút giả tạo.
“Con luôn quá mềm lòng.”

Rồi...ông ta giơ súng lên.
Nhắm thẳng vào Lạc Tranh. Không do dự.
Không cảm xúc.
“Bảy năm trước đáng lẽ con nên chết rồi.”

ĐOÀNG!

....Hêta chương22...🌸
 
CHƯƠNG 23 — VIÊN ĐẠN THỨ HAI

ĐOÀNG!

Tiếng súng nổ xé toạc nhà kính. Mọi thứ xảy ra quá nhanh. Nhanh đến mức...Lạc Tranh chỉ kịp nhìn thấy ánh lửa lóe lên từ nòng súng của Hàn Dục.

Rồi...một lực cực mạnh kéo cô ngã xuống.

CẠCH!

Vai ai đó đập mạnh vào nền kính. Tiếng kính vỡ vang lên chói tai.
Một hơi thở nặng nề sát bên cổ.
Mùi thuốc lá.
Mùi máu. Mùi lạnh quen thuộc.

Lục Trầm.
Anh ôm chặt lấy cô.
Cả người chắn phía trên. Quá gần.
Quá nặng. Quá yên.

“…Lục Trầm?”
Giọng cô khàn đi.

Không ai trả lời.
Chỉ có. máu.
Máu nhỏ xuống cổ tay cô.
Ấm nóng.
Từng giọt.
Từng giọt.
Đồng tử Lạc Tranh co rút.

“Lục Trầm!”
Giọng cô đột ngột vỡ ra.

Lần đầu tiên...thật sự mất bình tĩnh.
Lục Trầm khẽ nhíu mày.
Khóe môi tái nhợt.
Viên đạn ghim vào vai trái.
Máu thấm đẫm áo sơ mi. Nhưng anh vẫn nhìn cô trước tiên.

Giọng thấp khàn.
“…Tôi bảo rồi.”

“Không thích ai chĩa súng vào cô.”

Tim cô như bị bóp nghẹt. Khốn kiếp thật.
Tên đàn ông này...điên thật rồi.


“Lục Trầm!”

Cô chống người dậy.
Tay run lần đầu tiên sau rất nhiều năm. Muốn kiểm tra vết thương.
Nhưng anh giữ cổ tay cô. Rất chặt.
Ánh mắt tối xuống.

“Đừng nhìn tôi.”

“Cái gì?”

“Nhìn hắn.”
Một câu khiến toàn thân cô lạnh đi.


Tách.
Tách.
Tiếng bước chân vang lên. Rất chậm.
Rất đều.
Hàn Dục bước lên cầu thang.
Ánh mắt bình tĩnh như thể vừa bắn một cái bia tập. Không phải người.
Không phải học trò cũ.
Chỉ là vật cản.

“Đáng tiếc.”
Ông ta khẽ cười.

“Ta vốn muốn cậu sống.”

“Người trẻ có năng lực rất hiếm.”

Lục Trầm đứng dậy.
Chắn trước cô lần nữa.
Dù máu đang chảy không ngừng. Khóe môi anh cong lạnh.
“Xin lỗi.”

“Tôi không thích làm chó.”

Một khoảng im lặng.
Hàn Dục nhìn anh vài giây. Rồi bật cười.

“Giống cha cậu thật.”
Đồng tử Lục Trầm khựng lại..

“…Ông biết cha tôi?”

“Biết chứ.”
Giọng Hàn Dục rất nhẹ.

“Người duy nhất từng cố đào vụ Thanh Hải lên.”

Một nhịp. Ánh mắt ông ta lạnh đi.
“Nên mới chết.”

Không khí chết lặng.
Lục Trầm đứng sững.
Máu như ngừng chảy trong người.
Cha anh ..được báo cáo là tai nạn xe.
Mười hai năm trước.
Không tìm ra nguyên nhân. Không nhân chứng. Không hồ sơ.

Mẹ anh trầm cảm suốt nhiều năm. Cả đời anh làm cảnh sát, là vì muốn tìm đáp án.
Vậy mà— là ông ta?


“Ông…”
Giọng Lục Trầm khàn đi.

“…giết ông ấy?”

Hàn Dục không phủ nhận. Chỉ chỉnh lại cổ tay áo.
Rất bình thản.

“Người thông minh…”

“…thường chết sớm.”

Tách.
Lạc Tranh châm thuốc.
Ngọn lửa sáng lên giữa bóng tối. Kỳ lạ.
Tay cô đã ngừng run.

Ánh mắt lạnh trở lại.
Không. Lạnh hơn trước.
Một kiểu lạnh đến đáng sợ. Cô rít một hơi thuốc.
Rồi chậm rãi đứng lên.

Máu Lục Trầm còn trên tay. Ấm. Quá ấm.
Khiến cô thấy tức giận.
Một kiểu tức— rất hiếm.
Rất nguy hiểm.

“Tôi ghét nhất…”
Giọng cô thấp.
Khàn.

“…kẻ động vào người của tôi.”

Lục Trầm quay sang.
Tim lệch một nhịp.
Lại là câu đó.
Nhưng lần này—không còn giống đùa.


Hàn Dục thở dài.
“Con vẫn giống năm xưa.”

“Cứng đầu.”

“Con biết không?”
Ánh mắt ông ta nhìn cô đầy tiếc nuối.

“Ta từng thật sự muốn nhận con làm học trò.”

“Con quá thông minh.”

“Quá phù hợp.”

“Nhưng…”
Khóe môi cong nhẹ..

“Con không biết nghe lời.”

Ngay lúc đó—điện thoại trong túi áo Hàn Dục rung lên. Chỉ một giây.
Nhưng đủ..

Ánh mắt Lạc Tranh khựng lại. Âm thanh. Rất nhỏ.
Là tiếng thông báo hệ thống nội bộ cảnh sát.
Tức là— ông ta vừa nhận thông tin.
Từ người trong cục.

Không làm việc một mình.
Còn nội gián khác.
Cô lập tức liếc quanh.
Sáu tay súng. Đứng hình quạt.
Quá chuẩn đội hình quân sự.

Không phải sát thủ thuê. Là người được huấn luyện. Một người đứng hơi lệch.
Tay trái luôn che hông.
Có dấu lồi dưới áo.

Không phải súng.
Là—bộ kích sóng.

Đồng tử cô co lại.
Chết tiệt.

Ông ta đang chặn tín hiệu. Không ai gọi cứu viện được.
Và nếu thật sự có bom ở 307— thì thời gian không còn nhiều.


Ngay lúc ấy. Tống Dã bỗng bật cười.
Rất khẽ. Rất lạ.
Giống vừa hiểu ra gì đó.
Hắn ngẩng đầu nhìn Hàn Dục.

Khóe môi đầy máu.
Ánh mắt tối đi.
“Ông nghĩ…”

“…tôi thật sự không để đường lui cho cô ấy à?”

Hàn Dục hơi khựng.
Lần đầu tiên. Một thoáng cảnh giác hiện lên.

“Tống Dã.”
Giọng ông ta lạnh xuống.

“Con làm gì?”
Tống Dã nghiêng đầu.
Cười. Rất nhẹ.
Rất điên.
“Ông dạy tôi mà.”

“Muốn thắng…”

“…thì phải có ván cờ thứ ba.”

TÍT.
Toàn bộ màn hình trong nhà kính...đột nhiên sáng lên.
Camera nội bộ bị hack.
Một livestream hiện ra.
Là..Phòng 307.
Từ Ninh đang bị trói.
Nhưng trước cửa...có người.
Một đội đặc nhiệm đã tiếp cận.
Dẫn đầu là..đội trưởng pháp y Trần Minh. Người đáng lẽ đã chết.
Không. Người được Tống Dã giấu đi từ đầu.

Khóe môi hắn cong lên.
Nhìn Lạc Tranh. Giọng rất nhỏ.
Gần như thì thầm.
“Anh nói rồi…”

“…anh không để em thua.”

...hết chương23...🌸
 
CHƯƠNG 24

Nhà kính chìm trong ánh sáng lạnh từ màn hình.
Livestream rung nhẹ.
Phòng 307.
Cánh cửa thép cũ loang gỉ.
Từ Ninh bị trói trên ghế.
Đầu cúi thấp. Hơi thở yếu.
Nhưng trước cửa phòng. Một đội đặc nhiệm đã áp sát.

Dẫn đầu là người đàn ông mặc áo chống đạn đen. Sống lưng thẳng.
Khẩu súng đặt thấp.
Ánh mắt bình tĩnh đến đáng sợ.

Trần Minh.
Người được xác nhận đã chết bảy năm trước.

Không khí trong nhà kính như đông lại.
Lạc Tranh đứng bất động. Mắt không rời màn hình.
Một giây.
Hai giây.
Rồi...điếu thuốc giữa tay cô gãy đôi.

RẮC.

Lần đầu tiên...cô thật sự không giấu nổi cảm xúc.

“…Anh ấy còn sống?”

Giọng rất khẽ. Gần như tự hỏi chính mình.


Lục Trầm đứng cạnh.
Vai trái vẫn chảy máu.
Nhưng mắt lại dừng trên cô.
Không phải màn hình.
Không phải Trần Minh.
Là cô.

Ánh mắt đó ..anh chưa từng thấy.
Một kiểu dao động rất sâu. Đau. Nhẹ nhõm.
Không tin nổi.
Và…
sợ.

Lục Trầm bỗng thấy lồng ngực nặng xuống.
Không hợp lúc. Nhưng vẫn khó chịu. Khó chịu vô lý.

Tên đã chết bảy năm...vừa xuất hiện.
Và ánh mắt cô thay đổi.
Khốn thật.


“Tống Dã.”
Giọng Lạc Tranh thấp hẳn.

“…anh giấu anh ấy?”

Tống Dã ngồi dưới nền.
Cổ tay đầy máu. Khóe môi cong nhẹ.
Ánh mắt chỉ còn dịu dàng khi nhìn cô.

“Ừ.”

“Tại sao?”

“Tại em.”

Một khoảng ngắn.
Rồi hắn nói tiếp.
“Đêm đó…”

“…không chỉ có Từ Ninh sống.”
Mọi thứ khựng lại.

Bảy năm trước.
Đêm cháy Thanh Hải.
Không chỉ một vụ nổ.
Mà ba.
Lạc Tranh bị kéo ra ngoài khi bất tỉnh.
Trong lúc hỗn loạn...Trần Minh quay lại cứu hồ sơ pháp y.
Bị mắc kẹt tầng hầm.
Mọi người nghĩ anh chết.
Nhưng Tống Dã tìm thấy anh trước.

Khi ấy hắn vừa trốn khỏi khu điều trị.
Cũng đang bị săn đuổi.
Hắn cứu Trần Minh.

Giấu đi.
Chữa trị.
Đổi danh tính. Một thỏa thuận kỳ quái hình thành.
“Tôi cứu mạng anh.”

“Sau này giúp tôi bảo vệ cô ấy.”

Một giao kèo bệnh hoạn. Nhưng kéo dài bảy năm.
Trần Minh ở trong bóng tối. Điều tra vụ Thanh Hải.
Thu thập chứng cứ.
Lần theo Hàn Dục.
Chờ ngày lật bàn.


Hiện tại.
Lục Trầm lạnh giọng:
“Anh tin hắn?”

Ánh mắt nhìn màn hình đầy đề phòng.
Lạc Tranh không trả lời ngay.

Bởi vì cô cũng không biết.
Tin?
Không tin?
Một người chết bảy năm quay lại.
Ai dám chắc?


Trên livestream.
Trần Minh giơ tay. Ra hiệu đặc nhiệm dừng lại.
Sau đó—anh nhìn thẳng vào camera.
Giống như biết cô đang xem. Ánh mắt rất sâu.
Rất mệt. Rồi anh nói một câu khiến tim cô chùng xuống.
“Lạc Tranh.”

“Đừng tới đây.”
Giọng vẫn như trước.
Điềm tĩnh. Chậm.
Giống những năm xưa.

Khi cô nóng nảy—
anh luôn là người kéo lại.
Nhưng—
ngay giây sau.

PẰNG!

Một viên đạn xuyên qua camera.
Màn hình rung mạnh. Bóng tối hỗn loạn.
Tiếng súng nổ liên tục.
Tiếng hét.
Tiếng kim loại.

Rồi—camera cuối cùng chỉ còn quay được một góc.

Ở cuối hành lang. Một bóng người đàn ông bước ra. Chậm rãi.
Áo sơ mi xám.
Tay trái có sẹo bỏng.

Nhưng—không phải Hàn Dục. Người này trẻ hơn. Cao hơn.
Khuôn mặt giống ông ta đến đáng sợ.

Khóe môi cong lên.
Một nụ cười lịch sự.
Lạnh. Rất lạnh.
Hắn cúi xuống nhìn camera.
Rồi nói:
“Chào cô.”

“Lạc Tranh.”

Không khí đóng băng.
Hàn Dục ở nhà kính—
lần đầu tiên đổi sắc mặt.

“…Không thể nào.”

Người đàn ông trong màn hình bật cười.
“Cha.”

“Ông già rồi.”
Một câu.

Đủ khiến tất cả chết lặng.
Con trai?

Hàn Dục có con trai?
Và...hắn mới là kẻ ở 307?


Tống Dã đột nhiên cười khẽ. Giọng đầy chế giễu.
“Ngạc nhiên không?”

Lạc Tranh quay sang.
“Từ đầu…”

“…anh biết?”

“Không hoàn toàn.”
Hắn nghiêng đầu.
Khóe môi đầy máu.

“Nhưng anh biết…”
“…ông già không phải người nguy hiểm nhất.”

Một nhịp.
Ánh mắt hắn tối hẳn.
Lần đầu tiên ...thật sự kiêng dè.
“Người đáng sợ…”

“…là con trai ông ta.”

Tên.
Hàn Kỳ.
Người chưa từng có hồ sơ. Không dấu vết.
Không tồn tại trên hệ thống.
Nhưng là người đứng sau toàn bộ thí nghiệm tâm lý ở Thanh Hải.

Kẻ thật sự thao túng.
Kẻ khiến Tống Dã trở thành hôm nay.
Và là người duy nhất…
Tống Dã từng sợ.


Màn hình nhiễu mạnh.

Rồi hiện lại.

Lần này—Hàn Kỳ đang đứng cạnh Từ Ninh.
Một tay nâng cằm cô lên. Rất nhẹ nhàng.
Rất lịch sự.
Như bác sĩ nói chuyện với bệnh nhân.

Sau đó—hắn nhìn thẳng camera.
Mỉm cười.
“Lạc Tranh.”

“Chúng ta nên gặp mặt rồi.”

Khóe môi hắn cong lên.
Nhẹ. Lạnh. Đáng sợ.

“Một người…”

“…đổi một người.”

Ánh mắt chậm rãi dời sang phía màn hình.
Như nhìn xuyên qua tất cả.
Dừng lại—ở Lục Trầm.
Nụ cười sâu hơn.

“Mang người đàn ông cô yêu tới.”

“Nếu không…”

TÁCH.
Hắn bóp công tắc điện.
Từ Ninh co giật dữ dội.
Tiếng hét xé toạc căn phòng.

“…tôi sẽ bắt đầu tháo từng phần ký ức của cô ấy.”

......Hết chương 24....🌸
 
CHƯƠNG 25

Tiếng hét của Từ Ninh vang lên. Chói. Khản đặc. Xé thẳng qua màn hình livestream.

CẠCH.

Lạc Tranh siết mạnh điện thoại. Đến mức khớp tay trắng bệch.

Không ai nhận ra đầu lọc thuốc trong tay cô đã bị bóp nát.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, cô nổi giận thật sự. Không phải lạnh. Không phải mưu trí.
Mà là ...muốn giết người.

Màn hình rung nhẹ.
Hàn Kỳ đứng giữa ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo. Áo sơ mi trắng sạch sẽ. Tay áo xắn lên gọn gàng.
Đôi mắt đẹp. Rất lịch sự. Rất trí thức. Giống bác sĩ. Giống giáo sư.
Giống kiểu đàn ông khiến người khác dễ tin.

Nhưng—nụ cười ấy…
không có nhiệt độ.

“Lạc Tranh.”
Giọng hắn rất dịu.

“Đừng nhìn tôi như vậy.”

“Cô sẽ làm tôi hiểu lầm rằng…”
Khóe môi cong lên.

“…cô thật sự muốn giết tôi.”

Lạc Tranh nhìn hắn.
Rất lâu. Rồi bật cười.
Một tiếng cười cực nhẹ.
Cực lạnh.
“Không.”
Giọng cô khàn xuống.

“Tôi muốn anh sống.”

“…để tự tay phá nát từng thứ anh tự hào.”

Không khí lặng đi.

Ngay cả Hàn Kỳ—cũng hơi khựng. Một thoáng.
Rồi bật cười lớn hơn.
Giống như vừa tìm thấy thứ cực kỳ thú vị.

“Thú vị thật.”
Ánh mắt hắn sáng lên.

“…cha nói đúng.”

“Cô rất đặc biệt.”

Phía sau.
Lục Trầm đứng cạnh cô. Vai trái vẫn chảy máu. Nhưng ánh mắt đã tối hẳn.

Người đàn ông cô yêu?

Hắn nói vậy—cố tình.
Để kéo anh vào. Để thử.
Để nhìn phản ứng của Lạc Tranh.

Một trò tâm lý bẩn. Anh hiểu.
Nhưng vẫn thấy ngực nặng xuống.
Bởi vì—anh chờ.
Chờ cô phủ nhận.

Hoặc…
không.
Khốn thật. Ngay lúc này còn nghĩ chuyện đó.


“Tới hay không?”
Hàn Kỳ mỉm cười.
Tay đặt trên máy điện.

“Ba mươi phút.”

“Một mình.”

“Không cảnh sát.”

“Không đội hỗ trợ.”

“Không thiết bị theo dõi.”

Ánh mắt hắn chậm rãi nhìn sang Lục Trầm.
Nhẹ nhàng như đang chọn dụng cụ phẫu thuật.
“Mang anh ta theo.”

Một nhịp.
Khóe môi nhếch lên.
“Tôi muốn biết…”

“…cô sẽ cứu ai trước.”

Màn hình tắt.


Im lặng. Nhà kính chỉ còn tiếng gió. Máu của Lục Trầm nhỏ xuống nền.
Tống Dã ngồi dựa tường. Mặt tái nhợt.
Nhưng mắt vẫn dõi theo Lạc Tranh. Không chớp. Không rời.
Giống người sợ bỏ lỡ bất kỳ biểu cảm nào của cô.

“Không đi.”
Lục Trầm nói trước.
Giọng rất thấp. Rất chắc.

“Là bẫy.”

“Ừ.”
Lạc Tranh đáp.

“Vẫn đi.”

Anh quay sang.
Mặt lạnh đi.
“Cô nghe tôi không?”

“Có.”

“Vậy sao còn—”

“Vì anh ấy muốn tôi đi.”

Cô cắt ngang.Mắt tối dần.

“Người như Hàn Kỳ…”

“…không giết ngay.”

“Hắn nghiên cứu.”

“Thích tháo rời tâm lý.”

“Muốn nhìn người ta vỡ.”

Một nhịp.
Giọng cô hạ thấp.
“Từ Ninh đang câu giờ cho tôi.”

Lục Trầm im lặng.
Biết cô đúng.
Nhưng—anh ghét.
Ghét cảm giác bất lực này. Ghét việc phải nhìn cô bước vào nguy hiểm.
Lại một lần nữa.


“Tôi đi cùng.”
Anh nói.
Không thương lượng.

Lạc Tranh nhìn anh.
“Vai anh thủng rồi.”

“Chưa chết.”

“Có thể chết.”

“Ừ.”

Anh nhếch môi.
Ánh mắt tối và lì.
“Nhưng cô không được chết trước tôi.”

Tim cô lệch một nhịp.
Rất nhẹ.
Chết tiệt.
Tên này—đúng lúc thật sự rất biết làm người ta khó xử.


“Không được.”
Một giọng khàn vang lên.

Tống Dã.
Hắn ngẩng đầu.
Ánh mắt lần đầu tiên thật sự căng thẳng.
“Không đi.”

Lạc Tranh nhíu mày.
“Tại sao?”

Hắn im vài giây.
Giống đang đấu tranh điều gì đó. Rồi nói rất chậm. Rất thấp.
“Vì Hàn Kỳ…”

“…không thích chia sẻ.”

Không khí lạnh đi.

“Tôi không hiểu.”

Tống Dã nhìn cô.
Ánh mắt cực sâu.
Cực tối. Giống ký ức tệ nhất vừa bị kéo lên.

“Ông ta nghiên cứu ám ảnh.”

“Chiếm hữu.”

“Rối loạn phụ thuộc.”

“Anh…”

Hắn bật cười nhạt.
Khóe môi đầy máu.
“…là sản phẩm thành công nhất.”

Lạc Tranh chết lặng.

Lục Trầm siết tay.
Còn Hàn Kỳ—tạo ra Tống Dã?


“Nhưng.”
Tống Dã nhìn thẳng cô.
Lần đầu tiên. Không điên. Không cười.
Chỉ còn mệt mỏi.

“Em mới là thứ hắn muốn nhất.”

Một khoảng im lặng đáng sợ.
“Ý gì?”

“Từ lần đầu hắn thấy hồ sơ của em…”
Giọng hắn khàn xuống.

“…hắn đã nói.”

Ký ức cũ vụt qua. Phòng trị liệu tối. Mùi thuốc. Hàn Kỳ ngồi sau lớp kính.

Nhìn hồ sơ tâm lý của Lạc Tranh. Ánh mắt hắn rất yên, r
ất tập trung. Rồi mỉm cười.
“Một người như cô ấy…”

“…nếu bị bẻ gãy sẽ rất đẹp.”

Sống lưng Lạc Tranh lạnh buốt. Không phải bắt cóc. Không phải trả thù. Không phải vụ án.
Mà là—săn tìm.
Suốt bảy năm.


Ngay lúc ấy. Điện thoại rung.
Tin nhắn mới.
Không tên.
Chỉ có một ảnh.
Lục Trầm.
Ảnh chụp từ góc rất gần.

Là—mười phút trước.
Ngay tại nhà kính.
Dưới ảnh có một dòng chữ.
“Nếu anh ấy chết…”

“…cô sẽ khóc chứ?”


.....Hết chương 25...🌸
 
CHƯƠNG 26 — NỖI SỢ SÂU NHẤT

Bức ảnh trên màn hình vẫn sáng.
Lục Trầm. Góc chụp rất gần. Quá gần.
Từ phía đối diện mái kính.
Nghĩa là khi họ còn đứng đây. Khi mọi người còn nghĩ đã kiểm soát hiện trường.

Có người đang nhìn.
Từ đầu tới cuối. Không ai phát hiện.

Không khí lạnh đi từng chút. Lục Trầm nhìn màn hình.
Mắt tối xuống.
“…Hắn ở đây.”

Lạc Tranh không đáp.
Chỉ nhìn chăm chăm tấm ảnh. Phóng to.
Lại phóng to.
Một phản chiếu nhỏ trong kính. Rất mờ.

Nhưng đủ thấy một bóng người đứng xa.
Cao. Mảnh. Giống đang chống tay vào lan can tầng đối diện.

Đang nhìn, không gấp.
Không trốn.
Giống bác sĩ quan sát thí nghiệm.
Điều khiến tim cô lạnh đi không phải chuyện bị theo dõi.
Mà là Hàn Kỳ biết chính xác điểm yếu của cô nhanh đến mức đáng sợ.

Lục Trầm.
Không phải Từ Ninh.
Không phải hồ sơ vụ án.
Mà là—anh.

Một người mới bước vào cuộc đời cô chưa lâu.
Vậy mà—hắn nhìn ra trước cả cô.

“Tại sao lại là tôi?”

Lục Trầm hỏi rất khẽ.
Không phải hỏi mọi người. Mà hỏi cô.
Một câu rất nhẹ.

Nhưng giống viên đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng.
Lạc Tranh khựng lại.
Không trả lời ngay.

Bởi vì...cô không có đáp án.
Hoặc đúng hơn là...không muốn nghĩ tới.

Tống Dã bật cười khàn.
Máu ở khóe môi đã khô.
“Hàn Kỳ thích nhìn người ta phủ nhận.”

Ánh mắt hắn nhìn cô.
Rất sâu. Rất hiểu.
“Đặc biệt là em.”

Một nhịp.
Giọng hắn thấp xuống.
“Em càng không dám thừa nhận…”

“…hắn càng muốn ép em nhìn.”

Lục Trầm quay sang hắn.

“Anh nói rõ.”

Tống Dã cười nhạt. Rồi tựa đầu vào tường.
Giống người quá mệt.
Hoặc quá đau.

“Hàn Kỳ không giết nhanh.”

“Hắn tháo từng lớp.”

“Giống bóc thần kinh.”

“Đầu tiên…”

“…là thứ em nghĩ mình không cần.”

Một nhịp.
Ánh mắt hắn dừng ở Lục Trầm.
“Rồi hắn lấy đi.”


Lạc Tranh rít mạnh hơi thuốc. Nhưng không thấy vị. Tay cô hơi run.
Một điều cực hiếm.
Bởi vì...cô hiểu. Quá hiểu.

Năm xưa. Hàn Kỳ từng dùng cách này. Với bệnh nhân.
Với người thân của nạn nhân. Với tất cả.

Không đánh vào thể xác trước.
Mà đánh vào sự gắn bó.
Khiến người ta nhìn thứ mình yêu thương bị phá hủy. Rồi tự vỡ từ bên trong.

Điện thoại rung lần nữa.
Tin nhắn mới.
Chỉ có một đoạn ghi âm.
Lạc Tranh bật lên.
Giọng đàn ông rất nhẹ.
Rất ôn hòa.
Giống giáo sư đại học.
Giống người dễ khiến người khác an tâm.

“Cô biết điều thú vị nhất về tâm lý học là gì không?”

Một khoảng ngắn.
Có tiếng bật bút máy.
Rất khẽ.

“Con người luôn nghĩ mình lý trí.”

“Cho tới khi thứ họ yêu bị đặt lên bàn mổ.”

Im lặng hai giây.
Rồi hắn cười rất nhỏ.
“Tôi đoán…”

“…cô vẫn chưa nhận ra mình yêu anh ta.”

Tách.
Ghi âm kết thúc.


Không ai nói gì.
Quá yên. Gió lạnh xuyên qua khung kính.
Lục Trầm đứng bên cạnh không nhìn cô.
Mắt hướng ra xa.
Giống đang cố làm mọi thứ bình thường.
Nhưng khớp hàm siết rất chặt.

Có vài chuyện—người trưởng thành không cần nói ra.
Càng không đúng lúc.


Lạc Tranh bỗng thấy khó chịu, rất khó chịu.
Giống bị ai đó lật tung nơi cô cố khóa nhiều năm.

Tình cảm?

Yêu?
Cô chưa từng nghĩ.

Hoặc cô cố tình không nghĩ. Bởi vì nghề này..
quá nhiều người chết.
Quá nhiều lần mất.

Tin ai. Gần ai.
Cuối cùng đều thành điểm yếu.
Năm xưa là Từ Ninh.
Cô mất suýt cả mạng.

Sau đó cô học được một điều:
Muốn sống sót thì đừng cần ai.

Nhưng từ khi nào…
Lục Trầm bắt đầu đứng trong vùng an toàn của cô?

Từ lúc anh đứng chờ ngoài phòng thẩm vấn lúc 3 giờ sáng?

Hay lúc anh lặng lẽ bỏ thuốc đau dạ dày lên bàn?

Hay...vừa rồi.
Khi anh chắn viên đạn.
Không cần nghĩ, không cần hỏi.

“Nhìn tôi làm gì?”
Lục Trầm lên tiếng trước.
Giọng khàn. Có chút bất lực.

“Đừng nói cô đang nghe tên điên kia.”

Lạc Tranh nhíu mày.
“Anh nghĩ nhiều.”

“Ừ.”

Anh cười nhạt. Mắt vẫn không nhìn cô.

“Tôi sợ.”

Không khí khựng lại.
Lạc Tranh hơi sững.
Anh rất ít khi nói thật lòng. Đặc biệt lúc này.
Lục Trầm chậm rãi ngẩng đầu.

Ánh mắt tối.Rất sâu.
Không né tránh.

“Tôi sợ mình thành điểm yếu của cô.”

“…vì người chết đầu tiên thường là kiểu đó.”

Một câu rất bình tĩnh.
Nhưng khiến tim cô siết mạnh.
Không phải bi quan.
Là thật. Quá thật.
Anh hiểu nghề này.
Hiểu cô.

Hiểu kết cục.
Và vẫn đứng ở đây.

“Tôi ghét chuyện đó.”
Lạc Tranh nói khẽ.

“Chuyện gì?”

“…mất người.”

Lần đầu tiên, giọng cô thấp như vậy.
Không lạnh, không sắc.
Chỉ rất mệt. Rất thật.

Tống Dã nhìn hai người.
Rồi chậm rãi quay mặt đi. Khóe môi cong lên.
Một nụ cười rất nhạt.
Đau. Và thua cuộc.

Bảy năm.
Hắn hiểu cô đến thế.
Nhưng..vẫn đến chậm một bước.

Điện thoại rung lần cuối.
Lần này là video trực tiếp.
Hàn Kỳ xuất hiện.

Không cười nữa. Chỉ chống cằm nhìn camera. Ánh mắt rất yên. Rất đáng sợ.

“Đủ thời gian rồi.”
Hắn nghiêng đầu.
Giọng nhẹ như đang mời trà.

“Lạc Tranh.”

“Muốn chơi trò thật không?”

Camera xoay. Một căn phòng trắng hiện ra.

Ở giữa—hai chiếc ghế.
Một bên là Từ Ninh.
Bên còn lại— một người đàn ông bị trói.

Đầu cúi thấp.
Máu đầy áo. Khi camera nâng lên toàn thân Lạc Tranh lạnh cứng.

Lục Trầm đứng chết lặng.
Bởi vì—người trên ghế đó… là cha anh.
Người đã chết mười hai năm trước.

..Hết chương26...🌸
 
CHƯƠNG 27 — NGƯỜI ĐÃ CHẾT

Không khí ngừng lại.
Thật sự ngừng lại. Giống ai đó vừa bóp nghẹt thời gian.
Màn hình livestream rung nhẹ.
Ánh đèn trắng lạnh đến chói mắt.
Người đàn ông trên ghế vẫn cúi đầu.
Máu thấm qua áo sơ mi cũ.

Tóc hoa râm. Gò má gầy. Cổ tay bị khóa.
Rất im. Quá im.
Nhưng..
Lục Trầm không thở nổi.

Bởi vì, anh biết khuôn mặt đó, quá rõ.
Cho dù mười hai năm trôi qua. Cho dù từng nhìn di ảnh hàng nghìn lần. Cho dù ký ức đã mòn.

Vẫn nhận ra.
Lục Chính Quốc.
Cha anh.

Người được xác nhận chết trong tai nạn xe.
Mười hai năm trước.

“Không thể nào…”
Giọng anh rất thấp.
Khản đặc.

Không giống chính mình. Một câu gần như bật ra theo bản năng.
“Không thể…”

Lạc Tranh quay sang.
Lần đầu tiên cô thấy ánh mắt Lục Trầm vỡ.
Không phải đau, và không phải giận.
Là...một kiểu hỗn loạn gần như trẻ con.

Giống người vừa nhìn thấy thứ mình đã chôn cùng tuổi thơ sống lại.

“Tôi xin lỗi.”

Cô nói rất khẽ.
Nhưng anh không nghe thấy.
Hoặc không thể nghe.
Mắt anh chỉ khóa chặt vào màn hình. Không chớp.
Không động.

Giống sợ là nếu chớp mắt một cái.
Người kia sẽ biến mất.


Trên video.
Hàn Kỳ ngồi xuống cạnh chiếc ghế. Rất thong thả.
Giống giáo sư bắt đầu một tiết học.
Hắn đeo găng tay trắng.
Rồi nhẹ nhàng nâng cằm người đàn ông lên.

Camera zoom gần.
Lộ rõ khuôn mặt có tuổi. Có sẹo cũ.
Hốc mắt trũng sâu.

Nhưng—là thật. Không phải giả. Không deepfake. Không dựng hình.
Lục Trầm gần như đứng không vững.

Bởi vì—người đàn ông ấy…đang thở.

“Ngạc nhiên chứ?”
Hàn Kỳ nghiêng đầu.
Mỉm cười. Giọng cực nhẹ.

“Tôi thích trả người chết về đúng lúc.”

Lục Trầm bước lên một bước. Tay siết súng đến bật gân.
“Anh làm gì ông ấy?”

“Nuôi.”
Một câu rất bình thản.
Giống nói về vật nuôi.

“Giữ lại.”

“Điều trị.”

“Quan sát.”

Ánh mắt hắn sáng lên kỳ lạ.
“Cha anh rất thú vị.”

“Người duy nhất từng đào gần đến sự thật.”

Một nhịp. Khóe môi cong.
“Nên tôi không nỡ giết.”


RẮC.
Tay Lạc Tranh siết mạnh. Điếu thuốc gãy đôi.
Lần đầu tiên—cô thật sự muốn nổ súng ngay.

Tên khốn này. Không xem người là người.
Chỉ là mẫu vật. Một phần thí nghiệm.

“Anh nói dối.”
Giọng Lạc Tranh lạnh hẳn.

“Ồ?”

“Hốc mắt lõm.”

“Da xanh.”

“Phản xạ chậm.”

“Cổ có dấu tiêm kéo dài.”

Một nhịp.
Mắt cô tối xuống.
“Ông ấy bị kiểm soát bằng thuốc.”

Hàn Kỳ bật cười.
Lần đầu tiên thật sự cười lớn.
“Thông minh.”

“Quá thông minh.”

Hắn nhìn cô rất lâu. Lâu đến mức khiến người ta khó chịu.
Giống bác sĩ vừa tìm được ca bệnh hoàn hảo.

“Tôi bắt đầu hiểu…”

“…vì sao Tống Dã phát điên vì cô.”


Phía sau. Tống Dã cúi đầu cười nhạt. Không phủ nhận. Cũng không phản bác.
Chỉ nhìn Lạc Tranh.
Ánh mắt mệt mỏi đến tận cùng.

Bảy năm.
Cuối cùng mọi thứ hắn cố giấu… vẫn bị kéo ra ánh sáng.

“Tôi ghét trò chơi.”
Giọng Lạc Tranh thấp xuống.

“Nhưng?”

Hàn Kỳ chống cằm.
Cực kỳ kiên nhẫn.

“…tôi ghét bị đe dọa hơn.”

Một khoảng yên lặng.
Rồi cô bước tới gần màn hình.
Ánh mắt lạnh đến đáng sợ.

“Điều kiện.”

Hắn mỉm cười.
Cuối cùng. Đây mới là thứ hắn muốn.
Không phải sợ hãi.
Không phải van xin.
Mà là—tham gia trò chơi.

“Đơn giản.”
Hắn giơ một ngón tay.

“Một giờ.”

Ngón thứ hai.

“Chỉ cô và Lục Trầm.”

Ngón thứ ba.

“Không cảnh sát.”

“Không hỗ trợ.”

“Không định vị.”

Rồi hắn cười rất nhẹ.
Rất lịch sự.
“Nếu thắng…”

“…cô mang cả hai người đi.”

Camera chuyển.
Từ Ninh.
Lục Chính Quốc.
Hai chiếc ghế. Hai mạng người.

“Nếu thua?”
Lạc Tranh hỏi.

Hàn Kỳ im vài giây.
Rồi đáp bằng giọng cực nhẹ.
Như đang nói thời tiết.
“Tôi sẽ cho cô chọn…”

“…ai chết trước.”

Màn hình tối đen.


Nhà kính im phăng phắc. Không ai nói. Không ai động.
Rất lâu sau—Lục Trầm mới lên tiếng.
Giọng khàn. Rất thấp.
“…Tôi phải gặp ông ấy.”

Lạc Tranh nhìn anh.
Biết, cô biết. Dù là bẫy.
Dù có chết. Anh vẫn đi.
Vì đó là cha anh.
Người anh chôn suốt mười hai năm.

“Được.”
Cô nói.

Rất bình tĩnh và quá bình tĩnh.
Lục Trầm khựng lại.
“Cô đi thật?”

“Ừ.”

“Có thể chết.”

Cô châm thuốc mới.
Ngọn lửa phản chiếu trong mắt tối. Rồi bật cười nhạt.
“Ai nói tôi định chơi đúng luật?”

Ở góc tối. Tống Dã chậm rãi ngẩng đầu.

Lần đầu tiên—ánh mắt hiện lên thứ giống như…
sợ hãi.

Bởi vì hắn biết. Khi Lạc Tranh bắt đầu cười kiểu đó—có nghĩa là—
ai đó sắp trả giá rất đắt.


.....Hết chương27...🌸
 
CHƯƠNG 28


Mưa bắt đầu rơi.
Rất nhẹ. Từng giọt đập lên mái kính vỡ.
Âm thanh lạnh lẽo.
Giống tiếng đồng hồ đang đếm ngược.

Nhà kính gần như không còn ai nói.
Chỉ còn mùi máu.
Mùi thuốc súng.
Và sự im lặng của những người đều hiểu—
lần này thật sự có thể không quay lại.


Lạc Tranh đứng trước khung cửa vỡ.
Châm điếu thuốc thứ ba. Lửa bật lên. Rồi tắt.
Gió lớn quá.
Cô thử lại lần nữa.
Vẫn tắt.

Một bàn tay đưa tới.
Tách.
Chiếc bật lửa sáng lên.
Ổn định. Lục Trầm đứng rất gần. Vai trái vẫn đang chảy máu.
Mặt tái hơn lúc nãy.
Nhưng ánh mắt vẫn bình thản.
Giống như—viên đạn kia chẳng đáng gì.

“Đừng hút nhiều.”
Giọng anh khàn.

“Dạ dày cô không chịu nổi.”

Lạc Tranh khựng lại.
Một câu rất nhỏ, rất đời thường.
Giữa lúc mọi thứ sắp vỡ vụn.
Kỳ lạ là—chính những thứ nhỏ như vậy…
lại làm người ta đau nhất.

Cô cúi đầu châm thuốc.
Không nhìn anh.
“…Anh sắp chết tới nơi rồi còn quản.”

“Chưa chết.”
Anh cười nhạt.
Một chút máu dính nơi khóe môi.

“Tôi còn phải đưa cô về.”

Tim cô chợt nhói rất nhanh. Nhưng đủ.

Phía sau.
Tống Dã ngồi tựa tường. Còng tay khóa chặt. Máu trên cổ tay đã khô. Hắn nhìn hai người rất lâu. Không chen lời. Không cười.
Giống như lần đầu tiên thật sự hiểu một chuyện.

Có vài khoảng cách…
dù cố thế nào cũng không chen vào được.

“Hàn Kỳ không nói dối.”
Tống Dã lên tiếng.
Giọng khàn hơn bình thường.

“Ông ta sẽ bắt em chọn.”

Lạc Tranh quay lại.
“Anh biết địa điểm?”

Một khoảng im lặng.
Rồi hắn cười nhạt.
“Biết.”

“Ở đâu?”

“Nhưng…”
Ánh mắt hắn dừng trên cô. Rất sâu. Rất đau.
“Anh không muốn em đi.”

Lục Trầm lạnh giọng:
“Không tới lượt anh quyết.”

Tống Dã nhìn anh.
Không còn gai góc như trước.
Chỉ rất mệt.
“Anh không hiểu.”

“Hàn Kỳ không muốn giết cô ấy.”

“Ông ta muốn…”

Hắn dừng lại.
Giống rất khó nói thành lời.
“…bẻ gãy cô ấy.”

Một câu rất nhẹ.
Nhưng khiến không khí lạnh hẳn.

“Tại sao?”
Lạc Tranh hỏi.

Tống Dã bật cười.
Đau đến khàn.
“Vì ông ta thích thứ hoàn hảo.”

“Em đủ thông minh.”

“Đủ mạnh.”

“Đủ lạnh.”
Ánh mắt hắn tối đi.

“Nên ông ta muốn nhìn em vỡ.”


Im lặng kéo dài.
Lạc Tranh rít một hơi thuốc. Khói trắng tan trong mưa.
Thật lâu sau—cô mới nói:
“…Tôi không dễ vỡ vậy đâu.”

Tống Dã cười.

Nhưng lần này hắn không còn điên.
Chỉ rất buồn.
“Anh cũng từng nghĩ mình không vỡ.”

Một câu. Nhẹ như gió.
Nhưng khiến người ta nghẹn lại.

Lần đầu tiên, Lạc Tranh nhìn thấy một thứ khác trong mắt hắn.
Không phải chiếm hữu.
Không phải ám ảnh.

Mà là...một đứa trẻ bị bỏ lại quá lâu. Quá đau.
Đến mức quên mất cách yêu bình thường.


“Hàn Kỳ dạy anh thế nào?”
Cô hỏi rất khẽ.

Tống Dã cúi đầu.
Lâu đến mức tưởng sẽ không trả lời. Rồi hắn bật cười. Khàn.
Đứt đoạn.

“Ông ta nói…”

“Nếu thích thứ gì…”

“…thì nhốt lại.”
Một nhịp.

“Nếu sợ mất…”

“…thì phá chân nó.”

Lục Trầm siết chặt tay.
Sống lưng lạnh buốt.
Không ai sinh ra đã thành quái vật.
Có người…được nuôi lớn trong địa ngục.


“Vậy tại sao anh cứu tôi?”
Lạc Tranh hỏi.

Lần này.. côthật sự muốn biết.

Tống Dã im lặng.
Rất lâu. Mưa hắt vào gương mặt tái nhợt của hắn. Giống xóa đi lớp điên loạn thường ngày.
Chỉ còn lại...một người đàn ông quá mệt.

“Vì em từng kéo anh ra.”

Cô khựng lại.
“…Khi nào?”

“Em quên rồi.”
Hắn cười rất nhẹ.

Bảy năm trước. Lần đầu gặp.
Tống Dã bị nhốt trong phòng cách ly.
Không ngủ ba ngày.
Tay đầy máu.
Đập đầu vào tường.
Tất cả bác sĩ đều tránh.

Chỉ có cô bước vào.
Ném cho hắn gói thuốc lá. Nói một câu rất lạnh.

“Muốn chết thì chết cho tử tế.”

Hắn nhìn cô rất lâu.
Hỏi:
“Cô không sợ tôi à?”

Cô đáp:
“Tôi còn đáng sợ hơn.”

Đó là lần đầu tiên..có người nhìn hắn như con người.
Không phải bệnh. Không phải quái vật.


Hiện tại.
Tống Dã cúi đầu cười.
Khóe mắt hơi đỏ.
“Anh biết em không yêu anh.”

“Biết từ lâu rồi.”

Một khoảng rất dài.
Giọng hắn thấp đến gần như tan vào mưa.
“Nhưng em là người duy nhất…”

“…khiến anh thấy mình còn giống người.”

Không ai nói gì.
Thậm chí...Lục Trầm cũng im lặng.
Lần đầu tiên. Không ghét hắn nữa.
Chỉ thấy...đáng tiếc.


Điện thoại rung.
Tin nhắn mới.
Địa chỉ gửi tới.

TRUNG TÂM THÍ NGHIỆM THANH HẢI CŨ — KHU DƯỚI HỒ

Kèm một câu:
“Chỉ còn 47 phút.”

“Mang người cô không muốn mất nhất tới đây.”

Gió thổi mạnh hơn. Điếu thuốc trong tay Lạc Tranh tắt ngấm.
Cô nhìn màn hình rất lâu. Rồi chậm rãi cất điện thoại.

Không ai thấy ngón tay cô siết đến trắng bệch.
Bởi vì lần đầu tiên..cô phát hiện mình thật sự có thứ…
không chịu nổi nếu mất đi.

Và điều đáng sợ nhất là
Hàn Kỳ đã nhìn ra trước cả cô.


Lục Trầm đứng cạnh cô rất gần.
Giọng thấp khàn:
“Đi thôi.”

Cô nhìn anh.
“…Anh vẫn đi?”

“Ừ.”

“Có thể chết.”

Anh bật cười rất nhẹ.
Mệt nhưng dịu.
Rồi đưa tay kéo nhẹ cổ tay cô. Giống sợ cô lại tự gánh một mình.

“Lạc Tranh."

“Nếu thật sự phải chọn…"

Anh dừng một chút.
Ánh mắt rất sâu.
Rất yên.
“…đừng chọn tôi.”

Tim cô chợt đau nhói.
Lần này...thật sự đau.


.....Hết chương28...🌸
 
CHƯƠNG 29

Mưa nặng hạt hơn.
Gió quất qua khung kính vỡ. Mang theo mùi kim loại lạnh buốt.

Lạc Tranh đứng yên.
Rất lâu..Tay vẫn bị Lục Trầm giữ lấy. Ấm. Rất ấm.
Giữa đống hỗn loạn này
nhiệt độ đó khiến cô thấy khó chịu một cách kỳ lạ.
Không phải ghét.
Mà là...sợ quen.

“Nếu thật sự phải chọn…”

“…đừng chọn tôi.”
Giọng anh vẫn còn ở đó. Rất thấp.
Rất bình tĩnh.

Như đang nói chuyện không liên quan tới mình. Nhưng chính kiểu bình tĩnh ấy..mới khiến người ta đau.

Lạc Tranh nhìn anh. Mặt anh tái vì mất máu.
Vai trái gần như đỏ thẫm. Nhưng ánh mắt anh...vẫn rất ổn. Ổn đến đáng ghét.
Giống như...dù có chết thật.
Anh cũng chỉ nhẹ nhàng chấp nhận.

“Anh bị ngốc à?”
Giọng cô khàn đi.

Lục Trầm nhướng mày.
“Cô vừa mắng bệnh nhân bị bắn?”

“Ừ.”

“Không có nhân tính thật.”

Anh cười nhạt. Khóe môi tái trắng. Nhưng vẫn nhìn cô rất lâu.
Lâu đến mức...tim cô bắt đầu loạn nhịp.

Mẹ nó chứ! Khốn thật.
Tên đàn ông này…
đúng lúc nguy hiểm nhất lại luôn dùng ánh mắt như vậy.

Giống như muốn khắc người ta vào trong đầu.

“Tôi nghiêm túc.”
Giọng anh thấp xuống.

“Cha tôi…”

“…tôi phải đi.”

“Mà cô cũng phải cứu Từ Ninh.”

Một nhịp. Gió mạnh hơn. Anh buông tay cô ra.
Rất chậm.

“Nên nếu tới lúc phải bỏ ai…”

“…đừng là cô.”

Không khí như bị bóp nghẹt.
Lạc Tranh không nói.
Chỉ nhìn bàn tay vừa rời khỏi cổ tay mình.
Đột nhiên thấy...trống.
Một cảm giác rất lạ. Rất không quen.
Giống như...có thứ gì đó vừa rút khỏi vùng an toàn.

“Tôi ghét anh nói kiểu anh hùng.”

Cô châm thuốc. Lần thứ tư. Lửa run nhẹ.
Lần đầu tiên..tay cô không thật sự ổn định.

“Tôi không anh hùng.”
Lục Trầm đáp. Mắt vẫn nhìn cô rất sâu.

“Tôi chỉ không muốn cô phải khóc nữa.”

Một câu rất nhẹ.
Nhưng khiến cô khựng lại.
Bởi vì anh biết.
Đêm Từ Ninh “chết”.

Không ai thấy cô khóc.
Nhưng anh biết.
Có lần say rượu cô ngủ gục ở văn phòng.

Miệng gọi tên Từ Ninh.
Tay run cả đêm.
Sáng hôm sau vẫn lạnh như không.

Anh chưa từng hỏi.
Chỉ nhớ.

Phía sau. Tống Dã ngồi im. Nhìn hai người.
Không chen vào. Không ghen như trước. Chỉ rất yên lặng.
Bởi vì..hắn nhìn thấy rồi.

Thứ Hàn Kỳ nhìn thấy.
Thứ ngay cả Lạc Tranh cũng đang cố phủ nhận.
Ánh mắt cô..đã thay đổi.
Từ lúc viên đạn ghim vào vai Lục Trầm. Mọi thứ đều khác.

“Anh biết không?”
Tống Dã bật cười khẽ.
Giọng rất mệt.

Lục Trầm liếc sang.
“Tôi không muốn nói chuyện với anh.”

“Ừ.”
Hắn gật đầu.

“Nhưng anh nên nghe.”

Một khoảng ngắn.
Rồi hắn nhìn thẳng Lạc Tranh.
“Em sẽ chọn anh ấy.”

Không khí khựng lại.

Lạc Tranh lạnh mặt:
“Im.”

“Tại sao phải im?”
Hắn cười nhạt.

Ánh mắt hơi đỏ.
Rất buồn. Rất thật.
“Em nhìn anh ấy…”

“…không giống nhìn người khác.”

Cô không đáp. Tống Dã cúi đầu.
Giọng nhỏ hơn.
“Ngày trước em nhìn anh…”

“…chưa từng như vậy.”

Một câu không trách móc.Không nổi điên.
Chỉ…
buồn.

Buồn đến mức khiến người khác không biết nên phản ứng sao.

Điện thoại rung.
Tin nhắn mới.
Video trực tiếp bật lên.
Hành lang dưới hồ.
Ánh đèn xanh lạnh.
Từ Ninh ngồi dựa tường. Mắt mở hé.
Có vẻ đã tỉnh.

Bên cạnh là Lục Chính Quốc vẫn bất động.

Hàn Kỳ đứng giữa khung hình.
Lần này không cười.
Chỉ nhìn thẳng camera.
Giống đang nhìn vào mắt cô.

“Lạc Tranh.”
Giọng hắn rất nhẹ.

“Tôi đổi luật chơi.”
Hắn giơ tay. Hai cánh cửa thép hiện ra phía sau.

Một trái.
Một phải.
Trên màn hình điện tử đỏ rực:

CỬA A — TỪ NINH
CỬA B — LỤC CHÍNH QUỐC

Một nhịp.
Khóe môi hắn cong lên.
Rất lịch sự. Rất độc ác.
“Cô chỉ được mở một cửa.”

Lục Trầm cứng người.
Đồng tử co rút. Hàn Kỳ nghiêng đầu. Nhẹ nhàng như đang giảng bài.

“Cô cứu người bạn đã chết vì mình…”

“…hay cứu cha người đàn ông cô yêu?”

Không khí chết lặng.

Rồi, hắn nói câu cuối.
Giọng thấp đến lạnh sống lưng.
“Để xem…”

“…lần này cô sẽ mất ai.”

Màn hình tối đen.

Gió rít mạnh. Mưa đập vào kính. Không ai nói gì nữa.
Lạc Tranh đứng yên. Quá yên lặng. Đến mức đáng sợ.
Lục Trầm siết tay.
Giọng khàn:
“…Đừng nhìn tôi.”

Cô quay sang.
“Cái gì?”

Anh cười nhạt. Nhưng mắt đỏ lên rất nhẹ.
“Tôi sợ…”

“…nếu cô nhìn lâu hơn, tôi sẽ ích kỷ.”

.....hết chương29....🌸
 
CHƯƠNG 30 — THỨ KHÓ NHẤT LÀ CHỌN

Mưa vẫn rơi.
Nhưng lần này, không ai còn nghe thấy tiếng mưa nữa.
Chỉ còn câu nói cuối cùng của Hàn Kỳ lặp lại.
Chậm rãi. Tàn nhẫn.

“Cô cứu người bạn đã chết vì mình…”

“…hay cứu cha người đàn ông cô yêu?”


Không gian như đông cứng.
Lục Trầm đứng cạnh cô. Không nhìn màn hình đã tắt.
Chỉ cúi đầu. Khớp tay siết chặt đến trắng bệch. Vai trái vẫn chảy máu.

Nhưng thứ đau nhất lúc này không phải viên đạn.
Mà là—anh hiểu.
Hiểu quá rõ trò chơi của Hàn Kỳ. Tên đó không cần giết người ngay.

Chỉ cần—đặt dao vào tay người khác.

Ép họ tự cắt tim mình.

“…Lạc Tranh.”
Giọng anh rất thấp.

Khàn đến gần như không nghe rõ.
Cô không đáp.
Bởi vì—cô không biết nên trả lời thế nào.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm...đầu óc cô loạn. Thật sự loạn.

Bảy năm trước.
Từ Ninh chết.
Ít nhất cô đã tin là vậy.
Ngày nhận báo cáo tử vong cô không khóc.
Không ăn. Không ngủ.
Không nói chuyện gần hai tuần.
Chỉ hút thuốc liên tục.
Đến mức ho ra máu.

Bởi vì cô nghĩ, nếu hôm đó mình nhanh hơn một phút.
Nếu không bỏ đi.
Nếu quay lại.
Có lẽ..Từ Ninh đã không chết.

Cảm giác mắc nợ đó đã theo cô suốt bảy năm.
Giống cái gai găm trong thịt.
Không nhìn thấy. Nhưng đau mỗi ngày.

Còn Lục Trầm…
Cô quay sang nhìn anh.
Đột nhiên thấy rất kỳ lạ.
Người này, chỉ mới xuất hiện chưa lâu. Không thân mười năm.
Không trải qua tuổi trẻ cùng nhau. Không có quá nhiều ký ức.

Nhưng anh lại chen vào cuộc sống cô theo cách rất tự nhiên.

Giống nước thấm qua khe đá, chậm. Không tiếng động.
Đến khi nhận ra thì đã ở khắp nơi.

Là cà phê nóng đặt trên bàn lúc cô tăng ca.
Là thuốc đau dạ dày luôn có sẵn trong ngăn kéo.
Là người đứng ngoài cửa phòng thẩm vấn tới sáng.
Là người dù cãi nhau, vẫn quay lại đón cô.

Là người vừa rồi…
đỡ viên đạn không do dự.

Mẹ nó! Khốn kiếp thật.
Hàn Kỳ nói đúng.
Cô thật sự có điểm yếu rồi.


“Nhìn tôi làm gì?”
Lục Trầm bật cười nhạt.
Giọng khàn.
Nhưng cố tỏ ra bình thường.

“Đừng chọn cha tôi.”

Cô sững lại.
“…Anh điên à?”

“Không.”

Anh lắc đầu rất nhẹ.
Mắt cuối cùng cũng nhìn cô rất sâu. Rất yên.

“Tôi không muốn cô sống với cảm giác mắc nợ thêm lần nữa.”

Tim cô chợt đau nhói.
Lần này, không phải đau thoáng qua.
Mà là thật sự đau.

Bởi vì—anh hiểu. Hiểu thứ cô sợ nhất, không phải chết.
Mà là sống sót sau khi mất người.

“Lục Trầm.”
Giọng cô thấp hẳn.

“Đừng tự quyết thay tôi.”

“Ừ.”

Anh cười. Rồi cúi đầu ho khẽ.
Máu dính nơi khóe môi.
Nhưng vẫn nói tiếp.

“Nhưng lần này…”

“…tôi muốn ích kỷ một lần.”

Một khoảng lặng. Gió quất mạnh hơn.
Anh khẽ kéo cổ tay cô.
Rất nhẹ.
Giống sợ đau cô.

“Nếu phải mất ai…”

“…đừng để người đó là cô.”

Câu nói quá nhẹ. Nhưng giống dao. Chậm rãi rạch vào thứ mềm nhất trong lòng cô.

Tách.
Điếu thuốc rơi xuống đất. Lạc Tranh không nhặt.nChỉ nhìn anh rất lâu.
Rất lâu. Lâu đến mức, chính cô cũng thấy khó chịu.
Tại sao lại đau như vậy?

Tại sao chỉ nghe anh nói mấy câu đó, đã muốn nổi giận?
Muốn kéo anh lại.
Muốn mắng.
Muốn anh đừng bình tĩnh như thế.

Đừng như thể anh thật sự chuẩn bị biến mất.


“Anh im miệng.”
Cô nói khàn.

Lục Trầm khựng lại.
“…Gì cơ?”

“Anh mà chết.”

Mắt cô đỏ lên rất nhẹ.
Lần đầu tiên. Không giấu nổi. Giọng cô thấp xuống rất chậm.
Rất thật.

“Tôi sẽ phát điên.”

Không khí im bặt.
Ngay cả gió, cũng như ngừng lại một nhịp.

Lục Trầm đứng yên.
Nhìn cô, không chớp.
Giống vừa nghe thấy điều gì đó—không dám tin.

Tống Dã ở phía sau bật cười khẽ.
Rất nhỏ.
Rất đau.
Rồi chậm rãi quay mặt đi.
Khóe mắt hắn đỏ lên.

Bảy năm.
Cuối cùng, hắn vẫn nghe được câu đó.

Chỉ tiếc là không dành cho mình.

Lục Trầm bỗng cười.
Lần đầu tiên tối nay anh thật sự cười.
Mệt. Đau.
Nhưng dịu.

“…Được.”
Giọng khàn đi.

“Vậy tôi không chết.”

Anh đưa tay rất chậm.
Khẽ vuốt mái tóc bị mưa làm ướt nơi trán cô. Động tác rất tự nhiên.
Giống đã muốn làm từ lâu.

“Đi cứu người thôi.”

Ngay lúc ấy, điện thoại rung mạnh.
Một tin nhắn mới.
Từ Hàn Kỳ.

Chỉ có một câu.
Kèm hình ảnh camera trực tiếp.

TỪ NINH đang tỉnh lại.
Cô ấy nhìn vào camera.
Môi trắng bệch, khó khăn lắc đầu.

Rồi dùng hết sức thì thầm một câu.

Không phải cứu mình.

Mà là “ĐỪNG TIN LỤC CHÍNH QUỐC…”
MÀN HÌNH TẮT PHỤT.

...hết chương30...🌸
 
CHƯƠNG 31

MÀN HÌNH TẮT PHỤT.
Nhà kính chìm vào im lặng. Chỉ còn tiếng mưa. Nặng. Lạnh.
Đập lên mái kính như hàng ngàn nhịp tim hỗn loạn.

Không ai nói trước.
Bởi vì câu cuối của Từ Ninh..quá nặng.

“ĐỪNG TIN LỤC CHÍNH QUỐC…”

Lục Trầm đứng yên.
Thật lâu. Giống như không hiểu nổi từng chữ vừa nghe.
Hoặc là..không muốn hiểu.

“…Không thể nào.”
Giọng anh rất thấp. Khản đặc.

Cha anh?
Người đã chết mười hai năm? Người cả đời theo đuổi công lý?

Không tin?
Là sao?

“Từ Ninh không nói bừa.”

Lạc Tranh lên tiếng trước, giọng rất ổn.
Quá ổn. Kiểu ổn định khi cô bắt đầu ép mình lý trí.
Nhưng tay...vẫn siết rất chặt.

Lục Trầm quay sang.
Ánh mắt tối hẳn.
“Ý cô là gì?”

“Tôi chưa kết luận.”
Một nhịp.
Rồi cô nhìn anh. Rất thẳng.

“Nhưng tôi tin trực giác của cô ấy.”

Không khí chùng xuống.
Bởi vì cả hai đều biết.
Từ Ninh không phải kiểu người nói chuyện vô nghĩa lúc nguy cấp.

Đặc biệt nếu đó là cảnh báo cuối cùng.

“Tôi phải gặp ông ấy.”
Lục Trầm nói.

Lần này..không còn là lựa chọn. Là quyết định.

“Dù ông ấy là ai…”

“…tôi phải tự hỏi.”
Giọng rất thấp.Rất nặng.

Giống người đang kéo chính mình qua thứ gì đó đau đớn.
Bởi vì—anh cũng bắt đầu sợ.
Nếu người kia thật sự còn sống.
Nếu tất cả là thật.

Thì mười hai năm qua, anh đang thương tiếc ai?
Một người cha?
Hay—một bí mật?

“Tôi đi cùng.”
Lạc Tranh nói ngay. Không do dự. Lục Trầm khựng lại.

“Không.”

“Anh vừa bị bắn.”

“Ừ.”

“Đầu óc anh đang loạn.”

“…Ừ.”

“Vậy càng cần tôi.”

Một câu quá tự nhiên.
Quá chắc chắn.
Đến mức—chính cô cũng hơi khựng.

Từ khi nào…cô bắt đầu xem chuyện đứng cạnh anh là hiển nhiên?

Ở góc tối.
Tống Dã bật cười khàn.
Nhẹ. Rất nhẹ.

“Đừng tin Lục Chính Quốc…”
Hắn lặp lại.

Giống đang nhớ thứ gì đó.
Rồi—sắc mặt chợt thay đổi.
Lần đầu tiên—thật sự đổi sắc mặt.

“Chết tiệt.”

Lạc Tranh lập tức quay sang.
“Anh biết gì?”

Tống Dã im vài giây.
Ánh mắt tối hẳn.
“Hàn Kỳ từng nói…”

Giọng hắn chậm lại.
Như đang ghép ký ức.

‘Người đáng sợ nhất…’
‘…không phải người tạo ra quái vật.’

‘Mà là người giả vờ muốn cứu chúng.’

Sống lưng Lạc Tranh lạnh buốt. Một suy nghĩ rất tệ xuất hiện.

Không. Không thể nào.
Nếu…
Lục Chính Quốc không phải nạn nhân?

Nếu ông ấy—liên quan?

“Tống Dã.”
Giọng cô thấp xuống.

“Thanh Hải năm đó…”

“…Lục Chính Quốc tham gia đến đâu?”

Hắn ngẩng đầu, rất lâu mới đáp.
“Ông ta là người đầu tiên phát hiện khu thí nghiệm.”

Một nhịp.
“Nhưng cũng là người đầu tiên biến mất.”

Lục Trầm siết mạnh tay.
“…Anh đang nói cha tôi phản bội?”

“Không biết.”
Tống Dã lắc đầu.

“Nhưng có chuyện rất lạ.”

“Hàn Kỳ ghét tất cả.”

“Riêng ông ấy…”
Ánh mắt hắn tối lại.

“…ông ta chưa từng gọi là ‘thí nghiệm thất bại’.”

Không khí lạnh hẳn.

Bởi vì—Hàn Kỳ chưa từng giữ ai lâu.

Người vô dụng đều bị loại bỏ. Nhưng Lục Chính Quốc?
Mười hai năm. Vẫn sống.
Tại sao?

Điện thoại rung.
Tin nhắn mới. Không phải là video. Chỉ có một bức ảnh. Một bàn cờ vua.

Quân trắng mất hậu.
Quân đen mất xe.
Ở giữa là một quân vua trắng bị đặt nằm ngang.
Kèm dòng chữ.

“Cô luôn nhìn sai người hy sinh.”

Dưới cùng..một câu nữa.
“12 phút nữa.”

Lạc Tranh nhìn chằm chằm bàn cờ rất lâu.
Không chớp.
Đột nhiên đồng tử cô co lại.

“Không đúng.”

Lục Trầm quay sang:
“Cái gì?”

Cô chỉ vào ảnh.
“Quân vua trắng.”

“Có gì?”

“Trong cờ…”

Giọng cô thấp dần.
Rất nhanh, rất lạnh.
“Không ai đặt vua nằm ngang.”

Một khoảng chết lặng.
Rồi—cô gần như bật dậy.
“Không phải vua.”

“Là tín hiệu!”

Lục Trầm khựng lại. Cô zoom ảnh. Xoay góc.
Bàn cờ phản chiếu trên mặt kính.
Lộ ra một dãy số cực nhỏ.

B3 — TẦNG ÂM — HỒ CHỨA CŨ
Không phải nơi Hàn Kỳ gửi. Không phải phòng chính.
Mà là đường phụ.

Tống Dã đột ngột ngẩng đầu.
Mặt tái đi.

“…Không thể.”

“Gì?”

Giọng hắn khàn hẳn.
Lần đầu tiên, hắn thật sự bất an.
“Đó là lối thoát bí mật…”

“…chỉ Hàn Kỳ và một người khác biết.”

Lạc Tranh nhìn hắn.
“…Ai?”

Tống Dã im vài giây.
Rồi nói rất khẽ. Nhưng đủ khiến tim Lục Trầm rơi thẳng xuống đáy.
“Cha anh.”

.....Hết chương31...🌸
 
CHƯƠNG 32 — CHA ANH LÀ AI?

Mưa lớn hơn. Tiếng sấm rền xa xa.
Nhà kính tối đến mức chỉ còn ánh sáng xanh nhạt từ màn hình điện thoại.
Không ai nói gì.
Bởi vì, câu cuối của Tống Dã quá nặng.
“Cha anh.”

Lục Trầm đứng chết lặng. Mắt không chớp.
Giống như vừa bị ai đó đấm thẳng vào phần mềm nhất trong người.

“Không thể.”
Giọng anh rất thấp.
Khản.Quá khản.

“Tống Dã.”
Ánh mắt anh lạnh đi.

“Anh biết mình đang nói gì không?”

Tống Dã tựa đầu vào tường. Mệt mỏi nhắm mắt vài giây.
“Ước gì tôi không biết.”

Một khoảng ngắn.
Rồi hắn bật cười nhạt.
“Anh nghĩ tôi vui lắm à?”

“Nhìn em ấy…”

Ánh mắt dừng ở Lạc Tranh.
Khựng lại rất lâu.
“…đứng giữa anh và sự thật?”

Lạc Tranh cúi đầu nhìn bức ảnh bàn cờ. Ngón tay chậm rãi vuốt qua dãy số phản chiếu.

B3 — Hồ chứa cũ.

Một lối thoát bí mật.
Người biết đường này—
ngoài Hàn Kỳ.
Chỉ còn… Lục Chính Quốc.
Nếu đúng, nghĩa là ông ấy từng vào trung tâm Thanh Hải. Không chỉ điều tra. Mà đủ sâu để biết sơ đồ ngầm.

Một người cảnh sát bình thường..không thể.

“Lục Trầm.”
Giọng cô rất thấp.

“Anh còn nhớ gì về vụ tai nạn của cha không?”

Anh im lặng.
Lâu hơn bình thường.
Như thể đang lật lại một ký ức đã khóa quá lâu.

“Mười hai năm trước.”

“Đêm mưa.”

“Mẹ tôi nói ông ấy nhận điện thoại rồi đi.”

“Không về nữa.”

“Ba ngày sau…”
Giọng anh khựng lại.

“…người ta báo xe lao xuống vực.”

“Tìm thấy thi thể?”
Lạc Tranh hỏi ngay.

Anh khẽ nhíu mày.
“…Không.”

“Chỉ có xe.”

“Một phần ADN.”

Một nhịp.

Mắt cô tối xuống.
“ADN lấy từ đâu?”

Lục Trầm hơi khựng.
Như lần đầu nghĩ tới.
“…bàn chải đánh răng.”

Không khí đột nhiên lạnh hẳn. Lạc Tranh siết mạnh điện thoại.

Chết tiệt.
Quá dễ.
Nếu muốn giả chết...quá dễ.

“Tôi từng hỏi.”
Lục Trầm nói tiếp.
Giọng thấp dần.

“Nhưng hồ sơ bị niêm phong.”

“Mọi người bảo…”

“…ông ấy làm chuyên án bí mật.”

Một khoảng im lặng.
Rồi anh bật cười nhạt.
Rất nhạt. Rất đau.
“Tôi tin suốt mười hai năm.”

Tim Lạc Tranh hơi siết lại.
Bởi vì—ánh mắt anh lúc này… không giống cảnh sát.
Chỉ giống một đứa trẻ vừa phát hiện, người mình ngưỡng mộ nhất…
có thể chưa từng như mình nghĩ.

“Tôi phải gặp ông ấy.”
Lục Trầm nói.

Lần này anh nóinrất chắc.
Không còn do dự. Không còn hỗn loạn.
Chỉ có một thứ. Muốn biết sự thật.
Dù đau đến đâu.

“Đi bằng đường B3.”
Lạc Tranh nói ngay.

“Không vào cửa chính.”

“Hàn Kỳ muốn chúng ta chọn.”

“Vậy ta phá luật.”

Tống Dã bật cười khẽ.
Lần đầu tiên, thật sự giống đang nhìn cô thắng.
“Đó mới là em.”

“Anh ở lại.”
Lạc Tranh quay sang.

Tống Dã khựng lại.
“…Cái gì?”

“Anh bị thương.”

“Không đi nổi.”

“Với lại…”
Cô dừng một chút.
Giọng chậm lại.
“Nếu tôi không quay lại…”

“…anh phải đưa toàn bộ chứng cứ ra ngoài.”

Tống Dã nhìn cô.
Rất lâu. Mắt đỏ lên rất nhẹ.
“Em nghĩ anh để em đi một mình?”

“Có Lục Trầm.”
Một câu rất tự nhiên.

Tự nhiên đến mức, chính cô cũng không nhận ra.

Nhưng Tống Dã thì có.
Hắn cúi đầu cười. Khóe môi đầy chua chát.
“Em thật sự tin anh ấy.”

Không phải hỏi.
Là kết luận.

Lục Trầm đứng cạnh.
Không chen vào.
Chỉ nhìn cô. Một thứ cảm xúc rất lạ chạy ngang ngực.
Ấm.
Đau.
Và sợ.
Bởi vì...anh biết.
Càng gần cô càng dễ thành điểm yếu.
Mà điểm yếu thường chết trước.

“Lạc Tranh.”
Giọng anh thấp xuống.

Cô quay sang.
“Ừ?”

Anh im vài giây.
Rồi chìa tay.
“Cho tôi thuốc lá.”

Cô nhíu mày.
“Anh có hút đâu?”

“Bây giờ muốn.”

“…Để làm gì?”

Lục Trầm bật cười nhạt.
Mắt hơi đỏ vì mất máu.
Nhưng vẫn nhìn cô rất sâu.
“Nếu lát nữa chết thật…”

“…ít nhất muốn thử thứ cô nghiện.”

Tim cô chợt đau.
Lần này, thật sự đau đến mức khó chịu.
“Anh bớt nói linh tinh.”

Giọng cô khàn đi.
Nhưng vẫn lấy bao thuốc đưa anh.
Lục Trầm cúi đầu châm lửa. Ho sặc ngay ngụm đầu tiên.

Lạc Tranh bật cười theo phản xạ.
Lần đầu tiên từ tối nay.
Thật sự cười.
“…Ngu.”

“Ừ.”
Anh cũng cười.

Khàn.
Mệt. Nhưng dịu.
Rồi rất khẽ anh đưa tay chạm lên gáy cô.
Ấm. Chậm. Giống muốn nhớ kỹ cảm giác này.

“Đừng sợ.”

“Tôi vẫn ở đây.”

Không ai biết, câu đó khiến cô muốn khóc đến mức nào.

Ngay lúc ấy—điện thoại rung.
Một tin nhắn cuối.
Chỉ có hình ảnh camera hành lang B3.
Mờ. Nhiễu.

Nhưng ở cuối khung hình, một bóng người đàn ông đứng đó.
Áo sơ mi cũ. Lưng hơi khom.
Trong tay, cầm khẩu súng cảnh sát cũ.

Người ấy ngẩng đầu.
Lộ gương mặt.

Lục Chính Quốc.

Ánh mắt mệt mỏi. Giống già đi cả đời.
Rồi ông nhìn thẳng camera. Nói một câu rất nhỏ.
Rất gấp.
Giọng run.
“Lục Trầm…”

Một khoảng ngắn.
Lần đầu tiên, người đàn ông ấy thật sự lộ ra sợ hãi.
“Đừng tới.”

Phía sau ông là một bóng người chậm rãi bước ra khỏi bóng tối.
Mỉm cười.
Đeo găng tay trắng.
Hàn Kỳ.

Hắn cúi đầu.
Kề sát tai ông. Như bạn cũ.
Rồi nói rất nhẹ.
“Thầy à…”

“…đến lúc chọn phe rồi.”

....Hết chương 32..🌸
 
CHƯƠNG 33 — THẦY


Không ai thở.
Ít nhất là Lục Trầm cảm thấy mình đã quên cách thở.
Màn hình điện thoại rung nhẹ trong tay. Nhiễu sóng.
Hình ảnh méo đi vì tín hiệu yếu.

Nhưng anh vẫn nhìn thấy rõ. Đó là Cha anh.
Người đàn ông mà suốt mười hai năm—anh nghĩ đã chết. Đang đứng đó.
Già hơn.
Gầy hơn.
Mắt sâu xuống. Không còn giống người đàn ông trong ký ức.

Người từng cõng anh qua mưa. Người dạy anh bắn súng.
Người từng nói:
“Làm cảnh sát thì đừng sợ bẩn.”

“Chỉ sợ không còn muốn sạch nữa.”

Nhưng thứ khiến tim anh lạnh đi là không phải việc cha còn sống.
Mà là—câu cuối của Hàn Kỳ..

“Thầy à…”

Thầy. Không phải con tin. Không phải tù nhân.
Không phải người bị giữ lại.
Mà—thầy.

“…Không.”

Giọng Lục Trầm khàn đặc. Quá khàn.
Như bị đá nghiền qua cổ họng.

“Không thể…”

Anh lùi nửa bước.
Lần đầu tiên anh thật sự mất thăng bằng.
Lạc Tranh đưa tay giữ lấy cánh tay anh. Rất nhanh. Rất chắc.
Nhưng—anh vẫn lạnh ngắt.

“Lục Trầm.”

Giọng cô thấp xuống.
Anh không đáp. Mắt chỉ khóa chặt vào màn hình.
Giống như—nếu nhìn đủ lâu. Sẽ tìm được câu trả lời khác.
Một lời giải thích. Một bằng chứng đây chỉ là trò lừa.

Bởi vì—
nếu không…
thì mười hai năm qua của anh là gì?

Sự thương tiếc?
Hay—một câu chuyện được dựng lên?

“Tôi nhớ rồi.”

Tống Dã đột ngột lên tiếng. Giọng rất khẽ.
Nhưng đủ khiến cả hai quay lại.

Hắn ngẩng đầu. Mặt tái nhợt. Ánh mắt tối đi.

“Hàn Kỳ từng nhắc tới một người.”

“Người dạy ông ta cách đọc tâm lý tội phạm.”

“Dạy cách thao túng ký ức.”

“Dạy cách khiến một người…”

Giọng hắn chậm lại.

“…tự nguyện trở thành quái vật.”

Lạc Tranh lạnh mặt.
“Anh đang nói—”

“Tôi chưa từng gặp.”

Tống Dã cắt ngang.
“Chỉ nghe tên.”

Một khoảng ngắn. Hắn nhìn Lục Trầm.
Lần đầu tiên—thật sự thấy không đành.

“‘Lão sư Lục’.”
Không khí chết lặng.

Lục Trầm bật cười.
Rất khẽ.Nhưng khiến người khác thấy lạnh.
Không phải vui.
Là—đứt.
Một kiểu đứt gãy bên trong.

“Hay thật.”
Giọng anh thấp.
Khản.

“…cha tôi biến thành giáo viên dạy giết người.”

Không ai trả lời.
Bởi vì—không biết trả lời sao.

“Tôi đi một mình.”
Lục Trầm nói đột ngột.

Lạc Tranh quay phắt lại.
“Không được.”

“Đây là chuyện của tôi.”

“Anh bị thương.”

“Không chết.”

“Anh đang loạn.”
Một nhịp.
Cô nhìn thẳng anh. Mắt rất lạnh. Rất cứng.

“Mà người loạn sẽ bị Hàn Kỳ nuốt sống.”

Lục Trầm cứng lại.
Bởi vì—cô nói đúng.
Chết tiệt. Quá đúng.

Đầu anh lúc này đầy hỗn loạn.
Giận. Đau. Hoang mang.
Muốn gặp cha. Muốn hỏi. Muốn bóp cổ ông.
Muốn nghe giải thích.
Muốn nghe phủ nhận.

Tất cả cùng lúc.
Người như Hàn Kỳ, sẽ thích trạng thái đó nhất.

Lạc Tranh châm thuốc.
Rít mạnh một hơi. Khói trắng phủ nửa gương mặt.
Giọng thấp xuống.
Chậm và Ổn định.
Là kiểu giọng cô dùng khi xử lý hiện trường xác chết.
Không cảm xúc. Đủ lý trí.

“Nghe tôi.”

“Bây giờ có ba khả năng.”

“Thứ nhất.”

“Ông ấy phản bội.”

“Thứ hai.”

“Ông ấy đang giả vờ.”

“Thứ ba…”
Cô dừng lại.
Mắt tối xuống.

“Ông ấy bị kiểm soát.”

Một khoảng yên.
Lục Trầm siết mạnh tay.
“…Cô nghĩ cái nào?”

“Tôi không đoán.”

“Cho tới khi thấy mắt người ta.”

Một câu rất Lạc Tranh.
Không tin lời. Không tin hồ sơ. Chỉ tin phản ứng thật.

Điện thoại rung.
Video bật lên lần nữa.
Lần này không phải hành lang. Là một căn phòng trắng.
Camera đặt rất gần.

Lục Chính Quốc ngồi đối diện. Không trói.
Không khóa. Chỉ ngồi.
Mệt mỏi.
Giống già đi rất nhiều.

Hàn Kỳ không xuất hiện. Chỉ có giọng hắn vang đâu đó.

“Mười phút.”

“Cho hai cha con nói chuyện.”

Một khoảng im lặng.
Rồi, cánh cửa phía sau khép lại.

CẠCH.

Chỉ còn Lục Chính Quốc. Và camera.
Ông nhìn thẳng vào màn hình.
Mắt đỏ lên rất nhẹ.
Giống muốn nói gì đó rất lâu rồi. Rất lâu.

Cuối cùng giọng run run vang lên.
“Tiểu Trầm…”

Lục Trầm chết lặng.
Đó là cách gọi duy nhất
cha anh từng gọi hồi nhỏ.
Không ai khác biết.
Không hồ sơ nào có.
Không thể giả.

“Con lớn quá rồi.”
Giọng người đàn ông ấy khàn hẳn.

Ánh mắt run lên.
Lần đầu tiên không giống tội phạm. Không giống giáo sư.
Chỉ giống một người cha quá mệt.

“Xin lỗi…”

Một câu rất nhẹ.
Nhưng khiến thứ gì đó trong mắt Lục Trầm—
vỡ ra.


Ngay lúc ấy Lạc Tranh chợt khựng lại. Ánh mắt dừng trên tay phải của Lục Chính Quốc.

Ngón áp út. Có vết chai.
Không phải do súng.
Không phải do tuổi già.
Mà là do thói quen xoay nhẫn liên tục.
Người lo âu cực độ mới có.

Nhưng trong video trước. Không có.
Chỉ một phút trước, ông ấy hoàn toàn bình tĩnh.

Giờ lại run?

Quá nhanh. Quá… diễn.
Đồng tử cô co lại.

Không đúng.
Có gì đó rất không đúng.

Rồi—cô nhìn thấy.
Một phản chiếu cực nhỏ trên đồng tử ông.

Một chấm đỏ rất nhỏ.
Giống đèn laser.
Không.
Là—ống ngắm súng bắn tỉa.

Tim cô lạnh buốt.
Chết tiệt. Đây không phải cuộc nói chuyện.
Mà là— ép cung bằng tình cảm.

Hàn Kỳ đang chĩa súng vào đầu cha anh.

Ép ông phải diễn.
Hoặc là ép Lục Trầm bước vào bẫy.
Cô lập tức quay sang.
Giọng lạnh đến đáng sợ.

“Đừng tin cảm xúc lúc này.”

“…Hắn đang dùng cha anh để kéo anh đi.”


.....Hết chương33...🌸
 

Có thể bạn quan tâm

Top