Đọc về lão phụng xong, t còn hận mấy thằng bđs hơn
Why
HUYỀN THOẠI VỀ ĐẠI GIA TĂNG MINH PHỤNG (Phần 3): TỪ BỮA TIỆC ĐƯỜNG MẬT Ở RỪNG CAO SU ĐẾN CHIẾC QUẠT GÃY TRÊN BÃI BÀU TRŨNG
*********************************************
Vào những ngày tháng Bảy oi ả của năm 1993, khi những cơn mưa chưa kịp gột rửa lớp bụi đỏ dày đặc phủ lên tỉnh Sông Bé, một đoàn xe Mercedes đen bóng, dài như một con trăn khổng lồ, trườn qua những cánh rừng cao su bạt ngàn để tiến vào Dĩ An.
Ngồi trên chiếc xe dẫn đầu là Tăng Minh Phụng và Liên Khui Thìn. Bảy Phụng nhìn qua cửa kính, thấy đất ở đây đỏ au như thịt sống. Ông không nhìn thấy bụi bặm, ông nhìn thấy một công trường vĩ đại. Bên cạnh ông, Liên Khui Thìn đang nhẩm tính trong đầu những con số lãi suất, mắt ánh lên vẻ lạnh lùng của một con cá mập đánh hơi thấy mùi máu trong nước.
Họ đến để gặp “Chúa Đất”. Đón tiếp họ tại dinh thự là Bác Ba Sông Bé – người đàn ông có nụ cười hào sảng của một lão nông tri điền nhưng đôi mắt lại sắc sảo như mắt diều hâu. Đứng lùi lại phía sau một bước, trầm mặc như một tảng đá ong, là ông rể Hoàng Gia – thời điểm đó đã lập công ty do nhà nước kiểm soát, người đang nắm giữ chiếc chìa khóa của kho tàng đất đai tỉnh nhà. Gã không cười, cũng không nói. Gã đứng đó như một tảng đá tảng, đôi mắt nheo lại quan sát từng cử chỉ của con mồi, tay chắp sau lưng, ngón tay xoay nhẹ chiếc nhẫn vàng to bản – tín vật của quyền lực ngầm.
Bác Ba Sông Bé ôm chầm lấy Tăng Minh Phụng như người anh em thất lạc lâu ngày. Tiếng cười của ông vang động cả hội trường, làm rung rinh những lá cờ đỏ treo trên tường.
- Trời đất quỷ thần ơi! Chú Bảy đây rồi! Qua đợi chú mà ruột gan nó nóng như lửa đốt rừng! – Bác Ba vỗ vai Phụng chan chát.
Ông ôm chầm lấy Phụng, vỗ chan chát vào lưng vị đại gia Sài Gòn, mạnh đến mức Phụng suýt ho sặc sụa.
- Chú nhìn xem! – Bác Ba chỉ tay ra vùng đất hoang vu trước mặt, giọng nghẹn ngào, rưng rưng nước mắt.
- Đất Sông Bé mình mênh mông cò bay thẳng cánh, mà dân mình nghèo quá chú Bảy ơi. Qua đêm nào cũng vắt tay lên trán, mơ có một ông Tiên nào đó về đây, biến sỏi đá thành cơm. Mà nay Tiên về thật rồi! Chú chính là cứu tinh, là Bồ-tát sống của bà con xứ này!
Tăng Minh Phụng, người đàn ông vốn quen với sự lạnh lùng của thương trường, bỗng chốc mềm lòng trước sự “chân tình” mộc mạc ấy. Cái tôi vĩ cuồng của ông được bơm căng như quả bóng bay.
Kéo tay Phụng vào phòng tiệc, nơi đã bày sẵn những món đặc sản rừng quý hiếm nhất – tê tê, rắn hổ, những linh vật của đất đai – Bác Ba Sông Bé rót một chén rượu đế đầy tràn, rồi buông ra một câu nói:
- Uống chén này với qua! Nói thiệt với chú Bảy, qua nhìn tướng mạo chú, qua ưng cái bụng lắm. Trán cao, mắt sáng, lại có tâm với dân với nước. Qua giận ông Trời sao sanh chú ra muộn quá.
Ông ngừng lại, thở dài thườn thượt, liếc mắt nhìn sang ông rể Hoàng Gia đang ngồi im lặng rót rượu, rồi quay lại nhìn Phụng với ánh mắt tiếc nuối tột cùng:
- Giá mà qua còn đứa con gái nào nữa, qua gả ngay cho chú! Để chú về làm rể quý của cái xứ Sông Bé này, thì cha con ta hợp lực, có phải là bá chủ cả cái miền Nam này không? Tiếc thay! Mà nghe nói chú đã có gia đình rồi, lấy cô tiểu thư con gái nuôi nhà cụ lớn chứ lị. Qua đến sau đến muộn, lỡ cái duyên tốt này gòi. Phận mỏng duyên thưa!
Câu nói ấy như một mũi dao ngọt ngào cắm phập vào tim Tăng Minh Phụng. Nó vừa nâng tầm Phụng lên hàng “người nhà”, vừa khéo léo gạt bỏ mọi rào cản đề phòng. Phụng cảm thấy mình được yêu thương, được trọng vọng như con cái trong nhà.
Nhưng ở góc bàn, Liên Khui Thìn khẽ rùng mình. Thìn nhìn thấy nụ cười nửa miệng của ông rể Hoàng Gia. Ông con rể thật sự đang ngồi đó, nghe cha vợ mình ước ao có một thằng con rể khác, mà mặt không hề biến sắc.
Ông rể Hoàng Gia nâng ly lên, hướng về phía Tăng Minh Phụng, giọng nói trầm đục như tiếng vọng từ dưới giếng sâu:
- Anh Bảy à, tuy anh không làm rể ba em, nhưng anh về đây đầu tư, thì anh em mình còn thân hơn ruột thịt. Em có đất, anh có tiền. Anh cứ coi Sông Bé như nhà của anh. Em sẽ dọn đường, quét lá, trải thảm đỏ cho anh đi.
Họ nâng ly. Rượu đế cay xé họng, chảy vào ruột gan như lửa. Tăng Minh Phụng uống cạn, cảm thấy dòng máu anh hùng ca đang cuộn chảy. Ông đập tay xuống bàn, tuyên bố dõng dạc:
- Bác Ba thương con như vậy, con xin hứa! Con sẽ vay ngân hàng, con sẽ đổ vào đây ngàn tỷ. Con sẽ biến cái tỉnh nhà mình thành Hồng Kông thứ hai!
Bác Ba Sông Bé cười, nụ cười híp mí che đi ánh nhìn sắc lạnh. Ông gắp cho Phụng một miếng thịt thú rừng còn đỏ hỏn:
- Ăn đi con! Ăn cho có sức mà cày!
Tăng Minh Phụng không nỡ chối từ, vui vẻ ăn miếng thịt ấy, nhìn ông Tăng với ông hoàng ngồi kia, thật chẳng biết ai mới là rể bác Ba. Ông rể Hoàng Gia ngồi bên cạnh, lặng lẽ quan sát, trong đầu như đang tính toán gì đó, nở nụ cười sắc lạnh như băng.
Ngay sau bữa tiệc, khi men rượu đế vẫn còn râm ran trong huyết quản, đoàn người lục tục kéo nhau ra xe. Bác Ba Sông Bé nhất quyết mời Tăng Minh Phụng ngồi chung chiếc xe UAZ “đít vuông” – chiếc xe tróc sơn, bám đầy bụi đỏ nhưng lại là biểu tượng của quyền lực tối thượng tại vùng đất này. Có tài xế cầm lái, ông rể Hoàng Gia và Liên Khui Thìn ngồi ghế phụ, còn hai “ông vua” ngồi băng sau. Chiếc xe gầm rú, xé toạc những cánh rừng cao su già cỗi để tiến vào Dĩ An.
Còn tiếp….