SỰ THẬT VỀ GIÁO DỤC VIỆT NAM.

Nó bênh Tàu lắm thế mà không sợ bị nhân dân chửi à. Tao theo Khổng Tử, ăn cây nào rào cây ấy, trung quân ái quốc
Hoa Hạ nào thì cũng đều có tiểu quốc và các chư hầu. Đều có sự phân biệt. Gớm t lạ gì Tàu. Tàu cũng ko thật sự thống nhất
 
Mỗi nước sẽ có một hình thái xã hội, văn hoá khác nhau. Giáo dục Việt Nam là nên giáo dục phổ cập với mục đích hoàn toàn chính xác lúc nó mới ra đời đó là xoá mù chữ và phổ cập giáo dục đến mọi người dân - trang bị những kiến thức cơ bản cho người dân. Nhưng đó là câu chuyện của những năm 40-50. Tình hình bây giờ đã thay đổi nhưng giáo dục thì vẫn còn ở thì “quá khứ” nên chẳng có gì là là nó thiếu tính hiệu quả cả.
 
Anh nói đến toán thì tôi thấy người châu Á còn có kiểu đề cao môn toán quá mức, thật ra ở Anh Quốc thì giỏi môn nào cũng là giỏi, còn toán thì chỉ cần nắm rõ những thứ căn bản thôi.

Anh Quốc có những nhạc sĩ nổi tiếng châu lục, nhưng hỏi họ về calculus với trigonometry thì họ chịu. Các ngành khác cũng vậy.

Không nên lấy khả năng trèo cây để đánh giá năng lực của con cá.

Lùa gà rất kinh. Nhưng có 1 số được đào tạo lợi thế đen nên tự nhiên thành giỏi thật. Còn IQ thật cao mà nghèo thì vẫn khó vươn lên vì bị giới hạn tri thức bằng thể chế, điều kiện xã hội. Một nhóm nhỏ tinh hoa cs giấu kín, không chia sẻ
@donjon
 
Đó chính là một hế thống giáo dục mị dân.

Để tôi - người Ăng Lê với chỉ số IQ 175 nói sơ qua cho anh em nghe:

Ở Anh Quốc nước tôi, hệ thộng giáo dục có nhiều chức năng, trong những chức năng đó có một chức năng là tìm ra những người giỏi nhất, những cá nhân ưu tú nhất của đất nước, để rồi những cá nhân này đưa đất nước chúng tôi đi lên.

Để làm được điều đó thì ở mỗi thế hệ, tỷ lệ học sinh/sinh viên đạt điểm trung bình là 70/100 chỉ được phép chiếm 5% tổng số học sinh/sinh viên. Tức là cứ 100 đứa thì số học sinh đạt điểm trung bình là 70/100 trở lên chỉ có 5 đứa. Quy tắc 5% này được áp dụng từ tiểu học cho đến đại học.

Vì sao lại có quy định này? Là vì đó là quy luật của tự nhiên. Trong bất kỳ giống loài nào, tỷ lệ cá thể vượt trội sẽ chiếm không quá 5%. Ví dụ, trong 100 con voi thì sẽ chỉ có 5 con voi có khả năng làm con voi đầu đàn; trong 100 con sói thì chỉ có 5 con thật sự có khả năng làm con sói alpha; etc.,

Vậy câu hỏi đặt ra là: nếu thế hệ này giỏi hơn thế hệ trước thì sao? Nếu thế thì phải chúng tôi sẽ tạo ra giáo trình khó hơn giáo trình trước để tìm ra 5% ưu tú nhất. Không thể vì thế hệ này ưu tú hơn thế hệ trước mà phá vỡ quy tắc đó, bởi xã hội chỉ cần 5% cá thể ưu tú để dẫn dắt 95% những người còn lại. Đám 5% này sẽ là những bác sĩ phẫu thuật, những kỹ sư tay nghề cao, những doanh nhân có tầm nhìn etc.

Tuy nhiên, tỷ lệ 5% này chưa phải là hết, trong số 5% này lại chỉ được 5% có điểm trung bình từ 80/100 trở lên. Tức là trong 100 đứa đạt điểm trung bình từ 70/100 thì chỉ có 5 đứa đạt móc 80/100 trở lên. Đây là những cá thể cực kỳ ưu tú và sẽ được hỗ trợ hết mực. Bọn này sau khi trưởng thành sẽ là những tinh hoa của dân tộc; tạo ra vô số thành quả cho đất nước như đoạt giải Nobel, phát minh ra các loại máy móc, cải tiến những cái cũ, tạo ra cái mới, thành lập công ty tạo ra hàng ngàn việc làm, đấu tranh cho công lý, nghiên cứu những thứ cao siêu etc.,, Đây không gì khác chính là tầng lớp tinh hoa trí thức của đất nước Anh Quốc vĩ đại.

Chính vì lẽ đó nên tấm bằng ở đất nước chúng tôi rất quan trọng, chỉ cần nhìn vào bằng cấp là nhà tuyển dụng sẽ biết ngay anh em thuộc dạng người nào. Và nếu anh em thuộc top 5% hay 5% của 5% thì anh em sẽ không bao giờ phải lo về tương lai của mình vì các nhà tuyển dụng đều biết ngay anh em thuộc hàng ưu tú hoặc tinh hoa.

Trở lại vấn đề giáo dục Việt Nam, nó là hoàn toàn là mị dân. Tôi đọc báo thấy tỷ lệ học sinh giỏi ở các trường Việt Nam toàn là hơn 90%, điều này là hoàn toàn vô lý nhưng tôi biết nó có một mục đích khác.

Mục đích ghê tởm của nó là tạo ra một sự ảo tưởng trong anh em và bố mẹ anh em. Bố mẹ anh em thấy anh em học giỏi thì bố mẹ anh em sẽ có thêm hy vọng về 1 tương lai tươi sáng nào đó, (con mình sau này sẽ làm bác sĩ, trưởng phòng etc, chứ không phải vất vả như mình), bố mẹ anh em sẽ miệt mài hót rác, chạy grab mà không thấy mệt mỏi gì cả; và cả anh em cũng tưởng rằng tương lai anh em sẽ tươi sáng như vậy. Nhưng khi lớn lên rồi anh em mới nhận ra, anh em cũng phải chạy grab và hót rác giống bố mẹ anh em mà thôi. Vì sao ư? Vì trong 100 thằng có 5 thằng giỏi thì người ta ai cũng biết là 5 thằng đó giỏi thật; còn trong 100 thằng có tận 95 thằng giỏi thì thật ra đéo thằng nào giỏi thật sự cả.

Tóm lại: giáo dục Việt Nam phục vụ một mục đích là khiến cho anh em, và phụ huynh của anh em mơ tưởng về một tương lai hoàn toàn không có thật.

Tôi viết bài này không suy nghĩ trước và chỉ kiểm tra chính tả sơ qua, nếu có sơ xuất hoặc cách trình bầy không mạch lạch thì mong anh em tha lỗi.
Chúng nó mị dân mà
 
Đó chính là một hế thống giáo dục mị dân.

Để tôi - người Ăng Lê với chỉ số IQ 175 nói sơ qua cho anh em nghe:

Ở Anh Quốc nước tôi, hệ thộng giáo dục có nhiều chức năng, trong những chức năng đó có một chức năng là tìm ra những người giỏi nhất, những cá nhân ưu tú nhất của đất nước, để rồi những cá nhân này đưa đất nước chúng tôi đi lên.

Để làm được điều đó thì ở mỗi thế hệ, tỷ lệ học sinh/sinh viên đạt điểm trung bình là 70/100 chỉ được phép chiếm 5% tổng số học sinh/sinh viên. Tức là cứ 100 đứa thì số học sinh đạt điểm trung bình là 70/100 trở lên chỉ có 5 đứa. Quy tắc 5% này được áp dụng từ tiểu học cho đến đại học.

Vì sao lại có quy định này? Là vì đó là quy luật của tự nhiên. Trong bất kỳ giống loài nào, tỷ lệ cá thể vượt trội sẽ chiếm không quá 5%. Ví dụ, trong 100 con voi thì sẽ chỉ có 5 con voi có khả năng làm con voi đầu đàn; trong 100 con sói thì chỉ có 5 con thật sự có khả năng làm con sói alpha; etc.,

Vậy câu hỏi đặt ra là: nếu thế hệ này giỏi hơn thế hệ trước thì sao? Nếu thế thì phải chúng tôi sẽ tạo ra giáo trình khó hơn giáo trình trước để tìm ra 5% ưu tú nhất. Không thể vì thế hệ này ưu tú hơn thế hệ trước mà phá vỡ quy tắc đó, bởi xã hội chỉ cần 5% cá thể ưu tú để dẫn dắt 95% những người còn lại. Đám 5% này sẽ là những bác sĩ phẫu thuật, những kỹ sư tay nghề cao, những doanh nhân có tầm nhìn etc.

Tuy nhiên, tỷ lệ 5% này chưa phải là hết, trong số 5% này lại chỉ được 5% có điểm trung bình từ 80/100 trở lên. Tức là trong 100 đứa đạt điểm trung bình từ 70/100 thì chỉ có 5 đứa đạt móc 80/100 trở lên. Đây là những cá thể cực kỳ ưu tú và sẽ được hỗ trợ hết mực. Bọn này sau khi trưởng thành sẽ là những tinh hoa của dân tộc; tạo ra vô số thành quả cho đất nước như đoạt giải Nobel, phát minh ra các loại máy móc, cải tiến những cái cũ, tạo ra cái mới, thành lập công ty tạo ra hàng ngàn việc làm, đấu tranh cho công lý, nghiên cứu những thứ cao siêu etc.,, Đây không gì khác chính là tầng lớp tinh hoa trí thức của đất nước Anh Quốc vĩ đại.

Chính vì lẽ đó nên tấm bằng ở đất nước chúng tôi rất quan trọng, chỉ cần nhìn vào bằng cấp là nhà tuyển dụng sẽ biết ngay anh em thuộc dạng người nào. Và nếu anh em thuộc top 5% hay 5% của 5% thì anh em sẽ không bao giờ phải lo về tương lai của mình vì các nhà tuyển dụng đều biết ngay anh em thuộc hàng ưu tú hoặc tinh hoa.

Trở lại vấn đề giáo dục Việt Nam, nó là hoàn toàn là mị dân. Tôi đọc báo thấy tỷ lệ học sinh giỏi ở các trường Việt Nam toàn là hơn 90%, điều này là hoàn toàn vô lý nhưng tôi biết nó có một mục đích khác.

Mục đích ghê tởm của nó là tạo ra một sự ảo tưởng trong anh em và bố mẹ anh em. Bố mẹ anh em thấy anh em học giỏi thì bố mẹ anh em sẽ có thêm hy vọng về 1 tương lai tươi sáng nào đó, (con mình sau này sẽ làm bác sĩ, trưởng phòng etc, chứ không phải vất vả như mình), bố mẹ anh em sẽ miệt mài hót rác, chạy grab mà không thấy mệt mỏi gì cả; và cả anh em cũng tưởng rằng tương lai anh em sẽ tươi sáng như vậy. Nhưng khi lớn lên rồi anh em mới nhận ra, anh em cũng phải chạy grab và hót rác giống bố mẹ anh em mà thôi. Vì sao ư? Vì trong 100 thằng có 5 thằng giỏi thì người ta ai cũng biết là 5 thằng đó giỏi thật; còn trong 100 thằng có tận 95 thằng giỏi thì thật ra đéo thằng nào giỏi thật sự cả.

Tóm lại: giáo dục Việt Nam phục vụ một mục đích là khiến cho anh em, và phụ huynh của anh em mơ tưởng về một tương lai hoàn toàn không có thật.

Tôi viết bài này không suy nghĩ trước và chỉ kiểm tra chính tả sơ qua, nếu có sơ xuất hoặc cách trình bầy không mạch lạch thì mong anh em tha lỗi.
Cảm ơn @ngohung12 đã tag.
Tôi không nói bài viết này sai. Tôi chỉ tiếc vì sự nhận định phiến diện của người viết. Một nửa sự thật, đôi khi không phải là sự thật.
Một con người bên cạnh IQ để đo trí thông minh, còn có EQ để đo năng lực cảm nhận. Cả 2 chỉ số này là quan trọng tương đương nhau, và trội hơn nhau tùy vào tình huống.
Một bạn IQ cao thì thường kết quả học tập sẽ cao hơn (dù vẫn còn phải phụ thuộc vào nhiều yếu tố khác, ví dụ như sự hỗ trợ từ gia đình, sự phù hợp với hoàn cảnh).
Khi đó, họ tất nhiên là những người giỏi. Vậy những người bét bảng, IQ thấp thì sao, họ có giỏi không?
Tôi nói chắc bạn nghe buồn cười. Có. Thằng ăn xin cũng có điểm còn giỏi hơn một giáo sư xã hội học.
Nếu cuộc đời đặt vào tình huống, thì ăn xin nó cũng dẫn dắt được giáo sư trong một khoảnh khắc nào đó, ví dụ như người giáo sư đó muốn tìm hiểu về tâm lý của thế giới ăn xin để hoàn thành đề tài nghiên cứu.
Bởi vậy, việc khẳng định một vài cá nhân tinh hoa, có tri thức cao, dẫn dắt phần lớn xã hội là có cơ sở nhưng không phải 100% đúng đắn.
Nếu nhìn lịch sử Trung Quốc, bạn thừa biết Hán cao tổ Lưu Bang có năng lực gì? Đừng nói là ông ta học giỏi nhé :))
Bản năng phát triển của mỗi người nó có cái hay ở chỗ, nếu ta không thể phát triển ở điểm này, ta sẽ tự nhiên phát triển được ở điểm khác. Bản năng sinh tồn của cá nhân sẽ tìm cách lấp đầy một chỗ trống mà tập thể chưa có. Bởi vậy, trong 1 tập thể lớp có 100 người, thì đứa dốt nhất cũng có giá trị. Chỉ là môi trường học tập đó sẽ không ghi nhận được năng lực của nó. (nếu bạn cần ví dụ thì nói tôi nghe để tôi ví dụ cho).
và như vậy, mỗi người đều có một ưu điểm riêng, một năng lực riêng, mà có thể bạn, hoặc chính họ chưa nhận ra được.
Đối với nền giáo dục Việt Nam, khi bạn nhìn vào kết quả toàn học sinh giỏi, bạn nghĩ rằng đó là sự thật thì bạn sẽ bị hiểu lầm. Trong 100 người dù giỏi hay dốt, quy luật cạnh tranh sẽ phân tán họ để tự phát triển mình cho phù hợp với tình huống. Dù giáo viên có lừa mị, đánh giá sai, thì tự họ cũng sẽ có cách nào đó để thích nghi với môi trường sống. Ở Việt Nam, thì sự giáo dục của trường lớp không quan trọng bằng gia đình. Việc bố mẹ, ông bà, họ hàng dạy như thế nào, nâng đỡ như thế nào mới là quan trọng nhất. Tôi đã từng chứng kiến những người bạn tôi là "học sinh dốt", "học sinh đội sổ", nhưng rồi khi bước ra đời, họ là triệu phú và tỉ phú. Bí quyết chẳng có gì đáng nói, bởi gia đình cho họ cái nền tảng, để họ học những thứ trường lớp không dạy họ, mà cái đó, thật hay, mới chính là bí quyết thành công.
Đừng tưởng bạn là tinh hoa mà bạn chắc chắn đủ năng lực lãnh đạo mọi người. Nhiều khi là ngược lại. Những cái tên tưởng ngu khờ, lại là người lãnh đạo đấy.
Có 2 ý mà tôi muốn nói thêm.
Đó là sự phát triển nào cũng có một cái giá phải trả tương đương. Khi bạn uống một viên thuốc, nó sẽ chữa được bệnh, đồng thời cũng để lại một tác dụng phụ nào đó. Khi bạn nâng 1 tầng nhà, thì sẽ có một khoảnh cát nào đó dưới lòng sông bị nạo vét đi. Khi một ai đó, một đất nước nào đó chỉ chăm chăm để giàu nhanh, họ sẽ phải đánh đổi .... (có lẽ là linh hồn chăng)
Các bậc cha mẹ của Việt Nam không ngu đâu. Chẳng mấy ai lừa mị được họ đâu. Con họ giỏi thật hay giả, phần lớn họ đều biết đó. Chỉ là cha mẹ Việt sẽ theo con đến cuối cuộc đời, còn cha mẹ người Ăng-lê thì không. Người Ăng-lê dù là già hay trẻ cũng đều bận lo cho cuộc đời của chính họ. Khi con họ giỏi hay dốt, họ vẫn sẽ nói đấy, chỉ bảo đấy, nhưng chỉ vậy thôi. Cái tâm tư của họ vẫn nằm ở bản thân họ, chứ người Ăng-lê không hy sinh đời mình cho một người Ăng-lê khác, dù có là con hay là cha của họ. Còn người Việt thì khác.
Mị dân hay không mị dân? Bạn phải là người sống trong cả hai xã hội cùng 1 lúc thì bạn mới hiểu được.
 
Cảm ơn @ngohung12 đã tag.
Tôi không nói bài viết này sai. Tôi chỉ tiếc vì sự nhận định phiến diện của người viết. Một nửa sự thật, đôi khi không phải là sự thật.
Một con người bên cạnh IQ để đo trí thông minh, còn có EQ để đo năng lực cảm nhận. Cả 2 chỉ số này là quan trọng tương đương nhau, và trội hơn nhau tùy vào tình huống.
Một bạn IQ cao thì thường kết quả học tập sẽ cao hơn (dù vẫn còn phải phụ thuộc vào nhiều yếu tố khác, ví dụ như sự hỗ trợ từ gia đình, sự phù hợp với hoàn cảnh).
Khi đó, họ tất nhiên là những người giỏi. Vậy những người bét bảng, IQ thấp thì sao, họ có giỏi không?
Tôi nói chắc bạn nghe buồn cười. Có. Thằng ăn xin cũng có điểm còn giỏi hơn một giáo sư xã hội học.
Nếu cuộc đời đặt vào tình huống, thì ăn xin nó cũng dẫn dắt được giáo sư trong một khoảnh khắc nào đó, ví dụ như người giáo sư đó muốn tìm hiểu về tâm lý của thế giới ăn xin để hoàn thành đề tài nghiên cứu.
Bởi vậy, việc khẳng định một vài cá nhân tinh hoa, có tri thức cao, dẫn dắt phần lớn xã hội là có cơ sở nhưng không phải 100% đúng đắn.
Nếu nhìn lịch sử Trung Quốc, bạn thừa biết Hán cao tổ Lưu Bang có năng lực gì? Đừng nói là ông ta học giỏi nhé :))
Bản năng phát triển của mỗi người nó có cái hay ở chỗ, nếu ta không thể phát triển ở điểm này, ta sẽ tự nhiên phát triển được ở điểm khác. Bản năng sinh tồn của cá nhân sẽ tìm cách lấp đầy một chỗ trống mà tập thể chưa có. Bởi vậy, trong 1 tập thể lớp có 100 người, thì đứa dốt nhất cũng có giá trị. Chỉ là môi trường học tập đó sẽ không ghi nhận được năng lực của nó. (nếu bạn cần ví dụ thì nói tôi nghe để tôi ví dụ cho).
và như vậy, mỗi người đều có một ưu điểm riêng, một năng lực riêng, mà có thể bạn, hoặc chính họ chưa nhận ra được.
Đối với nền giáo dục Việt Nam, khi bạn nhìn vào kết quả toàn học sinh giỏi, bạn nghĩ rằng đó là sự thật thì bạn sẽ bị hiểu lầm. Trong 100 người dù giỏi hay dốt, quy luật cạnh tranh sẽ phân tán họ để tự phát triển mình cho phù hợp với tình huống. Dù giáo viên có lừa mị, đánh giá sai, thì tự họ cũng sẽ có cách nào đó để thích nghi với môi trường sống. Ở Việt Nam, thì sự giáo dục của trường lớp không quan trọng bằng gia đình. Việc bố mẹ, ông bà, họ hàng dạy như thế nào, nâng đỡ như thế nào mới là quan trọng nhất. Tôi đã từng chứng kiến những người bạn tôi là "học sinh dốt", "học sinh đội sổ", nhưng rồi khi bước ra đời, họ là triệu phú và tỉ phú. Bí quyết chẳng có gì đáng nói, bởi gia đình cho họ cái nền tảng, để họ học những thứ trường lớp không dạy họ, mà cái đó, thật hay, mới chính là bí quyết thành công.
Đừng tưởng bạn là tinh hoa mà bạn chắc chắn đủ năng lực lãnh đạo mọi người. Nhiều khi là ngược lại. Những cái tên tưởng ngu khờ, lại là người lãnh đạo đấy.
Có 2 ý mà tôi muốn nói thêm.
Đó là sự phát triển nào cũng có một cái giá phải trả tương đương. Khi bạn uống một viên thuốc, nó sẽ chữa được bệnh, đồng thời cũng để lại một tác dụng phụ nào đó. Khi bạn nâng 1 tầng nhà, thì sẽ có một khoảnh cát nào đó dưới lòng sông bị nạo vét đi. Khi một ai đó, một đất nước nào đó chỉ chăm chăm để giàu nhanh, họ sẽ phải đánh đổi .... (có lẽ là linh hồn chăng)
Các bậc cha mẹ của Việt Nam không ngu đâu. Chẳng mấy ai lừa mị được họ đâu. Con họ giỏi thật hay giả, phần lớn họ đều biết đó. Chỉ là cha mẹ Việt sẽ theo con đến cuối cuộc đời, còn cha mẹ người Ăng-lê thì không. Người Ăng-lê dù là già hay trẻ cũng đều bận lo cho cuộc đời của chính họ. Khi con họ giỏi hay dốt, họ vẫn sẽ nói đấy, chỉ bảo đấy, nhưng chỉ vậy thôi. Cái tâm tư của họ vẫn nằm ở bản thân họ, chứ người Ăng-lê không hy sinh đời mình cho một người Ăng-lê khác, dù có là con hay là cha của họ. Còn người Việt thì khác.
Mị dân hay không mị dân? Bạn phải là người sống trong cả hai xã hội cùng 1 lúc thì bạn mới hiểu được.
Ý tưởng OK mà diễn đạt như buồi
 
Vkl thật, có 1 năm nào đấy cố được lên top bảng xếp hạng xuất khẩu lúa gạo mà truyền thông làm tao tưởng đất nước này có sừng có mỏ, có tiếng tăm và chỗ đứng về xuất khẩu lúa gạo :sexy_girl:
 
Vkl thật, có 1 năm nào đấy cố được lên top bảng xếp hạng xuất khẩu lúa gạo mà truyền thông làm tao tưởng đất nước này có sừng có mỏ, có tiếng tăm và chỗ đứng về xuất khẩu lúa gạo :sexy_girl:
Ngắn gọn 2 chữ thôi, "ngạo nghễ" kkk
 
Tao thấy rằng giáo dục định hướng theo giáo dục phổ cập hay chọn lọc theo tầng tháp cũng đều có cái hay riêng của nó. Quan trọng là con người thực hiện như thế nào. Cái này thì thực tế đông lào làm như cc. Tất cả cũng chỉ vì cơ chế quái thai lương 5 củ + bệnh báo cáo thành tích để leo lên chức cao hơn.
 
Cảm ơn @ngohung12 đã tag.
Tôi không nói bài viết này sai. Tôi chỉ tiếc vì sự nhận định phiến diện của người viết. Một nửa sự thật, đôi khi không phải là sự thật.
Một con người bên cạnh IQ để đo trí thông minh, còn có EQ để đo năng lực cảm nhận. Cả 2 chỉ số này là quan trọng tương đương nhau, và trội hơn nhau tùy vào tình huống.
Một bạn IQ cao thì thường kết quả học tập sẽ cao hơn (dù vẫn còn phải phụ thuộc vào nhiều yếu tố khác, ví dụ như sự hỗ trợ từ gia đình, sự phù hợp với hoàn cảnh).
Khi đó, họ tất nhiên là những người giỏi. Vậy những người bét bảng, IQ thấp thì sao, họ có giỏi không?
Tôi nói chắc bạn nghe buồn cười. Có. Thằng ăn xin cũng có điểm còn giỏi hơn một giáo sư xã hội học.
Nếu cuộc đời đặt vào tình huống, thì ăn xin nó cũng dẫn dắt được giáo sư trong một khoảnh khắc nào đó, ví dụ như người giáo sư đó muốn tìm hiểu về tâm lý của thế giới ăn xin để hoàn thành đề tài nghiên cứu.
Bởi vậy, việc khẳng định một vài cá nhân tinh hoa, có tri thức cao, dẫn dắt phần lớn xã hội là có cơ sở nhưng không phải 100% đúng đắn.
Nếu nhìn lịch sử Trung Quốc, bạn thừa biết Hán cao tổ Lưu Bang có năng lực gì? Đừng nói là ông ta học giỏi nhé :))
Bản năng phát triển của mỗi người nó có cái hay ở chỗ, nếu ta không thể phát triển ở điểm này, ta sẽ tự nhiên phát triển được ở điểm khác. Bản năng sinh tồn của cá nhân sẽ tìm cách lấp đầy một chỗ trống mà tập thể chưa có. Bởi vậy, trong 1 tập thể lớp có 100 người, thì đứa dốt nhất cũng có giá trị. Chỉ là môi trường học tập đó sẽ không ghi nhận được năng lực của nó. (nếu bạn cần ví dụ thì nói tôi nghe để tôi ví dụ cho).
và như vậy, mỗi người đều có một ưu điểm riêng, một năng lực riêng, mà có thể bạn, hoặc chính họ chưa nhận ra được.
Đối với nền giáo dục Việt Nam, khi bạn nhìn vào kết quả toàn học sinh giỏi, bạn nghĩ rằng đó là sự thật thì bạn sẽ bị hiểu lầm. Trong 100 người dù giỏi hay dốt, quy luật cạnh tranh sẽ phân tán họ để tự phát triển mình cho phù hợp với tình huống. Dù giáo viên có lừa mị, đánh giá sai, thì tự họ cũng sẽ có cách nào đó để thích nghi với môi trường sống. Ở Việt Nam, thì sự giáo dục của trường lớp không quan trọng bằng gia đình. Việc bố mẹ, ông bà, họ hàng dạy như thế nào, nâng đỡ như thế nào mới là quan trọng nhất. Tôi đã từng chứng kiến những người bạn tôi là "học sinh dốt", "học sinh đội sổ", nhưng rồi khi bước ra đời, họ là triệu phú và tỉ phú. Bí quyết chẳng có gì đáng nói, bởi gia đình cho họ cái nền tảng, để họ học những thứ trường lớp không dạy họ, mà cái đó, thật hay, mới chính là bí quyết thành công.
Đừng tưởng bạn là tinh hoa mà bạn chắc chắn đủ năng lực lãnh đạo mọi người. Nhiều khi là ngược lại. Những cái tên tưởng ngu khờ, lại là người lãnh đạo đấy.
Có 2 ý mà tôi muốn nói thêm.
Đó là sự phát triển nào cũng có một cái giá phải trả tương đương. Khi bạn uống một viên thuốc, nó sẽ chữa được bệnh, đồng thời cũng để lại một tác dụng phụ nào đó. Khi bạn nâng 1 tầng nhà, thì sẽ có một khoảnh cát nào đó dưới lòng sông bị nạo vét đi. Khi một ai đó, một đất nước nào đó chỉ chăm chăm để giàu nhanh, họ sẽ phải đánh đổi .... (có lẽ là linh hồn chăng)
Các bậc cha mẹ của Việt Nam không ngu đâu. Chẳng mấy ai lừa mị được họ đâu. Con họ giỏi thật hay giả, phần lớn họ đều biết đó. Chỉ là cha mẹ Việt sẽ theo con đến cuối cuộc đời, còn cha mẹ người Ăng-lê thì không. Người Ăng-lê dù là già hay trẻ cũng đều bận lo cho cuộc đời của chính họ. Khi con họ giỏi hay dốt, họ vẫn sẽ nói đấy, chỉ bảo đấy, nhưng chỉ vậy thôi. Cái tâm tư của họ vẫn nằm ở bản thân họ, chứ người Ăng-lê không hy sinh đời mình cho một người Ăng-lê khác, dù có là con hay là cha của họ. Còn người Việt thì khác.
Mị dân hay không mị dân? Bạn phải là người sống trong cả hai xã hội cùng 1 lúc thì bạn mới hiểu được.
T cứ nghe mùi ngụy biện thế đéo nào ấy nhỉ.... Khứa nào rảnh phân tích tml này coi
 
ngậm cái mồn Lồn m lại đi chê gđ đông lào nâng bi gđ tây lông là sự ngu lồn lớn nhất của cuộc đời mày đấy, chả có nền giáo dục đéo nào hiện tại trên thế giới là tốt đẹp cả, toàn là nhồi sọ những thức lệch lạch sai trái bằng kiểu này hoặc kiểu khác. Lũ chúng m chả khác đéo gì cái thùng rỗng cố nhồi thật nhiều cứt đái vào rồi đến lúc có ai hỏi thì nôn ra thôi
 
Cảm ơn @ngohung12 đã tag.
Tôi không nói bài viết này sai. Tôi chỉ tiếc vì sự nhận định phiến diện của người viết. Một nửa sự thật, đôi khi không phải là sự thật.
Một con người bên cạnh IQ để đo trí thông minh, còn có EQ để đo năng lực cảm nhận. Cả 2 chỉ số này là quan trọng tương đương nhau, và trội hơn nhau tùy vào tình huống.
Một bạn IQ cao thì thường kết quả học tập sẽ cao hơn (dù vẫn còn phải phụ thuộc vào nhiều yếu tố khác, ví dụ như sự hỗ trợ từ gia đình, sự phù hợp với hoàn cảnh).
Khi đó, họ tất nhiên là những người giỏi. Vậy những người bét bảng, IQ thấp thì sao, họ có giỏi không?
Tôi nói chắc bạn nghe buồn cười. Có. Thằng ăn xin cũng có điểm còn giỏi hơn một giáo sư xã hội học.
Nếu cuộc đời đặt vào tình huống, thì ăn xin nó cũng dẫn dắt được giáo sư trong một khoảnh khắc nào đó, ví dụ như người giáo sư đó muốn tìm hiểu về tâm lý của thế giới ăn xin để hoàn thành đề tài nghiên cứu.
Bởi vậy, việc khẳng định một vài cá nhân tinh hoa, có tri thức cao, dẫn dắt phần lớn xã hội là có cơ sở nhưng không phải 100% đúng đắn.
Nếu nhìn lịch sử Trung Quốc, bạn thừa biết Hán cao tổ Lưu Bang có năng lực gì? Đừng nói là ông ta học giỏi nhé :))
Bản năng phát triển của mỗi người nó có cái hay ở chỗ, nếu ta không thể phát triển ở điểm này, ta sẽ tự nhiên phát triển được ở điểm khác. Bản năng sinh tồn của cá nhân sẽ tìm cách lấp đầy một chỗ trống mà tập thể chưa có. Bởi vậy, trong 1 tập thể lớp có 100 người, thì đứa dốt nhất cũng có giá trị. Chỉ là môi trường học tập đó sẽ không ghi nhận được năng lực của nó. (nếu bạn cần ví dụ thì nói tôi nghe để tôi ví dụ cho).
và như vậy, mỗi người đều có một ưu điểm riêng, một năng lực riêng, mà có thể bạn, hoặc chính họ chưa nhận ra được.
Đối với nền giáo dục Việt Nam, khi bạn nhìn vào kết quả toàn học sinh giỏi, bạn nghĩ rằng đó là sự thật thì bạn sẽ bị hiểu lầm. Trong 100 người dù giỏi hay dốt, quy luật cạnh tranh sẽ phân tán họ để tự phát triển mình cho phù hợp với tình huống. Dù giáo viên có lừa mị, đánh giá sai, thì tự họ cũng sẽ có cách nào đó để thích nghi với môi trường sống. Ở Việt Nam, thì sự giáo dục của trường lớp không quan trọng bằng gia đình. Việc bố mẹ, ông bà, họ hàng dạy như thế nào, nâng đỡ như thế nào mới là quan trọng nhất. Tôi đã từng chứng kiến những người bạn tôi là "học sinh dốt", "học sinh đội sổ", nhưng rồi khi bước ra đời, họ là triệu phú và tỉ phú. Bí quyết chẳng có gì đáng nói, bởi gia đình cho họ cái nền tảng, để họ học những thứ trường lớp không dạy họ, mà cái đó, thật hay, mới chính là bí quyết thành công.
Đừng tưởng bạn là tinh hoa mà bạn chắc chắn đủ năng lực lãnh đạo mọi người. Nhiều khi là ngược lại. Những cái tên tưởng ngu khờ, lại là người lãnh đạo đấy.
Có 2 ý mà tôi muốn nói thêm.
Đó là sự phát triển nào cũng có một cái giá phải trả tương đương. Khi bạn uống một viên thuốc, nó sẽ chữa được bệnh, đồng thời cũng để lại một tác dụng phụ nào đó. Khi bạn nâng 1 tầng nhà, thì sẽ có một khoảnh cát nào đó dưới lòng sông bị nạo vét đi. Khi một ai đó, một đất nước nào đó chỉ chăm chăm để giàu nhanh, họ sẽ phải đánh đổi .... (có lẽ là linh hồn chăng)
Các bậc cha mẹ của Việt Nam không ngu đâu. Chẳng mấy ai lừa mị được họ đâu. Con họ giỏi thật hay giả, phần lớn họ đều biết đó. Chỉ là cha mẹ Việt sẽ theo con đến cuối cuộc đời, còn cha mẹ người Ăng-lê thì không. Người Ăng-lê dù là già hay trẻ cũng đều bận lo cho cuộc đời của chính họ. Khi con họ giỏi hay dốt, họ vẫn sẽ nói đấy, chỉ bảo đấy, nhưng chỉ vậy thôi. Cái tâm tư của họ vẫn nằm ở bản thân họ, chứ người Ăng-lê không hy sinh đời mình cho một người Ăng-lê khác, dù có là con hay là cha của họ. Còn người Việt thì khác.
Mị dân hay không mị dân? Bạn phải là người sống trong cả hai xã hội cùng 1 lúc thì bạn mới hiểu được.
Phản biện hay lắm mày.nền giáo dục nào cũng có những ưu và nhược điểm cả.bọn Ăng-lê nghe có vẻ ưu việt đấy nhưng xúc về áp dụng vào Đông Lào liệu có được như thế hay càng nát hơn.cái nền móng vẫn là gia đình định hướng và quyết định tương lai cho con cái,nhà trường giáo viên chỉ là phần nhỏ mà thôi.
 
Vấn đề thể chế tư bản cũng có nhiều điểm hạn chế éo phải hoàn hảo đâu,+s thì nát bét éo nói rồi,bầu cử ngu,nhập cư ngu,đánh thuế ngu,để lũ thổ tả xạo Lồn cản trở tiến bộ phát triển,phải diệt chủng thổ tả,+s,tôn giáo,thể thao,showbiz,lũ lười nghèo ngu ăn bám éo tạo ra của cải cho XH
 
Đó chính là một hế thống giáo dục mị dân.

Để tôi - người Ăng Lê với chỉ số IQ 175 nói sơ qua cho anh em nghe:

Ở Anh Quốc nước tôi, hệ thộng giáo dục có nhiều chức năng, trong những chức năng đó có một chức năng là tìm ra những người giỏi nhất, những cá nhân ưu tú nhất của đất nước, để rồi những cá nhân này đưa đất nước chúng tôi đi lên.

Để làm được điều đó thì ở mỗi thế hệ, tỷ lệ học sinh/sinh viên đạt điểm trung bình là 70/100 chỉ được phép chiếm 5% tổng số học sinh/sinh viên. Tức là cứ 100 đứa thì số học sinh đạt điểm trung bình là 70/100 trở lên chỉ có 5 đứa. Quy tắc 5% này được áp dụng từ tiểu học cho đến đại học.

Vì sao lại có quy định này? Là vì đó là quy luật của tự nhiên. Trong bất kỳ giống loài nào, tỷ lệ cá thể vượt trội sẽ chiếm không quá 5%. Ví dụ, trong 100 con voi thì sẽ chỉ có 5 con voi có khả năng làm con voi đầu đàn; trong 100 con sói thì chỉ có 5 con thật sự có khả năng làm con sói alpha; etc.,

Vậy câu hỏi đặt ra là: nếu thế hệ này giỏi hơn thế hệ trước thì sao? Nếu thế thì phải chúng tôi sẽ tạo ra giáo trình khó hơn giáo trình trước để tìm ra 5% ưu tú nhất. Không thể vì thế hệ này ưu tú hơn thế hệ trước mà phá vỡ quy tắc đó, bởi xã hội chỉ cần 5% cá thể ưu tú để dẫn dắt 95% những người còn lại. Đám 5% này sẽ là những bác sĩ phẫu thuật, những kỹ sư tay nghề cao, những doanh nhân có tầm nhìn etc.

Tuy nhiên, tỷ lệ 5% này chưa phải là hết, trong số 5% này lại chỉ được 5% có điểm trung bình từ 80/100 trở lên. Tức là trong 100 đứa đạt điểm trung bình từ 70/100 thì chỉ có 5 đứa đạt móc 80/100 trở lên. Đây là những cá thể cực kỳ ưu tú và sẽ được hỗ trợ hết mực. Bọn này sau khi trưởng thành sẽ là những tinh hoa của dân tộc; tạo ra vô số thành quả cho đất nước như đoạt giải Nobel, phát minh ra các loại máy móc, cải tiến những cái cũ, tạo ra cái mới, thành lập công ty tạo ra hàng ngàn việc làm, đấu tranh cho công lý, nghiên cứu những thứ cao siêu etc.,, Đây không gì khác chính là tầng lớp tinh hoa trí thức của đất nước Anh Quốc vĩ đại.

Chính vì lẽ đó nên tấm bằng ở đất nước chúng tôi rất quan trọng, chỉ cần nhìn vào bằng cấp là nhà tuyển dụng sẽ biết ngay anh em thuộc dạng người nào. Và nếu anh em thuộc top 5% hay 5% của 5% thì anh em sẽ không bao giờ phải lo về tương lai của mình vì các nhà tuyển dụng đều biết ngay anh em thuộc hàng ưu tú hoặc tinh hoa.

Trở lại vấn đề giáo dục Việt Nam, nó là hoàn toàn là mị dân. Tôi đọc báo thấy tỷ lệ học sinh giỏi ở các trường Việt Nam toàn là hơn 90%, điều này là hoàn toàn vô lý nhưng tôi biết nó có một mục đích khác.

Mục đích ghê tởm của nó là tạo ra một sự ảo tưởng trong anh em và bố mẹ anh em. Bố mẹ anh em thấy anh em học giỏi thì bố mẹ anh em sẽ có thêm hy vọng về 1 tương lai tươi sáng nào đó, (con mình sau này sẽ làm bác sĩ, trưởng phòng etc, chứ không phải vất vả như mình), bố mẹ anh em sẽ miệt mài hót rác, chạy grab mà không thấy mệt mỏi gì cả; và cả anh em cũng tưởng rằng tương lai anh em sẽ tươi sáng như vậy. Nhưng khi lớn lên rồi anh em mới nhận ra, anh em cũng phải chạy grab và hót rác giống bố mẹ anh em mà thôi. Vì sao ư? Vì trong 100 thằng có 5 thằng giỏi thì người ta ai cũng biết là 5 thằng đó giỏi thật; còn trong 100 thằng có tận 95 thằng giỏi thì thật ra đéo thằng nào giỏi thật sự cả.

Tóm lại: giáo dục Việt Nam phục vụ một mục đích là khiến cho anh em, và phụ huynh của anh em mơ tưởng về một tương lai hoàn toàn không có thật.

Tôi viết bài này không suy nghĩ trước và chỉ kiểm tra chính tả sơ qua, nếu có sơ xuất hoặc cách trình bầy không mạch lạch thì mong anh em tha lỗi.
Vấn đề thể chế tư bản cũng có nhiều điểm hạn chế éo phải hoàn hảo đâu,+s thì nát bét éo nói rồi,bầu cử ngu,nhập cư ngu,đánh thuế ngu,để lũ thổ tả xạo lồn cản trở tiến bộ phát triển,phải diệt chủng thổ tả,+s,tôn giáo,thể thao,showbiz,lũ lười nghèo ngu ăn bám éo tạo ra của cải cho XH
 
Vấn đề thể chế tư bản cũng có nhiều điểm hạn chế éo phải hoàn hảo đâu,+s thì nát bét éo nói rồi,bầu cử ngu,nhập cư ngu,đánh thuế ngu,để lũ thổ tả xạo lồn cản trở tiến bộ phát triển,phải diệt chủng thổ tả,+s,tôn giáo,thể thao,showbiz,lũ lười nghèo ngu ăn bám éo tạo ra của cải cho XH
Lũ tạo ra của cải cho xã hệ cũng phải giết luôn nè mày.vì tụi này làm giàu cho Cs và đó cũng chính là lý do mà Cs chưa sụp đổ

Diệt luôn cái lũ 3 que ưa xaolon bên Cali luôn ...
Nói chung cứ tộc An Nam Mít Do Thái Đông Lào là diệt chủng hết

Diệt chủng vì cái tội ngu mà ưa xaolol.kkk
 
Vấn nạn giáo dục đông lào nhiều vấn đề bất cập lắm, t định viết 1 bài từ lâu rồi mà chưa có time. Định ngồi bới móc hết tất cả các thể loại bất cập của tất cả cấp học từ mầm mon đến đại học và sau đại học
Giáo dục định hướng XHCN mà, home schooling cũng bị kì thị
 
Đm từ hồi đi học t đã cảm nhận cái nền GD đéo ổn r
Nhưng nhìn chung quan sát của t thì thấy. Con người hầu như k ai giỏi hơn ai. Vì não bộ đều có trăm tỷ noron. Chỉ trừ khi bị thiểu năng, dị tật, mà não mất noron hoặc thực vật thì ok ngu thật.
Còn lại người lành lặn thì đều như nhau. Sở dĩ ta thấy người khôn và ngu, là vì khôn ngu dựa theo tiêu chí của xã hội. Lĩnh vực đó hợp thì khôn, không hợp thì ngu.
Nên Elon musk vất vào trại tào tháo chắc bị thịt trong 3 ngày. Mark xoăn sinh ra trong trại Dalit chắc luôn đời làm dalit.
Người ở đỉnh cao thường "khôn", vì họ nắm bắt đủ cái cần để duy trì vị thế đỉnh cao ấy. Vị thế ấy cũng tạo cho họ biết phải nắm bắt cái gì. Đó gọi là mệnh.
Bản thân nền GD cũng chỉ là 1 skill trong muôn vàn skill cuộc sống. Nên thằng học dốt k có nghĩa n ngu. N vẫn ra ngoài đời và kiếm tiền giỏi. Nếu n ra đời đụt và kiếm tiền kém nữa, thì là do ta chưa tìm được năng lực thật sự của nó. (ngu k tồn tại)
 
Diệt chủng 4/5 dân số là xu thế tất yếu của tương lai rồi,trọng hình thức bề ngoài địt nhau tùm lum thoái hoá mẹ hết gen
Hình như bọn Tàu lấy vk rất xấu mà gene thông minh. Còn Tây trắng đẹp quá mà đít nhau nhiều, đẻ ra 1 lũ ất ơ
 

Có thể bạn quan tâm

Top