Cảm ơn
@ngohung12 đã tag.
Tôi không nói bài viết này sai. Tôi chỉ tiếc vì sự nhận định phiến diện của người viết.
Một nửa sự thật, đôi khi không phải là sự thật.
Một con người bên cạnh IQ để đo trí thông minh, còn có EQ để đo năng lực cảm nhận. Cả 2 chỉ số này là quan trọng tương đương nhau, và trội hơn nhau tùy vào tình huống.
Một bạn IQ cao thì thường kết quả học tập sẽ cao hơn (dù vẫn còn phải phụ thuộc vào nhiều yếu tố khác, ví dụ như sự hỗ trợ từ gia đình, sự phù hợp với hoàn cảnh).
Khi đó, họ tất nhiên là những người giỏi. Vậy những người bét bảng, IQ thấp thì sao, họ có giỏi không?
Tôi nói chắc bạn nghe buồn cười. Có. Thằng ăn xin cũng có điểm còn giỏi hơn một giáo sư xã hội học.
Nếu cuộc đời đặt vào tình huống, thì ăn xin nó cũng dẫn dắt được giáo sư trong một khoảnh khắc nào đó, ví dụ như người giáo sư đó muốn tìm hiểu về tâm lý của thế giới ăn xin để hoàn thành đề tài nghiên cứu.
Bởi vậy, việc khẳng định một vài cá nhân tinh hoa, có tri thức cao, dẫn dắt phần lớn xã hội là có cơ sở nhưng không phải 100% đúng đắn.
Nếu nhìn lịch sử Trung Quốc, bạn thừa biết Hán cao tổ Lưu Bang có năng lực gì? Đừng nói là ông ta học giỏi nhé

Bản năng phát triển của mỗi người nó có cái hay ở chỗ, nếu ta không thể phát triển ở điểm này, ta sẽ tự nhiên phát triển được ở điểm khác. Bản năng sinh tồn của cá nhân sẽ tìm cách lấp đầy một chỗ trống mà tập thể chưa có. Bởi vậy, trong 1 tập thể lớp có 100 người, thì đứa dốt nhất cũng có giá trị. Chỉ là môi trường học tập đó sẽ không ghi nhận được năng lực của nó. (nếu bạn cần ví dụ thì nói tôi nghe để tôi ví dụ cho).
và như vậy, mỗi người đều có một ưu điểm riêng, một năng lực riêng, mà có thể bạn, hoặc chính họ chưa nhận ra được.
Đối với nền giáo dục Việt Nam, khi bạn nhìn vào kết quả toàn học sinh giỏi, bạn nghĩ rằng đó là sự thật thì bạn sẽ bị hiểu lầm. Trong 100 người dù giỏi hay dốt, quy luật cạnh tranh sẽ phân tán họ để tự phát triển mình cho phù hợp với tình huống. Dù giáo viên có lừa mị, đánh giá sai, thì tự họ cũng sẽ có cách nào đó để thích nghi với môi trường sống. Ở Việt Nam, thì sự giáo dục của trường lớp không quan trọng bằng gia đình. Việc bố mẹ, ông bà, họ hàng dạy như thế nào, nâng đỡ như thế nào mới là quan trọng nhất. Tôi đã từng chứng kiến những người bạn tôi là "học sinh dốt", "học sinh đội sổ", nhưng rồi khi bước ra đời, họ là triệu phú và tỉ phú. Bí quyết chẳng có gì đáng nói, bởi gia đình cho họ cái nền tảng, để họ học những thứ trường lớp không dạy họ, mà cái đó, thật hay, mới chính là bí quyết thành công.
Đừng tưởng bạn là tinh hoa mà bạn chắc chắn đủ năng lực lãnh đạo mọi người. Nhiều khi là ngược lại. Những cái tên tưởng ngu khờ, lại là người lãnh đạo đấy.
Có 2 ý mà tôi muốn nói thêm.
Đó là sự phát triển nào cũng có một cái giá phải trả tương đương. Khi bạn uống một viên thuốc, nó sẽ chữa được bệnh, đồng thời cũng để lại một tác dụng phụ nào đó. Khi bạn nâng 1 tầng nhà, thì sẽ có một khoảnh cát nào đó dưới lòng sông bị nạo vét đi. Khi một ai đó, một đất nước nào đó chỉ chăm chăm để giàu nhanh, họ sẽ phải đánh đổi .... (có lẽ là linh hồn chăng)
Các bậc cha mẹ của Việt Nam không ngu đâu. Chẳng mấy ai lừa mị được họ đâu. Con họ giỏi thật hay giả, phần lớn họ đều biết đó. Chỉ là cha mẹ Việt sẽ theo con đến cuối cuộc đời, còn cha mẹ người Ăng-lê thì không. Người Ăng-lê dù là già hay trẻ cũng đều bận lo cho cuộc đời của chính họ. Khi con họ giỏi hay dốt, họ vẫn sẽ nói đấy, chỉ bảo đấy, nhưng chỉ vậy thôi. Cái tâm tư của họ vẫn nằm ở bản thân họ, chứ người Ăng-lê không hy sinh đời mình cho một người Ăng-lê khác, dù có là con hay là cha của họ. Còn người Việt thì khác.
Mị dân hay không mị dân? Bạn phải là người sống trong cả hai xã hội cùng 1 lúc thì bạn mới hiểu được.