[Tham gia cuộc thi Dâm Văn Hội Tụ] Một ngày đến rồi đi

Cô ca sĩ mặt ráo hoảnh, nàng ngồi trên sân khấu hát một khúc country blues; Ravic thầm nghĩ: “hình như của Sheryl Crow”. Chàng cũng không chắc lắm, chàng nốc chắc đến cũng vài ly neat; pitch beer trên bàn cũng vơi quá nửa. Band nhạc chơi vẫn đều đều; trong không khí đặc quánh mùi khói thuốc và beer vương vãi.

Ravic chấm ngón tay vào ly rượu, một ly fine; chàng nguệch trên bàn dấu chấm hỏi; xong dây dây ra một câu thơ của Puskin:
“Tôi đã từng yêu em; lẽ chăng vẫn còn…”

Cùng bàn hỏi: gì vậy mày, wasted rồi hả? Xong cười hô hố.

Ravic cười trừ, cạnh chàng là Jess - supervisor của ca. Jess không cười to, mà chỉ liếc mắt hé môi. Jess nhỏ người, white, ốm đến gầy rộc.

Ravic châm điếu thuốc; phà ra chút khói thơm, hôm nay chàng mua 1 gói xì gà có đầu lọc; Jess nói:

“Vẫn không ngờ mày hút thuốc đó, Rav”
“Sao vậy?”
“Nhìn mày không giống, ain’t like the type”
Ravic cười; Vẫn muôn thuở cái vẻ ngoài thư sinh của chàng.
Jess tiếp:
“Tao vẫn không nghĩ mày trụ được ba ngày, có con nhỏ như đô vật xong 1 buổi chạy mất mẹ”
“Cần tiền đóng trọ mày ạ”
“Vậy sao?”

Đúng rồi, Rav nói. Chàng móc 1 điếu ra mồi cho Jess; Jess đón lấy. Cách Jess thở khói y như lúc nàng dựa vào container lớn ở ngoài khúc lúc break time. Trời cuối năm hay mưa phùn, lạnh căm, 3 giờ sáng Jess hay ôm cái clipboard có ngăn, để đồ tinh tinh bên trong có gói thuốc. Cả hai hay gặp lúc 10 phút break. Đèn trong cả khu sáng rực, rọi rõ từng hạt nhỏ mưa li ti lẫn trong khói thuốc. Cả 2 thường im lặng; Ravic không phải người giỏi bắt chuyện. Cũng không phải là người thích bắt chuyện.

Ravic lại chấm giọt rượu, lần này vẫn 1 ly fine, lại ngoạc lên 1 câu, nhưng lần này là 1 câu Việt ngữ:

“Sòng đời thua nhẵn cả thơ ngây”

Gì vậy mày; Jess chồm quá; có ý tò mò. Trên bàn lấm chấm vài vệt vươn vãi, không ra hình thù. Jess chồm qua hẳn cánh tay, để lại mùi hương tóc xộc thẳng lên mũi Ravic, khiến chàng choáng váng một giây. Xong giật mình thấy bầu ngực nhỏ Jess hẳn vào bắp tay rắn chắc vì tháng trời bốc hàng sáng sớm. Ravic bối rối; tự dưng mặt nóng bừng; phần dưới rạo rực. Jess vấn giữ nguyên tư thế, tì lên mà ngó qua.

“Chỉ là…”
Là gì…?


Phần 1.
 
Sửa lần cuối:
Thi dâm văn chứ có phải simp văn đâu mậy :vozvn (21): Rầu cai thuốc lá ngoài thì viết vô chuyện cho đỡ thèm nựa:sweat:
dâm văn mà tml thớt viết ảo hơn cả đá thủ @Hoanggiap512 nữa, cám cảnh.
truyện như lồn, bú trực tiếp yêu cầu phải nhiệt: bú sét đánh không nhả, bú trên 1 tiếng, bú lúc có kinh nước chảy ròng ròng làm được liên hệ @cô giáo thảo aka @Miu Miu Tây Bắc but not free :-"
để vong hồn ẽm được an nghỉ nơi 9suối đi fen, tao thật.
 
Cô ca sĩ mặt ráo hoảnh, nàng ngồi trên sân khấu hát một khúc country blues; Ravic thầm nghĩ: “hình như của Sheryl Crow”. Chàng cũng không chắc lắm, chàng nốc chắc đến cũng vài ly neat; pitch beer trên bàn cũng vơi quá nửa. Band nhạc chơi vẫn đều đều; trong không khí đặc quánh mùi khói thuốc và beer vương vãi.

Ravic chấm ngón tay vào ly rượu, một ly fine; chàng nguệch trên bàn dấu chấm hỏi; xong dây dây ra một câu thơ của Puskin:
“Tôi đã từng yêu em; lẽ chăng vẫn còn…”

Cùng bàn hỏi: gì vậy mày, wasted rồi hả? Xong cười hô hố.

Ravic cười trừ, cạnh chàng là Jess - supervisor của ca. Jess không cười to, mà chỉ liếc mắt hé môi. Jess nhỏ người, white, ốm đến gầy rộc.

Ravic châm điếu thuốc; phà ra chút khói thơm, hôm nay chàng mua 1 gói xì gà có đầu lọc; Jess nói:

“Vẫn không ngờ mày hút thuốc đó, Rav”
“Sao vậy?”
“Nhìn mày không giống, ain’t like the type”
Ravic cười; Vẫn muôn thuở cái vẻ ngoài thư sinh của chàng.
Jess tiếp:
“Tao vẫn không nghĩ mày trụ được ba ngày, có con nhỏ như đô vật xong 1 buổi chạy mất mẹ”
“Cần tiền đóng trọ mày ạ”
“Vậy sao?”

Đúng rồi, Rav nói. Chàng móc 1 điếu ra mồi cho Jess; Jess đón lấy. Cách Jess thở khói y như lúc nàng dựa vào container lớn ở ngoài khúc lúc break time. Trời cuối năm hay mưa phùn, lạnh căm, 3 giờ sáng Jess hay ôm cái clipboard có ngăn, để đồ tinh tinh bên trong có gói thuốc. Cả hai hay gặp lúc 10 phút break. Đèn trong cả khu sáng rực, rọi rõ từng hạt nhỏ mưa li ti lẫn trong khói thuốc. Cả 2 thường im lặng; Ravic không phải người giỏi bắt chuyện. Cũng không phải là người thích bắt chuyện.

Ravic lại chấm giọt rượu, lần này vẫn 1 ly fine, lại ngoạc lên 1 câu, nhưng lần này là 1 câu Việt ngữ:

“Sòng đời thua nhẵn cả thơ ngây”

Gì vậy mày; Jess chồm quá; có ý tò mò. Trên bàn lấm chấm vài vệt vươn vãi, không ra hình thù. Jess chồm qua hẳn cánh tay, để lại mùi hương tóc xộc thẳng lên mũi Ravic, khiến chàng choáng váng một giây. Xong giật mình thấy bầu ngực nhỏ Jess hẳn vào bắp tay rắn chắc vì tháng trời bốc hàng sáng sớm. Ravic bối rối; tự dưng mặt nóng bừng; phần dưới rạo rực. Jess vấn giữ nguyên tư thế, tì lên mà ngó qua.

“Chỉ là…”
Là gì…?


Phần 1.
Huynh đệ có bít 30-5 là hạn cuối nộp bài không mà giờ mới rặn ra phần 1. :vozvn (21):
 
Huynh đệ có bít 30-5 là hạn cuối nộp bài không mà giờ mới rặn ra phần 1. :vozvn (21):
hội đồng bánh khảo hôm qua đồng nhất kết loạn tml thớt là cờ lôn của Manhthuong post bài nhắm gây hoang mang cho các thí sinh khác, chắc chắn.
Nhậu xong mày có gạ thông ass Ngạn hông zậy?! :oh:
tau nói kg với dooddeed, rát lắm. còn tml
@chó đen chó đỏ chó vàng thì xong vụ vòng vòng ở cái bùng binh mới tính được, cám cảnh.
 
hội đồng bánh khảo hôm qua đồng nhất kết loạn tml thớt là cờ lôn của Manhthuong post bài nhắm gây hoang mang cho các thí sinh khác, chắc chắn.

tau nói kg với dooddeed, rát lắm. còn tml
@chó đen chó đỏ chó vàng thì xong vụ vòng vòng ở cái bùng binh mới tính được, cám cảnh.
Nói z tội mấy ẻm mậy, tau có lựa chọn chi mô :vozvn (21):
 
Cô ca sĩ mặt ráo hoảnh, nàng ngồi trên sân khấu hát một khúc country blues; Ravic thầm nghĩ: “hình như của Sheryl Crow”. Chàng cũng không chắc lắm, chàng nốc chắc đến cũng vài ly neat; pitch beer trên bàn cũng vơi quá nửa. Band nhạc chơi vẫn đều đều; trong không khí đặc quánh mùi khói thuốc và beer vương vãi.

Ravic chấm ngón tay vào ly rượu, một ly fine; chàng nguệch trên bàn dấu chấm hỏi; xong dây dây ra một câu thơ của Puskin:
“Tôi đã từng yêu em; lẽ chăng vẫn còn…”

Cùng bàn hỏi: gì vậy mày, wasted rồi hả? Xong cười hô hố.

Ravic cười trừ, cạnh chàng là Jess - supervisor của ca. Jess không cười to, mà chỉ liếc mắt hé môi. Jess nhỏ người, white, ốm đến gầy rộc.

Ravic châm điếu thuốc; phà ra chút khói thơm, hôm nay chàng mua 1 gói xì gà có đầu lọc; Jess nói:

“Vẫn không ngờ mày hút thuốc đó, Rav”
“Sao vậy?”
“Nhìn mày không giống, ain’t like the type”
Ravic cười; Vẫn muôn thuở cái vẻ ngoài thư sinh của chàng.
Jess tiếp:
“Tao vẫn không nghĩ mày trụ được ba ngày, có con nhỏ như đô vật xong 1 buổi chạy mất mẹ”
“Cần tiền đóng trọ mày ạ”
“Vậy sao?”

Đúng rồi, Rav nói. Chàng móc 1 điếu ra mồi cho Jess; Jess đón lấy. Cách Jess thở khói y như lúc nàng dựa vào container lớn ở ngoài khúc lúc break time. Trời cuối năm hay mưa phùn, lạnh căm, 3 giờ sáng Jess hay ôm cái clipboard có ngăn, để đồ tinh tinh bên trong có gói thuốc. Cả hai hay gặp lúc 10 phút break. Đèn trong cả khu sáng rực, rọi rõ từng hạt nhỏ mưa li ti lẫn trong khói thuốc. Cả 2 thường im lặng; Ravic không phải người giỏi bắt chuyện. Cũng không phải là người thích bắt chuyện.

Ravic lại chấm giọt rượu, lần này vẫn 1 ly fine, lại ngoạc lên 1 câu, nhưng lần này là 1 câu Việt ngữ:

“Sòng đời thua nhẵn cả thơ ngây”

Gì vậy mày; Jess chồm quá; có ý tò mò. Trên bàn lấm chấm vài vệt vươn vãi, không ra hình thù. Jess chồm qua hẳn cánh tay, để lại mùi hương tóc xộc thẳng lên mũi Ravic, khiến chàng choáng váng một giây. Xong giật mình thấy bầu ngực nhỏ Jess hẳn vào bắp tay rắn chắc vì tháng trời bốc hàng sáng sớm. Ravic bối rối; tự dưng mặt nóng bừng; phần dưới rạo rực. Jess vấn giữ nguyên tư thế, tì lên mà ngó qua.

“Chỉ là…”
Là gì…?


Phần 1.
Là cả một trời mưa kia Jess ạ; là cả sự cô độc cuốn lấy tấm thân như cái lạnh ngoài hub. Rav muốn nói thế; nhưng cái nhạy cảm của thằng trai trẻ đang trào lên không cho phép. Tại nứng sảng đó chó @chó đen chó đỏ chó vàng .

Jess nhìn những dòng nguệch ngoạc, ngó lên tìm câu trả lời. Hai mắt chạm nhau, Rav cảm thấy một luồng điện chạy dọc theo sống lưng, mắt jess xanh như biển Cam Ranh mà chỉ hai năm trước thôi; chàng còn nằm trên bờ một mình trên bãi cát, nhìn sóng bạc đầu chạy mãi về phía chân trời. Giờ đây, cách nửa vòng trái đất, màu xanh ấy lại hiện lên trong mắt một người con gái như Jess. . Giờ đây ở nơi vạn dặm cách xa; màu biển đó lại gần hơn bao giờ hết. @Ftm

Một phút giật mình từ cả hai

Jess khẽ đẩy chàng ra, tu hớp beer sau khi nói :cheer. Bầu ngực nhỏ và hơi thoảng từ Jess cũng mất. Rav không uống, đầu chàng gợn nhớ lần đầu chàng được ở gần Jess và cảm nhận được cái mùi phụ nữ ấy.

Chàng được nhận làm ở UPS ca sáng sớm, chất hàng để brown trucks đúng 7h sẽ ra khỏi hub. Jess là sup; đi vòng vòng coi ai cần thì phụ; ai chậm thì điều đúa nhanh tới giúp. Công việc nặng nhọc; Tiếng máy móc, tiếng kiện hàng va đập, tiếng người gọi nhau vang lên thành một thứ âm thanh hỗn độn kéo dài bất tận. Những khi Brown truck nổ máy, không gian đặc quánh mùi mùi khói xăng làm cả hub như nhốt trong một nền công nghiệp hóa nhỏ.

Giữa cái cảnh vội vã đó; Jess đi như lướt giữa hàng truck; clipboard lúc nào cũng tì vào ngực; qua lại chỉ huy. Jess khi làm nói với Ravic rất ít;

“qua kia phụ nó nha” ;
“Ê mày sắp trễ đó” .

Xong lại đi vội vã, như chẳng kịp.

Rav là đứa Á Đông duy nhất trong cái dây chuyền công nghiệp mịt mù ấy, có lần nóng quá chàng cởi phức cái sweater; độc thun ba lỗ mà vác hàng oversize cho kịp vô thùng xe. Nóng quá; thùng xe bí và chật chội. Rav đặt cái thùng nặng nhọc ngay chỗ gần tài xế, vì nó số 1; giao sớm trong ngày; hổn hển quay lại; thấy Jess ngay đó.

Jess đứng sát rạt; ngay sau lưng chừng 1 bước; ngó chàng trên xuống dưới; mắt lóe lên 1 tia kỳ lạ; gần như dục vọng; nói: t
hấy mày sắp trễ giờ á; cần phụ không?

Rav thở hổn hển; thùng xe nóng và chật; và nồng nặc mùi mồ hôi; mùi thùng cartoon; của Jess, mùi đàn bà.

[Phần 2]
 
Chết tiệt thật
blob.jpg
 
It never was, and never has been, my life.
Tôi mới đọc ở đâu đó lời than thở của một cô gái về mối tình của mình với một chàng trai.(Giờ đây cô đã gọi anh ta là Shrek) Đại khái nó thế này:

"Tôi vừa chia tay bạn trai, và lý do thì không thể diễn tả. Anh chàng đó rất tốt bụng, nhưng sống chung với anh ta đúng là một cơn ác mộng về sức khỏe cộng đồng. Thói quen vệ sinh của anh ta chỉ đơn giản là lộn trái quần lót để mặc được thêm một ngày nữa và khăng khăng rằng hơi nước từ vòi hoa sen cũng được tính là tắm.
Điều tệ nhất là khi anh ta về nhà sau khi chơi bóng đá, người ướt đẫm mồ hôi, và giả vờ như có thể ngủ được trong tình trạng đó "vì mồ hôi tự khô". Giọt nước tràn ly là khi tôi tìm thấy một đống đĩa mốc meo của anh ta dưới gầm giường; chúng chẳng khác nào một thí nghiệm sinh học sống động. "Tôi yêu anh ấy, nhưng tôi không thể làm mẹ của Shrek được." Đối với tôi, tình yêu không thể tồn tại nếu ở bên một người đàn ông nuôi vi khuẩn làm thú cưng. Bạn có chịu đựng được một "chàng trai tốt" như vậy không, hay bạn sẽ bỏ chạy ngay khi nhìn thấy cảnh tượng đó?"

Và tôi đã không thể rep câu nào.
 
Sửa lần cuối:
Tôi mới đọc ở đâu đó lời than thở của một cô gái về mối tình của mình với một chàng trai.(Giờ đây cô đã gọi anh ta là Shrek) Đại khái nó thế này:

"Tôi có một người bạn vừa chia tay bạn trai, và lý do thì không thể diễn tả. Anh chàng đó rất tốt bụng, nhưng sống chung với anh ta đúng là một cơn ác mộng về sức khỏe cộng đồng. Thói quen vệ sinh của anh ta chỉ đơn giản là lộn trái quần lót để mặc được thêm một ngày nữa và khăng khăng rằng hơi nước từ vòi hoa sen cũng được tính là tắm.
Điều tệ nhất là khi anh ta về nhà sau khi chơi bóng đá, người ướt đẫm mồ hôi, và giả vờ như có thể ngủ được trong tình trạng đó "vì mồ hôi tự khô". Giọt nước tràn ly là khi anh ta tìm thấy một đống đĩa mốc meo dưới gầm giường; chúng chẳng khác nào một thí nghiệm sinh học sống động. Bạn tôi nói với tôi, "Tôi yêu anh ấy, nhưng tôi không thể làm mẹ của Shrek được." Đối với tôi, tình yêu không thể tồn tại nếu ở bên một người đàn ông nuôi vi khuẩn làm thú cưng. Bạn có chịu đựng được một "chàng trai tốt" như vậy không, hay bạn sẽ bỏ chạy ngay khi nhìn thấy cảnh tượng đó?"

Và tôi đã không thể rep câu nào.
Cái này là bê bối;
gặp tôi thì tôi cũng thua.
 
Top