Có Hình [ Dâm Văn Hội Tụ] Con Rể - Mẹ Vợ và Vợ

27-05-26

Thời gian như quyển album lấp đầy tấm hình xưa cũ được bọc ngoài bằng bọc ni lông- lại còn chèn vào ít bông gòn để tránh nhoè những kỉ niệm.

…….

Dựa trên sự kiện có thật

….

Chương 1 : Gặp lại bạn cũ

Sài Gòn - những đợt mưa cuối mùa. Lúc này chẳng còn mùi nồng hơi đất tự đường xá bốc lên nữa. Thay vào đó là cái se se mát… những người yêu nhau thì rất hân hoan. Còn kẻ độc hành thì dễ dàng cuốc bộ qua từng góc phố cũ, quán cà phê xưa cùng người từng thương hay uống… và vô tình lại gặp gỡ những người cũ trong một mối quan hệ vô danh

“ Ê - mày nhớ thằng Hải không? “

Một lời hỏi vu vơ của thằng bạn thân. Sáng nay, cả hai đang ngồi trong không gian Miền Thảo Mộc đường Minh Phụng Quận 11.

“ A đụ … mất tăm tích nó lâu quá trời mày…”

Vừa nói, tay quơ cái tàn thuốc một cách vụng về.

“ Đù- dạo này đéo biết làm ăn con cặc gì mà khấm khá lắm ba.

Bữa mới gặp, giờ đi con xe còn hơn cái nhà mày đó cu”

Nghe cốt nói xong tao hú hồn. Lựu đạn, Hải cùng tao thân nhau một thời là vì nghèo mạt máu. Mà thằng Lồn Hải này được cái rất siêng thể dục thể thao nên hai đứa hợp cạ. Đúng vô cái mùa những năm chông chênh, làm ăn bữa đực cái- chán chường nên hai thằng đè nhau ra sáng đi hồ bơi bơi sớm. Vừa nâng cao sức khoẻ để tính táo mà còn về kịp giờ cày nữa.

“ Giờ ra Nguyễn Trãi ăn vịt tiềm cái ông nội roài bớt bớt nắng tao chở mày qua nó

Làm vài chai gọi là láp nháp….”

Cốt tao tính bẩn bựa nên cách nói chuyện giống mấy thằng ma cô - chứ thực ra nó giảng viên đại học hẳn hoi, phong độ ngời ngợi. Dạy môn Lịch Sử Văn Minh Thế Giới, môn đại cương nên chạy sô đủ Đại Học. Giảng đường nào cũng có dấu răng mà sao cứ gặp tao là cứ như mấy thằng lông bông- lóc chóc vãi Lồn.

….

Tô mì tươi xá xíu hoành thánh nước khói bay lên lùa từng tế bào hai lỗ mũi, xộc thẳng lên thượng tầng não bộ làm cái miệng tao nhễu nhão nước miếng.

Bao lâu cho một cuộc tình với ẩm thực Hoa - Sài Gòn. Cái quán Nguyễn Trãi Q5 này giờ xây dựng cùng bề thế hơn. Ông già bụng phệ- đầu để chỏm tóc nhuộm nâu nâu - mặc cái áo thun cổ tròn chảy xệ hông ra dáng chủ cả gì thay bằng cô nàng tuổi băm, sắc từng nét mày ngài, da căng bóng đến độ con muỗi đậu vào hãy còn trượt chân.

Dáng cô thì u chao- mặc cái áo polo màu trắng bó sát thân trên tôn vòng một cứ hẩy ra khêu khích mắt người đối diện. Cái quần jean ôm dáng, để hai vành mông nhô ra tròn lẳng. Ôi cái dáng không eo -bánh mì nó phồn thực làm rạo rực bao ánh mắt khách vảng lai.

Ăn một tô mì sợi dai vừa đủ, cắn miếng hoành thánh vị tôm tươi và thịt dăm heo xay nhuyễn… sao mà nó đã cái miệng. Húp nước lèo có dính vài cọng hẹ, giá trụng le ngoe nó ngọt thanh làm sao… thưởng thức món ngon lại được ngắm giai nhân. Đời há chỉ cần như vậy đã đủ hoang lạc sao…

“ Đụ má mày, ăn vô bị gì mà mặt ngu Lồn vậyyy….”

Tiếng chửi làm tao tỉnh mộng nhìn lên. Thằng chó cốt miệng vừa nói vừa ngoạm nguyên đùi vịt chiên giòn.

Mẹ cha nó!!! Mình thanh cao bao nhiêu thì cốt nó phàm phu tục tử bấy nhiêu… Làm giai nhân quay lưng đi khuất dạng, để tô mì cũng trở nên dở dang.

Thôi - Và cho nhanh miệng, húp rột rột cho nhanh

“ Ê , Hải - mày biết tao đang ngồi với ai không?

Thằng mặt Lồn bê đê, chim nhão nhẹtttt đang ở đây nè…”

Cốt điện cho thằng Hải

Đụ má! Thì ra khi tao đi xa xứ, thì hai thằng này gặp nhau toàn bôi nhọ nhân phẩm thanh cao của tao thôi.

…..

Cuộc điện thoại tắt - không gian trầm lại

Ông già vợ thằng Hải chết!

Tao và cốt chiều nay sẽ qua viếng.

….

2/ Hạnh Phúc của một tang gia

Cuối đường Bình Thới - quẹo vào hẻm Lạc Long Quân. Hai thằng tao đứng ngay điểm hẹn là trường N.Văn Phú. Đang lèn nghèn đá chóng, cởi mũ, đợi lẵng hoa vãn sanh đến thì

“ Hai con chó này…. Hú hú uu”

Nhìn bên kia đường hẻm, thằng Hải vừa đi vừa hú. Đụ má, bữa nay nó phát tướng ra nhiều. Có nạc hơn trước quá trời.

Cả ba bá vai bá cổ kẹp đầu nhau

“ Đm - mày vẫn lùn và trắng hồng như xưa hen bé Khấc…”

Thằng Hải vừa nói vừa đá đá con mắt thật đểu cáng. Rồi cứ vu vơ dăm câu đùa chân thì tiến vào căn nhà đang làm tang.

Đám tang SG thì cũng như bao nơi khác, cũng dựng rạp lớn chắn ngang cái hẻm 2 xe tải qua lọt. Trong khi đợi dòng người vào viếng, cũng nghe loáng thoáng đuợc ba vợ nó là giám đốc của nhà máy thuốc lá trước ở đường Trần Nhân Tôn Q5. Thằng Hải dân đá cá lăng dưa vậy mà chọn bến đỗ cũng ngon đó chớ.

Lạy tượng Phật Bà ngay chánh điện rồi vòng sang di ảnh … nhìn người đang thờ tao như sửng lại, đứng ngây vài giây, trông quen lắm- như từng gặp đâu đó trong một khoảng thời gian nhưng không thể nhớ ra.

Bỗng thằng Hải đưa cây nhang tới trước mặt để thắp. Xong quỳ lạy quan linh người đã khuất. Vừa đứng lên, đập vào mắt tao là người đàn bà đứng cạnh thằng Hải

“ Má vợ tao ….” - Nó nói mà cười mép miệng một bên, con mắt của nó là kiểu đắc thắng- ngông nghênh… nhưng tại sao

“ Chị Diệu ….” - trời ơi! Người đàn bà này chả phải là chị đẹp hơn mươi năm trước thằng Hải cặp trong hồ bơi buổi sáng sao???

Còn ông già chết đó là người chồng mỗi sáng hay đi bơi cùng người đàn bà này mà.

Phía sau ót bỗng ớn lạnh, da gà da vịt nổi rần rần chạy lên tới hai mang tai…

….

“ Hạt bụi nào hoá kiếp thân tôi, để một mai tôi trở về với cát bụi….”

Tiếng đàn cò, nhị kéo nghe não nề giai điệu hoá kiếp người. Làm tao nhớ về khoảng thời gian lầu đầu được gặp người đàn bà đẫy đà này.

Hồ bơixx Quận 10, khoảng 5h sáng mở cửa phục vụ khách.

Hai thằng tao thì là ngày đầu đi, lết lên tới lầu có hồ cũng hơn 6h15… đứng ngay vòi nước lạnh dội người trước khi xuống thì

Người đàn bà mặc bộ áo bơi một mảnh màu nâu da beo nhưng lại cắt xén hơn 2/3 bầu ngực tròn vo đang chạy vội qua hai thằng.

Chị ta đầm người khoảng 1m5, con mắt đuổi theo hình bóng người phụ nữ trung niên phồn thực kia lướt qua.. làn da chân chim ở mắt và cổ như chỉ ra tuổi tác cũng ngưỡng bốn mươi hơn, mà cái dáng chạy như kéo xệt cái mép quần bơi lên sát rạt vào phần bẹn. Làm nhìn từ sau chả khác gì quần lót lọt khe bản lớn tí.

Lạ lùng, giờ này toàn dân hưu trí, lòi đâu ra con đờn bà mặc bộ đồ dâm đãng thế nhỉ?

Đó là suy nghĩ của tao??? Còn thằng Hải - đó là lần xuyên tâm để khiến nó muốn thành phi công. Những tháng ngày xàm Lồn trên liên xô chống mỹ ở mục nông dân chăn rau, làm nó mê man không thoát ra khỏi người đàn bà mặc bộ đồ bơi da beo đó…
 
Khầy @3m3m3m quên hẳn tụi mình rồi Khấc, chắc đang đắm say trong men ái tình. :embarrassed:
Khầy chỉ đến với xàm khi buồn tình thôi.
Giờ hạnh phúc ai mà thèm xàm😭😭😭

Khắc mà yêu được ai chắc cũng bỏ xàm.
Ở đây toàn những niềm riêng thôi… đến với nhau chỉ toàn nhớ những kỉ niệm. Buồn lắm😭😭😭😭
 
Dạo này viết nhiều xong đi đâu tao cũng nhìn mông vú. Ngại quá🥹🥹🥹
Đm- may mà tinh yếu hông tối còn bị mộng tinh. Đéo hiểu sao cứ mơ đang làm tình với con bé trong phòng gym. Nó mới 19 tuổi thôi.
….
Tao thấy mình thật dâm dục.🤣🤣🤣
mày già cả rồi. thể dục thể thao điều độ vào có sức mà tận hưởng cs :vozvn (22):
 
Chương 4 : tiếp theo
Vòi sen xoã nước xuống cặp đôi loã thể, đôi môi quấn quýt lấy nhau thèm thuồng. Tay của thằng Hải thò xuống bóp- banh hai cái mông ra muôn hình vạn trạng…

Lưỡi nó liếm dừng xuống cằm - cổ, từng vết rạn trên cổ được nó đi đường lưỡi điêu luyện để chị ngửa đầu lên ú ớ nhìn trần nhà… cặp vú mà nó ao ước bấy lâu giờ trực chờ trước mặt. Nhũ hoa hẩy còn vun đầy hơi trĩu nhẹ. Đầu ti to nẩu vểnh lên khiêu khích nó úp mặt vào mà hít thèm thuồng. Cái lưỡi hoạt động hết công suất, lẩy qua lẩy lại như trêu ngươi núm căng cứng ngắc. Rồi ngoạm 1 cái đầy miệng. Thằng Hải bậm môi lạo mâm mâm cái núm cho hết lực.

Cái cảm giác vừa mềm mại bởi miệng lưỡi, cái lực ép gây kích căng dục vọng làm chị Diệu thọt vội tay xuống tuột đầu khấc của người tình xuống mà mân mê.

Thằng Hải nhanh trí, giựt hông ra cho con cu nó thoát khỏi tay chị. Nó ngồi bệt xuống hôn sâu lên cái rốn. Rồi nhanh như chớp , thụt xuống cắn ngay chùm lông Lồn mà nhai ngấu nghiến. Giựt thót người, chị đẩy ra thì thằng Hải lấy hai tai ép từ sau mông úp nguyên cái lồn le ve vài cộng lông dài được tô điểm phía trên ụ mu vào mặt nó.

Đẩy một chân bạnh lên vai, cái mép Lồn theo thế hở bẹn lên hở ra e ấp. Miếng thịt trong lồn hồng tái, nước chảy theo dòng đặc sệt. Chỉ cần thò tay vòng qua cái bắp vế của chị để ben cái thịt bẹn ra thì nguyên cái lồn được mở rộng.

Thằng Hải le lưỡi thật to rồi liếm một cái từ dưới cái đáy mép Lồn lên tới đỉnh hạt lẹ rồi ngoạm cắn miếng thịt mu đầy lông..

“ Á…. Đau…” miệng thì đau chứ Lồn được hẩy rồi chà lên liên hồi theo đường lưỡi của thằng Hải. Lạ thật! Lần đầu tiên thằng Hải thấy trong lồn đàn bà có cái gì như cục thịt, tròn vo- mỗi lần lồn banh ra thì miếng nhầy nhùa ấy bị đẩy ra. Nước từ cục tròn ấy có mùi ngai ngái, vị thanh. Cứ khi nào nó chu mỏ lại nút cái chụt là hai cái chân chị Diệu giựt giựt. Như một thợ bạc lão luyện, nó còn kiểm kê thêm yếu huyệt bên mép lồn. Miếng thịt tái đen đủ để miệng nó ngậm vào mân mê… lưỡi nó chà còn môi thì đi hoang nguyên miếng thịt của mép lồn, bậm môi nghiến nghiến rồi nhả miếng thịt ở mép .. lần này thì hai tay chị Diệu chụp vào đầu thằng Hải mà giựt giựt vào run rẩy.

“ Chị …r….aaaa” - nước gì đó mặn mặn chảy ra từ lỗ Lồn… thì ra đỉnh cao của vờn nhau là đây…

Chịu hết nổi rồi, chị Diệu như con thú- nắm tay nó lao ra phòng ngủ. Đẩy nhanh nó nằm xuống giường. Chưa kịp hoàn hồn bởi hành vi mất kiểm soát của chị thì nó đã thấy chị đang ngồi xuống, chỉnh cái dương vật đang căng đầy hơn 1 gang rưỡi tay người lớn của nó. Hẩy qua hẩy lại, chà dăm nhịp thì

“ ọttt…. “ Không tiếng rên nào chỉ nghe chị thở hắt ra, mặt nhăn nhó như vừa ăn trúng miếng ớt cay.. hít hà hít hà, thì cái hông bằng đầu ngoáy.

Cái xương mu chị Diệu đè sát rạt đến độ thằng Hải thấy thốn thốn phần thịt trên dương vật nửa gang tay…

Cái lỗ ôm trọn con cu một cách vừa vặn. Chà vài nhịp thì Hải cảm nhận đã đụng đáy Lồn. Chị Diệu xoay đầu qua lại cho tóc đổ ra sau. Tư thế ưỡn ngực căng lên phía trước, phần hông đẩy ra phía sau để vào thế phi ngựa…

Còn thằng Hải, cũng đưa cơ thể vào cảnh giới thả lỏng. Nhứt là hai cái chân banh ra phù hợp không gồng, chỉ để con cu làm việc.

Những cái xoay vòng đầu tiên, cái thớt thịt Lồn cọ sát dương vật, rồi vòng hai ba- bốn. U chao ơi!! Nước nôi đâu mà nhiều quá, đặc sệt như cháo dinh dưỡng cho em bé. Khi thấy Hải dần hưng phấn, chị Diệu vẫn xoay nhưng dần dùng chân đẩy lồn lên chút. Cứ hẩy nhẹ lên là chị xoay 1 vòng. Cái cảm giác đang ẩm ướt- đầy đặn thay cho cái mát mát của gió máy lạnh và khoảng trống vắng làm Hải vô tình khép chân lại, dứ dứ con cu lên.

Đúng điểm rơi, Hải dứ lên chị ta dập xuống!!!

“ A ….sướng quá chị ơi— sướng quá…”

Chị Diệu ngồi hẳn lên dập xuống cái nào là ngoáy thêm một cái. Dập - ngoáy kết hợp thì bậc nam nhi nào chịu cho nổi.

Thằng Hải như bị hút theo cái thú dâm đãng của chị. Nó vội kéo chị ngã lên người nó, hả miệng nút vội cái ti chùn chụt, tay kia chụp vú còn lại mà mân mê. Dương vật ở dưới vẫn còn trong mép Lồn được chủ động hẩy lên.

“ ư… ư… sướng hông cưng…”

Hải đẩy lên chị ép xuống- hai bộ phận sinh dục dính nhau sát rạt như sinh ra cho nhau. Vì quá đặc nước đến độ chị Diệu hông đẩy lên cao được mà chỉ cần nhích lên nhích xuống thì Lồn đã kêu ọc ạch ọc ạch rất dâm đãng

“ Thèm chị lắm hả..aaa???

Chị đả đớt le từng dòng nước miếng trún từ trên cao chảy xuống miệng thằng Hải đang tự động hả ra trong phê pha…

“ Ai biểu cưng chọc chị trong hồ hoàiiii….”

Thì ra, chị ta biết hết… biết đôi mắt si tình của kẻ vãng lai như Hải…

Ôi thôi!!! Khi đàn bà đã muốn thì chạy trời không khỏi nắng. Cái câu dẫn thăng trầm mà một con mái già lão luyện là làm sao cho đàn ông phải chủ động trước.

Đang cố nghĩ vu vơ để quên đi cái sướng thì Hải thấy đâu nhói.

Chị Diệu vừa bứng một cọng lông đít… xong lại lấy nước nhờn ướt át xoa vòng lên chỗ vừa nhổ. Đau đó rồi sướng đó.

Con ngựa cái đã quay về thế nào. Một tay để trên ngữ Hải, nhổ nước miếng xuống mà vân vê cái ti đàn ông, tay kia thì đang đi hoang ở lỗ đít. Mỗi lần chị ta nhổ là thằng Hải hẩy đít lên lại thọt con cu vào sâu hơn. Chị Diệu lại bôi nước nhờn chèm nhẹp vuốt ve quanh cái lỗ đít của Hải. Ngoáy một vòng thật sâu, tay kia đẩy mạnh làm Hải nhăn mắt. Nhưng nhanh thôi, đã đi 1/2 ngón tay chị Diệu. Đổ người hơi tới cho vú rơi gần tới miệng thằng Hải. Nó thèm quá cong người tới để ngậm vú thì hai chân buộc phải đẩy ra. Đúng lúc đó, ngón trỏ chị ta ngoắc lên chạm tuyến tiền liệt của đàn ông. Ôi thôi rồi, miệng ngậm vú đang dang dở thì thả vội ra, hai tay nó ôm sát cái hông đang hẩy liên hồi của chị Diệuuu

“ e….mmm …. R….aaaaa” - ngọng cả miệng, líu cả lưỡi. Cái Lồn chà sát cho dương vật lọt vào cái cục cưng cứng như 1 cái vòng tròn nhỏ. Cổ tử cung mở ra như cọng dây thun thít vào đầu cu bóp nhẹ và đón nhận tinh trùng phún ra từng đợt từng đợt… dưới ngón tay chỉ huy trong lỗ đít của Hải. Càng gãi tuyến tiền liệt tinh ra cứ ra cuồn cuộn. Nó cảm giác cái sống lưng nó có gì đó đang bị hút ra…mà sao tinh ra nhiều như không cạn cái sướng kéo dài như liên tu vô tận… ngón tay cái chị ta ướt nhẹp lại vuốt ve xoay vòng ngay huyệt âm hội. Cái cảm giác rợn rợn làm mắt miệng Hải co mở một cách vô thức.

Con cu nó co giật phát cuối đến cạn hơn thì được rút ra. Tay chị ấn xuống hai bên cho dương vật căng lên rồi thò lưỡi ra liếm từng chút một cho sạch khí…

Ngón tay ấn vào 3 giây rồi thả ra rồi lặp lại… mỗi lần ấn là chút khí cuối rỉ ra vào giọt, chị Diệu mút chùn chụt thành tiếng. Thằng Hải chưa bao giờ lường trước là nó ra nhanh và nhiều như thế. Chị Diệu nằm xuống nép trên ngực nó, le lưỡi đẩy đẩy lại đầu ti.

Đụ má!!! Chết rồi!!! Bao cao su không đeo lại còn xuất trong. Con đàn bà dâm đãng như này ai biết nó qua tay bao thằng… Hải miên man lo lắng thì.

“ Reng - reng…” chị Diệu đưa tay ám chỉ im lặng.

“ Em nghe nè cưng!

Em đang đi ăn với mấy đứa…

Anh đang ăn gì đó????….”

Chị ta nói chuyện cùng chồng ngọt xớt. Chim thằng Hải thì rút lại tự đời nào…

Lần đầu ngựa phi đường dở chứng… oái oăm thay!!!
 
Được 20 chương chưa anh em, đủ 20 tao mới bắt đầu đọc 🤣, đm theo thằng thớt đọc kiểu này mắc công chửi nó
 
Chương 5 : Chuyện con Lợi

“ Người con gái Việt Nam da vàng - yêu quê hương như yêu đồng lúa chín

Người con gái Việt Nam da vàng- yêu quê hương nước mắt lưng tròng…”



Đang miên man trong dòng hồi ức đầy xác thịt của thằng Hải, cùng giọng kể với ngôn từ gãy vụn- chấp vá. Làm tao không thể nào hiểu nỗi, tại sao một cô gái nét ngài đoan trang cùng vần trán cao rộng tri thức làm có thể làm vợ kẻ phàm phu như Hải…

Bài ca trong tập nhạc phản chiến của Trịnh Công Sơn vang lên len lỏi vào từng ngóc ngách của những người ngồi lại trong đêm tang gia này… thì ra bàn cạnh bên là tập hợp một lớp trí thức Miền Nam cũ. Họ và gia chủ là những sanh viên tranh đấu chống chế độ Cộng Hoà. Và ca từ phản chiến kia, được họ yêu cầu chơi để nhắc đến một thời trẻ ngạo nghễ.

Thật mắc cười!!! Hải lái máy bay, lại là mẹ vợ nên nó cao giọng tự hào lắm. Còn bàn kề bên thì tự hào về một thời sáo rỗng- mông muội. Lũ rửng mỡ thì thời nào cũng có.



Quá ngột ngạt !!!!

Tao tự đứng lên, tách mình ra khỏi đống xôi thịt này. Chân tao tự nó bước đi thong dong, đi qua quan tài lạnh lẽo để ra sau nhà rửa mặt. Nhà vệ sinh nhà này tách ra hai không gian- chỗ la vơ bô để rửa mặt để bên ngoài để dùng chung. Còn hai buồng còn lại dùng để tắm và vệ sinh.

Và tao gặp em - Lợi- người thiếu phụ đang gỡ dải khăn sô trắng được bao quanh đầu thả xuống cỗ. Em khoác nước lên cho vơi bớt mệt mõi. Rồi lấy khăn soa thấm nhẹ lên sau gáy.. Tự dưng mắt tao không thoát khỏi vùng da trắng nõn ấy… có cái gì thôi thúc tao tiến tới giựt lấy cái khăn ấy thay em chậm gáy…

Đàn bà họ nhạy cảm lắm!!! Em quay lại và nhìn thấy tao, bốn mắt nhìn nhau chả hiểu sao cứ ươn ướt. Như tao đã từng quen nhau từ tiền kiếp. Nàng chắc từng là một ni cô tu tập chốn thâm sâu cùng cốc, còn tao là một tiểu trí thức- bất mãn với thời cuộc.. để rồi lại gặp nhau ở hiên nhà Từ Bi. Tình yêu nảy nở giữa bậc chân tu cùng một thanh niên mộ đạo thì làm sao có cái kết đẹp chứ??

Để rồi bị đoạ đày qua muôn kiếp, để khi gặp em, dù là lần đầu nhưng lại xúc cảm rơm rớm của tình thương..

Chẳng ai nói lời nào, cứ nhìn nhau như vậy có lạ kì quá không???

Em gục đầu nhẹ để phá lớp băng lòng. Tao tỉnh mộng cùng chút nước mắt đọng lại nơi khoé ghèn. Em vội vã quấn dải khăn sô rồi đi lướt qua, để lại ven đây mùi cơ thể nhẹ nhàng như mùi hoa lưu ly vừa được nhà vườn hái vội mỗi buổi sáng.

Nước lạnh táp vào mặt cho tỉnh táo, chắc lâu chưa uống bia nên say rồi!. Nhưng … nhưng tao say chứ em có say đâu chứ…

Tao bước vội ra để sớm trở về với thực tại thì

“ oẳng… oẳng…” tiếng của chó con kêu, nhìn qua bên kia chân cầu thang em đang ngồi vuốt ve chúng.

Tao tiến đến để thể hiện sự tò mò, còn em như biết được sự hiện diện của tao rồi

“ Đây là chó con , ba em vừa được cho trước ngày mất…”

Em chủ động trả lời cho những hoài nghi trong tao.

“ Cưng quá!!! Em đặt tên cho chúng chưa..”

Em ngoảnh mặt lên nhìn tao cười, tươi tắn rất tự nhiên chứ không phải giả lã..

“ Con đen này tên cà phê , con trắng tên sữa.. “- và em chỉ con còn lại lốm đốm trắng đen loang lổ

“ Gọi nó là cà phê sữa…” - Em nghe xong lại cười nhiều hơn. Rồi như e thẹn trước tao lấy tay che lại nhưng sao ngăn được sắc hồng ngại ngùng chờ chực trên má em chứ…

Để phá đi không khí mờ ám của cả hai, nhìn trên chân cầu thang là ngổn ngang những bức tranh được bọc khung gỗ hẳn hoi.

“ Sao nhà em nhiều tranh vậy?…”

Tao đổi chủ đề…

“ Ba em vẽ đó, anh Hải nói sẽ đốt… đốt hết nó ngày chôn baa…”

Em trả lời, giọng ngắt quảng, sao chua chát đến đau lòng thế rồi nhìn sang mấy bức tranh, tay thì vẫn không ngừng vuốt ve những chú chó con. Cái ngây thơ trong sáng này sao lại ở cạnh bên thứ tanh tưởi nồng mùi xác thịt đến thế???

“ Cho anh một bức đi …”

Em nhìn sang tao, đôi mắt mở to đen lay láy, gợn điều gì đó hân hoan đến lạ

“ Ừ… Khi nào em nhớ ba có thể tới ngắm…”

Em vẫn nhìn sững tao.. tự nhiên màu mắt em hằn lên sắc máu trong lòng trắng trong đo đỏ

“ Anh ở đâu mà em đến…”

Em vừa hỏi nho nhỏ rồi thoáng nhìn xuống dưới…

“ Nhà anh gần đây - ở Sài Gòn- cùng một thành phố! Người có lòng thì xa cũng thành gần thôi!!”

Em nghe xong, từ từ ngẩng đầu lên nhìn tao rồi cười hiền hoà, mấy cọng tóc ẩm ướt do nóng rơi trên trán khiến tay tao giật giật như muốn vén sang dùm.

….

Em đưa tao bức tranh sơn dầu- về một góc phố cổ nhỏ giống Hội An, điều đặc biệt trong đó là dòng người đang quay lưng tiến về phía cuối con phố. Họ đều là những gia đình ba và bốn người nắm tay nhau. Trong đó có hai người yêu nhau… Tại sao ư!!! Vì người con gái mặc đầm đỏ với màu mực sắc nét đang dựa lên vai người đàn ông kề cạnh…

Tranh đẹp quá!!! Nhưng không có tên. Cả hai tao chẳng ai dám đặt..

Vì có những mối quan hệ , đều bắt đầu bằng không danh không phận mà.

Cầm trên tay bức tranh và lời từ giã.. Chúng ta, liệu sẽ gặp lại nhau ở một thời không khác chứ? Thế thì bao kiếp luân hồi, bao lần lướt qua để chạm nhau vài khắc….
 
Chương 5 : Chuyện con Lợi

“ Người con gái Việt Nam da vàng - yêu quê hương như yêu đồng lúa chín

Người con gái Việt Nam da vàng- yêu quê hương nước mắt lưng tròng…”



Đang miên man trong dòng hồi ức đầy xác thịt của thằng Hải, cùng giọng kể với ngôn từ gãy vụn- chấp vá. Làm tao không thể nào hiểu nỗi, tại sao một cô gái nét ngài đoan trang cùng vần trán cao rộng tri thức làm có thể làm vợ kẻ phàm phu như Hải…

Bài ca trong tập nhạc phản chiến của Trịnh Công Sơn vang lên len lỏi vào từng ngóc ngách của những người ngồi lại trong đêm tang gia này… thì ra bàn cạnh bên là tập hợp một lớp trí thức Miền Nam cũ. Họ và gia chủ là những sanh viên tranh đấu chống chế độ Cộng Hoà. Và ca từ phản chiến kia, được họ yêu cầu chơi để nhắc đến một thời trẻ ngạo nghễ.

Thật mắc cười!!! Hải lái máy bay, lại là mẹ vợ nên nó cao giọng tự hào lắm. Còn bàn kề bên thì tự hào về một thời sáo rỗng- mông muội. Lũ rửng mỡ thì thời nào cũng có.



Quá ngột ngạt !!!!

Tao tự đứng lên, tách mình ra khỏi đống xôi thịt này. Chân tao tự nó bước đi thong dong, đi qua quan tài lạnh lẽo để ra sau nhà rửa mặt. Nhà vệ sinh nhà này tách ra hai không gian- chỗ la vơ bô để rửa mặt để bên ngoài để dùng chung. Còn hai buồng còn lại dùng để tắm và vệ sinh.

Và tao gặp em - Lợi- người thiếu phụ đang gỡ dải khăn sô trắng được bao quanh đầu thả xuống cỗ. Em khoác nước lên cho vơi bớt mệt mõi. Rồi lấy khăn soa thấm nhẹ lên sau gáy.. Tự dưng mắt tao không thoát khỏi vùng da trắng nõn ấy… có cái gì thôi thúc tao tiến tới giựt lấy cái khăn ấy thay em chậm gáy…

Đàn bà họ nhạy cảm lắm!!! Em quay lại và nhìn thấy tao, bốn mắt nhìn nhau chả hiểu sao cứ ươn ướt. Như tao đã từng quen nhau từ tiền kiếp. Nàng chắc từng là một ni cô tu tập chốn thâm sâu cùng cốc, còn tao là một tiểu trí thức- bất mãn với thời cuộc.. để rồi lại gặp nhau ở hiên nhà Từ Bi. Tình yêu nảy nở giữa bậc chân tu cùng một thanh niên mộ đạo thì làm sao có cái kết đẹp chứ??

Để rồi bị đoạ đày qua muôn kiếp, để khi gặp em, dù là lần đầu nhưng lại xúc cảm rơm rớm của tình thương..

Chẳng ai nói lời nào, cứ nhìn nhau như vậy có lạ kì quá không???

Em gục đầu nhẹ để phá lớp băng lòng. Tao tỉnh mộng cùng chút nước mắt đọng lại nơi khoé ghèn. Em vội vã quấn dải khăn sô rồi đi lướt qua, để lại ven đây mùi cơ thể nhẹ nhàng như mùi hoa lưu ly vừa được nhà vườn hái vội mỗi buổi sáng.

Nước lạnh táp vào mặt cho tỉnh táo, chắc lâu chưa uống bia nên say rồi!. Nhưng … nhưng tao say chứ em có say đâu chứ…

Tao bước vội ra để sớm trở về với thực tại thì

“ oẳng… oẳng…” tiếng của chó con kêu, nhìn qua bên kia chân cầu thang em đang ngồi vuốt ve chúng.

Tao tiến đến để thể hiện sự tò mò, còn em như biết được sự hiện diện của tao rồi

“ Đây là chó con , ba em vừa được cho trước ngày mất…”

Em chủ động trả lời cho những hoài nghi trong tao.

“ Cưng quá!!! Em đặt tên cho chúng chưa..”

Em ngoảnh mặt lên nhìn tao cười, tươi tắn rất tự nhiên chứ không phải giả lã..

“ Con đen này tên cà phê , con trắng tên sữa.. “- và em chỉ con còn lại lốm đốm trắng đen loang lổ

“ Gọi nó là cà phê sữa…” - Em nghe xong lại cười nhiều hơn. Rồi như e thẹn trước tao lấy tay che lại nhưng sao ngăn được sắc hồng ngại ngùng chờ chực trên má em chứ…

Để phá đi không khí mờ ám của cả hai, nhìn trên chân cầu thang là ngổn ngang những bức tranh được bọc khung gỗ hẳn hoi.

“ Sao nhà em nhiều tranh vậy?…”

Tao đổi chủ đề…

“ Ba em vẽ đó, anh Hải nói sẽ đốt… đốt hết nó ngày chôn baa…”

Em trả lời, giọng ngắt quảng, sao chua chát đến đau lòng thế rồi nhìn sang mấy bức tranh, tay thì vẫn không ngừng vuốt ve những chú chó con. Cái ngây thơ trong sáng này sao lại ở cạnh bên thứ tanh tưởi nồng mùi xác thịt đến thế???

“ Cho anh một bức đi …”

Em nhìn sang tao, đôi mắt mở to đen lay láy, gợn điều gì đó hân hoan đến lạ

“ Ừ… Khi nào em nhớ ba có thể tới ngắm…”

Em vẫn nhìn sững tao.. tự nhiên màu mắt em hằn lên sắc máu trong lòng trắng trong đo đỏ

“ Anh ở đâu mà em đến…”

Em vừa hỏi nho nhỏ rồi thoáng nhìn xuống dưới…

“ Nhà anh gần đây - ở Sài Gòn- cùng một thành phố! Người có lòng thì xa cũng thành gần thôi!!”

Em nghe xong, từ từ ngẩng đầu lên nhìn tao rồi cười hiền hoà, mấy cọng tóc ẩm ướt do nóng rơi trên trán khiến tay tao giật giật như muốn vén sang dùm.

….

Em đưa tao bức tranh sơn dầu- về một góc phố cổ nhỏ giống Hội An, điều đặc biệt trong đó là dòng người đang quay lưng tiến về phía cuối con phố. Họ đều là những gia đình ba và bốn người nắm tay nhau. Trong đó có hai người yêu nhau… Tại sao ư!!! Vì người con gái mặc đầm đỏ với màu mực sắc nét đang dựa lên vai người đàn ông kề cạnh…

Tranh đẹp quá!!! Nhưng không có tên. Cả hai tao chẳng ai dám đặt..

Vì có những mối quan hệ , đều bắt đầu bằng không danh không phận mà.

Cầm trên tay bức tranh và lời từ giã.. Chúng ta, liệu sẽ gặp lại nhau ở một thời không khác chứ? Thế thì bao kiếp luân hồi, bao lần lướt qua để chạm nhau vài khắc….
@nguyenhoangvinhnghiem
@___ Ngạn ___
Chương này thoát tục quá mấy bạng ơi 🥹🥹🥹
 
cái này này thì cỡ những năm 2k quá, tao đang một núi việc, vào lướt tí rồi phắn, để cuối tuần tao đọc
Mặt thanh tú nhỉ???
Tao từng yêu một cô gái có nét thanh tú này…
Mày còn nhớ được mặt tình đầu không?
Có bao giờ ôm vợ ngủ mà quay qua lại tưởng mặt tình đầu không? 🥹🥹🥹
 
Top