Có Hình 🎥🎥Tên Truyện [ Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh] Tác giả: Trình Ca🎥🎥

Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 1: Đêm Mưa Định Mệnh

Mười một giờ bốn mươi lăm phút.
Cơn mưa đầu hạ như muốn nuốt trọn thành phố Hải Thành.

Tống Diên Ca kéo cao chiếc mũ áo khoác, ôm chặt chiếc túi vải trước ngực, vội vã chạy ra khỏi Bệnh viện Trung tâm.

Ca trực mười sáu tiếng vừa kết thúc.
Là sinh viên năm cuối ngành pháp y, cô đã quá quen với những thi thể lạnh ngắt, với mùi thuốc sát trùng và những bản báo cáo khám nghiệm kéo dài đến tận nửa đêm.

Thế nhưng...
Điều khiến cô mệt mỏi nhất lại là cuộc sống.
Cha mất từ khi cô lên mười.
Mẹ bệnh tim nhiều năm.
Tiền học, tiền thuốc, tiền thuê nhà...
Mỗi tháng đều đè nặng lên đôi vai cô gái hai mươi ba tuổi.

Diên Ca cúi đầu nhìn tin nhắn ngân hàng.
Số dư: 427.000 đồng.

Cô cười khổ.
"Chắc lại phải nhận thêm ca trực..."

Đúng lúc ấy...
Một chiếc Maybach màu đen chậm rãi dừng trước cổng bệnh viện.
Biển số chỉ có bốn số.

Người bảo vệ lập tức đứng nghiêm.
Ngay cả giám đốc bệnh viện cũng vội vàng chạy ra đón.

Diên Ca chỉ liếc nhìn một cái rồi bước tiếp.
Những người như cô và những người bước xuống từ chiếc xe ấy...
Vốn thuộc hai thế giới khác nhau.
...

Cửa xe mở.
Một đôi chân dài bước xuống.
Người đàn ông mặc áo sơ mi đen, cà vạt tháo lỏng, trên cổ tay là chiếc đồng hồ bạc đơn giản nhưng đầy khí chất.

Anh không nói gì.
Chỉ lặng lẽ đi vào bệnh viện.
Ánh mắt lạnh đến mức khiến cả hành lang bỗng im phăng phắc.

"Mặc tổng."
"Mặc tổng."
"Mặc tổng."
Tiếng chào nối tiếp nhau.
Người đàn ông chỉ khẽ gật đầu.
Đúng lúc ấy...
Ánh mắt anh vô tình lướt qua cô gái đang cúi đầu che ô bước trong màn mưa.
Một giây.
Chỉ một giây.
Bước chân anh khựng lại.

"Cô ấy là ai?"
Người trợ lý sửng sốt.

"Thưa Mặc tổng?"

"Cô gái mặc áo khoác trắng."

Trợ lý nhìn theo.
"Không rõ... hình như là thực tập sinh."

Người đàn ông không hỏi thêm.
Chỉ nhìn bóng lưng ấy cho đến khi khuất hẳn trong màn mưa.

Ba mươi phút sau.
Diên Ca đi tắt qua con đường ven sông.
Con đường này rất vắng.
Đổi lại sẽ tiết kiệm gần hai mươi phút.

Đột nhiên...
Một tiếng nổ lớn vang lên.

ĐOÀNG!

Chiếc SUV màu bạc phía trước mất lái, lao thẳng vào lan can.

Cửa xe bật mở.
Bốn người đàn ông đeo mặt nạ nhảy xuống.
Người cuối cùng cầm theo khẩu súng còn bốc khói.

Diên Ca cứng người.
Cô biết...
Mình không nên nhìn.
Nhưng đôi mắt vẫn vô thức hướng về phía chiếc xe.

Ở ghế sau...Một người đàn ông đầy máu.
Chính là người vừa xuất hiện ở bệnh viện.
Mặc Cảnh Uyên.

Anh bị thương ở vai trái.
Máu đỏ thẫm cả áo sơ mi.
Thế nhưng đôi mắt vẫn bình tĩnh đến đáng sợ.

Một tên áo đen quát lớn.
"Giết hắn!"

Ngay khi họ chuẩn bị bóp cò...
Mặc Cảnh Uyên bất ngờ giơ tay.

Đoàng!
Một viên đạn xuyên thẳng vào trán đối phương.

Không hề do dự.
Hai người còn lại lập tức nổ súng.
Khắp con đường chìm trong tiếng đạn.

Diên Ca hoảng loạn lùi lại.
Đúng lúc ấy...Một tên đàn ông quay đầu.
Ánh mắt hắn chạm thẳng vào cô.

"..."

"Nó nhìn thấy rồi!"

"Bắt nó!"

Tim Diên Ca như ngừng đập.
Cô quay đầu bỏ chạy.
Nước mưa bắn tung tóe dưới chân.

Phía sau. Tiếng bước chân càng lúc càng gần.

"Con bé chạy hướng kia!"

"Không được để sống!"

Diên Ca cắn chặt môi.
Nếu bị bắt...Cô biết mình sẽ không còn cơ hội quay về nữa.

Đúng lúc ấy...Một cánh tay mạnh mẽ bất ngờ kéo cô vào một con hẻm tối.

Bàn tay to lớn bịt kín miệng cô.
Hơi thở nam tính lẫn mùi máu thoảng bên tai.

"Im lặng."

Giọng nói trầm thấp.
Lạnh lùng.
Chính là người đàn ông kia.
Mặc Cảnh Uyên.
Anh đứng phía sau cô, một tay ôm lấy eo cô để giữ thăng bằng.
Khoảng cách gần đến mức Diên Ca có thể nghe rõ từng nhịp tim mạnh mẽ trong lồng ngực anh.

Bên ngoài.
Đám sát thủ chạy vụt qua.

"Mau tìm!"

"Nó không thể chạy xa!"

Tiếng bước chân dần biến mất.
Diên Ca còn chưa kịp thở phào thì người phía sau đã buông tay.

Anh lùi lại một bước.
Gương mặt tái nhợt vì mất máu. Vai trái vẫn không ngừng chảy máu.
Diên Ca theo phản xạ nghề nghiệp tiến lên.

"Anh bị thương rất nặng."

"Tôi biết."

"Phải cầm máu ngay."

"Tôi cũng biết."

Cô cau mày.
"Biết mà còn đứng đây?"

Lần đầu tiên...
Khóe môi Mặc Cảnh Uyên khẽ nhếch lên rất nhẹ.
Đến mức gần như không ai nhận ra.

"Em..."

"...không sợ tôi sao?"

Diên Ca nhìn thẳng vào mắt anh.

"Tôi chỉ biết..."

"...nếu không cầm máu."

"...anh sẽ chết."

Ánh mắt Mặc Cảnh Uyên chợt sâu hơn.
Mười năm lăn lộn giữa máu và phản bội.
Lần đầu tiên...Có người nhìn anh như một bệnh nhân.
Chứ không phải một con quái vật.

Anh khàn giọng.
"Tên em."

"Tống Diên Ca."

"Được."

Anh khẽ gật đầu.

"Từ hôm nay..."

"...tôi nhớ rồi."

Diên Ca không hề biết.
Chính đêm mưa này.
Một cái tên vô tình được nói ra.
Đã trở thành ngoại lệ duy nhất trong cuộc đời người đàn ông đứng trên đỉnh quyền lực.

Và cũng từ giây phút ấy...
Số phận của cô và Mặc Cảnh Uyên đã không còn con đường nào để tách rời.

Hết chương 1.🌸
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 2: Đưa Cô Ấy Về


Tiếng mưa vẫn rơi không ngớt.
Trong con hẻm chật hẹp chỉ còn tiếng hít thở của hai người.

Tống Diên Ca quỳ xuống, mở chiếc ba lô luôn mang theo.
Bên trong có gạc vô trùng, băng cuộn và một chai nước muối sinh lý.
Đó là thói quen từ khi thực tập ở khoa pháp y.

Cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt.
"Anh ngồi xuống."

Mặc Cảnh Uyên không nhúc nhích.
"Tôi không có thời gian."

"Anh có."
Diên Ca bình tĩnh đáp.

"Nếu viên đạn làm rách động mạch vai, trong vòng mười lăm phút nữa anh sẽ không còn sức để đi."

Lần đầu tiên trong nhiều năm, có người dám dùng giọng điệu ấy nói chuyện với anh.

Không nịnh nọt và không sợ hãi.
Cũng chẳng lấy lòng.
Chỉ đơn giản là... ra lệnh.

Mặc Cảnh Uyên nhìn cô vài giây rồi dựa lưng vào bức tường gạch ướt.

"Được."

Diên Ca dùng kéo cắt phần tay áo đã thấm đẫm máu.
Vết thương sâu nhưng viên đạn chỉ sượt qua.
Cô thở phào.

"May cho anh."

"Nếu lệch thêm một chút..."

"...anh đã mất cánh tay."

Mặc Cảnh Uyên vẫn nhìn cô.
Ánh mắt trầm mặc.

Bàn tay cô rất nhỏ.
Các động tác lại vô cùng thành thạo.
Không hề run. Ngay cả khi máu dính đầy ngón tay.

"Em học y?"

"Pháp y."

"..."
Anh khẽ nhíu mày.

"Không giống."

"Khác chỗ nào?"

"Người làm pháp y thường quen với người chết."

"Còn em..."

"...lại cố cứu một người sống."

Diên Ca buộc nút băng cuối cùng.

"Người chết thì không cứu được."

"Người sống thì còn cơ hội."

Câu nói ấy khiến Mặc Cảnh Uyên khựng lại.

Đã rất lâu rồi...Không ai nhắc anh hai chữ cơ hội.

Đúng lúc ấy. Một chiếc xe việt dã màu đen thắng gấp đầu hẻm.
Hơn mười người đàn ông mặc vest đen bước xuống.

Người dẫn đầu vừa nhìn thấy Mặc Cảnh Uyên liền cúi đầu.

"Mặc tổng."

"Thuộc hạ đến chậm."

Anh chỉ khẽ gật đầu.
"Giải quyết xong chưa?"

"Đã bắt được hai tên."

"Một tên tự sát."

"Còn một tên bỏ trốn."

Mặc Cảnh Uyên lạnh nhạt.
"Tìm."

"Dù hắn trốn ở đâu..."

"...cũng phải đưa về."

"Rõ."

Người trợ lý lúc này mới để ý cô gái đứng cạnh.
Anh ta ngạc nhiên.
Một cô gái bình thường...
Lại có thể đứng gần Mặc tổng đến vậy?

Suốt tám năm làm việc.
Đây là lần đầu tiên.

"Mặc tổng."

"Nhân chứng..."

Người trợ lý hạ thấp giọng.

"Có cần xử lý không?"

Diên Ca nghe rất rõ.
Lưng cô lạnh toát.
Xử lý...
Hai chữ ấy trong hoàn cảnh này chỉ có một ý nghĩa.

Mặc Cảnh Uyên chậm rãi quay đầu nhìn cô.
Đôi mắt đen sâu thẳm.
Không ai đoán được anh đang nghĩ gì.

Một lúc sau.
Anh nói.
"Không."

Người trợ lý ngẩng phắt đầu.
"Nhưng thưa ngài..."

"Cô ấy đã nhìn thấy."

"Tôi biết."

"Nếu để người khác tìm được..."

"Cô ấy sẽ chết."
Giọng anh vẫn bình thản.

"Cho nên."

"Đưa cô ấy về."

Diên Ca lập tức lùi lại.
"Tôi không đi."

"Cô không có quyền lựa chọn."

"Tại sao?"

Mặc Cảnh Uyên bước đến.
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy một gang tay.

"Vì từ khi em nhìn thấy khuôn mặt của những kẻ đó..."

"...đã có người muốn lấy mạng em."

"Ở bên cạnh tôi."

"Ít nhất..."

"...em còn có cơ hội sống."

Diên Ca siết chặt quai ba lô.
"Tôi có thể báo cảnh sát."

Mặc Cảnh Uyên khẽ cười.
Nụ cười rất nhạt.

"Người tối nay muốn giết tôi..."

"...cũng đang ngồi trong phòng họp với cảnh sát."

Một câu nói khiến Diên Ca chết lặng.
Nếu anh nói thật...
Vậy cô còn có thể tin ai?

Đúng lúc ấy, điện thoại của cô reo lên.

Là bệnh viện.
Diên Ca vội bắt máy.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng y tá gấp gáp.

"Diên Ca!"

"Mẹ em vừa lên cơn khó thở."

"Gia đình phải đóng ngay tiền phẫu thuật."

"Nếu không..."

"...chúng tôi không thể tiến hành."

Hai chân cô mềm nhũn.
"Tôi... tôi sẽ đến ngay."

Cúp máy.
Cô đứng lặng trong mưa.
Mặc Cảnh Uyên không hỏi.
Chỉ đưa điện thoại cho trợ lý.

"Nộp toàn bộ chi phí."

"Đưa bà ấy vào phòng hồi sức tốt nhất."

Người trợ lý đáp ngay.
"Rõ."

Diên Ca sững người.
"Tôi... tôi không nhờ anh."

"Không."
Anh nhìn cô.

"Là tôi muốn."

"Tại sao?"

Mặc Cảnh Uyên im lặng vài giây.
Rồi nói bằng giọng rất thấp.

"Bởi vì..."

"...tôi không thích nợ mạng người."

Nói xong, anh quay người bước lên xe.
Trước khi cửa xe khép lại.
Anh để lại một câu.

"Tống Diên Ca."

"Em có ba phút."

"Ba phút sau..."

"...chiếc xe này sẽ rời đi."

"Mà lần sau."

"Tôi không chắc mình còn kịp cứu em."

Mưa vẫn rơi trắng xóa.
Diên Ca đứng giữa con hẻm.
Một bên là cuộc sống bình yên đã vỡ vụn.
Một bên là người đàn ông nguy hiểm nhất cô từng gặp.

Cô không biết rằng...
Chỉ cần bước lên chiếc xe ấy.
Cả cuộc đời mình sẽ bước vào một thế giới không còn đường quay lại.


Hết chương 2.🌸
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 2: Đưa Cô Ấy Về


Tiếng mưa vẫn rơi không ngớt.
Trong con hẻm chật hẹp chỉ còn tiếng hít thở của hai người.

Tống Diên Ca quỳ xuống, mở chiếc ba lô luôn mang theo.
Bên trong có gạc vô trùng, băng cuộn và một chai nước muối sinh lý.
Đó là thói quen từ khi thực tập ở khoa pháp y.

Cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt.
"Anh ngồi xuống."

Mặc Cảnh Uyên không nhúc nhích.
"Tôi không có thời gian."

"Anh có."
Diên Ca bình tĩnh đáp.

"Nếu viên đạn làm rách động mạch vai, trong vòng mười lăm phút nữa anh sẽ không còn sức để đi."

Lần đầu tiên trong nhiều năm, có người dám dùng giọng điệu ấy nói chuyện với anh.

Không nịnh nọt và không sợ hãi.
Cũng chẳng lấy lòng.
Chỉ đơn giản là... ra lệnh.

Mặc Cảnh Uyên nhìn cô vài giây rồi dựa lưng vào bức tường gạch ướt.

"Được."

Diên Ca dùng kéo cắt phần tay áo đã thấm đẫm máu.
Vết thương sâu nhưng viên đạn chỉ sượt qua.
Cô thở phào.

"May cho anh."

"Nếu lệch thêm một chút..."

"...anh đã mất cánh tay."

Mặc Cảnh Uyên vẫn nhìn cô.
Ánh mắt trầm mặc.

Bàn tay cô rất nhỏ.
Các động tác lại vô cùng thành thạo.
Không hề run. Ngay cả khi máu dính đầy ngón tay.

"Em học y?"

"Pháp y."

"..."
Anh khẽ nhíu mày.

"Không giống."

"Khác chỗ nào?"

"Người làm pháp y thường quen với người chết."

"Còn em..."

"...lại cố cứu một người sống."

Diên Ca buộc nút băng cuối cùng.

"Người chết thì không cứu được."

"Người sống thì còn cơ hội."

Câu nói ấy khiến Mặc Cảnh Uyên khựng lại.

Đã rất lâu rồi...Không ai nhắc anh hai chữ cơ hội.

Đúng lúc ấy. Một chiếc xe việt dã màu đen thắng gấp đầu hẻm.
Hơn mười người đàn ông mặc vest đen bước xuống.

Người dẫn đầu vừa nhìn thấy Mặc Cảnh Uyên liền cúi đầu.

"Mặc tổng."

"Thuộc hạ đến chậm."

Anh chỉ khẽ gật đầu.
"Giải quyết xong chưa?"

"Đã bắt được hai tên."

"Một tên tự sát."

"Còn một tên bỏ trốn."

Mặc Cảnh Uyên lạnh nhạt.
"Tìm."

"Dù hắn trốn ở đâu..."

"...cũng phải đưa về."

"Rõ."

Người trợ lý lúc này mới để ý cô gái đứng cạnh.
Anh ta ngạc nhiên.
Một cô gái bình thường...
Lại có thể đứng gần Mặc tổng đến vậy?

Suốt tám năm làm việc.
Đây là lần đầu tiên.

"Mặc tổng."

"Nhân chứng..."

Người trợ lý hạ thấp giọng.

"Có cần xử lý không?"

Diên Ca nghe rất rõ.
Lưng cô lạnh toát.
Xử lý...
Hai chữ ấy trong hoàn cảnh này chỉ có một ý nghĩa.

Mặc Cảnh Uyên chậm rãi quay đầu nhìn cô.
Đôi mắt đen sâu thẳm.
Không ai đoán được anh đang nghĩ gì.

Một lúc sau.
Anh nói.
"Không."

Người trợ lý ngẩng phắt đầu.
"Nhưng thưa ngài..."

"Cô ấy đã nhìn thấy."

"Tôi biết."

"Nếu để người khác tìm được..."

"Cô ấy sẽ chết."
Giọng anh vẫn bình thản.

"Cho nên."

"Đưa cô ấy về."

Diên Ca lập tức lùi lại.
"Tôi không đi."

"Cô không có quyền lựa chọn."

"Tại sao?"

Mặc Cảnh Uyên bước đến.
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy một gang tay.

"Vì từ khi em nhìn thấy khuôn mặt của những kẻ đó..."

"...đã có người muốn lấy mạng em."

"Ở bên cạnh tôi."

"Ít nhất..."

"...em còn có cơ hội sống."

Diên Ca siết chặt quai ba lô.
"Tôi có thể báo cảnh sát."

Mặc Cảnh Uyên khẽ cười.
Nụ cười rất nhạt.

"Người tối nay muốn giết tôi..."

"...cũng đang ngồi trong phòng họp với cảnh sát."

Một câu nói khiến Diên Ca chết lặng.
Nếu anh nói thật...
Vậy cô còn có thể tin ai?

Đúng lúc ấy, điện thoại của cô reo lên.

Là bệnh viện.
Diên Ca vội bắt máy.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng y tá gấp gáp.

"Diên Ca!"

"Mẹ em vừa lên cơn khó thở."

"Gia đình phải đóng ngay tiền phẫu thuật."

"Nếu không..."

"...chúng tôi không thể tiến hành."

Hai chân cô mềm nhũn.
"Tôi... tôi sẽ đến ngay."

Cúp máy.
Cô đứng lặng trong mưa.
Mặc Cảnh Uyên không hỏi.
Chỉ đưa điện thoại cho trợ lý.

"Nộp toàn bộ chi phí."

"Đưa bà ấy vào phòng hồi sức tốt nhất."

Người trợ lý đáp ngay.
"Rõ."

Diên Ca sững người.
"Tôi... tôi không nhờ anh."

"Không."
Anh nhìn cô.

"Là tôi muốn."

"Tại sao?"

Mặc Cảnh Uyên im lặng vài giây.
Rồi nói bằng giọng rất thấp.

"Bởi vì..."

"...tôi không thích nợ mạng người."

Nói xong, anh quay người bước lên xe.
Trước khi cửa xe khép lại.
Anh để lại một câu.

"Tống Diên Ca."

"Em có ba phút."

"Ba phút sau..."

"...chiếc xe này sẽ rời đi."

"Mà lần sau."

"Tôi không chắc mình còn kịp cứu em."

Mưa vẫn rơi trắng xóa.
Diên Ca đứng giữa con hẻm.
Một bên là cuộc sống bình yên đã vỡ vụn.
Một bên là người đàn ông nguy hiểm nhất cô từng gặp.

Cô không biết rằng...
Chỉ cần bước lên chiếc xe ấy.
Cả cuộc đời mình sẽ bước vào một thế giới không còn đường quay lại.


Hết chương 2.🌸
Đi ăn sáng hông chị?
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 3: Chiếc Xe Không Có Đường Quay Lại


Mưa vẫn chưa dứt.
Tống Diên Ca đứng giữa con hẻm, ngón tay siết chặt chiếc điện thoại đã tắt màn hình.

Ba phút.
Người đàn ông kia chỉ cho cô ba phút để lựa chọn.
Một bên là chiếc Maybach màu đen đang đỗ cuối hẻm.
Một bên là bóng tối không biết có còn kẻ nào đang chờ lấy mạng cô.

Điện thoại lại rung.
Lần này là bác sĩ điều trị của mẹ.

"Diên Ca, bệnh viện đã nhận được một khoản tiền rất lớn. Ca phẫu thuật sẽ tiến hành ngay trong đêm."

Cô sững người.

"Khoản... tiền?"

"Người thanh toán không để lại tên."

Đầu dây bên kia cúp máy.
Diên Ca từ từ ngẩng đầu.
Chiếc xe vẫn im lìm dưới màn mưa.
Không thúc giục.
Không ép buộc.
Nhưng cô biết... người đàn ông bên trong chưa rời đi.
...
Hai phút năm mươi giây.
Cô bước tới.
Cửa sau xe mở ra từ bên trong.
Mặc Cảnh Uyên ngồi dựa lưng vào ghế, đôi mắt khép hờ. Máu trên băng gạc đã thấm thành một mảng đỏ sẫm.

Anh không nhìn cô.
Chỉ nói một câu:
"Lái xe."

Chiếc Maybach lăn bánh.
Diên Ca nhìn qua cửa kính. Thành phố lùi dần về sau như thể cuộc sống cũ của cô cũng đang biến mất theo từng con phố.

"Anh định đưa tôi đi đâu?"

"Đến nơi an toàn."

"Nhà anh?"

"Không."

"Là nhà của em."

Diên Ca quay phắt lại.
"Ý anh là sao?"

Mặc Cảnh Uyên mở mắt.
"Trong vòng một giờ nữa, căn hộ em đang thuê sẽ bị lục tung."

"Còn điện thoại, máy tính, hồ sơ học tập của em..."

"Chúng sẽ kiểm tra tất cả."

Sống lưng cô lạnh buốt.
"Làm sao anh biết?"

"Bởi vì..."

Ánh mắt anh dừng trên gương mặt cô.

"Đó là cách tôi sẽ làm nếu muốn diệt một nhân chứng."

...
Mười lăm phút sau.
Chiếc xe dừng trên sườn đồi nhìn xuống thành phố.
Một màn hình lớn được trợ lý đặt trên bàn gấp.

"Thưa Mặc tổng."

"Camera."

Video được phát.
Diên Ca chết lặng.
Trên màn hình, bốn chiếc xe đen dừng trước khu chung cư cũ của cô.

Hơn mười người đàn ông nhanh chóng lên tầng.

Một phút sau.
Cánh cửa căn hộ bị phá tung.
Từng ngăn tủ, từng quyển sách bị lật đổ.
Một tên cầm tấm ảnh tốt nghiệp của cô, nhìn vài giây rồi ném xuống đất.

Tên còn lại giơ bật lửa.
Ngọn lửa bùng lên.
Chỉ trong chốc lát, căn phòng nhỏ nơi cô sống suốt bốn năm đại học chìm trong biển lửa.

Diên Ca không nói nên lời.
Nếu cô quay về...
Thì người nằm trong căn hộ lúc này có lẽ chính là cô.

Mặc Cảnh Uyên tắt màn hình.
"Từ hôm nay."

"Em không còn nhà nữa."

Không biết vì mưa hay vì nước mắt, tầm nhìn của Diên Ca nhòe đi.

"Vậy tôi còn gì?"

Một khoảng lặng kéo dài.
Người đàn ông nhìn thành phố sáng đèn phía xa.
Rồi bình thản đáp:

"Còn mạng."

"Chừng nào em còn ở cạnh tôi..."

"Tôi sẽ giữ được thứ đó."

Ngay lúc ấy, điện thoại của trợ lý reo vang.
Giọng nói đầu dây bên kia gấp gáp:

"Thưa Mặc tổng!"

"Chúng tôi tra được rồi."

"Cô Tống không phải mục tiêu ban đầu."

"Mục tiêu là..."

Trợ lý nhìn sang Diên Ca, chần chừ.

"Nói."

"Mười lăm năm trước, cha của cô ấy từng là điều tra viên phụ trách chuyên án Thiên Mạc."

"Băng nhóm năm đó..."

"...chính là tổ chức đang truy sát ngài."

Trong xe bỗng im phăng phắc.
Diên Ca cảm thấy trái tim mình như ngừng đập.

Cha cô...
Người đã được thông báo là mất vì tai nạn giao thông.

Hóa ra...Có lẽ chưa bao giờ chết vì một vụ tai nạn.

Mặc Cảnh Uyên chậm rãi siết chặt bàn tay.
Ánh mắt anh lần đầu xuất hiện một tia dao động.

"Cuối cùng..."

"Anh cũng tìm được con gái của ông ấy."

Diên Ca quay sang.
"Anh... biết cha tôi?"

Người đàn ông nhìn cô rất lâu.
Rồi khẽ gật đầu.

"Biết."

"Và..."

"Nếu không có ông ấy..."

"Tôi đã chết từ mười lăm năm trước."

Ngoài cửa xe, cơn mưa mỗi lúc một lớn.
Không ai biết rằng, số phận của họ đã được buộc vào nhau từ rất lâu trước khi cuộc gặp gỡ đêm nay xảy ra.

Hết chương 3...🌸
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 3: Chiếc Xe Không Có Đường Quay Lại


Mưa vẫn chưa dứt.
Tống Diên Ca đứng giữa con hẻm, ngón tay siết chặt chiếc điện thoại đã tắt màn hình.

Ba phút.
Người đàn ông kia chỉ cho cô ba phút để lựa chọn.
Một bên là chiếc Maybach màu đen đang đỗ cuối hẻm.
Một bên là bóng tối không biết có còn kẻ nào đang chờ lấy mạng cô.

Điện thoại lại rung.
Lần này là bác sĩ điều trị của mẹ.

"Diên Ca, bệnh viện đã nhận được một khoản tiền rất lớn. Ca phẫu thuật sẽ tiến hành ngay trong đêm."

Cô sững người.

"Khoản... tiền?"

"Người thanh toán không để lại tên."

Đầu dây bên kia cúp máy.
Diên Ca từ từ ngẩng đầu.
Chiếc xe vẫn im lìm dưới màn mưa.
Không thúc giục.
Không ép buộc.
Nhưng cô biết... người đàn ông bên trong chưa rời đi.
...
Hai phút năm mươi giây.
Cô bước tới.
Cửa sau xe mở ra từ bên trong.
Mặc Cảnh Uyên ngồi dựa lưng vào ghế, đôi mắt khép hờ. Máu trên băng gạc đã thấm thành một mảng đỏ sẫm.

Anh không nhìn cô.
Chỉ nói một câu:
"Lái xe."

Chiếc Maybach lăn bánh.
Diên Ca nhìn qua cửa kính. Thành phố lùi dần về sau như thể cuộc sống cũ của cô cũng đang biến mất theo từng con phố.

"Anh định đưa tôi đi đâu?"

"Đến nơi an toàn."

"Nhà anh?"

"Không."

"Là nhà của em."

Diên Ca quay phắt lại.
"Ý anh là sao?"

Mặc Cảnh Uyên mở mắt.
"Trong vòng một giờ nữa, căn hộ em đang thuê sẽ bị lục tung."

"Còn điện thoại, máy tính, hồ sơ học tập của em..."

"Chúng sẽ kiểm tra tất cả."

Sống lưng cô lạnh buốt.
"Làm sao anh biết?"

"Bởi vì..."

Ánh mắt anh dừng trên gương mặt cô.

"Đó là cách tôi sẽ làm nếu muốn diệt một nhân chứng."

...
Mười lăm phút sau.
Chiếc xe dừng trên sườn đồi nhìn xuống thành phố.
Một màn hình lớn được trợ lý đặt trên bàn gấp.

"Thưa Mặc tổng."

"Camera."

Video được phát.
Diên Ca chết lặng.
Trên màn hình, bốn chiếc xe đen dừng trước khu chung cư cũ của cô.

Hơn mười người đàn ông nhanh chóng lên tầng.

Một phút sau.
Cánh cửa căn hộ bị phá tung.
Từng ngăn tủ, từng quyển sách bị lật đổ.
Một tên cầm tấm ảnh tốt nghiệp của cô, nhìn vài giây rồi ném xuống đất.

Tên còn lại giơ bật lửa.
Ngọn lửa bùng lên.
Chỉ trong chốc lát, căn phòng nhỏ nơi cô sống suốt bốn năm đại học chìm trong biển lửa.

Diên Ca không nói nên lời.
Nếu cô quay về...
Thì người nằm trong căn hộ lúc này có lẽ chính là cô.

Mặc Cảnh Uyên tắt màn hình.
"Từ hôm nay."

"Em không còn nhà nữa."

Không biết vì mưa hay vì nước mắt, tầm nhìn của Diên Ca nhòe đi.

"Vậy tôi còn gì?"

Một khoảng lặng kéo dài.
Người đàn ông nhìn thành phố sáng đèn phía xa.
Rồi bình thản đáp:

"Còn mạng."

"Chừng nào em còn ở cạnh tôi..."

"Tôi sẽ giữ được thứ đó."

Ngay lúc ấy, điện thoại của trợ lý reo vang.
Giọng nói đầu dây bên kia gấp gáp:

"Thưa Mặc tổng!"

"Chúng tôi tra được rồi."

"Cô Tống không phải mục tiêu ban đầu."

"Mục tiêu là..."

Trợ lý nhìn sang Diên Ca, chần chừ.

"Nói."

"Mười lăm năm trước, cha của cô ấy từng là điều tra viên phụ trách chuyên án Thiên Mạc."

"Băng nhóm năm đó..."

"...chính là tổ chức đang truy sát ngài."

Trong xe bỗng im phăng phắc.
Diên Ca cảm thấy trái tim mình như ngừng đập.

Cha cô...
Người đã được thông báo là mất vì tai nạn giao thông.

Hóa ra...Có lẽ chưa bao giờ chết vì một vụ tai nạn.

Mặc Cảnh Uyên chậm rãi siết chặt bàn tay.
Ánh mắt anh lần đầu xuất hiện một tia dao động.

"Cuối cùng..."

"Anh cũng tìm được con gái của ông ấy."

Diên Ca quay sang.
"Anh... biết cha tôi?"

Người đàn ông nhìn cô rất lâu.
Rồi khẽ gật đầu.

"Biết."

"Và..."

"Nếu không có ông ấy..."

"Tôi đã chết từ mười lăm năm trước."

Ngoài cửa xe, cơn mưa mỗi lúc một lớn.
Không ai biết rằng, số phận của họ đã được buộc vào nhau từ rất lâu trước khi cuộc gặp gỡ đêm nay xảy ra.

Hết chương 3...🌸
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 4: Người Cha Đã Chết


Bốn giờ ba mươi sáng.
Chiếc Maybach màu đen dừng trước một khu biệt thự nằm sâu trong rừng phong phía Bắc Hải Thành.

Nơi này không có biển số.
Không có camera bên ngoài.
Thậm chí trên bản đồ cũng chỉ hiện lên một khoảng đất trống.

Diên Ca vừa bước xuống xe đã nghe tiếng trực thăng bay ngang bầu trời.
Cô khẽ nhíu mày.

"Đây là đâu?"

Mặc Cảnh Uyên bước lên bậc thềm.

"Nhà."

"Nhà anh?"

"Ừ."
Một câu trả lời ngắn gọn.
...
Bên trong biệt thự, hơn hai mươi người đàn ông đồng loạt đứng dậy.

"Chào Mặc tổng!"

Mặc Cảnh Uyên chỉ khẽ gật đầu.

"Phong Vũ."

"Dạ."

"Từ hôm nay."

"Cô ấy là khách."

"Không phải tù nhân."

"Ai dám thất lễ..."

"...đuổi khỏi Mặc gia."

Tất cả đều kinh ngạc.
Đây là lần đầu tiên Mặc tổng đưa một cô gái về biệt thự.
Lại còn đích thân dặn dò như vậy.

...
Diên Ca được đưa đến một căn phòng hướng ra hồ nước.
Bàn học. Giá sách.
Đầy đủ quần áo mới.

Ngay cả chiếc máy tính cô dùng ở trường cũng được đặt sẵn trên bàn.

Cô giật mình.
"Anh điều tra tôi?"

Mặc Cảnh Uyên đứng trước cửa sổ.
"Từ lúc em bước lên xe."

"Thông tin của em đã có trên bàn tôi."

Diên Ca cười nhạt.
"Quả nhiên..."

"...người có tiền thật đáng sợ."

Lần đầu tiên...
Khóe môi anh hơi cong lên..

"Có lẽ."

...
Đúng lúc ấy.
Phong Vũ chạy vào.

"Mặc tổng."

"Đã tìm thấy thứ ngài cần."

Anh đặt lên bàn một chiếc hộp sắt cũ kỹ.
Bên ngoài phủ đầy bụi.
Ổ khóa đã hoen gỉ.

Diên Ca nhìn chằm chằm.
Chiếc hộp này...
Cô từng thấy.

Nó nằm trong phòng làm việc của cha khi còn nhỏ.
Sau ngày ông mất...
Nó cũng biến mất.

"Sao..."

"...nó lại ở đây?"

Phong Vũ đáp.
"Chúng tôi lấy được từ căn hộ của cô."

"Năm phút sau."

"Căn hộ phát nổ."

Diên Ca tái mặt.
Nếu họ đến chậm hơn...
Chiếc hộp này sẽ biến mất mãi mãi.

Mặc Cảnh Uyên mở khóa.
Bên trong chỉ có ba thứ.
Một chiếc đồng hồ bỏ túi.
Một lá thư đã ngả vàng.

Và...
Một chiếc thẻ nhớ màu đen.

Không ai nói gì.
Diên Ca run run mở lá thư.
Nét chữ quen thuộc hiện ra.

"Diên Ca.
Nếu con đọc được lá thư này...
Có nghĩa là người muốn giết cha đã tìm thấy con."

Nước mắt cô lập tức rơi xuống.
Đó thật sự là chữ của cha.

Ông tiếp tục viết.

"Đừng tin bất cứ ai.
Kể cả cảnh sát.
Nếu một ngày con gặp người mang họ Mặc...
Hãy nghe cậu ấy nói hết."

Diên Ca chết lặng.
Từ từ quay sang Mặc Cảnh Uyên.

"Cha tôi..."

"...biết anh?"

Người đàn ông khẽ gật đầu.
"Biết."

"Mười lăm năm trước."

"Ông ấy là người cứu tôi."

"Và cũng vì cứu tôi..."

"...ông ấy không thể trở về."

Căn phòng chìm trong im lặng.
Diên Ca cắn chặt môi.
Bao năm qua...
Cô vẫn luôn tin cha mất vì tai nạn.

Hóa ra...
Ông đã hy sinh để bảo vệ một bí mật.

Đúng lúc ấy.
Phong Vũ mở chiếc thẻ nhớ.
Màn hình máy tính sáng lên.
Một đoạn video cũ xuất hiện.

Trong video.
Cha của Diên Ca mặc cảnh phục.
Ông nhìn thẳng vào máy quay.
Giọng nói khàn đặc.

"Nếu đoạn ghi hình này được mở..."

"...thì tổ chức Huyết Nha vẫn còn tồn tại."

"Họ không chỉ buôn vũ khí."

"Không chỉ giết người."

"Mà còn cài người vào rất nhiều nơi."

"Nếu con gái tôi còn sống..."

"Xin đừng để con bé bước vào cuộc chiến này."

Video bỗng nhiễu sóng.
Ngay trước khi tắt.
Một khuôn mặt thoáng xuất hiện phía sau lưng ông.
Mặc Cảnh Uyên bỗng đứng bật dậy.
Ánh mắt lần đầu lộ rõ sự chấn động.

"Là hắn..."

Phong Vũ cũng biến sắc.

"Không thể nào..."

"Hắn đáng lẽ đã chết."

Diên Ca nhìn hai người.

"Anh biết người đó?"

Mặc Cảnh Uyên siết chặt bàn tay.
Khớp ngón tay trắng bệch.

"Biết."

"Suốt mười lăm năm."

"Tôi vẫn luôn truy tìm hắn."

"Chỉ là..."

"...không ngờ."

"Hắn lại là người cuối cùng gặp cha em."

Ngay lúc ấy.
Chuông báo động trong biệt thự vang lên chói tai.
Một thuộc hạ lao vào.

"Mặc tổng!"

"Phát hiện máy bay không người lái xâm nhập!"

"Mười hai mục tiêu."

"Đang tiến thẳng về biệt thự!"

Mặc Cảnh Uyên lập tức kéo Diên Ca ra sau lưng mình.
Ánh mắt lạnh như băng.

"Xem ra..."

"...chúng nhanh hơn tôi nghĩ."

Anh nhìn thẳng về phía cửa lớn.
Khẽ nói.

"Khóa toàn bộ khu A."

"Hôm nay..."

"...không một ai được phép chạm vào cô ấy."

Bên ngoài.
Tiếng động cơ drone vang kín cả bầu trời.
Một cuộc săn đuổi mới...
Chính thức bắt đầu.

Hết chương4...🌸
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 5: Cuộc Săn Lúc Bình Minh


05:17 sáng.
Tiếng còi báo động vang khắp biệt thự.
Từng cánh cửa thép dày gần hai mươi cen-ti-mét từ từ hạ xuống, khóa kín mọi lối ra vào.

Trên màn hình trung tâm, mười hai chấm đỏ đang tiến về khuôn viên với tốc độ rất nhanh.

Phong Vũ nhìn màn hình, giọng căng thẳng:

"Không phải người."

"Là drone cảm tử."

Mặc Cảnh Uyên chỉ liếc qua một lần.

"Bốn chiếc nghi binh."

"Sáu chiếc mang thuốc nổ."

"Hai chiếc còn lại..."

"...để quay hình."

Phong Vũ khựng người.
"Quay hình?"

"Nếu hôm nay chúng ta chết..."

"...kẻ đứng sau sẽ dùng đoạn video đó để chứng minh không còn ai cản đường hắn nữa."

Không khí trong phòng điều khiển chợt lạnh đi.

Tống Diên Ca đứng phía sau, lặng lẽ quan sát.
Ánh mắt cô dừng trên bản đồ hiển thị đường bay của các drone.

Đột nhiên, cô bước đến gần.
"Cho tôi xem."

Phong Vũ vô thức định từ chối.
Nhưng Mặc Cảnh Uyên chỉ nói một chữ:

"Đưa."

Diên Ca chăm chú nhìn màn hình vài giây.
Rồi cầm bút khoanh tròn một điểm trên bản đồ.

"Chúng không định tấn công biệt thự."

Phong Vũ cau mày.
"Ý cô là sao?"

"Nếu muốn phá hủy nơi này, chúng sẽ chia đều đội hình."

"Nhưng tất cả đều đang ép về phía hồ phía đông."

Mọi người đồng loạt nhìn lại.
Quả thật...
Đường bay của mười hai chiếc drone đều hội tụ về cùng một hướng.

Mặc Cảnh Uyên nhìn cô.
"Tiếp."

Diên Ca hít một hơi.
"Đó là mồi nhử."

"Trong lúc mọi người tập trung phòng thủ phía đông..."

"...kẻ thật sẽ vào từ phía tây."

Căn phòng bỗng im lặng.
Phong Vũ lập tức chuyển hình ảnh camera.

Phía tây...
Một bóng người mặc đồ bảo trì đang bình thản đi qua cổng phụ.
Không ai để ý.

Mặc Cảnh Uyên lạnh giọng:
"Khóa cổng."

"Không."
Diên Ca lắc đầu.

"Nếu khóa cổng..."

"Hắn sẽ biết mình bị phát hiện."

"Cứ để hắn vào."

"Nhưng đổi toàn bộ lộ trình camera."

Mặc Cảnh Uyên nhìn cô rất lâu.
Rồi khóe môi khẽ nhếch.

"Đúng ý tôi."

Năm phút sau.
Người đàn ông mặc đồ bảo trì bước vào hành lang phía tây.
Tai nghe truyền đến một giọng nói khàn khàn.

"Con bé đâu?"

"Đang ở tầng hai."

Hắn mỉm cười.
Rút khẩu súng giảm thanh.
Nhưng vừa bước qua khúc cua...
Một họng súng đã chĩa thẳng vào trán hắn.

Mặc Cảnh Uyên đứng đó.
Ánh mắt lạnh lẽo.

"Tìm ai?"

Tên sát thủ biến sắc.
Hắn chưa kịp bóp cò.
Phong Vũ từ phía sau quật ngã hắn xuống nền đá.

Chỉ trong ba giây.
Mọi chuyện kết thúc.

Phòng thẩm vấn.
Tên sát thủ im lặng.
Dù bị thương cũng không hé nửa lời.

Mặc Cảnh Uyên ngồi đối diện.
Không đánh.
Không đe dọa.
Anh chỉ đặt lên bàn một chiếc bật lửa cũ.

Ánh mắt tên sát thủ lập tức dao động.

"Nhận ra nó chứ?"

"..."

"Ba năm trước."

"Người dùng chiếc bật lửa này đã bỏ mặc anh trong vụ nổ ở cảng Đông Hải."

Tên sát thủ cắn chặt răng.
Mặc Cảnh Uyên tiếp tục:

"Người anh trung thành..."

"...đã sớm xem anh là vật hy sinh."

Câu nói ấy như lưỡi dao cắm thẳng vào tâm trí hắn.
Sau vài phút im lặng.
Hắn bật cười cay đắng.

"Anh thắng."

"Huyết Nha..."

"...đã tìm được thứ chúng muốn."

Mặc Cảnh Uyên khẽ nheo mắt.

"Là gì?"

Tên sát thủ nhìn sang Tống Diên Ca.

"Không phải đồ vật."

"Mà là cô ta."

Diên Ca sững người.
"Tôi?"

"Hơn mười lăm năm trước..."

"...cha cô không chỉ giấu một đoạn video."

"Hắn còn giấu..."

Tên sát thủ chưa kịp nói hết.
Đột nhiên...
Một tiếng "phập" vang lên.

Một mũi tên thép xuyên qua ô cửa kính, cắm thẳng vào cổ hắn.
Máu bắn tung tóe.
Tên sát thủ trợn trừng mắt.

Chỉ vài giây sau đã gục xuống.
Cả căn phòng chìm vào yên lặng.

Phong Vũ lao ra ngoài.
"Truy!"

Nhưng chỉ thấy một chiếc mô tô màu đen lao vút xuống con dốc rồi biến mất.

Mặc Cảnh Uyên cúi xuống nhặt mũi tên.
Trên thân tên có khắc một biểu tượng hình quạ đỏ.

Anh siết chặt nó trong lòng bàn tay.
Giọng nói trầm đến đáng sợ.

"Hắn..."

"...đã quay về."

Diên Ca nhìn biểu tượng ấy.
Không hiểu vì sao...
Một ký ức mơ hồ từ thuở nhỏ bỗng hiện lên.

Trong màn mưa.
Có một người đàn ông cũng đeo đúng biểu tượng đó...
Đứng trước cửa nhà cô.
Mỉm cười.


Hết chương 5...🌸
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 6: Ký Ức Bị Chôn Vùi



Tiếng mưa cuối cùng cũng ngừng.
Nhưng bầu trời phía trên biệt thự Mặc gia vẫn âm u như báo hiệu một cơn bão khác đang đến.

...
Tống Diên Ca ngồi một mình trong phòng.
Trên bàn là chiếc đồng hồ bỏ túi của cha.

Cô nhẹ nhàng mở nắp.
Tách.
Bên trong không chỉ có kim đồng hồ.
Mà còn có một tấm ảnh rất nhỏ.

Trong ảnh là ba người.
Cha cô.
Một cậu bé khoảng mười sáu tuổi.
Và...
Một bé gái đang cười rất tươi.

Diên Ca run lên.
"Cậu bé này..."

Cô chưa từng gặp.
Nhưng ánh mắt ấy...
Lại quen đến lạ.

Đúng lúc đó.
Có tiếng gõ cửa.

"Cốc... cốc..."

"Mời vào."

Mặc Cảnh Uyên bước vào.
Hôm nay anh thay bộ vest đen bằng chiếc áo sơ mi trắng đơn giản.

Vết thương trên vai vẫn chưa lành hẳn.
Diên Ca đặt tấm ảnh trước mặt anh.

"Anh biết người này không?"

Mặc Cảnh Uyên nhìn tấm ảnh.
Ánh mắt khẽ dao động.

"Có."

"Đó là tôi."
Diên Ca sững sờ.

"Anh?"

"Ừ."

"Mười lăm năm trước."

"Cha em từng cứu tôi."

"Cũng chính ông..."

"...đã dạy tôi bắn phát súng đầu tiên."

Căn phòng rơi vào im lặng.
Diên Ca nhìn người đàn ông trước mặt.

Lần đầu tiên...Cô thấy trong đôi mắt lạnh lùng ấy có một nỗi đau rất sâu.

Mặc Cảnh Uyên kể.
Năm mười sáu tuổi.
Anh bị truy sát.
Cha của Diên Ca đã giấu anh trong căn nhà gỗ phía sau ngọn đồi suốt gần ba tháng.

Trong khoảng thời gian ấy...
Ông dạy anh cách quan sát.
Dạy anh cách phân biệt đúng sai.
Và chỉ nói đúng một câu:

"Súng có thể bảo vệ người vô tội. Nhưng nếu một ngày con dùng nó vì thù hận... Thì con cũng sẽ trở thành kẻ mà con muốn tiêu diệt."

Đó là câu nói Mặc Cảnh Uyên chưa từng quên.

Đột nhiên.
Phong Vũ gõ cửa.
"Mặc tổng."

"Đã có kết quả."

Anh đưa đến một tập hồ sơ.

"Lấy được từ chiếc drone."

Mặc Cảnh Uyên mở ra.
Bên trong chỉ có một dòng chữ.

'Đổi mạng Tống Diên Ca lấy bí mật năm xưa.'

Phía dưới...Là biểu tượng Quạ Đỏ.
Phong Vũ nghiến răng.

"Bọn chúng bắt đầu công khai khiêu khích."

Mặc Cảnh Uyên xé đôi tờ giấy.
"Không."

"Hắn không khiêu khích."

"Hắn đang thử."

"Thử điều gì?"

"Thử xem..."

"...tôi có sẵn sàng vì một người mà phá bỏ mọi nguyên tắc hay không."

Cùng lúc đó.
Ở ngoại ô Hải Thành.
Trong một nhà máy bỏ hoang.
Một người đàn ông đeo chiếc mặt nạ màu bạc đứng trước màn hình lớn.

Trên màn hình...
Là hình ảnh của Tống Diên Ca.
Hắn khẽ cười.

"Con gái của ông..."

"...cuối cùng cũng trưởng thành."

Một thuộc hạ cúi đầu.
"Thưa Quạ Đỏ."

"Có cần tiếp tục ám sát không?"

Hắn lắc đầu.
"Không."

"Giết cô ấy bây giờ..."

"...quá phí."

"Ta muốn cô ấy..."

"...tự mang thứ cha mình cất giấu đến gặp ta."

Hắn đưa tay tắt màn hình.
Khóe môi nhếch lên đầy nguy hiểm.

"Còn Mặc Cảnh Uyên..."

"...để cậu ta sống thêm vài ngày."

"Bởi..."

"Người đứng càng cao."

"Ngã xuống..."

"...mới càng đau."

Đêm xuống.
Diên Ca không ngủ được.
Cô bước ra ban công.
Gió mang theo mùi hoa mộc lan thoang thoảng.

Đúng lúc ấy...Mặc Cảnh Uyên cũng đứng ở ban công đối diện.
Hai người nhìn nhau qua khoảng sân rộng.
Không ai nói gì.
Một lúc lâu sau.

Anh cất tiếng:
"Em hối hận không?"

"Hối hận điều gì?"

"Gặp tôi."

Diên Ca im lặng.
Rồi khẽ mỉm cười.
"Nếu hôm đó anh không kéo tôi vào con hẻm..."

"...có lẽ bây giờ tôi đã không còn sống."

"Có gì để hối hận?"

Lần đầu tiên sau rất nhiều năm...
Mặc Cảnh Uyên thật sự mỉm cười.
Một nụ cười rất nhẹ.
Nhưng đủ để xua tan cái lạnh trong đêm.

Ở phía xa. Một chấm sáng đỏ lóe lên trên đỉnh tòa nhà đối diện.
Đó là tia ngắm của một khẩu súng bắn tỉa.

Đầu ngắm...
Đang chĩa thẳng vào lưng Tống Diên Ca.

Đoàng!

Tiếng súng xé toạc màn đêm.
Mặc Cảnh Uyên lao tới, ôm lấy Diên Ca, cả hai ngã xuống nền ban công.

Viên đạn xuyên qua ô cửa kính phía sau, làm hàng nghìn mảnh thủy tinh tung tóe.

Anh ôm chặt cô trong vòng tay, ánh mắt lạnh đến cực điểm.

"Phong Vũ!"

"Tìm hắn."

"Dù phải lật tung cả Hải Thành..."

"...cũng phải đưa kẻ nổ súng đến trước mặt tôi."

Ngoài màn đêm, một bóng người mặc áo đen thu khẩu súng, quay lưng biến mất.

Cuộc chiến...
Đã thật sự bắt đầu.


Hết chương 6...🌸
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 7: Người Trong Bóng Tối



03:20 sáng.
Biệt thự Mặc gia sáng rực ánh đèn.
Mười hai đội bảo vệ đã phong tỏa toàn bộ khuôn viên sau phát súng bắn tỉa.

Mặc Cảnh Uyên đứng trước tấm kính đã vỡ.
Viên đạn được đặt trên khay kim loại.

Anh đeo găng tay, cầm viên đạn lên.

"Không phải đạn quân dụng."

Phong Vũ ngạc nhiên.
"Thưa Mặc tổng?"

"Đầu đạn đã bị mài."

"Người bắn không muốn giết."

"Mà muốn cảnh cáo."

Đúng lúc ấy, Tống Diên Ca bước vào.
Cô thay bộ đồ ngủ bằng áo sơ mi trắng và quần jean, gương mặt vẫn còn tái đi sau cú nổ súng.

"Có kết quả chưa?"

Mặc Cảnh Uyên nhìn cô.
"Em nên nghỉ ngơi."

"Nếu người ta nhắm vào tôi, tôi có quyền được biết."

Một thoáng im lặng.
Anh gật đầu.
"Được."

Anh đặt viên đạn xuống bàn.

"Đây là loại đạn chỉ vài xưởng bí mật còn sản xuất."

"Người dùng nó không phải sát thủ thuê."

"Mà là người từng được huấn luyện chuyên nghiệp."

Diên Ca khẽ nhíu mày.
"Vậy... mục tiêu thật sự là gì?"

Mặc Cảnh Uyên chưa kịp trả lời.
Một nhân viên kỹ thuật chạy vào..

"Thưa Mặc tổng!"

"Đã khôi phục được một phần dữ liệu từ camera ngoại vi."

Màn hình sáng lên.
Hình ảnh mờ nhòe vì mưa.
Một bóng người mặc áo choàng đen bước lên chiếc mô tô.

Trước khi rời đi, hắn quay đầu nhìn thẳng vào camera.
Rồi...
Giơ tay phải lên.

Trên cổ tay là một vết sẹo hình chữ X.

Mặc Cảnh Uyên chợt siết chặt nắm tay.
Phong Vũ biến sắc.

"Là hắn..."

"Ảnh."

Diên Ca quay sang.
"Anh biết người này?"

Mặc Cảnh Uyên đáp rất khẽ.
"Hắn từng là người của tôi."

Cả căn phòng lặng đi.
"Hắn là học viên xuất sắc nhất."

"Cũng là người tôi từng coi như em trai."

"Ba năm trước..."

"Hắn biến mất cùng toàn bộ hồ sơ mật."

Diên Ca nhìn người đàn ông trước mặt.
Lần đầu tiên cô nhận ra, phía sau vẻ bình tĩnh ấy là một quá khứ đầy mất mát.

Đúng lúc đó, điện thoại của Mặc Cảnh Uyên rung lên.

Một tin nhắn nặc danh.
Chỉ có một dòng:

"Muốn biết cha cô ấy chết thế nào? Hãy đến bến cảng số 9 trước bình minh. Chỉ một mình."

Anh đọc xong rồi xóa ngay.
"Phong Vũ."

"Dạ."

"Chuẩn bị xe."

Diên Ca bước lên một bước.
"Tôi đi cùng."

"Không."

"Người nhắn tin muốn gặp anh vì tôi."

"Nếu anh đi một mình, đó là bẫy."

"Nếu tôi không đi..."

"...chúng sẽ tìm cách khác."

Mặc Cảnh Uyên nhìn cô thật lâu.
Cuối cùng, anh nói:

"Được."

"Nhưng từ giây phút bước xuống xe..."

"Em phải làm đúng mọi điều tôi nói."

Diên Ca khẽ gật đầu.

Ngoài cửa kính, trời bắt đầu hửng sáng.
Ở một nơi khác trong thành phố, người đàn ông mang vết sẹo hình chữ X đứng trên cần cẩu của bến cảng.
Hắn nhìn chiếc đồng hồ trong tay, mỉm cười.

"Đến rồi..."

"Lần này..."

"...chúng ta sẽ kết thúc món nợ mười lăm năm trước."

Phía sau hắn, từng chiếc container lặng lẽ mở ra.
Bên trong không phải hàng hóa.
Mà là những người mặc đồ đen, im lặng cầm vũ khí, chờ mệnh lệnh.

Bình minh vừa lên.
Một cuộc đối đầu không còn đường lùi cũng bắt đầu.


Hết chương 7...🌸
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 8: Cái Bẫy Ở Bến Cảng Số 9



Sáu giờ mười phút sáng.

Màn sương dày đặc bao phủ bến cảng số 9.
Tiếng còi tàu vọng từ xa, hòa cùng tiếng sóng đập vào những thùng container xếp chồng lên nhau.

Chiếc SUV màu đen dừng cách cổng cảng gần hai trăm mét.

Phong Vũ mở cửa xe.

"Mặc tổng, chúng tôi đi cùng."

"Không."

Mặc Cảnh Uyên chỉnh lại cúc áo vest.
"Các cậu ở ngoài."

"Nếu ba mươi phút tôi chưa quay lại..."

"...phong tỏa toàn bộ bến cảng."

"Rõ."

Anh quay sang Tống Diên Ca.
"Sợ không?"

Diên Ca nhìn làn sương trắng xóa.
Rồi lắc đầu.

"Có."

"Nhưng tôi sẽ không bỏ chạy."

Khóe môi Mặc Cảnh Uyên khẽ cong lên.
"Được."

"Hôm nay, tôi sẽ dạy em bài học đầu tiên."

"Là gì?"

"Đừng bao giờ tin những gì mắt mình nhìn thấy."

...
Hai người bước vào bến cảng.
Xung quanh yên tĩnh đến lạ.
Không một bóng người.
Không một chiếc xe.
Chỉ có gió biển mang theo mùi muối mặn.

Đột nhiên...
Một giọng nói vang lên từ hệ thống loa.

"Mặc Cảnh Uyên."

"Đã lâu không gặp."

Giọng nói bị xử lý qua thiết bị điện tử, méo mó và lạnh lẽo.

Diên Ca vô thức nhìn quanh.
Không thấy ai.

Mặc Cảnh Uyên vẫn bình thản.
"Hắn không ở đây."

Diên Ca ngạc nhiên.
"Anh biết?"

"Nếu là hắn..."

"...sẽ không bao giờ để bản thân xuất hiện trước."

Ngay khi câu nói vừa dứt.
Một chiếc container phía trước từ từ mở cửa.
Bên trong là một chiếc ghế gỗ.

Trên ghế...Buộc chặt một người đàn ông trung niên.
Miệng bị dán băng keo.
Khắp người đầy máu.

Diên Ca nhận ra ngay.
"Đó là..."

"Quản lý khu lưu trữ hồ sơ của bệnh viện."

Người đàn ông cố vùng vẫy.
Ánh mắt đầy hoảng loạn.
Giọng nói trong loa lại vang lên.

"Hãy chọn."

"Cứu ông ta..."

"Hay tiếp tục đi tìm sự thật."

"Chỉ được chọn một."

Diên Ca bước lên.
"Phải cứu người."

Mặc Cảnh Uyên bất ngờ giữ lấy cổ tay cô.

"Khoan."

"Anh còn chờ gì nữa?"

Anh không trả lời.
Chỉ cúi xuống nhặt một viên sỏi nhỏ dưới đất.
Rồi ném mạnh về phía chiếc ghế.

ẦM!

Ngay khi viên sỏi chạm vào nền xi măng.
Hơn mười sợi dây thép mảnh bật lên từ mặt đất.
Tiếp theo là tiếng nổ chát chúa.
Chiếc ghế gỗ tan tành.

Nếu Diên Ca vừa lao tới...
Cô đã đứng đúng vị trí của vụ nổ.

Cô lặng người.
Bàn tay bất giác siết chặt lấy tay áo Mặc Cảnh Uyên.

Anh chỉ nói rất khẽ:
"Bẫy đầu tiên."

...
Đúng lúc ấy.
Tiếng vỗ tay vang lên từ tầng hai của kho hàng.
Một người đàn ông mặc áo khoác dài màu xám chậm rãi bước ra.

Nửa gương mặt bị chiếc mặt nạ bạc che kín.
Chỉ lộ đôi mắt lạnh lùng.

"Không hổ danh..."

"...Mặc Cảnh Uyên."

Anh ta mỉm cười.
"Đáng tiếc."

"Em gái nhỏ của anh..."

"...không thông minh bằng."

Diên Ca cau mày.
"Tôi không quen anh."

Người đàn ông bật cười.
"Nhưng tôi..."

"...đã nhìn cô lớn lên."

Một câu nói khiến sống lưng cô lạnh buốt.
Mặc Cảnh Uyên tiến lên một bước, chắn trước mặt Diên Ca.

"Tần Dạ."

"Đủ rồi."

Người đàn ông tháo chiếc mặt nạ xuống.
Một vết sẹo hình chữ X kéo dài từ thái dương đến cằm.

Đôi mắt đầy vẻ mỉa mai.
"Cuối cùng..."

"...anh cũng nhớ tên tôi."

Tần Dạ nhìn sang Diên Ca.
"Cha cô từng hứa."

"Sẽ đưa tôi ra khỏi địa ngục."

"Nhưng cuối cùng..."

"...ông ấy chỉ cứu một mình Mặc Cảnh Uyên."

"Nên..."

"Tôi muốn hai người nếm thử cảm giác mất đi người quan trọng nhất."

Không khí bỗng đặc quánh.
Diên Ca nhìn Mặc Cảnh Uyên.
Lần đầu tiên, cô thấy trong mắt anh không chỉ có bình tĩnh...
Mà còn có sự áy náy.

Một bí mật khác của mười lăm năm trước.
Đã bắt đầu lộ diện.


Hết chương 8...🌸
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 9: Viên Đạn Thứ Hai



Gió biển mỗi lúc một mạnh.
Mái tóc dài của Tống Diên Ca bị thổi tung trong không trung.

Cô nhìn người đàn ông mang vết sẹo chữ X trước mặt.

"Tần Dạ..."

Cái tên ấy hoàn toàn xa lạ.
Nhưng ánh mắt của hắn khi nhìn cô lại không giống đang nhìn một người lần đầu gặp mặt.

Mà giống...Một con mồi đã được định sẵn từ rất lâu.

"Mặc Cảnh Uyên."
Tần Dạ cười nhạt.

"Anh vẫn thích đứng trước mặt người khác."

"Mười lăm năm trước là vậy."

"Bây giờ cũng vậy."

Mặc Cảnh Uyên không đáp.
Anh chỉ khẽ dịch sang trái nửa bước, vô tình che khuất hoàn toàn Tống Diên Ca khỏi tầm ngắm của đối phương.

Một hành động rất nhỏ.
Nhưng Diên Ca nhận ra.
Anh luôn đứng ở vị trí nguy hiểm nhất.

"Đưa cô ấy cho tôi."
Tần Dạ giơ hai tay ra.

"Tôi sẽ thả tất cả."

Mặc Cảnh Uyên lạnh lùng hỏi:

"Nếu tôi từ chối?"

"Thì..."

Tần Dạ búng tay.
Rầm!
Toàn bộ đèn trong kho hàng vụt tắt.
Tiếng kim loại va chạm vang lên từ bốn phía.

Phong Vũ lập tức hét qua bộ đàm:
"Mặc tổng!"

"Có ít nhất hai mươi mục tiêu đang áp sát!"

Tiếng bước chân dồn dập vọng trong bóng tối.
Diên Ca vô thức lùi lại.
Một bàn tay mạnh mẽ nắm lấy cổ tay cô.

"Là tôi."
Giọng của Mặc Cảnh Uyên rất bình tĩnh.

"Dù xảy ra chuyện gì..."
"...đừng buông tay."

Diên Ca gật đầu.
Cô siết chặt tay anh.
Một tia sáng lóe lên.
Đó không phải đèn.
Là nòng súng.

Đoàng!
Viên đạn đầu tiên xé gió lao tới.
Mặc Cảnh Uyên kéo Diên Ca ngã xuống sau một thùng container.

Viên đạn găm sâu vào thép.
Tia lửa bắn tung tóe.

Ngay sau đó...
Tiếng súng nổ liên tiếp từ nhiều hướng.

Phong Vũ cùng đội bảo vệ cũng xông vào từ cổng chính.

Bến cảng chìm trong hỗn loạn.
Diên Ca cúi thấp người.
Trái tim đập dồn dập.
Đây là lần đầu tiên cô ở giữa một trận đấu súng thật sự.

Nhưng đúng lúc ấy...
Cô chợt phát hiện điều bất thường.

"Anh!"

Mặc Cảnh Uyên quay sang.
"Có chuyện gì?"

"Tiếng súng..."

"...ít đi."

Anh khựng lại.
Đúng vậy.
Ít đi một cách bất thường.
Những kẻ vừa nổ súng như đang cố ý rút lui.

"Không đúng."
Mặc Cảnh Uyên lập tức đứng bật dậy.

"Diên Ca!"

"Nằm xuống!"

Gần như cùng lúc...
Từ trên cần cẩu cao hơn ba mươi mét.
Một tia sáng đỏ xuất hiện.
Lần này mới là phát bắn thật.

Đoàng!
Viên đạn lao thẳng về phía Tống Diên Ca.

Không còn thời gian suy nghĩ.
Mặc Cảnh Uyên lao tới, ôm lấy cô.

Phập!
Cơ thể anh khựng lại.
Một vệt máu đỏ nhanh chóng loang trên cánh tay trái.

Viên đạn xuyên qua bắp tay rồi cắm vào vách thép phía sau.

Diên Ca hoảng hốt.
"Anh bị thương rồi!"

Mặc Cảnh Uyên chỉ liếc vết thương một cái.
"Không sao."

Anh rút khẩu súng bên hông.
Ngẩng đầu.
Bắn đúng một phát.
Tiếng súng vang vọng khắp bến cảng.

Ở phía trên cao.
Tên bắn tỉa ôm vai ngã khỏi vị trí phục kích, buộc phải bỏ chạy.

Tần Dạ đứng từ xa chứng kiến tất cả.
Hắn khẽ cười.
"Quả nhiên..."

"Điểm yếu lớn nhất của anh..."

"...chính là cô ấy."

Hắn quay lưng bước lên chiếc trực thăng đang chờ sẵn.
Trước khi cửa khoang đóng lại, hắn ném xuống một chiếc USB màu bạc.

"Mặc Cảnh Uyên."

"Muốn biết sự thật..."

"...hãy mở nó."

"Nhưng nhớ kỹ."

"Có những bí mật..."

"...một khi biết rồi."

"...sẽ không còn đường quay lại."

Chiếc trực thăng cất cánh.
Phong Vũ định nổ súng.
Mặc Cảnh Uyên giơ tay ngăn lại.

"Đừng bắn."

Phong Vũ sững người.
"Thưa Mặc tổng?"

"Nếu hắn muốn chạy..."

"...hôm nay chúng ta giữ không nổi."

Anh cúi xuống nhặt chiếc USB.
Ánh mắt trở nên trầm hẳn.

Anh có linh cảm...
Thứ bên trong sẽ thay đổi tất cả.

Còn Tống Diên Ca đứng lặng phía sau.
Bàn tay cô vẫn còn dính máu của Mặc Cảnh Uyên.

Lần đầu tiên...
Cô nhận ra.
Người đàn ông này sẵn sàng dùng chính mạng sống của mình để che chở cho cô.

Không phải vì nghĩa vụ.
Mà vì một lời hứa đã được giữ suốt mười lăm năm.


Hết chương 9...🌸
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 10: Mật Mã Cuối Cùng



Chiếc trực thăng biến mất sau màn mây xám.
Bến cảng chỉ còn mùi khói súng và vị tanh của máu.

Tống Diên Ca nhìn cánh tay trái của Mặc Cảnh Uyên.
Máu vẫn nhỏ từng giọt xuống nền xi măng.

"Ngồi xuống."

Giọng cô bình tĩnh đến lạ.
Mặc Cảnh Uyên khẽ nhíu mày.

"Chỉ là vết thương ngoài da."

"Đối với anh là ngoài da."

"Đối với tôi..."

"...đó là bệnh nhân."

Không đợi anh trả lời, Diên Ca lấy hộp cứu thương từ xe.
Động tác thuần thục, dứt khoát.
Cô cắt lớp vải áo đã thấm máu.
Viên đạn chỉ sượt qua bắp tay, nhưng vết rách rất sâu.

"Đau không?"

"Không."

Cô ngẩng đầu nhìn anh.
"Lần sau nếu định nói dối..."

"...hãy đổi nét mặt trước."

Mặc Cảnh Uyên khẽ cười.
Đó là nụ cười đầu tiên đủ rõ để Phong Vũ nhìn thấy.

Anh ta đứng chết lặng.
Theo Mặc tổng tám năm...Chưa từng thấy anh cười với ai như vậy.

Một giờ sau.

Đoàn xe trở về biệt thự.
Chiếc USB được cắm vào máy tính trong phòng họp.
Màn hình tối đen vài giây.

Sau đó xuất hiện một đoạn video.
Người trong video khiến Diên Ca đứng bật dậy.

"Là cha!"

Ông mặc áo sơ mi trắng, gương mặt đầy vẻ mệt mỏi.
Phía sau là một căn phòng nhỏ phủ kín bản đồ và tài liệu.

Ông nhìn thẳng vào ống kính.

"Nếu con đang xem đoạn ghi hình này..."

"...nghĩa là ta đã thất bại."

"Diên Ca."

"Cha xin lỗi."

"Từ nhỏ, cha đã cướp mất tuổi thơ bình yên của con."

Nước mắt cô lặng lẽ rơi.
Mười lăm năm.
Đây là lần đầu tiên cô được nghe giọng nói của cha.

Ông tiếp tục.
"Con hãy nhớ kỹ."

"Thứ Huyết Nha tìm kiếm..."

"...không phải tiền."

"Không phải quyền lực."

"Mà là..."

Đột nhiên.
Màn hình nhiễu mạnh.
Âm thanh biến mất.
Chỉ còn tiếng rè kéo dài.

Phong Vũ vội kiểm tra dữ liệu.
"Hỏng rồi."

"Ai đó đã cố tình xóa đoạn cuối."

Mặc Cảnh Uyên vẫn nhìn chằm chằm màn hình.
Anh nhận ra.

Đoạn video không bị lỗi.
Mà bị cắt.
Có người không muốn Diên Ca biết hết sự thật.

Đúng lúc ấy.
Chuông điện thoại của Diên Ca vang lên.

Một số lạ.
Cô vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã truyền đến một giọng nữ rất khẽ.

"Đừng nói."

"Hãy nghe."

"Nếu còn muốn biết cha mình chết thế nào..."

"...đúng tám giờ tối nay."

"...đến ga tàu cũ số Ba."

"Chỉ một mình."

Cuộc gọi kết thúc.
Không kịp để cô lên tiếng.
Mặc Cảnh Uyên đã hỏi:
"Là ai?"

Diên Ca kể lại toàn bộ.
Phong Vũ lập tức phản đối.

"Không thể đi."

"Rõ ràng là bẫy."

Diên Ca siết chặt điện thoại.
"Nhưng nếu không đi..."

"...tôi sẽ không bao giờ biết sự thật."

Mặc Cảnh Uyên nhìn cô thật lâu.
Rồi nói bằng giọng trầm thấp:

"Em cứ đi."

Phong Vũ kinh ngạc.
"Mặc tổng?"

"Nhưng..."
Ánh mắt anh lạnh đi.

"Bởi vì..."

"...lần này."

"Người đặt bẫy."

"...không phải Tần Dạ."

Diên Ca ngẩng đầu.
"Sao anh biết?"

Mặc Cảnh Uyên bước đến bên cửa sổ.
Nhìn về phía thành phố đang dần lên đèn.

"Trong thế giới này..."

"Chỉ có một người phụ nữ."

"...biết số điện thoại riêng của em."

"Mà còn đủ khả năng vượt qua hệ thống bảo mật của tôi."

"Cô ấy..."

"...đã trở về."

Ngoài khung cửa kính.
Một người phụ nữ mặc áo khoác màu be đứng bên kia đường.
Chiếc ô che gần hết khuôn mặt.

Cô lặng lẽ nhìn về biệt thự Mặc gia.
Khóe môi khẽ cong.

"Đã mười năm rồi..."

"Cảnh Uyên."

"Anh vẫn chưa quên lời hứa năm ấy sao?"

Cô xoay người bước vào dòng người đông đúc.
Trên cổ tay trái...
Lộ ra một hình xăm hoa trà màu đen.

Một nhân vật mới xuất hiện.
Và cô ấy...
Dường như biết nhiều hơn tất cả những gì Mặc Cảnh Uyên đang che giấu.


Hết chương 10...🌸
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh – Chương 11: Đêm Không Ngủ


Sau khi cuộc gọi kết thúc, biệt thự chìm vào im lặng.

Tống Diên Ca đứng rất lâu bên cửa sổ. Ánh đèn thành phố trải dài dưới chân đồi như một dòng sông vàng nhạt, nhưng trong lòng cô lại hỗn loạn hơn bao giờ hết.

“Không ngủ được?”

Giọng nói trầm thấp vang lên phía sau.

Cô quay đầu. Mặc Cảnh Uyên vẫn mặc áo sơ mi trắng, cánh tay trái đã được băng lại cẩn thận.

Dưới ánh đèn, gương mặt anh bớt đi vài phần lạnh lùng, chỉ còn lại vẻ mệt mỏi rất thật.

“Anh cũng chưa ngủ?”

“Quen rồi.”

Anh bước tới, đặt một tách trà nóng lên bàn.

“Bác sĩ nói người bị sốc tinh thần không nên uống cà phê.”

Diên Ca khẽ bật cười. “Anh còn biết cả chuyện này?”

“Có người từng dạy tôi.”

Anh nhìn cô, ánh mắt chậm rãi dịu xuống.

“Khi lo cho một người, những thứ trước đây không để ý cũng sẽ tự nhiên nhớ."

Câu nói ấy khiến tim cô khẽ chệch một nhịp.

Căn phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng mưa lất phất ngoài hiên.

Diên Ca cúi xuống nhấp một ngụm trà, rồi bất chợt hỏi:

“Nếu ngày đó cha tôi không cứu anh... anh sẽ thế nào?”

Mặc Cảnh Uyên im lặng rất lâu.

“Chắc đã chết.”

“Anh có hận ông ấy không? Vì ông ấy cứu anh mà...”

“Không.”
Anh cắt lời rất nhẹ.

“Tôi chỉ hận mình đến quá muộn.”

Diên Ca ngẩng đầu.
Đây là lần đầu tiên cô nghe anh nói bằng giọng như vậy, không phải mệnh lệnh, không phải lạnh lùng, mà giống một người đã giữ bí mật quá lâu.

Gió đêm thổi qua, làm mái tóc cô rơi xuống trước mặt.

Mặc Cảnh Uyên đưa tay giúp cô gạt lọn tóc ấy ra sau tai.

Động tác rất chậm.

Rất cẩn thận.

Như thể sợ chạm mạnh một chút, cô sẽ biến mất.

Khoảng cách giữa hai người gần đến mức cô có thể nghe rõ nhịp thở của anh.

"Diên Ca.”

“Ừm?”

“Nếu tối mai là một cái bẫy...”

Anh dừng lại, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào cô.

“Tôi vẫn sẽ để em đi.”

"Tại sao?"

“Bởi vì tôi có thể bảo vệ em một lần, mười lần, một trăm lần.”

Anh khẽ siết tay cô.

“Nhưng tôi khôngmuốn em sống cả đời trong chiếc lồng tôi dựng lên.”

Lòng cô bỗng mềm xuống. Bao nhiêu đề phòng, bao nhiêu nghi ngờ từ đêm mưa đầu tiên gặp nhau, dường như đều tan đi trong khoảnh khắc ấy.

Ngoài hiên, mưa rơi lặng lẽ.

Còn trong căn phòng sáng đèn, lần đầu tiên Tống Diên Ca nhận ra điều khiến cô rung động không phải quyền lực của Mặc Cảnh Uyên.

Mà là việc người đàn ông đứng trên đỉnh cao ấy… lại học cách cúi xuống, hỏi cô có sợ hay không.

Hết chương 11...🌸
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 12: Người Phụ Nữ Trong Ga Tàu Cũ



Đúng 8 giờ tối.
Ga tàu số Ba đã bị bỏ hoang gần mười năm.

Những đường ray phủ đầy cỏ dại.
Ánh đèn vàng leo lét hắt xuống nền xi măng nứt nẻ, khiến khung cảnh càng thêm tĩnh mịch.

Tống Diên Ca bước xuống xe.
Trước khi đi, Mặc Cảnh Uyên chỉ nói một câu

"Dù xảy ra chuyện gì..."

"...hãy tin tôi."

Diên Ca khẽ gật đầu.
Rồi một mình bước vào nhà ga.
...
Tiếng giày vang lên giữa không gian trống trải.

"Cộp..."

"Cộp..."

"Cộp..."

Đột nhiên...
"Mười lăm năm không gặp."

Một giọng nữ dịu dàng vang lên phía sau.
Diên Ca quay lại.
Dưới ánh đèn là một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi.

Chiếc áo khoác màu be.
Mái tóc dài buộc thấp.
Khí chất điềm tĩnh, thanh lịch.
Điều khiến Diên Ca chú ý nhất...
Là đôi mắt.

Đôi mắt ấy mang theo một nỗi buồn rất sâu.

"Cô là người gọi tôi?"

Người phụ nữ khẽ gật đầu.
"Đúng."

"Tôi tên..."

"Hạ Vãn Ninh."

Diên Ca chưa từng nghe cái tên này.
"Cô biết cha tôi?"

"Biết."

"Rất rõ."

"Tôi từng là học trò của ông."

Diên Ca sững người.
"Vậy..."

"...cha tôi thật sự chết như thế nào?"

Hạ Vãn Ninh không trả lời ngay.
Cô lấy trong túi ra một chiếc chìa khóa đồng đã cũ.
Đặt vào lòng bàn tay Diên Ca.

"Cha em không chết vì tai nạn."

"Ông ấy..."

"...đã lựa chọn."

"Lựa chọn?"

"Đúng."

"Ông ấy dùng chính mình để đổi lấy mạng sống của hai người."

"Hai người?"

"Một là em."

"Người còn lại..."

Hạ Vãn Ninh nhìn về phía chiếc xe màu đen đang đỗ ngoài cổng ga.

"...là Mặc Cảnh Uyên."

Diên Ca đứng lặng.
Hóa ra...
Suốt mười lăm năm qua...
Mặc Cảnh Uyên luôn mang trên vai món nợ sinh mạng ấy.

Đúng lúc đó.
Một tiếng cười lạnh vang lên.

"Bà nói nhiều quá rồi."

Đoàng!
Viên đạn bắn trúng cột bê tông ngay cạnh Hạ Vãn Ninh.

Cả hai lập tức né sang một bên.
Từ trên mái ga.
Hơn mười bóng người mặc đồ đen xuất hiện.
Tên cầm đầu lạnh lùng lên tiếng

"Quạ Đỏ có lệnh."

"Đưa Tống Diên Ca về."

"Sống."

"Còn lại..."

"...giết."

Ngay lúc ấy.
Tiếng động cơ xe vang dội ngoài cổng.
Chiếc SUV màu đen lao thẳng qua hàng rào sắt.

Rầm!

Cửa xe bật mở.
Mặc Cảnh Uyên bước xuống.
Ánh mắt lạnh như băng.
Trên tay anh chỉ cầm một khẩu súng.

Không vội vàng.
Không hoảng loạn.
Anh nhìn thẳng tên cầm đầu.
Giọng nói trầm thấp, từng chữ rõ ràng

"Các người..."

"...động vào người của tôi."

"Đã hỏi ý tôi chưa?"

Không khí như đông cứng lại.
Tống Diên Ca nhìn bóng lưng cao lớn ấy.

Lần đầu tiên...
Cô không còn cảm thấy sợ hãi. Bởi cô biết.
Chỉ cần người đàn ông này còn đứng trước mặt mình...
Cô sẽ không phải đối diện bóng tối một mình nữa.

Ở phía xa. Một đôi mắt đang lặng lẽ quan sát tất cả qua ống nhòm.
Khóe môi người đó khẽ nhếch lên.

"Được."

"Mặc Cảnh Uyên..."

"Trò chơi..."
"...bây giờ mới thật sự bắt đầu."

Hết chương 12...🌸
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 13: Anh Đến Đón Em



Tiếng súng vừa dứt.
Không gian trong nhà ga bỏ hoang chìm vào sự yên lặng chết chóc.

Mặc Cảnh Uyên đứng chắn trước Tống Diên Ca.
Áo vest đen khẽ lay động trong gió.
Ánh mắt anh bình tĩnh đến mức khiến đám người đối diện cũng phải dè chừng.

Tên cầm đầu khẽ nhếch môi.
"Một mình anh..."

"...đòi mang cô ấy đi?"

Mặc Cảnh Uyên không đáp.
Anh tháo chiếc đồng hồ trên cổ tay, đặt lên nắp capo chiếc xe phía sau.

Đó là thói quen của anh.
Mỗi lần chuẩn bị ra tay...
Anh đều cất chiếc đồng hồ cha nuôi tặng.

"Tôi chỉ nói một lần."

"Tránh ra."

Nếu là người khác nói câu ấy...
Có lẽ sẽ bị cười nhạo.

Nhưng người đứng trước họ là Mặc Cảnh Uyên.
Người khiến không ít thế lực ngầm phải e ngại.

Tên cầm đầu lạnh giọng
"Nổ súng!"

Tiếng súng đồng loạt vang lên.
Mặc Cảnh Uyên kéo Diên Ca nép sau cột bê tông, đồng thời ra hiệu cho Phong Vũ.

Từ bốn phía nhà ga, đội bảo vệ của Mặc gia bất ngờ xuất hiện.
Ánh đèn pha rọi sáng cả khoảng sân.

Đám người áo đen lập tức rơi vào thế bị bao vây.
Trong lúc hỗn loạn, Hạ Vãn Ninh nắm lấy tay Diên Ca.

"Đi theo tôi."

"Có thứ này cha em để lại."

"Cô phải xem ngay."

Diên Ca còn chưa kịp hỏi thì Hạ Vãn Ninh đã đưa cho cô một chiếc phong bì cũ.

Mặt ngoài chỉ viết vỏn vẹn bốn chữ:
"Gửi Diên Ca."

Nét chữ ấy...Cô nhận ra ngay.
Là của cha.

Bàn tay cô run lên.
Đúng lúc ấy, một tiếng nổ lớn vang lên phía cuối nhà ga.
Mái kính cũ vỡ tung.
Khói bụi phủ kín lối đi.

Trong màn khói, Diên Ca nghe thấy tiếng Mặc Cảnh Uyên gọi tên mình.

"Diên Ca!"

Không còn vẻ bình tĩnh thường ngày.
Lần đầu tiên...Giọng anh mang theo sự lo lắng không thể che giấu.

Cô vừa định đáp lại thì một cánh tay từ phía sau bất ngờ siết lấy cổ.
Một chiếc khăn tẩm thuốc bịt kín mũi cô.

Ý thức dần mờ đi.
Qua làn khói trắng, hình ảnh cuối cùng cô nhìn thấy...
Là Mặc Cảnh Uyên lao về phía mình.

Đôi mắt vốn luôn lạnh lùng của anh lúc này đỏ ngầu.
Anh không còn quan tâm đến đạn bắn từ bốn phía.
Cũng không để ý cánh tay vừa khâu lại đang rỉ máu.

Trong đầu anh chỉ còn một ý nghĩ.
Không được để mất cô ấy.

Ngay khi Diên Ca sắp ngất đi...
Một giọng nói khàn khàn vang bên tai.

"Xin lỗi."

"Chúng tôi chỉ cần cô."

"Chỉ cần mở được chiếc phong bì kia..."

"...mọi bí mật mười lăm năm trước sẽ kết thúc."

Ý thức của cô chìm hẳn vào bóng tối.
Ở phía xa. Mặc Cảnh Uyên quỳ một gối xuống nền xi măng.

Trên tay anh...Chỉ còn lại chiếc khăn lụa của Diên Ca bị gió cuốn rơi.

Anh từ từ siết chặt nó.
Ánh mắt lạnh đến mức khiến cả Phong Vũ cũng không dám nhìn thẳng.

Rất lâu sau...
Anh cất giọng.
"Khóa toàn bộ đường ra khỏi Hải Thành."

"Dù phải lật tung từng con phố..."

"...cũng đưa cô ấy trở về."

Phong Vũ cúi đầu.
"Rõ!"

Đêm ấy. Cả Hải Thành chìm trong một cuộc truy tìm chưa từng có.

Còn Tống Diên Ca...
Biến mất không để lại dấu vết.


Hết chương 13...🌸
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 14: Lá Thư Chưa Kịp Mở



Mưa đêm trút xuống Hải Thành.
Từng đoàn xe màu đen lao đi trong màn mưa, đèn pha xé toạc bóng tối.

Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm...
Toàn bộ mạng lưới của Mặc gia được kích hoạt.
Chỉ vì một người.

Phong Vũ đứng trước màn hình giám sát.
"Mặc tổng."

"Đã phong tỏa sân bay."

"Bến cảng, nhà ga, cao tốc đều có người."

"Nhưng..."

"...vẫn không tìm thấy cô Tống."

Căn phòng chìm trong im lặng.
Mặc Cảnh Uyên đứng trước cửa kính.
Mưa hắt lên gương mặt lạnh lùng của anh.

Trong tay anh vẫn là chiếc khăn lụa màu trắng của Diên Ca.
Một góc khăn đã thấm máu.
Là máu của anh.

Anh siết chặt bàn tay.
"Lục lại camera."

"Không bỏ sót một giây."

Phong Vũ khẽ đáp
"Đã xem ba lần."

"Đám người đó chuẩn bị rất kỹ."

"Chúng cố tình cắt điện, tạo khói, rồi dùng xe chở hàng tráo người."

Mặc Cảnh Uyên nhắm mắt.
Anh nhớ rất rõ khoảnh khắc cuối cùng.
Diên Ca đã nhìn về phía anh.

Trong ánh mắt ấy...Không có sợ hãi.
Chỉ có một điều duy nhất.
Tin tưởng.

Chính sự tin tưởng đó...
Lại khiến anh không kịp giữ cô lại.
Ở một nơi khác.

Diên Ca chậm rãi mở mắt.
Trước mặt cô là trần nhà bằng gỗ cũ.
Không phải nhà kho.
Không phải phòng giam.
Mà giống một căn nhà trên núi.

Hai cổ tay không bị trói.
Cửa phòng cũng không khóa.
"Cô tỉnh rồi."

Một giọng nói già nua vang lên.
Một bà lão khoảng bảy mươi tuổi bưng bát cháo bước vào.

"Ăn chút đi."

Diên Ca cảnh giác.

"Bà là ai?"

"Bà chỉ là người nấu cơm."

"Người đưa cô đến dặn rằng..."

"...không được làm cô bị thương."

Diên Ca khẽ nhíu mày.
"Nơi này là đâu?"

Bà lão lắc đầu.
"Bà không biết."

"Ở đây..."

"...không ai được hỏi."

Bà đặt bát cháo xuống rồi lặng lẽ rời đi.
Đúng lúc cánh cửa khép lại.
Diên Ca chợt nhớ.

Chiếc phong bì!
Cô vội đưa tay vào túi áo.
Nó vẫn còn nguyên vẹn.
Cô hít sâu.
Chậm rãi mở phong bì.

Bên trong...Không phải tài liệu.
Mà chỉ có một tấm ảnh.

Đó là ảnh chụp ba người.
Cha cô.
Một thiếu niên mười sáu tuổi.
Và một người đàn ông đứng quay lưng về phía ống kính

Phía sau tấm ảnh có một dòng chữ viết tay.

"Đừng tin người xuất hiện cuối cùng."

Diên Ca đọc đi đọc lại.
Trong lòng dâng lên cảm giác bất an.
Người xuất hiện cuối cùng...
Là ai?

Cùng lúc đó.
Tại biệt thự Mặc gia.
Một nhân viên kỹ thuật chạy vội vào phòng họp.

"Mặc tổng!"

"Tìm được tín hiệu rồi!"

Màn hình hiện lên vị trí cuối cùng của chiếc điện thoại Diên Ca.

Không phải trong thành phố.
Mà là...
Một tu viện bỏ hoang trên đỉnh núi Thanh Vân.

Phong Vũ lập tức nói
"Tôi dẫn người đi ngay."

"Không."

Mặc Cảnh Uyên cầm áo khoác.
"Tôi tự đi."

"Nhưng thưa Mặc tổng..."

"Đó có thể là bẫy."

Anh dừng bước.
Ánh mắt bình tĩnh đến lạ.
"Tôi biết."

"Nhưng..."

"...nếu người ở đó là Diên Ca."

"Thì dù là bẫy."

"...tôi cũng phải đến."

Ngoài sân. Động cơ chiếc SUV khởi động.
Mưa vẫn không ngừng rơi.
Phong Vũ nhìn theo bóng lưng Mặc Cảnh Uyên.

Anh hiểu hơn ai hết.
Lần này...
Mặc tổng không chỉ đi cứu một nhân chứng.
Mà đang đi tìm người con gái đã khiến trái tim vốn đóng kín của anh bắt đầu thay đổi.

Ở phía bên kia ngọn núi.
Một bóng người đứng trước cửa sổ căn nhà gỗ.

Hắn nhìn chiếc xe đang tiến về phía mình qua màn hình giám sát.
Khóe môi khẽ nhếch lên.

"Cuối cùng..."

"...anh cũng đến."

"Vậy thì."

"Ván cờ này..."

"...có thể bắt đầu rồi."


Hết chương 14...🌸
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 15: Trước Cơn Bão



Mưa trên núi Thanh Vân càng về khuya càng nặng hạt. Từng màn sương trắng bị gió cuốn qua rừng thông, che khuất con đường độc đạo dẫn lên căn nhà gỗ nằm lặng lẽ giữa sườn núi.

Ánh đèn vàng hắt ra từ ô cửa sổ nhỏ, yếu ớt đến mức chỉ cần nhìn từ xa cũng khiến người ta có cảm giác nơi ấy vừa là chốn trú thân, vừa giống một cái bẫy đã được chuẩn bị từ rất lâu.

Trong căn phòng tầng hai, Tống Diên Ca ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ, trước mặt là phong thư đã úa màu theo năm tháng.

Cô đã đọc đi đọc lại dòng chữ phía sau tấm ảnh hàng chục lần, nhưng càng đọc càng thấy mọi chuyện trở nên rối ren.

Đừng tin người xuất hiện cuối cùng.

Cha cô muốn nhắn nhủ điều gì?
Là muốn cô đề phòng Mặc Cảnh Uyên?

Hay người đàn ông bí ẩn luôn đứng sau tất cả những vụ việc suốt mười lăm năm qua?

Diên Ca khép mắt lại, cố gắng xâu chuỗi từng mảnh ký ức rời rạc. Thế nhưng mỗi khi nghĩ mình sắp chạm đến đáp án, mọi thứ lại như bị một bàn tay vô hình kéo ngược trở về bóng tối.

Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng khẽ mở.
Người đàn ông lớn tuổi bước vào, trên tay cầm một chiếc hộp gỗ màu đen.

Ông đặt nó xuống trước mặt cô, ánh mắt trầm mặc như đang nhớ về một quãng thời gian rất xa.

"Cha cô từng nói, nếu có một ngày cô tự mình tìm đến đây, nghĩa là thời điểm giữ bí mật đã kết thúc."

Diên Ca nhìn chiếc hộp, trái tim bất giác đập nhanh hơn.

"Bên trong là gì?"

Ông lắc đầu.
"Tôi chưa từng mở."

"Nó vốn thuộc về cô."

Ngoài cửa sổ, một tia sét bất chợt xé ngang bầu trời, soi rõ chiếc khóa đồng đã hoen gỉ trên nắp hộp.

Cũng vào khoảnh khắc ấy, dưới chân núi, một chiếc SUV màu đen chậm rãi dừng lại.

Mặc Cảnh Uyên bước xuống xe, để mặc cơn mưa lạnh nhanh chóng thấm ướt vai áo.

Anh ngẩng đầu nhìn căn nhà gỗ đang sáng đèn giữa màn sương, đôi mắt đen sâu thẳm dần trở nên lạnh lẽo.

Không phải vì anh sợ đây là một cái bẫy.
Mà bởi trực giác mách bảo rằng, sau cánh cửa ấy có lẽ đang cất giữ sự thật mà cả anh và Diên Ca đã tìm kiếm suốt mười lăm năm.

Và sự thật ấy... có thể sẽ khiến tất cả mọi thứ thay đổi.

Hết chương15...🌸
 

Có thể bạn quan tâm

Top