Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh – Chương 11: Đêm Không Ngủ
Sau khi cuộc gọi kết thúc, biệt thự chìm vào im lặng.
Tống Diên Ca đứng rất lâu bên cửa sổ. Ánh đèn thành phố trải dài dưới chân đồi như một dòng sông vàng nhạt, nhưng trong lòng cô lại hỗn loạn hơn bao giờ hết.
“Không ngủ được?”
Giọng nói trầm thấp vang lên phía sau.
Cô quay đầu. Mặc Cảnh Uyên vẫn mặc áo sơ mi trắng, cánh tay trái đã được băng lại cẩn thận.
Dưới ánh đèn, gương mặt anh bớt đi vài phần lạnh lùng, chỉ còn lại vẻ mệt mỏi rất thật.
“Anh cũng chưa ngủ?”
“Quen rồi.”
Anh bước tới, đặt một tách trà nóng lên bàn.
“Bác sĩ nói người bị sốc tinh thần không nên uống cà phê.”
Diên Ca khẽ bật cười. “Anh còn biết cả chuyện này?”
“Có người từng dạy tôi.”
Anh nhìn cô, ánh mắt chậm rãi dịu xuống.
“Khi lo cho một người, những thứ trước đây không để ý cũng sẽ tự nhiên nhớ."
Câu nói ấy khiến tim cô khẽ chệch một nhịp.
Căn phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng mưa lất phất ngoài hiên.
Diên Ca cúi xuống nhấp một ngụm trà, rồi bất chợt hỏi:
“Nếu ngày đó cha tôi không cứu anh... anh sẽ thế nào?”
Mặc Cảnh Uyên im lặng rất lâu.
“Chắc đã chết.”
“Anh có hận ông ấy không? Vì ông ấy cứu anh mà...”
“Không.”
Anh cắt lời rất nhẹ.
“Tôi chỉ hận mình đến quá muộn.”
Diên Ca ngẩng đầu.
Đây là lần đầu tiên cô nghe anh nói bằng giọng như vậy, không phải mệnh lệnh, không phải lạnh lùng, mà giống một người đã giữ bí mật quá lâu.
Gió đêm thổi qua, làm mái tóc cô rơi xuống trước mặt.
Mặc Cảnh Uyên đưa tay giúp cô gạt lọn tóc ấy ra sau tai.
Động tác rất chậm.
Rất cẩn thận.
Như thể sợ chạm mạnh một chút, cô sẽ biến mất.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức cô có thể nghe rõ nhịp thở của anh.
"Diên Ca.”
“Ừm?”
“Nếu tối mai là một cái bẫy...”
Anh dừng lại, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào cô.
“Tôi vẫn sẽ để em đi.”
"Tại sao?"
“Bởi vì tôi có thể bảo vệ em một lần, mười lần, một trăm lần.”
Anh khẽ siết tay cô.
“Nhưng tôi khôngmuốn em sống cả đời trong chiếc lồng tôi dựng lên.”
Lòng cô bỗng mềm xuống. Bao nhiêu đề phòng, bao nhiêu nghi ngờ từ đêm mưa đầu tiên gặp nhau, dường như đều tan đi trong khoảnh khắc ấy.
Ngoài hiên, mưa rơi lặng lẽ.
Còn trong căn phòng sáng đèn, lần đầu tiên Tống Diên Ca nhận ra điều khiến cô rung động không phải quyền lực của Mặc Cảnh Uyên.
Mà là việc người đàn ông đứng trên đỉnh cao ấy… lại học cách cúi xuống, hỏi cô có sợ hay không.
Hết chương 11...🌸