Có Hình 🎥 Truyện: 《Gió Đi Qua Nơi Anh Đứng》 — Tác giả: Trình Ca🎥

🎥GIÓ ĐI QUA NƠI ANH ĐỨNG
Tác giả: Trình Ca
CHƯƠNG 1: NGƯỜI ĐI THEO GIÓ


Trình Ca đến Vực Gió vào lúc bốn giờ mười bảy phút chiều.

Đó là thời điểm mặt trời vẫn còn treo rất thấp trên đường chân trời, nhưng ánh sáng đã không còn mang màu vàng dịu của buổi chiều.

Nó bị gió xé thành từng mảng, phủ lên cao nguyên một lớp bụi mỏng màu đồng đỏ, khiến những dãy núi phía xa trông giống như một bức tường cổ đã đứng đó hàng nghìn năm, im lặng nhìn hết người này đến người khác đi qua.

Chiếc xe địa hình dừng lại.
Tài xế quay đầu nhìn cô.

“Đến rồi.”

Trình Ca không trả lời.
Cô vẫn ngồi yên ở ghế sau, hai tay đặt trên chiếc máy ảnh cũ.

Chiếc máy ảnh đã theo cô qua mười một quốc gia, ba lần xuyên sa mạc, hai lần lên vùng băng tuyết và vô số thành phố mà cô thậm chí không còn nhớ tên.

Vỏ máy trầy xước, dây đeo đã bạc màu, góc máy có một vết lõm rất nhỏ.
Cô từng nói với một người bạn rằng chiếc máy này còn hiểu cô hơn người yêu cũ.

Bây giờ nó cũng chẳng hiểu cô nữa.
Bởi vì đã hơn sáu tháng rồi, Trình Ca không chụp được một bức ảnh nào khiến mình muốn giữ lại.

Cô mở cửa xe.
Gió lập tức tràn vào.
Mạnh đến mức mái tóc dài bị hất ngược ra sau, những sợi tóc quất vào má đau rát.

Cô đứng trên nền đất khô cứng, nhìn tấm biển gỗ cũ kỹ trước mặt.

VỰC GIÓ — 47 KM.

Bên dưới là một mũi tên chỉ về phía con đường đất gần như không còn nhìn thấy.

Tài xế bước xuống, giúp cô lấy hành lý.
“Cô thật sự muốn đi tiếp à?”

“Ừ.”

“Ở đó không có khách sạn.”

“Biết.”

“Không có sóng điện thoại.”

“Biết.”

“Ban đêm nhiệt độ xuống rất thấp.”

“Biết.”

Người tài xế nhìn cô vài giây, cuối cùng thở dài.

“Cô gái trẻ, nơi đó không phải chỗ để người ta đến du lịch.”

Trình Ca kéo khóa áo khoác lên.
“Cháu cũng không đến du lịch.”

“Vậy cô đến làm gì?”

Cô im lặng.
Một lúc sau mới nói:
“Chụp ảnh.”

Người đàn ông bật cười.
“Ở đây có gì mà chụp?”

Trình Ca ngẩng đầu.
Phía xa, một con chim đen đang bay ngược chiều gió.
Nó gần như đứng yên giữa trời.
Cô nhìn nó rất lâu.

“Có lẽ vì chẳng có gì nên mới đáng chụp.”

Người tài xế không hiểu.
Trình Ca cũng không giải thích.
Cô xách ba lô lên, đi về phía con đường đất.
Sau lưng, chiếc xe quay đầu.
Tiếng động cơ dần biến mất.
Đến khi chỉ còn tiếng gió, Trình Ca mới nhận ra mình thật sự đã đến nơi.

Một nơi không có thành phố.
Không có những ánh đèn khiến người ta tưởng rằng đêm tối không tồn tại.

Không có những người quen biết cô.
Không có ai gọi tên cô.
Cô thích điều đó.
Ít nhất trong một thời gian.

Bốn mươi bảy kilomet đường núi mất gần ba tiếng.
Khi Trình Ca nhìn thấy Vực Gió lần đầu tiên, trời đã tối.

Nơi này không giống một thị trấn.
Nó giống một cụm nhà được con người vô tình bỏ quên giữa núi.
Một dãy nhà gỗ nằm sát chân núi.
Một trạm y tế nhỏ.
Một cửa hàng tạp hóa.
Một trạm cứu hộ.

Và phía xa hơn là những cột điện đứng xiêu vẹo trong gió.
Trình Ca đứng giữa con đường, nhìn ánh đèn duy nhất còn sáng ở cuối dốc.
Cô lấy điện thoại ra.
Không có tín hiệu.
Cô nhìn màn hình vài giây rồi cất đi.

Thật kỳ lạ.
Trong thành phố, cô từng cảm thấy một phút không có điện thoại là không thể chịu nổi.
Ở đây, cô phát hiện mình chẳng cần nó.

Cô vừa bước được vài mét thì nghe thấy tiếng động cơ.
Một chiếc xe bán tải màu đen từ phía bên kia đường lao tới.

Đèn pha chiếu thẳng vào mắt khiến cô phải đưa tay che mặt.
Xe phanh lại cách cô chưa đến hai mét.

Cửa xe mở.
Một người đàn ông bước xuống.
Anh cao, vai rộng, mặc áo khoác dã chiến màu đen đã phủ một lớp bụi mỏng.

Mái tóc hơi dài, bị gió thổi rối. Gương mặt không có vẻ gì là thân thiện.

Anh nhìn cô.
Không hỏi cô có sao không.
Không hỏi cô từ đâu đến.
Chỉ nhìn chiếc ba lô trên vai cô, rồi nhìn con đường phía sau.

“Cô đi một mình?”
Giọng anh trầm.

Trình Ca nhìn anh.
“Ừ.”

“Đến đâu?”

“Vực Gió.”

“Đây là Vực Gió.”

“Vậy thì đúng rồi.”
Anh cau mày.

“Cô biết bây giờ là mấy giờ không?”

“Khoảng bảy giờ?”

“Bảy giờ ba mươi tám.”

“Ồ.”

“Sau tám giờ, khu vực phía bắc đóng đường.”

“Vì sao?”

“Bão cát.”

Trình Ca quay đầu nhìn bầu trời.
Mây đen đang kéo xuống từ phía núi.
Cô hỏi:
“Bao lâu?”

“Không biết.”

“Vậy tôi ở đâu?”

Người đàn ông nhìn cô.
“Cô có người đón không?”

“Không.”

“Đặt phòng?”

“Không.”

“Người quen?”

“Không.”

Anh im lặng.
Trình Ca chợt cảm thấy người đàn ông này có vẻ rất kiên nhẫn.
Kiểu kiên nhẫn của một người đã gặp quá nhiều chuyện ngu ngốc đến mức không còn sức để nổi giận.

Cô hỏi:
“Anh là ai?”

Manhthuong.”

Cái tên rơi xuống giữa tiếng gió.
Không đặc biệt.
Nhưng không hiểu sao Trình Ca lại nhớ rất rõ.
“Anh làm gì?”

“Cứu hộ.”

“Cứu người?”

“Ừ.”

“Cứu được tất cả à?”

Anh nhìn cô.
“Không.”

Câu trả lời quá nhanh.
Trình Ca khựng lại.
Manhthuong quay người mở cửa xe.

“Lên đi.”

“Tôi không quen anh.”

“Ở đây cô cũng chẳng quen ai.”

“Anh có thể là người xấu.”

“Có thể.”

“Vậy mà anh vẫn bảo tôi lên xe?”

Anh nhìn cô lần nữa.
“Không.”

“?”

“Là tôi đang cho cô lựa chọn.”

Anh chỉ tay về phía con đường phía trước.
“Đi bộ bốn mươi phút nữa là đến nhà nghỉ duy nhất trong vùng. Nếu tối nay không bị bão cát chặn đường thì cô có thể ngủ ở đó.”

Anh nhìn đồng hồ.
“Còn nếu bão đến sớm…”

Anh không nói tiếp.

Trình Ca nhìn theo ánh mắt anh.
Phía cuối con đường, bụi đang bắt đầu cuộn lên.
Một lớp.
Hai lớp.
Rồi cả đường chân trời như bị một bàn tay vô hình kéo rèm xuống.

Cô đứng yên.
Manhthuong cũng không thúc giục.
Cuối cùng, Trình Ca mở cửa xe.

“Cảm ơn.”

Anh không đáp.
Chiếc xe lăn bánh.
Hai người không nói chuyện trong mười phút đầu.

Trình Ca nhìn ra ngoài cửa sổ.
Vực Gió ban đêm hoàn toàn khác với thành phố.
Không có tiếng còi.
Không có ánh đèn quảng cáo.
Không có những tòa nhà cao tầng.
Chỉ có núi.
Núi đen.
Bầu trời đen.
Và vô số ngôi sao bị gió thổi như những hạt bụi bạc.

Cô lấy máy ảnh ra.
Manhthuong nhìn qua.
“Đừng chụp.”

“Tại sao?”

“Đường xấu.”

“Tôi cầm chắc.”

“Không phải vì rung.”

“Vậy vì gì?”

“Cô đang ngồi trên xe tôi.”

Trình Ca bật cười.
“Anh sợ tôi chụp anh?”

“Không.”

“Vậy?”

“Không thích.”

“Bị chụp?”

“Bị người khác nhìn thấy.”

Câu nói khiến cô quay sang.
Nhưng Manhthuong đã nhìn thẳng phía trước.
Gương mặt anh dưới ánh sáng xanh nhạt từ bảng điều khiển trở nên lạnh và xa.

Trình Ca cất máy ảnh.
“Anh thú vị thật.”

“Không.”

“Có.”

“Không.”

“Anh luôn trả lời một từ như vậy à?”

“Không.”

Lần đầu tiên khóe môi Trình Ca cong lên.
Cô quay mặt nhìn ra cửa kính.
Không hiểu vì sao lại thấy buồn cười.
Nhưng cô không biết rằng người đàn ông bên cạnh đã nhìn thấy nụ cười ấy trong gương chiếu hậu.

Chỉ một giây.
Rồi anh quay đi.
Không ai nói thêm.

Trạm cứu hộ nằm ở cuối một thung lũng.
Một căn nhà gỗ lớn, phía sau là kho dụng cụ và một gara chứa hai chiếc xe địa hình.

Manhthuong xuống xe.
Trình Ca theo sau.

Một người đàn ông khoảng hơn ba mươi tuổi từ trong nhà chạy ra.
“Anh Manh, đội phía Tây gọi—”

Anh ta nhìn thấy Trình Ca.
“Ồ?”

Manhthuong nói:
“Khách.”

“Khách?”

“Ừ.”

“Ở đâu?”

“Phòng số ba.”

Người kia nhìn Trình Ca từ đầu đến chân.
Trình Ca nhìn lại.

Anh ta lập tức cười.
“Chị đừng hiểu lầm. Ở đây lâu ngày không thấy phụ nữ nên tôi hơi bất ngờ.”

Manhthuong lạnh nhạt:
“Cậu nói nhiều quá.”

Người kia lập tức ngậm miệng.
Trình Ca kéo ba lô xuống.

“Phòng số ba ở đâu?”

“Cuối hành lang.”

“Cảm ơn.”

Cô đi được vài bước thì nghe Manhthuong gọi:
“Trình Ca.”

Cô quay lại.
Đây là lần đầu tiên anh gọi tên cô.
Không hiểu sao cô cảm thấy hai chữ ấy từ miệng anh phát ra có một âm sắc rất khác.

“Gì?”

“Đêm nay đừng ra ngoài.”

“Vì bão?”

“Ừ.”

“Bão đáng sợ đến vậy sao?”

Anh nhìn ra ngoài cửa.
Gió đang đập mạnh vào những tấm ván.
“Không.”

Trình Ca chờ.
Anh nói:
“Thứ đáng sợ là người nghĩ mình hiểu được nó.”

Cô đứng im.

Manhthuong quay đi.
“Ngủ đi.”

Cánh cửa phòng đóng lại.
Trình Ca đứng một mình trong căn phòng xa lạ.
Cô đặt máy ảnh lên bàn.
Ngoài cửa sổ, gió rít qua khe núi.
Cô kéo rèm.
Trong khoảnh khắc rèm được kéo sang một bên, cô nhìn thấy một bóng người đứng bên ngoài.
Manhthuong.

Anh đang đứng giữa sân, ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Không biết vì sao, Trình Ca không đóng rèm ngay.
Cô cứ đứng đó nhìn anh.
Một người đàn ông đứng giữa một vùng đất mà dường như không thuộc về bất kỳ ai.

Không cần ánh sáng.
Không cần người khác hiểu.
Chỉ đứng đó, bình tĩnh đến mức khiến cô bỗng nhớ đến một câu mà mẹ từng nói rất lâu trước đây.

“Con người rồi sẽ có một nơi mà dù đi bao xa cũng sẽ quay về.”

Ngày ấy cô không tin.
Bây giờ cô vẫn không tin.
Nhưng đêm đầu tiên ở Vực Gió, Trình Ca bắt đầu tự hỏi—
Nếu một người thật sự không có nơi để trở về…
Liệu họ có thể gặp một người, rồi biến người ấy thành nơi trở về hay không?

Ngoài cửa sổ, gió đột nhiên gào lên.
Tắt hết ánh đèn.
Cả Vực Gió chìm vào bóng tối.
Và ở đâu đó ngoài kia, tiếng còi cứu hộ vang lên.

Một lần.
Hai lần.
Ba lần.
Trình Ca lập tức mở cửa.

Manhthuong vừa chạy ngang hành lang.
Anh dừng lại.

“Ở yên trong phòng.”

“Có chuyện gì?”

“Xe mất liên lạc.”

“Có người trên xe?”

“Ba người.”
Anh nói xong liền quay đi.

Trình Ca nhìn theo.
Manhthuong.”

Anh dừng bước.
Cô nói:
“Tôi đi cùng anh.”

“Không.”

“Tôi có máy ảnh.”

“Tôi không cần.”

“Tôi biết đường núi.”

“Cô mới đến hôm nay.”

“Tôi từng sống ở vùng núi.”

Anh quay lại.
Hai người nhìn nhau giữa hành lang tối.
Một giây.
Hai giây.
Cuối cùng Manhthuong hỏi:
“Cô sợ chết không?”

Trình Ca nhìn thẳng vào mắt anh.
“Có.”

“Vậy ở lại.”

“Nhưng tôi sợ sống một cuộc đời chẳng có gì để nhớ hơn.”

Anh im lặng rất lâu.
Ngoài trời, gió vẫn đang gào.
Rồi anh ném cho cô một chiếc áo khoác cứu hộ.

“Cài khóa đến cổ.”

Trình Ca bắt lấy.
“Đi đâu?”

Manhthuong mở cửa.
“Cứu người.”

Cô khoác áo lên.
Lần đầu tiên bước ra khỏi căn nhà giữa cơn bão, cô không biết mình đang bước vào một chuyến đi sẽ thay đổi cả cuộc đời.

Cô càng không biết—
Người đàn ông đi trước cô trong đêm ấy sẽ trở thành người cô yêu nhất.

Cũng là người khiến cô đau nhất.
Và nhiều năm sau, khi đã đi qua rất nhiều nơi, Trình Ca mới hiểu một điều:
Gió chưa bao giờ có điểm xuất phát.

Nó chỉ đi qua thế giới.
Còn con người thì khác.
Con người luôn đi tìm một nơi để dừng lại.

Và có những người, cả đời chỉ cần gặp đúng một người—
là đủ.
Đêm ấy, Trình Ca đi theo Manhthuong vào cơn bão.

Cô không biết gió đến từ đâu.

Nhưng lần đầu tiên trong nhiều năm, cô muốn biết—người đàn ông ấy sẽ đưa cô đi về đâu.


Hết chương1🌸
 
🎥GIÓ ĐI QUA NƠI ANH ĐỨNG
Tác giả: Trình Ca
CHƯƠNG 2: ĐÊM BÃO


Cánh cửa vừa mở ra, gió đã đập thẳng vào mặt.
Trình Ca theo bản năng nhắm mắt.
Cát vụn quất lên da như những mũi kim nhỏ.

Trong chưa đầy mười giây, tóc cô rối tung, cổ áo bị gió kéo lệch, hơi thở cũng trở nên khó khăn.
Cô đưa tay kéo khóa áo cứu hộ lên tận cằm.

Phía trước, Manhthuong đã đi được gần hai mươi mét.
Anh không quay đầu.
Nhưng bước chân rất chậm.
Chậm vừa đủ để cô theo kịp.

Trình Ca chạy vài bước mới bắt được anh.
“Đội cứu hộ có bao nhiêu người?”

“Bốn.”

“Xe?”

“Một.”

“Liên lạc?”

“Mất từ tám phút trước.”

“Vì sao?”

“Bão từ phía Bắc tràn xuống, làm hỏng trạm phát sóng.”

Trình Ca nhìn màn đêm trước mặt.
Không nhìn thấy gì.
Chỉ có những luồng bụi liên tục quét ngang, ánh đèn trên xe cứu hộ phía sau lúc sáng lúc tối như đang hấp hối.

“Anh biết họ ở đâu không?”

“Biết.”

“Vậy tại sao không đi thẳng?”

“Địa hình thay đổi.”

“Thay đổi thế nào?”

Manhthuong dừng lại.
Anh dùng đèn pin chiếu xuống mặt đất.
Con đường đất trước mặt đã biến mất.
Một đoạn dốc mới hình thành sau trận mưa cách đây hai ngày, đất đá trượt xuống tạo thành một rãnh sâu.

“Đường này buổi sáng còn đi được.”
Anh nói.

“Bây giờ không còn.”

Trình Ca ngồi xổm xuống.
Cô nhìn những vết bánh xe mờ trên mặt đất.

“Xe đi qua đây?"

“Ừ.”

“Có ba bánh?”

Manhthuong nhìn cô.
“Cô nhìn ra?”

“Vết bánh bên trái sâu hơn.”
Cô đưa tay chỉ.

“Xe chở nặng.”
Anh im lặng vài giây.

“Không phải ba người.”

“Cái gì?”

“Trên xe có bốn.”

Trình Ca ngẩng đầu.
“Anh vừa nói bốn người.”

“Ừ.”

“Vậy sao lại là ba?”

“Vì một người xuống xe trước khi mất liên lạc.”

“Anh biết?”

“Biết.”

“Người đó là ai?”

“Lái xe.”

Cô cau mày.
“Vậy ba người còn lại…”

“Đang mắc kẹt.”

Anh đứng lên.
“Đi.”

Trình Ca lập tức đứng dậy.
Hai người men theo sườn núi.
Gió càng lúc càng mạnh.
Có những thời điểm Trình Ca gần như không thể nhìn thấy bàn chân mình.

Cô phải nắm lấy dây đeo ba lô, cúi thấp người, bước từng bước.
Manhthuong đi phía trước.
Thỉnh thoảng anh quay lại.
Không hỏi cô có ổn không.
Chỉ nhìn.

Nếu cô chậm, anh chậm theo.
Nếu cô dừng, anh dừng.
Một người như vậy không nói những lời khiến người khác cảm động.
Nhưng từng hành động đều khiến người ta không thể không để ý.

Sau khoảng hai mươi phút, Trình Ca nhìn thấy ánh sáng.
Rất yếu.
Một chấm sáng màu vàng nằm dưới chân núi.
“Ở đó?”

“Ừ.”

“Xe?”

“Có thể.”

Họ đi nhanh hơn.
Nhưng vừa đến gần, Manhthuong đột nhiên đưa tay chắn trước người cô.
“Đứng đây.”

Trình Ca nhìn anh.
“Có gì?”

“Đá lở.”

Anh chỉ lên vách núi.
Những viên đá nhỏ đang lăn xuống.
Một viên.
Rồi hai viên.
Sau đó là cả một mảng đất.
Manhthuong kéo Trình Ca lùi lại.

Ầm!

Đất đá đổ xuống.
Âm thanh bị gió nuốt mất một nửa.
Trình Ca đứng sau lưng anh.
Lòng bàn tay anh vẫn nắm cổ tay cô.
Rất chặt.
Cô nhìn xuống.
Bàn tay anh đầy vết xước.
Có một vết sẹo cũ chạy ngang mu bàn tay.

Cô không hiểu sao lại hỏi:
“Anh bị thương à?”

“Không.”

“Đây là gì?”

“Vết cũ.”

“Do cứu người?”

“Ừ.”

“Cứu được không?”

Anh không trả lời.
Trình Ca hiểu.
Cô không hỏi nữa.
Manhthuong buông tay.
“Ở đây.”

“Còn anh?”

“Tôi đi xuống.”

“Không được.”

Anh nhìn cô.
“Cô đang ra lệnh cho tôi?”

“Không.”

“Vậy?”

“Đang nói chuyện với người đang có trách nhiệm đưa tôi về.”

Anh hơi nhướng mày.
“Cô nghĩ tôi có trách nhiệm với cô?”

“Anh đưa tôi ra ngoài.”

“Đó là lựa chọn của cô.”

“Nhưng anh cho tôi áo.”

“Áo cứu hộ.”

“Anh nắm tay tôi.”

“Đá rơi.”

“Anh chờ tôi.”

“Cô đi quá chậm.”

Trình Ca nhìn anh vài giây.
Sau đó gật đầu.
“Được.”

Manhthuong quay đi.
Cô nói sau lưng anh:

“Nhưng nếu anh chết, tôi không biết đường về.”

Anh không quay lại.
“Đừng lo.”

“Vì sao?”

“Người như tôi khó chết lắm.”

Trình Ca nhìn bóng anh khuất dần trong màn bụi.
Không hiểu vì sao câu nói ấy khiến cô bật cười.
Người đàn ông này đúng là rất tự tin.
Hoặc có lẽ…
Anh chỉ đang cố làm người khác yên tâm.

Hai mươi phút sau, Manhthuong trở lại.
Một người đàn ông được anh dìu bên cạnh.
Người kia bị thương ở chân.
Phía sau còn có hai người khác.
Một người bị rách trán.
Người cuối cùng gần như không thể tự đi.

Trình Ca lập tức chạy tới.
“Cần tôi làm gì?”

Manhthuong nhìn cô.
“Đưa người này lên.”

“Được.”

Cô cùng một thành viên cứu hộ đỡ người bị thương.
Đường trở về khó hơn lúc đi.
Gió đã chuyển hướng.
Bụi cát thổi ngang khiến mắt gần như không mở được.

Đến nửa đường, người đàn ông đang được Trình Ca đỡ đột nhiên khuỵu xuống.
Cô mất thăng bằng.
Manhthuong từ phía sau lập tức giữ lấy vai cô.
“Đứng vững.”

“Tôi không sao.”

“Đừng cố.”

“Tôi nói tôi không sao.”

Anh nhìn cô.
“Cô luôn nói vậy à?”

“Ừ.”

“Vậy chắc cô rất hay có chuyện.”

Trình Ca không đáp.
Cô lại cúi xuống đỡ người bị thương.
Nhưng chỉ vài bước sau, chân cô trượt.

Lần này Manhthuong giữ thẳng eo cô.
Khoảng cách giữa hai người đột nhiên rất gần.
Gần đến mức Trình Ca có thể nghe thấy tiếng thở của anh giữa tiếng gió.

Anh nói:
“Đừng nhìn xuống.”

“Tôi đang nhìn đường.”

“Đường không còn ở đó.”

Cô ngẩng lên.
Anh nhìn thẳng vào cô.
“Nhìn tôi.”

Trình Ca khựng lại.
Không hiểu vì sao.
Chỉ một câu rất đơn giản.
Nhưng trong đêm tối mịt mù ấy, nó giống như một mệnh lệnh khiến người ta bình tĩnh lại.

Cô nhìn anh.
Manhthuong nói:
“Bước theo tôi.”

Một bước.
Rồi một bước nữa.
Trình Ca không nhìn xuống.
Cô chỉ nhìn bóng lưng anh.
Không biết từ lúc nào, tiếng gió dường như nhỏ đi.

Khi trở lại trạm cứu hộ, đã gần một giờ sáng.
Người bị thương được đưa vào phòng y tế.
Mọi người bắt đầu bận rộn.

Trình Ca đứng ngoài cửa.
Áo khoác dính đầy bụi.
Tóc rối.
Mặt mũi lem đất.
Cô nhìn mình trong tấm kính.
Một người phụ nữ vốn luôn xuất hiện trên những trang tạp chí với vẻ hoàn hảo giờ trông chẳng khác gì một kẻ vừa bò ra từ sa mạc.

Cô bật cười.
“Đẹp thật.”

Một giọng nói phía sau:
“Xấu.”

Cô quay lại.
Manhthuong đang tháo găng tay.

“Anh không biết nói lời dễ nghe à?”

“Biết.”

“Ví dụ?”

“Cô còn sống.”

Trình Ca nhìn anh.
“Đó là lời dễ nghe?”

“Ở đây là vậy.”

Cô im lặng.
Một lúc sau, cô hỏi:
“Người kia thế nào?”

“Ổn.”

“Ba người?”

“Đều sống.”

Trình Ca thở ra.
Không hiểu vì sao, đến lúc ấy cô mới nhận ra mình đã nín thở rất lâu.

Manhthuong nhìn cô.
“Cảm ơn.”

Cô ngạc nhiên.
“Vì?”

“Đã giúp.”

“Không cần.”

“Vẫn phải cảm ơn.”

Trình Ca nhìn anh.
“Vậy anh định cảm ơn thế nào?”

Anh suy nghĩ vài giây.
“Cho cô ăn.”

Cô bật cười.
“Được.”

Nhà ăn của trạm cứu hộ nhỏ đến mức chỉ có một chiếc bàn dài.
Manhthuong đặt trước mặt cô một bát mì.
Không đẹp.
Không có thịt.
Chỉ có mì, một quả trứng và ít rau.

Trình Ca nhìn nó.
“Đây là gì?”

“Đồ ăn.”

“Tôi biết.”

“Vậy hỏi làm gì?”

“Anh nấu?”

“Ừ.”

“Anh biết nấu?”

“Biết.”

Cô cầm đũa.
Ăn một miếng.
Rất mặn.
Trình Ca im lặng.

Manhthuong ngồi đối diện.
“Không ngon?”

“Ngon.”

“Cô nói dối.”

“Ừ.”

Anh nhìn cô.
Cô cũng nhìn anh.
Sau đó cả hai cùng bật cười.

Nụ cười đầu tiên giữa họ không có tình yêu.
Không có rung động.
Chỉ là hai người xa lạ vừa cùng nhau đi qua một cơn bão, ngồi đối diện nhau lúc một giờ sáng, ăn một bát mì mặn đến mức không thể nuốt nổi.

Nhưng rất lâu về sau, Trình Ca vẫn nhớ.
Cô nhớ ánh đèn vàng.
Nhớ mùi khói bếp.
Nhớ đôi tay đầy vết thương của anh.

Nhớ người đàn ông ngồi đối diện mình, chẳng nói lời nào nhưng thỉnh thoảng lại nhìn ra cửa sổ.

Và cô không biết rằng,
Đêm ấy, Manhthuong cũng nhớ một điều.
Không phải khuôn mặt cô.
Không phải nụ cười.
Mà là câu cô nói trước khi bước vào bão.

“Tôi sợ sống một cuộc đời chẳng có gì để nhớ hơn.”

Anh đã nghe câu ấy rất nhiều lần trong đầu.
Bởi vì anh từng nói một câu gần giống như vậy.
Chỉ là từ rất lâu rồi.
Trước khi có một người chết trong vòng tay anh.

Trước khi anh rời thành phố.
Trước khi anh đến Vực Gió.
Trước khi anh tự nhủ rằng từ nay về sau
Không cứu người vì tình cảm.
Không giữ người vì thương hại.
Không yêu một người nếu biết mình không thể bảo vệ họ.

Anh tưởng mình đã làm được.
Cho đến khi Trình Ca xuất hiện.

Đêm gần sáng.
Trình Ca trở về phòng.
Cô mở ba lô.
Lấy máy ảnh ra.
Kiểm tra thẻ nhớ.
Vẫn còn.
Cô bật máy.
Màn hình hiện lên những bức ảnh cũ.

Thành phố.
Biển.
Những con người xa lạ.
Một đám cưới.
Một đứa trẻ.
Một người đàn ông đứng bên cửa sổ.
Cô lướt qua.
Rồi dừng lại.
Bức ảnh cuối cùng.
Là một người phụ nữ.
Không nhìn vào máy ảnh.
Đang khóc.

Trình Ca lập tức tắt máy.
Bàn tay cô run lên.
Cô ngồi xuống mép giường.
Ngoài kia, gió đã yếu hơn.
Nhưng trong căn phòng, có thứ gì đó vẫn chưa chịu lắng xuống.

Cô mở điện thoại.
Màn hình sáng lên.
Không có sóng.
Nhưng trong bộ nhớ có một tin nhắn chưa gửi.
Cô đã viết nó từ sáu tháng trước.

Chỉ có một câu:
“Nếu ngày đó tôi không chụp bức ảnh ấy, mọi chuyện có khác đi không?”

Trình Ca nhìn câu đó thật lâu.
Sau đó xóa.
Không phải lần đầu.
Nhưng cũng giống như những lần trước

Xóa xong vẫn nhớ.
Cô nằm xuống.
Nhắm mắt.

Một lúc sau, cô nghe tiếng bước chân ngoài hành lang.
Rất nhẹ.
Cô mở mắt.
Không biết vì sao lại đi đến cửa.

Mở ra.
Cuối hành lang, Manhthuong đang đứng một mình.
Anh cầm điện thoại vệ tinh.
Giọng rất thấp.
“Không.”

“Chuyện đó không liên quan đến cô ấy.”

Trình Ca đứng sau cánh cửa.
Anh không nhìn thấy cô.
“Không được để cô ấy biết.”

Im lặng.
Rồi Manhthuong nói:

“Nếu cô ấy đến đây vì bức ảnh…”

Anh dừng lại.
“Thì mọi chuyện sẽ không kết thúc ở Vực Gió.”

Trình Ca bất động.
Bức ảnh?

Anh đang nói về bức ảnh nào?

Cô định bước ra.
Nhưng Manhthuong đột nhiên quay đầu.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Không ai nói gì.
Một khoảng cách chỉ hơn mười mét.

Nhưng lần đầu tiên, Trình Ca nhận ra—
Ánh mắt của người đàn ông này không hề lạnh.
Nó chỉ là thứ gì đó đã bị đóng băng quá lâu.

Và trong khoảnh khắc ấy, cô hiểu một điều.
Manhthuong biết cô.

Hoặc ít nhất là, Anh biết lý do thật sự khiến cô đến đây.
Cô hỏi:
“Anh biết tôi?”

Anh không trả lời.
“Anh biết tôi là ai?”

Vẫn im lặng.
Trình Ca bước ra khỏi phòng.
Manhthuong.”

Anh nhìn cô.
“Anh đang giấu tôi chuyện gì?”

Ngoài trời, gió lại bắt đầu nổi lên.
Manhthuong nhìn cô rất lâu.
Cuối cùng anh nói:
“Ngày mai cô rời khỏi đây.”

“Vì sao?”

“Vì nơi này không dành cho cô.”

“Hay vì anh sợ tôi biết một chuyện gì đó?”

Anh không đáp.
Trình Ca tiến thêm một bước.
“Bức ảnh đó là gì?”

Lần này sắc mặt Manhthuong thay đổi.
Rất nhỏ.
Nhưng cô nhìn thấy.
Và ngay lúc ấy, Trình Ca biết

Cô đã chạm vào một bí mật.
Một bí mật có thể đã được chôn dưới Vực Gió rất nhiều năm.
Và có lẽ…
người đàn ông tên Manhthuong chính là người đứng giữa cô và bí mật ấy.


Hết chương2...🌸
 
🎥GIÓ ĐI QUA NƠI ANH ĐỨNG
Tác giả: Trình Ca
CHƯƠNG 2: ĐÊM BÃO


Cánh cửa vừa mở ra, gió đã đập thẳng vào mặt.
Trình Ca theo bản năng nhắm mắt.
Cát vụn quất lên da như những mũi kim nhỏ.

Trong chưa đầy mười giây, tóc cô rối tung, cổ áo bị gió kéo lệch, hơi thở cũng trở nên khó khăn.
Cô đưa tay kéo khóa áo cứu hộ lên tận cằm.

Phía trước, ManhThuong đã đi được gần hai mươi mét.
Anh không quay đầu.
Nhưng bước chân rất chậm.
Chậm vừa đủ để cô theo kịp.

Trình Ca chạy vài bước mới bắt được anh.
“Đội cứu hộ có bao nhiêu người?”

“Bốn.”

“Xe?”

“Một.”

“Liên lạc?”

“Mất từ tám phút trước.”

“Vì sao?”

“Bão từ phía Bắc tràn xuống, làm hỏng trạm phát sóng.”

Trình Ca nhìn màn đêm trước mặt.
Không nhìn thấy gì.
Chỉ có những luồng bụi liên tục quét ngang, ánh đèn trên xe cứu hộ phía sau lúc sáng lúc tối như đang hấp hối.

“Anh biết họ ở đâu không?”

“Biết.”

“Vậy tại sao không đi thẳng?”

“Địa hình thay đổi.”

“Thay đổi thế nào?”

ManhThuong dừng lại.
Anh dùng đèn pin chiếu xuống mặt đất.
Con đường đất trước mặt đã biến mất.
Một đoạn dốc mới hình thành sau trận mưa cách đây hai ngày, đất đá trượt xuống tạo thành một rãnh sâu.

“Đường này buổi sáng còn đi được.”
Anh nói.

“Bây giờ không còn.”

Trình Ca ngồi xổm xuống.
Cô nhìn những vết bánh xe mờ trên mặt đất.

“Xe đi qua đây?"

“Ừ.”

“Có ba bánh?”

ManhThuong nhìn cô.
“Cô nhìn ra?”

“Vết bánh bên trái sâu hơn.”
Cô đưa tay chỉ.

“Xe chở nặng.”
Anh im lặng vài giây.

“Không phải ba người.”

“Cái gì?”

“Trên xe có bốn.”

Trình Ca ngẩng đầu.
“Anh vừa nói bốn người.”

“Ừ.”

“Vậy sao lại là ba?”

“Vì một người xuống xe trước khi mất liên lạc.”

“Anh biết?”

“Biết.”

“Người đó là ai?”

“Lái xe.”

Cô cau mày.
“Vậy ba người còn lại…”

“Đang mắc kẹt.”

Anh đứng lên.
“Đi.”

Trình Ca lập tức đứng dậy.
Hai người men theo sườn núi.
Gió càng lúc càng mạnh.
Có những thời điểm Trình Ca gần như không thể nhìn thấy bàn chân mình.

Cô phải nắm lấy dây đeo ba lô, cúi thấp người, bước từng bước.
ManhThuong đi phía trước.
Thỉnh thoảng anh quay lại.
Không hỏi cô có ổn không.
Chỉ nhìn.

Nếu cô chậm, anh chậm theo.
Nếu cô dừng, anh dừng.
Một người như vậy không nói những lời khiến người khác cảm động.
Nhưng từng hành động đều khiến người ta không thể không để ý.

Sau khoảng hai mươi phút, Trình Ca nhìn thấy ánh sáng.
Rất yếu.
Một chấm sáng màu vàng nằm dưới chân núi.
“Ở đó?”

“Ừ.”

“Xe?”

“Có thể.”

Họ đi nhanh hơn.
Nhưng vừa đến gần, ManhThuong đột nhiên đưa tay chắn trước người cô.
“Đứng đây.”

Trình Ca nhìn anh.
“Có gì?”

“Đá lở.”

Anh chỉ lên vách núi.
Những viên đá nhỏ đang lăn xuống.
Một viên.
Rồi hai viên.
Sau đó là cả một mảng đất.
ManhThuong kéo Trình Ca lùi lại.

Ầm!

Đất đá đổ xuống.
Âm thanh bị gió nuốt mất một nửa.
Trình Ca đứng sau lưng anh.
Lòng bàn tay anh vẫn nắm cổ tay cô.
Rất chặt.
Cô nhìn xuống.
Bàn tay anh đầy vết xước.
Có một vết sẹo cũ chạy ngang mu bàn tay.

Cô không hiểu sao lại hỏi:
“Anh bị thương à?”

“Không.”

“Đây là gì?”

“Vết cũ.”

“Do cứu người?”

“Ừ.”

“Cứu được không?”

Anh không trả lời.
Trình Ca hiểu.
Cô không hỏi nữa.
ManhThuong buông tay.
“Ở đây.”

“Còn anh?”

“Tôi đi xuống.”

“Không được.”

Anh nhìn cô.
“Cô đang ra lệnh cho tôi?”

“Không.”

“Vậy?”

“Đang nói chuyện với người đang có trách nhiệm đưa tôi về.”

Anh hơi nhướng mày.
“Cô nghĩ tôi có trách nhiệm với cô?”

“Anh đưa tôi ra ngoài.”

“Đó là lựa chọn của cô.”

“Nhưng anh cho tôi áo.”

“Áo cứu hộ.”

“Anh nắm tay tôi.”

“Đá rơi.”

“Anh chờ tôi.”

“Cô đi quá chậm.”

Trình Ca nhìn anh vài giây.
Sau đó gật đầu.
“Được.”

ManhThuong quay đi.
Cô nói sau lưng anh:

“Nhưng nếu anh chết, tôi không biết đường về.”

Anh không quay lại.
“Đừng lo.”

“Vì sao?”

“Người như tôi khó chết lắm.”

Trình Ca nhìn bóng anh khuất dần trong màn bụi.
Không hiểu vì sao câu nói ấy khiến cô bật cười.
Người đàn ông này đúng là rất tự tin.
Hoặc có lẽ…
Anh chỉ đang cố làm người khác yên tâm.

Hai mươi phút sau, ManhThuong trở lại.
Một người đàn ông được anh dìu bên cạnh.
Người kia bị thương ở chân.
Phía sau còn có hai người khác.
Một người bị rách trán.
Người cuối cùng gần như không thể tự đi.

Trình Ca lập tức chạy tới.
“Cần tôi làm gì?”

ManhThuong nhìn cô.
“Đưa người này lên.”

“Được.”

Cô cùng một thành viên cứu hộ đỡ người bị thương.
Đường trở về khó hơn lúc đi.
Gió đã chuyển hướng.
Bụi cát thổi ngang khiến mắt gần như không mở được.

Đến nửa đường, người đàn ông đang được Trình Ca đỡ đột nhiên khuỵu xuống.
Cô mất thăng bằng.
ManhThuong từ phía sau lập tức giữ lấy vai cô.
“Đứng vững.”

“Tôi không sao.”

“Đừng cố.”

“Tôi nói tôi không sao.”

Anh nhìn cô.
“Cô luôn nói vậy à?”

“Ừ.”

“Vậy chắc cô rất hay có chuyện.”

Trình Ca không đáp.
Cô lại cúi xuống đỡ người bị thương.
Nhưng chỉ vài bước sau, chân cô trượt.

Lần này ManhThuong giữ thẳng eo cô.
Khoảng cách giữa hai người đột nhiên rất gần.
Gần đến mức Trình Ca có thể nghe thấy tiếng thở của anh giữa tiếng gió.

Anh nói:
“Đừng nhìn xuống.”

“Tôi đang nhìn đường.”

“Đường không còn ở đó.”

Cô ngẩng lên.
Anh nhìn thẳng vào cô.
“Nhìn tôi.”

Trình Ca khựng lại.
Không hiểu vì sao.
Chỉ một câu rất đơn giản.
Nhưng trong đêm tối mịt mù ấy, nó giống như một mệnh lệnh khiến người ta bình tĩnh lại.

Cô nhìn anh.
ManhThuong nói:
“Bước theo tôi.”

Một bước.
Rồi một bước nữa.
Trình Ca không nhìn xuống.
Cô chỉ nhìn bóng lưng anh.
Không biết từ lúc nào, tiếng gió dường như nhỏ đi.

Khi trở lại trạm cứu hộ, đã gần một giờ sáng.
Người bị thương được đưa vào phòng y tế.
Mọi người bắt đầu bận rộn.

Trình Ca đứng ngoài cửa.
Áo khoác dính đầy bụi.
Tóc rối.
Mặt mũi lem đất.
Cô nhìn mình trong tấm kính.
Một người phụ nữ vốn luôn xuất hiện trên những trang tạp chí với vẻ hoàn hảo giờ trông chẳng khác gì một kẻ vừa bò ra từ sa mạc.

Cô bật cười.
“Đẹp thật.”

Một giọng nói phía sau:
“Xấu.”

Cô quay lại.
ManhThuong đang tháo găng tay.

“Anh không biết nói lời dễ nghe à?”

“Biết.”

“Ví dụ?”

“Cô còn sống.”

Trình Ca nhìn anh.
“Đó là lời dễ nghe?”

“Ở đây là vậy.”

Cô im lặng.
Một lúc sau, cô hỏi:
“Người kia thế nào?”

“Ổn.”

“Ba người?”

“Đều sống.”

Trình Ca thở ra.
Không hiểu vì sao, đến lúc ấy cô mới nhận ra mình đã nín thở rất lâu.

ManhThuong nhìn cô.
“Cảm ơn.”

Cô ngạc nhiên.
“Vì?”

“Đã giúp.”

“Không cần.”

“Vẫn phải cảm ơn.”

Trình Ca nhìn anh.
“Vậy anh định cảm ơn thế nào?”

Anh suy nghĩ vài giây.
“Cho cô ăn.”

Cô bật cười.
“Được.”

Nhà ăn của trạm cứu hộ nhỏ đến mức chỉ có một chiếc bàn dài.
ManhThuong đặt trước mặt cô một bát mì.
Không đẹp.
Không có thịt.
Chỉ có mì, một quả trứng và ít rau.

Trình Ca nhìn nó.
“Đây là gì?”

“Đồ ăn.”

“Tôi biết.”

“Vậy hỏi làm gì?”

“Anh nấu?”

“Ừ.”

“Anh biết nấu?”

“Biết.”

Cô cầm đũa.
Ăn một miếng.
Rất mặn.
Trình Ca im lặng.

ManhThuong ngồi đối diện.
“Không ngon?”

“Ngon.”

“Cô nói dối.”

“Ừ.”

Anh nhìn cô.
Cô cũng nhìn anh.
Sau đó cả hai cùng bật cười.

Nụ cười đầu tiên giữa họ không có tình yêu.
Không có rung động.
Chỉ là hai người xa lạ vừa cùng nhau đi qua một cơn bão, ngồi đối diện nhau lúc một giờ sáng, ăn một bát mì mặn đến mức không thể nuốt nổi.

Nhưng rất lâu về sau, Trình Ca vẫn nhớ.
Cô nhớ ánh đèn vàng.
Nhớ mùi khói bếp.
Nhớ đôi tay đầy vết thương của anh.

Nhớ người đàn ông ngồi đối diện mình, chẳng nói lời nào nhưng thỉnh thoảng lại nhìn ra cửa sổ.

Và cô không biết rằng,
Đêm ấy, ManhThuong cũng nhớ một điều.
Không phải khuôn mặt cô.
Không phải nụ cười.
Mà là câu cô nói trước khi bước vào bão.

“Tôi sợ sống một cuộc đời chẳng có gì để nhớ hơn.”

Anh đã nghe câu ấy rất nhiều lần trong đầu.
Bởi vì anh từng nói một câu gần giống như vậy.
Chỉ là từ rất lâu rồi.
Trước khi có một người chết trong vòng tay anh.

Trước khi anh rời thành phố.
Trước khi anh đến Vực Gió.
Trước khi anh tự nhủ rằng từ nay về sau
Không cứu người vì tình cảm.
Không giữ người vì thương hại.
Không yêu một người nếu biết mình không thể bảo vệ họ.

Anh tưởng mình đã làm được.
Cho đến khi Trình Ca xuất hiện.

Đêm gần sáng.
Trình Ca trở về phòng.
Cô mở ba lô.
Lấy máy ảnh ra.
Kiểm tra thẻ nhớ.
Vẫn còn.
Cô bật máy.
Màn hình hiện lên những bức ảnh cũ.

Thành phố.
Biển.
Những con người xa lạ.
Một đám cưới.
Một đứa trẻ.
Một người đàn ông đứng bên cửa sổ.
Cô lướt qua.
Rồi dừng lại.
Bức ảnh cuối cùng.
Là một người phụ nữ.
Không nhìn vào máy ảnh.
Đang khóc.

Trình Ca lập tức tắt máy.
Bàn tay cô run lên.
Cô ngồi xuống mép giường.
Ngoài kia, gió đã yếu hơn.
Nhưng trong căn phòng, có thứ gì đó vẫn chưa chịu lắng xuống.

Cô mở điện thoại.
Màn hình sáng lên.
Không có sóng.
Nhưng trong bộ nhớ có một tin nhắn chưa gửi.
Cô đã viết nó từ sáu tháng trước.

Chỉ có một câu:
“Nếu ngày đó tôi không chụp bức ảnh ấy, mọi chuyện có khác đi không?”

Trình Ca nhìn câu đó thật lâu.
Sau đó xóa.
Không phải lần đầu.
Nhưng cũng giống như những lần trước

Xóa xong vẫn nhớ.
Cô nằm xuống.
Nhắm mắt.

Một lúc sau, cô nghe tiếng bước chân ngoài hành lang.
Rất nhẹ.
Cô mở mắt.
Không biết vì sao lại đi đến cửa.

Mở ra.
Cuối hành lang, ManhThuong đang đứng một mình.
Anh cầm điện thoại vệ tinh.
Giọng rất thấp.
“Không.”

“Chuyện đó không liên quan đến cô ấy.”

Trình Ca đứng sau cánh cửa.
Anh không nhìn thấy cô.
“Không được để cô ấy biết.”

Im lặng.
Rồi ManhThuong nói:

“Nếu cô ấy đến đây vì bức ảnh…”

Anh dừng lại.
“Thì mọi chuyện sẽ không kết thúc ở Vực Gió.”

Trình Ca bất động.
Bức ảnh?

Anh đang nói về bức ảnh nào?

Cô định bước ra.
Nhưng ManhThuong đột nhiên quay đầu.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Không ai nói gì.
Một khoảng cách chỉ hơn mười mét.

Nhưng lần đầu tiên, Trình Ca nhận ra—
Ánh mắt của người đàn ông này không hề lạnh.
Nó chỉ là thứ gì đó đã bị đóng băng quá lâu.

Và trong khoảnh khắc ấy, cô hiểu một điều.
ManhThuong biết cô.

Hoặc ít nhất là, Anh biết lý do thật sự khiến cô đến đây.
Cô hỏi:
“Anh biết tôi?”

Anh không trả lời.
“Anh biết tôi là ai?”

Vẫn im lặng.
Trình Ca bước ra khỏi phòng.
“ManhThuong.”

Anh nhìn cô.
“Anh đang giấu tôi chuyện gì?”

Ngoài trời, gió lại bắt đầu nổi lên.
ManhThuong nhìn cô rất lâu.
Cuối cùng anh nói:
“Ngày mai cô rời khỏi đây.”

“Vì sao?”

“Vì nơi này không dành cho cô.”

“Hay vì anh sợ tôi biết một chuyện gì đó?”

Anh không đáp.
Trình Ca tiến thêm một bước.
“Bức ảnh đó là gì?”

Lần này sắc mặt ManhThuong thay đổi.
Rất nhỏ.
Nhưng cô nhìn thấy.
Và ngay lúc ấy, Trình Ca biết

Cô đã chạm vào một bí mật.
Một bí mật có thể đã được chôn dưới Vực Gió rất nhiều năm.
Và có lẽ…
người đàn ông tên ManhThuong chính là người đứng giữa cô và bí mật ấy.


Hết chương2...🌸
Em định đè bẹp mạnh thường bằng thân hình tạ rưỡi của mình à?
 
🎥GIÓ ĐI QUA NƠI ANH ĐỨNG
Tác giả: Trình Ca
CHƯƠNG 3: ĐỪNG NHÌN ANH NHƯ THẾ


Trình Ca đứng giữa hành lang rất lâu.
Manhthuong cũng không nói gì.
Ánh đèn trên đầu chập chờn vì điện yếu, lúc sáng lúc tối, khiến gương mặt anh khi rõ khi mờ.

Cô nhìn anh.
Anh nhìn cô.
Hai người giống như đang đứng ở hai đầu của một sợi dây vô hình, chỉ cần một người tiến thêm một bước, mọi thứ sẽ đứt.

Cuối cùng, Manhthuong quay mặt đi.
“Về phòng.”

“Không.”

“Trình Ca.”

“Anh biết tôi.”

“Không.”

“Anh vừa nói dối.”

Anh im lặng.
Cô bước tới.
Một bước.
Hai bước.
Đến khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy một cánh tay.
“Anh biết tôi đến đây vì cái gì.”

“Không.”

“Anh biết bức ảnh.”

“Không.”

“Anh còn biết người trong bức ảnh.”

Lần này anh không trả lời.
Trình Ca nhìn thẳng vào mắt anh.
“Đúng không?”

Manhthuong vẫn im lặng.

Cô bật cười.
Một nụ cười rất nhạt.
“Anh biết không, anh có một khuyết điểm.”

“Gì?”

“Không biết nói dối.”

“Cô mới gặp tôi một ngày.”

“Nhưng tôi làm nghề nhìn người.”

“Cô làm nghề chụp ảnh.”

“Chụp ảnh cũng phải nhìn người.”

Anh nhìn cô.
“Vậy cô nhìn thấy gì?”

Trình Ca không trả lời ngay.
Cô nhìn đôi mắt anh.
Rồi nhìn xuống đôi tay.
Những ngón tay có vết chai, vài vết sẹo cũ, móng tay sạch nhưng không được chăm sóc cầu kỳ.

Một người thường xuyên làm việc ngoài trời.
Một người quen với việc tự mình xử lý mọi thứ.
Một người không thích bị người khác nhìn thấu.

Cô nói:
“Anh rất sợ.”

Manhthuong hơi khựng lại.
“Sợ cái gì?”

“Sợ tôi biết sự thật.”

Anh nhìn cô vài giây.
Sau đó bất ngờ bước tới.
Trình Ca theo bản năng lùi lại.
Lưng cô chạm vào tường.
Anh dừng ngay trước mặt cô.
Khoảng cách quá gần.
Gần đến mức cô có thể cảm nhận hơi ấm từ người anh giữa hành lang lạnh ngắt.

Manhthuong chống một tay lên tường, ngay cạnh vai cô.
“Đừng điều tra chuyện này.”

Giọng anh rất thấp.
Trình Ca ngẩng đầu.
“Anh đang đe dọa tôi?”

“Đang cảnh báo.”

“Khác nhau à?”

“Rất khác.”

“Vậy nếu tôi không nghe?”

Ánh mắt anh tối xuống.
“Cô sẽ gặp nguy hiểm.”

“Còn anh?”

“Tôi thì không.”

“Anh nghĩ mình bất tử?”

“Không.”

“Vậy tại sao cứ nói như thể anh không sợ?”

Anh im lặng.
Trình Ca nhìn anh.
Rất gần.
Gần đến mức cô nhận ra mắt anh không hoàn toàn đen như cô tưởng.
Có một vòng màu nâu rất nhạt quanh đồng tử.
Cô bất giác đưa tay.

Ngón tay còn chưa chạm đến mặt anh, cổ tay đã bị anh giữ lại.
Không mạnh.
Nhưng đủ chắc.

“Đừng.”

Trình Ca nhìn bàn tay anh đang giữ cổ tay mình.
“Vì sao?”

“Vì tôi không thích.”

“Anh không thích bị chạm?”

“Không.”

“Hay không thích tôi chạm?”

Anh không trả lời.
Cô ngước lên.
Manhthuong.”

“Ừ.”

“Anh đang căng thẳng.”

“Không.”

“Lại nói dối.”

Anh nhìn cô.
Một lúc lâu.
Rồi buông tay.
“Đi ngủ.”

Anh quay người.
Trình Ca đứng sau lưng anh.
Không hiểu vì sao trong lòng lại có một cảm giác rất kỳ lạ.
Không phải sợ.
Cũng chưa phải thích.
Chỉ là…
Cô muốn biết người đàn ông này rốt cuộc đã trải qua chuyện gì.

Sáng hôm sau, Trình Ca tỉnh dậy vì tiếng mưa.
Mưa ở Vực Gió rất hiếm.
Nhưng một khi xuất hiện, nó đến dữ dội.

Cô kéo rèm.
Bầu trời xám xịt.
Những giọt nước đập vào cửa kính.
Bên ngoài, Manhthuong đang kiểm tra một chiếc xe địa hình.
Áo phông màu đen dính sát vào người vì nước mưa.
Anh cúi người dưới nắp capo, cánh tay lộ ra những đường cơ săn chắc.

Trình Ca đứng nhìn vài giây.
Sau đó tự hỏi:
Mình đang nhìn gì vậy?
Cô lập tức kéo rèm.
Năm phút sau lại mở ra.
Anh vẫn ở đó.
Cô lại đóng.
Mười phút sau—
Mở.

Manhthuong ngẩng đầu.
Hai người nhìn nhau qua cửa kính.
Anh không nói gì.
Trình Ca cũng không.
Nhưng cô nhìn thấy khóe môi anh hơi cong lên.

Cô lập tức kéo rèm.

“Đồ điên.”
Cô tự nói.

Không biết đang mắng anh hay mắng mình.
Đến trưa, mưa vẫn chưa dứt.
Trình Ca xuống nhà ăn.
Manhthuong đang ngồi ở góc bàn, trước mặt là một bản đồ địa hình.

Cô kéo ghế ngồi đối diện.
Anh ngước mắt.
“Cô chưa đi?”

“Anh muốn tôi đi?”

“Ừ.”

“Vậy tôi càng không đi.”

Anh nhìn cô.
“Trẻ con à?”

“Có thể.”

“Bướng.”

“Anh mới biết?”

“Biết từ hôm qua.”

Trình Ca cười.
“Vậy anh còn giữ tôi lại làm gì?”

“Không giữ.”

“Nhưng tôi vẫn ở đây.”

“Đó là vấn đề của cô.”

Cô nhìn bản đồ.
“Anh tìm gì?”

“Đường vào phía Bắc.”

“Để làm gì?”

“Có một nhóm người mất liên lạc.”

“Lại cứu người?”

“Ừ.”

“Anh lúc nào cũng cứu người?”

“Cô có vấn đề gì với việc đó?”

“Không.”
Cô chống cằm.

“Chỉ tò mò.”

“Gì?”

“Người như anh nếu cứu được tất cả mọi người…”
Cô dừng lại.

“Có ai cứu anh không?”

Bàn tay anh đang giữ bút khựng lại.
Chỉ một giây.
Nhưng Trình Ca nhìn thấy.
Manhthuong gấp bản đồ.
“Không cần.”

“Anh chưa trả lời.”

“Không có gì để trả lời.”

“Vậy coi như tôi hỏi sai.”

Cô đứng dậy.
Đi được hai bước, anh gọi:
“Trình Ca.”

Cô quay lại.
“Gì?”

Anh nhìn cô.
“Chiều nay đi với tôi.”

Cô ngẩn người.
“Đi đâu?”

“Chỗ bức ảnh.”

Tim cô đập mạnh.
“Anh biết?”

“Ừ.”

“Người trong đó…”

“Là người tôi từng cứu.”

Cô nhìn anh.
“Còn sống không?”

Anh im lặng.
Một khoảng im lặng dài.
Cuối cùng:
“Không.”

Buổi chiều, mưa tạnh.
Manhthuong lái xe đưa cô đi.
Con đường phía Bắc chạy men theo vách núi.
Hai bên là những bụi cây thấp và đá đen.

Trình Ca ngồi bên ghế phụ, máy ảnh đặt trên đùi.
“Anh biết bức ảnh từ đâu?”

“Có người gửi cho tôi.”

“Ai?”

“Không biết.”

“Không biết mà anh vẫn tin?”

“Không tin.”

“Vậy tại sao đưa tôi đến?”

“Vì tôi muốn biết cô biết bao nhiêu.”

Trình Ca nhìn anh.
“Anh đang lợi dụng tôi.”

“Có thể.”

“Thẳng thắn thật.”

“Cô thích người nói dối?”

“Không.”

“Vậy được.”

Cô cười.
“Anh đúng là không biết nói chuyện.”

“Cô cũng không cần nói chuyện với tôi.”

“Nhưng tôi muốn.”

Anh nhìn thẳng phía trước.
“Vì sao?”

“Không biết.”
Câu trả lời rất nhẹ.

Nhưng lần này Manhthuong không nói gì nữa.
Xe dừng trước một vách núi.
Phía dưới là một thung lũng hẹp.
Manhthuong xuống xe.
Trình Ca đi theo.
Anh dẫn cô đến một phiến đá lớn.
“Ở đây.”

Cô nhìn quanh.
Không có gì.
Chỉ có đá.
Gió.
Và một cây khô đã chết.

“Bức ảnh được chụp ở đây?”

“Ừ.”

“Anh ở trong ảnh?”

“Không.”

“Người trong ảnh?”

“Cũng không.”

Trình Ca cau mày.
“Vậy ai?”

Manhthuong nhìn xuống thung lũng.
“Em gái tôi.”

Cô sững lại.
“Anh có em gái?”

“Có.”

“Cô ấy…”

“Chết rồi.”

Gió thổi qua.
Trình Ca không nói gì nữa.
Một lúc sau, cô khẽ hỏi:
“Bức ảnh là của cô ấy?”

“Không.”

“Vậy tại sao anh biết?”

“Vì người chụp bức ảnh đó…”

Anh dừng lại.
“Là cô.”

Trình Ca đứng chết lặng.
Máy ảnh trên tay gần như rơi xuống.
“Không thể.”

“Cô không nhớ?”

“Không.”

“Cô đã từng đến đây.”

“Không.”

“Ba năm trước.”

Trình Ca lắc đầu.
“Không thể.”

Manhthuong nhìn cô.
“Cô từng đến Vực Gió.”

Cô nhìn anh.
Trong đầu đột nhiên xuất hiện một mảnh ký ức.
Một con đường.
Một chiếc xe.
Một cô bé đứng giữa gió.
Một chiếc váy màu trắng.
Và một giọng nói:

“Chị ơi, chụp cho em một tấm được không?”

Trình Ca lùi lại.
Máy ảnh rơi xuống đất.
Cô ôm đầu.

“Không…”

Manhthuong bước tới.
“Trình Ca.”

“Đừng.”

“Nhìn tôi.”

“Đừng chạm vào tôi.”

Cô lùi thêm.
Chân vấp vào đá.
Cả người mất thăng bằng.
Manhthuong lập tức đưa tay kéo cô lại.
Trình Ca đập vào ngực anh.
Mùi mưa, mùi đất và hơi ấm trên cơ thể anh bao phủ lấy cô.

Cô cứng người.
Anh cũng bất động.
Hai người ở rất gần nhau.
Không ai nói gì.
Trình Ca nghe thấy nhịp tim anh.
Rất rõ.
Thình thịch.
Thình thịch.
Không hiểu vì sao, nhịp tim ấy khiến cô bình tĩnh hơn.

Manhthuong cúi xuống nhìn cô.
“Đừng cố nhớ.”

“Nhưng tôi phải nhớ.”

“Không.”

“Vì sao?”

“Vì có những chuyện nhớ lại không khiến người ta nhẹ lòng.”

Trình Ca ngẩng đầu.
“Còn anh?”

“Gì?”

“Anh nhớ hết?”

“Ừ.”

“Vậy anh có nhẹ lòng không?”

Anh nhìn cô.
“Không.”

Cô im lặng.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức chỉ cần cô nhích thêm một chút—
Môi họ có thể chạm nhau.

Nhưng Manhthuong chủ động lùi lại.
Anh nhặt máy ảnh lên.
“Về thôi.”

Trình Ca nhìn bóng lưng anh.
Manhthuong.”

Anh dừng.
“Anh sợ tôi nhớ lại chuyện gì?”

Anh không quay đầu.
Rất lâu sau mới nói:
“Ngày cô chụp bức ảnh đó…”

Anh nhìn về phía thung lũng.
“Em gái tôi vẫn còn sống.”

Trình Ca sững người.
“Vậy tại sao cô ấy chết?”

Manhthuong nhắm mắt.
“Vì sau khi bức ảnh được chụp…”

Anh mở mắt.
“Có người bắt cô ấy đi.”

Gió lại nổi lên.
Trình Ca đứng giữa thung lũng.
Cô bỗng hiểu—
Câu chuyện cô tưởng mình đã quên không phải một ký ức đơn thuần.
Nó là một cái nút thắt.
Và cô chính là người đã cầm đầu sợi dây.

Còn Manhthuong
là người đã đứng ở đầu kia suốt ba năm.
Chờ cô quay lại.

Đêm đó, Trình Ca không ngủ.
Cô ngồi bên cửa sổ, mở từng thư mục cũ trong máy ảnh.
Một tấm.
Hai tấm.
Ba tấm.
Cho đến khi cô nhìn thấy một bức ảnh mà mình chưa từng nhớ đã chụp.

Một cô bé đứng giữa gió.
Tóc bay tung.
Nụ cười rất sáng.
Phía sau cô bé là một người đàn ông trẻ tuổi.
Manhthuong.

Nhưng điều khiến Trình Ca lạnh sống lưng không phải là anh.
Mà là người đứng phía xa.
Một người đàn ông mặc áo khoác màu xám.
Gương mặt bị khuất.
Trên tay ông ta…
là một khẩu súng.

Trình Ca phóng to bức ảnh.
Tim đập mạnh.
Ngay góc ảnh có một chiếc xe màu đen.
Biển số xe chỉ nhìn thấy ba ký tự cuối.
936.

Cô lập tức nhớ ra.
Ba năm trước.
Đêm cô rời Vực Gió.
Cô đã nhìn thấy chiếc xe ấy.

Và người lái xe…
đã nói với cô một câu.
Một câu mà cô tưởng mình đã quên.

“Cô gái, nếu cô còn muốn sống thì đừng bao giờ quay lại nơi này.”

Trình Ca ngẩng đầu.
Ngoài cửa sổ, Manhthuong đang đứng dưới sân.
Như thể anh biết cô đã nhớ ra.
Anh nhìn lên cửa sổ phòng cô.
Hai người nhìn nhau.
Không ai nói.
Nhưng Trình Ca biết.
Từ đêm nay—
Cô không còn là người ngoài cuộc nữa.

Cô đã quay lại Vực Gió.
Và lần này…
Manhthuong sẽ không để cô rời đi một mình.

Hết chương3...🌸
 

Có thể bạn quan tâm

Top