CHƯƠNG VII (tiếp)
Khi trở lại, ông mỉm cười niềm nở, hai tay thoăn thoắt đảo bộ bài một cách điêu luyện.
"
Tới đây! Tới đây!" ông gọi.
Người đàn bà đi theo ông già. Ông ngồi xổm trước mặt Glanton và nói với gã bằng giọng rất khẽ. Rồi ông quay sang nhìn người đàn bà, xào bộ bài trong tay, đứng dậy nắm lấy tay bà, dẫn bà đi khỏi ánh lửa một quãng rồi đặt bà ngồi quay mặt vào màn đêm. Bà ta vuốt váy xuống, ngồi ngay ngắn và ông lão lấy từ trong áo ra một chiếc khăn tay rồi dùng nó bịt mắt bà lại.
"
Được rồi," ông cất tiếng gọi. "
Bà thấy gì không?"
"
Không."
"
Không có gì à?"
"
Không có gì," người đàn bà đáp.
"
Được rồi," ông lão nói.
Ông quay người lại, cầm bộ bài trong tay rồi bước về phía Glanton. Người đàn bà ngồi bất động như một phiến đá.
Glanton khẽ xua tay.
"
Cho mấy thằng dưới trướng tôi trước."
Ông lão quay lại.
Gã Jackson đen đang ngồi xổm bên đống lửa quan sát. Khi ông lão xòe bộ bài thành hình cánh quạt, gã đứng dậy bước tới. Ông lão ngước nhìn gã. Ông khép bộ bài lại rồi lại xòe ra một lần nữa và đưa bàn tay trái lướt nhẹ phía trên những lá bài như đang làm một nghi thức và rồi ông chìa bộ bài ra. Jackson rút một lá và gã cúi xuống nhìn lá bài trong tay.
"
Được rồi," ông lão nói. "
Được rồi."
Ông đưa ngón trỏ lên đôi môi gầy, ra hiệu mọi người phải im lặng và ông cầm lá bài lên, giơ cao quá đầu và quay người lại, lá bài bật lên một tiếng tách khô khốc. Ông nhìn khắp những người đang ngồi quanh đống lửa, họ hút thuốc và dõi theo. Ông chầm chậm đưa cánh tay quét một vòng trước mặt, lá bài vẫn giơ ra. Trên lá bài là hình một gã khờ trong bộ áo hề Harlequin cùng một con mèo.
"
Là gã khờ!" ông cất tiếng gọi.
"
Là gã khờ," người đàn bà lặp lại.
Bà hơi ngẩng cằm lên rồi bà bắt đầu cất một giọng ngâm nga đều đều như hát.
Gã Jackson da đen vừa rút bài đứng lặng trang nghiêm, như một bị cáo đang chờ nghe lời buộc tội. Ánh mắt gã chậm rãi lướt qua từng người trong đoàn. Phán quan Holden ngồi ở phía đầu gió của đống lửa, để trần nửa người trên. Ông ta hiện lên như một vị thần khổng lồ, trắng nhợt. Khi ánh mắt của Jackson chạm đến mình, Phán quan mỉm cười. Người đàn bà ngừng hát và ngọn lửa bị gió cuốn rạp xuống.
"
Ai? Ai thế?" ông lão cất tiếng gọi.
Người đàn bà ngập ngừng.
"
Gã da đen," bà đáp.
"
Là gã da đen!" ông lão hô lớn, vừa quay người vừa giơ cao lá bài.
Quần áo ông giật phần phật trong gió.
Người đàn bà lại cất giọng, lần này lớn hơn.
Còn Jackson da đen thì quay đầu nhìn những người đồng đội của mình.
"Bà ta nói gì vậy?"
Ông lão diễn trò đã quay người lại, cúi đầu chào nhè nhẹ trước những người ngồi quanh đống lửa.
"Bà ta nói gì thế? Tobin?"
Gã cựu linh mục lắc đầu.
"Tà thuật đấy, Nhọ Nồi à. Tà thuật. Đừng bận tâm đến mụ ta."
"Thế bà ta nói gì hả phán quan?"
Phán quan mỉm cười.
Suốt lúc nãy, ông ta vẫn dùng ngón tay cái lần bắt những sinh vật li ti đang ẩn trong những nếp da nhẵn thín không một sợi lông của mình. Giờ đây ông giơ một bàn tay lên, ngón cái và ngón trỏ khép lại thành một cử chỉ nom như đang ban phép lành. Rồi bất chợt ông ta búng một vật vô hình vào ngọn lửa trước mặt.
“Bà ta nói gì?"
"
Ta nghĩ bà ấy muốn nói rằng trong số phận của anh chứa đựng số phận của tất cả chúng ta."
"Thế số phận ấy là gì?"
Phán quan mỉm cười hiền hòa. Những nếp nhăn trên trán ông xếp thành từng gợn, khiến khuôn mặt ông thoáng giống đầu một con cá heo.
"Anh có phải tay nghiện rượu không, Nhọ Nồi?"
"Cũng chẳng hơn người khác bao nhiêu."
"
Ta nghĩ bà ấy muốn khuyên anh nên dè chừng con quỷ mang tên rượu. Một lời khuyên khôn ngoan đấy, anh thấy sao?"
"Thế thì cóc phải bói toán gì cả."
"
Chính xác. Vị cựu linh mục đây đã nói đúng."
Jackson da đen cau mày nhìn Phán quan.
Nhưng Phán quan chỉ hơi nghiêng người về phía gã.
"
Đừng nhăn vầng trán đen của anh với ta, bạn hiền. Rồi đến cuối cùng, mọi điều sẽ được tỏ lộ cho anh. Cũng như cho mọi người."
Những người ngồi quanh đống lửa dường như đều ngẫm nghĩ lời Phán quan nói.
Có vài người quay đầu nhìn Jackson. Gã đứng đó, lúng túng như một kẻ bất đắc dĩ bị đặt vào vị trí trung tâm của buổi lễ và cuối cùng gã lùi khỏi vùng sáng của đống lửa.
Ông lão diễn trò đứng dậy và ông lại xòe bộ bài thành hình cánh quạt, khẽ lướt chúng trước mặt, rồi chậm rãi đi men theo vòng ngoài của đám người, đưa những lá bài ra như thể chính chúng sẽ tự tìm lấy người mà mình thuộc về.
"
Ai? Ai tiếp đây?"
Ông thì thầm giữa họ nhưng không một ai thực lòng muốn rút.
Khi ông đến trước mặt Phán quan, Phán quan vẫn ngồi đó với một bàn tay xòe rộng trên cái bụng đồ sộ của mình, chỉ khẽ giơ một ngón tay lên. Rồi ông ta chỉ.
"
Cậu Blasarius trẻ tuổi đằng kia."
Ông lão diễn trò chớp mắt vẻ bối rối.
"Gì cơ?"
"
Thằng nhãi kia."
"
Cậu trai kia à..."
Ông lão thì thầm.
Ông chậm rãi đưa mắt nhìn quanh, cố ý làm ra vẻ huyền bí, cho đến khi ánh mắt dừng lại ở người mà Phán quan vừa nhắc đến. Ông bước qua đám lính đánh thuê, mỗi lúc một nhanh hơn. Ông dừng lại trước mặt thằng bé.
Ông ngồi xổm xuống, xòe bộ bài và nhịp nhàng quạt những lá bài qua lại bằng một động tác chậm rãi, đều đặn, giống hệt những cử chỉ ve vãn của một số loài chim trong mùa giao phối.
"
Cậu rút một lá đi, một lá thôi…"
Ông già khò khè nói.
Thằng bé nhìn ông rồi nhìn quanh những người đang ngồi bên đống lửa.
"
Phải, phải..."
Ông lão giục, chìa bộ bài ra. Thằng bé rút một lá. Nó chưa từng thấy loại bài ấy bao giờ, thế nhưng lá bài trong tay lại khiến nó có một cảm giác kỳ lạ như thể nó đã quen thuộc với mình từ rất lâu. Nó lật ngược lá bài và ngắm nhìn rồi lại lật nó trở về.
Ông lão diễn trò cầm lấy bàn tay của thằng bé, xoay lá bài để nó có thể nhìn rõ.
Rồi ông lấy lại lá bài, giơ cao lên.
"
Là lá Bốn Ly!" ông lớn tiếng xướng.
Người đàn bà ngẩng đầu. Bà trông như một hình nhân bị bịt mắt, bỗng được kéo thức dậy bằng một sợi dây vô hình.
"
Bốn Ly," bà cất tiếng.
Đôi vai bà khẽ chuyển động. Gió luồn qua quần áo và mái tóc bà.
“
Bà thấy ai vậy?" ông lão gọi.
"
Một chàng trai trẻ" bà đáp. "
Nam nhân trẻ nhất ở đây, một thiếu niên."
"
Một thiếu niên!" ông lão hô lớn.
Ông xoay lá bài cho tất cả mọi người cùng nhìn thấy.
Người đàn bà vẫn ngồi bất động như thế, tựa một nữ thần truyền sấm mù lòa, ngự giữa hai cột Boaz và Jachin, được khắc trên chính lá bài duy nhất trong bộ bài của ông lão mà không một ai trong bọn họ sẽ được nhìn thấy khi nó lật ngửa: hai cây cột là thật, lá bài là thật, còn nữ tiên tri thì giả dối đối với tất cả. Rồi bà bắt đầu cất giọng ngâm.
Phán quan cười, nhưng không một tiếng động. Ông ta hơi cúi người về phía trước, như để nhìn thằng nhóc rõ hơn.
Thằng bé nhìn Tobin, rồi nhìn sang David Brown, rồi nhìn cả Glanton. Nhưng chẳng ai trong bọn họ cười. Còn ông lão diễn trò bói vẫn quỳ trước mặt nó, dõi theo nó với một vẻ chăm chú kỳ lạ. Ông đưa mắt theo hướng nhìn của thằng bé, sang Phán quan, rồi lại quay về phía nó. Khi thằng bé cúi xuống nhìn, ông nở một nụ cười méo xệch.
"Cút xa tôi ra." Thằng nhóc nói.
Ông lão lại nghiêng một bên tai về phía nó. Một cử chỉ quá đỗi quen thuộc, đủ dùng với bất cứ thứ tiếng nào. Cái tai ấy đen sạm và méo mó, như thể vì bao lần chìa ra theo cách ấy mà đã phải hứng không biết bao cú tát, hoặc cũng có lẽ chính những lời người đời mang đến cho ông đã làm nó héo quắt từ lâu.
Thằng nhóc lại nói với ông lão một lần nữa.
Nhưng một người tên Tate, quê Kentucky, từng chiến đấu trong đội Biệt Kỵ binh của McCulloch, cũng như Tobin và vài người khác trong bọn, liền nghiêng người thì thầm điều gì đó với ông lão thầy bói rách rưới. Ông bèn đứng dậy, cúi đầu khe khẽ, rồi lặng lẽ bước đi. Người đàn bà đã thôi cất tiếng ngâm. Ông lão đứng giữa cơn gió đang giật mạnh áo quần. Đống lửa quất một dải lửa dài, nóng rực, bò sát mặt đất.
"
Ai? Ai tiếp đây?"
Ông cất tiếng gọi.
"
Sang thủ lĩnh đi." Phán quan lên tiếng.
Đôi mắt ông lão lập tức đi tìm Glanton. Gã vẫn ngồi nguyên đó.
Ông lão quay sang nhìn người đàn bà già. Bà vẫn ngồi tách khỏi mọi người, quay mặt về phía bóng tối. Thân hình bà khẽ lắc lư. Những mảnh áo rách bị gió giật phần phật, như thể chính bà đang lao đi cùng màn đêm.
Ông lão đưa một ngón tay lên môi.
Rồi dang hai tay ra, như muốn nói rằng mình không biết phải làm sao.
"Cứ xem cho thủ lĩnh đi." Phán quan rít lên.
Ông lão quay người và men theo vòng người ngồi quanh đống lửa, đến trước mặt Glanton, rồi ngồi xổm xuống, và ông nâng bộ bài lên bằng cả hai tay, xòe chúng ra dâng trước mặt gã. Nếu ông có nói gì, thì những lời ấy cũng đã bị gió giật mất, không ai nghe thấy. Glanton mỉm cười. Đôi mắt gã nheo lại trước những hạt cát rát buốt đang quất vào mặt. Gã đưa một bàn tay ra rồi khựng lại. Gã nhìn ông lão một lúc rồi rút một lá bài.
Ông lão khép bộ bài lại. Nhét nó vào trong áo. Rồi đưa tay định lấy lá bài từ tay Glanton. Có lẽ ông đã chạm vào nó, mà cũng có lẽ không. Lá bài biến mất dù một thoáng trước nó còn nằm trong tay Glanton nhưng thoáng sau đã không còn. Đôi mắt ông lão giật mạnh, đuổi theo hướng lá bài vừa lao vào màn đêm. Có lẽ Glanton đã kịp nhìn thấy mặt lá bài. Nếu vậy thì nó có ý nghĩa gì đối với hắn? Ông lão vươn tay về phía cõi hỗn mang trần trụi nằm ngoài quầng sáng của đống lửa. Nhưng vừa với tới, ông mất thăng bằng, chúi người về phía trước, đổ sầm lên Glanton. Trong một khoảnh khắc kỳ lạ, hai người quấn lấy nhau. Đôi tay già nua của ông lão vòng ôm lấy người thủ lĩnh, như thể ông đang cố kéo gã vào bộ ngực gầy guộc của mình để dỗ dành.
Glanton chửi thề rồi hất văng ông lão ra. Ngay đúng lúc ấy người đàn bà già bắt đầu cất tiếng ngâm.
Glanton đứng phắt dậy.
Người đàn bà ngửa cằm lên, lảm nhảm vào màn đêm như kẻ lên đồng.
"Dẹp mụ ấy đi." Glanton quát.
"Cỗ xe, cỗ xe lớn!" Bà già gào lên. "Lật ngược rồi! Đó chiếc xe tang! Lá bài của chiến tranh... của báo thù. Ta đã thấy nó... không còn bánh xe... trên một dòng sông tối đen..."
Glanton gọi bà ta và bà ta dừng lại như thể đã nghe thấy gã, nhưng không phải vậy. Bà ta dường như bắt được một mạch suy mới trong những lời tiên đoán của mình.
Cô gái đứng lặng bên rìa màn đêm đang gào rít, âm thầm làm dấu thánh.
Ông lão diễn trò vẫn còn quỳ đúng nơi mình vừa bị hất ngã.
"Mất rồi... mất rồi..." Ông thì thầm.
"Đó là một lời nguyền..." Mụ già thét lên. "Ôi cơn gió sao mà hung ác..."
"Nhân danh Chúa, mụ sẽ câm miệng ngay!" Glanton gầm lên, đồng thời rút khẩu súng lục.
"Cỗ xe chở đầy xác chết, chất đầy xương cốt. Còn chàng trai trẻ thì..."
Phán quan, đồ sộ tựa một thần linh cổ xưa, bước thẳng xuyên qua đống lửa. Những ngọn lửa nhả ông ta ra, như thể lửa vốn dĩ là nguyên tố tự nhiên của chính ông ta vậy. Ông ta giang tay ôm lấy Glanton. Có kẻ giật phăng tấm khăn bịt mắt khỏi mặt bà già. Cả bà lẫn ông lão đều bị xô đẩy, đánh đập rồi đuổi ra xa.
Đến khi cả đoàn lần lượt ngả lưng đi ngủ và đống lửa nhỏ kia vẫn gầm rú trong cơn cuồng phong như một sinh vật sống, thì bốn người nhà gánh diễn vẫn co cụm ngồi đó nơi rìa quầng sáng, giữa đống đồ nghề kỳ quái của mình. Họ lặng lẽ nhìn những ngọn lửa rách rưới bị gió cuốn đi như thể bị hút bởi một xoáy nước nào đó ngoài khoảng không hoang vu, một xoáy nước mà đối với nó, mọi sự di chuyển hay tính toán của con người đều trở nên vô nghĩa.