Lan năm nay 39 tuổi, nhưng trông trẻ hơn ít nhất bảy tám tuổi. Có lẽ vì sở hữu mặt baby như Midu, đôi mắt long lanh và mái tóc dài đen nhánh thường buộc gọn sau gáy. Dù đã ly hôn được sáu năm, thân hình cô vẫn giữ được sự đầy đặn quyến rũ: bộ ngực cao nhưng không quá khổ, eo thon, đôi chân dài nhờ thói quen tập yoga đều đặn mỗi sáng. Là giáo viên văn cấp ba, Lan luôn toát lên vẻ nghiêm khắc nhưng cũng rất dịu dàng – một người phụ nữ mạnh mẽ phải một mình gồng gánh cả gia đình sau khi chồng bỏ đi.
Tối hôm ấy, căn nhà nhỏ ở ngoại ô Cần Thơ vẫn như mọi ngày. Ánh đèn vàng ấm áp chiếu xuống bàn ăn đơn giản. Lan đang gắp miếng cá kho đậm đà vào chén thì khẽ liếc sang con trai ngồi đối diện.
Minh, 22 tuổi, cao 1m80, vai rộng, cơ bắp săn chắc nhờ tập gym. Khuôn mặt cậu không hề bớt non nớt, thay vào đó là vẻ chững chạc và kiên định hiếm thấy ở lứa tuổi này. Cậu không còn là thằng nhóc lười biếng, suốt ngày chơi game, bỏ học như trước nữa.
"Ăn đi con, đừng có ngồi nhìn điện thoại hoài," Lan nói, giọng nhẹ nhàng nhưng vẫn mang thói quen nghiêm khắc của một giáo viên.
Minh đặt điện thoại xuống, nhìn mẹ một lúc lâu. Ánh mắt cậu sâu hơn bình thường, không còn là ánh mắt của một đứa con trai ngây thơ. Lan cảm nhận được điều đó, nhưng cố giả vờ không để ý.
"Mẹ..." Minh lên tiếng, giọng trầm và nghiêm túc.
"Hmm?"
Minh hít một hơi thật sâu, hai tay siết chặt dưới gầm bàn. Cậu nhìn thẳng vào mắt mẹ:
"Từ nay về sau, con sẽ lo cho mẹ, bảo vệ mẹ, chăm sóc mẹ. Con không muốn mẹ phải vất vả một mình nữa."
Lan đang đưa thìa cơm lên miệng thì khựng lại. Cô ngẩng phắt lên, đôi mắt mở to vì ngạc nhiên. Một lúc sau, cô bật cười – nụ cười mang chút mỉa mai xen lẫn xót xa.
"Con nói gì lạ vậy Minh?. Mẹ tự lo được. Con còn trẻ, lo học hành và tương lai của con đi."
Minh lắc đầu, ánh mắt kiên định chưa từng có:
"Con nói thật mà mẹ. Sáu năm nay, từ ngày bố bỏ đi, mẹ vừa làm mẹ vừa làm cha, vừa dạy học vừa lo cơm nước, vừa lo tiền nhà tiền điện. Con thấy mẹ mệt lắm. Con không muốn mình mãi là gánh nặng cho mẹ. Con muốn… trở thành chỗ dựa cho mẹ."
Lan im lặng. Cô đặt đũa xuống, nhìn con trai thật lâu. Minh không còn là cậu bé hay cáu kỉnh, bỏ bê việc học nữa. Gần đây cậu thay đổi rõ rệt: dậy sớm tập gym, học hành chăm chỉ, thậm chí biết vào bếp nấu ăn.
Cô thở dài, giọng nhẹ nhưng đầy mệt mỏi:
"Ước gì con làm được như con nói. Nhưng mẹ không cần con phải hy sinh gì đâu. Mẹ chỉ mong con học hành đàng hoàng, có công việc ổn định, lập gia đình là mẹ mãn nguyện rồi."
Minh mỉm cười, ánh mắt ấm áp nhưng cũng rất quyết tâm:
"Con sẽ chứng minh cho mẹ thấy. Con sẽ là người đàn ông của mẹ"
Lan không trả lời, chỉ khẽ gật đầu. Nhưng trong lòng cô, cô không nghĩ nhiều nhưng vẫn một cảm giác lạ lùng bắt đầu len lỏi, vừa ấm áp, vừa hoang mang..
Tối hôm ấy, căn nhà nhỏ ở ngoại ô Cần Thơ vẫn như mọi ngày. Ánh đèn vàng ấm áp chiếu xuống bàn ăn đơn giản. Lan đang gắp miếng cá kho đậm đà vào chén thì khẽ liếc sang con trai ngồi đối diện.
Minh, 22 tuổi, cao 1m80, vai rộng, cơ bắp săn chắc nhờ tập gym. Khuôn mặt cậu không hề bớt non nớt, thay vào đó là vẻ chững chạc và kiên định hiếm thấy ở lứa tuổi này. Cậu không còn là thằng nhóc lười biếng, suốt ngày chơi game, bỏ học như trước nữa.
"Ăn đi con, đừng có ngồi nhìn điện thoại hoài," Lan nói, giọng nhẹ nhàng nhưng vẫn mang thói quen nghiêm khắc của một giáo viên.
Minh đặt điện thoại xuống, nhìn mẹ một lúc lâu. Ánh mắt cậu sâu hơn bình thường, không còn là ánh mắt của một đứa con trai ngây thơ. Lan cảm nhận được điều đó, nhưng cố giả vờ không để ý.
"Mẹ..." Minh lên tiếng, giọng trầm và nghiêm túc.
"Hmm?"
Minh hít một hơi thật sâu, hai tay siết chặt dưới gầm bàn. Cậu nhìn thẳng vào mắt mẹ:
"Từ nay về sau, con sẽ lo cho mẹ, bảo vệ mẹ, chăm sóc mẹ. Con không muốn mẹ phải vất vả một mình nữa."
Lan đang đưa thìa cơm lên miệng thì khựng lại. Cô ngẩng phắt lên, đôi mắt mở to vì ngạc nhiên. Một lúc sau, cô bật cười – nụ cười mang chút mỉa mai xen lẫn xót xa.
"Con nói gì lạ vậy Minh?. Mẹ tự lo được. Con còn trẻ, lo học hành và tương lai của con đi."
Minh lắc đầu, ánh mắt kiên định chưa từng có:
"Con nói thật mà mẹ. Sáu năm nay, từ ngày bố bỏ đi, mẹ vừa làm mẹ vừa làm cha, vừa dạy học vừa lo cơm nước, vừa lo tiền nhà tiền điện. Con thấy mẹ mệt lắm. Con không muốn mình mãi là gánh nặng cho mẹ. Con muốn… trở thành chỗ dựa cho mẹ."
Lan im lặng. Cô đặt đũa xuống, nhìn con trai thật lâu. Minh không còn là cậu bé hay cáu kỉnh, bỏ bê việc học nữa. Gần đây cậu thay đổi rõ rệt: dậy sớm tập gym, học hành chăm chỉ, thậm chí biết vào bếp nấu ăn.
Cô thở dài, giọng nhẹ nhưng đầy mệt mỏi:
"Ước gì con làm được như con nói. Nhưng mẹ không cần con phải hy sinh gì đâu. Mẹ chỉ mong con học hành đàng hoàng, có công việc ổn định, lập gia đình là mẹ mãn nguyện rồi."
Minh mỉm cười, ánh mắt ấm áp nhưng cũng rất quyết tâm:
"Con sẽ chứng minh cho mẹ thấy. Con sẽ là người đàn ông của mẹ"
Lan không trả lời, chỉ khẽ gật đầu. Nhưng trong lòng cô, cô không nghĩ nhiều nhưng vẫn một cảm giác lạ lùng bắt đầu len lỏi, vừa ấm áp, vừa hoang mang..
Sửa lần cuối: