



Tên Truyện《Gió Đi Qua Nơi Anh Đứng》
— Tác giả: Trình Ca, với hai nhân vật chính Trình Ca & Manhthuong.
Truyện này chỉ có trên xamvn của @ManhThuong 🫣




Nó qua chơi vân nứngluyên thuyên con cặt gì vậy Vân?
Đọc xong mà ko vodka là chặn cổ hết . Liệu hồn đấy😅luyên thuyên con cặt gì vậy Vân?
Nó qua chơi vân nứng
Em định đè bẹp mạnh thường bằng thân hình tạ rưỡi của mình à?🎥GIÓ ĐI QUA NƠI ANH ĐỨNG
Tác giả: Trình Ca
CHƯƠNG 2: ĐÊM BÃO
Cánh cửa vừa mở ra, gió đã đập thẳng vào mặt.
Trình Ca theo bản năng nhắm mắt.
Cát vụn quất lên da như những mũi kim nhỏ.
Trong chưa đầy mười giây, tóc cô rối tung, cổ áo bị gió kéo lệch, hơi thở cũng trở nên khó khăn.
Cô đưa tay kéo khóa áo cứu hộ lên tận cằm.
Phía trước, ManhThuong đã đi được gần hai mươi mét.
Anh không quay đầu.
Nhưng bước chân rất chậm.
Chậm vừa đủ để cô theo kịp.
Trình Ca chạy vài bước mới bắt được anh.
“Đội cứu hộ có bao nhiêu người?”
“Bốn.”
“Xe?”
“Một.”
“Liên lạc?”
“Mất từ tám phút trước.”
“Vì sao?”
“Bão từ phía Bắc tràn xuống, làm hỏng trạm phát sóng.”
Trình Ca nhìn màn đêm trước mặt.
Không nhìn thấy gì.
Chỉ có những luồng bụi liên tục quét ngang, ánh đèn trên xe cứu hộ phía sau lúc sáng lúc tối như đang hấp hối.
“Anh biết họ ở đâu không?”
“Biết.”
“Vậy tại sao không đi thẳng?”
“Địa hình thay đổi.”
“Thay đổi thế nào?”
ManhThuong dừng lại.
Anh dùng đèn pin chiếu xuống mặt đất.
Con đường đất trước mặt đã biến mất.
Một đoạn dốc mới hình thành sau trận mưa cách đây hai ngày, đất đá trượt xuống tạo thành một rãnh sâu.
“Đường này buổi sáng còn đi được.”
Anh nói.
“Bây giờ không còn.”
Trình Ca ngồi xổm xuống.
Cô nhìn những vết bánh xe mờ trên mặt đất.
“Xe đi qua đây?"
“Ừ.”
“Có ba bánh?”
ManhThuong nhìn cô.
“Cô nhìn ra?”
“Vết bánh bên trái sâu hơn.”
Cô đưa tay chỉ.
“Xe chở nặng.”
Anh im lặng vài giây.
“Không phải ba người.”
“Cái gì?”
“Trên xe có bốn.”
Trình Ca ngẩng đầu.
“Anh vừa nói bốn người.”
“Ừ.”
“Vậy sao lại là ba?”
“Vì một người xuống xe trước khi mất liên lạc.”
“Anh biết?”
“Biết.”
“Người đó là ai?”
“Lái xe.”
Cô cau mày.
“Vậy ba người còn lại…”
“Đang mắc kẹt.”
Anh đứng lên.
“Đi.”
Trình Ca lập tức đứng dậy.
Hai người men theo sườn núi.
Gió càng lúc càng mạnh.
Có những thời điểm Trình Ca gần như không thể nhìn thấy bàn chân mình.
Cô phải nắm lấy dây đeo ba lô, cúi thấp người, bước từng bước.
ManhThuong đi phía trước.
Thỉnh thoảng anh quay lại.
Không hỏi cô có ổn không.
Chỉ nhìn.
Nếu cô chậm, anh chậm theo.
Nếu cô dừng, anh dừng.
Một người như vậy không nói những lời khiến người khác cảm động.
Nhưng từng hành động đều khiến người ta không thể không để ý.
Sau khoảng hai mươi phút, Trình Ca nhìn thấy ánh sáng.
Rất yếu.
Một chấm sáng màu vàng nằm dưới chân núi.
“Ở đó?”
“Ừ.”
“Xe?”
“Có thể.”
Họ đi nhanh hơn.
Nhưng vừa đến gần, ManhThuong đột nhiên đưa tay chắn trước người cô.
“Đứng đây.”
Trình Ca nhìn anh.
“Có gì?”
“Đá lở.”
Anh chỉ lên vách núi.
Những viên đá nhỏ đang lăn xuống.
Một viên.
Rồi hai viên.
Sau đó là cả một mảng đất.
ManhThuong kéo Trình Ca lùi lại.
Ầm!
Đất đá đổ xuống.
Âm thanh bị gió nuốt mất một nửa.
Trình Ca đứng sau lưng anh.
Lòng bàn tay anh vẫn nắm cổ tay cô.
Rất chặt.
Cô nhìn xuống.
Bàn tay anh đầy vết xước.
Có một vết sẹo cũ chạy ngang mu bàn tay.
Cô không hiểu sao lại hỏi:
“Anh bị thương à?”
“Không.”
“Đây là gì?”
“Vết cũ.”
“Do cứu người?”
“Ừ.”
“Cứu được không?”
Anh không trả lời.
Trình Ca hiểu.
Cô không hỏi nữa.
ManhThuong buông tay.
“Ở đây.”
“Còn anh?”
“Tôi đi xuống.”
“Không được.”
Anh nhìn cô.
“Cô đang ra lệnh cho tôi?”
“Không.”
“Vậy?”
“Đang nói chuyện với người đang có trách nhiệm đưa tôi về.”
Anh hơi nhướng mày.
“Cô nghĩ tôi có trách nhiệm với cô?”
“Anh đưa tôi ra ngoài.”
“Đó là lựa chọn của cô.”
“Nhưng anh cho tôi áo.”
“Áo cứu hộ.”
“Anh nắm tay tôi.”
“Đá rơi.”
“Anh chờ tôi.”
“Cô đi quá chậm.”
Trình Ca nhìn anh vài giây.
Sau đó gật đầu.
“Được.”
ManhThuong quay đi.
Cô nói sau lưng anh:
“Nhưng nếu anh chết, tôi không biết đường về.”
Anh không quay lại.
“Đừng lo.”
“Vì sao?”
“Người như tôi khó chết lắm.”
Trình Ca nhìn bóng anh khuất dần trong màn bụi.
Không hiểu vì sao câu nói ấy khiến cô bật cười.
Người đàn ông này đúng là rất tự tin.
Hoặc có lẽ…
Anh chỉ đang cố làm người khác yên tâm.
Hai mươi phút sau, ManhThuong trở lại.
Một người đàn ông được anh dìu bên cạnh.
Người kia bị thương ở chân.
Phía sau còn có hai người khác.
Một người bị rách trán.
Người cuối cùng gần như không thể tự đi.
Trình Ca lập tức chạy tới.
“Cần tôi làm gì?”
ManhThuong nhìn cô.
“Đưa người này lên.”
“Được.”
Cô cùng một thành viên cứu hộ đỡ người bị thương.
Đường trở về khó hơn lúc đi.
Gió đã chuyển hướng.
Bụi cát thổi ngang khiến mắt gần như không mở được.
Đến nửa đường, người đàn ông đang được Trình Ca đỡ đột nhiên khuỵu xuống.
Cô mất thăng bằng.
ManhThuong từ phía sau lập tức giữ lấy vai cô.
“Đứng vững.”
“Tôi không sao.”
“Đừng cố.”
“Tôi nói tôi không sao.”
Anh nhìn cô.
“Cô luôn nói vậy à?”
“Ừ.”
“Vậy chắc cô rất hay có chuyện.”
Trình Ca không đáp.
Cô lại cúi xuống đỡ người bị thương.
Nhưng chỉ vài bước sau, chân cô trượt.
Lần này ManhThuong giữ thẳng eo cô.
Khoảng cách giữa hai người đột nhiên rất gần.
Gần đến mức Trình Ca có thể nghe thấy tiếng thở của anh giữa tiếng gió.
Anh nói:
“Đừng nhìn xuống.”
“Tôi đang nhìn đường.”
“Đường không còn ở đó.”
Cô ngẩng lên.
Anh nhìn thẳng vào cô.
“Nhìn tôi.”
Trình Ca khựng lại.
Không hiểu vì sao.
Chỉ một câu rất đơn giản.
Nhưng trong đêm tối mịt mù ấy, nó giống như một mệnh lệnh khiến người ta bình tĩnh lại.
Cô nhìn anh.
ManhThuong nói:
“Bước theo tôi.”
Một bước.
Rồi một bước nữa.
Trình Ca không nhìn xuống.
Cô chỉ nhìn bóng lưng anh.
Không biết từ lúc nào, tiếng gió dường như nhỏ đi.
Khi trở lại trạm cứu hộ, đã gần một giờ sáng.
Người bị thương được đưa vào phòng y tế.
Mọi người bắt đầu bận rộn.
Trình Ca đứng ngoài cửa.
Áo khoác dính đầy bụi.
Tóc rối.
Mặt mũi lem đất.
Cô nhìn mình trong tấm kính.
Một người phụ nữ vốn luôn xuất hiện trên những trang tạp chí với vẻ hoàn hảo giờ trông chẳng khác gì một kẻ vừa bò ra từ sa mạc.
Cô bật cười.
“Đẹp thật.”
Một giọng nói phía sau:
“Xấu.”
Cô quay lại.
ManhThuong đang tháo găng tay.
“Anh không biết nói lời dễ nghe à?”
“Biết.”
“Ví dụ?”
“Cô còn sống.”
Trình Ca nhìn anh.
“Đó là lời dễ nghe?”
“Ở đây là vậy.”
Cô im lặng.
Một lúc sau, cô hỏi:
“Người kia thế nào?”
“Ổn.”
“Ba người?”
“Đều sống.”
Trình Ca thở ra.
Không hiểu vì sao, đến lúc ấy cô mới nhận ra mình đã nín thở rất lâu.
ManhThuong nhìn cô.
“Cảm ơn.”
Cô ngạc nhiên.
“Vì?”
“Đã giúp.”
“Không cần.”
“Vẫn phải cảm ơn.”
Trình Ca nhìn anh.
“Vậy anh định cảm ơn thế nào?”
Anh suy nghĩ vài giây.
“Cho cô ăn.”
Cô bật cười.
“Được.”
Nhà ăn của trạm cứu hộ nhỏ đến mức chỉ có một chiếc bàn dài.
ManhThuong đặt trước mặt cô một bát mì.
Không đẹp.
Không có thịt.
Chỉ có mì, một quả trứng và ít rau.
Trình Ca nhìn nó.
“Đây là gì?”
“Đồ ăn.”
“Tôi biết.”
“Vậy hỏi làm gì?”
“Anh nấu?”
“Ừ.”
“Anh biết nấu?”
“Biết.”
Cô cầm đũa.
Ăn một miếng.
Rất mặn.
Trình Ca im lặng.
ManhThuong ngồi đối diện.
“Không ngon?”
“Ngon.”
“Cô nói dối.”
“Ừ.”
Anh nhìn cô.
Cô cũng nhìn anh.
Sau đó cả hai cùng bật cười.
Nụ cười đầu tiên giữa họ không có tình yêu.
Không có rung động.
Chỉ là hai người xa lạ vừa cùng nhau đi qua một cơn bão, ngồi đối diện nhau lúc một giờ sáng, ăn một bát mì mặn đến mức không thể nuốt nổi.
Nhưng rất lâu về sau, Trình Ca vẫn nhớ.
Cô nhớ ánh đèn vàng.
Nhớ mùi khói bếp.
Nhớ đôi tay đầy vết thương của anh.
Nhớ người đàn ông ngồi đối diện mình, chẳng nói lời nào nhưng thỉnh thoảng lại nhìn ra cửa sổ.
Và cô không biết rằng,
Đêm ấy, ManhThuong cũng nhớ một điều.
Không phải khuôn mặt cô.
Không phải nụ cười.
Mà là câu cô nói trước khi bước vào bão.
“Tôi sợ sống một cuộc đời chẳng có gì để nhớ hơn.”
Anh đã nghe câu ấy rất nhiều lần trong đầu.
Bởi vì anh từng nói một câu gần giống như vậy.
Chỉ là từ rất lâu rồi.
Trước khi có một người chết trong vòng tay anh.
Trước khi anh rời thành phố.
Trước khi anh đến Vực Gió.
Trước khi anh tự nhủ rằng từ nay về sau
Không cứu người vì tình cảm.
Không giữ người vì thương hại.
Không yêu một người nếu biết mình không thể bảo vệ họ.
Anh tưởng mình đã làm được.
Cho đến khi Trình Ca xuất hiện.
Đêm gần sáng.
Trình Ca trở về phòng.
Cô mở ba lô.
Lấy máy ảnh ra.
Kiểm tra thẻ nhớ.
Vẫn còn.
Cô bật máy.
Màn hình hiện lên những bức ảnh cũ.
Thành phố.
Biển.
Những con người xa lạ.
Một đám cưới.
Một đứa trẻ.
Một người đàn ông đứng bên cửa sổ.
Cô lướt qua.
Rồi dừng lại.
Bức ảnh cuối cùng.
Là một người phụ nữ.
Không nhìn vào máy ảnh.
Đang khóc.
Trình Ca lập tức tắt máy.
Bàn tay cô run lên.
Cô ngồi xuống mép giường.
Ngoài kia, gió đã yếu hơn.
Nhưng trong căn phòng, có thứ gì đó vẫn chưa chịu lắng xuống.
Cô mở điện thoại.
Màn hình sáng lên.
Không có sóng.
Nhưng trong bộ nhớ có một tin nhắn chưa gửi.
Cô đã viết nó từ sáu tháng trước.
Chỉ có một câu:
“Nếu ngày đó tôi không chụp bức ảnh ấy, mọi chuyện có khác đi không?”
Trình Ca nhìn câu đó thật lâu.
Sau đó xóa.
Không phải lần đầu.
Nhưng cũng giống như những lần trước
Xóa xong vẫn nhớ.
Cô nằm xuống.
Nhắm mắt.
Một lúc sau, cô nghe tiếng bước chân ngoài hành lang.
Rất nhẹ.
Cô mở mắt.
Không biết vì sao lại đi đến cửa.
Mở ra.
Cuối hành lang, ManhThuong đang đứng một mình.
Anh cầm điện thoại vệ tinh.
Giọng rất thấp.
“Không.”
“Chuyện đó không liên quan đến cô ấy.”
Trình Ca đứng sau cánh cửa.
Anh không nhìn thấy cô.
“Không được để cô ấy biết.”
Im lặng.
Rồi ManhThuong nói:
“Nếu cô ấy đến đây vì bức ảnh…”
Anh dừng lại.
“Thì mọi chuyện sẽ không kết thúc ở Vực Gió.”
Trình Ca bất động.
Bức ảnh?
Anh đang nói về bức ảnh nào?
Cô định bước ra.
Nhưng ManhThuong đột nhiên quay đầu.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Không ai nói gì.
Một khoảng cách chỉ hơn mười mét.
Nhưng lần đầu tiên, Trình Ca nhận ra—
Ánh mắt của người đàn ông này không hề lạnh.
Nó chỉ là thứ gì đó đã bị đóng băng quá lâu.
Và trong khoảnh khắc ấy, cô hiểu một điều.
ManhThuong biết cô.
Hoặc ít nhất là, Anh biết lý do thật sự khiến cô đến đây.
Cô hỏi:
“Anh biết tôi?”
Anh không trả lời.
“Anh biết tôi là ai?”
Vẫn im lặng.
Trình Ca bước ra khỏi phòng.
“ManhThuong.”
Anh nhìn cô.
“Anh đang giấu tôi chuyện gì?”
Ngoài trời, gió lại bắt đầu nổi lên.
ManhThuong nhìn cô rất lâu.
Cuối cùng anh nói:
“Ngày mai cô rời khỏi đây.”
“Vì sao?”
“Vì nơi này không dành cho cô.”
“Hay vì anh sợ tôi biết một chuyện gì đó?”
Anh không đáp.
Trình Ca tiến thêm một bước.
“Bức ảnh đó là gì?”
Lần này sắc mặt ManhThuong thay đổi.
Rất nhỏ.
Nhưng cô nhìn thấy.
Và ngay lúc ấy, Trình Ca biết
Cô đã chạm vào một bí mật.
Một bí mật có thể đã được chôn dưới Vực Gió rất nhiều năm.
Và có lẽ…
người đàn ông tên ManhThuong chính là người đứng giữa cô và bí mật ấy.
Hết chương2...🌸
Bậy...🙄🙄 nay a ghi số 936 đi.936 là ám chỉ cựu thủ tướng à?
Thả tim chưa hửmtừ đó 2 người chịch nhau rất nhiệt. Hết
Đài chính hay phụ?Bậy...🙄🙄 nay a ghi số 936 đi.
Em biết đâu, e ko cờ bạc nên ko rõ. Chúc anh may mắn hốt bạc 🫣Đài chính hay phụ?