🎥GIÓ ĐI QUA NƠI ANH ĐỨNG
Tác giả: Trình Ca
CHƯƠNG 15: TẦNG HẦM KHÔNG CÓ TRÊN BẢN VẼ
Cánh cửa sắt nằm sau phòng 217.
Không có tay nắm.
Không có ổ khóa.
Chỉ có một bảng điện tử đã cũ.
Trên đó hiện đúng một dòng:
XÁC NHẬN DANH TÍNH.
Lâm đứng phía sau.
“Đừng chạm vào.”
Trình Ca quay lại.
“Vì sao?”
“Ba lần sai, hệ thống khóa vĩnh viễn.”
Manhthuong nhìn bảng điện tử.
“Cần gì?”
“Vân tay.”
“Của ai?”
Lâm không trả lời.
Trình Ca nhìn xuống.
Ở góc bảng có một khe nhỏ.
Bên cạnh khắc một cái tên đã gần như bị mài mất.
T.D.C.
Cô khựng lại.
“Của tôi.”
Lâm gật.
“Đúng.”
Trình Ca đặt ngón tay lên.
Tít.
Màn hình sáng.
XÁC NHẬN: TỐNG DIÊN CA.
Cửa mở.
Không ai nói gì.
Manhthuong nhìn cô.
“Em chắc chứ?”
“Không.”
“Vậy vẫn đi?”
“Ừ.”
Cô bước xuống cầu thang.
“Có những cánh cửa không phải để người ta chắc chắn rồi mới mở.”
“Phải mở rồi mới biết phía sau là gì.”
Manhthuong đi theo.
Cầu thang dài hơn họ tưởng.
Một tầng.
Hai tầng.
Ba tầng.
Đến tầng thứ tư, Lâm dừng lại.
“Đây là tầng cuối.”
Trình Ca nhìn bảng chỉ dẫn.
B4.
Nhưng bệnh viện chỉ có ba tầng hầm theo bản thiết kế.
“Bản vẽ không có tầng này.”
“Đúng.”
“Vậy ai xây?”
Lâm đáp:
“Cha
Manhthuong.”
Anh quay lại.
“Ông ấy xây?”
“Ừ.”
“Để làm gì?”
“Để giấu thứ mà người khác không được phép tìm thấy.”
Một tiếng động rất khẽ vang lên cuối hành lang.
Trình Ca lập tức rút súng.
Manhthuong giữ lấy cổ tay cô.
“Để anh.”
Cô lắc đầu.
“Không.”
Anh nhìn cô.
“Em đi cùng.”
Cô nói rất nhỏ:
“Không phải lúc nào người đàn ông đứng trước mới là người bảo vệ được tất cả.”
“Có những lúc…”
Cô siết khẩu súng.
“…người phụ nữ bên cạnh anh cũng có thể bảo vệ anh.”
Anh nhìn cô vài giây.
Sau đó buông tay.
“Được.”
Lâm khẽ cười.
“Cuối cùng cô cũng chịu để anh ta bớt làm anh hùng.”
Trình Ca liếc anh.
“Không.”
“Chỉ là tôi không muốn anh ấy chết trước mặt tôi lần thứ hai.”
Cuối hành lang là một căn phòng kính.
Bên trong có hàng chục màn hình.
Tất cả đều đang hoạt động.
Những đoạn ghi hình nối tiếp nhau.
Trình Ca bước vào.
Màn hình thứ nhất:
Cô lúc mười tuổi.
Màn hình thứ hai:
Cô lúc mười bảy.
Màn hình thứ ba:
Cô gặp
Manhthuong lần đầu.
Màn hình thứ tư:
Đêm chiếc xe 936 biến mất.
Màn hình thứ năm…
Là chính cô của hiện tại.
Đang đứng trong căn phòng này.
Trình Ca sững lại.
“Không thể.”
Manhthuong nhìn màn hình.
Đoạn ghi hình được thực hiện mười hai phút trước.
Trong video, một người đàn ông đứng phía sau camera.
Giọng nói vang lên:
“Cuối cùng cô cũng đến.”
Trình Ca nhìn quanh.
“Ông đang ở đâu?”
Màn hình chuyển góc.
Một căn phòng khác.
Một người đàn ông ngồi quay lưng.
Không nhìn thấy mặt.
Ông ta nói:
“Ta ở nơi cô đã từng gọi là nhà.”
Trình Ca tái mặt.
“Nhà?”
“Đúng.”
“Căn nhà năm đó?”
“Đúng.”
“Không thể.”
“Cô từng sống ở đó.”
“Không.”
“Cô từng được sinh ra ở đó.”
Cô im lặng.
Người đàn ông tiếp:
“Và cô cũng từng giết người ở đó.”
Trình Ca nhìn
Manhthuong.
Anh không nói gì.
Chỉ nắm lấy tay cô.
Người đàn ông cười.
“Cô vẫn luôn như vậy.”
“Cứ khi sợ hãi là tìm đến anh ta.”
Trình Ca nhìn màn hình.
“Ông biết tôi từ bao giờ?”
“Từ trước khi cô biết mình có một cái tên.”
“Ông là ai?”
“Người đã đưa cô đến Tâm An.”
“Ông là cha tôi?”
Một khoảng lặng.
“Không.”
“Vậy tại sao ông biết mọi thứ?”
“Bởi vì…”
Người đàn ông chậm rãi quay đầu.
Màn hình nhiễu.
Gương mặt vẫn không hiện rõ.
“…ta là người đã nuôi cô.”
Trình Ca đứng chết lặng.
Manhthuong bỗng phát hiện một cánh cửa nhỏ bên cạnh.
Anh mở ra.
Một căn phòng lưu trữ.
Hàng trăm hồ sơ.
Anh lấy một tập.
HỒ SƠ 217 — TỐNG DIÊN CA.
Mở trang đầu tiên.
Không phải thông tin bệnh nhân.
Mà là một bức thư.
“Nếu một ngày con đọc được những dòng này, nghĩa là chúng ta đã thất bại.”
Manhthuong nhìn Trình Ca.
“Là mẹ em.”
Cô nhận lấy.
Chữ viết tay rất đẹp.
“Diên Ca, mẹ xin lỗi vì đã giấu con quá lâu.
Người con gọi là cha không phải cha ruột.
Nhưng người con nghĩ là kẻ thù cũng không hoàn toàn là kẻ thù.
Đừng tin bất kỳ người đàn ông nào nói rằng họ muốn bảo vệ con.
Kể cả người con yêu nhất.”
Trình Ca đọc đến đó thì dừng.
Cô nhìn
Manhthuong.
Anh không né ánh mắt cô.
“Đọc tiếp.”
Trang sau:
“Nếu con đã gặp
Manhthuong, hãy nhớ một điều.
Con không được yêu cậu ấy.”
Trình Ca cười khẽ.
Một nụ cười cay đắng.
“Muộn rồi.”
Manhthuong nhìn cô.
“Ừ.”
Cô lật trang.
Dòng cuối cùng khiến cả hai người chết lặng.
“Bởi vì
Manhthuong chính là đứa trẻ mà cha con đã từng cứu khỏi Tâm An.”
Trình Ca ngẩng lên.
“Anh?”
Manhthuong không nói.
Lâm nhìn anh.
“Anh nhớ gì không?”
Manhthuong nhắm mắt.
Một cơn đau đầu bất ngờ kéo đến.
Hình ảnh vụn vỡ xuất hiện.
Một cậu bé.
Khoảng mười hai tuổi.
Đứng trong một căn phòng trắng.
Cậu bé khóc.
Một người phụ nữ bế một đứa trẻ nhỏ chạy qua.
Người phụ nữ đó là Tống Lam.
Và đứa trẻ bà ôm—
là Trình Ca.
Cậu bé nhìn theo.
Người đàn ông phía sau nói:
“Đưa thằng bé đi.”
Tống Lam quay lại.
“Không.”
“Thằng bé không thuộc về các người.”
“Nhưng nó cũng là con người.”
Một tiếng súng.
Cậu bé ngã xuống.
Manhthuong mở mắt.
Anh thở rất mạnh.
Trình Ca ôm lấy anh.
“Anh nhớ gì?”
“Anh…”
Anh nhìn cô.
“Anh từng gặp mẹ em.”
“Bao giờ?”
“Lúc anh mười hai tuổi.”
“Và em?”
“Em ở đó.”
Cô sững người.
“Vậy chúng ta…”
“Không phải lần đầu gặp nhau.”
Anh nhìn cô.
“Chúng ta đã biết nhau từ trước.”
Một tiếng tạch vang lên.
Tất cả màn hình đồng loạt tắt.
Rồi một màn hình duy nhất sáng lên.
Một người phụ nữ xuất hiện
Tống Lam.
Mẹ của Trình Ca.
Bà đang ngồi trước camera.
Gương mặt tái nhợt.
Nhưng còn sống.
Trình Ca không thể thở.
“Mẹ…”
Video bắt đầu.
“Diên Ca.”
“Con gái của mẹ.”
“Nếu con nhìn thấy đoạn này…”
“Có nghĩa là mẹ đã không thể trở về.”
Bà mỉm cười.
Nụ cười rất dịu dàng.
“Đừng khóc.”
“Mẹ biết con sẽ khóc.”
Trình Ca đưa tay che miệng.
“Nhưng mẹ muốn con biết một điều.”
“Con không phải người được sinh ra để bảo vệ
Manhthuong.”
“Cũng không phải người được sinh ra để trả thù.”
“Con được sinh ra…”
Bà dừng lại.
“…để kết thúc tất cả.”
Màn hình nhiễu.
Rồi Tống Lam nói câu cuối:
“Người đứng sau mọi chuyện…”
“không phải cha
Manhthuong.”
“Không phải bác sĩ Tần.”
“Cũng không phải người mà con đang nghĩ.”
Bà nhìn thẳng vào camera.
“Người đó…”
“…chính là người con tin tưởng nhất.”
Màn hình tắt.
Trình Ca quay sang Lâm.
An Nhiên không có ở đó.
Cô lập tức nhận ra.
“An Nhiên đâu?”
Không ai trả lời.
“An Nhiên đâu rồi?”
Manhthuong quay lại.
Cánh cửa phía sau mở.
Không có ai.
Chỉ có một mảnh giấy nằm trên sàn.
Trình Ca nhặt lên.
Một dòng chữ:
“Muốn cứu An Nhiên, hãy đến căn nhà cũ trước nửa đêm.”
Bên dưới là một câu khác.
“Và lần này, đừng đưa
Manhthuong theo.”
Trình Ca nhìn tờ giấy.
Rồi nhìn đồng hồ.
23:17.
Chỉ còn chưa đầy một giờ.
Manhthuong nói:
“Anh đi cùng em.”
“Không.”
“Trình Ca.”
Cô nhìn anh.
“Anh nghe mẹ em rồi.”
“Bà ấy muốn em kết thúc tất cả.”
“Đúng.”
“Vậy anh càng phải đi.”
“Không.”
Cô tiến đến trước mặt anh.
“Bởi vì người họ muốn là anh.”
“Còn em…”
Cô lấy khẩu súng, kiểm tra lần cuối rồi cài vào bên hông.
“…là người họ chưa tính đến.”
Manhthuong nhìn cô.
“Em định đi một mình?”
“Không.”
Cô nhìn Lâm.
“Anh đi cùng tôi.”
Lâm hơi bất ngờ.
“Cô tin tôi?”
“Không.”
“Vậy sao bảo tôi đi?”
Trình Ca mỉm cười.
“Vì người tôi không tin…”
“thường là người hữu ích nhất.”
Lâm bật cười.
“Được.”
Manhthuong vẫn đứng yên.
Trình Ca bước đến, ôm anh.
Cô hôn anh thật lâu.
Khi rời môi, cô khẽ nói:
“Đợi em.”
“Anh không thích câu này.”
“Nhưng anh phải nghe.”
“Em sẽ trở lại?”
“Em hứa.”
“Trình Ca.”
“Ừ?”
“Đừng biến mất lần nữa.”
Cô nhìn anh.
“Ba năm trước em mất ký ức.”
“Lần này…”
Cô khẽ cười.
“…em mang theo tất cả.”
Cánh cửa đóng lại.
Manhthuong đứng một mình trong căn phòng.
Anh nhìn chiếc nhẫn bạc trên tay cô qua camera giám sát.
Không hiểu vì sao—
anh bỗng có một dự cảm rất xấu.
Bởi trên màn hình cuối cùng, trước khi tín hiệu biến mất, anh nhìn thấy một bóng người đứng sau Trình Ca.
Một người đàn ông.
Gương mặt chỉ xuất hiện trong vài giây.
Nhưng
Manhthuong nhận ra ngay.
Anh lẩm bẩm:
“Không thể…”
Đó là người mà anh đã nhìn thấy trong bức ảnh từ ba năm trước.
Người đã chết.
Cha ruột của Trình Ca.
Và ông ta vừa gửi cho
Manhthuong một tin nhắn:
“Nếu con muốn cô ấy sống…”
“…đừng để cô ấy biết ta là ai.”
....hết chương15...🌸