Tuyển tập truyện ngắn của lovenurse: Dịch vụ đặc biệt ở bệnh viện đa khoa thống nhất

Đôi lời từ tác giả
Tao từng ở bệnh viện thống nhất và rất hài lòng với dịch vụ ở đó nên lấy bệnh viện làm chủ đề sáng tác
Mỗi truyện ngắn không có liên kết với nhau có thể đọc không cần thứ tự
Mỗi truyện có một style viết có thể khác nhau, có thể truyện này không thấy hay nhưng truyện khác đọc ok.
Có một số truyện ngắn chủ đề rất hardcore có thể không phù hợp với tất cả đọc giả
Nếu có người thân làm ở bệnh viện này thì bỏ qua cho tao.

Bối cảnh :
Bệnh viện thống nhất đồng nai, là bệnh viện công, đã cũ , không giữ chân được điều dưỡng trẻ, dịch vụ đi xuống

Mấy năm gần đây bắt đầu có trend tự chủ tài chính. Nên bệnh viện thống nhất được thử nghiệm tử chủ tài chính. Do không cạnh tranh tốt với các bệnh viện tư nhân và bệnh viện công mới xây nên bệnh viện thống nhất không có kinh phí để trang trải cải tiến mua mới máy móc xây lại cơ sở vật chất.

Ban giám đốc có ý tưởng, những bệnh nhân nam lâu ngày nằm viện sẽ có nhu cầu sinh lý ngày càng cao mà không giải toả được nên những bệnh nhân này nếu nằm viện trên một tháng được phép quan hệ với điều dưỡng ở toa lét trong phòng mỗi ngày 1 lần. Dịch vụ này ban đầu chỉ áp dụng đối với bệnh nhân nhưng sau này được áp dụng với cả người nuôi bệnh, nếu có trả phí.

Ban đầu điều dưỡng trong viện không chịu và xin nghĩ rất nhiều, chỉ những người hiểu rõ hoàn cảnh và thông cảm với bệnh viện có gắn bó với viện mới ở lại hoặc các cô điều dưỡng trẻ sợ không kiếm được việc sau khi nghỉ.

Đây vẫn làm việc chưa có tiền lệ nên xã hội luật pháp coi đây là điểm mờ giữa hợp pháp hoặc không và thái độ mọi người với dịch vụ này vẫn rất lạ lẫm.


Truyện ngắn 1 : Vị khách hàng đầu tiên
6nytXRTqVz.jpg

Bệnh viện Thống Nhất Đồng Nai cũ kỹ, tường bong tróc, máy móc lỗi thời, không giữ được điều dưỡng trẻ nên dịch vụ ngày càng xuống cấp. Khi được thử nghiệm tự chủ tài chính, ban giám đốc nghĩ ra dịch vụ “hỗ trợ sinh lý” cho bệnh nhân nam nằm viện trên một tháng: mỗi ngày một lần trong toilet phòng, điều dưỡng chỉ được cởi quần dài và quần lót, đứng chống tay lên bệ rửa mặt hoặc tường, để bệnh nhân xuất từ phía sau.

Thanh Vân mới hai mươi tư tuổi, da trắng, mắt dài, giọng nói nhẹ. Cô ở lại vì mẹ ốm và sợ không xin được việc ở nơi khác. Sáng nay là lần đầu cô phải thực hiện.

Ông bệnh nhân sáu mươi bảy tuổi, nằm giường gần cửa sổ đã hơn năm tuần. Mùi người già ẩm mốc, nước tiểu lẫn thuốc men bám trên da ông. Khi cửa toilet khép lại, ánh đèn vàng yếu ớt chiếu xuống nền gạch nứt, tường ố vàng, vòi nước nhỏ giọt không ngừng.

Thanh Vân cởi quần, gấp gọn đặt lên nắp bồn cầu. Quần lót trắng mỏng cũng được kéo xuống. Cô đứng quay lưng, hai tay chống lên bệ rửa mặt lạnh ngắt, mông hơi ưỡn theo quy định. Ông thở hổn hển, bàn tay khô ráp nắm lấy hông cô. Cậu bé ông chỉ cứng được một phần, nhưng vẫn đủ để đẩy vào.

Cảm giác lúc đầu thật khó chịu. Bên trong cô khô, ông lại yếu, nên mỗi lần ông thụt ra rồi thụt vào đều kèm tiếng da thịt va chạm khô khốc. Mùi hôi từ cơ thể ông, mùi nước tiểu cũ trong toilet, mùi thuốc sát khuẩn lẫn vào nhau khiến cổ họng cô nghẹn. Cô nhắm mắt, cố nghĩ đến khoản phụ cấp sẽ được cộng thêm cuối tháng.

Ông rên khẽ sau lưng, nhịp đẩy chậm và nặng nề. Thanh Vân cảm nhận rõ từng lần ông rút ra rồi đâm vào sâu hơn một chút. Da ông nóng, mồ hôi nhễ nhại nhỏ xuống lưng cô. Toilet chật hẹp, tiếng nước nhỏ giọt đều đều như đồng hồ đếm thời gian.

Rồi đột nhiên cô thấy một luồng ấm ướt khác thường lan ra bên trong. Không giống tinh dịch. Nó loãng hơn, nóng hơn, và có mùi nhẹ thoang thoảng. Cô khẽ rùng mình.

“Bác… bác tiểu luôn à?” giọng cô run.

Ông thở dốc, vẫn tiếp tục đẩy: “Không… không phải. Ông chỉ… sắp ra thôi.”

Thanh Vân không chắc. Cảm giác ướt vẫn tiếp tục tăng, chảy ra theo mỗi nhịp ông rút ra. Cô biết rõ mùi nước tiểu. Trong đầu cô hiện lên hình ảnh ông hay tiểu són những đêm trước, tã bẩn chất đống dưới giường. Cô muốn dừng lại, muốn đẩy ông ra, nhưng tay vẫn chống cứng trên bệ rửa. Cô chỉ nghiến răng, cố quên cái cảm giác lạ lùng đang ngấm vào bên trong cơ thể mình.

Ông càng lúc càng nhanh. Hai tay ông siết chặt hông cô đến mức để lại dấu đỏ. Mùi hôi, tiếng nước nhỏ giọt, nền gạch lạnh dưới chân trần, ánh đèn vàng leo lét… tất cả hòa vào nhau thành một thứ kích thích kỳ quái. Thanh Vân thấy mình vừa tởm vừa không thể không chú ý đến từng chi tiết. Mỗi lần ông đâm sâu, nước ấm lại trào ra thêm một ít, chảy dọc đùi trong của cô rồi nhỏ xuống nền.

Ông rên dài, toàn thân co lại, rồi xuất. Thanh Vân cảm nhận rõ dòng tinh dịch đặc hơn trộn lẫn với thứ loãng đã có sẵn. Ông rút ra, thở hổn hển. Cô vẫn đứng yên, hai chân hơi run, cảm giác ướt át và dính nhớp vẫn còn đọng lại bên trong.

Ông lùi ra, kéo quần lên. Thanh Vân nhanh chóng lấy giấy vệ sinh lau, mặc quần lại. Cô không nhìn ông. Trong đầu vẫn còn vương cái cảm giác lạ lùng vừa rồi, vừa muốn ói vừa… không thể nào quên được.

Truyện ngắn 2 : Người đàn ông trung niên
Người tiếp theo là chú Minh, trung niên ngoài bốn mươi, đang nuôi vợ nằm viện. Chú gọi các điều dưỡng bằng “cháu”, giọng phía Nam lịch sự.

Khi được thông báo dịch vụ giải tỏa sinh lý cũng áp dụng cho người nhà nếu trả phí, chú đứng sững ở hành lang cũ kỹ, mặt đỏ bừng. Chú gãi đầu, cười trừ:

“Trời ơi… bệnh viện này… làm cái dịch vụ gì lạ vậy cháu? Chú… chú chưa nghe chỗ nào có hết.”

Bên ngoài chú ngượng nghịu thật. Dịch vụ này mới, một không hai, đi ngược mọi tiêu chuẩn đạo đức truyền thống chú từng biết. Nhưng trong đầu chú, ngay từ lúc nghe, đã có một luồng hưng phấn lạ lùng len vào. Cảm giác như mình đang được lợi dụng một lỗ hổng, một đặc quyền bẩn thỉu mà không nơi nào có.

Chiều hôm đó chú trả tiền, được dẫn vào toilet chung phòng bệnh của vợ. Căn phòng vẫn cũ: tường ố, bệ rửa nứt, mùi ẩm mốc. Cô điều dưỡng trẻ lần này tên Hạnh bước vào sau, mặt bình thản. Cô cởi quần dài và quần lót, chỉ để lại áo, chống hai tay lên bệ rửa mặt.

Chú Minh đứng sau, tay hơi run. Dương vật đã cứng sẵn từ lúc chờ. Chú đưa vào từ phía sau, khẽ rên. Cảm giác nóng ẩm siết lấy khiến chú sững lại một giây. Trong đầu lúc này vẫn còn tiếng ngạc nhiên: “Mình đang địt cháu điều dưỡng trong toilet bệnh viện… giữa chỗ vợ mình nằm… trời ơi…”

Nhưng chỉ sau vài nhịp đẩy, suy nghĩ ấy nhanh chóng biến thành phấn khởi bệnh hoạn. Chú nhìn tường bong tróc, nghe tiếng nước nhỏ giọt, ngửi mùi cũ kỹ, và cảm thấy kích thích đến run người. “Mình đang lợi dụng… trả có vài trăm nghìn là được cháu trẻ đứng khom cho địt… không ai bên ngoài biết… sướng vãi.”

Chú đẩy mạnh hơn, hai tay nắm lấy eo cô. Mỗi lần hông đập vào mông Hạnh, tiếng da thịt vang trong không gian chật hẹp. Chú thở gấp, miệng lẩm bẩm:

“Cháu… cháu siết ghê quá…”

Hạnh chỉ im lặng chịu. Chú thì càng lúc càng mất kiểm soát. Suy nghĩ trong đầu giờ toàn những chữ bẩn: “Địt cháu trong toilet thối này… vợ nằm ngay ngoài… mình như thằng được đặc ân… thích quá.”

Khi sắp ra, chú ghì chặt eo cô, bắn sâu vào trong. Cảm giác xuất tinh giữa cái toilet tàn tạ khiến chú khụy chân, thở dốc. Chú còn giữ nguyên tư thế thêm vài giây, tận hưởng đến tận cùng cái cảm giác được lợi dụng một dịch vụ không nơi nào có.

Hạnh đứng thẳng, kéo quần lên nhanh. Chú thì chỉnh lại quần áo, mặt vẫn đỏ, nhưng ánh mắt đã khác – không còn chỉ là ngạc nhiên, mà là thỏa mãn và một chút thèm muốn lần sau.

Chú bước ra, còn quay lại nói khẽ:

“Cảm ơn cháu… lần sau chú… chú còn.”

Rồi đi về phía giường vợ, trong đầu vẫn còn vang tiếng da thịt và cái khoái cảm bẩn thỉu vừa được nếm.

Truyện ngắn số 3 : Người nhặt ve chai ( tương đối hardcore)

Cánh cửa toilet phòng 9 vừa khép lại thì mùi hôi thối xộc lên nồng nặc. Người đàn ông bước vào gầy gò, tóc tai bù xù, râu ria lởm chởm, hai cánh tay phủ đầy lông dài rối bù. Quần áo rách rưới dính đầy bụi bẩn và vết ố. Ông ta là kẻ vô gia cư thường lang thang nhặt ve chai quanh bệnh viện.


Cô điều dưỡng đang trực tên là Hoàng Thị Mai Phương. Cô nhăn mặt, giọng cứng:


“Anh không phải bệnh nhân, cũng không phải người nhà. Tôi không phục vụ. Ra ngoài ngay.”


Người đàn ông không nói gì, chỉ quay ra kéo một bệnh nhân nằm gần cửa vào. Ông ta ôm lấy vai người bệnh và nói:


“Nó là bạn tao. Tao vào thăm nó.”


Bệnh nhân ấy vốn tính xấu, thích xem các điều dưỡng khổ sở. Hắn cười toe toét rồi gật đầu:


“Đúng. Nó bạn tôi. Cho nó dùng dịch vụ đi.”


Mai Phương cắn răng. Quy định buộc cô phải chấp nhận khi có bệnh nhân xác nhận. Cô cởi quần dài và quần lót, quay lưng chống hai tay lên bệ rửa mặt cũ kỹ, cố không nhìn lại.


Người vô gia cư kéo quần xuống. Vùng kín của hắn lông lá um tùm, đen nhẻm, rối như tổ chim. Con cặc gầy và bẩn thỉu được hắn nắm lấy rồi đẩy vào. Ngay lập tức Mai Phương cảm nhận rõ từng sợi lông cứng nhọn cọ sát, đâm vào thành thịt mềm bên trong. Cảm giác ngứa rát và khó chịu khiến cô phải nghiến răng.


Mùi hôi từ cơ thể hắn bốc lên nồng nặc — mùi mồ hôi cũ, mùi rác, mùi người lâu ngày không tắm. Cô ợ lên một cái, cổ họng co thắt vì muốn nôn. Hắn bắt đầu thụt, mỗi nhịp đều khiến đám lông dày cọ xát mạnh hơn.


“Chặt… chặt thật,” hắn rên lên giọng khàn khàn. “Lâu lắm rồi tao mới được đụ.”


Mai Phương nhắm mắt. Trong đầu lúc này đầy sự ghê tởm. Cô nghĩ đến những vết ghẻ đỏ ngứa trên da hắn, đến đám chí có thể đang bò trong tóc, đến khả năng bị lây nhiễm ngay lúc này. Mỗi lần hắn đâm vào, đám lông lại cựa quậy, chọc vào những chỗ nhạy cảm khiến cô vừa đau vừa ngứa. Mùi thối khiến nước mắt cô ứa ra vì muốn ói.


Hắn tăng tốc, hai tay bẩn thỉu nắm lấy hông cô. Lông trên cánh tay hắn cũng cọ vào da lưng cô, khiến cô nổi da gà.


“Mày… mày đừng có nôn,” hắn vừa đụ vừa nói, hơi thở nồng nặc. “Tao biết tao hôi, nhưng chịu chút đi.”


Mai Phương cố thở bằng miệng, giọng đứt quãng vì vừa muốn nôn vừa bị đâm:


“Anh… nhanh lên… tôi chịu không nổi…”


Hắn cười khè khè, đâm mạnh hơn. Đám lông nhọn liên tục cọ xát bên trong khiến cô cảm giác như bị hàng trăm cái kim nhỏ châm chích. Nước nhờn tiết ra vì phản xạ sinh lý nhưng không đủ để làm giảm sự khó chịu. Cô chỉ muốn chuyện này kết thúc nhanh để được đẩy hắn ra.


Hắn rên dài, đâm thêm vài nhịp rồi xuất. Tinh dịch nóng phụt vào trong, nhưng cảm giác lông vẫn còn cựa quậy khiến cô muốn khóc. Hắn rút ra, kéo quần lên một cách lóng ngóng rồi bước ra khỏi toilet mà không nói thêm câu nào.


Mai Phương đứng đó, chân hơi run. Cảm giác ngứa rát bên trong vẫn còn. Cô không dám chờ về nhà. Cô với lấy chai xịt bồn cầu để bên cạnh, xịt trực tiếp lên tay rồi bắt đầu kỳ cọ. Cô xịt vào vùng kín, dùng tay chà mạnh, bất chấp cảm giác xót và mùi hóa chất nồng. Cô chà liên tục, từ ngoài vào trong, cố gắng làm sạch từng chút một.


Năm phút trôi qua. Cô vẫn đang cúi xuống kỳ cọ thì có tiếng bước chân bên ngoài. Một bệnh nhân tò mò đẩy cửa nhìn vào. Rồi thêm một người nữa. Họ đứng ngoài nhìn cô đang dùng nước tẩy bồn cầu để rửa vùng kín ngay giữa toilet, ánh mắt vừa hiếu kỳ vừa cười thầm. Mai Phương mặt đỏ bừng vì xấu hổ nhưng vẫn cắn răng tiếp tục chà. Cô không dám dừng.


Trong đầu lúc này chỉ còn lại một ý nghĩ rõ ràng: về đến nhà phải đi khám ngay. Phải chích kháng sinh. Phải vệ sinh lại thật kỹ. Cô không biết mình đã bị lây gì từ người đàn ông vừa rồi, nhưng cảm giác ghẻ và chí vẫn như đang bò trên da.

Truyện ngắn số 4 : Toilet công cộng

Dịch vụ ngày càng trở thành chuyện công khai trong bệnh viện Thống Nhất Đồng Nai.


Bệnh nhân và người nhà bắt đầu coi các cô điều dưỡng như nhà vệ sinh công cộng dành riêng cho đàn ông. Ai cần giải quyết sinh lý thì trả tiền, kéo cô vào toilet cũ kỹ, cởi quần, đút vào, xong rồi đi. Không cần nói nhiều, không cần nhìn mặt. Chỉ cần cái lỗ.


Chiều nay đến lượt ông Hải, bệnh nhân nằm viện gần hai tháng. Ông kéo cô điều dưỡng trẻ tên My vào toilet mà không thèm giải thích. Cửa vừa khép, ông đã bảo:


“Cởi quần đi. Chống vào bồn.”


My làm theo quy định, cởi quần dài và quần lót, khom người. Ông Hải kéo khóa, đút thẳng vào từ phía sau như đang dùng bồn cầu. Ông đẩy nhanh, thở hổn hển, miệng lẩm bẩm:


“Cái lỗ này lúc nào cũng sẵn… tiện thật. Bệnh viện này biết cách phục vụ đàn ông.”


Mỗi nhịp ông đâm vào, mông My va vào bụng ông. Toilet vẫn cũ: tường ố, vòi nhỏ giọt, mùi ẩm mốc. Ông nhìn quanh, cảm thấy khoái trá hơn. “Đang địt con điều dưỡng như đang địt cái nhà vệ sinh… sướng vãi. Bên ngoài người ta còn gọi nó là điều dưỡng, trong này nó chỉ là cái lỗ.”


Ông xuất nhanh, bắn hết vào trong rồi rút ra, vỗ nhẹ vào mông cô như vỗ vào nắp bồn cầu:


“Xong. Đi đi.”


My kéo quần lên, không nói gì. Ông Hải bước ra, còn quay lại bảo thằng bệnh nhân giường bên:


“Cái toilet này sướng lắm. Lần sau mày thử đi.”




Tối cùng ngày, người nhà bệnh nhân khác – chú Tư – cũng trả tiền. Chú kéo cô Hạnh vào, mặt đã không còn ngượng như những ngày đầu. Chú đẩy cô vào tường, bảo ngắn gọn:


“Khom xuống. Nhanh.”


Hạnh chống tay lên bệ rửa. Chú đút vào, đẩy mạnh ngay từ đầu. Trong đầu chú chỉ toàn ý nghĩ bệnh hoạn: “Cái nghề điều dưỡng giờ chỉ còn cái lỗ để cho đàn ông giải quyết. Bệnh viện biến tụi nó thành nhà vệ sinh công cộng luôn rồi. Tiện, rẻ, lúc nào cũng sẵn.”


Chú nắm tóc cô kéo nhẹ về sau, đụ mạnh hơn. Tiếng da thịt vang trong không gian chật hẹp. Chú cười khẩy:


“Cháu điều dưỡng giờ chỉ cần đứng khom là được rồi. Không cần tiêm thuốc, không cần đo huyết áp… chỉ cần cái này.”


Khi sắp ra, chú ghì chặt eo cô, bắn sâu, rồi rút ra, dùng tay vỗ nhẹ vào mông như đang đóng nắp toilet:


“Sạch sẽ. Đi ra đi.”


Hạnh chỉnh quần, bước ra. Chú Tư thì đi về phía giường, còn lớn tiếng nói với mấy ông xung quanh:


“Tụi bây thử chưa? Cái dịch vụ này biến mấy đứa điều dưỡng thành toilet luôn á. Sướng hơn đi nhà nghỉ.”




Từ đó, chuyện càng lan. Bệnh nhân, người nhà, thậm chí mấy ông bảo vệ và lao công cũng thì thầm với nhau bằng giọng coi thường. Họ không còn gọi các cô là “điều dưỡng” nữa khi nói về dịch vụ này. Họ gọi là “cái toilet”, “cái lỗ bệnh viện”, “nhà vệ sinh biết đi”.


Mỗi lần một người đàn ông kéo cô nào đó vào toilet cũ kỹ, họ đều mang theo cùng một suy nghĩ bẩn thỉu: nghề điều dưỡng ở đây đã bị hạ xuống thành công cụ giải quyết sinh lý. Không còn gì thiêng liêng. Chỉ còn cái lỗ ấm, sẵn sàng, và cái toilet tường ố vàng chứng kiến tất cả.


Các cô vẫn phải làm. Và mỗi lần cửa toilet khép lại, họ lại bị dùng như một tiện ích công cộng – nhanh, tiện, rồi bị bỏ lại với mùi tinh dịch và nước tiểu cũ.


Ông vua thật sự của bệnh viện lúc này không phải ban giám đốc, mà là những người đàn ông biết tận dụng cái dịch vụ đã biến nghề điều dưỡng thành nhà vệ sinh biết nói.


Truyện ngắn số 5 : Kẻ say rượu (hardcore)
Người đàn ông bước vào toilet lúc gần nửa đêm, hơi men nồng nặc bốc ra từ người. Mắt đỏ ngầu, chân bước xiêu vẹo, miệng cười toe toét như vừa tìm được chỗ giải khuây miễn phí. Anh ta nhìn cô từ đầu đến chân một lượt rồi huýt sáo dài.

“Ước gì ngày xưa tao cũng được nằm viện ở đây… mấy cô điều dưỡng giờ biến thành cái lỗ công cộng thật rồi. Sướng vãi.”

Ngọc Mai đứng thẳng, giọng lạnh:

“Quy định chỉ cho phép quan hệ. Không được sờ soạng, không được hôn hít. Anh cởi quần ra, làm xong là đi.”

Anh ta cười khẩy, bước tới sát. Hai bàn tay to và nóng bỏng đã đặt lên ngực cô qua lớp áo blouse trắng. Anh bóp mạnh, ngón tay miết vòng quanh, tìm đến hai đầu ti rồi véo nhẹ qua vải.

“Quy định cái đéo gì. Tao say rồi, mày cũng biết rồi mà. Để tao nghịch tí đã.”

Ngọc Mai giật mình, đẩy tay anh ra:

“Anh đừng có vượt quy định! Chỉ được đụ thôi, không được đụng vào chỗ khác!”

Nhưng anh ta không nghe. Tay trái vẫn giữ chặt một bên ngực, bóp và nhào nặn như chơi với đồ chơi, tay phải luồn xuống dưới áo blouse dù không cởi, tìm đến núm vú rồi véo, kéo, xoay. Ngọc Mai cắn răng, thân thể khẽ run vì cảm giác xâm lấn đột ngột. Cô cố giữ giọng bình tĩnh nhưng hơi run:

“Anh… anh buông ra. Nếu còn làm thế tôi sẽ báo bảo vệ.”

Anh ta chỉ cười lớn, hơi thở nồng nặc men rượu xộc vào mặt cô:

“Báo cái gì? Ở đây mày là cái nhà vệ sinh công cộng cho đàn ông mà. Tao trả tiền, tao muốn nghịch thì nghịch. Ngực mày mềm thật… ti cũng cứng rồi này.”

Anh ta dùng hai ngón tay kẹp lấy núm vú qua áo, kéo nhẹ rồi thả ra, lại kéo. Ngọc Mai cảm nhận rõ sự nhạy cảm không mong muốn lan ra. Cô muốn đẩy mạnh hơn nhưng anh ta đã dùng thân hình nặng nề ép cô vào tường. Một tay vẫn không rời ngực, tay kia đã kéo khóa quần mình xuống, lấy ra con cặc đang cứng ngắc vì rượu.

“Quay đít lại. Nhanh.”

Ngọc Mai miễn cưỡng quay lưng, cởi quần dài và quần lót, chống hai tay lên bệ rửa mặt cũ kỹ. Anh ta không chờ, đẩy thẳng vào một mạch. Cảm giác đầy và nóng khiến cô phải nghiến răng. Anh ta vừa đụ vừa vẫn không chịu buông tay. Một tay vòng ra trước, tiếp tục bóp ngực qua áo, ngón cái miết liên tục lên núm vú. Tay còn lại nắm lấy tóc cô kéo nhẹ về sau.

“Nhìn gương đi… nhìn cái nghề thiên thần áo trắng của mày đang bị thằng say xỉn như tao dùng như thế nào.” Anh ta vừa nói vừa cười, giọng ngọng nghịu. “Tao muốn hôn mày quá… nhưng quy định cấm hôn đúng không? Vậy thì tao chỉ nghịch ti vậy.”

Ngọc Mai cố gắng giữ thăng bằng, giọng run nhưng vẫn cố phản kháng:

“Anh… anh dừng tay lại. Chỉ được quan hệ thôi… đừng có… đừng có bóp nữa…”

Anh ta không nghe. Càng lúc càng hưng phấn vì sự kháng cự yếu ớt của cô. Anh tăng tốc, mỗi nhịp đâm đều mạnh và sâu, đồng thời vẫn miết, véo, kéo núm vú qua lớp vải. Thỉnh thoảng anh còn vỗ mạnh vào mông cô, tiếng da thịt vang lên trong toilet chật hẹp.

“Mày càng phản kháng tao càng sướng. Nghề điều dưỡng giờ hạ thấp đến mức này mà vẫn làm… thích thật. Cái lỗ này của mày giờ chỉ còn để cho tụi tao giải quyết thôi.”

Ngọc Mai cảm nhận rõ sự mất kiểm soát của anh ta. Nhịp đẩy trở nên loạn xạ, hơi thở nặng nề và nồng nặc. Bên trong cô ướt át vì bị kích thích ngoài ý muốn từ việc bị nghịch ti liên tục. Cô cố nghĩ đến quy định, đến việc chỉ cần chịu đựng xong là được, nhưng rồi cảm giác lạ lùng xuất hiện.

Một luồng nước ấm, loãng và nhiều bất ngờ phụt mạnh vào sâu bên trong.

Ngọc Mai toàn thân cứng đờ.

“Anh… anh đang làm gì vậy?!”

Anh ta vẫn tiếp tục đẩy, cười khoái chí như đứa trẻ nghịch ngợm:

“Tao… tao tiểu luôn rồi… sướng quá… bên trong mày ấm thật…”

Cô nhận ra ngay. Không phải tinh dịch. Nó loãng, nhiều, và có mùi nước tiểu rõ ràng. Cảm giác nóng ẩm đang tràn ngập bên trong khiến cô nổi da gà. Ngọc Mai lập tức đẩy anh ta ra mạnh hết sức, giọng thất thanh vì tức giận:

“Thằng khốn nạn! Anh tiểu vào trong người tôi à?! Cút ra ngay! Tôi không phục vụ anh nữa!”

Anh ta còn đang choáng vì rượu, cười ngớ ngẩn:

“Ơ… có sao đâu… tao say mà… giải quyết luôn cho tiện…”

Ngọc Mai đã kéo quần lên vội vàng, mắt đỏ ngầu vì tức:

“Cút! Ngay lập tức! Nếu còn đứng đây tôi gọi bảo vệ và báo ban giám đốc. Quy định không cho phép làm vậy. Anh đã vượt quá giới hạn!”

Anh ta còn muốn níu, nhưng nhìn ánh mắt giận dữ của cô thì lùi lại, kéo quần lên một cách lóng ngóng. Ngọc Mai chỉ vào cửa, giọng lạnh như băng:

“Ra ngoài. Từ giờ trở đi tôi từ chối phục vụ anh. Đi.”

Anh ta lảo đảo bước ra, vẫn còn cười ngớ ngẩn vì men rượu, để lại sau lưng một cô điều dưỡng đang đứng run rẩy vì vừa bị xâm phạm đến mức không thể chấp nhận nổi.

Truyện ngắn số 6 : Chú muốn sờ ti cháu

Quy định của dịch vụ rất rõ: chỉ được quan hệ. Không được sờ soạng, không được hôn hít, không được làm gì ngoài việc đưa vào và xuất tinh. Ai vi phạm sẽ bị từ chối phục vụ lần sau.


Nhưng tên đàn ông lần này không quan tâm.


Hắn tên Long, bệnh nhân nằm viện gần hai tháng, người to, tay chân thô. Khi cửa toilet khép lại, cô điều dưỡng trẻ tên Hạnh vừa khom người chống lên bệ rửa thì hắn đã không chịu đứng yên.


Dương vật hắn vừa đút vào từ phía sau, hai tay đã vòng ra phía trước, nắm chặt lấy ngực Hạnh qua lớp áo điều dưỡng trắng. Hắn bóp mạnh, miết từ dưới lên, ngón tay tìm đến đầu ti rồi véo nhẹ qua vải.


“Ông… ông đừng!” Hạnh giật mình, cố gắng đứng thẳng. “Quy định không cho phép sờ!”


Long không buông. Hắn vừa đẩy mạnh bên dưới vừa bóp ngực cô mạnh hơn, giọng thở gấp:


“Im đi. Chú thích thế này. Ngực cháu mềm quá…”


Hạnh cố đẩy tay hắn ra nhưng tư thế khom người khiến cô yếu thế. Hắn dùng một tay giữ eo cô, tay kia tiếp tục nghịch. Ngón cái và ngón trỏ kẹp lấy đầu ti qua áo, kéo nhẹ rồi thả, rồi lại véo. Cảm giác vải áo cọ vào ti khiến Hạnh phải cắn môi.


“Ông buông ra! Em sẽ báo!”


“Báo gì? Ở trong này ai biết?” Long cười khẩy, hông vẫn đâm đều. “Cháu đứng khom cho chú đụ, chú bóp tí ngực thì đã sao. Ngực cháu đã thì phải cho chú sờ chứ.”


Hắn còn làm thêm. Tay hắn luồn xuống dưới tà áo, sờ vào da bụng Hạnh rồi kéo mạnh áo lên một đoạn, dù không cởi hẳn. Hắn cúi xuống, miệng tìm đến chỗ vai và gáy cô, hôn ướt át dù quy định cấm. Hạnh rùng mình vì ghê tởm.


“Ông… ông đừng hôn! Đừng sờ nữa!”


Long không nghe. Hắn vừa địt vừa bóp ngực liên tục, lúc thì miết mạnh, lúc thì dùng ngón tay xoay quanh đầu ti. Mỗi lần hắn véo, Hạnh lại giật nhẹ người, âm đạo vô thức siết lại, khiến hắn rên sướng hơn.


“Siết thế… thích quá. Cháu giận thì giận, nhưng Lồn cháu đang siết chú đấy.”


Hạnh nghiến răng, mắt đỏ vì tức. Trong đầu cô chỉ toàn sự phẫn nộ và bất lực: “Thằng này dám phá quy định. Dám bóp ngực, dám nghịch ti, dám hôn. Mình đang bị nó xâm phạm hơn cả những gì đã phải chịu.”


Long thì càng lúc càng quá đà. Hắn dùng cả hai tay bóp ngực cô từ phía sau, vừa đẩy mạnh vừa thì thầm vào tai:


“Chú thích cháu. Để chú chơi ngực cháu một chút… rồi chú bắn đầy vào trong.”


Hạnh cố gắng chịu đựng đến cùng. Khi hắn xuất tinh, hắn còn cố ý bóp mạnh hai bên ngực cô một cái cuối cùng rồi mới buông ra.


Hạnh đứng thẳng ngay lập tức, kéo áo xuống, mặt lạnh như cắt:


“Ông đã phá quy định. Em sẽ ghi lại. Lần sau ông không được phục vụ nữa.”


Long còn thở dốc, cười:


“Mặc xác. Chú đã sờ được ngực cháu rồi. Đáng đời.”


Hắn kéo quần lên, bước ra khỏi toilet, để lại Hạnh đứng một mình với dấu tay còn in trên áo trắng và cảm giác bị xâm phạm nặng nề hơn mọi lần chỉ bị dùng như nhà vệ sinh.

Truyện ngắn số 7 : Người khách quen ( lovenurse hài lòng với truyện này nhất)

Người đàn ông bước vào toilet đêm ấy tên là Vũ. Ngoài bốn mươi năm, người nhà bệnh nhân khoa Nội. Ông đã sử dụng dịch vụ này nhiều lần, đủ để coi nó như một thói quen.

Cô điều dưỡng được phân công đêm nay là Nguyễn Thị Khánh Vy.

Khánh Vy cao vừa, khuôn mặt thanh, da trắng, giọng nói nhẹ. Tên đầy đủ của cô mang vẻ nữ tính và thanh lịch, khác hẳn với những gì sắp xảy ra.

Khi cửa khép lại, Vũ không nói nhiều. Ông chỉ bảo ngắn:

“Làm đi.”

Khánh Vy cởi quần dài và quần lót, chống hai tay lên bệ rửa mặt cũ. Áo điều dưỡng trắng vẫn nguyên. Vũ đứng sau, kéo khóa, đưa vào một cách quen thuộc, không vội vàng cũng không thô bạo.

Ông bắt đầu đẩy nhẹ. Nhịp đều, chậm. Không rên rỉ, không nói lời dâm đãng. Thay vào đó, ông nói chuyện như đang đứng tiểu ở nhà vệ sinh công cộng thật sự.

“Hôm nay đông nhỉ. Ban ngày chú thấy hai đứa khác cũng vào. Một đứa tóc ngắn, một đứa cao.”

Khánh Vy không đáp. Cô nhìn xuống vòi nước đang nhỏ giọt, cố giữ hơi thở đều.

Vũ tiếp tục, giọng bình thản:

“Cháu này mới à? Chưa thấy bao giờ. Tên gì?”

“…Khánh Vy.”

“Khánh Vy.” Ông lặp lại, như đang ghi nhớ tên một tiện ích. “Lồn cháu khá chặt. Hơn đứa hôm nọ.”

Ông đẩy sâu hơn một chút, vẫn giữ nhịp chậm. Một tay chống lên tường, tư thế thoải mái. Thỉnh thoảng ông còn điều chỉnh tư thế như đang tìm góc dễ chịu nhất.

“Bệnh viện này giờ tiện thật. Muốn giải quyết thì vào đây. Không cần đi đâu xa. Cháu đứng đây, chú xong việc, rồi cháu đi tiêm thuốc tiếp. Gọn.”

Khánh Vy cắn nhẹ môi. Trong đầu cô không có giận dữ bùng lên như những lần bị xúc phạm mạnh. Lần này là sự lạnh lẽo và mệt mỏi hơn. Ông này không cố tình làm nhục bằng lời lẽ thô tục. Ông đang coi cô đúng nghĩa như một nhà vệ sinh công cộng – tiện lợi, không cần cảm xúc, dùng xong thì thôi.

Vũ không kéo dài. Khi gần đến, ông chỉ khẽ hít sâu, rồi xuất tinh vào trong một cách im lặng. Ông đứng yên thêm vài giây để hết giật, sau đó rút ra, kéo khóa quần lại.

“Xong rồi.”

Ông bước ra, còn quay lại nói như dặn dò:

“Lần sau nếu còn trực ca này thì chú còn dùng.”

Khánh Vy đứng thẳng, cảm nhận chất lỏng chảy xuống. Cô kéo quần lót lên, rồi kéo quần dài. Trong gương nhỏ bẩn trên tường, cô nhìn thấy khuôn mặt mình – vẫn đẹp, vẫn thanh lịch dưới ánh đèn yếu ớt.

Nhưng trong toilet này, tên Nguyễn Thị Khánh Vy cũng chỉ là thêm một cái tên được gọi lên rồi quên, giống như người ta nhớ vị trí của một bồn cầu trong bệnh viện cũ.

Truyện ngắn số 8 : Con gái yêu của bố
Trần Thị Mỹ Duyên đang đứng nói chuyện với bố ngay cạnh quầy điều dưỡng. Đồng phục trắng vẫn chỉnh tề, tóc buộc gọn. Bố cô vừa đưa hộp cơm, vừa hỏi:

“Con làm việc có ổn không? Gầy quá. Ăn uống có đầy đủ không?”

Mỹ Duyên đang cười nhẹ trả lời thì một người đàn ông bước tới sau lưng, không nói nhiều. Ông ta kéo khóa quần điều dưỡng của cô xuống cùng quần lót chỉ vừa đủ, rồi đẩy mạnh vào từ phía sau ngay tại chỗ, trước mặt bố cô.

Mỹ Duyên cứng người, hai tay chống lên quầy. Cảm giác bị lấp đầy đột ngột khiến cô phải cắn môi. Ông ta bắt đầu đụ những nhịp sâu và chậm ngay khi bố cô vẫn còn đứng đó.

Bố Mỹ Duyên mở mắt lớn, mặt biến sắc:

“Con… đây là sao hả?”

Mỹ Duyên phải cố giữ giọng, dù đang bị đâm mạnh bên trong:

“Bố… bố đừng lo. Đây là… quy định đặc biệt của bệnh viện. Con… con đang làm việc.”

Ông ta tăng nhẹ tốc độ, một tay giữ hông cô, tay kia luồn vào trong áo blouse bóp ngực qua áo lót ngay trước mặt người bố.

“Giải thích tiếp đi,” ông ta thì thầm sát tai. “Bảo bố là con đang phục vụ bệnh nhân.”

Mỹ Duyên thở gấp, cố nhìn vào bố và nói tiếp, giọng run:

“Bố… bệnh viện đang khó khăn nên mới có… dịch vụ hỗ trợ này. Con… con không sao đâu. Bố về trước đi.”

Bố cô đứng sững, môi run, không nói được gì thêm. Ánh mắt ông vừa sốc vừa đau. Mỹ Duyên phải chống tay vững trên quầy trong khi phía sau vẫn bị đụ. Nước nhờn tiết ra ngoài ý muốn, khiến mỗi nhịp đẩy trở nên ướt át. Sự nhục nhã khi phải giải thích với chính bố mình trong lúc đang bị người đàn ông lạ đâm mạnh khiến mặt cô đỏ bừng, mắt ươn ướt.

Ông ta rên thấp, đụ nhanh hơn một chút:

“Nói thêm đi. Bảo là con tự nguyện.”

Mỹ Duyên cắn môi, buộc phải mở miệng trước mặt bố:

“Con… con tự nguyện ạ. Bố… bố đừng nhìn nữa.”

Ông ta đâm sâu vài nhịp cuối rồi xuất mạnh vào trong. Tinh dịch nóng phụt vào từng đợt. Ông ta giữ nguyên giây lát rồi mới rút ra, kéo quần cô lên ngay trước mặt người bố, rồi bước đi như vừa hoàn thành một việc bình thường.

Mỹ Duyên đứng đó, hai chân run, tinh dịch đang chảy ra trong quần. Bố cô vẫn nhìn con gái, giọng khô khốc:

“Con… về nhà với bố luôn đi.”

Mỹ Duyên chỉ cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt bố, giọng khẽ:

“Con… còn ca. Bố về trước đi ạ.”

Truyện ngắn số 9 : Sự hi sinh cao quý ( hardcore nhất bài)

Toilet phòng bệnh số 7 vẫn như mọi khi: nền gạch nứt, tường ố vàng loang lổ, mùi thuốc sát khuẩn lẫn mùi ẩm mốc cũ kỹ. Cánh cửa vừa khép lại thì người đàn ông trung niên mặc áo sơ mi đã nhàu bước vào. Ông ta là chủ công ty cung cấp thiết bị y tế, người mà bệnh viện đang nợ gần hai tỷ tiền máy thở và monitor. Ban giám đốc không có tiền trả, nên đã “sắp xếp” một hình thức thanh toán đặc biệt.

Cô điều dưỡng trực đêm hôm ấy tên là Trần Thị Minh Châu. Cô đứng dựa lưng vào tường, ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh.

“Anh đến đúng giờ,” Minh Châu nói khẽ. “Quy định vẫn vậy. Chỉ được quan hệ, không sờ soạng thêm.”

Người đàn ông cười khẩy, kéo khóa quần xuống không chút ngần ngại. Con cặc đã cứng ngắc, gân xanh nổi rõ.

“Quy định của bệnh viện các cô thì tao biết. Nhưng tao không phải bệnh nhân đâu. Tao là chủ nợ. Máy móc tao cung cấp đang nuôi sống cái bệnh viện thối nát này. Vậy nên hôm nay tao muốn đụ theo cách của tao.”

Minh Châu chưa kịp phản ứng thì ông ta đã xoay người cô lại, đẩy mạnh vào bệ rửa mặt. Cô vội cởi quần dài và quần lót theo đúng quy định, chống hai tay lên mặt gạch lạnh. Ông ta không chậm trễ, nắm hai bên hông cô rồi đẩy thẳng vào một mạch đến tận gốc.

“Ư…!” Minh Châu nghiến răng. Cảm giác bị lấp đầy đột ngột khiến cổ họng cô nghẹn. Bên trong vẫn còn hơi nhạy cảm sau ca trực dài, nên mỗi nhịp đâm đều rõ từng chi tiết.

Ông ta bắt đầu thụt mạnh, không thương xót. Mỗi lần rút ra gần hết rồi đâm sâu trở lại, ông đều kèm theo lời nói đầy khinh miệt:

“Ngày xưa các cô còn được gọi là thiên thần áo trắng. Giờ thì sao? Bệnh viện không trả được tiền máy, đem thân mấy đứa điều dưỡng ra đền. Mày đang bị dùng để trả nợ đó, có biết không?”

Minh Châu cắn môi, cố không kêu thành tiếng. Trong đầu cô lúc này rối bời. Cô nghĩ đến cái nghề mình theo đuổi từ năm thứ nhất đại học, đến những ca trực cứu người, đến lời thề Hippocrates từng đọc. Tất cả giờ chỉ còn lại cảm giác bị một thằng đàn ông lạ mặt đụ như đụ một món hàng quy đổi. Sự xấu hổ cháy bỏng trong ngực, nhưng bên cạnh đó là một thứ cảm giác kỳ lạ: cơ thể cô đang phản ứng, nước nhờn tiết ra ngày càng nhiều, khiến mỗi nhịp đẩy trở nên ướt át và dễ dàng hơn.

“Anh… anh nói ít thôi,” cô cố gắng lên tiếng, giọng run. “Làm xong rồi đi.”

Ông ta cười lớn, tăng tốc. Hai tay siết chặt hông cô đến mức để lại dấu đỏ. Con cặc to và nóng liên tục đâm vào điểm sâu bên trong, khiến chân cô hơi mềm.

“Ít thôi à? Tao muốn nghe mày thừa nhận. Nói đi: nghề điều dưỡng bây giờ chỉ còn là cái lỗ để thanh toán nợ. Nói đi thì tao xuất sớm cho.”

Minh Châu nhắm mắt. Trong đầu cô lúc này chỉ còn lại sự giằng xé. Một phần muốn giữ chút phẩm giá cuối cùng, một phần lại biết rằng càng chống đối ông ta càng hưng phấn. Cảm giác bị đâm liên tục khiến bụng dưới cô nóng ran, một thứ khoái cảm không mong muốn đang len lỏi dù tâm lý cô đang ghê tởm chính mình.

“Nói… đi,” ông ta vừa đụ vừa ra lệnh, giọng thấp và đầy uy lực. “Mày đang bị đụ để trả nợ cho bệnh viện. Nói.”

Minh Châu thở dốc, cuối cùng khẽ mở miệng, giọng đứt quãng vì mỗi nhịp đẩy:

“Nghề… nghề điều dưỡng… bây giờ chỉ còn là… cái lỗ để trả nợ…”

Ông ta rên lên khoái trá, đâm mạnh hơn bao giờ hết. “Đúng rồi… hay lắm. Cái bệnh viện thối nát này bán thân mấy đứa điều dưỡng để giữ cái máy thở chạy. Mày chính là bằng chứng sống.”

Mỗi câu nói của ông ta như một nhát daoadditional. Minh Châu cảm nhận rõ sự kích thích bệnh hoạn đang lan tỏa trong người ông. Con cặc bên trong cô cứng hơn, đập mạnh hơn. Cô cố nghĩ đến việc này sẽ kết thúc nhanh, nhưng cơ thể phản bội: thành thịt bên trong co thắt nhẹ quanh ông ta, nước nhờn chảy ra thành từng đợt, nhỏ xuống nền gạch lạnh.

Ông ta cúi xuống, miệng sát gáy cô, vẫn không ngừng đụ:

“Tao thích cái cảm giác này. Được đụ một đứa điều dưỡng trong toilet bẩn thỉu, biết rõ nó đang bị dùng như tiền mặt. Sướng hơn đụ gái gọi nhiều.”

Minh Châu không trả lời nữa. Nước mắt lưng tròng nhưng cô không cho chúng rơi. Trong đầu lúc này chỉ còn lại một ý nghĩ lặp đi lặp lại: mình đang bị đụ để bệnh viện còn điện thắp sáng, còn máy thở chạy. Sự thật đó vừa khiến cô muốn ói vừa khiến cơ thể càng ướt át hơn.

Ông ta đột ngột tăng tốc đến mức gần như mất kiểm soát. Hai tay giữ chặt hông cô, đâm liên hồi không nghỉ. Rồi ông rên dài, toàn thân co lại, tinh dịch nóng phụt mạnh vào sâu bên trong. Ông giữ nguyên tư thế thêm vài giây, tận hưởng từng nhịp co thắt cuối cùng, rồi mới rút ra.

Minh Châu vẫn chống tay trên bệ rửa, thở dốc, cảm giác tinh dịch đang chảy ngược ra ngoài và nhỏ xuống đùi. Ông ta kéo quần lên, nhìn thân thể cô một lượt rồi khẽ cười:

“Nợ tháng này coi như đã thanh toán một phần. Lần sau tao còn đến.”

Cánh cửa toilet mở ra rồi đóng lại. Minh Châu đứng đó thêm một lúc lâu, trong đầu vẫn vang vọng câu nói của chính mình vừa bị ép phải thừa nhận.
 
Sửa lần cuối:

Có thể bạn quan tâm

Top