Có Hình 🖤Tên truyện: Kẻ Đứng Sau Cơn Mưa🖤

Tên truyện: Kẻ Đứng Sau Cơn Mưa
( TrìnhCa🌸)

Nữ chính: Trình Lam
29 tuổi.

Làm nghề tâm lý ứng dụng kết hợp huyền học, chuyên xử lý các vụ mất ngủ, ám ảnh tinh thần, khủng hoảng cảm xúc của giới thượng lưu.

Đẹp kiểu lạnh, sắc bén, nói chuyện rất tỉnh nhưng miệng khá độc.

Người ngoài nhìn vào tưởng mạnh mẽ, thật ra cực kỳ khó tin ai.

Từng có một mối tình tan vỡ khiến cô mất niềm tin vào việc ở lại.

Có một thói quen kỳ lạ là mỗi lần tâm trạng xấu sẽ chạy xe trong mưa.

Nam chính: Lục Thần
34 tuổi.

Doanh nhân đứng sau nhiều thương vụ kín, đầu tư công nghệ và bất động sản.

Kiểu đàn ông rất ít nói, cực kỳ kiểm soát, sống nguyên tắc, gần như không ai đoán được anh nghĩ gì.

Anh ghét phiền phức.
Ghét cảm xúc.
Ghét những thứ làm mình mất kiểm soát.

Cho đến khi gặp Trình Lam.

Mở đầu câu chuyện

Lần đầu gặp nhau, không lãng mạn.
Cũng chẳng đẹp đẽ gì.
Là ở một đêm mưa.

2 giờ sáng.
Trình Lam đập cửa phòng cấp cứu vì một khách VIP lên cơn hoảng loạn.

Còn Lục Thần vừa đưa em trai bị tai nạn nhẹ tới bệnh viện.

Hai người va phải nhau ngay hành lang.

Cà phê nóng đổ lên áo sơ mi đen của anh.

Người đàn ông nhìn xuống vệt nước nâu.
Không nói gì.Chỉ lạnh mặt.

“Mẹ nó.”
Trình Lam day trán.

“Hôm nay xui dữ.”

Rồi rút khăn giấy dúi qua.

“Bao nhiêu tiền áo tôi đền.”

Người đàn ông trước mặt nhìn cô rất lâu.
Ánh mắt bình tĩnh đến mức gây áp lực.

“Cô luôn xin lỗi kiểu chợ búa vậy à?”

Trình Lam ngẩng đầu.
Cười nhạt.

“Ồ.”

“Loại khó ở.”

Cô quay người đi luôn.
Không biết rằng, người đàn ông kia lại nhớ gương mặt ấy lâu hơn dự kiến.

Ba ngày sau.
Lục Thần phát hiện, người mới được mời về xử lý khủng hoảng tâm lý cho tập đoàn của anh…
là Trình Lam.
 
KẺ ĐỨNG SAU CƠN MƯA

Chương 1 — Người Đàn Ông Khó Ở

2 giờ 17 phút sáng. Mưa lớn đến mức ánh đèn thành phố bị kéo thành từng vệt dài trên kính xe.

Trình Lam ghét bệnh viện. Ghét mùi sát trùng. Ghét tiếng giày cao su kéo trên nền gạch lúc nửa đêm.

Và ghét nhất là khách hàng nổi cơn đúng giờ ngủ.

“Mẹ nó…”
Cô quăng mạnh chìa khóa xe lên quầy tiếp nhận.

“Phòng cấp cứu tâm lý ở đâu?”

Cô gái trực đêm hơi khựng.

“Chị là người nhà bệnh nhân?”

“Không.”
Trình Lam kéo mái tóc dài còn ướt nước mưa ra sau vai.

“Người đi dọn chiến trường tâm lý.”

Đầu dây bên kia gọi tới lần thứ tám. Là thư ký của một khách VIP.
Con trai ông ta lên cơn hoảng loạn.

Khóa mình trong toilet.
Đập đầu vào gương.

Chỉ chịu gặp đúng Trình Lam.

“Mười phút nữa tôi lên.”
Giọng cô lạnh tanh.

“Còn nếu để cậu ta đập tiếp thì nhớ gọi bác sĩ ngoại khoa luôn.”
Cúp máy.

Thở ra. Rồi xoay người

Rầm. Một ly cà phê nóng đổ thẳng lên áo sơ mi đen trước mặt.

Không khí đứng hình.
“…Ồ.”

Trình Lam nhìn vệt cà phê đang chảy dọc xuống hàng cúc áo.

“Đẹp đấy.”

Người đàn ông trước mặt rất cao. Áo sơ mi đen. Cổ tay áo xắn lên.
Khí chất kiểu người quen ra lệnh hơn là giải thích.

Điều đáng ghét nhất là, anh ta cực kỳ bình tĩnh.
Ánh mắt hạ xuống chiếc áo. Rồi nâng lên nhìn cô.
Không giận và không khó chịu rõ ràng.
Chỉ lạnh. Kiểu lạnh khiến người khác tự nhiên thấy áp lực.

“Cô luôn mở đầu bằng cách tạt cà phê lên người lạ à?”

Giọng thấp. Rất thấp.

“Mẹ nó.”
Trình Lam day trán.

“Hôm nay đúng ngày xui.”

Cô rút khăn giấy từ túi áo. Đưa qua.

“Bao nhiêu tiền áo tôi đền.”

Anh không nhận.
“Tôi không thiếu tiền.”

“Ồ.”
Khóe môi cô nhếch lên.
Kiểu cười không hiền.

“Vậy anh thiếu tính dễ chịu.”

Hai giây im lặng.
Lần đầu tiên, người đàn ông kia hơi nhíu mày.

“Cô lúc nào cũng nói chuyện kiểu này?”

“Người lịch sự thì tôi lịch sự.”

“Người khó ở…”
Cô chống tay lên quầy.

“…thì tùy mood.”

Nói xong quay người đi.
Không xin lỗi thêm. Không nhìn lại.
Không biết rằng, phía sau, người đàn ông vẫn đứng đó.

Nhìn bóng lưng cô rất lâu.

“Anh.”
Một thanh niên ngồi xe lăn ở gần bật cười.

“Người ta chửi anh kìa.”

Lục Thần cúi đầu chỉnh lại cổ tay áo.
Giọng nhàn nhạt:
“Ừ.”

“Anh không tức?”

Một nhịp dừng.
Ánh mắt vẫn dừng nơi hành lang dài.

“…khá thú vị.”

Ba ngày sau.
Tập đoàn Lục Thị.
Tầng 37. Phòng họp kín.
Lục Thần vừa kết thúc thương vụ xuyên đêm.
Chưa ngủ đủ ba tiếng.
Tâm trạng vốn đã không tốt.

“Người mới tới chưa?”
Anh hỏi.

Thư ký gật đầu.
“Chuyên gia cố vấn tâm lý khủng hoảng theo yêu cầu của hội đồng quản trị.”

“Tên?”

“Trình Lam.”
Tay anh khựng lại giữa tập hồ sơ. Rất nhẹ.

Cửa phòng mở. Người phụ nữ bước vào. Áo sơ mi trắng. Quần tây đen.
Tóc buộc thấp. Mắt còn lạnh hơn hôm bệnh viện.

Khựng nửa giây.

“…Mẹ nó.”
Trình Lam bật ra rất nhỏ.

Lục Thần ngẩng đầu.
Ánh mắt bình tĩnh như cũ.

“Lại gặp.”

“Thế giới nhỏ ghê.”
Cô kéo ghế ngồi xuống.

Giọng không mặn không nhạt.

“…áo giặt sạch chưa?”

Khóe môi người đàn ông kia rất nhẹ.
Rất nhanh và như sắp cười. Nhưng không ai chắc mình nhìn nhầm hay không.

“Tôi là Lục Thần.”

“Biết.”

“Ông chủ khó ở.”

Không khí phòng họp chết lặng.
Thư ký suýt đánh rơi ipad.

Lần đầu tiên có người, nói chuyện với Lục Thần như đang cà khịa bạn cũ.

Nhưng thứ khiến mọi người sốc hơn là anh không nổi giận.
Chỉ tựa lưng vào ghế.
Nhìn cô vài giây lâu hơn bình thường.

Rồi hỏi:
“Cô hay nói tục?”

Trình Lam mở laptop.
Không ngẩng đầu.
“Không.”

Một nhịp dừng.
“…chỉ lúc gặp chuyện phiền.”

Lần này ánh mắt hai người chạm nhau. Không ai biết vì sao.
Nhưng trong căn phòng kín ấy, có thứ gì đó bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo.

Giống như hai người vốn không cùng thế giới…
lại vô tình bước nhầm vào đời nhau.

Mà cả hai đều chưa biết
sau này, người khiến họ mất kiểm soát nhất…
lại chính là đối phương.

....Hết chương 1....
 
KẺ ĐỨNG SAU CƠN MƯA
Chương 2


Buổi họp kéo dài đúng ba mươi bảy phút.
Không hơn, không kém.
Đúng kiểu của Lục Thần.
Người đàn ông này có bệnh sạch sẽ với thời gian.

9 giờ họp là 9 giờ.
Không 9 giờ 02.

Không “kẹt xe”.

Không “xin lỗi tới muộn”.

Cho nên, việc một người phụ nữ vừa mở laptop vừa uống cà phê, còn tiện tay nói:

“Anh nói nhanh giúp tôi.”

“11 giờ tôi có khách.”

là chuyện chưa từng xảy ra ở Lục Thị.

Cả phòng gần như nín thở. Lục Thần ngồi đối diện. Ánh mắt rất yên.
Yên tới mức gây áp lực.

“Cô luôn làm việc kiểu này?”
Giọng thấp.

Không vui cũng không giận.

“Kiểu nào?”
Trình Lam kéo tài liệu lại gần.

“Hiệu quả à?”

Không khí nghẹn nửa nhịp.
Phó tổng bên cạnh ho nhẹ.
Ai cũng biết, Lục Thần ghét nhất người khó kiểm soát.

Nhưng kỳ lạ là anh không ngắt lời.

“Cô đọc hồ sơ chưa?”

“Rồi.”
Trình Lam chống cằm.

“Nhân viên cấp quản lý của anh có dấu hiệu kiệt sức hàng loạt.”

“Stress kéo dài.”

“Rối loạn giấc ngủ.”

“Ám ảnh thành tích.”

Một nhịp dừng.Rồi rất tự nhiên:

“…nói thẳng nhé?”
Lục Thần nhìn cô.

“Cứ nói.”

“Công ty anh vận hành kiểu ép người.”

Ba giây.
Không ai thở mạnh.

“Mẹ nó…"

Thư ký ở góc phòng suýt tự cắn lưỡi.

Ai ngờ, Lục Thần chỉ hỏi:

“Căn cứ?”

“Nhân sự nghỉ việc tăng 31%.”

“Bệnh tâm lý nội bộ tăng.”

“Người ta sợ sai hơn là muốn làm tốt.”

Trình Lam xoay laptop về phía anh.

“Doanh nghiệp mạnh không có nghĩa phải làm người ta kiệt sức.”

Lần đầu tiên, Lục Thần thật sự nhìn kỹ người phụ nữ trước mặt.

Cô đẹp, nhưng không phải kiểu mềm mại, mà là kiểu sắc. Tỉnh.
Nhìn như người chẳng dễ bị tổn thương.

Và điều đáng ghét nhất là cô nói đúng.

Buổi họp kết thúc.
Mọi người rời đi gần hết. Chỉ còn lại hai người.

“Cô không sợ mất hợp đồng?”
Lục Thần hỏi.

“Vì chọc anh?”

“Ừ.”
Trình Lam bật cười.

“Anh tưởng ai cũng cần nịnh anh à?”

Rồi đứng dậy gom tài liệu.

“Tôi nhận việc vì người lao động.”

“Không phải vì tiền của anh.”

Đi ngang qua anh, mùi hương rất nhẹ không ngọt, không nồng.
Giống mùi mưa đầu mùa

“À.”
Cô dừng bước.

“Cà phê hôm nọ.”

“Xin lỗi nhé.”
Giọng nhẹ hơn chút.

“…hôm đó tôi đang cáu.”
Nói xong đi luôn.

Lục Thần ngồi lại thêm vài phút. Không động.

Thư ký bước vào:
“Lục tổng, cần đổi người phụ trách không?”

Một nhịp im lặng.
“Không.”
Anh đóng hồ sơ.
Giọng nhàn nhạt.

“…để cô ấy làm.”

“Nhưng cô Trình khá khó—”

“Biết.”
Khóe môi rất nhẹ.
Rất nhanh.

“…thú vị.”

Tối hôm đó. 11 giờ 48.
Trình Lam vừa kết thúc buổi tư vấn cuối.
Mệt tới mức đầu đau.
Bước xuống bãi xe thì mưa đổ lớn.

“Mẹ nó.”
Cô nhìn trời.

“Đúng hôm quên dù.”

Điện thoại rung.
Số lạ.

“Alo?”

“Xuống tầng B2.”
Giọng nam thấp.
Rất quen.

“…Ai vậy?”

“Người bị cô tạt cà phê.”

Trình Lam đứng hình hai giây.
“Anh bị gì?”

“Mưa lớn.”

“Xe cô chết máy.”

Cô quay đầu nhìn sang.
Chiếc xe của mình đúng là không nổ máy thật.
Khựng.

“Anh gắn camera theo dõi tôi à?”

“Thư ký báo.”
Một nhịp dừng.

“…lên xe không?”

Năm phút sau. Trong xe rất yên.
Mùi da ghế mới.
Mùi gỗ trầm thoang thoảng.

Lục Thần lái xe rất chắc tay. Anh không bật nhạc. Không nói nhiều.
Đúng kiểu người khó gần.

“Anh thường đón nhân viên vậy hả?”
Trình Lam hỏi.

“Không.”

“Vậy tôi đặc biệt?”

Lần đầu tiên anh liếc sang. Một nhịp rất ngắn.

“Có thể.”
Trình Lam khựng lại.

“…Ồ.”

Ngoài cửa kính, mưa phủ kín thành phố.
Không ai biết rằng, đêm mưa rất bình thường ấy,
lại là lúc một chuyện phiền phức bắt đầu.

Bởi cả Trình Lam lẫn Lục Thần đều chưa nhận ra rằng, người khiến mình phá lệ nhiều nhất… thường là người khó rời đi nhất.

....Hết chương 2....
 
KẺ ĐỨNG SAU CƠN MƯA
Chương 3


Mưa vẫn chưa dứt.
Đường thành phố sau nửa đêm loang ánh đèn vàng lên mặt kính.
Trong xe rất yên.
Yên tới mức nghe rõ cả tiếng gạt nước đều đều.

Trình Lam ghét kiểu im lặng áp lực này.
Ghét kiểu người ngồi cạnh mà không nói gì nhưng vẫn khiến mình thấy bị quan sát.

“Anh luôn ít nói vậy à?”
Cô chống cằm nhìn ngoài cửa.

“Còn tùy người.”

“Ồ.”
Khóe môi cô cong lên.

“Vậy chắc tôi thuộc nhóm anh không muốn nói chuyện.”

Lục Thần không đáp ngay. Tay vẫn đặt trên vô lăng. Ngón tay dài, khớp xương rõ.
Kiểu tay của người kiểm soát mọi thứ rất tốt.

“Không.”
Một nhịp dừng.

“…cô thuộc nhóm hơi ồn.”

Trình Lam quay phắt lại.
“Mẹ nó.”
“Anh cà khịa tôi?”

Lần này, khóe môi anh thật sự nhích lên rất nhẹ rất nhanh.
Như không quen cười.

“Cuối cùng cũng thấy anh có biểu cảm.”
Cô nhướng mày.

“Tôi tưởng anh là robot biết ký hợp đồng.”

“Người ta thường không nói vậy trước mặt tôi.”

“Người ta chắc cũng không tạt cà phê lên áo anh.”

Không khí khựng một nhịp.
Rồi— anh bật cười.
Thật sự. Rất khẽ.
Chính anh cũng hơi bất ngờ..

Lâu lắm rồi, không ai nói chuyện với anh kiểu này, không dè chừng.
Không lấy lòng và không sợ.

Xe dừng trước chung cư của Trình Lam.

“Cảm ơn.”
Cô tháo dây an toàn.

“Mai 8 giờ.”

“Hả?”

“Buổi đánh giá nội bộ.”

Anh nhìn đồng hồ.
“Đừng trễ.”

Cô bật cười.
“Anh tưởng tôi là nhân viên à?”

“Cô là người duy nhất dám mắng văn hóa công ty tôi ngay trước mặt.”
Một nhịp dừng.

“…ít nhất phải chịu trách nhiệm sửa.”

Trình Lam chống tay lên cửa xe.
Nghiêng đầu nhìn anh.
“Lục tổng.”

“Ừ?”.

“Anh có biết vấn đề lớn nhất của anh là gì không?”

“Là gì?”

“Quá quen kiểm soát.”
Cô cười nhạt.

“Người như anh sớm muộn cũng cô đơn.”

Ánh mắt anh khựng lại rất nhẹ.
Đây là lần thứ hai trong đời, có người nói trúng chỗ anh không thích nghe.

Lần đầu là mẹ anh.
Lần thứ hai là người phụ nữ vừa quen chưa nổi một tuần.

“Tôi xuống đây.”

“Trình Lam.”
Cô quay lại.

“Mai đừng uống cà phê trước khi họp.”

“Hả?”

“Cô dễ cáu.”
Hai giây im lặng.

“Mẹ nó.”

Cô bật cười thật.
“Anh để ý tôi dữ vậy?”

Lục Thần không trả lời.
Chỉ nhìn cô bước vào sảnh.
Cho tới khi cửa thang máy đóng lại.

Tầng 37 — sáng hôm sau.
9 giờ kém 5.
Toàn bộ phòng họp đã có mặt. 9 giờ đúng
cửa mở. Trình Lam bước vào.
Tóc buộc thấp.
Áo sơ mi xanh nhạt.
Tay cầm trà nóng.

“Ồ.”
Cô đặt ly xuống trước mặt Lục Thần.

“Không cà phê.”

“Nghe lời anh.”

Cả phòng chết lặng.
Thư ký suýt làm rơi bút.

Lục tổng nổi tiếng khó gần được người ta tiện tay mua đồ uống?

Mà đáng sợ hơn là anh còn nhận.

“Tiến bộ.”
Giọng anh nhàn nhạt..

“Khỏi khen.”
Trình Lam kéo ghế ngồi.

“Anh trả tiền tư vấn đúng hạn là được.”

Buổi họp hôm đó là lần đầu tiên ở Lục Thị,
có người dám cắt lời Lục Thần ba lần.

Sửa chiến lược nhân sự trước mặt cả ban điều hành.

Và còn nói thẳng:
“Cách quản lý này lỗi thời.”

“Người không phải máy.”

“Ép tới giới hạn rồi bắt họ trung thành là tư duy cũ.”

Không ai dám thở mạnh. Chỉ riêng Lục Thần, im lặng nghe hết.

Đến cuối buổi.
Anh bất ngờ nói:
“Áp dụng thử phương án của cô.”

Toàn phòng ngẩng lên.
Lục tổng, chịu nghe người khác?

Sau cuộc họp.
Thư ký chần chừ hỏi:

“Lục tổng, cô Trình hơi… khó kiểm soát.”

Anh nhìn tập tài liệu cô để quên.
Một góc giấy còn viết nguệch ngoạc:

“Nhắc Lục Thần ngủ đủ, mặt lúc thiếu ngủ đáng sợ.”
Khóe môi anh nhích lên rất nhẹ.

“Ừ.”
Giọng thấp.

“…nhưng thú vị.”

Cùng lúc đó, Trình Lam vừa xuống tới bãi xe thì phát hiện xe lại không nổ máy.

Cô đứng yên ba giây.
Rồi ngửa mặt lên trời.

“Mẹ nó.”

“Có điềm.”

.....Hết chương3....
@ManhThuong sợ ng ta bảo tôi bợ đít bệ hạ chứ không tôi đổi tên Manhthuong lần 2 : )) chụt 🫦
 
KẺ ĐỨNG SAU CƠN MƯA
Chương 4

“Mẹ nó.”
Trình Lam đứng dưới hầm xe.
Lần thứ hai trong một tuần.
Xe chết máy.
Đèn tầng B2 chớp tắt.
Điện thoại còn 7%.
Mưa ngoài trời vẫn chưa ngừng.
Cô chống hông nhìn chiếc xe.
Một lúc lâu.
Rồi đá nhẹ bánh xe.
“Anh muốn chết giữa đường với tôi hả?”
Điện thoại rung.
Số lạ.

Nhưng lần này, cô đoán được.
“Alo?”
“Xe không nổ máy?”.

Giọng nam thấp.
Bình thản đến đáng ghét.
Trình Lam đứng hình hai giây.

“…Anh gắn định vị lên đời tôi thật hả?”

“Camera hầm xe.”
Một nhịp dừng.

“Xuống đi.”
“Anh đang ở đây?”

“Ừ.”
Cúp máy.

Ba phút sau.
Chiếc xe đen dừng trước mặt. Lục Thần bước xuống. Áo sơ mi tối màu.
Không vest. Tay áo xắn lên một đoạn. Giống như anh vừa kết thúc cuộc họp dài.

Hoặc chưa từng nghỉ.
Anh cúi xuống kiểm tra xe cô.
Không nói nhiều.
“Ắc quy.”

“Thế sửa được không?”

“Được.”
Một nhịp dừng.

“…nhưng hôm nay không.”

“Vậy giờ sao?”

Anh đứng thẳng người.
Đóng nắp capo.
Ánh mắt rất yên.
“Lên xe.”

“Anh không thấy kỳ à?”
Cô khoanh tay.

“Chúng ta quen nhau chưa nổi một tuần.”

Lục Thần nhìn cô vài giây.
Rồi hỏi ngược:
“Cô thấy tôi giống người rảnh giúp người lạ?”

Trình Lam nghẹn nửa giây.
“Mẹ nó.”

“Anh nói chuyện đáng ghét ghê.”

Lần này, khóe môi anh động nhẹ.

“Lên xe.”

Trong xe vẫn yên như cũ. Lục Thần không bật nhạc. Không nói chuyện phiếm.
Kiểu đàn ông mà sự hiện diện đã đủ tạo cảm giác áp lực.

Cho đến khi, bụng Trình Lam kêu. Rất rõ.
Không khí chết lặng.

Cô nhắm mắt hai giây.
“Mẹ nó…”

Lục Thần liếc sang.
“Chưa ăn?”

“Bận.”

“Bao lâu?”

“Chắc từ sáng.”

Lần đầu tiên,.anh nhíu mày thật.
“Cô luôn sống kiểu tự hành xác?”

“Anh quản tôi?”

“Ừ.”
Một nhịp dừng rất nhỏ.

“…ít nhất lúc cô còn làm dự án cho tôi.”

Hai mươi phút sau.
Xe dừng trước một quán ăn mở khuya.
Không sang trọng.
Nhưng sạch và ên tĩnh.

Trình Lam nhìn bảng hiệu rồi quay sang.

“Lục tổng cũng ăn chỗ này?”

“Có vấn đề?”

“Không hợp vibe anh.”

“Trong mắt cô tôi vibe gì?”

“Kiểu uống whiskey mấy nghìn đô.”

“Ăn tối trên tầng cao.”

“Không nói chuyện tử tế.”.

Lần này, anh bật cười khẽ.
“Câu cuối hơi cá nhân.”

Đồ ăn lên rất nhanh.
Trình Lam ăn thật.
Không làm dáng.
Không kiểu người trước mặt sếp thì giữ hình tượng.

Lục Thần ngồi đối diện.
Không ăn bao nhiêu.
Chỉ nhìn.

“Anh nhìn gì?”

“Cô ăn như bị ai giành.”

“Người từng nghèo thường vậy.”

Cô nói tỉnh.
“Có gì ăn thì ăn.”

Tay anh khựng lại rất nhẹ.

Lần đầu tiên, cô kể một chút về mình.

“Gia đình không khá à?”

“Không còn.”
Giọng cô nhạt đi.

“Ba mất sớm.”

“Mẹ bệnh lâu.”

“Tự lớn là chính.”

Không khí yên đi.

Rất lâu sau, Lục Thần mới nói:
“Tôi cũng không lớn lên trong nhà tử tế.”

Trình Lam ngẩng lên.

Lần đầu tiên thấy, giọng người này có chút mệt.

“Mẹ bệnh tâm lý.”

“Ba gần như không tồn tại.”

“Nhà chỉ có tiền.”
Một nhịp dừng.

“…không ai dạy cách gần gũi người khác.”

Lần đầu tiên tối nay, Trình Lam không chọc anh nữa.
Chỉ nhìn người đàn ông trước mặt.

Hóa ra, người lạnh lùng nhất,
thường là người từng thiếu thốn thứ gì đó quá lâu.

Lúc đưa cô về, mưa nhỏ lại.
Trình Lam mở cửa xe.
Rồi bất ngờ quay lại.

“Lục Thần.”

“Ừ?”
“Hôm nay…”
Cô khẽ nhướng mày.

“…anh bớt đáng ghét hơn rồi.”

Im lặng hai giây.
Rồi người đàn ông vốn luôn lạnh nhạt ấy, laij khóe môi rất nhẹ.

“Tiến bộ.”

“…cô cũng vậy.”

....hết chương 4....
 
KẺ ĐỨNG SAU CƠN MƯA

Chương 5


Mưa kéo dài suốt một tuần. Thành phố bước vào mùa ẩm.
Không khí lúc nào cũng phủ một lớp nước mỏng như sương.

Từ sau đêm ăn khuya ấy, mối quan hệ giữa Trình Lam và Lục Thần bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo ban đầu.

Nhưng rất kỳ lạ. Không ai chủ động bước tới.
Cũng chẳng ai lùi lại.
Giống như hai người trưởng thành đều quen giữ khoảng cách, lại vô thức để đối phương bước vào vùng an toàn của mình từng chút một.

Tầng 37 — Lục Thị.
9 giờ tối.

Đèn công ty còn sáng hơn nửa.
Trình Lam vừa kết thúc buổi đánh giá tâm lý nội bộ cuối cùng. Đầu đau.
Vai mỏi. Cả ngày nói chuyện với những người kiệt sức khiến năng lượng của cô gần như cạn.

Cô đứng trước máy bán nước. Nhìn hàng chữ hiện lên. Rồi thở dài.

“Đắng vừa thôi…”

“Đang nói cà phê?”
Giọng nam trầm thấp vang lên phía sau.

Không cần quay lại, cô cũng biết là ai.

“Hay nói người?”

Trình Lam nhận ly cà phê từ máy.
Lục Thần đứng cạnh.
Tay vẫn cầm tập tài liệu.
Áo vest đã cởi bỏ.
Sơ mi tối màu hơi nhăn ở cổ tay.
Dấu hiệu rõ ràng của một ngày dài.

“Người nào?”
Anh hỏi.

“Người thích ép nhân viên tăng ca.”

“Đã giảm 20%.”
Giọng anh bình thản.

“…theo đề xuất của cô.”
Cô hơi khựng.

“Anh thật sự sửa?”

“Cô tưởng tôi chỉ nghe cho vui?”

Trình Lam im vài giây.
Thật ra, đây là điều khiến cô bất ngờ nhất ở Lục Thần.

Người đàn ông này rất cứng, khó gần.
Kiểm soát gần như mọi thứ.
Nhưng, lại biết nghe điều hợp lý.
Kiểu người ngoài lạnh đến đâu thì bên trong vẫn có nguyên tắc riêng.

“Cảm ơn.”
Lần đầu tiên cô nói thật lòng.

Lục Thần nhìn cô.
Ánh mắt dừng lâu hơn một chút.

“Khó nghe cô nói câu này.”

“Anh đừng được nước lấn tới.”

Khóe môi anh hơi động.
Rất nhẹ.
“Ăn tối chưa?”

“Chưa.”

“Đi ăn.”

“Lệnh à?”

“Đề nghị.”
Một nhịp dừng.

“…vì cô nhìn sắp ngất.”

Mười lăm phút sau, ở một quán ăn nhỏ mở khuya.
Không đông. Ánh đèn vàng dịu.
Ngoài cửa kính là mưa bụi lất phất.

Trình Lam chống cằm nhìn người đối diện.

“Anh thật sự không có đời sống riêng à?”

“Có.”

“Là công việc?”

“Phần lớn.”

“Bạn gái?”

Lần đầu tiên, tay Lục Thần ngừng lại giữa không trung.

“Không.”

“Không có?”

“Không hứng thú.”
Giọng rất nhạt.

“Phiền.”

Trình Lam bật cười.
“Anh sống kiểu đó không thấy cô đơn à?”

Một khoảng lặng rất nhỏ. Lục Thần vốn không thích câu hỏi này

Cô đơn, là thứ anh quen quá lâu đến mức không còn xem nó là vấn đề.

“Quen rồi.”
Anh đáp.

Ngoài cửa kính, mưa đập nhẹ lên mặt đường.
Trình Lam nhìn người đàn ông đối diện lâu hơn thường lệ.

Có vài người là rõ ràng rất mạnh. Rất thành công. Rất khó bị thay thế.
Nhưng lại khiến người khác thấy, họ sống quá cô độc.

“Anh biết không.”
Cô chậm rãi khuấy trà.

“Người quá giỏi kiểm soát thường có một điểm yếu.”

“Hửm?”

“Lúc thật sự rung động…”
Khóe môi cô cong lên rất nhẹ.

“…sẽ mất kiểm soát rất thảm.”

Ánh mắt hai người chạm nhau. Không ai né trước.
Không khí trong quán bỗng yên đi vài nhịp.
Rồi Lục Thần rất chậm đặt ly xuống.

“Cô đang phân tích tôi?”

“Ừ.”

“Kết quả?”

“Khó yêu.”
Trình Lam cười nhạt.

“Nhưng yêu rồi chắc khó bỏ.”

Lần đầu tiên tối nay, Lục Thần thật sự nhìn cô rất lâu.
Lâu đến mức là cô bắt đầu thấy không tự nhiên.

“Nhìn gì?”

Giọng anh thấp xuống đôi chút.
“Đang nghĩ…”
Một nhịp dừng.

“…cô có phân tích chính mình không.”

“Ý gì?”

“Người luôn giả vờ mạnh…”
Ánh mắt anh rất yên.

“…thường là người không muốn bị bỏ lại nhất.”

Tim Trình Lam khựng một nhịp.

Ngoài trời, mưa bất chợt nặng hạt.
Trong khoảnh khắc ấy, không ai biết rõ thứ vừa thay đổi là gì.

Chỉ biết rằng là có vài ánh nhìn bắt đầu kéo dài hơn bình thường.
Có vài câu nói vô tình chạm vào nơi người khác giấu kín nhất.

Và có vài cuộc gặp, tưởng chỉ là tình cờ,
lại đang âm thầm kéo hai người lại gần hơn.

....Hết chương 5....🌸
 
Top