
Vui lòng không cmt dưới mọi hình thức khi tôi đang viết...lúc nào tôi viết HẾT bộ có thể toxic nếu muốn.
Chỉ cần đọc nếu muốn và Vodka nếu thích.
TrìnhCa🌸
Bộ Truyện này chỉ có ở xamvn của @ManhThuong
Sửa lần cuối:

TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC
Tác giả: Trình Ca
Chương 10
“…Kinh Vũ.”
Giọng nói rất khẽ. Khẽ đến mức gần như tan vào gió.
Nhưng khoảnh khắc cái tên ấy rơi xuống
Toàn bộ thế giới như ngừng lại.
Tạ Kinh Vũ đứng sững.
Thanh kiếm trong tay anh run lên rất nhẹ.
Đôi mắt vàng vốn lạnh lẽo…lần đầu tiên xuất hiện cảm xúc gần như không thể che giấu.
Không tin nổi, nhớ nhung. Và đau đến tận xương.
“Mộc Ly…”
Giọng anh khàn đặc.
Như người chết đuối cuối cùng cũng bắt được ánh sáng.
Nhưng đúng lúc ấy—
RẮC!
Dấu ấn bạc giữa trán Mộc Ly bắt đầu nứt ra.
Không gian quanh cô méo mó dữ dội.
Hàng loạt ký ức như bão táp tràn vào.
Máu.
Lửa.
Chiến tranh.
Một ngai vàng phủ đầy xác thần. Có người đàn ông quỳ dưới chân cô.
Áo giáp bạc nhuốm máu. Anh cúi đầu.
Khàn giọng
“Điện hạ.”
“Xin đừng đi nữa.”
Một hình ảnh khác. Trong đêm tuyết. Cô lạnh mặt quay lưng.
Người đàn ông phía sau kéo cổ tay cô.
Ánh mắt đỏ ngầu vì mất ngủ.
“Mộc Ly.”
“Đừng chiến tranh lạnh với tôi.”
“Tôi sai rồi.”
Cô lạnh nhạt:
“Sai ở đâu?”
Người kia im lặng rất lâu. Rồi cúi đầu.
“Không biết.”
“Nhưng chắc chắn là tôi sai.”
Một đoạn ký ức khác—
Tạ Kinh Vũ ôm lấy cô từ phía sau.
Cằm đặt lên vai. Giọng trầm thấp đầy bất lực:
“Em đừng liều mạng nữa.”
“Tôi chịu không nổi.”
“Em chết một lần…”
“…đủ lấy mạng tôi rồi.”
ẦM!!!
Một luồng thần thức nổ tung khỏi người Mộc Ly.
Toàn bộ bầu trời rung chuyển.
Người áo trắng lập tức biến sắc..
“Không được!”
Anh ta lao tới.
“Tiểu Ly!”
Nhưng đã muộn. Mộc Ly chậm rãi mở mắt.
Lần này—không còn xa lạ.
Không còn lạnh lùng như thần linh vừa thức tỉnh.
Mà là một sự bình tĩnh đáng sợ.
Cô nhìn Tạ Kinh Vũ rất lâu.
Lâu đến mức khiến anh gần như không dám thở.
Rồi chậm rãi mở miệng:
“Anh gầy đi.”
Không khí im phăng phắc. Tạ Kinh Vũ đứng chết lặng.
Giống như vừa bị thứ gì đó đánh trúng.
Mộc Ly vẫn nhìn anh.
Ánh mắt dừng nơi quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt. Khóe môi anh tái nhợt.
Vết thương chưa lành.
Mười năm.
Người đàn ông này…
vẫn sống như đang tự trừng phạt bản thân.
Không hiểu sao cô thấy khó chịu. Rất khó chịu.
“Không ngủ?”
Cô hỏi.
Tạ Kinh Vũ nhìn cô.
Rất lâu.
Khóe mắt hơi đỏ lên.
“…Ngủ không được.”
“Vì sao?”
Anh cười rất khẽ.
Giọng thấp đến gần như tan vỡ:
“Vì nhớ em.”
ẦM.
Trái tim Mộc Ly khẽ run.
Một cảm giác quen thuộc kéo tới.
Giống như là người này từng rất hay nói những lời khiến cô mềm lòng.
Người áo trắng lạnh mặt.
“Đủ rồi.”
ẦM!!!
Không gian sau lưng anh ta trực tiếp vỡ vụn.
“Tiểu Ly.”
Ánh mắt anh ta trở nên đáng sợ.
“Em bị hắn ảnh hưởng.”
“Qua đây.”
“Anh sẽ xóa sạch ký ức bẩn thỉu ấy.”
Không khí lập tức lạnh xuống.
Tạ Kinh Vũ kéo Mộc Ly ra sau lưng.
Đôi mắt vàng tối đến cực điểm.
“Ngươi thử động vào cô ấy xem.”
“Ngươi nghĩ ta không dám?”
Người áo trắng cười lạnh.
“Ngươi cho rằng…”
“…một kẻ từng giết em ấy.”
“…xứng đứng cạnh em ấy?”
Không khí đông cứng.
Mộc Ly nhìn bóng lưng Tạ Kinh Vũ.
Rộng. Rắn chắc.
Đứng chắn trước cô như bản năng.
Giống như là dù trời sập. Người này cũng sẽ không lùi.
Một đoạn ký ức khác đột nhiên hiện lên.
Trong mưa máu.
Thanh kiếm của Tạ Kinh Vũ thật sự đã xuyên qua tim cô.
Nhưng—ngay sau đó.
Anh quỳ xuống.
Tay run dữ dội.
Ôm lấy xác cô.
Gào đến khản giọng:
“Xin lỗi…”
“Xin lỗi…”
“Anh chỉ còn cách này…”
Máu.
Nước mắt.
Tuyệt vọng đến phát điên.
Giống như người chết—
lại bị ép phải sống tiếp.
Mộc Ly khựng lại.
Cuối cùng cô bước lên.
Không nhìn người áo trắng.
Chỉ đứng cạnh Tạ Kinh Vũ. Rồi rất tự nhiên—nắm lấy tay anh.
Lòng bàn tay lạnh ngắt.
Giống như rất lâu rồi không được nghỉ ngơi.
Tạ Kinh Vũ khựng cứng.
Mộc Ly ngẩng đầu.
Giọng rất bình tĩnh.
“Anh từng giết tôi.”
“Ừ.”
“Nhưng…”
Cô siết nhẹ tay anh.
Ánh mắt lạnh lùng quét qua thần linh đầy trời.
“…tôi ghét người khác bắt nạt đồ của mình hơn.”
Khoảnh khắc ấy—Tạ Kinh Vũ cúi đầu. Im lặng rất lâu.
Rồi bật cười.
Một tiếng cười rất khẽ.
Rất bất lực. Cũng rất dịu dàng.
“Điện hạ.”
Giọng anh khàn thấp.
“…em lại cứu mạng tôi rồi.”
Nhưng đúng lúc ấy—
Bầu trời đột nhiên tối sầm.
Một giọng nói già nua vang vọng từ sâu trong thần vực.
Mang theo áp lực khiến cả vũ trụ run rẩy.
“Nghịch thần Tạ Kinh Vũ.”
“Tội danh: Yêu nữ vương.”
“Phán quyết—”
“Xóa sổ.”
.....Hết chương 10...🌸