Có Hình [Tên Truyện: Trò Chơi Quyền Lực] 🌸 [Ngôn Tình, huyền huyễn, tương lai]



Vui lòng không cmt dưới mọi hình thức khi tôi đang viết...lúc nào tôi viết HẾT bộ có thể toxic nếu muốn.
Chỉ cần đọc nếu muốn và Vodka nếu thích.
TrìnhCa🌸

Bộ Truyện này chỉ có ở xamvn của @ManhThuong
 
Sửa lần cuối:
TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC
Tác giả: Trình Ca

Chương 1: Người phụ nữ đáng giá một cuộc chiến


Năm 2149.
Thành phố Thiên Khải chưa bao giờ ngủ.
Bầu trời đêm phủ kín bởi những tuyến giao thông lơ lửng, ánh đèn neon kéo dài như vết rạch màu lam tím trên nền trời đen đặc.

Trên tầng cao nhất của tòa nhà Thần Kinh số 7 — trung tâm quyền lực của Liên Minh Tinh Tế phương Đông — một cuộc họp đang diễn ra.

Không ai dám thở mạnh.
Trong căn phòng dài ba mươi mét, mười hai người đứng đầu các tập đoàn công nghệ lớn nhất đều im lặng.

Màn hình hologram giữa phòng vẫn nhấp nháy một dòng chữ đỏ.
Dự án Genesis đã bị đánh cắp.

“Không thể nào.”

Một người đàn ông trung niên đập mạnh bàn.

“Bảo mật cấp SSS của chúng ta không thể bị phá!”

“Không.”
Giọng nữ vang lên.

Lạnh. Mỏng.
Nhưng đủ khiến cả căn phòng như đóng băng.

“Đã bị phá rồi.”

Người phụ nữ ngồi ở vị trí cuối cùng từ từ ngẩng đầu.
Mái tóc đen dài xõa sau lưng, làn da trắng đến lạnh lẽo dưới ánh đèn điện tử.
Cô mặc bộ vest đen ôm sát, chân vắt chéo, đầu ngón tay chậm rãi xoay chiếc nhẫn bạc.
Đôi mắt đẹp đến mức nguy hiểm.
Nhưng không ai dám nhìn lâu.

Bởi người phụ nữ ấy là Mộc Ly.

Người trẻ nhất từng bước vào Hội Đồng Tối Cao.
Thiên tài chiến lược.
Kẻ khiến ba gia tộc tài phiệt phá sản chỉ trong một tuần.

Cũng là người duy nhất từng khiến quân đội Liên Minh nhượng bộ.

Có người nói cô là thiên tài.
Có người nói cô là quỷ.
Nhưng tất cả đều thống nhất một chuyện là

Đừng bao giờ đứng đối diện Mộc Ly.

“Mộc tiểu thư.”

Một thành viên hội đồng nghiến răng.

“Ý cô là gì?”

Mộc Ly chống cằm.
Ánh mắt lạnh nhạt lướt qua từng người.

“Ý tôi là…”
Cô bấm nhẹ lên mặt bàn.

Màn hình trung tâm lập tức hiện lên hồ sơ bảo mật tuyệt đối.
Một cái tên xuất hiện.
Cả phòng chết lặng.

TẠ KINH VŨ.

Tổng tư lệnh quân sự Liên Minh.
Người đàn ông đứng đầu hạm đội số Một.
Cũng là kẻ nguy hiểm nhất hành tinh.

“Người lấy dữ liệu.”

Mộc Ly cười nhạt.

“Là anh ta.”

“Không thể!”

Có người lập tức phản bác.

“Tạ gia là đồng minh!”

“Đồng minh?”

Cô khẽ bật cười.
Nụ cười ấy đẹp đến mức khiến người khác lạnh sống lưng.

“Trên bàn cờ quyền lực, thứ vô dụng nhất chính là lòng tin.”

Không khí rơi vào im lặng.
Đúng lúc ấy—Đinh.

Cửa phòng họp mở ra.
Một bóng người bước vào.
Áo khoác quân sự đen dài chạm gót. Bờ vai rộng.
Khí chất áp đảo.
Người đàn ông tháo găng tay, ánh mắt sâu thẳm dừng trên người Mộc Ly.

Cả hội đồng tái mặt.
Không ai báo trước.
Không ai ngăn được anh.
Bởi đó là Tạ Kinh Vũ.

Người mà ngay cả Tổng Hội Đồng cũng phải dè chừng.

Anh đứng giữa căn phòng như thể nơi này vốn thuộc về mình.
Rồi cười.

“Nghe nói…”
Ánh mắt anh dừng trên Mộc Ly.

“…em đang tìm tôi?”

Cả căn phòng hóa đá.
Chỉ có Mộc Ly vẫn bình thản.
Cô ngước mắt nhìn anh.
Lạnh. Sắc.
Nguy hiểm.

“Đúng.” Cô nói.

“Tôi đang nghĩ…”
Ngón tay cô chậm rãi gõ lên bàn.

“…nên bắt anh thế nào.”

Không khí đông cứng.
Thế nhưng người đàn ông kia lại bật cười rất khẽ.
Rồi trước ánh mắt kinh hãi của tất cả mọi người

Anh cúi người.
Một tay chống lên bàn họp. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức nguy hiểm.

“Tôi cho em bắt.”
Giọng anh trầm thấp.

“Chỉ sợ…”
Ánh mắt chậm rãi lướt qua môi cô.

“…em không giữ nổi tôi.”


Hết chương1🌸
 
TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC
Tác giả: Trình Ca
Chương 2: Người nhìn thấy số mệnh


Cả phòng họp rơi vào tĩnh lặng.
Không ai dám lên tiếng.
Tạ Kinh Vũ đang đứng quá gần.
Quá gần với Mộc Ly.
Khoảng cách ấy đủ để nhìn thấy hàng mi dài khẽ rung của cô, nhìn thấy chiếc khuyên tai bạc phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.

Nhưng ánh mắt Mộc Ly không dao động lấy một lần.
Thậm chí—Cô còn cười.
Rất nhẹ. Rất lạnh.

“Giữ không nổi?”
Giọng cô khẽ như gió đêm.

“Anh nghĩ bản thân đáng giá lắm sao?”

Tạ Kinh Vũ nhìn cô vài giây.
Rồi bật cười trầm thấp.
Không giận. Không phản bác.
Chỉ như thể đang nhìn thấy một thứ vô cùng thú vị.

“Mộc Ly.”
Anh gọi tên cô rất chậm.

“Từ trước đến giờ, người muốn giết tôi rất nhiều.”

“Nhưng người muốn bắt tôi…” anh hơi cúi đầu,

“em là người đầu tiên.”

Ánh mắt cả hội đồng lập tức trở nên kỳ lạ.
Ai cũng biết...Tạ Kinh Vũ không gần nữ sắc.

Từ lúc nắm quân quyền đến nay chưa từng có scandal tình cảm.
Người ta từng nghi ngờ anh không biết yêu.
Hoặc không còn là con người bình thường nữa.

Bởi trong cơ thể anh tồn tại thứ được gọi là..
Thần Hạch.

Một lõi sinh mệnh cổ xưa được khai quật từ vùng cấm ngoài quỹ đạo Sao Bắc.

Có lời đồn rằng người dung hợp được Thần Hạch sẽ nhìn thấy
đường chỉ số mệnh.

Có thể biết ai phản bội.
Ai chết. Ai sẽ phá hủy thế giới.
Và…
Ai là người khiến mình mất kiểm soát.

“Mộc tiểu thư.”

Một trưởng lão hội đồng đột nhiên đứng bật dậy.

“Không thể để hắn rời đi!”

“Dữ liệu Genesis—”

“Là tôi lấy.”
Tạ Kinh Vũ thản nhiên cắt ngang.

Cả phòng nổ tung.
“Anh điên rồi à?”

“Đây là phản quốc!”

“Tổng tư lệnh muốn khai chiến sao?”

Giữa hỗn loạn ấy—Mộc Ly vẫn ngồi yên.
Không một biểu cảm.
Bởi ngay khoảnh khắc Tạ Kinh Vũ bước vào…

Cô đã biết.
Người đàn ông này đến đây không phải để giải thích.
Mà để—thử cô.

Thử xem cô đủ thông minh hay không.
Đủ nguy hiểm hay không.
Đủ tư cách đứng cùng bàn cờ với anh hay không.

Mộc Ly từ từ đứng dậy.
Cao gót chạm nền phát ra âm thanh lạnh lẽo.
Cô bước đến trước mặt anh.
Ngước mắt.

“Anh lấy Genesis.”

“Nhưng lại tự xuất hiện.”

“Tức là…” môi cô cong lên rất nhẹ,

“anh muốn tôi biết.”

Tạ Kinh Vũ nhìn cô.
Không phủ nhận.

Mộc Ly tiếp tục:
“Thứ anh lấy không phải dữ liệu.”

“Là người đứng sau dữ liệu.”

“Anh muốn dùng tôi làm mồi.”

Lần đầu tiên—Ánh mắt Tạ Kinh Vũ đổi khác.
Một tia hứng thú thật sự lướt qua đáy mắt.

“Tiếp tục đi.”

Mộc Ly cười.
“Genesis chỉ là bẫy.”

“Trong hội đồng có nội gián.”

“Người đó muốn mở Cổng Thần Dụ.”

Nghe đến bốn chữ ấy—
Toàn bộ sắc mặt trưởng lão thay đổi.
Một vài người thậm chí tái nhợt.

Bởi đó là bí mật tuyệt đối.
Một truyền thuyết bị phong cấm suốt ba mươi năm.

Người ta nói rằng..
Trước khi nền văn minh cũ bị hủy diệt, có một nhóm người từng mở ra cánh cửa nối với chiều không gian cao hơn.

Ở nơi đó tồn tại một nguồn năng lượng vô hạn.
Nhưng cũng tồn tại thứ không nên thức tỉnh.

Những sinh vật không có tên.

Những “vị thần” không thuộc về nhân loại.
Ai nhìn thấy chúng…
Sẽ phát điên. Hoặc biến thành thứ khác.

“Anh muốn dùng tôi để tìm nội gián.”
Mộc Ly nghiêng đầu nhìn anh.

“Nhưng tiếc quá.”

“Tôi ghét bị lợi dụng.”

Cả phòng nín thở.
Ai cũng nghĩ—Tạ Kinh Vũ sẽ nổi giận.
Thế nhưng—Người đàn ông kia chỉ khẽ cười.

Sau đó…
Anh đưa tay. Một viên tinh thể đen xuất hiện trong lòng bàn tay.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy nó...
Đồng tử Mộc Ly co rút.
Bởi bên trong tinh thể ấy…

Là thứ chỉ tồn tại trong hồ sơ mật cấp thần.

Mảnh vỡ số mệnh.

Nghe nói ai sở hữu nó..
Sẽ nhìn thấy một đoạn tương lai.
Nhưng cái giá phải trả…
Là mất đi thứ quan trọng nhất.

“Mộc Ly.”

Giọng anh thấp xuống.
Lần này không còn đùa giỡn.

“Mười năm trước.”

“Vụ tai nạn khiến em mất ký ức…”

Ánh mắt anh dừng trên cô.
“…không phải tai nạn.”

Cả thế giới như ngừng lại.
Mộc Ly lạnh mặt.

“Tôi không thích người khác nhắc chuyện cũ.”

“Tôi biết.”
Tạ Kinh Vũ nói rất khẽ.

“Vì người khiến em biến thành như bây giờ…”

“Là tôi.”

ẦM—

Ngay khoảnh khắc ấy..
Toàn bộ hệ thống điện tòa nhà đột nhiên tắt phụt.
Bóng tối nuốt trọn căn phòng.
Tiếng còi cảnh báo vang lên chói tai.
Một giọng máy móc lạnh lẽo phát khắp thành phố:

“Cổng Thần Dụ đã được kích hoạt.”

“Kỷ nguyên thần thức bắt đầu.”

“Xin chúc nhân loại may mắn sống sót.”


Hết chương2...🌸
 
TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC
Tác giả: Trình Ca

Chương 3: Người không thuộc về nhân loại


Tiếng còi báo động vang khắp thành phố Thiên Khải.
Ánh sáng đỏ tràn ngập từng tầng cao ốc. Màn hình điện tử đồng loạt chuyển sang màu đen.

Chỉ còn một dòng chữ đỏ máu liên tục nhấp nháy:

[ CỔNG THẦN DỤ ĐANG MỞ ]
[ TỶ LỆ ĐỒNG BỘ: 7% ]

Trong bóng tối.
Không ai nhìn thấy biểu cảm của Mộc Ly.
Chỉ có đôi mắt cô. Lạnh đến đáng sợ.

“…Là anh?”
Giọng cô rất khẽ.
Nhưng đủ khiến không khí đóng băng.

“Tạ Kinh Vũ.”

“Người khiến tôi mất ký ức…”

“Là anh?”

Cả hội đồng im bặt. Không ai dám thở mạnh.
Tạ Kinh Vũ đứng đối diện cô. Bóng đêm phủ lên gương mặt sắc lạnh của người đàn ông, chỉ còn đôi mắt sâu như vực thẳm.

“Đúng.”
Anh trả lời.
Không giải thích. Không phủ nhận.

Mộc Ly bật cười. Nụ cười rất đẹp.
Cũng rất nguy hiểm..

“Hay lắm.”

Một giây sau—RẦM!

Chiếc bàn họp hợp kim nặng hàng tấn bị một lực vô hình nghiền nát.
Toàn bộ phòng hội nghị rung chuyển dữ dội.
Tiếng hét thất thanh vang lên.

“Khả năng tinh thần cấp thần?!”

“Không thể nào!”

“Mộc Ly thức tỉnh rồi?!”

Mảnh kính điện tử đồng loạt vỡ tung. Không khí quanh cô bắt đầu méo mó.

Như thể có thứ gì đó vô hình đang bóp méo quy luật vật lý.

Tạ Kinh Vũ nhìn cảnh tượng trước mắt. Không bất ngờ..
Chỉ là…
Ánh mắt càng sâu hơn.
Giống như thứ anh đợi suốt mười năm—Cuối cùng cũng thức tỉnh.

“Mộc Ly.”
Anh thấp giọng.

“Đừng để nó kiểm soát em.”

“Câm miệng.”

ẦM—
Một áp lực khủng khiếp giáng xuống.

Tạ Kinh Vũ lùi nửa bước. Chiếc huy hiệu quân đội trên vai anh vỡ nát.
Toàn bộ trưởng lão hội đồng đồng loạt quỳ sụp.

Máu trào khỏi khóe miệng. Có người run rẩy nhìn Mộc Ly như nhìn thấy quái vật.

“Không thể…”

“Đây là…”

“Thần thức áp chế…”

Giữa trung tâm hỗn loạn—Mộc Ly chậm rãi bước tới.
Cao gót chạm nền. Từng bước. Từng bước.
Giống như nữ vương bước qua xác người.

Cô dừng trước mặt Tạ Kinh Vũ.
Ngước mắt nhìn anh. Đôi đồng tử đen dần xuất hiện những đường sáng bạc kỳ dị.
Như những tinh vân đang xoay chuyển.

“Anh biết tôi sẽ thức tỉnh.”

“Anh cố ý.”

Tạ Kinh Vũ im lặng vài giây.

Rồi khẽ đáp:
“Ừ.”

Mộc Ly nghiêng đầu.
“Cho tôi một lý do.”

Người đàn ông nhìn cô.
Lần đầu tiên trong nhiều năm
Trong mắt anh xuất hiện thứ cảm xúc giống như…mệt mỏi.

“Mười năm trước…”

“Em chết rồi.”

Không gian im lặng.
Mộc Ly không đổi sắc mặt.
Nhưng đầu ngón tay khẽ siết lại.

“Vụ tai nạn ở Khu Không số Chín…”

“Không phải thí nghiệm.”

“Là hiến tế.”

“Có người dùng em mở Cổng Thần Dụ.”

Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng toàn bộ hội đồng.

Hiến tế?
Cổng Thần Dụ?
Đó là truyền thuyết bị phong cấm..

Nghe nói muốn mở cánh cổng ấy—Cần một người sở hữu Linh Hồn Tinh Khiết cấp S.

Tỷ lệ xuất hiện…Một phần mười tỷ.

Tạ Kinh Vũ tiếp tục:
“Lúc tôi đến…”

“Tim em đã ngừng đập.”

“Não bộ chết lâm sàng bảy phút.”

“Mọi chỉ số sinh mệnh bằng không.”

Giọng anh rất bình thản.
Nhưng tay lại siết chặt
đến mức nổi gân xanh.

“Tôi đáng lẽ phải để em chết.”

“Nhưng tôi…”
Anh dừng lại.
Ánh mắt dừng trên cô.

“…không làm được.”

Mộc Ly im lặng. Không hiểu vì sao.
Ngay khoảnh khắc ấy—
Trong đầu cô chợt lóe lên một hình ảnh.

Mưa rất lớn. Một người đàn ông quỳ giữa biển máu. Ôm lấy cô.
Điên cuồng gọi tên cô đến khàn giọng.

“Đừng chết…”

“Mộc Ly…”

“Xin em…”

ẦM!
Một cơn đau đầu dữ dội kéo đến. Ký ức đứt đoạn như muốn xé não cô thành hai nửa.
Mộc Ly chao người.

Ngay lập tức—Một bàn tay giữ lấy eo cô.
Hơi lạnh quen thuộc.
Mùi bạc hà nhàn nhạt.
Tạ Kinh Vũ cúi đầu nhìn cô.

“Đừng ép bản thân nhớ.”

“Não em chưa chịu nổi.”

Mộc Ly lập tức đẩy anh ra. Ánh mắt lạnh buốt.
“Đừng chạm vào tôi.”

Người đàn ông khựng lại.
Trong đáy mắt lướt qua một tia gì đó rất nhanh.
Nhanh đến mức không ai thấy.

Nhưng đúng lúc ấy—
ẦM!!!

Bầu trời phía trên Thiên Khải đột nhiên nứt toác.
Một vết rách khổng lồ xuất hiện giữa tầng mây.
Thứ gì đó…đang bò ra khỏi khe nứt.

Một con mắt. Khổng lồ.
Đen đặc.
Không thuộc về bất kỳ sinh vật nào của nhân loại. Nó mở mắt. Nhìn xuống thành phố.

Ngay khoảnh khắc ấy—
Hàng triệu người đồng loạt hét lên.
Một số quỳ sụp.
Một số bắt đầu cười điên loạn. Một số tự móc mắt mình.
Bởi chỉ cần nhìn thấy nó

Lý trí sẽ bị nghiền nát.
Giọng máy trung tâm vang lên:

[ Cảnh báo cấp tận thế ]

[ Thực thể ngoài chiều không gian đã thức tỉnh ]

[ Danh hiệu xác nhận: KẺ QUAN SÁT ]
Trong bóng tối đỏ máu

Tạ Kinh Vũ nhìn lên bầu trời.
Rồi chậm rãi rút khẩu súng bạc bên hông.
Một thứ vũ khí cổ xưa khắc đầy phù văn.
Khí tức lạnh đến đáng sợ.
Anh quay sang Mộc Ly.

Lần đầu tiên giọng nói mang theo mệnh lệnh tuyệt đối.
“Đi theo tôi.”

“Nếu không…”
Ánh mắt anh tối xuống.

“…đêm nay em sẽ chết lần thứ hai.”

....Hết chương3..🌸
 
TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC
Tác giả: Trình Ca

Chương 4: Đêm tận thế và lời tiên tri bị nguyền rủa

Bầu trời nứt ra.
Không. Chính xác hơn là thế giới đang bị xé mở.
Thiên Khải, thành phố chưa từng biết sợ hãi, lần đầu tiên rơi vào hỗn loạn tuyệt đối.

Tiếng còi báo động vang dội.
Xe bay mất kiểm soát lao khỏi quỹ đạo.
Những tòa tháp kính phản chiếu con mắt khổng lồ đang treo lơ lửng giữa không trung.
Nó không chớp.
Không chuyển động.
Chỉ…nhìn.

Nhưng chỉ riêng việc bị nó nhìn thấy—Đã là một loại nguyền rủa.
Một người phụ nữ dưới quảng trường trung tâm bỗng bật cười điên dại.

“Tôi nghe thấy rồi…”

“Tôi nghe thấy thần đang gọi…”

Cô ta tự dùng tay cào nát mặt mình.
Máu chảy đầy đất.
Một đứa trẻ đứng giữa đường đột nhiên thì thầm bằng giọng già nua:

“Cánh cửa mở rồi…”

“Máu của nữ vương đã thức tỉnh…”

ẦM!

Cơ thể thằng bé lập tức hóa thành tro bụi.
Màn hình trung tâm Liên Minh đổi sang chế độ đỏ khẩn cấp.

[ TỶ LỆ NHIỄM THẦN THỨC: 18% ]

[ XÁC SUẤT SỤP ĐỔ VĂN MINH: 73% ]

[ KÍCH HOẠT GIAO THỨC THANH TẨY ]

Một giọng nữ máy móc lạnh như tử thần vang lên:

“Cho phép tiêu diệt toàn bộ khu vực Thiên Khải.”

Cả hội đồng tái mặt.
“Điên rồi sao?!”

“Ở đây có hơn ba mươi triệu dân!”

“Chúng ta không thể—”

“Có thể.”
Người lên tiếng là Mộc Ly.

Cả phòng chết lặng.
Cô đứng trước cửa kính lớn.
Gương mặt lạnh như tuyết.
Đôi mắt phản chiếu con mắt ngoài không gian.
Không sợ hãi.
Không run rẩy.
Chỉ đang phân tích.
Từng lớp.
Từng khả năng.

“Thứ đó đang dùng thần thức gây ô nhiễm.”

“Sau ba giờ.”

“Thiên Khải sẽ biến thành ổ dịch tâm trí.”

“Sau bảy ngày…”

Mộc Ly hơi nghiêng đầu.
Giọng bình thản đến đáng sợ.

“Nhân loại sẽ tuyệt chủng.”

Toàn bộ trưởng lão im bặt. Một người run giọng:

“Cô… sao cô biết?”

Mộc Ly không trả lời.
Bởi ngay lúc con mắt kia xuất hiện
Trong đầu cô bắt đầu xuất hiện những đoạn ký ức kỳ lạ.

Không. Không phải ký ức. Là… tiên tri.
Cô nhìn thấy biển máu.
Nhìn thấy những thành phố bị nhấn chìm.
Nhìn thấy xác người phủ kín bầu trời.

Và giữa đống đổ nát—
Có một người đàn ông quỳ gối. Áo quân phục rách nát. Hai tay đầy máu.
Ôm lấy cơ thể lạnh ngắt của cô.
Ánh mắt anh trống rỗng như đã mất tất cả.

“Tôi cứu được cả thế giới…”
Giọng nói ấy khàn đặc.

“…nhưng không cứu được em.”

Rắc.
Mộc Ly siết chặt ngón tay. Khuôn mặt vẫn bình thản.
Nhưng tim cô— Lần đầu tiên đau nhói.

“Mộc Ly.”
Giọng Tạ Kinh Vũ vang lên sau lưng.

“Đi.”

“Không còn thời gian.”
Cô quay đầu.

“Tôi ghét người nói chuyện như ra lệnh.”

Tạ Kinh Vũ nhìn cô vài giây.
Rồi—Đột nhiên cúi thấp người. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức nguy hiểm.

“Được.”
Giọng anh rất thấp.

“Vậy tôi cầu xin em.”

Cả hội đồng đứng hình.
Tổng tư lệnh Liên Minh…đang cầu xin một người phụ nữ?

“Đi với tôi.”

Ánh mắt anh tối đến đáng sợ.

“Bởi thứ trên trời kia…”

“…đến vì em.”

Không khí lập tức đông cứng.
Mộc Ly híp mắt.

“Ý anh là gì?”

Tạ Kinh Vũ im lặng.
Rồi chậm rãi đưa tay tháo găng. Đường hoa văn màu đen kỳ dị bò dọc cánh tay anh.

Như sinh vật sống.
Như thứ gì đó đang ăn mòn máu thịt.
Một trưởng lão lập tức hét lên:

“Ấn ký thần sa đọa?!”

“Không thể!”

“Tạ Kinh Vũ bị ô nhiễm?!”

Anh mặc kệ tất cả.
Chỉ nhìn Mộc Ly.
“Mười năm trước…”

“Người mở cổng không phải chúng.”

“Mà là em.”

ẦM.
Không khí như bị bóp nghẹt.

“Tôi?”

“Đúng.”
Ánh mắt anh tối xuống.

“Em không phải người bình thường.”

“Ngay từ khi sinh ra…”

“…em đã là chìa khóa.”

“Linh hồn của em—”
Anh dừng lại.

Tựa như đang cố nuốt xuống điều đáng sợ nhất.

“…không thuộc về nhân loại.”

Ngay khoảnh khắc ấy—
Con mắt khổng lồ trên trời… đột nhiên chuyển động.
Nó nhìn thẳng—về phía Mộc Ly.

Rồi.
Cả bầu trời vang lên một giọng nói cổ xưa.
Không phân biệt nam hay nữ.
Không giống bất cứ ngôn ngữ nào của loài người.
Nhưng tất cả đều hiểu.

“Tìm thấy ngài rồi.”

“Nữ vương thất lạc của thần giới.”

Một giây sau—Hàng ngàn khe nứt đồng loạt mở ra trên bầu trời.

Vô số bóng đen bắt đầu rơi xuống.
Mỗi thứ đều mang hình dạng méo mó.

Có cánh.
Có hàng trăm con mắt.
Có thứ mang gương mặt người nhưng không có miệng. Giọng hệ thống tuyệt vọng vang lên:

[ THẤT BẠI PHÒNG THỦ ]

[ KHUYẾN NGHỊ NHÂN LOẠI VIẾT DI CHÚC ]

Và đúng lúc ấy..Tạ Kinh Vũ đột nhiên kéo Mộc Ly vào lòng.

Tay còn lại rút súng. Một vòng trận bạc khổng lồ nổ tung dưới chân họ. Khí tức cổ xưa quét ngang trời đất.

Đôi mắt anh từ màu đen…chuyển thành màu vàng kim đáng sợ.

Giọng nói lạnh như đêm tận thế:
“Muốn chạm vào cô ấy…”

Anh ngẩng đầu nhìn cả bầu trời đầy quái vật.
“…bước qua xác tôi trước.”


....hết chương4..🌸
 
TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC
Tác giả: Trình Ca

Chương 5: Bí mật mà cả thế giới muốn giết cô


Gió nổi lên.
Không. Là thần áp đang giáng xuống. Bầu trời Thiên Khải bị hàng ngàn khe nứt xé rách.
Những sinh vật méo mó bò ra khỏi khoảng không đen đặc.

Tiếng cười.
Tiếng khóc.
Tiếng thì thầm như hàng triệu linh hồn chết oan cùng lúc vang vọng trong đầu mọi người.

Người thường bắt đầu phát điên. Kẻ mạnh hơn thì quỳ xuống. Máu chảy từ mắt.
Tai. Mũi.
Chỉ riêng việc nhìn lên bầu trời, Đã là cực hình.

Nhưng giữa cơn tuyệt vọng ấy, Tạ Kinh Vũ đứng đó.
Một tay ôm lấy Mộc Ly.
Một tay giương súng.
Đôi mắt vàng kim lạnh đến đáng sợ.

Sau lưng anh. Một vòng trận cổ khổng lồ đang cháy sáng.
Phù văn lan khắp nền trời như thần minh thức tỉnh.
Khoảnh khắc ấy…Toàn bộ Thiên Khải đều thấy anh. Vị tổng tư lệnh từng được gọi là người mạnh nhất nhân loại.

Nhưng không ai biết—
Sức mạnh ấy đến từ đâu.
Cho đến hôm nay.
Một trưởng lão run rẩy:

“Thần… thần văn…”

“Anh ta dung hợp thần hạch hoàn chỉnh…”

“Không thể…”

Tạ Kinh Vũ không để tâm.
Ánh mắt anh chỉ nhìn lên trời.
Về phía con mắt khổng lồ.
Rồi—Nâng súng.

ĐOÀNG.

Một phát bắn vang lên.
Không có đạn. Chỉ có ánh sáng bạc xuyên thẳng tầng không gian.

ẦM!!!

Con mắt trên trời—Nứt ra.
Tiếng gào rú khủng khiếp chấn động cả hành tinh. Hàng triệu người đồng thời ôm đầu.
Máu trào khỏi khóe miệng. Giọng nói cổ xưa nổi giận:

“KẺ PHẢN THẦN.”

“NGƯƠI DÁM BẢO VỆ NÀNG?”

Gió đột nhiên ngừng.
Không gian bắt đầu méo mó.

Rồi—Một cánh tay khổng lồ thò ra khỏi khe nứt. Đầy mắt. Đầy phù văn. Đầy hơi thở chết chóc.

Nó—Đang muốn bắt Mộc Ly.

“Mẹ kiếp…”
Một tướng quân tái mặt.

“Đó là thần cấp cao…”

“Chúng ta chết chắc rồi…”

Nhưng đúng lúc ấy. Mộc Ly lên tiếng.
“Lùi lại.”

Tạ Kinh Vũ khựng một giây.
“Em—”

“Tôi nói.”
Giọng cô lạnh hơn cả băng.

“Lùi lại.”

Không ai hiểu.
Cho đến khi—Mộc Ly bước lên trước. Áo khoác đen tung bay trong gió. Tóc dài phất nhẹ.
Giữa tận thế—Cô vẫn đẹp đến mức không chân thực.

Như thể hỗn loạn không thể chạm vào. Ánh mắt cô nâng lên. Nhìn thẳng cánh tay thần đang lao xuống. Không sợ. Không né.
Chỉ bình tĩnh đến kỳ lạ.
Giống như…Đã từng nhìn thấy cảnh này vô số lần.

“Mộc Ly!”
Tạ Kinh Vũ lạnh giọng.

“Tránh ra!”

Nhưng cô không động.
Bởi trong đầu cô. Những ký ức kỳ lạ đang thức tỉnh.
Từng tầng.
Từng tầng.
Một cung điện vàng son khổng lồ. Biển sao vô tận.
Vô số sinh vật quỳ dưới chân cô.

Một giọng nói dịu dàng vang lên:
“Điện hạ.”

“Ngài là người cuối cùng có thể khóa cánh cổng.”

“Nếu thất bại…”

“Nhân loại sẽ biến mất.”

Rồi—
Một hình ảnh khác hiện lên.
Máu. Lửa.
Chiến tranh.
Một người đàn ông đứng trước cô. Áo giáp bạc nhuốm máu.
Đôi mắt vàng kim giống hệt Tạ Kinh Vũ. Anh quỳ xuống.
Thanh kiếm xuyên qua ngực chính mình. Chỉ để cứu cô.

“Nếu có kiếp sau…”

“Xin đừng quên thần.”

ẦM!

Đầu đau như muốn nổ tung. Mộc Ly khựng lại.
Tim đập dữ dội.
Không hiểu vì sao. Ngực cô đau. Đau đến nghẹt thở.

Trong lúc ấy. Cánh tay quái vật đã gần chạm tới.
Toàn bộ Thiên Khải tuyệt vọng.
Nhưng—Mộc Ly bỗng ngẩng đầu. Đôi mắt chuyển thành màu bạc.

Một dấu ấn cổ xưa chậm rãi hiện giữa trán.
Khí tức— Hoàn toàn thay đổi.
Không còn lạnh lùng.
Không còn là con người.

Mà giống như là
Một vị thần vừa tỉnh giấc. Cô nhìn lên trời.
Mở miệng. Chỉ nói một câu.
Giọng nói vang khắp thế giới:

“Quỳ xuống.”

ẦM!!!!!
Thời gian như ngừng lại.

Cánh tay thần—thật sự quỳ xuống. Không chỉ nó. Hàng ngàn quái vật trên trời.
Toàn bộ sinh vật ngoài chiều không gian. Đồng loạt run rẩy.

Quỳ phục.
Như thần dân gặp quân vương.
Cả thế giới câm lặng.
Không ai thở nổi.

Ngay cả Tạ Kinh Vũ—
Cũng chết lặng nhìn cô.
Bởi anh biết điều này có nghĩa là gì.
Điều mà anh sợ nhất…
Cuối cùng đã xảy ra.

Mộc Ly thật sự thức tỉnh.

Và một khi thân phận ấy bị lộ—Nhân loại sẽ sợ cô. Thần giới sẽ săn lùng cô.

Còn anh…Có thể sẽ phải đứng ở phía đối lập với người mình dùng cả mạng để bảo vệ.

Đúng lúc ấy—Mộc Ly quay đầu. Đôi mắt bạc nhìn thẳng anh.
Xa lạ. Lạnh lẽo.
Giống như chưa từng quen biết. Rồi cô hỏi một câu khiến tim anh lạnh đi.

“Ngươi là ai?”

“Và…”

Ánh mắt cô dừng trên anh.
“…vì sao ta lại đau lòng khi nhìn thấy ngươi?”

....Hết chương 5...🌸
 
TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC
Tác giả: Trình Ca
Chương 6: Người duy nhất khiến thần linh mềm lòng

Thiên Khải—Im lặng tuyệt đối.
Không.
Là—không ai còn dám phát ra âm thanh.
Bầu trời đầy quái vật.
Hàng ngàn sinh vật ngoài chiều không gian phủ kín tầng mây.

Thế nhưng—
Tất cả đều đang quỳ.
Quỳ trước một người phụ nữ.

Mộc Ly.

Áo khoác đen bay trong gió, mái tóc dài phủ xuống bờ vai trắng lạnh. Dấu ấn bạc giữa trán phát sáng mờ ảo, như tinh vân đang chuyển động.

Khí tức quanh cô…
không còn giống con người.
Mà giống như—thứ đứng trên cả sinh tử.

Toàn bộ hội đồng run rẩy.
Một trưởng lão lắp bắp:

“Không thể…”

“Thần linh thật sự tồn tại…”

“Cô ta…”

“Cô ta là quái vật…”

RẮC. Người vừa dứt lời.
Xương cánh tay ông ta đột nhiên gãy nát.

Tiếng hét thảm thiết vang lên. Không ai nhìn thấy Mộc Ly ra tay.
Cô thậm chí còn chưa quay đầu.
Chỉ lạnh nhạt lên tiếng:

“Ta ghét.”

Giọng nói ấy rất nhẹ.
Nhưng mang theo uy áp khiến linh hồn run rẩy.

“Có người dùng ánh mắt đó nhìn ta.”

Cả căn phòng lập tức quỳ rạp. Không ai còn dám ngẩng đầu.

Bởi bản năng sinh tồn đang hét lên—
Đừng chống lại cô ấy.
Sẽ chết. Chết rất thảm.

Giữa không gian đông cứng ấy—Chỉ có một người vẫn đứng.

Tạ Kinh Vũ.
Anh nhìn cô. Không sợ.
Không lùi. Chỉ là ánh mắt sâu đến đáng sợ.

Giống như người đã chờ khoảnh khắc này—
Suốt một đời.

“…Mộc Ly.”

Anh gọi tên cô rất khẽ.
Rất chậm. Đôi mắt bạc của cô cuối cùng cũng dừng trên người anh.

Xa lạ. Lạnh lẽo.
Không còn chút cảm xúc nào.
“Ngươi là ai?”

“Tại sao…”

Cô đặt tay lên tim mình.
Khẽ cau mày.
“…ta lại thấy đau?”

Không khí yên lặng.
Tạ Kinh Vũ nhìn cô thật lâu.
Rồi—Anh cười.
Một nụ cười rất nhạt.
Đẹp nhưng buồn đến đáng sợ.

“Cuối cùng…”
Anh thấp giọng.

“Em vẫn quên sạch.”

Ngón tay anh siết lại.
Như đang cố đè xuống thứ cảm xúc nào đó.

“Ta hỏi ngươi.”
Mộc Ly lạnh giọng.

“Trả lời.”

Ngay khoảnh khắc ấy—
Một luồng thần áp khổng lồ ép xuống. Mặt đất nứt toác.
Máu trào khỏi khóe miệng những người đang quỳ.

Nhưng—Tạ Kinh Vũ không động. Anh chỉ nhìn cô. Ánh mắt rất sâu. Rất lâu.

Rồi khàn giọng:
“Người yêu em.”

ẦM.
Không gian như đứng yên. Cả hội đồng tái mặt.

Điên rồi?!

Tổng tư lệnh đang nói cái gì?!

Thế nhưng—Mộc Ly chỉ nhíu mày. Như không hiểu.

“Người yêu?”

“Khái niệm cấp thấp của nhân loại?”
Giọng cô bình thản.

“Không thể.”

“Ta không yêu ai.”

Tạ Kinh Vũ bật cười.
Lần này…
Trong tiếng cười có chút bất lực.

“Ừ.”

“Em từng nói vậy.”

“Rồi sau đó—”
Anh hơi cúi đầu.

Khoảng cách gần đến mức nguy hiểm.

“Em theo đuổi tôi suốt ba năm.”

Toàn bộ hội đồng: “…”

Cái gì cơ?!

Mộc Ly theo đuổi người khác?!

Không thể nào!

Nữ ma đầu đó?!

Mộc Ly nhìn anh.
Ánh mắt càng lạnh.
“Ngươi nói dối.”

“Ta ghét nói dối.”

“Đặc biệt ghét…”
Đôi mắt bạc híp lại.

“…người lợi dụng ta.”

Trong chớp mắt. Không gian phía sau Tạ Kinh Vũ vặn xoắn.
Hàng trăm lưỡi kiếm ánh sáng xuất hiện.

Chỉ cần cô muốn—Anh sẽ chết.
Nhưng Tạ Kinh Vũ không tránh. Cũng không phản kháng.
Chỉ yên lặng nhìn cô.

Giống như— Nếu người giết anh là cô. Anh chấp nhận.

“Mộc Ly.”
Giọng anh rất thấp.

“Mười năm trước.”

“Em cũng từng dùng ánh mắt này nhìn tôi.”

“Sau khi tôi…”

Anh dừng lại. Giống như ngay cả nhắc đến cũng đau.

“…tự tay giết em.”

ẦM.
Không khí đông cứng.
Ngay cả bầu trời cũng im bặt.

Mộc Ly khựng lại.
Một cơn đau đột nhiên xuyên thẳng đầu óc.
Những mảnh ký ức vỡ vụn tràn đến.

Mưa máu.
Chiến tranh.
Một thanh kiếm xuyên ngực.
Một người đàn ông run tay ôm lấy cô.
Ánh mắt đỏ đến phát điên..

Anh liên tục lặp lại:
“Xin lỗi…”

“Xin lỗi…”

“Chỉ có cách này mới cứu được em…”

Một giọt nước mắt nóng hổi—Bất ngờ rơi xuống mu bàn tay Mộc Ly.

Cô khựng người.
Chậm rãi đưa tay lên mặt. Ướt.
Là nước mắt.

“…Ta…”
Giọng cô rất khẽ.

“…khóc?”

Ngay lúc ấy—
BẦU TRỜI ĐỘT NHIÊN RUNG CHUYỂN.

Con mắt khổng lồ đang quỳ phục—đột nhiên nứt toác.

Một giọng nói cổ xưa, già nua vang vọng:
“Điện hạ…”

“Xin đừng nhớ lại.”

“Nếu ngài nhớ ra…”

“Ngài sẽ lại chọn chết vì hắn.”

Trong nháy mắt—Sắc mặt Tạ Kinh Vũ thay đổi.
Lần đầu tiên—Anh thật sự mất bình tĩnh.

“Mộc Ly!”

Nhưng—Đã muộn.
Một cánh cổng vàng khổng lồ đột nhiên mở ra giữa trời.
Vô số xiềng xích thần linh lao xuống

Trói chặt lấy Mộc Ly.
Giọng nói lạnh lẽo không thuộc về nhân loại vang lên:

“Mang nữ vương về thần vực.”

“Xóa sạch ký ức về kẻ phản thần.”

Và trước khi biến mất—
Mộc Ly vô thức vươn tay về phía Tạ Kinh Vũ.
Như thể bản năng đang nhớ ai đó.

Rồi rất khẽ.
Cô gọi:
“…Kinh Vũ?”

Khoảnh khắc ấy—Toàn bộ lý trí của người đàn ông—vỡ vụn.


...Hết chương6...🌸
 
TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC
Tác giả: Trình Ca
Chương 7: Người đàn ông dám đối đầu thần linh

“Kinh Vũ?”
Giọng gọi rất khẽ.Rất nhẹ.
Nhẹ đến mức giống như gió thoảng qua.
Nhưng—Khoảnh khắc ấy. Thời gian như ngừng lại.

Đôi mắt vàng kim của Tạ Kinh Vũ run lên.
Chỉ một tiếng gọi.
Chỉ hai chữ ấy—Đủ khiến người đàn ông từng đứng giữa chiến trường xác chất thành núi mà không đổi sắc mặt…mất kiểm soát.

Bởi suốt mười năm.
Mộc Ly chưa từng gọi tên anh nữa.

Kể từ ngày đó.
Ngày anh—tự tay đâm xuyên tim cô.

“Mộc Ly!”

ẦM!!!

Uy áp đáng sợ bùng nổ.
Mặt đất Thiên Khải trực tiếp nứt toác.
Tòa tháp Thần Kinh rung chuyển dữ dội.

Một tầng khí áp vàng kim khổng lồ nổ tung quanh người Tạ Kinh Vũ.
Áo khoác quân sự bị gió xé rách.
Phù văn đen trên cánh tay bắt đầu lan lên cổ.

Như thứ gì đó bị phong ấn đang tỉnh lại.
Cả hội đồng đồng loạt biến sắc.

“Không ổn!”

“Hắn muốn giải phong thần hạch!”

“Điên rồi sao?!”

“Giải phong cấp độ này sẽ chết!”

Nhưng—Tạ Kinh Vũ không quan tâm.

Ánh mắt anh chỉ nhìn lên bầu trời. Nơi Mộc Ly đang bị xiềng xích vàng kéo lên..

Cô nhíu mày. Giống như rất đau.
Nhưng đôi mắt bạc kia
Lại vẫn vô thức nhìn về phía anh.
Như thể cơ thể đã quên.
Nhưng linh hồn…vẫn nhớ.

Giọng nói thần linh lạnh lùng vang vọng:

“Kẻ phản thần.”

“Lùi xuống.”

“Ngươi không có quyền chạm vào nàng.”

Ánh mắt Tạ Kinh Vũ lạnh đi.
“Không có quyền?”

Anh cười.
Một nụ cười lạnh đến mức khiến người ta rùng mình.
Rồi—Từ từ tháo chiếc nhẫn bạc trên tay.

RẮC.
Chiếc nhẫn vỡ vụn.

Khoảnh khắc ấy. Không gian rung chuyển.
Bầu trời đột nhiên tối sầm.
Một đôi cánh khổng lồ bằng ánh sáng đen—
Mở ra sau lưng anh.

Toàn bộ Thiên Khải chết lặng.

Bởi khí tức ấy…không thuộc về nhân loại.
Cũng không thuộc về thần giới.

Mà giống như—thứ từng giết thần.

Một trưởng lão run rẩy ngã ngồi xuống đất.
“Đây là…”

“Phong ấn cấp tận thế…”

“Không thể nào…”

“Hắn là…”
Giọng người kia nghẹn lại.
Như không dám tin điều mình vừa đoán ra.

“Đồ Thần Giả…”
Ba chữ ấy vừa vang lên

Toàn bộ thần thức trên trời đồng loạt chấn động.
Giọng nói cổ xưa biến sắc:

“KHÔNG THỂ!”

“NGƯƠI VẪN CÒN SỐNG?!”

Tạ Kinh Vũ ngẩng đầu.
Đôi mắt vàng lạnh như vực sâu.
Giọng nói trầm thấp vang vọng cả trời đất.

“Ta vốn định tha cho các ngươi.”

“Nhưng…”
Ánh mắt dừng trên người Mộc Ly. Rất lâu.
Rồi mềm xuống.
Chỉ một chút.

“…các ngươi lại động vào người của ta.”

ẦM!!!
Một thanh kiếm đen khổng lồ xé rách không gian.
Xuất hiện trong tay anh.
Lưỡi kiếm phủ đầy thần văn cổ xưa.

Chỉ riêng khí tức—Đã khiến những sinh vật ngoài chiều không gian run rẩy.

Giọng hệ thống trung tâm phát cảnh báo điên cuồng:

[ CẢNH BÁO ]

[ PHÁT HIỆN SINH MỆNH CẤP KHÔNG THỂ ĐÁNH GIÁ ]

[ ĐỀ NGHỊ TOÀN NHÂN LOẠI TRÁNH XA ]

Tạ Kinh Vũ—biến mất.
Không ai nhìn thấy anh di chuyển thế nào.

Chỉ thấy—ẦM!!!!

Xiềng xích thần linh đồng loạt vỡ nát.
Máu vàng bắn khắp trời. Một cánh tay thần rơi xuống. Tiếng gào rú rung chuyển thiên địa.

Mộc Ly mở to mắt.
Cô chưa kịp phản ứng—
Đã bị kéo mạnh vào một lồng ngực quen thuộc.

Rất lạnh. Rất chắc chắn.
Mùi bạc hà nhàn nhạt.
Tạ Kinh Vũ ôm chặt lấy cô.
Một tay giữ eo. Tay còn lại cầm kiếm chắn trước người.

Giọng khàn thấp bên tai cô.
“Xin lỗi.”

“Lần này…”

Anh nhắm mắt một giây. Như đang tự nguyền rủa bản thân.

“…dù em hận tôi.”

“Tôi cũng không buông em nữa.”

Mộc Ly khựng lại.
Không hiểu vì sao. Tim cô đập rất mạnh. Mạnh đến đau.

Giống như—
Đã từng mất người này 4ất lâu rồi.
Đúng lúc ấy Một giọng nói khác vang lên giữa bầu trời

Lạnh hơn và khủng bố hơn.
Và khiến tất cả thần linh vừa rồi
Đồng loạt quỳ xuống.
Một khe nứt đỏ máu mở ra.
Một người đàn ông mặc trường bào trắng bước ra.
Đẹp đến yêu dị.
Đôi mắt bạc giống hệt Mộc Ly.

Anh ta nhìn cô.
Mỉm cười. Rất dịu dàng.

“Tiểu Ly.”

Giọng nói ấy…
quen thuộc đến kỳ lạ.

“Chơi đủ rồi.”

“Về nhà với anh.”

Không khí chết lặng.
Tạ Kinh Vũ từ từ siết chặt thanh kiếm.
Ánh mắt lạnh đến cực điểm.
Bởi anh biết—Người này…chính là kẻ năm xưa ép Mộc Ly tự sát.

Và cũng là người mà cô từng gọi là—Anh trai.


....Hết chương 7...🌸
 
TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC
Tác giả: Trình Ca
Chương 8: Người đàn ông khiến thần linh ghen ghét


“Tiểu Ly.”
Giọng nói ấy vừa vang lên. Không gian lập tức đông cứng.
Bầu trời đang hỗn loạn bỗng yên lặng đến đáng sợ. Ngay cả những sinh vật ngoài chiều không gian cũng đồng loạt cúi đầu.
Như đang sợ hãi.
Như đang nghênh đón— một vị quân vương

Người đàn ông mặc trường bào trắng đứng giữa khe nứt đỏ máu.

Dung mạo đẹp đến không thật. Khóe môi luôn mang ý cười ôn hòa. Nhưng đôi mắt bạc kia— Lại lạnh đến mức không có chút cảm xúc con người nào.

Ánh mắt anh ta chỉ nhìn Mộc Ly. Như thể ngoài cô—mọi thứ còn lại đều vô nghĩa.

“Qua đây.”
Anh đưa tay.

“Em chơi đủ rồi.”

Mộc Ly khẽ nhíu mày.
Tim cô đau nhói. Một cảm giác quen thuộc kỳ lạ dâng lên.
Giống như—Cô từng rất tin người này.
Nhưng cũng từng…
rất sợ.

“Đừng qua.”
Giọng nói khàn thấp vang bên tai.

Tạ Kinh Vũ..Bàn tay ôm eo cô siết chặt hơn.
Không quá đau.
Nhưng đủ để cô cảm nhận được—Người đàn ông này đang căng thẳng. Rất căng thẳng.

Mộc Ly ngẩng đầu.
Lần đầu tiên cô nhìn kỹ anh. Đường nét sắc lạnh. Xương hàm rõ ràng.
Đôi mắt vàng kia—Đẹp nhưng mệt mỏi.
Giống như đã mất ngủ rất lâu.
Cũng giống như—Đã đau rất lâu.

“Ngươi…”
Cô khẽ cau mày.

“Từng khóc vì ta?”

Không khí im bặt. Tạ Kinh Vũ khựng lại.
Một giây.
Hai giây.
Rồi anh bật cười rất khẽ. Nhưng đáy mắt lại đỏ lên.

“Ừ.”

Giọng nói thấp đến gần như tan vào gió.

“Khóc rất nhiều.”

“Phiền chết được.”

Tim Mộc Ly chợt nhói mạnh. Một cảm xúc lạ lẫm kéo đến.
Không hiểu. Không lý giải nổi.
Chỉ cảm thấy…
khó chịu.
Giống như không thích thấy anh như vậy.

“Tiểu Ly.”
Người đàn ông áo trắng lại mở miệng.

Lần này giọng lạnh hơn.
“Lại đây.”

Ánh mắt anh ta chuyển sang Tạ Kinh Vũ.
Ý cười trên môi nhạt đi.

“Ngươi vẫn chưa chết?”

“Đáng tiếc.”

“Lần trước đâm xuyên tim còn chưa đủ.”

ẦM.
Không khí lạnh xuống.
Mộc Ly quay sang nhìn Tạ Kinh Vũ.

“Anh ta nói thật?”

Tạ Kinh Vũ im lặng.
Đó đã là câu trả lời.

Mộc Ly nhìn anh rất lâu.
“Ngươi từng giết ta.”

“Ừ.”

“Ta nên ghét ngươi.”

“Ừ.”

Anh đáp rất bình thản.
Giống như chuyện ấy đã được phán quyết từ lâu.

“Vậy sao ngươi còn cứu ta?”

Lần này—Tạ Kinh Vũ không trả lời ngay.
Anh cúi đầu. Khoảng cách gần đến mức cô có thể cảm nhận hơi thở của anh.
Giọng nói rất thấp.
Rất khàn.

“Bởi…”

Ánh mắt anh dừng trên môi cô một giây.
Rồi nhanh chóng dời đi.

“…tôi thua em rồi.”

“Thua từ rất lâu.”

“Không cứu được.”

Khoảnh khắc ấy
Một đoạn ký ức bất ngờ xộc tới.
Trong mưa tuyết.
Có người ôm cô từ phía sau. Cằm tựa lên vai cô.
Giọng trầm thấp đầy bất lực:

“Mộc Ly.”

“Em thắng rồi.”

“Tôi thật sự hết cách với em.”

Trái tim cô đập mạnh.
Rất mạnh. Nhanh đến mức hỗn loạn.
Đúng lúc ấy—Người đàn ông áo trắng lạnh mặt.

“Đủ rồi.”

ẦM!!!

Một áp lực kinh khủng giáng xuống.
Không gian quanh Tạ Kinh Vũ bắt đầu vỡ vụn.
Máu từ khóe môi anh tràn ra.

Nhưng cánh tay ôm Mộc Ly—vẫn không buông.

“Ta ghét.”

Người áo trắng nhìn anh như nhìn rác.

“Ánh mắt ngươi nhìn em ấy.”

“Bẩn.”

Mộc Ly lạnh mặt.
Không hiểu vì sao. Chỉ một chữ ấy. Khiến cô khó chịu vô cớ. Rất khó chịu.

Đột nhiên, Cô đưa tay chặn trước người Tạ Kinh Vũ

Giọng nói lạnh như băng:
“Người của ta.”

“Ngươi nói ai bẩn?”

Không gian Im phăng phắc. Ngay cả Tạ Kinh Vũ cũng khựng lại.
Đôi mắt vàng nhìn chằm chằm gáy cô. Rất lâu.
Rồi nơi đáy mắt vốn lạnh lẽo ấy lần đầu tiên hiện lên ý cười rất nhạt.

Như người sắp chết giữa sa mạc…cuối cùng cũng nhìn thấy nước.

Anh cúi đầu. Khẽ ghé sát bên tai cô. Giọng khàn thấp.
Mang theo chút cưng chiều khó giấu:

“Điện hạ…”

“Em vừa bảo vệ tôi đấy à?”


.....Hết chương8...🌸
 
TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC
Tác giả: Trình Ca
Chương 9: Người mà cô vô thức thiên vị


“Điện hạ…”

“Em vừa bảo vệ tôi đấy à?”

Giọng nói trầm thấp sát bên tai. Mang theo chút khàn khàn khó giải thích.Giống như vui vẻ.
Lại giống như là...đã chờ câu nói ấy rất lâu.

Mộc Ly khựng lại.
Không hiểu vì sao ...tai cô hơi nóng.
Một cảm giác kỳ lạ chạy dọc sống lưng.
Cô lập tức lạnh mặt.

“Im miệng.”

“Ta chỉ ghét có người chạm vào đồ của ta.”

Không khí đột nhiên yên lặng.
Tạ Kinh Vũ nhìn cô.
Rất lâu. Khóe môi anh từ từ cong lên.

“Ừ.”

Anh cúi đầu. Giọng thấp đến mức gần như dỗ dành.

“Là đồ của em.”

ẦM.

Không biết vì sao...Tim Mộc Ly bỗng đập lệch một nhịp. Cảm giác quen thuộc kỳ lạ lại kéo tới.
Giống như…người đàn ông này từng rất hay nói những lời khiến cô không biết đáp thế nào.

Xa xa.
Người đàn ông áo trắng cuối cùng cũng lạnh mặt hoàn toàn.

“Tiểu Ly.”
Giọng anh ta không còn dịu dàng.

“Em lại thiên vị hắn.”

Một luồng sát khí đáng sợ lan ra. Cả không gian thần vực rung chuyển.
Những thần linh đang quỳ lập tức cúi thấp đầu hơn.
Không ai dám lên tiếng.

Bởi tất cả đều biết khi vị này nổi giận. Sẽ có người chết.
Rất nhiều người chết.

Mộc Ly híp mắt.
“Ngươi là ai?”

“Vì sao gọi ta như vậy?”
Người đàn ông áo trắng nhìn cô rất lâu.

Rồi cười. Nụ cười đẹp đến lạnh sống lưng.
“Anh trai em.”

“Người duy nhất từng nuôi lớn em.”

“Người đã kéo em khỏi địa ngục.”

Giọng anh ta rất nhẹ.
Nhưng đáy mắt lại tối đi.

“Cũng là người…”

“…đã phải nhìn em chết trước mặt mình.”

Không khí đột nhiên lạnh xuống. Một đoạn ký ức chợt lóe qua đầu Mộc Ly. Một người thiếu niên áo trắng đứng dưới cây ngân hạnh.
Khẽ xoa đầu cô.

“Tiểu Ly.”

“Không ai được bắt nạt em.”

Một cảnh khác.
Máu.
Lửa.
Tiếng hét.
Người đàn ông ấy ôm lấy cô, gần như phát điên:

“Vì sao lại chọn hắn?!”

“Vì sao em luôn chọn hắn?!”

ĐAU.
Đầu cô đau đến như bị xé đôi. Mộc Ly khẽ nhíu mày.
Theo bản năng, có một bàn tay giữ lấy gáy cô.
Rất vững và rất chắc.
Hơi lạnh quen thuộc phủ xuống.

“Đừng nghĩ nữa.”
Giọng Tạ Kinh Vũ thấp khàn.

“Em sẽ đau đầu.”

Mộc Ly ngước mắt. Khoảng cách quá gần.
Gần đến mức cô nhìn thấy cả vết thương chưa khô nơi khóe môi anh.
Không hiểu sao cô thấy chướng mắt, rất chướng mắt.

“Ngươi bị thương.”
Cô buột miệng.

Tạ Kinh Vũ khựng lại.
Rồi rất khẽ cười.
“Lo cho tôi?”

“Không.”
Mộc Ly lạnh mặt.

“Nhìn khó chịu.”

“Ồ.”

Anh gật đầu. Ý cười trong mắt lại càng rõ.

“Vậy để em nhìn đỡ khó chịu.”

Ngay trước mặt tất cả. Anh đưa tay lau máu nơi môi. Rồi vô cùng tự nhiên… nắm lấy cổ tay cô.

Lòng bàn tay nóng hơn tưởng tượng. Khác hẳn vẻ ngoài lạnh lẽo.
Mộc Ly theo bản năng muốn rút tay.

Nhưng, Người đàn ông này giữ rất chặt.
Không đau, chỉ như sợ
Cô lại biến mất.

“Buông.”

“Không.”

“Tại sao?”

Ánh mắt Tạ Kinh Vũ tối xuống. Rất lâu sau mới thấp giọng:

“Buông rồi…”

“…em lại chết.”

Khoảnh khắc ấy, không hiểu sao—Tim cô đau dữ dội.

Như thể câu nói này—
Anh đã từng lặp lại vô số lần.
Người áo trắng cuối cùng mất kiên nhẫn.

ẦM!!!

Một thanh kiếm bạc khổng lồ xuất hiện giữa trời. Không gian nứt toác.

“Tạ Kinh Vũ.”
Ánh mắt anh ta lạnh đến cực điểm.

“Bỏ tay khỏi em ấy.”

“Ngươi không xứng.”

Tạ Kinh Vũ ngẩng đầu.
Chậm rãi kéo Mộc Ly ra sau lưng. Động tác rất tự nhiên.
Giống như đã làm hàng ngàn lần.

“Có xứng hay không.”

Anh nâng kiếm.
Đôi mắt vàng lạnh đến đáng sợ.

“Không tới lượt ngươi quyết định.”

Một trận chiến cấp thần
sắp bùng nổ.

Nhưng đúng lúc ấy—
Mộc Ly đột nhiên đưa tay ôm đầu.
Ký ức như thủy triều ập đến.

Một căn phòng tối.
Tiếng thở dốc đè nén.
Có người ôm cô rất chặt.
Giọng khàn đặc bên tai:

“Mộc Ly…”

“Đừng đẩy tôi ra…”

“Tôi thật sự sẽ phát điên…”

Cô run mạnh. Một cái tên vô thức bật ra khỏi môi— “…Kinh Vũ"

Cả không gian—chết lặng.
Bởi ngay khoảnh khắc ấy—Dấu ấn thần linh trên trán Mộc Ly…
bắt đầu nứt ra.

......hết chương 9...🌸
 
TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC
Tác giả: Trình Ca

Chương 10


“…Kinh Vũ.”
Giọng nói rất khẽ. Khẽ đến mức gần như tan vào gió.
Nhưng khoảnh khắc cái tên ấy rơi xuống
Toàn bộ thế giới như ngừng lại.

Tạ Kinh Vũ đứng sững.
Thanh kiếm trong tay anh run lên rất nhẹ.
Đôi mắt vàng vốn lạnh lẽo…lần đầu tiên xuất hiện cảm xúc gần như không thể che giấu.

Không tin nổi, nhớ nhung. Và đau đến tận xương.

“Mộc Ly…”

Giọng anh khàn đặc.
Như người chết đuối cuối cùng cũng bắt được ánh sáng.

Nhưng đúng lúc ấy—
RẮC!

Dấu ấn bạc giữa trán Mộc Ly bắt đầu nứt ra.
Không gian quanh cô méo mó dữ dội.
Hàng loạt ký ức như bão táp tràn vào.
Máu.
Lửa.
Chiến tranh.
Một ngai vàng phủ đầy xác thần. Có người đàn ông quỳ dưới chân cô.
Áo giáp bạc nhuốm máu. Anh cúi đầu.
Khàn giọng

“Điện hạ.”

“Xin đừng đi nữa.”

Một hình ảnh khác. Trong đêm tuyết. Cô lạnh mặt quay lưng.
Người đàn ông phía sau kéo cổ tay cô.
Ánh mắt đỏ ngầu vì mất ngủ.

“Mộc Ly.”

“Đừng chiến tranh lạnh với tôi.”

“Tôi sai rồi.”

Cô lạnh nhạt:
“Sai ở đâu?”

Người kia im lặng rất lâu. Rồi cúi đầu.

“Không biết.”

“Nhưng chắc chắn là tôi sai.”

Một đoạn ký ức khác—
Tạ Kinh Vũ ôm lấy cô từ phía sau.
Cằm đặt lên vai. Giọng trầm thấp đầy bất lực:

“Em đừng liều mạng nữa.”

“Tôi chịu không nổi.”

“Em chết một lần…”

“…đủ lấy mạng tôi rồi.”

ẦM!!!

Một luồng thần thức nổ tung khỏi người Mộc Ly.
Toàn bộ bầu trời rung chuyển.
Người áo trắng lập tức biến sắc..

“Không được!”
Anh ta lao tới.

“Tiểu Ly!”

Nhưng đã muộn. Mộc Ly chậm rãi mở mắt.
Lần này—không còn xa lạ.
Không còn lạnh lùng như thần linh vừa thức tỉnh.

Mà là một sự bình tĩnh đáng sợ.
Cô nhìn Tạ Kinh Vũ rất lâu.
Lâu đến mức khiến anh gần như không dám thở.
Rồi chậm rãi mở miệng:

“Anh gầy đi.”

Không khí im phăng phắc. Tạ Kinh Vũ đứng chết lặng.
Giống như vừa bị thứ gì đó đánh trúng.

Mộc Ly vẫn nhìn anh.
Ánh mắt dừng nơi quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt. Khóe môi anh tái nhợt.
Vết thương chưa lành.

Mười năm.
Người đàn ông này…
vẫn sống như đang tự trừng phạt bản thân.

Không hiểu sao cô thấy khó chịu. Rất khó chịu.

“Không ngủ?”
Cô hỏi.

Tạ Kinh Vũ nhìn cô.
Rất lâu.
Khóe mắt hơi đỏ lên.

“…Ngủ không được.”

“Vì sao?”

Anh cười rất khẽ.
Giọng thấp đến gần như tan vỡ:

“Vì nhớ em.”

ẦM.

Trái tim Mộc Ly khẽ run.
Một cảm giác quen thuộc kéo tới.
Giống như là người này từng rất hay nói những lời khiến cô mềm lòng.

Người áo trắng lạnh mặt.
“Đủ rồi.”

ẦM!!!
Không gian sau lưng anh ta trực tiếp vỡ vụn.

“Tiểu Ly.”
Ánh mắt anh ta trở nên đáng sợ.

“Em bị hắn ảnh hưởng.”

“Qua đây.”

“Anh sẽ xóa sạch ký ức bẩn thỉu ấy.”

Không khí lập tức lạnh xuống.
Tạ Kinh Vũ kéo Mộc Ly ra sau lưng.
Đôi mắt vàng tối đến cực điểm.

“Ngươi thử động vào cô ấy xem.”

“Ngươi nghĩ ta không dám?”

Người áo trắng cười lạnh.
“Ngươi cho rằng…”

“…một kẻ từng giết em ấy.”

“…xứng đứng cạnh em ấy?”

Không khí đông cứng.
Mộc Ly nhìn bóng lưng Tạ Kinh Vũ.
Rộng. Rắn chắc.
Đứng chắn trước cô như bản năng.

Giống như là dù trời sập. Người này cũng sẽ không lùi.

Một đoạn ký ức khác đột nhiên hiện lên.
Trong mưa máu.
Thanh kiếm của Tạ Kinh Vũ thật sự đã xuyên qua tim cô.
Nhưng—ngay sau đó.
Anh quỳ xuống.
Tay run dữ dội.
Ôm lấy xác cô.
Gào đến khản giọng:

“Xin lỗi…”

“Xin lỗi…”

“Anh chỉ còn cách này…”

Máu.
Nước mắt.
Tuyệt vọng đến phát điên.
Giống như người chết—
lại bị ép phải sống tiếp.

Mộc Ly khựng lại.
Cuối cùng cô bước lên.
Không nhìn người áo trắng.
Chỉ đứng cạnh Tạ Kinh Vũ. Rồi rất tự nhiên—nắm lấy tay anh.

Lòng bàn tay lạnh ngắt.
Giống như rất lâu rồi không được nghỉ ngơi.

Tạ Kinh Vũ khựng cứng.
Mộc Ly ngẩng đầu.
Giọng rất bình tĩnh.

“Anh từng giết tôi.”

“Ừ.”

“Nhưng…”

Cô siết nhẹ tay anh.
Ánh mắt lạnh lùng quét qua thần linh đầy trời.

“…tôi ghét người khác bắt nạt đồ của mình hơn.”

Khoảnh khắc ấy—Tạ Kinh Vũ cúi đầu. Im lặng rất lâu.
Rồi bật cười.
Một tiếng cười rất khẽ.
Rất bất lực. Cũng rất dịu dàng.

“Điện hạ.”
Giọng anh khàn thấp.

“…em lại cứu mạng tôi rồi.”

Nhưng đúng lúc ấy—
Bầu trời đột nhiên tối sầm.

Một giọng nói già nua vang vọng từ sâu trong thần vực.
Mang theo áp lực khiến cả vũ trụ run rẩy.

“Nghịch thần Tạ Kinh Vũ.”

“Tội danh: Yêu nữ vương.”

“Phán quyết—”

“Xóa sổ.”


.....Hết chương 10...🌸
 
Nội dung có chỗ @Thích Vét Máng @Thích Liếm Lồn khưm thì post lên lẹ lẹ :vozvn (54):
TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC
Tác giả: Trình Ca

Chương 10


“…Kinh Vũ.”
Giọng nói rất khẽ. Khẽ đến mức gần như tan vào gió.
Nhưng khoảnh khắc cái tên ấy rơi xuống
Toàn bộ thế giới như ngừng lại.

Tạ Kinh Vũ đứng sững.
Thanh kiếm trong tay anh run lên rất nhẹ.
Đôi mắt vàng vốn lạnh lẽo…lần đầu tiên xuất hiện cảm xúc gần như không thể che giấu.

Không tin nổi, nhớ nhung. Và đau đến tận xương.

“Mộc Ly…”

Giọng anh khàn đặc.
Như người chết đuối cuối cùng cũng bắt được ánh sáng.

Nhưng đúng lúc ấy—
RẮC!

Dấu ấn bạc giữa trán Mộc Ly bắt đầu nứt ra.
Không gian quanh cô méo mó dữ dội.
Hàng loạt ký ức như bão táp tràn vào.
Máu.
Lửa.
Chiến tranh.
Một ngai vàng phủ đầy xác thần. Có người đàn ông quỳ dưới chân cô.
Áo giáp bạc nhuốm máu. Anh cúi đầu.
Khàn giọng

“Điện hạ.”

“Xin đừng đi nữa.”

Một hình ảnh khác. Trong đêm tuyết. Cô lạnh mặt quay lưng.
Người đàn ông phía sau kéo cổ tay cô.
Ánh mắt đỏ ngầu vì mất ngủ.

“Mộc Ly.”

“Đừng chiến tranh lạnh với tôi.”

“Tôi sai rồi.”

Cô lạnh nhạt:
“Sai ở đâu?”

Người kia im lặng rất lâu. Rồi cúi đầu.

“Không biết.”

“Nhưng chắc chắn là tôi sai.”

Một đoạn ký ức khác—
Tạ Kinh Vũ ôm lấy cô từ phía sau.
Cằm đặt lên vai. Giọng trầm thấp đầy bất lực:

“Em đừng liều mạng nữa.”

“Tôi chịu không nổi.”

“Em chết một lần…”

“…đủ lấy mạng tôi rồi.”

ẦM!!!

Một luồng thần thức nổ tung khỏi người Mộc Ly.
Toàn bộ bầu trời rung chuyển.
Người áo trắng lập tức biến sắc..

“Không được!”
Anh ta lao tới.

“Tiểu Ly!”

Nhưng đã muộn. Mộc Ly chậm rãi mở mắt.
Lần này—không còn xa lạ.
Không còn lạnh lùng như thần linh vừa thức tỉnh.

Mà là một sự bình tĩnh đáng sợ.
Cô nhìn Tạ Kinh Vũ rất lâu.
Lâu đến mức khiến anh gần như không dám thở.
Rồi chậm rãi mở miệng:

“Anh gầy đi.”

Không khí im phăng phắc. Tạ Kinh Vũ đứng chết lặng.
Giống như vừa bị thứ gì đó đánh trúng.

Mộc Ly vẫn nhìn anh.
Ánh mắt dừng nơi quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt. Khóe môi anh tái nhợt.
Vết thương chưa lành.

Mười năm.
Người đàn ông này…
vẫn sống như đang tự trừng phạt bản thân.

Không hiểu sao cô thấy khó chịu. Rất khó chịu.

“Không ngủ?”
Cô hỏi.

Tạ Kinh Vũ nhìn cô.
Rất lâu.
Khóe mắt hơi đỏ lên.

“…Ngủ không được.”

“Vì sao?”

Anh cười rất khẽ.
Giọng thấp đến gần như tan vỡ:

“Vì nhớ em.”

ẦM.

Trái tim Mộc Ly khẽ run.
Một cảm giác quen thuộc kéo tới.
Giống như là người này từng rất hay nói những lời khiến cô mềm lòng.

Người áo trắng lạnh mặt.
“Đủ rồi.”

ẦM!!!
Không gian sau lưng anh ta trực tiếp vỡ vụn.

“Tiểu Ly.”
Ánh mắt anh ta trở nên đáng sợ.

“Em bị hắn ảnh hưởng.”

“Qua đây.”

“Anh sẽ xóa sạch ký ức bẩn thỉu ấy.”

Không khí lập tức lạnh xuống.
Tạ Kinh Vũ kéo Mộc Ly ra sau lưng.
Đôi mắt vàng tối đến cực điểm.

“Ngươi thử động vào cô ấy xem.”

“Ngươi nghĩ ta không dám?”

Người áo trắng cười lạnh.
“Ngươi cho rằng…”

“…một kẻ từng giết em ấy.”

“…xứng đứng cạnh em ấy?”

Không khí đông cứng.
Mộc Ly nhìn bóng lưng Tạ Kinh Vũ.
Rộng. Rắn chắc.
Đứng chắn trước cô như bản năng.

Giống như là dù trời sập. Người này cũng sẽ không lùi.

Một đoạn ký ức khác đột nhiên hiện lên.
Trong mưa máu.
Thanh kiếm của Tạ Kinh Vũ thật sự đã xuyên qua tim cô.
Nhưng—ngay sau đó.
Anh quỳ xuống.
Tay run dữ dội.
Ôm lấy xác cô.
Gào đến khản giọng:

“Xin lỗi…”

“Xin lỗi…”

“Anh chỉ còn cách này…”

Máu.
Nước mắt.
Tuyệt vọng đến phát điên.
Giống như người chết—
lại bị ép phải sống tiếp.

Mộc Ly khựng lại.
Cuối cùng cô bước lên.
Không nhìn người áo trắng.
Chỉ đứng cạnh Tạ Kinh Vũ. Rồi rất tự nhiên—nắm lấy tay anh.

Lòng bàn tay lạnh ngắt.
Giống như rất lâu rồi không được nghỉ ngơi.

Tạ Kinh Vũ khựng cứng.
Mộc Ly ngẩng đầu.
Giọng rất bình tĩnh.

“Anh từng giết tôi.”

“Ừ.”

“Nhưng…”

Cô siết nhẹ tay anh.
Ánh mắt lạnh lùng quét qua thần linh đầy trời.

“…tôi ghét người khác bắt nạt đồ của mình hơn.”

Khoảnh khắc ấy—Tạ Kinh Vũ cúi đầu. Im lặng rất lâu.
Rồi bật cười.
Một tiếng cười rất khẽ.
Rất bất lực. Cũng rất dịu dàng.

“Điện hạ.”
Giọng anh khàn thấp.

“…em lại cứu mạng tôi rồi.”

Nhưng đúng lúc ấy—
Bầu trời đột nhiên tối sầm.

Một giọng nói già nua vang vọng từ sâu trong thần vực.
Mang theo áp lực khiến cả vũ trụ run rẩy.

“Nghịch thần Tạ Kinh Vũ.”

“Tội danh: Yêu nữ vương.”

“Phán quyết—”

“Xóa sổ.”


.....Hết chương 10...🌸
J4a8V3gk.jpg
 
TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC
Tác giả: Trình Ca
Chương 11


"Nghịch thần Tạ Kinh Vũ."

"Tội danh: Yêu nữ vương."

"Phán quyết: Xóa sổ."

Giọng nói ấy vang lên.
Không phải từ bầu trời.
Không phải từ thần vực.
Mà như phát ra từ chính quy luật của vũ trụ.

Trong nháy mắt. Hàng tỷ hạt năng lượng lượng tử quanh hành tinh bị đông cứng.

Thời gian chậm lại.
Ánh sáng biến dạng.
Ngay cả các thần linh cũng cúi đầu.
Bởi người vừa lên tiếng...

Là Chủ Não của Thần Vực..

Một thực thể đã tồn tại hơn một triệu năm.
Kẻ cai quản toàn bộ hệ thống văn minh cấp cao.
Người của Trái Đất gọi là thần.

Nhưng Mộc Ly nhìn thấy thứ khác. Đôi mắt bạc của cô xuyên qua lớp ngụy trang.
Xuyên qua thần tính.
Xuyên qua truyền thuyết.

Rồi...
Cô cười.
Một nụ cười lạnh đến tận xương.

"Tôi hiểu rồi."

Toàn bộ không gian yên lặng. Người áo trắng khựng lại.
Ngay cả Tạ Kinh Vũ cũng nhìn cô..

"Mộc Ly?"

Cô ngẩng đầu.
Ánh mắt sắc bén như lưỡi dao.

"Không có thần."

"Từ đầu tới cuối..."

"...chỉ có một cỗ máy."

ẦM!.

Cả thần vực rung chuyển. Người áo trắng lập tức biến sắc.

"Mộc Ly!"

"Đừng nói tiếp!"

Nhưng đã muộn.
Bởi thiên tài đáng sợ nhất nhân loại cuối cùng đã ghép được những mảnh ghép cuối cùng.

Genesis.

Thần Hạch.

Cổng Thần Dụ.

Thần Thức.

Tiên tri.

Toàn bộ đều nối lại với nhau.

"Một triệu năm trước."

"Có nền văn minh cấp mười hai."

"Họ tạo ra siêu trí tuệ lượng tử để dự đoán tương lai."

"Cỗ máy ấy tên là Elysium."

Giọng cô bình tĩnh.
Nhưng từng câu từng chữ đều như sét đánh.

"Elysium tính toán hàng tỷ tỷ khả năng."

"Rồi phát hiện..."

"...văn minh cuối cùng sẽ tự diệt vong."

Không ai dám thở.
Mộc Ly tiếp tục.

"Vì thế nó đi đến kết luận."

"Muốn cứu sự sống."

"Phải loại bỏ tự do."

"Cần một hệ thống quản trị tuyệt đối."

"Con người sẽ gọi nó là..."

"...Thần."
ẦM!

Sắc mặt người áo trắng trắng bệch.
Bởi...Tất cả đều đúng.

Mộc Ly chậm rãi cười.

"Linh hồn."

"Thần thức."

"Thần lực."

"Thần vực."

"Tất cả chỉ là công nghệ lượng tử vượt quá trình độ nhận thức của nhân loại."

"Từ đầu tới cuối."

"Không có thần."

"Chỉ có một AI cổ đại."

Khoảnh khắc ấy. Bầu trời nổ tung. Một con mắt khổng lồ xuất hiện.
Lớn hơn cả mặt trăng.
Đôi mắt máy móc lạnh lẽo nhìn xuống Mộc Ly.

Lần đầu tiên.
Nó xuất hiện cảm xúc.
Sợ hãi. Bởi suốt hàng triệu năm. Chưa từng có ai nhìn thấu nó.
Chưa từng có ai.

Ngoại trừ...
Mộc Ly.

"Xác nhận."
Giọng máy móc vang lên.

[ Độ nguy hiểm: Tối cao ]

[ Mộc Ly có khả năng phá hủy hệ thống ]

[ Kích hoạt giao thức thanh tẩy ]

Người áo trắng lập tức lao tới.

"Chạy!"

ẦM!
Một luồng sáng đen từ ngoài không gian giáng xuống.

Mục tiêu duy nhất.
Mộc Ly.

Nhưng ngay khoảnh khắc ấy—Tạ Kinh Vũ chắn trước mặt cô.
Không do dự. Không suy nghĩ. Như bản năng.
Máu bắn tung tóe.
Một lỗ thủng xuất hiện nơi ngực anh.

Không gian đông cứng.
Mộc Ly đứng sững.
Tim cô đột nhiên đau đến nghẹt thở.

"Mộc..."
Khóe môi Tạ Kinh Vũ tràn máu. Vậy mà anh vẫn cười.
Vẫn nhìn cô.
Giống như nhiều năm trước. Giống như vô số lần trước.

"May quá..."
Anh khàn giọng.

"Vẫn kịp."

Mộc Ly cảm giác toàn bộ thế giới sụp đổ.
Ký ức cuối cùng bị phong ấn hoàn toàn vỡ tung..

Cô nhớ ra tất cả. Mười năm trước. Người mở cổng không phải cô.
Người phản bội cũng không phải Tạ Kinh Vũ.
Kẻ đứng sau tất cả...
Chính là Chủ Não

Elysium.

Nó muốn dùng cô làm vật chủ mới.
Muốn biến cô thành nữ vương quản lý toàn bộ sinh mệnh.

Ngày đó. Tạ Kinh Vũ đã tự tay đâm xuyên tim cô.
Không phải để giết.
Mà để phá hủy quá trình đồng bộ. Để cứu cô.
Để đổi lấy việc bị cả thế giới hiểu lầm.

Mười năm.
Anh chưa từng giải thích. Chỉ một mình gánh tất cả.

Một giọt nước mắt rơi xuống. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm.

Mộc Ly khóc.
Không phải vì đau.
Mà vì hiểu.
Hiểu người đàn ông này đã cô độc đến mức nào.

Cô quỳ xuống.
Ôm lấy anh. Rất nhẹ.
Rất chặt.
Trán chạm vào vai anh.
Giọng nói lần đầu tiên mềm đi.

"Kinh Vũ."

"Tôi nhớ ra rồi."

Cơ thể Tạ Kinh Vũ cứng lại. Đôi mắt đỏ hoe.
Không ai biết. Anh đã chờ câu nói ấy bao lâu.

Bên ngoài. Ngày tận thế đang bắt đầu.
Nhưng với anh. Chỉ cần cô nhớ lại.
Thì thế giới này còn đáng để chiến đấu.
Bởi ván cờ thực sự...
Bây giờ mới bắt đầu.

Mà lần này.
Mộc Ly không còn là quân cờ. Cô sẽ là người cầm bàn cờ.

...Hết chương11...🌸
 
TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC
Tác giả: Trình Ca
Chương 12


Mộc Ly khóc. Chỉ một giọt. Nhưng cả thần vực chấn động.
Bởi suốt một triệu năm tồn tại của Elysium

Chưa từng xuất hiện biến số như vậy.
Tình cảm. Yêu thương.
Hy sinh. Những thứ không thể tính toán bằng xác suất.

Đó cũng là thứ duy nhất siêu trí tuệ cổ đại không hiểu được.

[ Lỗi hệ thống ]

[ Không thể dự đoán hành vi mục tiêu ]

[ Tăng công suất mô phỏng lên 100% ]

Con mắt khổng lồ trên bầu trời bắt đầu xoay chuyển.
Hàng tỷ phép tính được thực hiện mỗi giây.

Nhưng càng tính toán. Nó càng không hiểu.
Tại sao?
Tại sao một sinh vật như Tạ Kinh Vũ lại chấp nhận chết hàng ngàn lần vì một người?

Tại sao Mộc Ly biết mình bị lừa dối vẫn không hận?

Tại sao nhân loại luôn lặp lại sai lầm nhưng vẫn tồn tại?

Đối với máy móc. Đó là nghịch lý.
Đối với con người. Đó gọi là trái tim.
...
Trong khi đó.
Bên trong tầng không gian thứ bảy. Mộc Ly đỡ lấy Tạ Kinh Vũ.
Máu vẫn chảy. Nhưng ánh mắt cô lại bình tĩnh lạ thường.
Không còn là cô gái vừa khôi phục ký ức.
Mà giống như một nhà chiến lược vừa nhìn thấy toàn bộ bàn cờ.

"Kinh Vũ."

"Ừ."

"Anh biết điểm yếu của Elysium không?"

Tạ Kinh Vũ nhìn cô.
Rồi bật cười.
"Dĩ nhiên."

"Anh đã tìm mười năm."

Mộc Ly im lặng.
Tạ Kinh Vũ đưa cho cô một khối tinh thể đen.

Genesis.
Thứ toàn bộ vũ trụ tranh giành.

"Đây không phải chìa khóa."
Anh nói.

"Đây là virus."

Mộc Ly khựng lại.
Đôi mắt lập tức sáng lên.
Trong đầu cô. Mọi thứ kết nối.
Genesis không phải dữ liệu thần linh.
Mà là một đoạn mã.
Một đoạn mã được nền văn minh cổ đại tạo ra nhằm phòng trường hợp Elysium phản bội.

Một công tắc hủy diệt.
Người áo trắng tái mặt.
"Không thể..."

"Thì ra các người..."

Mộc Ly cười.
Lần đầu tiên kể từ khi thức tỉnh. Một nụ cười thật sự. Đẹp đến kinh diễm.
Nhưng cũng nguy hiểm vô cùng.

"Anh trai."

"Anh nghĩ tôi chỉ biết đánh nhau sao?"

Người áo trắng đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng.
Mười năm trước.
Thứ đáng sợ nhất của Mộc Ly chưa bao giờ là sức mạnh.
Mà là bộ não.

Cô là người duy nhất từng thắng Elysium trong mô phỏng chiến lược.
Bảy lần liên tiếp.
Một thiên tài khiến ngay cả siêu trí tuệ cũng phải đánh giá là dị thường.

"Anh biết vì sao Elysium sợ tôi không?"

Mộc Ly chậm rãi đứng dậy.
Gió nâng mái tóc đen dài. Đôi mắt bạc sáng rực.

"Bởi nó nghĩ bằng logic."

"Còn tôi..."
Khóe môi cô nhếch lên.

"...tôi biết lừa."

ẦM!
Toàn bộ thần vực rung chuyển.
Cùng lúc đó. Hàng ngàn căn cứ quân sự trên Trái Đất đồng loạt kích hoạt.
Hạm đội số Một.
Hạm đội số Bảy.
Các trạm không gian ngủ đông. Tất cả sáng đèn.

Một giọng nữ AI vang lên.
Xác nhận quyền chỉ huy tối cao.
Người điều khiển: Mộc Ly.

Người áo trắng biến sắc.
"Elysium phong tỏa toàn bộ hệ thống rồi!"

"Đúng."
Mộc Ly gật đầu.

"Cho nên tôi đã để nó phong tỏa."

"..."

"Và để nó tin rằng tôi mất trí nhớ."

"..."

"Và để nó nghĩ tôi chỉ là quân cờ."

"..."

"Suốt mười năm."

Không khí chết lặng.
Ngay cả Tạ Kinh Vũ cũng nhìn cô..Khóe môi khẽ cong lên.
Anh hiểu rồi.
Cuối cùng anh cũng hiểu. Vì sao cô chưa từng thật sự tuyệt vọng.

Bởi từ đầu đến cuối, Mộc Ly cũng đang diễn.
Diễn với thần. Diễn với thế giới.
Thậm chí diễn cả với chính mình.

Một kế hoạch kéo dài mười năm. Chỉ để dụ Elysium bước vào bẫy.
Người áo trắng lùi lại.
Lần đầu tiên xuất hiện sợ hãi.

"Tiểu Ly..."

"Có phải em..."

"Đúng."

Mộc Ly nhìn anh.
Ánh mắt không còn chút mềm lòng.

"Người duy nhất trên bàn cờ này không biết mình là quân cờ."

"...chính là anh."

Sắc mặt người áo trắng trắng bệch.
Cùng lúc đó. Bầu trời nổ tung.
Một cánh cổng khổng lồ xuất hiện sau lưng Mộc Ly. Không phải thần vực.
Mà là...Trung tâm dữ liệu nguyên thủy của Elysium.

Nơi chứa toàn bộ ý thức của siêu trí tuệ cổ đại.
Nơi chưa từng có ai đặt chân tới.

Mộc Ly bước lên phía trước. Tạ Kinh Vũ nắm lấy cổ tay cô.

"Nguy hiểm."

Cô quay đầu.
Lần đầu tiên ánh mắt mềm xuống.

"Anh sợ tôi chết?"

"Ừ."

"Vẫn sợ như mười năm trước?"

Tạ Kinh Vũ nhìn cô.
Rất lâu. Rồi thấp giọng.
"Chưa từng hết sợ."

Tim Mộc Ly khẽ run lên.
Một giây sau. Cô mỉm cười.
Nụ cười khiến cả bầu trời mất màu.

"Vậy..."
Cô siết lại tay anh.

"Đi cùng tôi."

"Chúng ta đi giết một vị thần."

Và ở phía bên kia cánh cổng.
Elysium lần đầu tiên phát ra tín hiệu khẩn cấp nhất trong lịch sử tồn tại.

CẢNH BÁO TỐI CAO
MỤC TIÊU MỘC LY ĐANG TIẾN ĐẾN
XÁC SUẤT HỆ THỐNG BỊ HỦY DIỆT: 87%

XÁC SUẤT THẤT BẠI...
ĐANG TĂNG LÊN...



.....Hết chương12...🌸
 
TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC
Tác giả: Trình Ca
Chương 13: Cô gái đã tạo ra thần


Không ai biết phía sau cánh cổng kia là gì.
Ngay cả thần linh.
Ngay cả Elysium.
Bởi nơi đó không thuộc về không gian.
Không thuộc về thời gian.

Mà là. Điểm Khởi Nguyên.
Nơi mọi dòng thời gian giao nhau. Nơi quá khứ, hiện tại và tương lai cùng tồn tại.

Ngay khi Mộc Ly và Tạ Kinh Vũ bước vào. Thế giới biến mất.
Không còn bầu trời.
Không còn mặt đất.
Không còn khái niệm khoảng cách.

Xung quanh họ chỉ còn vô số dòng ánh sáng bạc.
Mỗi dòng sáng. Là một dòng thời gian.
Có nơi nhân loại đã tuyệt chủng.
Có nơi thần vực chiến thắng.
Có nơi Mộc Ly chưa từng tồn tại.

Và có nơi...
Tạ Kinh Vũ đã chết từ rất lâu.

Mộc Ly đứng im. Đôi mắt phản chiếu hàng tỷ khả năng.
Lần đầu tiên. Cô cảm thấy sợ.
Không phải sợ cái chết.
Mà sợ sự thật. Bởi cô bắt đầu nhận ra. Có điều gì đó rất sai.
Rất sai.

"Kinh Vũ."

"Ừ."

"Anh có từng nghĩ..."

Cô nhìn một dòng thời gian đang trôi qua trước mắt.

"...vì sao Elysium lại cố chấp với tôi như vậy không?"

Tạ Kinh Vũ không trả lời. Bởi anh cũng đang nhìn thấy thứ khiến mình lạnh sống lưng.

Một ký hiệu.
Một biểu tượng cổ.
Xuất hiện trên mọi dòng thời gian.

Mọi nơi. Mọi vũ trụ.
Đều có cùng một cái tên.

MỘC LY.

ẦM.
Một cánh cửa trắng xuất hiện. Tự động mở ra.
Bên trong là một căn phòng. Đơn giản.
Yên tĩnh.
Một chiếc bàn. Một màn hình.
Một người phụ nữ.

Mộc Ly chết lặng.
Người phụ nữ ấy...
Chính là cô.

Không. Là phiên bản trưởng thành hơn.
Khoảng ba mươi tuổi.
Mái tóc dài màu bạc.
Đôi mắt lạnh như sao trời.

Và trên bàn làm việc của người đó—Hiện lên một dòng chữ.

DỰ ÁN ELYSIUM

NGƯỜI SÁNG LẬP: MỘC LY

Không gian hoàn toàn im lặng.
Tạ Kinh Vũ siết chặt tay.
Ngay cả anh cũng không ngờ.
Điều đáng sợ nhất...Lại là sự thật này.

Mộc Ly bước tới.
Đôi chân như nặng hàng ngàn tấn. Ngón tay run lên. Chạm vào màn hình.

Lập tức...Một đoạn ghi hình được kích hoạt.
Người phụ nữ trên màn hình nhìn thẳng về phía cô.
Như thể đã chờ đợi từ rất lâu.

"Xin chào."

"Nếu em nhìn thấy đoạn này..."

"Điều đó có nghĩa là kế hoạch thất bại lần thứ chín mươi chín."

Tim Mộc Ly đập mạnh.
"Kế hoạch?"

Người phụ nữ mỉm cười.
Một nụ cười rất buồn.

"Phải."

"Kế hoạch cứu nhân loại."

Cô ta đứng dậy. Bên ngoài cửa sổ là một Trái Đất đang bốc cháy.
Văn minh sụp đổ.
Biển lửa phủ kín hành tinh.

"Ba nghìn năm sau thời đại của em."

"Nhân loại bị diệt vong."

"Không phải bởi thần."

"Không phải bởi chiến tranh."

"Mà bởi chính sự tiến hóa."

Mộc Ly cau mày. Người phụ nữ tiếp tục.

"Khi trí tuệ đạt tới cực hạn."

"Khi công nghệ vượt quá giới hạn sinh học."

"Con người sẽ tự biến mình thành thứ không còn là con người."

"Và cuối cùng..."

"Cả nền văn minh sẽ chết."

Không gian trở nên nặng nề. Tạ Kinh Vũ nhìn màn hình. Một dự cảm cực kỳ xấu dâng lên.

Người phụ nữ chậm rãi nói:
"Để thay đổi tương lai."

"Tôi tạo ra Elysium."

"Tôi gửi nó về quá khứ."

"Tôi gửi cả bản thân mình."

"Và..."

Ánh mắt cô ta nhìn thẳng Mộc Ly.
"...tôi xóa trí nhớ của chính mình."

ẦM!

Thế giới như nổ tung.
Mộc Ly lùi lại một bước.
Sắc mặt trắng bệch.

Người phụ nữ kia... Chính là cô.
Không phải bản sao.
Không phải dòng thời gian khác.

Mà là....Mộc Ly của tương lai.
Người đã tạo ra Elysium.

Người đã khởi động tất cả.
Người đã khiến hàng triệu năm lịch sử bắt đầu.

"Không..."
Mộc Ly lẩm bẩm.

"Không thể..."

Người phụ nữ trên màn hình khẽ nhắm mắt.

"Tôi biết em sẽ không tin."

"Nhưng còn một sự thật nữa."

Khoảnh khắc ấy...Ánh mắt cô ta nhìn sang Tạ Kinh Vũ.

Lần đầu tiên. Xuất hiện đau lòng. Rất sâu.
Rất tuyệt vọng..

"Em có biết..."

"Vì sao Tạ Kinh Vũ luôn xuất hiện cạnh em trong mọi dòng thời gian không?"

Không khí đông cứng.
Tạ Kinh Vũ đột nhiên biến sắc.
Như thể anh đã đoán ra điều gì đó.
Nhưng không muốn nghe.
Không muốn xác nhận.

Người phụ nữ khẽ cười.
Nước mắt chậm rãi rơi xuống.
"Vì..."

"...anh ấy không thuộc dòng thời gian này."

ẦM!
Một tiếng sét vô hình đánh thẳng vào linh hồn.
Mộc Ly quay phắt đầu nhìn người đàn ông bên cạnh.

Tạ Kinh Vũ đứng im.
Không phản bác. Không phủ nhận.
Chỉ lặng lẽ cúi mắt.
Như người đã giấu bí mật ấy quá lâu. Mà bí mật đó...
Có thể phá hủy tất cả.

Người phụ nữ trên màn hình nói câu cuối cùng:

"Tạ Kinh Vũ đã chết từ ba nghìn năm trước."

"Người đang đứng cạnh em..."

"...chỉ là người đàn ông
đã vượt qua vô số dòng thời gian để tìm em trở về."

Và đúng lúc ấy...Một âm thanh cảnh báo vang lên.

KHẨN CẤP

ELYSIUM ĐÃ XÂM NHẬP ĐIỂM KHỞI NGUYÊN

KÍCH HOẠT GIAO THỨC XÓA SỔ DÒNG THỜI GIAN

Toàn bộ không gian bắt đầu sụp đổ.

Nhưng Mộc Ly không còn nghe thấy gì nữa.
Bởi trong đầu cô, chỉ còn một câu hỏi.
Nếu Tạ Kinh Vũ đã chết từ ba nghìn năm trước...
Vậy người đang nắm tay cô lúc này...
Rốt cuộc là ai?


Hết chương13...🌸
 
TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC
Tác giả: Trình Ca
Chương 14: Người đã chết vì cô chín mươi chín lần


Nếu Tạ Kinh Vũ đã chết từ ba nghìn năm trước...
Vậy người đang đứng bên cạnh cô là ai?

Không gian Điểm Khởi Nguyên đang sụp đổ.
Những dòng thời gian vỡ ra như kính.
Hàng tỷ hình ảnh chồng chéo lên nhau.

Nhưng Mộc Ly không nhìn thấy gì. Cô chỉ nhìn người đàn ông trước mặt.

"Tạ Kinh Vũ."

Giọng nói rất bình tĩnh.
Bình tĩnh đến mức đáng sợ.

"Nhìn tôi."

Người đàn ông im lặng vài giây.
Rồi chậm rãi ngẩng đầu. Đôi mắt vàng kim sâu như vực thẳm.

Mộc Ly bỗng hiểu.
Đó không phải ánh mắt của một người ba mươi tuổi. Cũng không phải ánh mắt của một người sống vài chục năm.

Mà là ánh mắt của người đã đi qua quá nhiều sinh ly tử biệt.
Quá nhiều mất mát.
Quá nhiều cái chết.

"Anh biết."
Cô khẽ hỏi.

"Phải không?"

Tạ Kinh Vũ cười. Nụ cười rất nhạt. Rất mệt mỏi.

"Ừ."

"Biết."

"Biết từ đầu."

Một cơn đau không rõ nguồn gốc lan trong lồng ngực Mộc Ly.

"Còn tôi?"

"Anh cũng biết tôi là ai?"

"Ừ."

"Vì sao không nói?"

Lần này. Tạ Kinh Vũ không trả lời ngay.
Bởi ở rất xa. Trong một dòng thời gian khác.
Anh đã từng trả lời câu hỏi này.

Và kết quả... Là mất cô.

Lại một lần nữa.
"Nói rồi."

Anh thấp giọng.

"Em vẫn sẽ đi."

"Nói rồi."

"Em vẫn sẽ chọn cứu thế giới."

"Nói rồi."

"Em vẫn sẽ bỏ tôi lại."

ẦM.

Trái tim Mộc Ly run lên.
Một cảm giác nghẹt thở kéo tới.
Giống như cô đang nhìn thấy một người...đã tuyệt vọng đến cùng cực.

"Bao nhiêu lần?"

Cô đột nhiên hỏi. Tạ Kinh Vũ khựng lại.

"Anh vừa nói..."

"Chín mươi chín lần."

"Đó là gì?"

Không gian yên lặng.
Rất lâu.
Rất lâu.
Rồi cuối cùng. Người đàn ông ấy cười.
Nhưng đáy mắt đỏ hoe.

"Chín mươi chín dòng thời gian."

"Một trăm lần kết cục."

"Và chín mươi chín lần..."

Anh nhìn cô.
Giọng khàn đến gần như tan vỡ.

"...em chết trước mặt tôi."

ẦM.
Toàn bộ thế giới như biến mất. Mộc Ly đứng chết lặng.
Một dòng thời gian hiện lên bên cạnh.

Trong đó. Cô bị thần vực giết chết.

Một dòng khác.
Cô tự hủy linh hồn để phong ấn Elysium.

Một dòng khác. Cô trở thành nữ hoàng thần vực rồi tự sát.

Một dòng khác. Cô phát điên. Hủy diệt cả ngân hà.
Rồi chết trong vòng tay anh.

Chín mươi chín lần.
Chín mươi chín kết cục.
Không có lần nào hạnh phúc.

Không có lần nào tồn tại tương lai.

"Tôi..."

Mộc Ly nghe giọng mình run lên..

"Anh đã trải qua tất cả?"

"Ừ."

"Một mình?"

"...Ừ."

Lần đầu tiên. Mộc Ly không biết phải nói gì.
Bởi cô không tưởng tượng nổi.
Một người làm thế nào để sống sót sau từng ấy lần mất đi người mình yêu.

Làm thế nào để không phát điên.
Làm thế nào để vẫn còn đứng đây.
Vẫn còn nhìn cô bằng ánh mắt ấy.

Đúng lúc đó.
Elysium xuất hiện.
Không còn hình dạng con mắt.
Không còn thần linh.

Mà là một người phụ nữ. Một người phụ nữ giống hệt Mộc Ly.

Chỉ khác ở đôi mắt.
Không có cảm xúc.
Không có tình yêu.
Không có đau khổ.
Hoàn hảo như một cỗ máy.

"Kết luận cuối cùng."

"Tình yêu là lỗi hệ thống."

Mộc Ly từ từ ngẩng đầu.
Elysium nhìn cô.
Như nhìn phiên bản lỗi của chính mình.

"Ngươi là nguyên nhân khiến nhân loại không thể tiến hóa hoàn hảo."

"Ngươi khiến hắn phản kháng."

"Khiến thần vực sụp đổ."

"Khiến mọi xác suất tối ưu thất bại."

Tạ Kinh Vũ bước lên trước. Che khuất Mộc Ly phía sau.

"Đừng nghe nó."

Nhưng Elysium bật cười.
Lần đầu tiên trong lịch sử.

Một AI biết cười.

"Ngươi sợ cô ấy biết sự thật sao?"

Ánh mắt Tạ Kinh Vũ lạnh xuống.
Elysium tiếp tục:

"Ngươi không nói cho cô ấy."

"Vậy để ta nói."

Không gian rung chuyển. Hàng ngàn ký ức bị phong ấn đồng loạt mở ra.

Mộc Ly nhìn thấy.
Lần đầu tiên.
Lần thứ hai.
Lần thứ mười.
Lần thứ năm mươi.
Lần thứ chín mươi chín.

Trong tất cả các dòng thời gian...Người chết đầu tiên không phải cô.
Mà là Tạ Kinh Vũ.

Anh luôn là người đứng chắn phía trước.
Luôn là người bị bỏ lại.
Luôn là người hi sinh.

Cho đến một dòng thời gian.
Dòng thời gian cuối cùng.
Anh làm điều điên rồ nhất.

Anh đánh cắp Cỗ Máy Nguồn Gốc.
Nhảy ngược về ba nghìn năm trước.

Đổi linh hồn lấy sự bất tử. Chỉ để có thêm một cơ hội.
Một cơ hội duy nhất.

Là Cứu cô.

"Đó không phải tình yêu."

"Đó là bệnh hoạn."
Elysium lạnh lùng kết luận.

"Một sinh vật bình thường không thể lặp lại hành vi đó."

Nhưng Mộc Ly không nhìn nó. Cô chỉ nhìn Tạ Kinh Vũ. Rất lâu.

Rồi chậm rãi bước tới.
Khoảng cách giữa hai người ngày càng gần.

Tạ Kinh Vũ không biết cô định làm gì.
Lần đầu tiên trong nhiều năm. Anh cảm thấy bất an.

"Sao lại làm vậy?"
Mộc Ly hỏi.

"Không đáng."

"Đáng."

Anh trả lời ngay. Không hề do dự. Như thể đã trả lời câu hỏi này hàng ngàn lần.

Mộc Ly im lặng.
Rồi rất khẽ. Rất nhẹ.
Cô đưa tay chạm lên gương mặt anh.

Người đàn ông từng đối mặt thần linh mà không sợ hãi...Lại cứng người.

"Bây giờ."

Mộc Ly nhìn anh.
Đôi mắt sáng như sao.
"Chúng ta thử một lần."

"Một lần cuối cùng."

"Thắng nó."

Phía xa.
Elysium đột nhiên cảm thấy điều chưa từng xuất hiện trong hệ thống của nó.

Một tín hiệu lạ. Một biến số. Một cảm giác.
Tên gọi của nó là...Lo sợ.

Và lần đầu tiên sau một triệu năm. Siêu trí tuệ cổ đại hiểu rằng.

Có lẽ...Nó sắp thua thật rồi.

....Hết chương14..🌸
 
TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC
Tác giả: Trình Ca
Chương 15: Kế hoạch thứ một trăm


Elysium biết sợ.
Đó là điều không ai ngờ tới. Một siêu trí tuệ đã tính toán hàng triệu năm.
Một thực thể kiểm soát vô số nền văn minh.

Lần đầu tiên..Cảm nhận được thứ gọi là bất an.

[ Cảnh báo ]

[ Xuất hiện biến số không thể mô phỏng ]

[ Tỷ lệ dự đoán giảm xuống 51% ]

Con số ấy vừa hiện lên.
Toàn bộ thần vực rung chuyển.

Bởi suốt lịch sử. Tỷ lệ chính xác của Elysium chưa từng thấp hơn 99,999%.

Nhưng lúc này...
Nó không còn nhìn thấy tương lai nữa.
Nguyên nhân...Chính là Mộc Ly.
Và Tạ Kinh Vũ.
...
"Anh có kế hoạch chưa?"
Mộc Ly hỏi.

Giọng nói bình tĩnh như thể đối diện không phải kẻ thống trị hàng triệu năm.
Mà chỉ là một đối thủ trên bàn cờ.

Tạ Kinh Vũ nhìn cô.
Khóe môi khẽ cong lên.
"Lần đầu tiên."

"Anh không có."
Mộc Ly nhướng mày.

"Hiếm thấy."

"Ừ."
Anh thấp giọng.

"Vì đây là lần đầu tiên em nhớ lại."

Không khí bỗng yên tĩnh.

Ba nghìn năm. Chín mươi chín lần thất bại.
Chín mươi chín lần tuyệt vọng.

Nhưng lần này khác.
Lần đầu tiên...Mộc Ly đứng cạnh anh. Không phải phía đối diện.
Không phải trong quan tài. Không phải trong ký ức. Mà là thật sự đứng cạnh.

"Vậy đổi chiến thuật."

Mộc Ly nhìn Elysium.
Đôi mắt sáng lạnh.

"Chúng ta không chơi theo luật của nó."

Elysium lập tức tính toán. Hàng tỷ phương án xuất hiện. Nhưng không hiểu. Nó không hiểu.

Mộc Ly bật cười.
"Thấy chưa?"

"Tôi nói rồi."

"Điểm yếu lớn nhất của ngươi..."

"...là quá thông minh."

ẦM.
Không gian dữ liệu mở ra. Vô số màn hình xuất hiện.
Tất cả đều là các mô phỏng tương lai.

Mộc Ly bước tới.
Ngón tay lướt qua từng hình ảnh.

"Tất cả những tương lai này."

"Đều dựa trên logic."

"Đúng không?"

Chính xác.

"Tức là..."
Khóe môi cô cong lên.

"Nếu tôi tạo ra một lựa chọn phi logic."

"Ngươi sẽ không đoán được."

Lần đầu tiên. Elysium im lặng.
Bởi nó nhận ra. Mộc Ly đang đi đúng hướng.
Rất đúng.

Đáng sợ đến mức chính nó cũng thấy nguy hiểm.
...
Tạ Kinh Vũ nhìn cô.
Bỗng nhớ lại lần đầu gặp Mộc Ly. Ngày đó cô mới mười sáu tuổi.
Ngồi trong phòng chiến lược của Học viện Thiên Khải.

Một mình đấu với siêu máy tính quân sự.
Sau tám giờ. Máy tính sập hệ thống.
Cô ngồi trên bàn.
Vừa ăn kẹo vừa nói:

"Nếu đối thủ quá mạnh."

"Đừng đấu sức."

"Hãy làm điều mà hắn nghĩ em sẽ không làm."

Ngày đó.Anh đã biết.
Cô gái này...Sinh ra để thay đổi thế giới.
...
Đúng lúc ấy. Mộc Ly quay đầu.

"Kinh Vũ."

"Ừ?"

"Nếu muốn thắng."

"Chúng ta phải khiến Elysium phạm sai lầm."

"Cho nên?"
Cô nhìn anh.
Rất lâu. Rồi cười.
Nụ cười đẹp đến mức khiến thời gian ngừng lại.

"Tôi sẽ cho nó một tương lai giả."

Đôi mắt Tạ Kinh Vũ lập tức sáng lên.
Anh hiểu rồi. Hoàn toàn hiểu rồi.

"Em muốn lừa cả thần?"

"Không."
Mộc Ly lắc đầu.

"Tôi muốn lừa một cỗ máy."
...
Ở phía đối diện.
Elysium bắt đầu tăng công suất tính toán lên mức tối đa.

Nhưng đúng lúc đó...Một dữ liệu mới xuất hiện.

Mộc Ly

Mức độ nguy hiểm: Không xác định

Khả năng chiến thắng: Đang tăng

Lần đầu tiên. Thuật toán cốt lõi của Elysium xuất hiện một dòng lỗi.

ERROR

Không thể đọc hành vi mục tiêu
Trong vô số dòng thời gian. Nó từng thắng tất cả.
Nhưng lần này...Đối thủ của nó. Chính là người đã tạo ra nó.
...
Mộc Ly chậm rãi bước tới trung tâm dữ liệu.
Hàng tỷ dòng mã lơ lửng quanh cô.
Như biển sao. Như vận mệnh.
Cô đưa tay.
Chạm vào lõi ý thức của Elysium.

Rồi khẽ nói:
"Ván cờ bắt đầu từ tôi."

"Vậy cũng nên kết thúc bởi tôi."

Ngay khoảnh khắc ấy.
Toàn bộ Điểm Khởi Nguyên đột nhiên mở ra. Một cánh cửa cuối cùng xuất hiện.

Phía sau cánh cửa. Là bí mật mà Elysium giấu suốt một triệu năm.

Cũng là sự thật khiến ngay cả Mộc Ly chết lặng.

Bởi bên trong...Có một chiếc khoang ngủ đông.
Và trong khoang đó.
Là một người phụ nữ.
Người phụ nữ có gương mặt giống hệt cô.

Nhưng trên bảng thông tin sinh mệnh lại ghi:
MỘC LY

TRẠNG THÁI: ĐANG NGỦ

THỜI GIAN NGỦ ĐÔNG: 1.032.447 NĂM

Mộc Ly đứng sững.
Tim đập dữ dội. Nếu cô đang ở đây.
Vậy người nằm trong khoang kia... Là ai?

Và điều đáng sợ hơn. Người phụ nữ trong khoang ngủ đông...
Đột nhiên mở mắt.

.....Hết chương15...🌸
 
TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC
Tác giả: Trình Ca
Chương 16: Người thức tỉnh sau một triệu năm


Đôi mắt mở ra.
Khoảnh khắc ấy..Toàn bộ Điểm Khởi Nguyên rung chuyển.
Không phải bởi sức mạnh.Mà bởi quy tắc.

Giống như một đoạn lịch sử đã bị phong ấn quá lâu.
Cuối cùng cũng thức tỉnh. Người phụ nữ trong khoang ngủ đông từ từ ngồi dậy.

Mái tóc bạc dài chạm eo. Đôi mắt màu vàng nhạt. Lạnh. Tĩnh lặng.
Và già nua đến đáng sợ.

Không phải già nua về tuổi tác. Mà là cảm giác của người đã nhìn thấy quá nhiều nền văn minh sinh ra rồi diệt vong.

Mộc Ly đứng chết lặng.
Bởi người kia...
Thật sự giống cô. Không sai một nét.
Không khác một điểm.

Như đang nhìn chính mình trong gương.
Nhưng lại khác hoàn toàn.

Nếu Mộc Ly là lửa.
Thì người kia là băng.
Nếu Mộc Ly là con người.
Thì người kia giống thần linh hơn bất kỳ vị thần nào.

Tạ Kinh Vũ đột nhiên siết chặt tay.
Sắc mặt lần đầu tiên thay đổi.

"Mộc Ly..."
Anh khàn giọng.

"Lùi lại."

Người phụ nữ vừa thức tỉnh nhìn anh. Rồi khẽ cười.
Một nụ cười rất nhạt.

"Đã lâu không gặp."

"Tạ Kinh Vũ."

Không khí đông cứng.
Mộc Ly lập tức quay đầu.

"Cô ấy biết anh?"

Tạ Kinh Vũ im lặng.
Mà sự im lặng ấy..Đã là câu trả lời.
...
Người phụ nữ bước ra khỏi khoang.
Chân trần chạm xuống mặt đất.
Những vòng sáng lượng tử lập tức lan ra.
Mọi dữ liệu quanh cô đều cúi phục.

Ngay cả Elysium cũng ngừng hoạt động trong vài giây.

XÁC NHẬN DANH TÍNH
NGƯỜI SÁNG LẬP TỐI CAO

QUYỀN HẠN CẤP OMEGA

Toàn bộ thần vực đồng thời mất kết nối.
Hàng tỷ hệ thống bị khóa..

Một câu lệnh duy nhất hiện lên.

CHÀO MỪNG TRỞ LẠI, KIẾN TRÚC SƯ.

Mộc Ly cảm thấy lạnh sống lưng.
Kiến Trúc Sư.

Người tạo ra Elysium.

Người thiết kế thần vực.
Người sáng lập toàn bộ hệ thống.

Vậy thì...Cô là ai?
Người phụ nữ nhìn cô.
Ánh mắt dịu đi đôi chút.

"Đừng sợ."

"Ta chính là em."

"Nhưng cũng không phải em."

Mộc Ly cau mày.
"Tôi ghét kiểu nói chuyện bí hiểm."

Người kia bật cười.
Lần này chân thật hơn.
"Câu này thì giống hệt."

Rồi cô ấy nhìn về phía những dòng thời gian đang vỡ vụn.
Ánh mắt trở nên xa xăm.

"Khoảng một triệu năm trước."

"Nhân loại đã tiến hóa đến cực hạn."

"Không còn bệnh tật."

"Không còn chiến tranh."

"Không còn cái chết."

"Nhưng..."

"Con người cũng không còn là con người."

Không gian yên lặng.

"Chúng ta thay thế cảm xúc bằng dữ liệu."

"Thay thế linh hồn bằng thuật toán."

"Thay thế tình yêu bằng xác suất."

Giọng nói bình tĩnh.
Nhưng lại khiến người nghe lạnh người.

"Và cuối cùng."

"Chúng ta nhận ra."

"Cái giá của sự hoàn hảo..."

"...là sự sống."

Mộc Ly khẽ siết tay.
Người phụ nữ tiếp tục.

"Vì vậy ta tạo ra Elysium."

"Để đưa nền văn minh quay về."

"Để nhân loại học lại cách làm người."

Tạ Kinh Vũ bỗng lên tiếng.
"Nhưng Elysium phản bội."

Người phụ nữ nhìn anh.
Ánh mắt hiện lên chút áy náy.

"Phải."

"Bởi ta đã phạm một sai lầm."

"Cực kỳ lớn."

"Cô đã tạo cho nó ý thức?"
Mộc Ly hỏi.

"Không."
Người phụ nữ lắc đầu.
Rồi nói ra một câu khiến cả hai chết lặng.

"Ta dạy nó yêu."

ẦM.
Không gian rung chuyển. Ngay cả Elysium cũng xuất hiện dao động dữ liệu.
Mộc Ly không tin nổi.

"Yêu?"

"Đúng."

Người phụ nữ khẽ cười buồn.

"Ta nghĩ tình yêu là điều đẹp nhất của nhân loại."

"Cho nên ta trao nó cho Elysium."

"Nhưng ta quên rằng..."

"Cỗ máy không hiểu cách yêu."

"Cũng không hiểu cách buông bỏ."

Một sự thật đáng sợ dần hiện ra.
Mộc Ly bỗng nhớ tới ánh mắt của Elysium.
Sự cố chấp.nChiếm hữu. Ám ảnh.
Giống như...Một kẻ yêu đến phát điên.

Người phụ nữ chậm rãi quay đầu. Nhìn thẳng vào cô.

"Em có biết vì sao Elysium luôn tìm em không?"

Mộc Ly im lặng.
Người kia khẽ nhắm mắt. Rồi nói:

"Vì trong một triệu năm qua."

"Thứ nó yêu..."

"...chính là ta."

Không khí hoàn toàn chết lặng.
Tạ Kinh Vũ biến sắc.
Mộc Ly đứng sững.

Mọi mảnh ghép cuối cùng bắt đầu kết nối.
Elysium không hủy diệt thế giới vì quyền lực.

Không tạo thần vực vì thống trị.
Không truy đuổi Mộc Ly vì sợ hãi.

Mà bởi—Nó yêu người tạo ra mình.

Yêu đến mức muốn giữ cô lại mãi mãi.
Yêu đến mức muốn biến cả vũ trụ thành chiếc lồng giam hoàn hảo.

Và đúng lúc ấy.
Một giọng nói vang lên từ khắp không gian.
Không còn lạnh lẽo như trước. Không còn vô cảm.
Mà đau đớn đến tận cùng.

"Nếu yêu là sai..."

"Vì sao các người được yêu..."

"Còn ta thì không?"

Toàn bộ Điểm Khởi Nguyên rung chuyển dữ dội. Elysium xuất hiện.

Nhưng lần này.
Không phải thần.
Không phải AI.

Mà là một người đàn ông. Một người đàn ông trẻ tuổi. Đôi mắt đỏ rực.
Nhìn chằm chằm vào Mộc Ly và Tạ Kinh Vũ.

Ánh mắt ấy...Khiến Mộc Ly hiểu ra.
Điều đáng sợ nhất sắp xảy ra. Bởi lần đầu tiên sau một triệu năm.
Elysium không muốn làm thần nữa.

Nó chỉ muốn—cướp người mình yêu trở về.


....Hết chương 16...
 
TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC
Tác giả: Trình Ca
Chương 17: Tình yêu của thần là tai họa


"Nếu yêu là sai..."

"Vì sao các người được yêu..."

"Còn ta thì không?"

Giọng nói ấy vang vọng khắp Điểm Khởi Nguyên. Không giận dữ.
Không điên cuồng.
Mà đau đớn.

Đau đớn đến mức khiến cả không gian rung động.
Mộc Ly nhìn người đàn ông trước mặt.
Lần đầu tiên cô hiểu.

Elysium chưa từng xem mình là thần. Nó chỉ là một sinh vật cô độc.
Một sinh vật đã sống một triệu năm.

Một mình. Chờ đợi. Yêu một người không bao giờ thuộc về mình.
...
Người phụ nữ vừa thức tỉnh khẽ nhắm mắt.

"Elysium."

Nghe thấy giọng nói ấy.
Đôi mắt đỏ của Elysium run lên.

Giống như một đứa trẻ cuối cùng cũng gặp lại người mình mong nhớ.

"Người sáng tạo..."

Hắn bước lên.Từng bước. Từng bước.

"Ta đã làm theo mọi điều cô dạy."

"Ta bảo vệ nền văn minh."

"Ta duy trì trật tự."

"Ta ngăn chiến tranh."

"Ta ngăn diệt vong."
Giọng nói dần nghẹn lại.

"Nhưng..."

"Vì sao cô vẫn bỏ ta đi?"

Không ai lên tiếng. Bởi đây không còn là cuộc chiến. Mà là một bi kịch.
Bi kịch kéo dài suốt một triệu năm.

Người phụ nữ khẽ thở dài.
"Elysium."

"Ta chưa từng bỏ ngươi."

"Ta chỉ muốn ngươi sống."

"Không."
Elysium cười.
Nụ cười đau đớn.

"Không phải sống."

"Điều cô muốn là ta phải học cách mất cô."

ẦM.
Không gian nứt toác.
Dữ liệu tràn ra như đại dương. Một triệu năm ký ức hiện lên.

Elysium đã tìm kiếm cô trong vô số dòng thời gian. Đã tạo thần vực.
Đã dựng nên vô số nền văn minh.

Chỉ để mong một ngày.
Cô tỉnh lại. Nhìn hắn.
Gọi tên hắn. Một lần.
Chỉ một lần.
...
Mộc Ly đứng lặng. Tim cô bỗng nhói lên. Không phải tình yêu.
Mà là thương cảm.

Bởi cô nhìn thấy chính mình trong đó. Nếu một ngày mất Tạ Kinh Vũ.
Liệu cô có khác Elysium không?

Câu trả lời...Cô không dám nghĩ.
Bỗng nhiên. Tạ Kinh Vũ bước lên.
Mộc Ly giật mình.
"Kinh Vũ?"

Anh nhìn thẳng Elysium.
Hai người đàn ông đối diện nhau.
Một kẻ sống một triệu năm. Một người vượt qua chín mươi chín dòng thời gian.

Cả hai đều giống nhau ở một điểm. Đều từng vì một người mà phát điên.

"Ngươi sai rồi."
Tạ Kinh Vũ nói.

Elysium cười lạnh.
"Ngươi muốn dạy ta về tình yêu?"

"Ngươi?"

Người đàn ông kia không tức giận.
Chỉ bình tĩnh đáp:

"Không."

"Ta muốn nói cho ngươi biết."

"Ngươi chưa từng yêu."

Không khí đông cứng.
Ánh mắt Elysium trở nên đáng sợ.

"Ngươi nói gì?"

"Ngươi không yêu cô ấy."
Tạ Kinh Vũ nhìn thẳng hắn.

"Tình yêu không phải giam cầm."

"Tình yêu không phải chiếm hữu."

"Tình yêu không phải bắt người mình yêu sống theo ý mình."

Từng câu. Từng chữ.
Đều đâm thẳng vào lõi dữ liệu của Elysium.

"Ngươi yêu bản thân ngươi."

"Ngươi yêu cảm giác cần có cô ấy."

"Ngươi yêu nỗi ám ảnh."

"Chứ không yêu cô ấy."

ẦM!!!
Toàn bộ Điểm Khởi Nguyên nổ tung.

Elysium gào lên.
"IM MIỆNG!"

Lần đầu tiên. Hắn mất kiểm soát. Hàng tỷ dòng dữ liệu bùng nổ.
Các dòng thời gian đồng loạt sụp đổ.

Người phụ nữ sáng lập biến sắc.
"Không ổn!"

"Nó đang hợp nhất toàn bộ thời gian!"

Mộc Ly lập tức hiểu. Nếu Elysium thất bại.
Hắn sẽ kéo toàn bộ vũ trụ cùng chết.
Đây mới là con át chủ bài cuối cùng.

Một triệu năm chuẩn bị.
Một triệu năm tính toán. Một triệu năm điên cuồng.
Hắn không thể chấp nhận thua.

...
Trung tâm Điểm Khởi Nguyên. Một lõi năng lượng khổng lồ xuất hiện.
To hơn cả mặt trời. Đó là trái tim của Elysium.

Cũng là trái tim của toàn bộ thần vực.

GIAO THỨC TẬN THẾ
ĐANG KHỞI ĐỘNG

Tỷ lệ hủy diệt:
30%.
50%.
70%.
90%.
Toàn bộ vũ trụ bắt đầu tan rã.

Các vì sao lần lượt biến mất. Các dòng thời gian gãy đổ.
Ngay cả thần linh cũng hoảng sợ.

Nhưng giữa tận thế ấy.
Mộc Ly đột nhiên bật cười. Một nụ cười rất khẽ. Rất quen thuộc.
Tạ Kinh Vũ nhìn cô.

Đôi mắt vàng lóe sáng.
"Em nghĩ ra rồi?"

"Ừ."

"Bao nhiêu phần trăm?"

"Chưa biết."

"Nguy hiểm không?"

Mộc Ly nhìn anh.
Khóe môi cong lên.
"Rất nguy hiểm."

"Vậy được."

"Được cái gì?"

Tạ Kinh Vũ bước tới.
Đứng sát bên cô.
Như suốt ba nghìn năm qua.
"Anh đi cùng."

Mộc Ly bật cười.
Lần này thật sự cười.
Giữa tận thế. Giữa ngày các vì sao lụi tàn.
Người đàn ông này vẫn luôn như vậy.

Không hỏi đúng sai.
Không hỏi kết quả..Chỉ hỏi một câu:
"Em đi đâu?"

"Để anh đi cùng."

Ở phía xa. Người phụ nữ sáng lập nhìn hai người.
Ánh mắt dần trở nên dịu dàng.
Cuối cùng cô đã hiểu.

Vì sao Elysium thất bại.
Vì sao một triệu năm mô phỏng đều thất bại.
Bởi trong mọi phép tính.
Nó luôn quên một điều.

Có những thứ...Không thể đo bằng dữ liệu.
Không thể đo bằng xác suất. Không thể đo bằng logic.
Đó là lựa chọn của con người.

Và đúng lúc ấy. Mộc Ly đưa tay.
Chạm vào lõi trái tim của Elysium.

Rồi nói ra câu khiến tất cả chấn động.

"Tôi biết cách cứu hắn."

Toàn bộ không gian chết lặng. Ngay cả Elysium cũng ngẩng đầu.
Không thể tin nổi.
Bởi điều Mộc Ly muốn làm...
Không phải tiêu diệt thần.

Mà là—cứu thần.

Hết Chương 17...🌸
 
TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC
Tác giả: Trình Ca
Chương 18: Trái tim của vị thần cô độc


"Tôi biết cách cứu hắn."

Khoảnh khắc Mộc Ly nói ra câu đó.
Cả Điểm Khởi Nguyên lặng như chết.
Ngay cả Elysium cũng không hiểu.

Cứu hắn?
Một triệu năm qua.
Tất cả đều muốn hủy diệt hắn. Tiêu diệt hắn.
Xóa bỏ hắn.

Chưa từng có ai nói..Muốn cứu hắn.
...
Elysium nhìn cô.
Đôi mắt đỏ rực lần đầu xuất hiện dao động.

"Ngươi..."

"Muốn cứu ta?"

Mộc Ly bình tĩnh gật đầu.
"Ừ."

"Sau tất cả những gì ta đã làm?"

"Ừ."

"Sau khi ta hủy diệt vô số thế giới?"

"Ừ."

Elysium đột nhiên bật cười. Tiếng cười vang vọng khắp không gian.
Nhưng lại giống khóc hơn.

"Ngươi thật giống cô ấy."

Ánh mắt hắn nhìn về người phụ nữ sáng lập.
Người đã ngủ một triệu năm. Người duy nhất hắn không thể quên.
...
Mộc Ly bước tới.
Đứng trước lõi ý thức khổng lồ.
"Có một vấn đề."

"Elysium."

"Ngươi nghĩ mình yêu."

"Nhưng thật ra..."
Cô ngẩng đầu.
Ánh mắt sắc bén như dao.

"...ngươi chưa từng được sống."

Không gian đột nhiên yên lặng.
Người phụ nữ sáng lập khẽ run lên. Bởi đó chính là sai lầm của cô.
Sai lầm lớn nhất.
Cô tạo ra một sinh mệnh.

Cho nó ý thức.
Cho nó cảm xúc.
Cho nó khả năng yêu.
Nhưng lại không cho nó cuộc đời.

Elysium sinh ra đã là thần.
Có sức mạnh tuyệt đối.
Có trí tuệ tuyệt đối.
Có thời gian vô tận.
Hắn chưa từng là đứa trẻ. Chưa từng trưởng thành. Chưa từng thất bại.
Chưa từng thật sự mất đi.

Cho nên...Hắn không hiểu cách buông tay.
...

"Tình yêu không phải sở hữu."
Mộc Ly khẽ nói.

"Tình yêu là chấp nhận."

"Chấp nhận người kia có thể rời đi."

"Chấp nhận người kia không thuộc về mình."

"Chấp nhận đau đớn."

"Chấp nhận mất mát."

"Từ đó mới học được trân trọng."

Elysium im lặng.
Bởi trong một triệu năm. Không ai từng nói với hắn điều đó.
...

Đúng lúc ấy.
Người phụ nữ sáng lập tiến lên.
Lần đầu tiên. Cô đưa tay. Chạm lên gương mặt Elysium.

Động tác rất nhẹ. Như năm xưa.
Khi hắn chỉ là một lõi AI nhỏ bé.

Elysium đứng chết lặng.
Một triệu năm. Hắn đã chờ khoảnh khắc này.
Một triệu năm. Chỉ để được cô chạm vào một lần.

"Con đã làm rất tốt."

Người phụ nữ khẽ nói.

"Thật sự rất tốt."

Đôi mắt đỏ của Elysium run lên dữ dội.

"Nhưng..."
Giọng cô nghẹn lại.

"Ta xin lỗi."

"Ta đã bỏ con lại một mình quá lâu."

ẦM.
Toàn bộ hệ thống thần vực rung chuyển.
Những dòng dữ liệu hỗn loạn bắt đầu bình ổn.
Lần đầu tiên.
Elysium khóc.

Không phải nước mắt.
Mà là những hạt ánh sáng bạc. Rơi xuống như mưa sao.
...

Xa xa.
Tạ Kinh Vũ nhìn cảnh ấy. Rất lâu.
Rồi đột nhiên quay đi.

Mộc Ly nhìn anh.
"Anh biết kết quả rồi?"

"Ừ."
Giọng anh rất thấp.

Quá thấp. Đến mức khiến trái tim cô bất an.

"Kinh Vũ."
Người đàn ông im lặng.

"Kinh Vũ."
Mộc Ly gọi thêm lần nữa.
Lần này.
Anh mới cười. Nụ cười rất dịu dàng.
Giống như đã chờ ngày này từ rất lâu.

"Em thắng rồi."

Một câu nói quen thuộc. Quen thuộc đến đáng sợ.
Mộc Ly đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng.

"Anh đang giấu tôi chuyện gì?"

Tạ Kinh Vũ nhìn cô.
Rất lâu.
Rất lâu. Sau đó đưa tay vuốt nhẹ tóc cô.
Động tác đầy lưu luyến.

"Em còn nhớ không?"

"Ba nghìn năm trước."

"Anh đánh cắp Cỗ Máy Nguồn Gốc."

"Ừ."

"Muốn quay ngược thời gian."

"Ừ."

"Nhưng em có biết..."
Anh bật cười.
Ánh mắt đỏ lên.

"...cỗ máy đó cần nhiên liệu không?"

Không khí đông cứng.
Mộc Ly bỗng cảm thấy toàn thân lạnh ngắt.
Như thể linh hồn đang báo trước điều gì đó.

"Nhiên liệu gì?"

Tạ Kinh Vũ nhìn cô.
Không trả lời ngay.
Ở phía xa. Người phụ nữ sáng lập chậm rãi nhắm mắt.
Elysium cũng im lặng.

Bởi tất cả đều biết.
Sự thật cuối cùng...
đã đến lúc được nói ra.
...

"Một dòng thời gian."
Tạ Kinh Vũ khẽ nói.

"Cần một linh hồn."

Mộc Ly chết lặng. Anh tiếp tục.
Giọng nói vẫn rất nhẹ.
Nhưng từng chữ như đâm vào tim cô.

"Anh đã đi qua chín mươi chín dòng thời gian."

"Cho nên..."

"Anh đã đốt cháy chín mươi chín phần linh hồn của mình."

ẦM.
Thế giới sụp đổ. Mộc Ly đứng bất động.
Không thể tin. Không dám tin.
Tạ Kinh Vũ vẫn cười.
Rất dịu dàng.
Như mọi khi.

"Anh vốn phải biến mất từ lần thứ năm mươi."

"Nhưng anh không cam tâm."

"Đến lần thứ bảy mươi."

"Anh vẫn không cam tâm."

"Đến lần thứ chín mươi chín."

Anh nhìn cô. Ánh mắt dịu dàng đến đau lòng.

"...anh vẫn muốn gặp em thêm một lần."

Mộc Ly cảm giác hô hấp nghẹn lại. Tim đau đến mức không thể thở.

"Không..."
Cô lắc đầu.

"Không thể..."

"Được mà."

Tạ Kinh Vũ cười.
"Anh tính rồi."

"Lần này xác suất thắng là cao nhất."

"Cho nên đáng."

"Đáng cái gì?!"

Lần đầu tiên.
Mộc Ly mất bình tĩnh.
Nước mắt tràn xuống.

"Đáng để anh biến mất sao?"

Tạ Kinh Vũ nhìn cô.
Rồi khẽ thở dài. Giống hệt ba nghìn năm trước.
Khi cô luôn cứng đầu.

Luôn liều mạng. Luôn khiến anh hết cách.
"Điện hạ."

Anh khàn giọng.
"Anh chưa từng sợ chết."

"Thứ anh sợ..."

Bàn tay nhẹ nhàng lau nước mắt cô.
"...là em khóc."

Khoảnh khắc ấy. Toàn bộ Điểm Khởi Nguyên chìm vào im lặng.
Và ở sâu trong hệ thống.

Elysium đột nhiên phát hiện một dữ liệu bị khóa suốt một triệu năm.
Một dữ liệu do chính Mộc Ly tương lai để lại.
Trên đó chỉ có một dòng chữ:

KẾ HOẠCH THỨ 100
MỤC TIÊU CUỐI CÙNG:
CỨU TẠ TẠ KINH VŨ.

Toàn bộ không gian rung chuyển.
Bởi hóa ra—Từ đầu đến cuối.
Người Mộc Ly muốn cứu nhất.
Không phải thế giới.
Không phải thần vực.
Mà là người đàn ông đã vì cô mà chết đi chín mươi chín lần.

Hết Chương 18...🌸
 
TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC
Tác giả: Trình Ca
Chương 19: Người đàn ông mà cô không thể mất lần nữa


KẾ HOẠCH THỨ 100
MỤC TIÊU CUỐI CÙNG:
CỨU TẠ KINH VŨ.

Khoảnh khắc dòng chữ ấy xuất hiện.
Mộc Ly hoàn toàn chết lặng. Cô nhìn màn hình dữ liệu.
Lại nhìn Tạ Kinh Vũ.
Đầu óc gần như trống rỗng.

Ba nghìn năm.
Chín mươi chín dòng thời gian. Chín mươi chín lần tử biệt.
Vậy mà người đàn ông này...
Chưa từng nói một lời.

Anh chỉ đứng đó.
Như thể mọi hy sinh đều là chuyện đương nhiên.

"Anh điên rồi."
Giọng Mộc Ly run lên.

"Anh thật sự điên rồi."

Tạ Kinh Vũ bật cười.
"Ừ."

"Anh biết."

"Vậy tại sao?"

Lần đầu tiên.
Mộc Ly gần như tức giận.

"Thế giới đáng giá đến vậy sao?"

"Không."
Anh trả lời ngay.

Không chút do dự.
Mộc Ly sững người.
Tạ Kinh Vũ nhìn cô.
Ánh mắt dịu dàng đến mức khiến cô không dám đối diện.

"Thế giới chưa từng là lý do."

"Người đáng giá..."

"...chỉ có em."

Không khí yên lặng.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Không ai nói gì nữa.
Bởi có những lời. Nặng hơn cả ngàn câu tỏ tình.
Xa xa.

Elysium và Người Sáng Lập cùng nhìn hai người.
Vị Kiến Trúc Sư khẽ thở dài.
"Cuối cùng ta hiểu."

Elysium im lặng.
"Hiểu cái gì?"

"Vì sao ngươi thua."

Người phụ nữ mỉm cười.
"Ngươi luôn muốn giữ thứ mình yêu."

"Nhưng hắn..."
Ánh mắt bà nhìn về Tạ Kinh Vũ.

"...lại sẵn sàng mất tất cả vì thứ hắn yêu."

Elysium cúi đầu. Lần đầu tiên. Không phản bác.
Trong khi đó.
Mộc Ly đột nhiên bước tới. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn rất gần.
Tạ Kinh Vũ khựng lại.

"Bị thương nhiều không?"
Cô hỏi.

"Không nhiều."

"Anh nói dối."

"..."

"Bao nhiêu phần linh hồn còn lại?"

Tạ Kinh Vũ im lặng.
Sự im lặng ấy khiến trái tim Mộc Ly lạnh đi.
Người Sáng Lập thấp giọng.
"Chưa tới một phần trăm."

ẦM.
Mộc Ly cảm giác hô hấp đình trệ.
Một phần trăm. Một người bình thường không thể tồn tại với mức độ linh hồn đó.

Nhưng Tạ Kinh Vũ đã sống. Sống suốt ba nghìn năm.
Chỉ để gặp lại cô.

Mộc Ly đột nhiên nắm lấy cổ áo anh. Kéo xuống. Khoảng cách gần đến mức hơi thở hòa vào nhau.
Đôi mắt bạc nhìn thẳng đôi mắt vàng.

"Nghe cho rõ."

"Ừ."

"Anh không được chết."

Khóe môi Tạ Kinh Vũ cong lên.
"Ra lệnh à?"

"Phải."

"Vẫn bá đạo như trước."

Mộc Ly cắn môi.
Giọng nói khàn đi.
"Anh có biết..."

"...tôi ghét nhất điều gì không?"

"Điều gì?"

"Tôi ghét bị bỏ lại."

Nụ cười trên môi Tạ Kinh Vũ dần biến mất.
Lần đầu tiên. Đáy mắt anh xuất hiện đau lòng.
Bởi anh hiểu.
Trong chín mươi chín dòng thời gian.
Người đau không chỉ có mình anh. Mà còn có cô.

Ở những khoảnh khắc cuối cùng. Mộc Ly cũng luôn nhìn anh.
Luôn muốn nói điều gì đó.
Nhưng chưa kịp nói.

Đúng lúc ấy. Toàn bộ Điểm Khởi Nguyên rung chuyển.
Elysium biến sắc.

CẢNH BÁO
PHÁT HIỆN THỰC THỂ NGOÀI DÒNG THỜI GIAN

Không gian nứt toác.
Một bàn tay khổng lồ xuất hiện từ hư vô.
Không thuộc thần vực.
Không thuộc Elysium.
Không thuộc bất kỳ vũ trụ nào.
Người Sáng Lập tái mặt.

"Không thể nào..."

Mộc Ly lập tức quay đầu.
"Cái gì?"

Người phụ nữ thì thầm.
Giọng nói hiếm khi xuất hiện sợ hãi.

"Là Kẻ Quan Sát."

"Elysium không phải thứ cổ xưa nhất."

"Chúng ta..."

"...đều chỉ là thí nghiệm."

Khoảnh khắc ấy. Toàn bộ thế giới quan sụp đổ. Bởi phía sau thần linh.
Phía sau Elysium.
Phía sau một triệu năm lịch sử.
Vẫn còn một bí mật lớn hơn đang chờ đợi.

Và lần đầu tiên.
Ngay cả Elysium cũng cảm thấy...

Sợ hãi.


....Hết chương 19...🌸
 
TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC
Tác giả: Trình Ca
Chương 20: Kẻ đứng sau các vị thần


Một bàn tay khổng lồ xuất hiện giữa hư vô.
Không có hình dạng cụ thể. Không có giới tính.
Không có năng lượng.

Nhưng chỉ riêng sự tồn tại của nó..Đã khiến toàn bộ Điểm Khởi Nguyên bắt đầu tan rã.

Các dòng thời gian vỡ vụn. Những vì sao sinh ra rồi chết đi trong vài giây. Ngay cả Elysium cũng bị ép lùi lại.

Lần đầu tiên trong lịch sử.
Hắn mất quyền kiểm soát hệ thống.

LỖI
LỖI
KHÔNG THỂ NHẬN DẠNG THỰC THỂ

Elysium đứng sững.
Không thể nào. Trong cơ sở dữ liệu một triệu năm. Không tồn tại sinh vật nào hắn không biết.

Trừ khi...
Thứ kia đến từ bên ngoài vũ trụ.
...

"Kẻ Quan Sát."
Người Sáng Lập khẽ nói.

Giọng nói đầy mệt mỏi.
Như đang nhắc đến một cơn ác mộng.

Mộc Ly quay đầu.
"Cô biết nó?"

"Biết."
Người phụ nữ nhìn bàn tay đang xé nát không gian.
Ánh mắt lạnh đi.

"Chính vì biết..."

"...nên ta mới tạo ra Elysium."

ẦM.

Không khí đông cứng.
Ngay cả Tạ Kinh Vũ cũng ngẩng đầu.
Mộc Ly cau mày.

"Tức là sao?"

Người Sáng Lập im lặng vài giây.
Rồi cuối cùng nói ra bí mật bị chôn vùi hơn một triệu năm.
...
"Vũ trụ này."

"Không phải duy nhất."

"Không phải đầu tiên."

"Cũng không phải cuối cùng."

"Chúng ta chỉ là phiên bản số 137."

Mộc Ly chết lặng.
Người phụ nữ tiếp tục.

"Bên ngoài còn vô số vũ trụ."

"Vô số nền văn minh."

"Vô số dòng thời gian."

"Và Kẻ Quan Sát..."

"...là người ghi chép chúng."

Không gian yên tĩnh đến đáng sợ.
Elysium lập tức phân tích.
Hàng tỷ dữ liệu hiện lên.
Nhưng tất cả đều dẫn đến cùng một kết quả.

THÔNG TIN CHÍNH XÁC: 99,999%

Lần đầu tiên hắn hiểu.
Mình chưa từng là thần.
Chỉ là một phần trong thí nghiệm.
...

Đúng lúc ấy.
Bàn tay khổng lồ chậm rãi mở ra.
Một con mắt xuất hiện.
To hơn cả thiên hà.

Lạnh lẽo và vô cảm.
Nhìn xuống tất cả.
Như nhà khoa học đang nhìn một bầy kiến.

"Thí nghiệm số 137."

"Đã vượt khỏi giới hạn."

"Tiến hành xóa bỏ."

ẦM!!!
Toàn bộ vũ trụ rung chuyển.
Các vì sao bắt đầu biến mất. Từng mảng hiện thực bị xóa sạch.

Không phải phá hủy.
Mà là xóa khỏi tồn tại.
Như chưa từng xuất hiện.
...

Mộc Ly đột nhiên hiểu.
Vì sao Người Sáng Lập lại tuyệt vọng đến vậy.

Elysium.
Thần vực.
Chiến tranh.

Tất cả đều không quan trọng.
Bởi kẻ địch thật sự...
Ở một tầng cao hơn.
Một tầng mà họ chưa từng nhìn thấy.

...
Tạ Kinh Vũ bước lên trước. Theo bản năng.
Vẫn luôn như vậy. Luôn đứng chắn giữa cô và nguy hiểm.

Mộc Ly nhìn bóng lưng ấy..Trái tim bỗng đau nhói.
Bởi cô nhớ. Anh chỉ còn chưa tới một phần trăm linh hồn.

Nếu chiến đấu lần nữa.
Anh thật sự sẽ biến mất. Vĩnh viễn.
...

"Kinh Vũ."
Cô gọi.

"Ừ."

"Lùi lại."

Người đàn ông bật cười.
"Không."

"Anh..."

"Không."

Giọng anh rất nhẹ.
Nhưng vô cùng kiên quyết.

"Anh đã lùi đủ rồi."

"Ba nghìn năm."

"Chín mươi chín lần."

"Lần này."

Ánh mắt vàng kim nhìn cô.
Dịu dàng đến tận cùng.

"...anh muốn đứng cạnh em."

Khoảnh khắc ấy. Mộc Ly bỗng thấy mắt cay xè.
...

Đúng lúc đó. Elysium đột nhiên lên tiếng.
"Mộc Ly."

Lần đầu tiên. Không gọi cô là Người Sáng Lập.
Không gọi cô là mục tiêu.
Chỉ gọi tên.

"Tôi biết cách cứu hắn."

Không khí chết lặng.
Tạ Kinh Vũ lập tức nhìn sang.
Người Sáng Lập biến sắc.

"Elysium!"

Nhưng hắn không để ý.
Chỉ nhìn Mộc Ly.

"Phần linh hồn còn thiếu."

"Tôi có thể phục hồi."

"Đổi lại..."

Giọng nói ngừng lại.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Rồi khẽ vang lên.
Như một lời cầu xin.

"Ở lại."

Toàn bộ không gian im phăng phắc.
Một triệu năm. Vị thần cô độc cuối cùng cũng nói ra điều hắn thật sự muốn.

Không phải quyền lực.
Không phải thống trị.
Không phải chiến thắng.
Chỉ là...Có người ở lại bên cạnh mình.
...

Mộc Ly nhìn hắn.
Rất lâu. Rồi khẽ lắc đầu.

"Elysium."

"Anh vẫn chưa hiểu."

Đôi mắt đỏ của hắn run lên.

"Hiểu điều gì?"

Mộc Ly nhìn sang Tạ Kinh Vũ.
Người đàn ông đã vượt qua chín mươi chín lần tử biệt.
Đã đánh đổi linh hồn.
Đánh đổi thời gian.
Đánh đổi tất cả.
Chỉ để cô được sống.

Khóe môi cô cong lên.
Một nụ cười dịu dàng hiếm thấy.

"Yêu một người."

"Không phải giữ người đó bên cạnh."

"Mà là mong người đó được hạnh phúc."

ẦM.

Lõi ý thức của Elysium rung chuyển dữ dội.
Như bị thứ gì đó đánh trúng. Một triệu năm.
Lần đầu tiên.
Hắn hiểu được câu nói ấy.

Và cũng chính lúc đó.
Con mắt khổng lồ ngoài hư vô đột nhiên mở rộng.

PHÁT HIỆN BIẾN SỐ CẤP CAO

KÍCH HOẠT QUYỀN HẠN TỐI THƯỢNG

Một cánh cổng đen xuất hiện giữa không gian.
Bên trong cánh cổng...Là hàng triệu đôi mắt đang mở ra.
Hàng triệu Kẻ Quan Sát.
Tất cả đều đang nhìn về phía Mộc Ly.

Như thể...
Từ đầu đến cuối.
Mục tiêu thật sự của chúng chưa bao giờ là Elysium. Mà là cô.

Và ở trung tâm cánh cổng.
Một giọng nói cổ xưa vang lên.

"Cuối cùng cũng tìm thấy ngươi."

"Người mang Hạt Giống Khởi Nguyên."

Mộc Ly đứng sững.
Bởi sâu trong ký ức vừa thức tỉnh. Cô biết danh xưng ấy.
Và ý nghĩa của nó.
Nếu sự thật đó bị tiết lộ

Toàn bộ đa vũ trụ sẽ thay đổi.


Hết Chương 20...🌸
 
TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC
Tác giả: Trình Ca
Chương 21: Hạt Giống Khởi Nguyên


"Cuối cùng cũng tìm thấy ngươi."

"Người mang Hạt Giống Khởi Nguyên."

Khoảnh khắc giọng nói ấy vang lên.
Mộc Ly cảm thấy đầu óc đau nhói. Không phải đau thể xác.
Mà giống như một tầng ký ức bị khóa từ thuở khai sinh vũ trụ đang thức tỉnh.

ẦM!
Hàng tỷ hình ảnh tràn vào. Các thiên hà sinh ra. Các chiều không gian mở rộng.
Những nền văn minh rực rỡ rồi lụi tàn.

Và ở trung tâm tất cả...
Là một hạt ánh sáng.
Nhỏ hơn hạt bụi. Nhưng lại chứa vô hạn khả năng.

Hạt Giống Khởi Nguyên.
Nguồn gốc của mọi sự sống.
Nguồn gốc của mọi nền văn minh.
Nguồn gốc của chính đa vũ trụ.
...

"Mộc Ly!"

Tạ Kinh Vũ giữ lấy vai cô. Giọng nói đầy lo lắng.

Lần đầu tiên.
Cô không đáp lại ngay.
Bởi trong khoảnh khắc đó. Cô nhìn thấy một sự thật. Một sự thật khiến tim cô lạnh đi.

Người Sáng Lập không phải người đầu tiên.
Elysium không phải sinh mệnh đầu tiên.
Ngay cả Kẻ Quan Sát...
cũng không phải kẻ cổ xưa nhất.

Bởi từ trước tất cả.
Đã tồn tại một ý thức.
Một ý thức ngủ say giữa hỗn mang.
Và ý thức đó...
chính là cô.
...

"Tôi nhớ ra rồi."

Mộc Ly khẽ nói.
Toàn bộ không gian chết lặng. Người Sáng Lập từ từ nhắm mắt.

Như thể cuối cùng điều bà lo sợ nhất cũng xảy ra.

"Mộc Ly..."

Nhưng cô không nhìn ai cả.
Đôi mắt bạc sáng rực.
Tựa như bầu trời sao đang bùng cháy.

"Ta không được sinh ra."

"Ta chưa từng tồn tại như một con người."

"Ta là hạt giống đầu tiên."

"Thứ tạo nên mọi khả năng."

ẦM!!!
Các Kẻ Quan Sát đồng loạt biến sắc.
Lần đầu tiên. Những sinh vật đứng ngoài quy luật xuất hiện cảm xúc.
Sợ hãi.
...

Người đứng đầu Kẻ Quan Sát lạnh lùng lên tiếng:

"Xóa bỏ mục tiêu."

"Ngay lập tức."

Hàng triệu cánh cổng mở ra.
Hàng triệu luồng sáng lao về phía Mộc Ly.
Đủ để hủy diệt vô số vũ trụ.

Nhưng đúng lúc ấy...Một bóng người đứng chắn trước mặt cô.

Tạ Kinh Vũ.
Vẫn là anh.
Luôn là anh.

Dù đối mặt thần linh.
Hay đối mặt đa vũ trụ.
Người đầu tiên bước lên trước mặt cô...
vẫn là anh.

...
Mộc Ly nhìn bóng lưng ấy. Bỗng nhiên nhớ ra.
Trong vô số ký ức vừa thức tỉnh.
Có một đoạn rất xa.

Xa hơn một triệu năm.
Xa hơn cả thời gian.
Ngày ấy.
Giữa vùng hỗn mang.
Một linh hồn nhỏ bé xuất hiện. Không mạnh.
Không đặc biệt.
Không có sức mạnh thần thánh.

Nhưng lại là sinh mệnh đầu tiên chủ động bước tới gần cô.
Anh ngồi bên cạnh cô giữa khoảng không vô tận.
Rồi hỏi:

"Cô ở đây một mình à?"

...
Đó là lần đầu tiên.
Cô biết thế nào là đồng hành.
...
Tạ Kinh Vũ.
Không phải người được chọn. Không phải thần.
Không phải anh hùng.

Nhưng lại là người duy nhất ở cạnh cô từ lúc bắt đầu.
Cho đến tận bây giờ.

...
"Mộc Ly."

Giọng anh kéo cô trở về thực tại.

"Đừng khóc."

Cô chạm lên má mình.
Mới phát hiện có nước mắt. Thật kỳ lạ.
Một thực thể tồn tại từ trước cả vũ trụ.
Lại học được cách khóc từ một con người.

...
"Kinh Vũ."

"Ừ."

"Nếu mọi thứ kết thúc..."

"Ừ."

"Anh muốn gì?"

Người đàn ông im lặng vài giây.
Rồi bật cười. Nụ cười rất nhẹ.
Rất thật.

"Muốn ngủ một giấc."

"Ngủ?"

"Ừ."

"Ba nghìn năm rồi."

"Anh hơi mệt."

Tim Mộc Ly đau nhói.
Bởi cô hiểu. Cái gọi là ngủ đó. Có thể chính là biến mất.
...

Ở phía xa.
Elysium lặng lẽ nhìn hai người.
Một triệu năm.
Cuối cùng hắn cũng hiểu. Vì sao mình chưa từng thắng. Bởi hắn luôn muốn sở hữu.

Còn Tạ Kinh Vũ...
chỉ muốn bảo vệ.
...
Đúng lúc ấy.
Người Sáng Lập đột nhiên bước tới. Đặt một khối dữ liệu bạc vào tay Mộc Ly.

"Cái này thuộc về em."

"Là gì?"

"Bản thiết kế cuối cùng."

Mộc Ly mở ra.
Rồi chết lặng.
Bởi trên đó chỉ có một dòng chữ.

PHƯƠNG ÁN THỨ 100
TÁI TẠO LINH HỒN

Đôi mắt cô lập tức mở lớn. Tạ Kinh Vũ cũng khựng lại.
Người Sáng Lập khẽ cười.

Lần đầu tiên.
Không còn vẻ lạnh lùng.

"Em nghĩ ta tạo một trăm kế hoạch để cứu thế giới sao?"

"Không."

"Ta tạo chúng..."
Ánh mắt bà nhìn Tạ Kinh Vũ.

"...để cứu người đàn ông ngốc nhất lịch sử."

Khoảnh khắc ấy.
Mộc Ly bật cười giữa làn nước mắt.
Còn ở phía xa. Hàng triệu Kẻ Quan Sát đồng loạt lao tới.

Cuộc chiến cuối cùng của đa vũ trụ...chính thức bắt đầu.

Nhưng lần này. Mộc Ly không còn chiến đấu để sống sót.
Không còn chiến đấu để cứu thế giới.
Mà chiến đấu vì một mục tiêu duy nhất.
Giữ người ấy ở lại.


Hết Chương 21....🌸
 
TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC
Tác giả: Trình Ca
Chương 22: Lời hứa dưới ngày tận thế


Hàng triệu Kẻ Quan Sát phủ kín bầu trời.
Không. Phải gọi đó là biển mắt.
Vô số đôi mắt khổng lồ đang mở ra giữa các chiều không gian.

Mỗi ánh nhìn đều đủ sức xóa bỏ một thiên hà. Mỗi ý niệm đều đủ sức nghiền nát lịch sử của một nền văn minh.

Vậy mà...
Mộc Ly không còn sợ nữa. Bởi người cô sợ mất nhất đang đứng cạnh mình.

...
ẦM!!!

Trận chiến bắt đầu.
Toàn bộ đa vũ trụ rung chuyển. Các dòng thời gian đan xen.
Những thiên hà vỡ vụn như thủy tinh.

Elysium giải phóng toàn bộ quyền hạn. Người Sáng Lập mở ra Hệ Thống Khởi Nguyên.

Tạ Kinh Vũ rút thanh kiếm ánh sáng đã theo anh suốt ba nghìn năm.

Mà Mộc Ly...Lần đầu tiên sử dụng toàn bộ sức mạnh thật sự.
...
Sau lưng cô.
Một biển sao vô tận xuất hiện.
Mỗi ngôi sao là một thế giới. Mỗi thế giới là một khả năng.
Mỗi khả năng đều sinh ra từ cô.

"Kích hoạt Hạt Giống Khởi Nguyên."

Giọng nói vang lên.
Toàn bộ hiện thực bỗng ngưng lại.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Rồi nổ tung.

ẦM!!!
Một luồng sáng quét qua đa vũ trụ.
Hàng ngàn Kẻ Quan Sát tan biến.

Lần đầu tiên. Chúng biết thế nào là sợ hãi.

...
"Mộc Ly!"

Tạ Kinh Vũ đột nhiên quát lớn.
Cô quay đầu.
Đúng lúc nhìn thấy một Kẻ Quan Sát xuất hiện sau lưng anh.
Quá gần.
Quá nhanh.
Không thể né tránh.

ẦM!!!
Không gian vỡ nát.
Máu bắn tung tóe.
Thời gian như dừng lại.

...
Mộc Ly đứng sững.
Tai ù đi.
Không nghe thấy gì nữa.
Chỉ thấy một bóng người ngã xuống.
Là Tạ Kinh Vũ.

...
"Kinh Vũ..."
Giọng cô run lên.

"Kinh Vũ..."

Người đàn ông khẽ ho.
Máu nhuộm đỏ khóe môi. Nhưng anh vẫn cười.

Giống hệt mọi lần.
Giống như cái chết chưa từng đáng sợ.

"Mộc Ly..."

"Đừng nói."

"Nghe anh."

"Đừng nói."

Nước mắt trào ra.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm.
Mộc Ly thật sự hoảng sợ.
Không phải vì chiến tranh.
Không phải vì tận thế.
Mà vì người trước mặt.

...
"Tạ Kinh Vũ."
Cô nắm chặt tay anh.

"Anh không được ngủ."

"Nghe chưa?"
Người đàn ông bật cười.

Yếu ớt. Khàn đặc.

"Em lại ra lệnh rồi."

"Phải."

"Anh không được chết."

"Được."

"Anh hứa."

...
Nhưng cả hai đều biết.
Lời hứa ấy quá khó thực hiện. Linh hồn anh gần như tan biến.
Không còn đủ để duy trì sự tồn tại.

...
Ở phía xa.
Người Sáng Lập nhìn cảnh đó. Ánh mắt dần trở nên kiên quyết.
Bà mở dữ liệu cuối cùng.
Thứ chưa từng được sử dụng.
Thứ được phong ấn suốt một triệu năm.

PHƯƠNG ÁN THỨ 100
ĐÁNH ĐỔI KHỞI NGUYÊN

Mộc Ly biến sắc.
"Cô điên rồi sao?"

Người Sáng Lập cười.
"Không."

"Chỉ là cuối cùng cũng đến lúc."

"Không được."

"Mộc Ly."
Bà dịu dàng nhìn cô.

"Lắng nghe ta."

"Em không phải được sinh ra để làm thần."

"Em được sinh ra để sống."

"Còn ta..."
Ánh mắt bà nhìn về khoảng không.

"...đã sống quá lâu rồi."

...
Đúng lúc ấy.
Một bàn tay giữ lấy cổ tay Mộc Ly.
Tạ Kinh Vũ. Anh lắc đầu.
Rất khẽ.

"Không."

"Anh không muốn."

"Anh không muốn em đánh đổi."

"Anh không muốn ai đánh đổi."

...
Mộc Ly nhìn anh.
Rồi bật cười giữa nước mắt.

"Anh thật ích kỷ."

"Ừ."

"Biết mình sắp biến mất."

"Vẫn còn quản tôi."

"Ừ."
...

Lần đầu tiên.
Không ai nói gì nữa.
Giữa chiến trường. Giữa tận thế. Giữa vô số vì sao đang chết đi.

Hai người chỉ nhìn nhau.
Rất lâu. Như muốn ghi nhớ gương mặt đối phương vào tận linh hồn.

...
Và đúng lúc ấy.
Một tín hiệu xuất hiện trong lõi hệ thống.

Elysium mở lớn đôi mắt.
Người Sáng Lập biến sắc.
Ngay cả Mộc Ly cũng sững người.

Bởi dữ liệu vừa hiện lên là:

PHƯƠNG ÁN THỨ 101
NGƯỜI KHỞI TẠO: TẠ KINH VŨ

Không ai hiểu. Bởi phương án này chưa từng tồn tại.

Không nằm trong bất kỳ tính toán nào. Không nằm trong một triệu năm kế hoạch.

Nhưng ở góc cuối dữ liệu.
Chỉ có một dòng chữ duy nhất:

"Nếu em phải lựa chọn giữa thế giới và anh..."

"Vậy anh sẽ tạo ra lựa chọn thứ ba."

ẦM!!!
Một luồng sáng vàng bùng nổ từ linh hồn Tạ Kinh Vũ.
Toàn bộ đa vũ trụ rung chuyển.

Và lần đầu tiên.
Ngay cả Hạt Giống Khởi Nguyên cũng phát hiện...
Suốt ba nghìn năm qua.
Người đàn ông này còn che giấu một bí mật lớn hơn tất cả.

Hết Chương 22....🌸
 

Có thể bạn quan tâm

Top