CHƯƠNG 41 — CHUYÊN ÁN SỐ 417
Tiếng súng không nổ.
Bởi ngay trước khi Hàn Kỳ bóp cò, một luồng sáng chói lòa bất ngờ quét ngang khu nhà bỏ hoang, kéo theo âm thanh chói tai của động cơ trực thăng và tiếng loa cảnh sát vang vọng trong màn mưa.
"Tất cả bỏ vũ khí! Hiện trường đã bị phong tỏa!"
Ánh đèn pha công suất lớn xé toạc màn đêm, biến khoảng sân trước khu điều trị cũ sáng rực như ban ngày.
Từng chiếc xe đặc chủng lao vào từ ba hướng, khóa kín các lối ra, còn đội đặc nhiệm mặc áo chống đạn nhanh chóng triển khai đội hình theo đúng quy trình truy bắt đối tượng nguy hiểm.
Lạc Tranh không hề tỏ ra bất ngờ.
Cô chỉ khẽ thở ra một hơi rất nhẹ.
Đây mới là kế hoạch thật.
Ngay từ khi phát hiện điện thoại của Hàn Kỳ liên tục chủ động gửi vị trí, cô đã hiểu đối phương đang cố ý lôi mình vào một cuộc đấu tay đôi.
Vì vậy, mười lăm phút trước, trong lúc ngồi trên xe, cô đã lặng lẽ gửi toàn bộ dữ liệu định vị, video, ảnh hiện trường và bản ghi âm về Ban chuyên án bằng đường truyền mã hóa, đồng thời yêu cầu lực lượng chi viện tuyệt đối không phát còi hú để tránh đánh động mục tiêu.
Nếu Hàn Kỳ muốn biến nơi này thành sân khấu của hắn...
Thì cô sẽ biến nó thành hiện trường bắt giữ.
...
Nhưng đúng lúc ấy, Lạc Tranh bỗng lạnh người.
Có điều gì đó không đúng.
Quá yên tĩnh.
Một kẻ tính toán như Hàn Kỳ tuyệt đối không thể đứng chờ lực lượng đặc nhiệm bao vây.
"Cúi xuống!"
Cô gần như quát lên.
Ngay khi mọi người đổ rạp xuống nền bê tông, một tiếng nổ dữ dội vang lên từ khu nhà đối diện.
Không phải bom sát thương mà là bom khói kết hợp thuốc nổ phá cửa, tạo ra hàng chục điểm mù trong vài giây ngắn ngủi.
Tiếng bộ đàm lập tức dồn dập.
"Mất mục tiêu!"
"Khói quá dày!"
"Tổ hai sang cánh đông!"
Lục Trầm nghiến chặt răng, định lao vào làn khói thì bị Lạc Tranh giữ lại.
"Đừng đuổi."
"Nhưng hắn sắp chạy!"
"Không."
Giọng cô bình tĩnh đến lạ.
"Hắn đã chạy từ trước rồi."
Lục Trầm sững người.
Lạc Tranh cúi xuống, nhặt chiếc ô đen vẫn nằm nguyên trên mặt đất.
Khô ráo.
Không hề có hơi ấm.
Cô lật cán ô lên.
Một miếng silicon mỏng được dán kín bên trong.
Đó không phải dấu vân tay.
Mà là một thiết bị phát tín hiệu.
Cô khẽ cười.
Nụ cười không hề vui.
"Người vừa đứng nói chuyện với chúng ta..."
"...không phải Hàn Kỳ."
Lục Trầm nhìn chằm chằm chiếc mặt nạ da người mỏng vừa được bóc khỏi cổ áo đối phương còn sót lại dưới đất, trong đầu chợt hiện lên toàn bộ những chi tiết bất thường từ đầu buổi tối.
Chiều cao.
Dáng đi.
Thói quen cầm ô.
Tất cả đều gần giống...
Nhưng không hoàn toàn giống.
Đó là một người đóng thế.
Một quân cờ sẵn sàng bị bỏ lại để kéo dài thời gian.
Đúng lúc ấy, một điều tra viên kỹ thuật chạy đến, trên tay cầm chiếc điện thoại thu được từ hiện trường.
"Đội trưởng Lục."
"Điện thoại đã bị cài chế độ hủy dữ liệu."
"Nhưng chúng tôi cứu được một đoạn ghi âm chưa kịp xóa."
Lạc Tranh đeo tai nghe.
Trong đoạn ghi âm chỉ có tiếng sóng biển, tiếng còi tàu rất xa và một câu nói ngắn ngủi của Hàn Kỳ.
"Nếu các người nghe được đoạn này... nghĩa là tôi đã bỏ thành phố từ sáu tiếng trước."
Cả hiện trường lặng đi.
Lục Trầm từ từ ngẩng đầu nhìn về phía màn mưa trắng xóa.
Lần đầu tiên sau nhiều ngày truy đuổi, anh chấp nhận một sự thật khiến người ta lạnh sống lưng.
Đêm nay...
Người họ đối đầu chỉ là cái bóng.
Còn Hàn Kỳ thật sự...
Có lẽ đã đứng ở một nơi rất xa, bình thản quan sát toàn bộ cuộc truy bắt này như đang xem một ván cờ.
Và đó cũng là lúc Lạc Tranh đưa ra mệnh lệnh đầu tiên với Ban chuyên án mới thành lập.
"Hủy toàn bộ giả định cũ. Từ bây giờ, đừng đi tìm Hàn Kỳ."
Cô ngừng lại, ánh mắt dừng trên tấm bản đồ trải giữa nắp xe chỉ huy.
"Hãy đi tìm những người đã giúp hắn biến mất."
....Hết chương41...🌸