
Sách “Tam Tài Đồ Hội” (三才圖會) là một bộ từ điển bách khoa toàn thư do hai cha con Vương Kỳ (王圻) và Vương Tư Nghĩa (王思义) xuất bản trong giai đoạn từ năm 1607-1609 tức thời Vạn Lịch Đế nhà Minh. Sách gồm 106 tập, chia làm 14 phần, 3 phần đầu do cha là Vương Kỳ viết, 11 phần sau do con trai là Vương Tư Nghĩa viết. Nội dung sách rất rộng và phong phú, thể hiện thế giới quan của một bộ phận người Minh về thế giới xung quanh lúc bấy giờ.
Trong tập 37-có một đoạn miêu tả về người Việt Nam như sau:
“Giao Chỉ, còn gọi là An Nam. Dân nước ấy là dị chủng do giống vượn núi chó rừng sinh ra.
Tính gian xảo. Tóc ngắn, chân trần, mắt sâu, miệng vẩu, xấu xí; kẻ cao lớn thì là di mọi. Ra hình người thì là hậu nhân Mã Viện.
Tục nước đó, cha con không chung nhà, nấu không chung bếp, cưới nhau không qua mai mối. Trai gái lấy nhau, lấy trầu cau làm tin, rồi theo nhau về nhà. Nhược bằng, vợ người này tư thông người kia, thì (vợ) bỏ chồng cũ, chồng cũ lấy vợ mới.
Nước ấy cạnh Chiêm Thành, dân nước ấy làm lao dịch cho Chiêm Thành, hàng năm nộp thuế.
Đàn ông thích làm trộm cướp, đàn bà thích sự dâm loàn.
Từ Hán, Trung Quốc cai trị xứ đó, đặt quận huyện, lập Giao Châu thứ sử đứng đầu. Từ thời Đông Hán, Phục Ba tướng quân Mã Viện đã bình định, tới Ngũ Đại thì Ngô Xương Văn tự xưng vương. Các đời sau bắt chước theo.
Qua bao đời tính mọi không đổi”