Có Hình 🎥Tên Truyện [HỒNG LAM VÀ MÙA GIÓ BẮC] TrìnhCa🌸

HỒNG LAM VÀ MÙA GIÓ BẮC
Chương 1: Người trở về giữa cơn mưa tháng sáu


Mưa tháng sáu ở Pleiku không giống những cơn mưa nơi khác.
Nó không ồn ào, cũng chẳng dữ dội như muốn cuốn phăng tất cả. Nó chỉ âm thầm đổ xuống, phủ lên thành phố một lớp sương lạnh nhạt màu ký ức, đủ để người ta chợt nhớ về những chuyện tưởng đã quên.

Hồng Lam đứng dưới mái hiên tiệm hoa của mình, lặng lẽ nhìn nước mưa chảy dọc theo những chậu cúc họa mi.

Ba mươi tuổi.
Một tiệm hoa nhỏ.
Một căn nhà thuê cuối con dốc.
Và một cuộc đời bình lặng đến mức đôi khi cô thấy bản thân giống như một chiếc lá bị bỏ quên giữa mùa.

“Chị Lam, em về trước nhé!”

Con bé phụ việc đội áo mưa, vẫy tay chạy đi.

Hồng Lam gật đầu.
“Ừ, chạy cẩn thận.”

Tiệm hoa trở nên yên ắng.
Cô cúi xuống chỉnh lại bó tulip vừa gói dở thì tiếng chuông gió trên cửa khẽ rung.

Một người đàn ông bước vào.
Áo sơ mi đen hơi thẫm nước mưa. Vai rộng. Dáng người cao, có chút mệt mỏi như vừa đi một quãng đường rất xa.

“Tiệm còn nhận gói hoa không?"

Giọng anh trầm, khàn nhẹ.
Hồng Lam ngẩng đầu.
Chiếc kéo trong tay bỗng rơi xuống nền gạch.

Lâm Bắc.

Mười năm.
Mười năm không gặp.
Mười năm đủ để một người từ thanh xuân trở thành ký ức.
Cũng đủ để một lời chia tay năm ấy mục nát trong tim thành một vết sẹo không đau nữa — hoặc ít nhất cô từng nghĩ thế.

Anh vẫn là Lâm Bắc.

Chỉ khác ở đôi mắt.
Ngày xưa mắt anh sáng, đầy bất cần, giống một người tin rằng chỉ cần yêu là đủ.

Bây giờ trong mắt ấy có thứ gì rất cũ kỹ. Như thể đời đã lấy mất của anh quá nhiều.

Lâm Bắc cũng sững lại.
“...Hồng Lam?”

Cái tên từ miệng anh vang lên nhẹ đến mức tưởng như chạm vào sẽ vỡ.
Cô cúi người nhặt kéo.

“Muốn mua hoa gì?”

Giọng cô bình thản đến lạ.
Bình thản như thể mười năm kia chưa từng tồn tại.
Nhưng chỉ mình Hồng Lam biết, bàn tay cô đang run.

Lâm Bắc nhìn cô rất lâu.
Lâu đến mức tiếng mưa ngoài hiên nghe như gần hơn.

“Em sống ở đây?”

“Ừ.”

“Lâu chưa?”

“Đủ lâu để không cần giải thích với người lạ.”

Không khí khựng lại.
Một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi anh.

“Anh thành người lạ rồi à?”

Hồng Lam không trả lời.
Có những câu hỏi, không phải không biết đáp án.

Chỉ là không muốn nói.

Ngày trước, cô từng nghĩ mình sẽ cưới Lâm Bắc.
Họ đã từng yêu nhau theo cách mà tuổi hai mươi vẫn thường yêu — hết lòng, bất chấp, đến mức tưởng có thể cùng nhau chống lại cả thế giới.

Nhưng hóa ra tình yêu không thắng nổi hiện thực.

Nhà anh phá sản.
Ba cô phản đối.
Một hiểu lầm kéo dài.
Một câu nói trong lúc nóng giận.
Rồi chia tay.

Không ai níu ai.
Bởi người trẻ thường kiêu hãnh đến mức nghĩ rằng mất nhau rồi vẫn sống được.
Chỉ đến nhiều năm sau mới hiểu:

Sống được không có nghĩa là sống tốt.

Lâm Bắc nhìn quanh tiệm hoa.
“Em vẫn thích hoa.”

“Người ta lớn rồi cũng phải kiếm sống.”

“Anh nhớ hồi trước em ghét hoa hồng.”

Cô khựng lại.
Đúng.
Ngày ấy cô ghét hoa hồng.
Vì chúng đẹp nhưng chóng tàn.

Giống tình yêu.
Còn Lâm Bắc lại thích mua cho cô đúng loại hoa cô ghét nhất.

Anh từng nói:
“Nếu mai này tụi mình chia tay, anh vẫn sẽ mua hoa hồng cho em.”

Cô khi ấy cười bảo:
“Đồ thần kinh.”

Không ai ngờ lại thành thật.
Mười năm sau.
Anh đứng trong tiệm hoa của cô.
Ngoài trời mưa.
Giữa vô số hoa hồng.

“Anh mua gì?” cô hỏi lần nữa.

Lâm Bắc nhìn vào giỏ hoa trước mặt.
“Cho anh một bó hồng đỏ.”

“Bao nhiêu bông?”

Anh im lặng vài giây.
“Mười một.”

Tay Hồng Lam khựng lại.
Ngày xưa, sinh nhật hai mươi tuổi của cô, anh từng tặng đúng mười một bông.

Một bông tượng trưng cho hiện tại.

Mười bông tượng trưng cho mười năm sau.
Anh nói:

“Nếu mười năm nữa tụi mình còn bên nhau, anh vẫn mua như vậy.”

Hồng Lam cúi đầu gói hoa.
Không nhìn anh nữa.
“Gửi người yêu à?”

Lâm Bắc cười rất nhẹ.
“Không.”

“Vợ?”

“Cũng không.”

Cô ngẩng lên.
“Vậy mua làm gì?”

Lần đầu tiên kể từ lúc bước vào, ánh mắt anh nhìn thẳng vào cô.
Mưa ngoài trời đột nhiên nặng hạt.

Anh nói chậm rãi:
“Để xin lỗi một người.”

Tay Hồng Lam siết chặt giấy gói.
Không hiểu vì lạnh hay vì điều gì khác.

Mười năm.
Có những lời xin lỗi đến quá muộn.
Muộn đến mức người nghe chẳng biết nên khóc hay nên cười.

Cô đặt bó hoa xuống quầy.
“Ba trăm nghìn.”

Lâm Bắc lấy ví.
Khi đưa tiền, ngón tay vô tình chạm vào tay cô.

Lạnh.
Cả hai đều giật mình.
Anh khẽ hỏi:
“Em sống ổn không?”

Hồng Lam đáp ngay:
“Ổn.”

Rồi sau vài giây, cô bổ sung:
“Không chết.”

Lâm Bắc bật cười, nhưng mắt lại đỏ.

Anh luôn ghét cách cô nói những câu nhẹ tênh mà đau lòng như thế.

Ngày xưa cũng vậy.
Lúc chia tay, cô chỉ nói:
“Ừ, vậy thôi.”

Không khóc.
Không níu kéo.
Giống như anh chẳng quan trọng.

Nhưng sau này anh mới biết, đêm đó cô nhập viện vì sốt.
Còn anh uống đến mức phải khâu ba mũi ở đầu vì đánh nhau.

Chỉ là lúc đau nhất, cả hai đều chọn giấu đi.

Lâm Bắc ôm bó hoa.
Đứng trước cửa rất lâu.
Rồi bất ngờ quay lại.

“Lam.”

“Gì?”

“Nếu anh nói… anh về đây rồi, em có thấy phiền không?”

Hồng Lam ngẩng đầu nhìn anh.
Rất lâu.

Rồi nhẹ nhàng đáp:
“Thành phố này đâu phải của tôi.”

Một câu nói đủ khách sáo.
Cũng đủ xa lạ.
Lâm Bắc gật đầu.

“Ừ.”

Anh đi ra ngoài.
Mưa vẫn rơi.
Dáng người cao lớn ấy dần khuất sau màn nước.
Hồng Lam đứng im rất lâu.
Cho đến khi nhìn thấy thứ gì đó trên quầy.

Một chiếc bật lửa bạc.
Cũ.

Là chiếc bật lửa cô từng mua cho anh năm hai mươi ba tuổi.

Anh cố tình để quên.
Hay thật sự quên?

Cô không biết.
Chỉ biết rằng đêm ấy, lần đầu tiên sau nhiều năm, Hồng Lam mất ngủ.
Và lần đầu tiên sau rất lâu ,

Cô mơ thấy mùa hè năm hai mươi tuổi.

Ngày mà Lâm Bắc từng nói:

“Sau này nếu lạc nhau, anh vẫn sẽ tìm em.”

Chỉ là khi ấy chẳng ai biết
Có những người tìm lại được nhau.
Nhưng không phải lúc nào cũng còn kịp.


Hết chương1....🌸
 
HỒNG LAM VÀ MÙA GIÓ BẮC
Chương 2: Người cũ không nên gặp lại vào những đêm mưa



Có những người, tưởng rằng gặp lại sẽ bình thản.
Nhưng thật ra chỉ cần một ánh mắt cũng đủ làm ký ức sống dậy.

Đêm đó, Hồng Lam không ngủ.
Chiếc bật lửa bạc nằm trên bàn cạnh cửa sổ.
Mưa đã tạnh từ lâu nhưng căn phòng vẫn còn mùi đất ẩm.

Cô ngồi bó gối trên ghế sofa, nhìn chiếc bật lửa rất lâu.
Mười năm rồi.
Nó vẫn còn.
Ngay cả vết xước nhỏ bên cạnh cũng không đổi.
Ngày trước, lúc tặng anh, Hồng Lam từng cười:

“Đừng làm mất.”

Lâm Bắc xoa đầu cô.
“Mất em còn không mất, nói gì cái này.”

Người đàn ông khi yêu luôn giỏi hứa.
Chỉ là đôi khi chẳng giữ được điều gì.

Điện thoại rung.
Một số lạ.
Hồng Lam nhìn hồi lâu mới bắt máy.

“Alo?”

Giọng đàn ông trầm thấp vang lên:
“Anh để quên đồ.”

Cô im lặng vài giây.
“Ừ.”

“Ngày mai anh ghé lấy được không?”

“Được.”

Lẽ ra cuộc gọi nên kết thúc ở đó.
Nhưng không ai cúp máy.
Khoảng lặng kéo dài.
Rồi Lâm Bắc bất ngờ hỏi:

“Em vẫn mất ngủ khi trời mưa à?”

Tim cô khựng lại.
Mười năm rồi.
Anh vẫn nhớ.

Hồng Lam đứng dậy, kéo rèm cửa.
“Người lớn rồi, thói quen cũng đổi.”

“Thế à…”
Giọng anh rất khẽ.

“Nhưng anh vẫn nhớ em thích ôm gối ngủ.”

Cô siết điện thoại.
“Anh say à?”

“Không.”

“Vậy đừng nói chuyện cũ.”

Bên kia yên lặng.
Một lúc sau, Lâm Bắc cười nhạt.

“Ừ. Anh quên mất em ghét nhất là nhắc chuyện trước đây.”

“Không phải ghét.”
Hồng Lam nói nhỏ.

“Chỉ là không cần thiết nữa.”

Lần này, anh im lặng lâu hơn.
Đến mức cô tưởng cuộc gọi đã ngắt.

Rồi giọng anh vang lên, khàn đi đôi chút:

“Nhưng với anh… vẫn cần.”


Sáng hôm sau trời nắng.
Tiệm hoa đông khách hơn thường lệ.
Đến gần trưa, chuông gió trước cửa khẽ reo.
Lâm Bắc bước vào.

Áo sơ mi trắng, tay áo xắn lên, gương mặt có vẻ thiếu ngủ.
Anh đặt một ly cà phê xuống quầy.

“Em hay đau đầu lúc làm nhiều.”

“Cảm ơn.”

“Anh vẫn nhớ em uống ít đường.”

“Không cần nhớ nữa.”

Lâm Bắc bật cười.
“Em lúc nào cũng thích làm người ta đau lòng.”

Hồng Lam không đáp.
Cô mở ngăn kéo lấy chiếc bật lửa đưa cho anh.

“Của anh.”

Lâm Bắc không nhận ngay.
“Em giữ đi.”

“Không cần.”

“Anh cố tình để quên đấy.”

Cô ngẩng lên.
Anh nhìn cô, ánh mắt thẳng đến mức khiến người khác khó tránh.

“Anh chỉ muốn có lý do quay lại.”

Không khí bỗng im bặt.
Tiếng kéo cắt giấy của nhân viên phía sau cũng trở nên xa xôi.

Hồng Lam cụp mắt.
“Lâm Bắc.”

“Hửm?”

“Mười năm rồi.”

“Ừ.”

“Anh nghĩ vài câu như thế có ý nghĩa à?”

Lâm Bắc dựa vào quầy.
Giọng trầm xuống.
“Không.”

“Nhưng anh nghĩ ít nhất em nên biết…”

Anh dừng lại.
Ánh mắt như có thứ gì bị nén quá lâu.

“…anh chưa từng quên em.”

Cô bỗng thấy khó thở.
Mười năm trước, cô từng chờ một câu như vậy.
Chờ đến mức tự làm mình tuyệt vọng.

Nhưng khi thật sự nghe thấy
Lại chẳng biết phải tin hay không.

Đúng lúc ấy, điện thoại anh reo.
Tên hiển thị trên màn hình sáng lên.

“Vân Chi.”

Hồng Lam nhìn thấy.
Khóe môi cong lên rất nhạt.
“Bạn gái à?”

Lâm Bắc khựng lại.
“Không phải.”

“Không cần giải thích với tôi.”

Một câu “tôi” lạnh tanh.
Kéo khoảng cách xa đến mức anh thấy cổ họng nghẹn lại.

Anh nhìn cô rất lâu.
Cuối cùng chỉ nói:

“Tối nay anh qua ăn cơm được không?”

“Không.”

“Anh nhớ món canh cà chua em nấu.”

“Lâm Bắc.”
Lần đầu tiên cô gọi tên anh thật chậm.

“Mình không còn quan hệ gì.”

Ánh mắt anh hơi tối đi.
“Anh biết.”

“Vậy nên đừng làm mấy chuyện khiến người khác hiểu lầm.”

Rồi cô đẩy chiếc bật lửa về phía anh.
“Cầm lấy.”

Lâm Bắc cúi nhìn món đồ cũ.
Một lúc lâu mới nhận.

Khi đi ngang qua cô, anh dừng lại rất khẽ.
Khoảng cách gần đến mức cô ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng trên áo anh.
Vẫn là mùi cũ.

Cái mùi từng khiến cô mất ngủ suốt tuổi hai mươi.
Giọng anh thấp đến gần như thì thầm:

“Lam.”

“…Gì?”

“Anh không định hiểu lầm nữa.”

“…”

“Lần này, nếu còn thích em…”

Anh khẽ cười, nhưng mắt không cười.

“…anh sẽ nói thẳng.”

Tim Hồng Lam bất giác lệch một nhịp.
Mà cô ghét nhất là cảm giác mình sắp mềm lòng.


...Hết chương 2....🌸
 
HỒNG LAM VÀ MÙA GIÓ BẮC
Chương 3: Người từng ôm nhau dưới cơn mưa thì rất khó làm người xa lạ



Chiều xuống rất chậm.
Mặt trời Pleiku lẩn sau tầng mây mỏng, để lại thứ ánh sáng nhạt như một tấm ảnh cũ.

Hồng Lam đang thay nước cho hoa thì ngoài cửa có tiếng thắng xe gấp.

Một cậu shipper ôm thùng carton bước vào.

“Chị Lam phải không ạ?
Có người gửi.”

“Ai gửi?”

“Không ghi tên.”

Bên trong là một chiếc máy sưởi mini.
Kèm mẩu giấy viết vội:

“Đừng để tay lạnh nữa.”

Chữ viết nghiêng, mạnh.
Cô nhận ra ngay.

Lâm Bắc.

Ngày trước, tay cô rất lạnh.
Mỗi lần trời mưa hay trở gió, ngón tay sẽ lạnh đến mức trắng bệch.
Anh thường kéo tay cô bỏ vào túi áo mình, cau mày:

“Lớn rồi mà không biết tự chăm.”

Cô khi ấy cười:
“Có anh chăm rồi.”

Mà con người thật kỳ lạ.
Lúc còn nhau thì nghĩ điều đó là hiển nhiên.
Đến khi mất nhau mới hiểu, có những thói quen không ai thay thế được.

Tối đó, trời lại mưa.
Điện trong khu phố bất ngờ chập chờn.
Khoảng gần chín giờ, chuông cửa vang lên.

Hồng Lam mở cửa.
Lâm Bắc đứng ngoài.
Áo vai ướt nước, tóc hơi rối.

“Tủ điện khu này hay hỏng.” Anh giơ túi đồ ăn lên.

“Anh mang ít cháo.”

“Không cần.”

“Anh mua nhiều.”

“Lâm Bắc…”

“Cho anh vào năm phút.”
Giọng anh trầm xuống.

“Anh lạnh.”

Hồng Lam ghét nhất vẻ mặt này của anh.
Không mạnh mẽ.
Không bất cần.
Chỉ giống như một người đã rất mệt.

Cuối cùng cô tránh sang một bên.
“Vào đi.”

Căn nhà nhỏ đến mức khoảng cách giữa hai người bỗng trở nên khó xử.

Lâm Bắc nhìn quanh.
Mọi thứ gọn gàng, yên tĩnh.
Nhưng trống.
Quá trống.

“Em sống một mình?”

“Ừ.”

“Không thấy cô đơn?”

“Quen rồi.”

Anh im lặng.
Rồi rất khẽ:
“Ngày trước em ghét ở một mình.”

“Con người thay đổi.”

“Hay là bị ép phải thay đổi?”

Hồng Lam không trả lời.
Cô quay người vào bếp lấy bát.
Khi với tay lên cao, chiếc ghế hơi lệch.

Một bàn tay lập tức giữ lấy eo cô theo phản xạ.
Rất tự nhiên.
Giống như hàng nghìn lần trước đây.

Không khí khựng lại.
Cả hai đều đứng im.
Khoảng cách gần đến mức nghe rõ nhịp thở nhau.

Bàn tay Lâm Bắc hơi siết rồi buông ra.
Khàn giọng:

“Xin lỗi.”
Hồng Lam quay đi rất nhanh.

“Anh ăn xong thì về.”

Bữa tối yên lặng.
Cho đến khi trời nổi sấm.
Rầm—

Cô khẽ giật mình.

Lâm Bắc nhìn sang.

“Mười năm rồi vẫn sợ à?”

“Không.”

Tiếng sấm lại vang lên.
Lần này, bàn tay đang cầm muỗng của cô khựng rất nhẹ.

Anh bật cười.
“Miệng thì cứng.”

Ngày trước mỗi lần trời mưa to, Hồng Lam luôn ngủ không yên.
Sợ tiếng sấm.
Sợ bóng tối.
Nhưng lại sĩ diện.
Lúc nào cũng nói không sợ.

Rồi nửa đêm lại lén chui sang ôm cánh tay anh.
Lâm Bắc đứng dậy.

“Anh kiểm tra điện ngoài sân.”

Khi quay lại, đèn vừa tắt phụt.
Căn phòng chìm vào bóng tối.
Hồng Lam khựng người.

Một giây sau—
Tiếng sét đánh ngang trời.
Theo bản năng, cô nắm chặt lấy tay ai đó.
Không khí im lặng vài nhịp.
Rồi giọng đàn ông thấp khàn vang lên trong bóng tối:

“Em vẫn nhớ tìm anh mỗi lúc sợ.”

Tim cô bỗng rối tung.
“Buông ra.”

Nhưng bàn tay lại không buông.
Cũng chẳng nắm chặt thêm.
Chỉ đứng đó.
Ấm hơn cả căn phòng lạnh.

“Lam.”

“…Gì?”

“Nếu anh nói anh hối hận…”
Giọng anh rất thấp.

“…em có tin không?”

Ngoài trời, mưa rơi dày hơn.
Mà những chuyện cũ, thường đáng sợ nhất vào những đêm như thế.

....Hết chương 3🌸
 

Có thể bạn quan tâm

Top