HỒNG LAM VÀ MÙA GIÓ BẮC
Chương 1: Người trở về giữa cơn mưa tháng sáu
Mưa tháng sáu ở Pleiku không giống những cơn mưa nơi khác.
Nó không ồn ào, cũng chẳng dữ dội như muốn cuốn phăng tất cả. Nó chỉ âm thầm đổ xuống, phủ lên thành phố một lớp sương lạnh nhạt màu ký ức, đủ để người ta chợt nhớ về những chuyện tưởng đã quên.
Hồng Lam đứng dưới mái hiên tiệm hoa của mình, lặng lẽ nhìn nước mưa chảy dọc theo những chậu cúc họa mi.
Ba mươi tuổi.
Một tiệm hoa nhỏ.
Một căn nhà thuê cuối con dốc.
Và một cuộc đời bình lặng đến mức đôi khi cô thấy bản thân giống như một chiếc lá bị bỏ quên giữa mùa.
“Chị Lam, em về trước nhé!”
Con bé phụ việc đội áo mưa, vẫy tay chạy đi.
Hồng Lam gật đầu.
“Ừ, chạy cẩn thận.”
Tiệm hoa trở nên yên ắng.
Cô cúi xuống chỉnh lại bó tulip vừa gói dở thì tiếng chuông gió trên cửa khẽ rung.
Một người đàn ông bước vào.
Áo sơ mi đen hơi thẫm nước mưa. Vai rộng. Dáng người cao, có chút mệt mỏi như vừa đi một quãng đường rất xa.
“Tiệm còn nhận gói hoa không?"
Giọng anh trầm, khàn nhẹ.
Hồng Lam ngẩng đầu.
Chiếc kéo trong tay bỗng rơi xuống nền gạch.
Lâm Bắc.
Mười năm.
Mười năm không gặp.
Mười năm đủ để một người từ thanh xuân trở thành ký ức.
Cũng đủ để một lời chia tay năm ấy mục nát trong tim thành một vết sẹo không đau nữa — hoặc ít nhất cô từng nghĩ thế.
Anh vẫn là Lâm Bắc.
Chỉ khác ở đôi mắt.
Ngày xưa mắt anh sáng, đầy bất cần, giống một người tin rằng chỉ cần yêu là đủ.
Bây giờ trong mắt ấy có thứ gì rất cũ kỹ. Như thể đời đã lấy mất của anh quá nhiều.
Lâm Bắc cũng sững lại.
“...Hồng Lam?”
Cái tên từ miệng anh vang lên nhẹ đến mức tưởng như chạm vào sẽ vỡ.
Cô cúi người nhặt kéo.
“Muốn mua hoa gì?”
Giọng cô bình thản đến lạ.
Bình thản như thể mười năm kia chưa từng tồn tại.
Nhưng chỉ mình Hồng Lam biết, bàn tay cô đang run.
Lâm Bắc nhìn cô rất lâu.
Lâu đến mức tiếng mưa ngoài hiên nghe như gần hơn.
“Em sống ở đây?”
“Ừ.”
“Lâu chưa?”
“Đủ lâu để không cần giải thích với người lạ.”
Không khí khựng lại.
Một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi anh.
“Anh thành người lạ rồi à?”
Hồng Lam không trả lời.
Có những câu hỏi, không phải không biết đáp án.
Chỉ là không muốn nói.
Ngày trước, cô từng nghĩ mình sẽ cưới Lâm Bắc.
Họ đã từng yêu nhau theo cách mà tuổi hai mươi vẫn thường yêu — hết lòng, bất chấp, đến mức tưởng có thể cùng nhau chống lại cả thế giới.
Nhưng hóa ra tình yêu không thắng nổi hiện thực.
Nhà anh phá sản.
Ba cô phản đối.
Một hiểu lầm kéo dài.
Một câu nói trong lúc nóng giận.
Rồi chia tay.
Không ai níu ai.
Bởi người trẻ thường kiêu hãnh đến mức nghĩ rằng mất nhau rồi vẫn sống được.
Chỉ đến nhiều năm sau mới hiểu:
Sống được không có nghĩa là sống tốt.
Lâm Bắc nhìn quanh tiệm hoa.
“Em vẫn thích hoa.”
“Người ta lớn rồi cũng phải kiếm sống.”
“Anh nhớ hồi trước em ghét hoa hồng.”
Cô khựng lại.
Đúng.
Ngày ấy cô ghét hoa hồng.
Vì chúng đẹp nhưng chóng tàn.
Giống tình yêu.
Còn Lâm Bắc lại thích mua cho cô đúng loại hoa cô ghét nhất.
Anh từng nói:
“Nếu mai này tụi mình chia tay, anh vẫn sẽ mua hoa hồng cho em.”
Cô khi ấy cười bảo:
“Đồ thần kinh.”
Không ai ngờ lại thành thật.
Mười năm sau.
Anh đứng trong tiệm hoa của cô.
Ngoài trời mưa.
Giữa vô số hoa hồng.
“Anh mua gì?” cô hỏi lần nữa.
Lâm Bắc nhìn vào giỏ hoa trước mặt.
“Cho anh một bó hồng đỏ.”
“Bao nhiêu bông?”
Anh im lặng vài giây.
“Mười một.”
Tay Hồng Lam khựng lại.
Ngày xưa, sinh nhật hai mươi tuổi của cô, anh từng tặng đúng mười một bông.
Một bông tượng trưng cho hiện tại.
Mười bông tượng trưng cho mười năm sau.
Anh nói:
“Nếu mười năm nữa tụi mình còn bên nhau, anh vẫn mua như vậy.”
Hồng Lam cúi đầu gói hoa.
Không nhìn anh nữa.
“Gửi người yêu à?”
Lâm Bắc cười rất nhẹ.
“Không.”
“Vợ?”
“Cũng không.”
Cô ngẩng lên.
“Vậy mua làm gì?”
Lần đầu tiên kể từ lúc bước vào, ánh mắt anh nhìn thẳng vào cô.
Mưa ngoài trời đột nhiên nặng hạt.
Anh nói chậm rãi:
“Để xin lỗi một người.”
Tay Hồng Lam siết chặt giấy gói.
Không hiểu vì lạnh hay vì điều gì khác.
Mười năm.
Có những lời xin lỗi đến quá muộn.
Muộn đến mức người nghe chẳng biết nên khóc hay nên cười.
Cô đặt bó hoa xuống quầy.
“Ba trăm nghìn.”
Lâm Bắc lấy ví.
Khi đưa tiền, ngón tay vô tình chạm vào tay cô.
Lạnh.
Cả hai đều giật mình.
Anh khẽ hỏi:
“Em sống ổn không?”
Hồng Lam đáp ngay:
“Ổn.”
Rồi sau vài giây, cô bổ sung:
“Không chết.”
Lâm Bắc bật cười, nhưng mắt lại đỏ.
Anh luôn ghét cách cô nói những câu nhẹ tênh mà đau lòng như thế.
Ngày xưa cũng vậy.
Lúc chia tay, cô chỉ nói:
“Ừ, vậy thôi.”
Không khóc.
Không níu kéo.
Giống như anh chẳng quan trọng.
Nhưng sau này anh mới biết, đêm đó cô nhập viện vì sốt.
Còn anh uống đến mức phải khâu ba mũi ở đầu vì đánh nhau.
Chỉ là lúc đau nhất, cả hai đều chọn giấu đi.
Lâm Bắc ôm bó hoa.
Đứng trước cửa rất lâu.
Rồi bất ngờ quay lại.
“Lam.”
“Gì?”
“Nếu anh nói… anh về đây rồi, em có thấy phiền không?”
Hồng Lam ngẩng đầu nhìn anh.
Rất lâu.
Rồi nhẹ nhàng đáp:
“Thành phố này đâu phải của tôi.”
Một câu nói đủ khách sáo.
Cũng đủ xa lạ.
Lâm Bắc gật đầu.
“Ừ.”
Anh đi ra ngoài.
Mưa vẫn rơi.
Dáng người cao lớn ấy dần khuất sau màn nước.
Hồng Lam đứng im rất lâu.
Cho đến khi nhìn thấy thứ gì đó trên quầy.
Một chiếc bật lửa bạc.
Cũ.
Là chiếc bật lửa cô từng mua cho anh năm hai mươi ba tuổi.
Anh cố tình để quên.
Hay thật sự quên?
Cô không biết.
Chỉ biết rằng đêm ấy, lần đầu tiên sau nhiều năm, Hồng Lam mất ngủ.
Và lần đầu tiên sau rất lâu ,
Cô mơ thấy mùa hè năm hai mươi tuổi.
Ngày mà Lâm Bắc từng nói:
“Sau này nếu lạc nhau, anh vẫn sẽ tìm em.”
Chỉ là khi ấy chẳng ai biết
Có những người tìm lại được nhau.
Nhưng không phải lúc nào cũng còn kịp.
Hết chương1....🌸