Có Hình [Tham gia cuộc thi: “Dâm Văn Hội Tụ”]Tên truyện: Người Giữ Cửa..ManhThuong

Tên truyện: Người Giữ Cửa

Nam chính: Manhthuong xamvn
Nữ chính: TrìnhCa

CHƯƠNG 1:

Diễn đàn lên đèn lúc 1 giờ sáng.
Không phải kiểu ánh sáng rực rỡ của mạng xã hội ngoài kia, mà là thứ ánh sáng xanh lạnh của những ô thread kéo dài bất tận

nơi người ta đến để chửi nhau, tâm sự, khoe chiến tích, than đời, và đôi khi… nói những điều ngoài đời chẳng ai dám nói.

Trình vẫn thường online giờ đó.

Không phải vì mất ngủ.

Mà vì cô thích cảm giác ấy.

Cái cảm giác mọi người đều đang tháo mặt nạ.

Ở nơi này, không ai cần giả tử tế.

Thread mới nhảy liên tục.
“Thất tình rồi, xin chửi em người yêu cũ.”

“Đi công tác gặp chị trưởng phòng ngon quá…”

“Triết học phương Đông: Vì sao con người càng lớn càng cô đơn?”

Trình bật cười.
Cô nhấn vào box quen thuộc.
Người ta hay đùa rằng box ấy giống một quán trà khuya giữa giang hồ mạng.

Ồn ào, bẩn bựa ở ngoài kia, nhưng ở đây lại có những đoạn viết kỳ lạ đến mức làm người ta ngồi lại.

Và rồi… cô thấy nick ấy online.
Manhthuong, không avatar, không status.
Không màu mè.

Chỉ một cái tên ngắn đến mức lạnh.

Cô chưa từng thấy anh trả lời ai dài.

Không tranh luận.

Không dạy đời.

Nhưng lạ ở chỗ, mỗi lần nick ấy xuất hiện, cả box tự nhiên yên hơn một chút.

Giống như có người đứng ở cuối hành lang, không nói gì, nhưng ai cũng tự biết đừng đi quá xa.

Trình từng nhắn.
Không rep.

Lần đầu:
“Anh đọc triết học thật hay chỉ làm màu vậy?”
Seen.

Lần hai:
“Anh có thật không đấy?”
Không seen.

Lần ba:
“Em nghĩ anh là kiểu người ngoài lạnh trong lạnh luôn.”
Không rep.

Vậy mà kỳ lạ…
Cô vẫn tiếp tục online.
Không phải vì hy vọng được trả lời.

Mà vì có cảm giác rất buồn cười rằng:
Ở nơi hỗn loạn như thế này, vẫn có một người đang thức.

Và đôi khi chỉ vậy thôi…
đã đủ khiến người ta muốn ở lại thêm một chút.

Còn tiếp....
 
Người Giữ Cửa – Chương 49


Không khí ở quán khựng lại. Mưa ngoài kính vẫn rơi đều.

Cô gái đứng cạnh bàn kéo ghế rất tự nhiên như thể đã quen việc ngồi đối diện anh.

“Em là Trình Ca hả?”

Giọng rất nhẹ, lịch sự.
Nhưng kiểu lịch sự khiến người ta khó đoán.

“Chị nghe nhiều rồi.”

Trình Ca nhướng mày rất khẽ.

“Nghe từ ai?”

Cô gái cười.

“Diễn đàn mà. Với cả…”

Ánh mắt lướt qua Manhthuong.

“…anh ấy hiếm khi để ai ảnh hưởng tới công việc.”

Một nhịp im rất nhỏ, đủ để lòng người khó chịu.

“Đây là Lam.”
Manhthuong nói ngắn.

“Mod mới.”

Quá ngắn, đúng kiểu của anh.
Không giải thích thêm.

Cũng không nhận ra, người ngồi đối diện đang bắt đầu khó chịu thật.

“Em tưởng anh bận.”
Trình Ca đặt ly xuống.

“Ra là bận tuyển người.”

“Không phải vậy.”

“Ừ.”

Giọng cô bình hơn mức bình thường. Kiểu bình trước cơn giận.

“…em hiểu.”

Lam nhìn qua nhìn lại.
Có vẻ nhận ra không khí không ổn.

“Thôi chị ngồi nhầm lúc rồi.”
Cô đứng lên.

“Mai trao đổi tiếp nhé anh.”

Một câu rất tự nhiên, quá tự nhiên.

Cửa quán đóng lại, chỉ còn tiếng mưa.
Và khoảng im khó chịu giữa hai người.

“Em đang nghĩ gì?”
Anh hỏi.

“Không gì.”

“Trình Ca.”
Giọng thấp xuống.

“Đừng nói kiểu đó.”

Lần đầu tiên tối nay,
cô không nhìn anh. Chỉ nhìn mưa ngoài cửa kính.

“Em ghét cảm giác…”
Giọng nhỏ đi.

“…mình là người biết chuyện sau cùng.”

Manhthuong im rất lâu.
Lâu đến mức tiếng mưa như rõ hơn.

Rồi cuối cùng, anh kéo ghế gần thêm một chút.

“Anh không giỏi giải thích.”

“Em biết.”

“Nhưng không có chuyện em nghĩ.”

Một câu ngắn, thật.
Và lần đầu tiên, người giữ cửa có vẻ bắt đầu thấy sợ mất một người hơn cả drama diễn đàn ngoài kia nữa rồi.

Còn tiếp....
 
Người Giữ Cửa – Chương 50


Mưa vẫn chưa dứt. Quán cà phê thưa người dần. Chỉ còn tiếng muỗng chạm ly rất khẽ và khoảng im lặng kéo dài giữa hai người.

Trình Ca ghét cảm giác này, ghét việc mình vừa ghen.
Lại càng ghét hơn khi người kia biết.

“Em đang giận thật à?”
Manhthuong hỏi.

Giọng thấp, không né tránh như thường ngày.

“Không."

Cô đáp quá nhanh.
Rồi tự bật cười.

“…ừ, có.”
Một nhịp dừng rất nhỏ.

“Em ghét chuyện…”

Cô xoay chiếc thìa trong ly trà.

“…tự nhiên thấy mình không còn đứng ngoài nữa.”

Anh nhìn cô lâu hơn bình thường. Ánh mắt trầm xuống.

“Anh không cố giấu.”

“Nhưng anh cũng chẳng nói.”

“Vì anh không nghĩ em để ý.”

Câu đó làm cô khựng lại.
Mẹ nó!, Đáng ghét thật.
Người này lúc nào cũng nói mấy câu khiến cơn giận hụt mất một nhịp.

Mưa lớn hơn. Điện thoại rung thêm vài lần. Drama diễn đàn tiếp tục nổ.
Nhưng chẳng ai còn muốn nhìn.

Cuối cùng, anh cũng đứng dậy.

“Về thôi.”

“Em chưa hết giận.”

“Biết.”

“Thế còn rủ?”

Khóe môi anh hơi động.

“Để dỗ.”

Căn hộ tối hơn mọi hôm. Mùi mưa theo áo khoác còn vương lại trong phòng.

Không ai bật TV, cũng không ai nói nhiều.
Chỉ là sau một trận ghen và hiểu lầm,
khoảng cách dường như gần hơn trước.

“Anh.”

“Hửm?”

“Nếu có người thứ ba thật…”
Giọng cô nhỏ dần.

“…anh nói chứ?”

Lần này anh trả lời rất nhanh.

“Không có.”

Rồi thêm một câu ngắn hơn.

“…đừng tự làm khó mình.”

Khoảng yên kéo dài, rất gần và rất thật.

Loại gần khiến những cơn giận tự nhiên dịu xuống.
Và lần đầu tiên Trình Ca thấy người luôn giữ cửa như Manhthuong
hình như cũng đang học cách giữ một người ở lại.

....🥹🥹🥹
 
Người Giữ Cửa – Chương 51


Sáng hôm sau. Diễn đàn nổ tung. Một thread mới leo top.

“Mod mới thân admin cỡ nào?”

“Ai mới là người được ưu tiên?”

Drama chạy nhanh hơn sự thật như mọi lần.
Nào Tag nhau, đoán mò. Châm chọc.
Và tất nhiên tên Trình Ca lại xuất hiện.

Cô đọc hết. Không bỏ sót dòng nào. Ban đầu còn cười nhạt. Sau thì im.
Đến cuối cùng… chỉ thấy mệt.

Mệt với cảm giác mình đang bị kéo vào một thứ chẳng còn vui.

Mệt nhất là chuyện, người khiến mình mềm lòng lại luôn ít lời đúng lúc cần nhất.

Tin nhắn từ anh đến lúc gần trưa.

“Ăn chưa?”

Chỉ vậy. Không nhắc tối qua. Không hỏi cô nghĩ gì.
Anh không biết rằng, đôi khi người ta không cần giải thích hoàn hảo.
Chỉ cần một câu giữ lại.

Lần đầu tiên, Trình Ca không trả lời.

Chiều. Cô khóa laptop.
Xếp vài bộ đồ vào vali, không nhiều. Chỉ đủ vài ngày, hoặc là lâu hơn tùy tâm trạng.

Trước khi đi, cô đăng đúng một dòng trên diễn đàn.

“Off vài hôm. Đừng tìm.”

Không emoji. Không giải thích.
Thread bùng lên ngay lập tức.

Tối đến, điện thoại rung liên tục.

Thông báo, tin nhắn.
Bạn bè hỏi. Người quen tag.
Cô mặc kệ.

Cho đến khi tên anh hiện lên.

Manhthuong gọi.

Cô nhìn màn hình, để chuông đổ hết nhưng không bắt.

Ba phút sau.Tin nhắn đến.

“Em ở đâu?”

Seen.
Không trả lời.

Mười phút sau.

“Trình Ca.”

Ngắn nhưng không dấu chấm.

Kiểu nhắn của người bắt đầu mất kiên nhẫn.

Ngoài cửa xe, trời bắt đầu tối. Cô ngồi im nhìn thành phố lùi dần phía sau.

Lần đầu tiên kể từ khi quen anh, cô không muốn ở lại chờ nữa.

Một tin nhắn cuối cùng hiện lên

“Đừng biến mất kiểu này.”

Cô nhìn rất lâu, rồi cuối cùng mới gõ

“Anh cũng từng làm vậy mà.”

Seen.

Lần này, không trả lời ngay.

Ở phía bên kia thành phố, lần đầu tiên người luôn bình tĩnh như Manhthuong… đứng trước màn hình diễn đàn đã tắt, và thấy căn phòng yên đến mức khó chịu.

Có lẽ, người giữ cửa vừa để lạc mất người đầu tiên khiến mình muốn quay về.

...Còn Tiếp....
 
Người Giữ Cửa – Chương 52


Đêm đầu tiên Trình Ca biến mất. Diễn đàn vẫn chạy.
Thread mới nổi. Drama mới thay drama cũ.
Thông báo nhảy liên tục.
Nhưng kỳ lạ là, người vốn kiểm mọi thứ rất nhanh như Manhthuong…lại nhìn màn hình lâu hơn bình thường.

Không tập trung nổi.
Dòng cuối cùng cô để lại vẫn nằm đó

“Off vài hôm. Đừng tìm.”

Đáng ghét thật. Giống hệt cách cô nói chuyện mỗi lần giận.

Cứng đầu.
Nhưng lần này…không giống những lần trước.
Điện thoại vẫn chưa được trả lời. Tin nhắn cũng vậy.

“Ở đâu?”

Seen.
Không rep.

“Ăn gì chưa?”

Seen.
Im lặng.

Đến cả dấu chấm cũng không có.

Đêm gần 1 giờ.
Lần đầu tiên, anh đăng nhập nick phụ chỉ để lặng lẽ đọc lại mấy bài cũ của cô.

Thread chọc nhau, Comment cà khịa. Mấy lần cãi vã vì chuyện ngớ ngẩn.

Kỳ lạ là, lúc còn ở đây thì thấy phiền.

Giờ biến mất rồi…cả diễn đàn tự nhiên yên đến khó chịu.

Sáng ngày thứ hai. Một mod gửi tin nhắn.

“Anh ổn không? Hôm nay anh silent ghê.”

Không trả lời, đến chiều.
Một tấm ảnh hiện lên story.

Không tag địa điểm, chỉ là một ly cà phê cạnh cửa kính đầy mưa.

Caption rất ngắn
“Xa chút cho dễ thở.”

Lần đầu tiên, anh nhíu mày là thật.

Manhthuong:
“Em đang ở đâu?”

Không trả lời.

10 phút sau.
“Đừng giận kiểu này.”
Seen.

30 phút.
Một tin nhắn khác hiện lên.

Ngắn hơn mọi khi, nhưng khác mọi khi.

“Anh nhớ em.”

Ở đầu bên kia. Trình Ca đứng trước cửa kính homestay nhỏ.

Mưa rơi mờ núi. Điện thoại sáng lên. Cô đọc đi đọc lại câu đó rất lâu.
Lâu đến mức tim đau một nhịp nhỏ.

Mẹ nó! Đáng ghét thật.
Người này, đến lúc mình đi xa mới chịu nói thật.

Nhưng rồi, một cái tên khác hiện lên thông báo.

Lam đã nhắc đến bạn trong chủ đề mới.

Trình Ca khựng lại. Mở ra. Dòng đầu tiên đập vào mắt

“Có những người đi rồi thì đừng quay lại làm khó người ở lại.”

Không tag, nhưng quá rõ. Quá đúng thời điểm.

Ngoài trời mưa nặng hơn.
Trong căn phòng nhỏ nơi xa, lần đầu tiên,
Trình Ca thấy lòng mình lạnh xuống thật sự.

....Còn tiếp....
 
Người Giữ Cửa – Chương 53


Mưa phủ kín ô kính.
Homestay trên đồi yên đến mức nghe rõ tiếng nước rơi từ mái hiên xuống nền đá.

Trình Ca đứng im, màn hình điện thoại vẫn sáng.
Dòng của Lam nằm đó như một cái gai rất nhỏ mà không trực diện.
Nhưng đủ làm cô đau.

“Có những người đi rồi thì đừng quay lại làm khó người ở lại.”

Không tag tên, không nhắc ai. Nhưng người trong diễn đàn đều hiểu đang nói tới chuyện gì.

Comment đã bắt đầu đông. Kẻ đoán già đoán non. Người đứng ngoài hóng chuyện.
Vài nick còn cố tình đổ thêm dầu.

Điều làm cô khó chịu nhất, không phải thread. Mà là người kia vẫn im.

Điện thoại rung lên.

Manhthuong gọi.
Lần này, cô bắt.
Không chào. Không mở lời trước, chỉ có tiếng mưa ở hai đầu điện thoại.

“Em đọc rồi?”

Giọng anh thấp hơn thường ngày.

“Ừ.”

“Đừng tin lung tung.”

“Em đâu nói em tin.”

Giọng cô bình tĩnh đến lạ.
Loại bình tĩnh trước lúc tổn thương thật sự.

“…em chỉ thấy mệt.”

Một khoảng im rất dài.

“Anh xử lý.”

“Rồi sao?”

“Không để chuyện này tiếp tục.”

“Anh lúc nào cũng nói xử lý.”
Giọng cô nhỏ lại.

“…nhưng có bao giờ nghĩ người ta mệt trước khi drama kết thúc không?”

Lần đầu tiên, đầu dây bên kia yên đến mức nghe rõ hơi thở anh.

“Trình Ca.”

“Hửm?”

“Anh không biết em sẽ để tâm nhiều vậy.”

Câu đó làm cô bật cười rất khẽ. Chua hơn cô tưởng.

“Em cũng không biết.”
Một nhịp dừng.

“…rằng mình sẽ buồn vì anh như này.”

Ngoài trời, mưa đập mạnh lên mái kính.
Trong căn phòng nhỏ, có vài điều cuối cùng cũng bị nói ra.

Không đẹp, không ngọt.
Nhưng rất thật.

“Em về đi.”
Anh nói nhỏ.

“Để làm gì?”

“Để mình nói chuyện đàng hoàng.”

“Hay để em nhìn anh với người khác tiếp?”

“Không có người khác.”

Lần này anh nói nhanh hơn. Chắc hơn.

“…từ đầu đến giờ chỉ có em làm anh đau đầu nhất.”

Cô im mất vài giây.
Đáng ghét thật. Đúng lúc định cứng lòng,
người này lại nói mấy câu khiến tim lệch nhịp.

“Cho anh địa chỉ.”

“Chi?”

“Anh qua đón.”

“Xa lắm.”

“Ừ.”
Một nhịp dừng rất nhỏ.

“…nhưng anh không thích cảm giác em đi xa rồi im lặng.”

Ngoài cửa kính, mưa vẫn chưa dứt.
Còn Trình Ca, lần đầu tiên kể từ lúc bỏ đi,
không còn chắc mình muốn ở xa nữa rồi.

...Còn tiếp...
 
Người Giữ Cửa – Chương 54


Đêm xuống nhanh trên thị trấn nhỏ. Sương bắt đầu phủ mờ con dốc ngoài homestay.

Trình Ca ngồi bên cửa kính. Điện thoại úp xuống bàn, nhưng lòng chẳng yên nổi.

“Cho anh địa chỉ.”

Tin nhắn vẫn nằm đó.

Seen từ một tiếng trước.
Chưa trả lời.

Không phải vì không muốn.

Mà vì…cô không biết nếu anh thật sự đến thì mình sẽ làm gì.

Giận tiếp? Hay mềm lòng như mọi lần?
Đáng ghét thật.

Ở phía bên kia thành phố, diễn đàn gần như bùng nổ.
Thread của Lam bị khóa. Comment bị dọn sạch. Một thông báo ngắn được ghim đầu trang

“Dừng suy diễn chuyện cá nhân.”

Không giải thích, không đôi co, đúng kiểu của Manhthuong.

Xử nhanh, lạnh, dứt khoát.

Lam nhắn.
“Anh làm quá rồi.”

Seen.
Không rep.

Một mod khác hỏi

“Anh đi đâu giờ này?”

Lần đầu tiên, người luôn ở lại sau màn hình chỉ trả lời đúng một câu

“Đón người.”

11 giờ đêm.
Điện thoại Trình Ca rung.

Manhthuong:
“Ngủ chưa?”

Trình Ca:
“Chưa.”

Seen.
Ba giây sau.

“Xuống dưới.”
Cô khựng lại.

Tim hụt một nhịp, không thể nào. Xa như vậy mà?
Cửa homestay mở ra. Gió lạnh ùa vào, sương phủ mờ bậc thềm.

Và dưới ánh đèn vàng nhạt, anh đứng đó.
Áo khoác còn vương hơi nước. Mệt rõ.
Nhưng rất thật.

“Anh bị điên à?”
Câu đầu tiên cô nói.

Không chào, không ôm.
Chỉ là tim đang đập nhanh hơn mức khó chịu.

“Chắc vậy.”
Giọng anh khàn nhẹ.

“Đi mấy tiếng chỉ để nghe em mắng.”

Trình Ca đứng im vài giây. Mọi câu giận dữ tự nhiên mắc lại nơi cổ họng.

Mẹ nó!, Đáng ghét
Người này, lúc mình muốn cứng lòng nhất lại xuất hiện thật.

“Em giận thật.”
Cô nói nhỏ hơn.

“Biết.”

“Em mệt.”

“Biết.”

“Em ghét chuyện phải đoán.”

Lần này anh bước gần thêm một chút, không vội, hông ép. Chỉ đủ gần để cô nghe rõ câu nói tiếp theo.

“Thế từ giờ đừng đoán nữa.”

Một nhịp dừng.

“…hỏi anh.”

Ngoài kia sương phủ kín con dốc. Còn trong khoảng sáng rất nhỏ trước homestay,
hình như lần đầu tiên cả hai đều thôi thử nhau,
và bắt đầu học cách giữ nhau lại thật sự.

.....
 
Người Giữ Cửa – Chương 56


Homestay yên đến mức nghe rõ tiếng gỗ cũ khẽ kêu khi cửa mở.
Mùi trà nóng còn vương trong không khí, ngoài kia sương phủ kín khoảng sân nhỏ.

Trong này, không ai nói lớn tiếng nữa, như thể cả hai đều đã mệt với chuyện kéo đẩy rồi.

“Ngồi đi.”

Trình Ca đặt ly nước nóng xuống bàn. Giọng cô vẫn còn chút lạnh.
Nhưng không còn muốn đẩy người kia ra xa như lúc trước.

Anh ngồi xuống ghế gỗ cạnh cửa sổ. Vai áo anh còn vương hơi lạnh của đoạn đường dài.

Lần đầu tiên cô để ý, người này trông mệt thật.

“Anh chạy xe luôn à?”

“Ừ.”

“Không nghỉ?”

“Không muốn chậm.”

Một câu đơn giản, nhưng đủ khiến lòng cô mềm xuống thêm một chút. Đáng ghét thật.

“Anh không cần tới đâu.”
Cô nói nhỏ hơn.

“Biết.”

“Thế còn tới?”

Lần này anh im vài giây.
Rồi rất thật

“Vì sợ em đi xa thật.”

Căn phòng yên hẳn, chỉ còn tiếng nước sôi rất nhỏ trong ấm.
Và khoảng lặng của những điều cuối cùng cũng được nói thẳng.

“Em không thích chuyện phải đoán.”

Trình Ca ngồi xuống đối diện anh

“Em không giỏi kiểu lửng lơ.”

“Anh biết.”

“Thế anh định để em đoán tới bao giờ?”

Lần đầu tiên, người luôn bình tĩnh như Manhthuong lại chậm mất một nhịp.

“Anh đang học.”

“Học gì?”

“Học cách giữ người khác lại.”

Ngắn lắm, nhưng khác mọi lần, anh không né, không lảng tránh.

Trình Ca nhìn anh rất lâu, rồi khẽ bật cười.

“Nghe không giống anh lắm.”

“Ừ.”

“Khó ghê?”

“Khó.”

Anh dừng nửa nhịp.
“…nhất là với em.”

Ngoài cửa kính, sương càng dày. Trong căn phòng nhỏ chỉ còn ánh đèn vàng và sự mệt mỏi sau hiểu lầm.
Không còn thắng thua, và không còn ai muốn hơn ai nữa.

“Anh.”

“Hửm?”

“Nếu mai em vẫn còn giận…”
Giọng cô nhỏ dần.

“…anh vẫn ở chứ?”

Lần này anh trả lời nhanh hơn cô nghĩ.
“Ừ.”

Một nhịp dừng rất nhỏ.

“…lần này không đi đâu vội.”

Và lần đầu tiên sau nhiều ngày, Trình Ca thấy lòng mình dịu lại thật sự.

Còn tiếp....
 
Người Giữ Cửa – Chương 56


Homestay yên đến mức nghe rõ tiếng gỗ cũ khẽ kêu khi cửa mở.
Mùi trà nóng còn vương trong không khí, ngoài kia sương phủ kín khoảng sân nhỏ.

Trong này, không ai nói lớn tiếng nữa, như thể cả hai đều đã mệt với chuyện kéo đẩy rồi.

“Ngồi đi.”

Trình Ca đặt ly nước nóng xuống bàn. Giọng cô vẫn còn chút lạnh.
Nhưng không còn muốn đẩy người kia ra xa như lúc trước.

Anh ngồi xuống ghế gỗ cạnh cửa sổ. Vai áo anh còn vương hơi lạnh của đoạn đường dài.

Lần đầu tiên cô để ý, người này trông mệt thật.

“Anh chạy xe luôn à?”

“Ừ.”

“Không nghỉ?”

“Không muốn chậm.”

Một câu đơn giản, nhưng đủ khiến lòng cô mềm xuống thêm một chút. Đáng ghét thật.

“Anh không cần tới đâu.”
Cô nói nhỏ hơn.

“Biết.”

“Thế còn tới?”

Lần này anh im vài giây.
Rồi rất thật

“Vì sợ em đi xa thật.”

Căn phòng yên hẳn, chỉ còn tiếng nước sôi rất nhỏ trong ấm.
Và khoảng lặng của những điều cuối cùng cũng được nói thẳng.

“Em không thích chuyện phải đoán.”

Trình Ca ngồi xuống đối diện anh

“Em không giỏi kiểu lửng lơ.”

“Anh biết.”

“Thế anh định để em đoán tới bao giờ?”

Lần đầu tiên, người luôn bình tĩnh như ManhThuong lại chậm mất một nhịp.

“Anh đang học.”

“Học gì?”

“Học cách giữ người khác lại.”

Ngắn lắm, nhưng khác mọi lần, anh không né, không lảng tránh.

Trình Ca nhìn anh rất lâu, rồi khẽ bật cười.

“Nghe không giống anh lắm.”

“Ừ.”

“Khó ghê?”

“Khó.”

Anh dừng nửa nhịp.
“…nhất là với em.”

Ngoài cửa kính, sương càng dày. Trong căn phòng nhỏ chỉ còn ánh đèn vàng và sự mệt mỏi sau hiểu lầm.
Không còn thắng thua, và không còn ai muốn hơn ai nữa.

“Anh.”

“Hửm?”

“Nếu mai em vẫn còn giận…”
Giọng cô nhỏ dần.

“…anh vẫn ở chứ?”

Lần này anh trả lời nhanh hơn cô nghĩ.
“Ừ.”

Một nhịp dừng rất nhỏ.

“…lần này không đi đâu vội.”

Và lần đầu tiên sau nhiều ngày, Trình Ca thấy lòng mình dịu lại thật sự.

Còn tiếp....
Thế là @Trình Ca bị Mạnh Thường kéo đẩy rồi ah
 
Người Giữ Cửa – Chương 57


Đêm ở thị trấn nhỏ yên lạ. Ngoài cửa kính chỉ còn sương mờ và ánh đèn vàng rất xa nơi con dốc.
Trong homestay, tiếng nước nóng trong bình vừa tắt.
Cả căn phòng chìm vào khoảng lặng rất mềm.

Trình Ca ngồi tựa nơi mép giường, chiếc áo len rộng kéo quá nửa bàn tay.
Mái tóc còn hơi rối vì gió đêm.

Cô vốn nghĩ là, sau bao chuyện, gặp lại sẽ còn giận nhiều hơn.

Nhưng kỳ lạ thật. Lúc người kia đứng thật trước mặt… mọi thứ lại mềm xuống.

“Vẫn giận à?”
Anh hỏi.
Giọng thấp hơn thường ngày.

“Có.”
Cô đáp.

Rồi thêm nhỏ hơn
“…nhưng đỡ rồi.”

“Nhờ gì?”

“Nhờ có người chạy mấy tiếng tới đây.”

Khóe môi anh hơi động, rất hiếm hoi.
Một khoảng yên kéo dài, không khó xử.
Chỉ là kiểu yên của hai người đã đi qua đủ hiểu lầm để bắt đầu hiểu nhau hơn.

“Anh.”

“Hửm?”

“Nếu em không nhắn lại…”
Giọng cô nhỏ đi.

“…anh vẫn tới à?”

“Ừ.”

“Lỡ em không gặp?”

“Thì đợi.”

“Bao lâu?”

“Đến lúc em hết giận.”

Ngắn nhưng thật, làm tim cô mềm xuống thêm một chút.

Không hiểu vì trời lạnh hay vì lòng vừa dịu lại nữa, Trình Ca tự nhiên ngồi gần hơn.

Khoảng cách ngắn đi rất khẽ, như thể chẳng ai muốn đứng ở phía đối diện nữa.

“Anh đáng ghét thật.”

“Biết.”

“Làm người ta…”
Cô dừng nửa nhịp.

“…không muốn giận lâu.”

Lần này anh không nói gì. Chỉ rất tự nhiên đưa tay kéo chiếc chăn mỏng phủ thêm lên vai cô.
Một cử chỉ rất nhỏ, hưng đủ khiến đêm thấy ấm hơn rất nhiều

Ngoài kia, sương phủ kín khoảng sân nhỏ.
Trong căn phòng chỉ còn hai người đã mệt vì hiểu lầm, mệt vì giữ thế.

Cuối cùng, Trình Ca tựa đầu lên vai anh rất khẽ.
Giọng nhỏ đến mức gần như tan vào khoảng tối

“Ở lại nhé.”

Lần này anh đáp ngay.
“Ừ.”

Không lớn lao và không hứa hẹn nhiều.

Chỉ là sau tất cả,
cả hai bắt đầu thấy mình không còn đứng ngoài đời nhau nữa rồi.

.... Còn Tiếp...
 
Người Giữ Cửa – Chương 58


Sáng ở thị trấn nhỏ đến chậm. Sương vẫn chưa tan hết.
Ánh nắng nhạt len qua rèm cửa, rơi thành một vệt sáng rất mỏng nơi mép giường.

Trình Ca mở mắt trước.
Căn phòng yên, yên đến mức nghe rõ tiếng gió rất khẽ ngoài hiên.

Điều đầu tiên cô nhận ra, là người kia vẫn còn ở đây.

Không biến mất như những lần trước, không có tờ giấy ngắn ngủn như lần trước
Không có tin nhắn cụt lủn kiểu

“Đi vài hôm.”

Chỉ là một buổi sáng rất bình thường.
Mà kỳ lạ thay, lại khiến lòng người yên hơn nhiều.

Anh đứng ở ban công nhỏ, tay cầm ly cà phê.
Áo len tối màu. Tóc còn hơi rối vì ngủ ít.

Nhìn từ phía sau…bỗng thấy bớt xa cách hơn cô tưởng.

“Dậy rồi?”
Anh quay lại.

“Hửm.”
Giọng cô còn ngái ngủ.

“Anh không đi à?”

“Chưa.”

“Lạ ghê.”

Cô kéo chăn lên cao hơn.

“Em tưởng người như anh thích biến mất lúc sáng sớm.”

Khóe môi anh hơi động.

“Lần này không.”

Một khoảng yên rất nhỏ, rồi anh đặt ly cà phê xuống bàn.

“Ăn sáng không?”

“Lười.”

“Vậy lát hẵng đi.”

Đi.
Một chữ làm lòng cô khựng nhẹ,
Đúng rồi, rồi cũng phải về, về với diễn đàn. Về với đống drama chưa dứt.
Về với cuộc sống đang chờ.

“Anh.”

“Hửm?”

“Nếu về rồi…”
Cô kéo nhẹ góc chăn.

“…mọi thứ lại như cũ thì sao?”

Lần này anh im vài giây.
Lâu hơn thường lệ.

“Thì đừng như cũ.”

“Nghe dễ ghê.”

“Không dễ.”
Anh nhìn cô.

“…nhưng anh đang thử.”

Đáng ghét thật, người này hiếm khi nói chuyện tình cảm.

Nhưng mỗi lần nói, lại khiến người ta mềm lòng đúng chỗ.

Ngoài kia sương bắt đầu tan dần.
Trong căn homestay nhỏ, sau tất cả hiểu lầm, ghen tuông và những lần bỏ đi,
hình như lần đầu tiên cả hai đều thôi hỏi

“Mình là gì của nhau?”

Vì có vài thứ không cần gọi tên nữa cũng đủ hiểu cả rồi.


....
 
Người Giữ Cửa – Chương 59


Trở về thành phố. Mọi thứ quay lại quá nhanh.
Diễn đàn vẫn loạn. Thread mới nổi lên mỗi ngày.

Drama cũ vừa lắng đã có drama mới. Chỉ khác một chuyện là lần này Trình Ca không còn đứng ngoài nhịp sống của ai đó nữa.

Hoặc ít nhất…cô nghĩ vậy.

Tối đến..
Quán cà phê quen gần văn phòng anh.

Trình Ca ngồi đợi. Tin nhắn cuối cùng của anh từ một tiếng trước

“Trễ chút.”

Ngắn. Đúng kiểu Manhthuong luôn.

Cô khuấy ly trà đã nguội gần nửa tiếng thì có người kéo ghế đối diện.

“Chị là Trình Ca?”

Một giọng nam, lạ. Nhưng tự nhiên đến mức khiến cô ngẩng lên.

Anh ta cười.

“Em là Kỳ. Mod kỹ thuật mới.”

À. Người mới trên diễn đàn. Nick nổi gần đây.

Hay quote bài cô và ha
ay đùa.
Kiểu người nói nhiều hơn mức cần thiết.

“Anh Manhthuong kể chị khó gần lắm.”

Trình Ca nhướng mày.

“Anh ấy kể về tôi?”

“Thi thoảng thôi.” Kỳ cười.

“Nhưng nhìn ngoài dễ gần hơn tưởng tượng.”

Mười phút sau.

Cửa quán mở ra. Manhthuong bước vào.
Vẫn áo sơ mi tối màu.
Mệt như mọi khi. Nhưng ánh mắt dừng lại đúng một nhịp khi thấy người ngồi đối diện cô, rất ngắn.
Nhưng đủ để không khí đổi khác.

“Kỳ?”
Giọng anh thấp.

“Anh tới rồi à!”
Kỳ đứng lên rất vô tư.

“Em gặp chị Trình Ca trước nên ngồi nói chuyện luôn.”

Một khoảng yên rất nhỏ.

“Anh bận ghê ha.”

Trình Ca chống cằm.
Giọng rất bình thường.
Quá bình thường.

“…may có người nói chuyện hộ.”

Manhthuong kéo ghế ngồi xuống, không đáp ngay. Chỉ nhìn cô lâu hơn thường lệ. Ánh mắt trầm hẳn.

“Anh đến muộn.”
Cô nói.

“Ừ.”

“Không định xin lỗi à?”

“Xin lỗi.”

Ngắn quá ngắn. Nhưng lần này…hình như có gì đó không yên trong giọng anh.

Kỳ đứng dậy đi lấy nước, không gian vừa đủ riêng lại.

“Vui không?”
Manhthuong hỏi nhỏ.

“Hửm?”

“Nói chuyện với người khác.”

Trình Ca chớp mắt vài giây. Rồi khóe môi cong rất nhẹ.

À. Người này…đang ghen thật.

“Anh.”

“Hửm?”

“Lần trước em ghen Lam.”

Cô nghiêng đầu.
“…giờ tới lượt anh hả?”

Một khoảng im rất ngắn, rồi rất khẽ

“Không thích người khác ngồi lâu với em.”

Lại một câu ngắn nhưng rất thật. Và nguy hiểm hơn cô tưởng.

Ngoài cửa kính, thành phố bắt đầu lên đèn.
Còn ở góc quán nhỏ,
người giữ cửa hình như vừa phát hiện ....ghen tuông không hề dễ chịu như mình nghĩ. 😌

.....Manhthuong.... ghen rồi ...hihi
 
Người Giữ Cửa – Chương 60


Quán cà phê đông dần.
Tiếng ly tách, tiếng người nói chuyện phủ lên khoảng im kỳ lạ giữa hai người.

Kỳ quay lại bàn, vẫn nói nhiều như cũ.
Vẫn tự nhiên như cũ.

Nhưng lần này, không khí đã khác.

“Chị Trình Ca kể chuyện vui ghê.”
Kỳ cười.

“Ít ai chịu ngồi nghe em than diễn đàn vậy.”

Một câu rất bình thường. Nhưng đủ khiến người ngồi đối diện im thêm một nhịp.

Manhthuong không nói nhiều nữa. Chỉ thỉnh thoảng đáp ngắn.
Ánh mắt đôi lúc lướt qua cô. Rồi lại im.
Kiểu im rất khó đoán. Mà cô ghét nhất.

“Em về trước nhé.”
Kỳ đứng dậy.

“Mai còn fix bug.”
Rồi quay sang Trình Ca

“Lần sau cà phê tiếp nha chị.”

Một nụ cười thoải mái, không ý gì. Nhưng vẫn để lại thứ cảm giác khó chịu không tên.

Cửa quán đóng lại.

Chỉ còn hai người, và khoảng im dài hơn mức bình thường.

“Anh sao vậy?”
Trình Ca hỏi.

“Không gì.”

“Lại không gì.”
Cô thở nhẹ.

“Anh lúc nào cũng vậy.”

“Vậy gì?”

“Khó chịu nhưng không nói.”

Lần này, anh đặt ly xuống chậm hơn bình thường.

“Em vui với cậu ta nhỉ.”
Giọng thấp.

Rất thấp, và không giận.
Nhưng có gì đó mệt.

Trình Ca khựng lại.
“Anh đang ghen à?”

“Không biết.”
Một nhịp dừng.

“…chỉ thấy không thích.”

Không khí chùng xuống. Đáng lẽ cô phải vui. Vì cuối cùng người này cũng biết ghen.

Nhưng không hiểu sao lại thấy đau nhẹ trong lòng.

“Anh biết điều làm em mệt nhất là gì không?”
Giọng cô nhỏ dần.

“Là gì?”

“Lúc em ghen Lam…”
Cô nhìn xuống ly trà.

“…em đã sợ.”

Một khoảng im rất khẽ.

“Sợ gì?”

“Sợ mình không quan trọng như em nghĩ.”

Lần đầu tiên tối nay,
Manhthuong im thật lâu. Lâu đến mức tiếng máy pha cà phê phía xa nghe rõ.

“Em không thích cảm giác phải đoán.”

Cô cười nhỏ và buồn hơn cười.

“…và giờ nhìn anh như này, tự nhiên em thấy mình lúc đó chắc cũng khó chịu lắm.”

Ngoài cửa kính, trời bắt đầu mưa lại, rất nhẹ.
Như đúng nhịp của một buổi tối chẳng ai muốn làm nhau buồn, nhưng cuối cùng vẫn chạm phải điều đau nhất, một
nỗi sợ người kia sẽ không chọn mình.

...còn tiếp...
 
Người Giữ Cửa – Chương 61


Mưa theo chân hai người suốt quãng đường về. Không ai nói nhiều cả.
Không khí trong xe lạ lắm, không hẳn căng.
Nhưng cũng chẳng nhẹ.

Giống kiểu của hai người vừa chạm vào nỗi sợ thật nhất của nhau.

Cửa căn hộ khép lại.
Mùi quen thuộc ùa tới.
Ánh đèn vàng. Chiếc sofa vẫn như cũ. Mọi thứ chẳng đổi.

Chỉ có lòng người là hình như không còn đứng ở vị trí cũ nữa.

“Anh còn giận à?”
Trình Ca đặt túi xuống.

“Hửm?”

“Cái mặt đó.”
Cô khoanh tay.

“Nhìn như chuẩn bị block cả diễn đàn.”

Khóe môi anh khẽ động rất hiếm hoi.

“Em vui với người khác quá.”

“Ủa?”
Cô bật cười.

“Người ta nói chuyện thôi mà.”

“Ừ.”
Giọng thấp.

“…nhưng anh không thích.”

Ngắn. Thật.Đáng ghét ghê

“Anh biết không…”
Trình Ca bước gần thêm chút.

“…nhìn anh ghen buồn cười ghê.”

“Vui lắm à?”

“Có chút.”
Cô cố nhịn cười.

“Để anh hiểu cảm giác em lúc Lam xuất hiện.”

Lần này anh im vài giây.
Rồi rất khẽ
“Xin lỗi chuyện đó.”

Không khí dịu đi một chút. Như cơn mưa ngoài kia cũng nhẹ hơn.

“Lại đây.”
Anh nói.

“Ra lệnh à?”

“Ừ.”

“Ghê vậy.”

Nhưng cuối cùng cô vẫn bước lại, rất tự nhiên.
Một cái kéo nhẹ vào gần, không vội và không màu mè.

Chỉ là cái ôm của hai người đã mệt vì hiểu lầm. Một cái ôm lâu hơn bình thường.

Ấm hơn bình thường.

Như thể cả hai đều cần xác nhận, người này vẫn ở đây.

“Đừng bỏ đi kiểu đó nữa.”

Giọng anh thấp. Rất gần.

“Anh cũng đừng biến mất.”

“Ừ.”

“Thật không?”

“Thật.”

Trình Ca tựa trán lên vai anh, nhỏ giọng hơn hẳn.

“Em ghét chuyện mình bắt đầu quen có ai đó.”

“Hửm?”

“Vì lỡ mất…”

Câu nói chưa hết, thì anh khẽ siết vòng tay thêm chút.

“Không mất.”

Lại 1 câu ngắn. Nhưng đủ khiến tim cô dịu lại.

Ngoài cửa kính, mưa rơi rất khẽ. Trong căn hộ nhỏ, sau đủ chuyện ghen tuông, bỏ đi, hiểu lầm, cuối cùng chỉ còn hai người ôm lấy nhau thật lâu,

như thể đã thôi muốn thắng thua, và chỉ muốn giữ nhau lại thêm một chút nữa..

...hết chương 61..
 
Top