Chương 87: Tắm Cùng Bố 2
- Không phải để ý nha! Đây là sức khỏe! Sức khỏe đó bố ạ!! –Như thấy mắt bố nhìn xuống, nàng liền ngả người ngâm mình hẳn xuống dưới lớp bọt và dơ một ngón tay thon dài của mình trồi lên mặt nước lắc qua lắc lại. Vì nàng đang nghĩ đến căn bệnh của bố mà trước đó chị Uyên đã nói.
- Nếu xét theo y học! Bố thế này mới gọi là khỏe đó con! Khà khà! –Ông Lý cười ngửa mặt lên trần nhà tếu táo nói với con gái.
- Bố phải cẩn thận đó… Tuổi của bố không chủ quan được đâu ạ! Bố nên thể dục, đạp xe, đánh cờ… chứ… chuyện nam nữ… con nghĩ bố nên gạt qua một bên… Hì… -Như lo lắng nhắc nhở bố. Nàng sợ bố giận khi nói vậy nên nàng đã nở một nụ cười có chụt ngại ngùng.
- Haizz… Con bé này… Bố hiểu con lo cho bố… Bố hiện giờ có quen bà nào đâu mà nghĩ đến chuyện đó hả… -Ông Lý nhìn xuống lớp bọt trắng lắc đầu. Bất ngờ dưới lớp bọt từ từ trồi lên những ngón chân thon dài trắng trẻo làm ông hơi giật mình.
- Hi hi… Không nghĩ mà như thế ý… -Như cười và dơ hẳn chân mình lên trêu bố.
-Con bé này! Lấy chồng rồi mà nghịch quá! –Ông Lý cầm vào chân Như kéo xuống thì vô tình đập vào chim mình vì ông đang ngồi khoanh chân trong bồn.
- Ai da! –Ông Lý giật một cái.
- Ha ha ha… Bố nha! –Như mở to mắt ôm miệng cười với gương mặt đỏ ửng khi chân nàng vừa đạp vào con cu cứng đơ to tướng của bố. Đối với nàng thì sẽ cảm thấy buồn cười nhiều hơn là cảm giác ngại ngùng của trai gái. Vì đây là bố nàng, một phần năm xưa nàng cũng nhìn thấy nhiều rồi, mặc dù nó là những ký ức tuổi thơ rất mơ hồ nhưng vì cảm giác quen thuộc nên dần dần nàng đã đỡ ngại hơn lúc đầu.
- Cười cái gì mà cười con bé này! Bố có sức khỏe tuyệt vời nên mới vậy chứ mấy ông bạn bố giờ có ông nào cương được đâu khà khà! –Ông Lý cười to cho đỡ ngại.
- Sao bố lại cương lên vậy? Ngày xưa bố đâu thế? –Như cười tủm tỉm hỏi khó để trêu bố.
- Hai dà… Ngày xưa bọn con còn bé! Giờ lớn rồi đương nhiên chuyện đó là bình thường… Khà! Khà! Thôi để ý làm gì! –Ông Lý xua xua tay.
- Bình thường? Có mà bố dê cụ ý! Lêu lêu! –Như lè lưỡi, nàng rất thích trêu bố chứ không có ý trách bố để ý đến cơ thể mình vì dù gì cũng khác giới nên điều đó là bình thường.
- Nào! Nói bố vậy? Bố mẹ xa nhau lâu quá rồi, bao nhiêu lâu rồi bố không nhìn thấy cơ thể của phụ nữ hả? –Ông Lý cau mày cười cười rồi dơ hai tay lên giải thích như thể đây là chuyện bình thường vậy.
- Blè!!! –Như lè lưỡi trêu bố và quay mặt đi chỗ khác vì nàng cũng không dám trêu bố nhiều, đúng là ông ấy đã quá thiếu thốn chuyện tình dục, đến mức sinh ra bệnh… Vì vậy nàng thấy thương hơn là thấy trách.
Hai bố con không nói gì, ông Lý vớt nước và bọt lên người để tắm. Còn Như đang nhíu đôi lông mày lá liễu của mình lại và tìm chỗ duỗi chân nhưng toàn chọc vào đùi ông Lý.
- Cái con bé này! Thu chân lại ngay! Chỗ bố chật lắm rồi... –Ông Lý cầm bàn chân Như đẩy ra kẻo con bé lại chọc trúng cu thì chết.
- Nhưng mà con tê chân lắm ý… -Như xị mặt.
- Nào! Đưa đây bố bóp cho một lúc là hết tê! –Vừa nói ông Lý vừa cầm một bàn chân của Như đặt lên đùi mình và bóp một cách ân cần.
- Khà! Khà! Cái con bé này! Chỉ được cái chân dài giống bố!–Ông Lý vừa bóp vừa cười lớn tự hào, vì ông thấy cẳng chân con bé vừa thon vừa mịn lại rất dài nữa.
- Chân con hơi bị dài đấy, dài hơn bố nhiều! Đây này!!! –Vừa nói Như vừa dơ bàn chân còn lại lên không trung, cẳng chân và phần đùi căng bóng mịn màng của nàng được giơ lên khỏi mặt nước. Công nhận Như có đôi chân dài và rất dẻo, nàng có thể dơ thẳng lên trần nhà mà không cảm thấy bị đau.
- Đâu! Xem ai dài hơn nào! –Ông Lý cũng dơ cẳng chân gày gò nhiều lông của mình lên để so với con gái. Trông chân ông Lý và chân của Như khác hẳn nhau. Chân Như vừa trắng vừa căng bóng lại rất thon thả, còn chân ông Lý vừa gầy gò, nhiều lông vừa khòng khèo đúng cẳng chân một ông già. Đã vậy trông còn ngắn hơn của Như một đoạn.
- Bố thấy chưa Ha ha ha ha… -Như cười thích thú vì thấy chân nàng dài hơn hẳn. Sau đó Như nghịch ngợm áp bàn chân mình vào bàn chân bố và đẩy đi đẩy lại.
- Rồi! rồi! Khà khà khà… -Ông Lý cười và chịu thua con gái mình vì ông biết tính con bé nghịch ngợm hiếu thắng, nhưng chân nó đúng dài hơn chân ông thật. Ông Lý bất chợt liếc xuống dưới vì thấy con bé dơ chân lên rất cao hở cả phần đùi gần tới mông. Nhưng vì lớp bọt bên dưới khá dày nên ông không thấy gì cả.
- Haizz dà… Ngày xưa nhớ cả hai đứa chui vào bồn tắm với bố mà giờ một đứa thôi đã chật thế này rồi! –Ông Lý vừa nói vừa ngả lưng xuống và duỗi thẳng hai chân men theo thành bồn tắm vì sợ chọc vào người con bé Như ở đằng đó. Như cũng vậy, nàng thu chân và men về phía bên kia.
Lúc này, Như và ông Lý đều đang khép đùi lại và duỗi thẳng chân, mỗi người duỗi về một phía. Bàn chân ông Lý chạm vào đùi và mông Như nhưng không thể không chạm vì không gian bên dưới đáy khá hẹp. Cảm nhận được làn da mịn màng của con bé khiến ông cũng có cảm giác mà cửng lên. Nhưng lúc này ông rất thoải mái và không sợ Như nhìn thấy vì có lớp bọt che hết rồi.
- Con cũng không nhớ từ khi nào bọn con không tắm với bố nữa nhờ? –Như nhìn lên trần nhà suy nghĩ.
- Từ khi chị con vào cấp hai, bố đã không tắm với các con nữa, bố nhớ đợt đó mẹ có nói không cho bố tắm cùng các con mà bố buồn nguyên mấy tháng đó! Khà khà! –Ông Lý lại cười khi nghĩ về kỷ niệm năm xưa.
- À con nhớ rồi! Sau đợt đó bọn con toàn tắm với mẹ… hi hi… Vì bọn con đến tuổi dậy thì, ngực lớn rồi nên cũng không được tắm với bố nữa… -Như sờ nhẹ ngực mình và nói một cách rất tự nhiên.
- Ừ! Đợt đó bọn con phát triển tâm sinh lý, bố là đàn ông nên không thể dậy dỗ bọn con lúc đó được, mẹ sẽ phù hợp hơn bố!... Haizz… Vậy mà thời gian thấm thoát trôi qua nhanh quá… không biết từ bao giờ các con gái bố đã trưởng thành thế này rồi… -Ông Lý lại buồn và nhìn xuống lớp bọt.
- Vì công việc mà bố cũng vắng nhà thường xuyên… nên không thấy bọn con lớn đấy thôi hihi… -Như cười để an ủi bố.
- Khà! Khà! Lớn hơn thì cũng là con gái của bố! Đối với bố, bọn con vẫn là những đứa con nít bé bỏng, chỉ khác rằng bây giờ đã lớn hơn… Cao hơn, cơ thể phát triển và xinh đẹp hơn…
- Hmm… Nhiều lúc con thấy có ngực to thế này cũng bất tiện lắm bố ạ… Tại sao phụ nữ lại phải có cặp ngực thế này bố nhỉ? -Như nói rồi nâng nhẹ bộ ngực to của mình lên. Thực sự đôi lúc nàng cũng cảm thấy bộ ngực này bất tiện thực sự, vì nếu không có nó nàng sẽ được chạy nhảy thoải mái hơn, đi chỗ đông người cũng không bị để ý.
-Ha ha ha Con gái ta lấy chồng rồi sao vẫn ngây thơ vậy con? Phụ nữ phải có ngực để cuốn hút phái mạnh, để nuôi con nuôi cái… Sau này con có em bé, bộ ngực đó sẽ để nuôi con của con đó! Đó là một thiên chức lớn lao mà ông trời ban cho phái nữ…
- Vâng! Con biết rồi ạ! Nhưng mà ý con là ngực bé vẫn nuôi con được ấy ạ…
- Con bé ngốc! Phụ nữ ngực to luôn cuốn hút đàn ông hơn phụ nữ ngực bé! Ngực to, ngực bé là do sự phát triển của mỗi người con à, nhiều người muốn ngực to như con còn không được đấy khà khà!
- Giống đàn ông có người chim to chim bé đấy hả bố? –Như mím môi nhìn xuống lớp bọt thấy hơi xấu hổ vì nhiều lúc nói chuyện bon quá mà nàng hay bị lỡ mồm.
- E hèm! Đại loại là như vậy… -Ông Lý cười ngại khi con gái hỏi câu bất ngờ quá. Nhưng ông không quá ngạc nhiên khi con bé năm nay mới 21 tuổi, vẫn còn trẻ con lắm. Ngày xưa chẳng qua ông cho hai chị em lấy chồng cùng một lúc cho đỡ mệt chứ nếu không ông vẫn chưa muốn con gái mình lấy chồng ở tuổi quá trẻ như vậy.
- Vậy mẹ cuốn hút bố ở điểm gì ạ? Con thấy ngực mẹ không to lắm ý… -Như cười tủm tỉm hỏi bố.
- Mẹ con ấy à… Ta yêu mẹ con vì nhiều thứ lắm… Bà ấy là một người phụ nữ thông minh, xinh đẹp, hiền hậu, đảm đang… Haizz… Từ ngữ của bố quá nghèo nàn khi nói về mẹ con con à… Đại loại bố yêu tất cả những gì thuộc về bà ấy… Chứ không phải vì bà ấy ngực bé đâu nhé! Khà khà!!! –Ông Lý lại cười lớn. Vừa cười ông vừa liếc nhìn đồng hồ thấy còn sớm nên tiếp tục ngồi tám chuyện với Như. Bình thường ông ở nhà một mình rất buồn, khi có con gái về nhà chơi ông rất muốn nói chuyện với chúng.
- Hì… Đúng là một thiên tình sử nha! –Như mỉm cười tự hào về tình yêu của bố mẹ mình.
- Từ khi bà ấy mất, bố cảm giác các con như những mảnh ghép của bà ấy vậy, các con lấy hết nét đẹp và đức tính tốt đẹp từ bà ấy, nên bố rất tự hào và hãnh diện về cả ba đứa… Đó cũng là niềm an ủi duy nhất của bố khi không còn mẹ các con… -Ông Lý nói với đôi mắt đượm buồn.
- Bố đừng buồn nữa ạ, bọn con sẽ luôn bên bố mà… -Như vỗ nhẹ xuống cẳng chân gày gò của bố để an ủi.
- Đấy! Nên thế con đừng nghĩ bố yêu mẹ vì vẻ bề ngoài nhé! Khà! Khà! –Ông Lý lại cười vì sợ con bé nhớ mẹ sẽ buồn.
- Vâng ạ! Hihi… Con cứ tưởng bố thích ngực to nên chọn mẹ chứ, thế con mới thắc mắc ạ hihi… -Như cười tủm tỉm.
- Con bé này! Vậy là thằng Ninh nó yêu con vì bộ ngực của con đó hả? Khà khà! –Ông Lý cười lớn trêu Như.
- Còn lâu nha!!! Anh ấy yêu con vì con xinh nè! Con đáng yêu!... -Như bĩu môi nhìn bố.
- Gì nữa nào? Khà khà! –Ông Lý cười trêu con gái mình.
- Hmm… Còn nhiều lắm bố không biết đâu! Đại loại anh ấy yêu tất cả mọi thứ thuộc về con nhá! Giống bố yêu mẹ ý! –Như cau mày lại hậm hực vì bị bố trêu.
- Khà! Khà! Khà! –Ông Lý cười lớn vì con gái mình dễ thương quá.
- Bố ý nhờ!! Bố cứ cười gì ý… Thế ngày xưa mẹ yêu bố ở điểm gì ạ, bố xí trai thế này mẹ con chắc không phải yêu vẻ bề ngoài đâu bố nhờ hihi… -Như lại ôm miệng tủm tỉm cười vì trêu lại được bố mình.
- Ngày xưa bố phong độ lắm! Mẹ mê như điếu đổ đó con à! Khà! Khà!
- Hứ! Chắc yêu bố vì bố chim to ý gì! Nhìn là biết chẳng có gì ngoài cái ấy… Lêu lêu! –Như lè lưỡi trả đũa bố.
- Cái con bé này! Mạnh mồm mạnh miệng! Ai dậy con nói thế? –Ông Lý trừng mắt lên đá vào mông Như một cái dưới nước. Ông không ngờ con bé lại nói ra những từ ngữ ấy với mình. Nhưng ông không hề biết tất cả do Ninh đã tiêm nhiễm vào đầu Như rất nhiều thứ bậy bạ nên nàng buột miệng nói ra điều đó chứ không phải do cố tình.
- Hì hì… Con xin lỗi bố!!! –Như dơ hai tay lên má áp lại vì xấu hổ. Nàng vì quá thoải mái mà quên mất đang nói chuyện với bố, nhưng tại ông ấy cứ trêu nàng suốt thôi.
- Haizz… Không được nói thế nhớ chưa! –Ông Lý dơ một ngón tay lên nhắc nhở Như.
- Ai bảo bố toàn cởi chuồng trước mặt bọn con ý, thì con chỉ nói thật thôi mà… -Như bĩu môi xị mặt có chút tức giận.
- Haizz… -Ông Lý lắc đầu vì con bé nói cũng có lý, cũng do ông hay cởi truồng trước mặt chúng thật.
- Cũng có thể con nói đúng đó… Năm xưa khi đi ăn liên hoan cùng lớp… Bố và mẹ con đã quen nhau ở đó… Hồi đó mẹ con đi cùng anh trai đến bữa tiệc, bố đã yêu mẹ con ngay từ lần đầu gặp gỡ… Hồi đó mẹ con là con gái phố Huế, là nơi nổi tiếng quy tụ nhiều cô gái đẹp ở đất Hà Nội… -Ông Lý nhớ lại chuyện năm xưa và muốn kể lại cho con gái đễ dỗ dành nó kẻo nó lại dỗi thì mệt.
- Xong thế nào nữa ạ? –Thấy bố kể chuyện, Như lại quên đi sự giận dỗi mà tò mò lắng nghe.
- Anh trai mẹ con, tức là bác của con cũng là bạn bố, nên thế hôm ấy mẹ con say rượu… Bố được ủy thác đưa mẹ con về nhà… Lúc đó không có ai ở nhà… nên bố đã hôn mẹ con… Bà ấy say rượu… Sau đó thì… chúng ta yêu nhau… Bố không biết có phải vì lý do đó mà mẹ yêu bố không?… -Ông Lý nheo mắt nhìn Như vì con bé nói cũng có ý đúng. Ngày xưa một phần ông lấy được mẹ của Như là do có con cu khủng, bà ấy chết mê chết mệt ông vì điều đó.
- Èo ôi!! Thấy chưa… Con đã bảo mà… Hi hi… -Như cười tủm tỉm nhìn bố.
- Suỵt! Nhớ đừng kể cho ai nhé! Bố kể cho mỗi con thôi đấy! –Ông Lý đưa một ngón tay lên miệng suỵt một cái.
- Vâng! Hi hi… Con nhớ rồi ạ… Thế nhưng mà… bố ơi!! –Như lại thắc mắc.
- Hả?
- Sao mẹ chỉ lấy bố vì “cái ấy” bố nhỉ? Con tưởng phải có nhiều yếu tố khác nữa chứ ạ… –Như tò mò.
- Haizz… Mẹ con xinh đẹp… Nhưng bà ấy cũng là người có nhiều nhu cầu con à… nên thế… -Ông Lý ấp úng… Điều này khiến Như ngợ ra một điều, có khi nào cảm xúc mãnh liệt của cơ thể nàng mỗi lúc nhìn thấy dương vật của bố chồng hay của ông lão ăn mày có phải di truyền từ mẹ không? Hay cơ thể nàng có nhiều nhu cầu cũng vì di truyền từ mẹ?
- Nên thế nào hả bố? –Như tò mò với đôi má ửng đỏ.
- Nên chúng ta đã sống những ngày tháng rất hạnh phúc… Thời đó khi bố chưa chuyển vào đơn vị, bố và mẹ… một ngày làm năm, sáu lần đó… -Ông Lý lại dơ một ngón tay lên suỵt ra hiệu cho Như giữ bí mật.
- Eo ơi!!! Đỉnh thế! Nhiều thế ạ? Chẳng bù cho chồng con… -Như nhíu lông mày lại, nàng cảm thấy sợ khi bố và mẹ năm xưa cũng nồng cháy quá, năm sáu lần một ngày thì có phải quá nhiều không, lý do bố gầy là thế sao. Nghĩ vậy Như lại mím môi nhịn cười.
- Sao vậy? Bọn con còn trẻ… đáng nhẽ ra phải hơn thế chứ? –Ông Lý cũng thở mạnh hồi hộp khi nói đến chuyện chăn gối của chúng nó.
- Không đâu ạ… Anh ấy ít lắm… một tuần… chắc được một lần ý… -Như đỏ mặt và cúi xuống xấu hổ, cảm giác như nàng đang mách tội anh Ninh vậy.
- Chết dở! Không được! Con có biết bố đã duy trì hạnh phúc gia đình bằng rất nhiều cách… Chuyện tình dục… là một trong số đó… Nếu không có thứ này, bố đâu yêu được mẹ con… -Ông Lý lo lắng khi nghe Như kể vậy. Bởi vì ông hiểu tầm quan trọng của tình dục trong hôn nhân.
- Nhưng mà… Cũng do anh ấy đi làm nhiều nữa bố ạ… Với lại con cũng không để ý đâu ạ… Hi hi… -Như cười để trấn an bố vì nàng thấy mặt ông ấy biến sắc, chắc ông ấy đang lo lắm, nên nàng phải nói dối rằng mình cũng không quan tấm đến vấn đề đó.
- Haizz… Ngày trước, tuổi bọn con, bố và mẹ một ngày năm sáu hiệp còn thấy thiếu, vậy mà… -Ông Lý lắc đầu.
- Tại bố mẹ nhiều nhu cầu đấy chứ ạ… Con thấy bình thường mà hihi… -Như cười nhưng trong lòng nàng lại thấy hơi buồn vì ước gì anh Ninh được như bố… Nàng cảm thấy hâm mộ bố mẹ vì ngày xưa họ được sống một cuộc sống hạnh phúc đến vậy.
- Haizz… Bình thường là tốt… Nhưng mà cũng không nên ít quá như vậy… Con nên nói chuyện với chồng con… -Ông Lý lo lắng. Nhưng cũng thầm an tâm vì con bé không giống mẹ, nếu nhiều nhu cầu giống mẹ nó thì nguy to. Bất chợt mắt ông Lý long sòng sọc khi nghĩ đến điều gì đó, gương mặt ông đượm buồn khó tả.
- Dạ vâng ạ… Bố đừng lo nha… Chuyện bọn con vẫn ổn mà hihi… -Như cười nói nhưng thấy bố không nói gì, ông chỉ nhìn chằm chằm xuống dưới lớp bọt.