Truyện của tml FafaMimi: Lão Ăn Mày và Thiên Kim Tiểu Thư

Chương 84: Bữa Tiệc Linh Đình​

Trên đường về, Ninh thấy Như không nói gì, lên xe nàng đã nhắm mắt lại và dựa đầu ra ghế. Lồng ngực nàng vẫn thở khá nhanh, Ninh liếc mắt nhìn vợ, ngày hôm nay anh thực sự hài lòng và sảng khoái, nhưng không biết cảm giác của vợ anh thế nào… Đến giây phút này Ninh vẫn không thể ngờ vợ mình vừa làm tình với một lão già.
Điều mà có lẽ cả cuộc đời anh không hề nghĩ đến. Từ hồi mới yêu Như, anh đã biết cô ấy là người rất chung thủy, xinh ngoan và đem lòng yêu mình hết mực… Thời đó anh cũng đã quyết tâm mình sẽ là người che chở cho cô ấy cả cuộc đời này và không để ai chạm vào người cô ấy dù chỉ một sợi tóc… Vậy mà…

-Em sốt à? Sao trông mặt em đỏ thế? –Ninh sờ má vợ, chiếc má phúng phính mà vừa mới đây thôi nó phải phồng lên để thổi kèn cho mình và ông già Mừng. Đôi môi xinh xắn này đã ngậm vào chim của một cụ già tuổi 70, thật khó thể tin đây là sự thật.

-Em không biết nữa… Em vẫn thấy nóng kiểu gì ý… -Như mở cửa gió điều hòa và giảm nhiệt độ tăng thêm gió trong xe. Những ngón tay thon dài của nàng thao tác trên bảng điều khiển mà cũng khiến Ninh chú ý tới và tưởng tượng đôi tay này vừa cầm chim cho mấy ông cụ kia khiến anh lại hưng phấn. Ninh bỗng nắm tay Như và đưa vào mồm mút.

-Chụt… -Ninh mút một cái và nhìn gương mặt xinh đẹp của vợ mình, có lẽ cô ấy vẫn đang bị ngấm thuốc kích dục. Chắc phải ngủ qua đêm nay mới đỡ. Lát về anh sẽ pha nước cam cho vợ uống, nó sẽ làm giảm thuộc tính của thuốc.

-Eo! Anh là đồ bẩn thỉu… -Như nhăn mặt và rụt bàn tay xinh của mình lại.

-Hôm nay em thấy thế nào? –Ninh quay sang nhìn Như cười dâm đãng, dường như anh không mảy may có chút ghen tức hay nghi ngờ nào với cú xuất tinh cuối cùng của ông cụ Tâm. Ông ta đã nhanh trí lợi dụng lúc Ninh kéo rèm vào bồn tắm để nhảy lên người Như làm tình với nàng mà không dùng bao cao su.

Cũng may cho lão ta khi Như cũng không thể phản ứng vì lúc đó cơ thể nàng không thể tự chủ được do tác dụng của thuốc kích dục vẫn còn đó. Đến thời điểm này, thậm chí nàng vẫn còn cảm thấy hưng phấn và rạo rực mặc dù đã lên đỉnh tới 4 lần.

-Hmmm… -Như thở dài và không nói gì vì lúc này nàng đang cảm thấy rất xấu hổ.

-Em… Em biết anh muốn nghe cảm nhận của em mà… -Ninh nhìn vợ cười, anh thấy Như không nói gì nhưng trên gương mặt nàng hiện lên sự thoải mái nhất định, có lẽ cô ấy chỉ đang cố gắng kìm nén lại cảm giác thoải mái này và phủ nhận sự sung sướng của ông cụ đó đem lại.

-Anh đừng hỏi nữa ạ, anh tự biết mà… -Như bĩu môi rồi nhắm mắt lại.

-Tự biết sao được, anh có phải là em đâu? Sướng không? Em lên đỉnh mấy lần? –Ninh cười cợt và đưa tay sang sờ vú vợ.

-Anh ý nhờ… -Như nhún vai và gạt tay Ninh ra.

-Thế trả lời đi không anh xàm sỡ em đến lúc về bây giờ! He he… –Vừa nói Ninh vừa đưa tay sang chọc chọc mấy cái để trêu vợ.

-Em không biết…-Như đỏ ửng cả mặt khi chồng cứ gặng hỏi. Nàng không thể để chồng biết nàng lên đỉnh mấy lần được. Chính nàng cũng không rõ chỉ biết nó nhiều hơn hai lần, và cảm giác cuộc mây mưa đó cực kỳ thăng hoa.

-Thôi nào!! Nói anh biết đi mà… -Ninh đổi sang kế sách nũng nịu.

-Em!!! Không!!! biết!!! Chính anh là người muốn như vậy, không phải em… -Như gạt tay Ninh và dựa đầu vào thành cửa xe để tránh né, nàng nói nhỏ lẩm bẩm trong mồm, kiểu nửa thừa nhận nửa phủ nhận vậy. Dù gì tính cách của nàng cũng không thể nào nói toẹt vấn đề đó ra được.

-Thôi nào!! Như!! Thì đúng là anh muốn vậy nên anh mới thích nghe cảm nhận của em… -Ninh cau mày lại vì vợ cứ vòng vo tam quốc.

-Hmm… Vậy là anh không ghen một chút nào thật hả? –Như quay sang liếc Ninh với ánh mắt có chút trách móc, vì tại sao một người chồng lại để vợ làm tình với một người khác ngay trước mặt thế được.

-Anh không! Hê hê! –Ninh cười lắc đầu như đó là một điều hiển nhiên vậy.

-Thôi được… Vậy anh thích em thừa nhận điều gì? –Như quay sang nhìn Ninh, nàng cũng phải bó tay với kiểu mè nheo bằng được của chồng mình. Nếu anh ấy thích nàng sẽ nói cho ghen luôn.

-Hề hề… Thế em có sướng không? –Ninh háo hức hỏi.

-Em có! –Như nói và nhìn chằm chằm vào mắt chồng xem phản ứng.

-Thế… Em lên đỉnh mấy lần… -Ninh hỏi với nhịp thở tăng dần.

-Em không nhớ, cũng nhiều nhiều đấy…

-Em có muốn quay lại đó không?

-Có thể đó… -Như mỉm cười khi thấy mặt chồng biến sắc.

-Thật á… -Ninh quay sang vợ, anh lo lắng vì anh sắp đi công tác rồi.

-Anh hâm à! Em đùa đấy! Hi hi hi… -Như đánh nhẹ vào vai Ninh một cái rồi ôm miệng cười. Cái tội thích hỏi, đến lúc nghe câu trả lời mặt lại ngắn tũn như vậy.

-Làm anh tưởng he he… -Ninh cười nhạt và nhìn Như với vẻ mặt đần thối, điều này càng khiến Như không thể nhịn cười mà cứ ôm miệng cười khúc khích rồi nhìn chồng.

-Mà chuyện này bí mật nhé! Em đừng kể cho ai kể cả chị Uyên đấy! Nghe chưa! –Ninh cẩn thận dặn dò vợ.

-Vâng ạ! Em biết mà, hâm mới nói ra ý…

-Anh sắp đi công tác… Em chờ anh về, anh sẽ bù đắp lại cho em… -Ninh véo má vợ một cái… Như thì không nói gì, nàng có chút buồn trong lòng khi nghĩ tới chồng sắp sang Kenya, sắp tới nàng lại cô đơn một mình, thú thực Như chỉ muốn đi chơi với chồng và muốn anh ấy luôn ở nhà.

Bởi vì nàng và Ninh rất hợp tính nhau. Như rất yêu chồng, cảm giác như hai người vừa là vợ chồng vừa là bạn thân vậy. Nên thế việc Ninh phải đi công tác khiến Như cảm thấy rất buồn. Hai vợ chồng lúc này nói chuyện đã tự nhiên hơn trước, cảm giác xấu hổ được xóa bỏ… Cuối cùng Ninh và Như lượn phố một lúc đi tìm nước cam ép rồi mới về nhà.

…Sáng hôm sau…

Tỉnh dậy với một tinh thần sảng khoái, rất lâu rồi Như mới có một sáng tràn đầy năng lượng thế này. Nàng dậy sớm, mở rèm cửa sổ để đón ánh ban mai vào phòng, sau đó tung tăng đi vào phòng vệ sinh, thậm chí nàng còn nhảy chân sáo và hát nữa. Tiếng hát trong trẻo khiến Ninh tỉnh dậy với một nụ cười trên môi.
 
Ninh vươn vai một lúc rồi cũng vào phòng tắm vệ sinh cá nhân, anh thấy Như vẫn đang hát và đứng trước gương với gương mặt tràn đầy sức sống, tươi tắn xinh đẹp đến bất ngờ chứ không mệt mỏi như những ngày trước.

Ninh mỉm cười hạnh phúc khi thấy vợ vui vẻ thế này. Lúc này Ninh mới chiêm nghiệm được tầm quan trọng của tình dục… Hôm qua cô ấy phải thoải mái lắm sáng nay mới tràn đầy năng lượng như vậy. Nếu như hôm qua anh không cho Như uống thuốc kích dục rồi phát sinh làm tình với ông cụ Tâm thì chắc sáng nay lại như người mất hồn cho xem.

Nghĩ đến đây Ninh lo lắng sau này anh đi công tác, vợ mình sẽ rất thiếu thốn, cô ấy mà cứ như mấy hôm trước sẽ rất ảnh hưởng đến sức khỏe, về lâu về dài thực sự sẽ là một vấn đề nghiêm trọng.

…Ba ngày sau…

-Ơ… ơ… ơ… Anh… Nhẹ thôi anh…

-Yên Tâm! Ở đây không có ai đâu! Sướng không em?

-Anh! Sao mình không đi nhà nghỉ?

-Ngoài này sướng hơn chứ… hê hê…

Trong bụi cỏ công viên, có một đôi nam nữ đang chim chuột với nhau ngay cạnh ông lão ăn mày mà họ không hề hay biết. Còn ông lão chỉ biết nằm im không dám nhúc nhích, ông đã tu cả chai rượu hồi chiều và ngủ đến tận bây giờ. Ông đã cố tình chọn chỗ vắng người nhất, xa nhất mà vẫn có đôi nam nữ đến đây để làm tình.

-Ớ Ớ Ớ Ớ… Em sướng anh ơi! –Giọng rên của cô gái vang lên khiến ông lão ăn mày cảm thấy khó chịu, chim cửng lên thành cái ụ lớn trong quần.

-Hờ hờ… Nào nào anh sắp ra rồi, em lên người anh đi, để anh nằm xuống! –Nói dứt câu cậu thanh niên nằm xuống bãi cỏ, cô gái lồm cồm bò lên và bất ngờ thấy có gì đó là lạ phía trước, điều đó khiến cô gái nheo mắt lại và rướn người lên để nhìn.

-Chết rồi… Anh ơi… có người… -Cô gái giật mình nằm xuống ôm chàng trai, cô ta rất bình tĩnh mà không có chút hoảng hốt nào, có vẻ như họ ra ngoài này làm tình nhiều nên quen rồi.

-Đâu!! –Chàng trai bật dậy, nhìn ngó xung quanh thì ngay bụi cỏ bên cạnh là một đống đen thùi lùi đang nằm ở đó, lúc này chàng trai mới tá hỏa ngồi dậy mặc quần.

-Ai?? –Chàng trai định cầm điện thoại lên soi thì lão ăn mày bật dậy và chạy.

-ĐỨNG LẠI!!! Mẹ kiếp! Nó rình mình từ bao giờ… -Lão ăn mày vừa chạy vừa ngoái lại nhìn, trông cái dáng người ở tuổi 76 gầy gò nhỏ bé mà chạy nhanh như sóc. Lão ăn mày thấy chàng trai kia cầm điện thoại lên gọi đồng bọn, thấy vậy lão ăn mày sợ lắm. Lão chạy thục mạng trong công viên, trông thật đáng thương.

Chạy được một đoạn lão thấy một đám thanh niên ở đâu phi xe máy trong công viên, tay cầm gậy gộc, không biết có phải tìm lão không nhưng lão vẫn sợ. Tim lão ăn mày đập thình thịch và trốn vào một cái thùng rác chờ lũ đó đi qua. Lão nghĩ nếu ở công viên tối nay chắc không toàn mạng, vì vậy lão liền tìm cách lao ra đường và đi lang thang ngoài phố.

Lão ăn mày lang thang hết cây đèn đỏ này đến cây đèn đỏ khác, lão liếc lên cái đồng hồ to oạch giữa ngã tư thấy lúc này đang là 21h20 tối. Đối với lão khung giờ này vẫn còn sớm chán, đi tìm cái gì bỏ vào bụng đã… Cuối cùng hướng đi của lão lại hướng về ngôi nhà của Uyên và Như. Lão biết đến đây lúc này là tự sát vì còn sớm quá. Nhưng ở công viên còn khiến lão sợ hơn, thậm chí là đi ngoài đường, tụi nó có thể nhận ra lão ngay lập tức.

Cảm thấy không còn chỗ nào để đi, lão ăn mày lò dò tới gần nhà của ông Lưu. Vừa đến nơi lão choáng ngợp vì hôm nay nhà ông Lưu mở full đèn phía ngoài căn biệt thự. Không biết họ đang làm gì nhưng phía ngoài cổng và tường nhà có rất nhiều siêu xe đỗ ở đó. Hàng xe dài như đi ăn cưới vậy.

Thấy vậy, lão ăn mày lò dò đến gần thùng rác, nơi năm xưa lão hay ngồi. Đến gần căn biệt thự lão mới nghe thấy tiếng người cười nói rất to ở phía trong. Hôm nay nhà họ làm gì mà linh đình đến vậy, càng nghĩ lão ăn mày càng tò mò. Lão đi ra cái khe tường nằm xưa lão hay nhìn và ngó vào trong đó.

Đúng hôm nay nhà ông Lưu tổ chức tiệc thật, nhưng là tiệc gì đây mà lắm xe ô tô vậy? Phía ngoài sân cũng để kín rồi, mọi người đang ở trong nhà cười nói rất vui vẻ. Lão ăn mày nhìn mãi không thấy ai ngoài sân, lão chỉ muốn cô Như hoặc cô Uyên bước ra ngoài lúc này thì tốt. Lão ngồi dựa vào bờ tường để chờ thức ăn thừa vứt ra đây, lão sẽ có một bữa ra trò.

Vừa ngồi lão vừa nghĩ đến hình bóng của Như và Uyên, nghĩ tới điệu cười xinh xắn của hai con bé mà khiến ông ấm lòng. Ông lão cứ ngồi đó thi thoảng lại ngó vào cái lỗ nhỏ, chỉ muốn một trong hai cô đi ra ngoài. Lão chỉ cần ngắm hai cô ấy thôi cũng mãn nguyện rồi… Một sự nhung nhớ da diết, một sự tương tư lớn dần trong lão. Lão rất nhớ cảm giác khi ở cạnh hai cô gái đó để quên đi cảm giác sợ hãi lúc này.



Ngày hôm nay ông Lưu tổ chức một bữa tiệc linh đình để mời toàn bộ cán bộ tại đại sứ quán Kenya đến thăm nhà cùng một số cán bộ cấp cao của thủ đô. Đây là một bữa tiệc quan trọng vì vậy mọi thành viên trong gia đình ông đều tham gia, kể cả là ông Lý thông gia.

Trong bữa tiệc thân mật này, Như và Uyên đều diện những bộ váy và trang sức lộng lẫy, trang phục của hai nàng vừa kín vừa hở, trông vừa sang trọng lại rất quyến rũ, vòng nào ra vòng ấy, mông ra mông ngực ra ngực… Rất nhiều quan khách bị cuốn hút bởi vẻ xinh đẹp ấy nhưng họ chỉ dám liếc nhìn vì phép lịch sự tối thiểu.

Như và Uyên là con dâu và cũng là bộ mặt của gia đình nên ông Lưu rất hãnh diện khi có sự tham gia của hai cô con dâu xinh đẹp và hết sức quyến rũ này. Cũng may là chúng đồng ý tham gia bữa tiệc chứ nếu không ông Lưu sẽ rất khó xử.

Như, Ninh và Phi, Uyên ngồi cùng mâm với một nhân vật rất quan trọng phía Kenya, bà ấy là một nhân vật tầm cỡ, là bộ trưởng của Kenya, là người quyết định sẽ cấp giấy phép cho tập đoàn của ông Lưu được phép khai thác đá quý bên Kenya. Đổi lại tập đoàn ông Lưu sẽ cung cấp việc làm cho người dân lao động bên đó và đóng thuế đầy đủ cho quốc gia Đông Phi này.

Mặc dù bất đồng về ngôn ngữ và chỉ giao tiếp được bằng tiếng anh nhưng bà bộ trưởng lại rất quý mến Uyên và Như. Vì hai nàng sở hữu vẻ bề ngoài cực kỳ xinh đẹp, nói chuyện có duyên và hết sức thông minh tài giỏi khi Uyên và Như đã nói được một số từ cơ bản của tiếng Swahili. Ngôn ngữ bản địa của người Kenya.

Nhất là Uyên vì trước đó bà ấy đã có ấn tượng rất lớn với Uyên ở lần gặp trước. Bà bộ trưởng là một người có ánh mắt tinh tường và sâu sắc khi nhìn nhận một con người. Và Uyên đã để lại một ấn tượng cực kỳ sâu sắc bởi kỹ năng giao tiếp và sự thông minh của mình. Vì vậy bà ấy đã ngỏ lời mời Uyên và Như có dịp sang Kenya du lịch. Đây là một tín hiệu tốt cho mối quan hệ hết sức quan trọng của tập đoàn nhà ông Lưu.

Còn chưa kể hôm nay Uyên mặc một bộ váy có hở một chút ngực, bộ váy ấy đã phô bầy ra bộ ngực to trắng nõn nà của Uyên. Đối với người bản địa Kenya thì những cô gái ngực to là những cô gái có tâm hồn và năng lượng của thần thánh. Và việc phô bầy một phần ngực ra như vậy cũng là tôn trọng người đối diện và thể hiện ra giá trị và vẻ đẹp của bản thân.

Vì thế bà bộ trưởng rất ưng trang phục của Uyên tối nay. Bà ấy thấy cô gái này rất tôn trọng bà vì chắc chắn cô ấy đã tìm hiểu về bản sắc văn hóa của người Kenya trước khi tham dự bữa tiệc tối nay. Nên bà đã đánh giá Uyên rất cao và rất hài lòng… Điều đó thể hiện ở việc bà ấy đã uống rượu rất nhiều, và rất mở lòng để nói chuyện.

…10h30…

Khi bữa tiệc sắp tàn, bà bộ trưởng phía Kenya đã đứng dậy về trước, việc bà đi dự tiệc tới tận giờ này là rất hiếm. Cả gia đình ông Lưu tiễn bà bộ trưởng ra tới tận xe với một không khí rất vui vẻ. Bà bộ trưởng lên xe và liếc nhìn Uyên, Như cho tới khi đi khuất. Đối với quốc gia Kenya họ là một quốc gia rất coi trọng những người tài giỏi. Vì vậy bà bộ trưởng rất có ấn tượng với hai cô con dâu của ông Lưu. Thật tiếc khi ông ta lại không biết tận dụng sự thông minh của những cô gái trẻ ấy.

Lúc này từ phía xa, lão ăn mày đang đứng núp ở góc tường liếc nhìn Uyên và Như, lão thở mạnh khi thấy hai cô ấy đi ra ngoài, một cảm giác nhung nhớ khó tả, như thể lão đang yêu vậy. Lão nuốt nước bọt ừng ực và liếm mép liên hồi…

Lúc sau, lão không hiểu sao con bé Uyên nán lại trong khi Như chạy vào trong nhà với mọi người. Lão ăn mày nhìn Uyên không chớp mắt, một vẻ đẹp hoàn mỹ không có góc chết, gương mặt kiều diễm, xinh đẹp và rất cá tính. Ông luôn bị hút hồn bởi ánh mắt sắc sảo, kết hợp với những biểu cảm cũng hết sức thục nữ của nàng. Ông không có từ ngữ nào có thể miêu tả được vẻ đẹp của Uyên và sự tương tư nhung nhớ của ông lúc này.

Ông chỉ biết ông rất nhớ nơi đây, nhớ căn phòng của mình, nhớ những khoảng sân rộng cùng với những buổi chiều mát mẻ, nhớ những cử chỉ ân cần của Như. Những ánh mắt cau có và nụ cười xinh đẹp của Uyên. Tất cả đều khiến ông lay động và cảm thấy rất hạnh phúc. Cả cuộc đời ông chưa bao giờ cảm nhận được sự ấm áp như vậy. Từ khi biết Như và Uyên cuộc đời ông mới bắt đầu được nở hoa rạng rỡ. Mới bắt đầu cảm nhận được thế nào là sống, thế nào là yêu thương.

Lão ăn mày nhìn Uyên đứng đó một lúc, lão chỉ muốn lao đến nói chuyện với Uyên nhưng lão không dám. Lão đứng ngây ra nhìn gương mặt của Uyên rồi liếc xuống đường cong của con bé, khi nhìn những hình ảnh gợi dục ấy. Bất chợt lão ăn mày nghĩ lại hình ảnh hai thanh niên làm tình ngoài công viên lúc nãy và nhìn chằm chằm xuống bộ mông cong của Uyên sau lớp váy mà chim lão cửng lên to tướng trong quần. Lão ăn mày bắt đầu thở mạnh và tóm chim mình xoa xoa vài cái.

-Brừm! Brừm!!!! Ôi mày ơi em kia xinh vãi l** -Một đám thanh niên phóng xe qua biệt thự nhà ông Lưu nhìn thấy Uyên xinh quá không khỏi phải thốt lên những lời cảm thán vô học. Uyên cau mày lại nhìn theo đám thanh niên một đoạn rồi quay mặt đi chỗ khác. Thấy đám thanh niên lão ăn mày sợ hãi liền trốn vào một góc, lão tưởng là đám ở công viên đang truy tìm mình.
 
-Brừm! Brừm! Brừm! Thôi!!! Tiểu thư nhà người ta đấy mày tuổi l** trêu, tí nữa lại ăn kẹo đồng bây giờ! –Mấy thanh niên nghe đàn anh nói vậy liền liếc nhìn Uyên có chút tiếc nuối rồi phóng thẳng cùng với một đống tương tư mà không dám ho he thêm câu nào. Đơn giản bởi vì Uyên quá đỗi xinh đẹp, vẻ đẹp của nàng sẽ hút hồn bất kể ai nhìn thấy nàng chỉ với một lần duy nhất.

Người ta nói thanh niên thủ đô biết người biết ta trăm trận trăm thắng quả không sai. Khi nhìn thấy ngôi biệt thự to đùng giữa lòng thủ đô cùng với dàn siêu xe ở ngoài và ánh mắt cùng khí chất ngời ngời của Uyên thì bọn chúng biết chắc đó không phải là người bọn chúng có thể trêu.

Chính vì vậy, Uyên cảm thấy khó chịu bởi những lời trêu ghẹo đó. Nàng liền quay người bước vào nhà và thấy bữa tiệc vẫn đang diễn ra, mọi người đều say hết rồi kể cả chồng nàng, trông anh ấy đứng không được vững nữa. Thấy vậy Uyên liền đi lên tầng để nghỉ vì nàng cũng khá say rồi, nhiệm vụ của nàng tới đây đã hoàn thành xuất sắc.

Phía dưới cổng nhà lão ăn mày ngồi thu lu ở một góc tường với cái mồm khô khốc vì thiếu nước, buổi chiều lão tu hết một chai rượu nhặt ở thùng rác nên lúc này vẫn còn hơi biêng. Bất chợt lại có một đoàn xe máy phóng qua khiến lão ăn mày sợ hãi. Thần hồn nát thần tính vì vừa rồi lão đang bị truy đuổi ở công viên. Vì quá sợ lão liều mình lẻn vào biệt thự nhà ông Lưu.

Bọn họ đang dự tiệc sẽ không để ý đến lão nên lão mới rón rén đi vào cổng nhà ông Lưu. Thà đi vào đây còn hơn ở ngoài dễ chết hơn. Nhưng nếu bị bắt gặp trong này vẫn chết. Tim lão ăn mày đập thình thịch lẻn qua những chiếc siêu xe đang đỗ ngoài sân. Lão sẽ cố gắng tìm phòng cô Như hoặc cô Uyên để trốn ở đó rồi nhờ hai cô đưa ra ngoài lúc nửa đêm, như vậy sẽ tránh được cả voi lẫn hổ.

-Alo! –Bỗng có tiếng động phía trên sảnh khiến lão ăn mày giật mình nằm xuống đất và chui xuống gầm một chiếc SUV. Người ra người vào liên tục khiến lão thất kinh. Tim lão đập nhanh và nghe ngóng xung quanh. Thấy không còn tiếng động lão liền đi ra khu vườn hoa bên phải ngôi biệt thự.

Lão lò dò vừa đi vừa tránh mấy cái cửa sổ. Lão ngó lên thấy Ninh và Phi và Như vẫn đang ở dưới. Tốt! Lão sẽ tìm cô Uyên để nhờ vì chắc cô ấy về phòng rồi. Lão lò dò đi đến cửa sổ phòng ông Lưu, lão ăn mày nhìn lên và nghĩ trèo lên đây chết chắc. Lão liền đi ra cửa sổ phòng Như cạnh đó. Sau đó lão luồn lách đi hẳn ra đằng sau nhà và đi sang phía bên kia là cửa sổ phòng Uyên.

Mắt lão sáng lên khi cửa phòng Uyên sáng đèn, lão từ từ đi tới kéo chiếc thang thoát hiểm ra và nhẹ nhàng trèo lên. Lão trèo đến đâu tim lão đập mạnh đến đó. Thật sự lão rất hồi hộp và sợ hãi, nhưng nếu lúc này không liều thì tối nay sẽ không ai cứu lão cả.



Thoát khỏi không khí ồn ào ngột ngạt phía dưới, Uyên lên phòng tắm qua và thay một chiếc quần đùi, một chiếc áo ngủ rộng cổ cho thoải mái. Nàng nằm lên giường thở dài một cái và nhìn lên trần nhà. Vậy là nhiệm vụ tối nay đã hoàn thành, bà bộ trưởng có vẻ rất quý nàng và nàng cũng biết điều đó. Nàng chỉ hy vọng chồng nàng sẽ đạt được thành công lần này. Dù thế nào nàng sẽ là hậu phương vững chắc của anh ấy.

-Cộc! Cộc! –Bỗng có tiếng gõ cửa, Uyên nhìn ra ngoài thì giật mình.

-A!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! –Nàng hét lên khi thấy lão ăn mày đứng ngoài ban công vẫy tay, cảnh tượng như trong phim kinh dị vậy.

-Tôi đây! Tôi đây! –Lão ăn mày vẫy tay nói, nhưng bên trong chắc chắn Uyên sẽ không nghe thấy gì vì cánh cửa rất cách âm.

Uyên ngồi dậy thở mạnh và đập tay vào ngực vì cú giật mình vừa rồi, sau đó nàng vội vàng bước đôi chân dài trắng phau của mình xuống đất và chạy ra chốt cửa phòng lại. Nếu để ai thấy nàng sẽ chẳng biết phải giải thích thế nào nữa.

-Cạch! Ông già! Sao ông lại ở đây? Ông chán sống hả? –Uyên cau mày lại và mở cửa ban công.

-Tôi… Tôi sợ lắm… -Lão ăn mày run rẩy nói.

-Ông vào đây! Nhanh! –Uyên đành phải kéo lão ta vào phòng nếu ai đó thấy ông đứng đây còn chết nữa. Bước vào trong, lão ăn mày đã ngửi thấy một hương thơm rất dễ chịu, căn phòng sạch sẽ ngăn nắp và rất sang trọng khiến lão ăn mày thấy rất xấu hổ vì người mình bẩn quá.

Lão ăn mày vừa bước vào thì ngồi xuống đất, ngồi xuống đất mà ông vẫn thấy ngại vì bên dưới là một tấm thảm rất sạch. Uyên thì vội vàng đóng cửa và kéo lại rèm. Tim nàng đập thình thịch vì sợ và hồi hộp, nàng không hiểu sao ông cụ này lại trèo lên đây được mà không bị ai phát hiện.

Tiến thoái lưỡng nan, đuổi ông ta đi cũng không được mà để ở đây cũng không xong, cũng may bữa tiệc phía dưới vẫn đang diễn ra. Bởi vì hôm nay là một ngày quan trọng trước khi hai anh sang Kenya công tác, vì thế mọi người coi đây là bữa chia tay và chúc phúc. Chắc hẳn tất cả sẽ rất say… Nhưng cũng không phải vì thế mà chủ quan được.

-Ông già! Có chuyện gì vậy? –Uyên ngồi ở giường và hỏi.

-Tôi… Tôi đang ngủ ở công viên thì có hai người đến… cô cậu đó ấy ấy với nhau… và phát hiện ra tôi, nghĩ tôi rình trộm nên đuổi đánh… May mà tôi chạy được… Tôi không biết đi đâu vì họ vẫn đang săn đuổi tôi ngoài đường… Nên… tôi chỉ biết chạy đến đây… Tôi sợ lắm… Họ sẽ đánh chết tôi mất… -Lão ăn mày vừa nói vừa run.

-Hmm… Ông bình tĩnh, có gì cháu sẽ báo công an cho nếu chúng dám động đến ông! -Uyên thở dài… Có lẽ là đám du côn lúc nãy, bảo sao ông ấy lại sợ thế.

-Tôi… Cảm ơn cô Uyên! –Lão ăn mày run bần bật.

-Mà ông đi tắm đi, người ông bẩn quá… -Uyên nói xong thì đứng dậy, lão ăn mày liếc lên nhìn theo bộ mông vừa to vừa cong của Uyên mà lòng nẩy sinh tà dâm với nàng khi lúc này trong căn phòng chỉ có hai người.

-Ông nhanh lên, trước khi chồng cháu quay lại… -Nói xong Uyên đưa cho ông lão một cái túi bóng.

-Ông vứt quần áo của mình vào đây nhé, để cháu lấy quần áo anh Phi cho ông mặc tạm. Nhanh lên, ông vào đây cháu hướng dẫn, còn ngồi lỳ đấy nữa… -Uyên cau mày lại khi thấy ông lão ăn mày cứ ngồi đó run rẩy. Thấy vậy ông lão đứng dậy và đi theo Uyên vào phòng vệ sinh, lúc này lão mới cảm thấy yên tâm hơn.

-Đây… Ông kéo cái này là nước chảy ra, đóng lại là tắt nước… Đây là dầu gội, đây là sữa tắm… -Uyên đứng hướng dẫn qua cho lão ăn mày, mà lão ta chỉ nhìn vào cơ thể Uyên trước mặt. Con bé vừa trắng vừa thơm… Khiến lão ăn mày ôm chim vì nó cửng lên rồi. Nhìn chiều cao và cặp chân dài của con bé cũng khiến lão ăn mày cửng lên chứ đừng nói bộ ngực không áo lót ẩn sâu bên trong chiếc áo ngủ đó.

-Ông nhớ chưa? –Uyên quay sang thì thấy lão ăn mày đang nhìn vào mông mình.

-Ông già! Mắt nhìn đi đâu đấy? –Uyên nói và che mông lại.

-Tôi… à mà cô Uyên hôm nay uống rượu hả? –Lão ăn mày đánh trống lảng sang chuyện khác vì không biết trả lời thế nào, con bé thẳng tính quá.

-Ông tắm đi, nhanh lên đó! –Nói xong Uyên đi ra và đóng lại cửa. Lão ăn mày đứng trong phòng vệ sinh sạch sẽ sang trọng liếc nhìn một vòng, ông nhìn những thiết bị trong này mà choáng váng chẳng biết đường nào mà lần, đây là cuộc sống của người giàu sao? Nó phức tạp quá… Cũng may con bé Uyên hướng dẫn mở vòi chứ nếu không ông cũng chẳng biết làm.

Phía ngoài Uyên mở tủ chồng tìm quần áo cũ cho ông lão ăn mày, nàng không thấy quần áo cũ của anh Phi đâu vì anh ấy rất gọn gàng, đồ nào không mặc anh ấy liền bỏ đi luôn. Uyên đứng cắn móng tay ở cửa tủ, không biết nên cho ông ấy mặc đồ gì đây.

Đang phân vân thì cửa phòng tắm mở ra, ông lão ăn mày bước ra với cái túi đen trên tay, ông trần chuồng không mặc gì cả, nhưng Uyên vẫn mải mê suy nghĩ không biết nên cho ông ấy mặc đồ gì. Lão ăn mày cũng rất tự nhiên đi tới cạnh Uyên.

-Cô Uyên, cô để cái túi này…

-A!!! Giật cả mình! Ông già! Sao ông không mặc đồ vào! –Uyên giật mình quay lại thấy lão ăn mày trần chuồng, nàng đỏ hết cả mặt nhìn xuống con cu khủng của lão. Nhìn lúc nó không cửng mà đã to khủng khiếp như vậy. Nhưng thực ra dương vật của lão ăn mày đã cửng lên một nửa. Nó vồng vồng cứng cứng lủng lẳng giữa háng.

-Tôi không có quần áo… -Lão ăn mày nói và nhìn gương mặt ngại ngùng của Uyên, mắt con bé mở to nhìn xuống hạ bộ ông. Trông biểu cảm nào của con bé cũng rất xinh. Lão ăn mày liếc nhìn xuống đùi Uyên với mái tóc hói nửa đen nửa bạc ướt sũng.

-Trời ạ! Không có thì ông đứng trong đó, mắc gì đi ra ngoài này? –Uyên đỏ mặt luống cuống lục tủ của Phi. Nhưng nàng không thể thấy đồ cũ của anh ấy, nếu lấy đồ mới anh ấy sẽ biết. Bất chợt nàng nghĩ đến Ninh, có lẽ Ninh sẽ có đồ cũ, nhưng hai vợ chồng đó bây giờ đang ở dưới nhà. Trời ạ, cái dương vật của lão ăn mày làm Uyên rất lúng túng không biết phải xử trí sao đây.

-Cô bảo tôi tắm nhanh… nên tôi… Tôi xin lỗi… -Lão ăn mày ấp úng đứng đằng sau Uyên và nhìn chằm chằm vào bộ mông to của nàng ngay trước mặt.

-Huh… Thôi ông ra đây… -Uyên cau mày đóng tủ và lấy chiếc máy sấy đưa cho lão ăn mày. Nàng vừa phải hít một hơi dài để lấy lại bình tĩnh.

-Ông sấy qua đầu đi… Muộn rồi để tóc ướt sẽ ốm đó… -Mặc dù hơi đanh đá nhưng Uyên vẫn có những sự quan tâm nhất định với lão ăn mày. Điều này khiến lão cảm thấy ấm áp vô cùng. Lão đứng cầm chiếc máy sấy ngó qua ngó lại khiến Uyên lại thở dài vì có lẽ lão ta không biết sử dụng.

-Ông đã ăn gì chưa? –Uyên cau mày lấy lại cái máy sấy trên tay lão ăn mày.

-Tôi chưa… Cô cho tôi xin hụm nước… -Lão ăn mày cúi mặt xuống xấu hổ. Thấy cái dáng khắc khổ của ông lão khiến Uyên vừa thấy bực vừa thấy thương.

-Ông sấy tóc đi rồi lát nữa cháu lấy đồ ăn cho… Đây là công tắc, ông bật lên và tắt đi đều ở đây… -Uyên đưa máy sấy cho lão ăn mày. Lão ăn mày cầm máy sấy bật lên, tiếng động cơ của máy sấy khiến lão giật mình rơi chiếc máy xuống đất.

-Ôi thôi chết! –Lão ăn mày giật mình cúi xuống nhặt cái máy khiến đầu chim đập bộp xuống đất, trông rất buồn cười. Mặc dù đã hướng dẫn nhưng trông lão hậu đậu quá Uyên thấy không yên tâm.

-Trời ạ! Thôi để cháu sấy cho… -Uyên thở dài, nàng lại phải ngồi xuống giường và sấy tóc cho lão ăn mày, kẻo lão luống cuống bị điện giật thì toi.
 
Lão ăn mày thở mạnh vì hạnh phúc, cả cuộc đời lão chưa bao giờ được ai sấy tóc cho thế này. Bình thường cô Uyên đanh đá nhưng những lúc thế này cô ấy thật ấm áp. Lão ăn mày sung sướng nhìn vào bộ ngực to của Uyên trước mặt, hai đầu ti của con bé lúc nãy không thấy đâu mà bây giờ nó đã nổi lên trên mặt áo rồi. Điều này khiến lão ăn mày không chịu được mà chim bắt đầu cửng.

Sau đó, lão liếc xuống thì thấy cặp đùi thon dài của Uyên, chiếc quần đùi ngắn bó sát lại mu bướm trông cực kỳ kích thích… Lão ăn mày thở mạnh, lúc này lão đang trần chuồng nên không thể dấu con cu đang dần cửng lên của lão.

-Này ông già! –Uyên tắt máy sấy và đặt nó xuống bàn rồi cau mày nhìn xuống chim lão ăn mày vì nó đang to dần lên.

-Tôi… -Lão ăn mày xấu hổ ấp úng, nhưng lão không che chim mà để đó như thể muốn Uyên nhìn thấy vậy.

-Này! Này!! Sao nó lại to lên thế kia? –Uyên nhìn vào dương vật khủng của ông lão mà đỏ hết cả mặt, công nhận nó to khủng khiếp, lúc này nàng mới được nhìn thấy nó một cách rõ ràng. Nàng còn thấy nó đang cửng lên, trông to dần to dần…

-Tôi… xin lỗi…

-Ông già rồi đó… Còn ham hố nữa… -Uyên càng nói càng thấy nó căng to hơn. Mặc dù biết lão khá dê nhưng nàng cũng quen rồi vì lần nào cũng thấy lão cửng.

-Tôi không kiềm chế được… -Lão ăn mày nắm chặt chim mình.

-Mất hết cả tư cách… Cháu chẳng thấy người lớn tuổi nào mà như ông… -Uyên cau mày lại, tuy nàng nói vậy nhưng chim lão vẫn cố chấp cửng lên.

-Này! Này!… Ông già… Ông mắc cửng lắm hả? –Uyên đỏ ửng mặt và xấu hổ, nàng càng cảnh báo nó càng cứng và to hơn. Nàng rất lúng túng khi thấy cây hàng của lão ăn mày quá khủng khiếp, nó phải dài hơn một cái thước kẻ… Cũng cỡ khoảng hơn 23cm, nó vừa dài vừa to bằng cả cổ tay… Trông thật khủng khiếp.

-Tôi… Tôi không biết làm cách nào cho nó xuống… Tại cô… đẹp quá… Tôi không kiềm chế được nó… -Lão ăn mày ấp úng nói và công khai nhìn chằm chằm vào ngực Uyên, hai đầu ti con bé đã rõ hơn nhiều, có khi đầu ti cứng lắm rồi. Thấy vậy Uyên đưa tay lên che ngực mình và lườm lão ăn mày.

-Đồ già dê này, ông ngồi đó đừng đi đâu, cháu ra ngoài lấy quần áo cho ông… -Uyên đứng dậy, tim nàng đập mạnh, nhịp thở gấp hơn khi nàng vừa đối diện với một cây hàng to nhất từ trước tới nay, nó còn to hơn cả của bố chồng nàng. Cảm giác hồi hộp khó tả.

Bất chợt Uyên nghĩ đến giây phút thăng hoa trong bồn tắm trước đây. Nàng phải thừa nhận hôm ấy nàng rất sướng, sướng không thể tự chủ được. Cảm giác cả cơ thể bị tê dại hoàn toàn khi cái thứ đó chui vào trong và lấp đầy bướm nàng. Nhịp thở của Uyên càng lúc càng nặng hơn khi nghĩ về đêm hôm đó.

-Cạch! Cộc! Cộc! Cộc! Uyên ơi!!! –Bỗng phía ngoài có tiếng gõ cửa và chất giọng lè nhè của Phi vang lên. Uyên mở to mắt quay lại nhìn lão ăn mày đang trần chuồng. Nàng vội vàng chạy ra mở cửa ban công thì thấy quan khách cũng đang đi dạo và ôm vai bá cổ nhau phía dưới.

-Dạ!!! –Uyên lúng túng, nàng không biết phải dấu ông lão ăn mày ở đâu, phòng vệ sinh không được vì anh ấy lên đây có thể sẽ đi vệ sinh, phòng tủ quần áo càng không vì anh ấy chắc chắn sẽ vào đó để thay đồ. Tâm trí Uyên rối loạn, nàng rất sợ. Mặc dù nàng rất nhanh trí nhưng lúc này nàng như bị tê liệt vì thấy không còn cách nào khác.

-Uyên! Mở cửa cho anh! –Phi đứng lè nhè bên ngoài càng khiến lão ăn mày và Uyên sợ hãi.

-Ông già! Nhanh lên!!! Lên giường! Nhanh!!! –Uyên chỉ lão ăn mày lên giường nằm. Lão ăn mày lao lên với cơ thể không mảnh vải và nằm xuống giường run rẩy. Sau đó Uyên lấy mấy con gấu ôm đặt vào đó để tạo độ phồng cho chăn. Lúc này chỉ còn cách này vì lúc nãy nàng thấy Ninh có nói sẽ tiếp tục đi ra bar hay hát hò gì đó. Nàng cầu mong anh ấy chỉ về đây để thay quần áo.

Sau đó Uyên đi ra mở chốt cửa, nàng tắt điện chiếu sáng và mở đèn ngủ lờ mờ rồi đi nhanh về giường, cánh cửa mở ra, Phi đang đứng ngoài lảo đảo, phải vịn vào tay nắm cửa cùng với gương mặt tươi cười, mắt anh díp lại và bước vào phòng, Uyên cũng leo lên giường nằm giả vờ say rượu. Nàng kéo chăn đắp kín hở mỗi cái đầu và nằm quay lưng lại với lão ăn mày để cùng với mấy con gấu bông che đi thân hình nhỏ bé của lão.

-Em à! Ợ!!! –Phi lảo đảo đi tới giường khiến Uyên vô cùng lo lắng.

-Anh say rồi đó… -Uyên bối rối chỉ biết nói vậy, bảo anh ấy đi tắm cũng không được lên giường nằm nghỉ cũng không xong, ngộ nhỡ anh ấy mà dang tay sang ôm mình sẽ phát hiện ra lão ăn mày ngay. Uyên thở mạnh, tại sao tình huống này giống hệt tình huống dưới phòng tắm đợt đó thế.

-Hôm nay… Ợ!!! Anh rất là vui!!! Hê Hê!!! –Phi cười với đôi mắt díp và ngồi xuống giường vuốt tóc Uyên. Trông Phi lúc say rượu cũng tỏa ra cái khí chất khá biến thái. Uyên lo lắng nhắm mắt lại rồi mở mắt ra và đề phòng từng cử chỉ của chồng.

-Anh… Quan khách đã về hết chưa ạ? –Uyên tìm mọi cách để dụ Phi ra khỏi phòng một cách khéo léo nhất. Lão ăn mày nín thở nằm đằng sau. Ông thấy con bé dịu dàng với chồng như vậy mà với mình nó đanh đá ghê luôn. Mặc dù lúc này rất sợ hãi nhưng dương vật lão ăn mày vẫn cửng lên khi được nằm sát Uyên thế này. Lão liền dí cây hàng khủng vào đùi Uyên và ấn nhẹ.

-Khách á! Ợ!!! –Phi quay ngoắt đầu ra cửa rồi quay lại nhìn Uyên cười.

-Khách chưa!!! Nhưng anh muốn lên xem em thế nào! Ợ!!! Anh sợ em say!! Ợ!!! Đồng thời cũng lên… Cảm ơn em!!! Ợ!!! –Phi nói và cúi xuống hôn một cái vào má Uyên. Điều này khiến Uyên cực kỳ bất ngờ, mắt nàng mở to vì lâu lắm rồi chồng nàng mới có những cử chỉ thân mật và ấm áp thế này. Lại còn cảm ơn mình nữa… Ông này hôm nay lạ quá.

-Em… hơi say… Em nghỉ một lúc sẽ xuống nhà cùng anh… Mà sao… Anh lại cảm ơn em… -Uyên mỉm cười và nắm chặt tay chồng kẻo anh ấy hứng lên trèo lên giường thì chết.

-Thông báo cho em biết!!! Ợ!!! Bà bộ trưởng Kenya… Vừa mới cho chúng ta một tin tốt! Ợ!!! Ha ha ha ha!! Tất cả là nhờ em!!! Anh không cảm ơn em thì cảm ơn ai!! Lại đây anh ôm nào! –Phi định cúi xuống thì Uyên đẩy ra.

-Người anh nhiều mùi rượu quá… Anh… Anh xuống nhà trước đi… Kẻo mọi người lại hỏi đó… -Uyên sợ hãi nói với gương mặt đỏ ửng.

-Không! Bọn anh xong rồi!!! Ợ!!! Đang chuẩn bị đi Ka ra cu lê!!! Em say không? Đi cùng anh! Ợ!!! –Phi đứng dậy lảo đảo, tay hất ra đằng sau.

-Ka ra cu lê? –Uyên nhíu lông mày lại.

-Là Ka ra ô kê đấy! Ợ!!! Em đi cùng anh không? Ợ!!! Anh đưa em ra Bar chơi cho khuây khỏa!!! Anh biết anh là người chồng nhạt nhẽo!!! Ợ!!! Hôm nay!! Anh sẽ chứng minh cho em thấy… Anh hơi bị ăn chơi!!! Ợ!!!! –Phi đứng dậy nói và vung tay tứ tung. Thấy chồng nói xong câu đó mà khiến Uyên bật cười. Nàng ôm miệng, hôm nay anh ấy lạ quá, chắc anh ấy hẳn phải vui lắm. Đây là hình ảnh của anh ấy khi tâm trạng được thoải mái sao.

Uyên mỉm cười nhìn chồng mình, nếu như anh ấy không phải gánh vác trên vai trọng trách lớn như vậy chắc hẳn anh ấy sẽ là một người rất năng động và không hẳn khó tính như bây giờ.

-Bố có đi không anh? –Uyên hỏi dò.

-Bố không! Bố đi massage với mấy ông!! Mình đi hát! Ợ!!! –Phi vẫn đứng giữa nhà loạng choạng nói.

-Thôi… Em hơi đau đầu… Bọn anh cứ đi chơi thoải mái đi ạ… -Uyên cũng rất muốn chung vui với chồng vì chẳng mấy khi trông anh ấy cao hứng thế này. Nhưng nàng không hiểu sao lại muốn ở nhà khi anh ấy nói cả bố Lưu cũng ra khỏi nhà nữa. Từ nãy đến giờ, lão ăn mày cứ ép con cu khủng vào mông nàng khiến nàng cảm nhận rất rõ độ cứng và to của nó sau mông mình.

-Vậy à! Cảm ơn em!!! Ợ!! Cảm ơn em!! Em là một người vợ tuyệt vời!!! Trên cả tuyệt vời!!! Ợ!!! –Phi bất ngờ lao xuống hôn má Uyên khiến nàng giật mình bám vào hai cánh tay Phi.

-Có gì đâu anh! Em là vợ anh… bất kể chuyện gì có thể giúp được anh… Em sẽ giúp mà… -Uyên cười trong lo lắng và sợ hãi. Nàng lại đẩy Phi cho anh đứng dậy. Uyên cảm thấy hơi áy náy khi tối nay lại không thể chung vui cùng chồng. Nhưng nếu công việc anh ấy suôn sẻ đến vậy nàng cũng thấy yên lòng rồi.

Đằng sau lưng Uyên, lão ăn mày run run dí dương vật vào bộ mông cong của con bé, bộ mông mà vừa lúc nãy lão chỉ được liếc nhìn từ xa. Càng lúc lão càng hưng phấn, vì lão biết thằng Phi quá say rồi, nó sẽ chẳng biết được sự hiện diện của ông ở đây, còn chưa kể trong phòng bây giờ khá tối vì chỉ còn ánh đèn ngủ. Thấy thế ông liền thò tay lên eo Uyên và luồn ra đằng trước bụng.

-Hôm nay anh rất vui!! Nên anh sẽ đưa khách đi chơi!! Ợ!! Em ngủ trước đi! –Phi vừa nói vừa lảo đảo đi đến phòng tủ quần áo rồi mở toang ra. Y như dự đoán, nếu Uyên dấu lão ăn mày vào đó chỉ có chết chắc.

Uyên cau mày lại khi thấy tay lão ăn mày đưa sang eo mình. Uyên liền thò tay vào trong chăn và cấu lão ăn mày một cái rất đau. Nhưng lão ăn mày vẫn để tay ở đó mà không dám động đậy.

-Anh nhớ về sớm nha… Anh say rồi cẩn thận trúng cảm đó! –Mặc dù vậy Uyên vẫn rất lo lắng cho chồng. Uyên nhíu lông mày lại đấu tranh tư tưởng vì nàng cũng muốn đi cùng. Sau đó thừa thời cơ lúc mọi người đi hết nàng sẽ để cổng cho lão ăn mày trốn ra ngoài. Nhưng không hiểu sao nàng lại muốn ở nhà lúc này. Tâm trí nàng rối bời vì một phần cũng đang say rượu. Một sự lưỡng lự khó tả. Tại sao lại muốn ở lại chứ? Lúc này như có một sợi dây vô hình đang níu giữ nàng vậy.


-“Dịu dàng quá… chắc chỉ chồng con bé mới được đối xử như vậy…” –Lão ăn mày nghĩ thầm, đối với lão, Uyên là một cô gái đanh đá khó tính nhưng khi ở với chồng lại dịu dàng thế này. Thực sự điều này cũng khiến lão khá bất ngờ, và lão cũng muốn được Uyên đối xử như vậy. Đó phải chăng là một bản năng muốn chiếm hữu của đàn ông?

Lão ăn mày run rẩy, lão ở phía sau vẫn đang nhẹ nhàng dí dương vật vào mông Uyên và đưa tay lên đằng trước sờ bụng nàng. Lão vuốt ve nhẹ nhàng từng chút một. Như thể lão biết con bé sẽ không dám phản ứng vì chồng nó vẫn đang ở đây. Gừng càng già càng cay nhưng ở đây lão ăn mày đang thể hiện sự ranh mãnh của mình.

Uyên bắt đầu thở mạnh hơn khi thấy chồng đang lấy quần áo để chuẩn bị đi ra ngoài với quan khách. Cơ thể nàng dần rạo rực khi nàng cảm giác rất rõ dương vật khủng của lão ăn mày đang cọ vào mông và đùi nàng. Người đâu bé tí mà có cái chim to dã man đến vậy. Càng nghĩ Uyên càng cảm thấy hưng phấn.
 
-Tối quá! Nhưng không bật điện! Ợ!! Vợ còn ngủ!!! Ợ!!! -Phi vừa hát lè nhè vừa lấy quần áo trong tủ để thay. Anh tụt quần, tụt sịp, lột hết đồ đứng giữa nhà thay quần áo. Uyên mím môi lại nhìn con cu nhỏ xíu của chồng mình đang lủng lẳng giữa háng, trông nó ngắn thực sự… Càng nghĩ vậy Uyên càng thở mạnh hơn khi ngay sau mông nàng đang có một con cu đại bự dí vào. Nước nhờn trong bướm nàng cũng đã chảy ra khá nhiều rồi. Hai đầu ti cứng lên rạo rực khó tả… Nàng cũng đang rất hưng phấn.

Có lẽ từ lần làm tình gần nhất với bố chồng cũng đã khá lâu rồi, tâm sinh lý tuổi 23 cũng đâu khác tuổi 21 của Như là mấy. Đáng nhẽ ra mỗi ngày nàng đều được thỏa mãn nhưng đâu được như vậy. Nàng luôn bị thiếu thốn sau một thời gian không làm tình. Càng lâu nàng càng thèm cảm giác đó. Nó mãnh liệt hơn bất kể loại cảm xúc nào lúc này. Nó khiến nhịp thở nàng trở nên nặng nhọc hơn, tim đập mạnh hơn và cơ thể ngứa ngáy hơn rất nhiều.

Khi tiếp xúc với những thứ dâm dục, cơ thể Uyên càng lúc càng rạo rực không ngừng, cộng thêm say rượu lý trí đã bị yếu đi nhiều. Sợi dây vô hình kéo nàng quyết định ở nhà đó chính là nhục dục. Cảm giác thiếu thốn muốn lấp đầy của nàng lúc này đã dâng lên rất cao.

Uyên đang đấu tranh tư tưởng thì lão ăn mày rờ nhẹ bàn tay lên vú Uyên, nhưng lão không dám bóp. Uyên thở mạnh, nàng nắm chặt bàn tay lại không dám cử động. Uyên liếc nhìn Phi vẫn đang đứng mặc đồ một cách khó khăn vì anh ấy đang say. Đáng nhẽ nàng sẽ phải đứng dậy để giúp chồng nhưng lúc này thực sự không thể.

-Em có biết… Bà bộ trưởng… Ợ!!! Rất quý em không? Ợ!!! –Phi mắt nhắm mắt mở nhìn vợ.

-Em cũng cảm nhân được sự nhiệt tình của cô ấy… Cô ấy cũng rất vui tính anh nhỉ… -Uyên vừa nói vừa thở với gương mặt ngại ngùng.

-Ùi xời! Bà ta ấy à! Khó tính lắm… Chỉ dễ tính với mỗi em thôi đấy! Ợ!!! À với Như nữa! Ợ!!!

-Vậy ạ? Em cũng không biết điều đó đâu… -Thấy Uyên nói chuyện với chồng, lão ăn mày từ từ lần mò bàn tay lên và bóp vú Uyên một cái, lúc này đầu ti con bé đã nổi cứng đơ rồi.

-Vì thế… Dự án này thành công… Ợ!!! Công lớn nhất là của vợ anh… Ợ!!! –Phi đứng nghiêng người sang trái, đổ sang phải như thể sắp ngã đến nới rồi.

-Hì… Anh đi nhớ về sớm nha, anh cứ để quần áo đó lát em dậy dọn cho… -Uyên cười và thò tay vào trong chăn cấu cho lão ăn mày thêm cái nữa rất mạnh nhưng không dám phản ứng nhiều.

Lão ăn mày bị cấu rỉ cả máu tay nhưng vẫn liều bóp ngực Uyên vì lão rất thích lén lút thế này, lão lấy ngón trỏ mình gẩy đầu ti Uyên một cái khiến nàng giật mình. Uyên mở to mắt và cau mày khi lão ăn mày dám làm thế khi chồng mình ở đây. Nàng nắm chặt tay lão và kéo xuống.

-Khi nào em sắp xếp công việc… Ợ… Sang bên đó chơi với anh, có lẽ quan hệ với bà bộ trưởng… Ợ!!! Sẽ tốt hơn… -Phi vừa nói vừa khoác một chiếc áo.

-Dạ… vâng… -Uyên thở mạnh hồi hộp khi Phi chuẩn bị ra khỏi phòng. Nhưng sau đó nàng lại thấy anh ấy loạng choạng ra bàn trang điểm.

Phía dưới, lão ăn mày thò tay xuống nhấc một chân Uyên lên, Uyên khép chặt chân mình lại, nhưng vì không muốn có động mạnh, nàng lại phải chiều lão mà dạng chân lên. Ngay sau đó nàng biết lão ăn mày sẽ để chim lão vào giữa hai chân mình. Y như rằng lão đặt vào đó và kéo chân Uyên ép xuống.

Thấy thế nàng cũng mặc kệ lão liền khép chân lại vì dù gì nàng vẫn đang mặc quần. Ngay khi Uyên khép chân xuống, lão ăn mày bắt đầu gồng đít hất lên, kéo ra rồi lại hất lên. Cứ thế như vậy vài lần. Vì chim lão ăn mày rất dài nên đầu khấc của lão dễ dàng chui lên phía mu bướm. Chiếc quần đùi vải mềm đang ép sát vào mu bướm Uyên khiến lão ăn mày cảm nhận rất rõ độ mềm của bướm nàng.

Lão hẩy mông nhẹ nhàng từng chút một khiến đầu khấc lão trượt qua trượt lại bướm Uyên, chiếc quần càng lúc càng ép lại khiến bướm nàng căng lên khó chịu.

-Anh đi đây! Em để cửa nhé!... Ợ!! Lát anh… sẽ về hơi muộn đó! –Phi cười và đi ra khỏi phòng rồi đóng lại cửa.

Uyên nhắm mắt lại, ngay sau đó đôi lông mày lá liễu của nàng cau lại. Nàng liền lật chăn ra và ngồi dậy… “Bộp” nàng liền thẳng tay tát vào vai lão ăn mày một cái. “Bộp!” Thêm một cái thứ hai vào dương vật lão khiến lão giật mình ôm chim.

-Ai da… Đau quá… -Lão ăn mày nhăn mặt vì cú tát vào chim khá đau.

-Ông già! Ông chán sống hả mà làm cái trò đó! –Uyên cau mày lại chất vấn lão ăn mày.

-Tôi xin lỗi… Tôi không chịu nổi… Lâu rồi… Tôi nhớ cô lắm… -Lão ăn mày nhăn nhó cái mặt già nua của mình mà nhìn phát sợ. Uyên cau mày đứng dậy đi ra ban công đứng nép vào tường và nhìn xuống thấy mọi người đang đứng bắt tay bắt chân ở phía trước ngôi biệt thự.

Tầm một lúc sau, Uyên thấy bố chồng, anh Phi và Ninh lần lượt lên xe ô tô và đi ra khỏi cổng. Lúc này trong nhà chỉ còn chị kế toán trưởng của anh Phi và nhân viên nhà hàng đang dọn dẹp phía dưới. Thấy đã an toàn, Uyên liền đóng cửa ban công chốt lại, kéo rèm và đi vào phòng.

-Mọi người đi hết rồi… Lát nữa nhân viên dọn xong ông có thể xuống nhà! –Uyên đứng khoanh tay lại để che đi bộ ngực to không áo lót của mình. Gương mặt hây hây đỏ của nàng lúc này không thể dấu được sự rạo rực hết sức quyến rũ trong hơi thở của nàng.

Uyên khẽ liếc xuống dương vật của lão ăn mày. Mặc dù một phần chim của lão ở bên trong chùm lông dái trắng đen của lão nhưng trông nó vẫn rất dài và to. Có lẽ đây là cái dương vật to nhất nàng từng được nhìn thấy, mặc dù dưới ánh điện của đèn ngủ nhưng Uyên vẫn thấy đường gân to tròn đang cuốn quanh thân dương vật lão trông thật đáng sợ, nhìn nó căng lên khiến dương vật lão ăn mày đã to lại càng to hơn. Những đường gân ấy được ví như những “vũ khí” được độ thêm vậy. Nhưng đó hoàn toàn là hàng nguyên bản của ông lão ăn mày.

Chưa kể cái đầu khấc thì to tròn như quả trứng vịt, phía dưới hai dòn dái vừa to vừa xệ xuống đệm, trông nặng như dái con ngựa… Phải chăng ông trời đã ghép nhầm thứ đó của ngựa cho ông lão sao… Thật không thể tin được một con người nhỏ bé thế này mà có con cu khủng khiếp quá.

-Cô Uyên!... Cô Uyên… -Lão ăn mày vẫy vẫy bàn tay già nua của mình trước mặt Uyên vì thấy con bé cứ nhìn chằm chằm vào chim mình và đứng đó không nói gì.

-Dã… -Uyên giật mình và tự thoát khỏi ảo mộng của mình. Nàng cau mày lại nhìn ông lão.

-Ông có biết nếu lúc nãy anh Phi biết ông ở đây, anh ấy sẽ làm gì không?

-Tôi không kiềm chế được… Lỗi do tôi! Do tôi… -Lão ăn mày cúi người xuống, và trèo xuống giường quỳ dưới đất xin lỗi Uyên với con cu cửng lên cửng xuống.

-Hừ! Ai cho phép ông tự tiện như vậy hả? –Uyên ngồi xuống giường khoanh tay, vắt chéo hai chân lườm lão ăn mày.

-Tôi xin lỗi… Tôi tưởng… -Lão ăn mày liếc mắt sang một bên như đang suy nghĩ điều gì đó, trông lão gian manh thật khó lường.

-Tôi tưởng… Ngày trước… Cô cho tôi làm… một lần nên…

-Vớ vẩn! Ông già! Chắc ông hiểu lầm điều gì rồi… -Uyên cắt ngang lời lão ăn mày, nhưng sau đó nàng xấu hổ không biết nói gì thêm khi cái dương vật đó liên tục thu hút ánh mắt của nàng.

-Với lại cô còn nhớ hôm ấy chứ…

-Hôm nào?

-Cái hôm… lâu rồi… Lúc ấy tôi ngồi ngoài thùng rác… Và tôi thấy cô đi ra đó rồi… rồi tụt váy… Tôi tưởng… cô…

-Ông im đi! –Uyên cau mày lại có chút tức giận khi lão ăn mày nhắc lại chuyện cũ. Lão ăn mày cúi đầu xuống, công nhận ông không thể dùng cách này với Uyên… Nhưng lão thực sự nhớ lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất đó được làm tình với Uyên trong bồn tắm. Phát sinh đó quả là một món quà lớn của ông trời.

-Việc ngoài thùng rác, là việc riêng của cháu… Lý do cháu không thể nói! Nên ông đừng hiểu lầm… Những việc ấy… -Uyên ấp úng không biết phải giải thích thế nào cho lão hiểu khi mọi việc đã quá rõ ràng như vậy. Nhất là sự thật trong bồn tắm… Ngày hôm ấy, việc phát sinh điên rồ ấy chính Uyên cũng không thể ngờ tới.

-Còn việc trong bồn tắm chỉ là bất đắc dĩ… Lúc đó ông cũng biết tình huống mà phải không? –Uyên thở mạnh và nhìn ra hướng khác. Thấy trong ánh mắt con bé có chút lưỡng lự lão ăn mày liền chớp cơ hội.

-Tôi hiểu… Tôi cảm ơn cô còn không hết… Nhưng tôi biết… Cậu Phi không chăn gối với cô từ lâu… -Lão ăn mày vừa nói vừa liếc mắt nhìn Uyên.

-Ông già! Ông biết gì về chồng cháu mà nói! –Uyên quay lại nhìn lão ăn mày khiến lão lại cụp mắt xuống.

-Tôi xin lỗi… Không phải vậy… mà là… Tôi biết cô cũng thiếu thốn… Nên… nên là… hôm ấy cô mới…

-Không phải thế! Hôm đó… là do cháu bất đắc dĩ… -Uyên nói đến đó lại cứng họng vì nàng nhớ lúc anh Phi ra ngoài, nàng còn chủ động đóng cửa phòng tắm lại. Ông ta nói không sai. Thực sự thời gian đó nàng đang rất thiếu thốn và cần được giải tỏa nên mới không tự chủ được.

-Với lại… Thấy ông già rồi… Lúc đó… cháu như bị điên vậy… Hmmm… Đại loại không có ý gì cả… Ông chỉ nghĩ đơn giản lúc đó… không phải là cháu… cháu chỉ muốn ông biết một chút về điều đó… Vậy nên… Hmm… Không phải!!!… không phải vậy!!… mà là… Trời ạ… điên mất!!! -Uyên bất ngờ lúng túng với gương mặt đỏ ửng khi lão ăn mày chẳng nói gì, nàng ôm mặt xấu hổ. Nàng cũng không hiểu sao mình phải giải thích cho lão ta nữa. Nhưng thực sự nàng rất xấu hổ khi để lão ta hiểu lầm ngày hôm đó. Nhưng càng giải thích lão ăn mày càng nắm được thóp của nàng.

-Nên… Cô thương lão già này… Giúp tôi nốt lần này được không? –Lão ăn mày thở mạnh, lão thấy Uyên đang bị ép nên đánh liều nói điều đó với con bé và đứng dậy, con cu ông cửng to trông rất đáng sợ, nó nổi đầy gân cửng lên cửng xuống ngoe nguẩy trước ánh mắt của Uyên như quả dưa chuột loại lớn vậy.

-Đừng có mơ đi ông già… -Uyên bỏ tay ra khỏi má mình với gương mặt đỏ ửng và liếc xuống nhìn dương vật lão.

-Đi mà cô Uyên… Một lần nữa thôi… Tôi xin cô!

-Không! Ông cho nó nhỏ lại đi rồi xuống nhà được rồi đó… -Uyên nói và khoanh tay quay mặt đi chỗ khác. Lúc này lão ăn mày mới nhận ra Uyên đang ngại vì ngày hôm đó cô ấy cũng khá chủ động và không muốn ai nhận ra điều đó.

Sự thật đó con bé muốn quên đi mà ông lại khơi ra làm động đến lòng tự trọng của con bé. Nếu thực sự muốn gay gắt con bé đã đuổi ông thẳng cổ từ nãy rồi, nhưng lúc này nó vẫn đang nán lại và thi thoảng liếc xuống dương vật khiến lão ăn mày liền hiểu ý.
 
-Là tại tôi! Là do tôi ngu đần! Nếu hôm đó không phải cô Uyên chịu thiệt để cứu tôi thì tôi đã bị cậu Phi đánh chết! Tôi… Ngàn lần cảm tạ cô!!! –Vừa nói lão ăn mày vừa cúi đầu xuống đất.

-Ông ngồi dậy đi! –Uyên liếc thấy vậy càng cau mày lại.

-Nên là tại tôi… Nếu không phải do tôi, cô Uyên đã không như vậy… Tôi xin lỗi…

-Tôi cũng không hiểu tại sao cô lại cứu tôi, trong khi tôi chỉ là một lão già ăn mày… Tấm lòng của cô như trời biển… Tôi có trả ơn cả đời không hết! –Lão ăn mày xoa tay lại và nhăn mặt nói với một thái độ cầu khẩn.

-Gì vậy ông già? Ông đang nịnh cháu đấy hả? Không có tác dụng đâu! –Uyên lườm một cái rồi liếc nhìn hướng khác. Thấy vậy lão ăn mày có chút vui mừng vì gương mặt con bé đã giãn ra rồi.

-Thôi mà… cô Uyên chỉ một lần này thôi… tôi biết phận tôi… Nên… chỉ dám xin phép cô Uyên… -Thấy tâm trạng Uyên đã tốt lên, lão ăn mày tiếp tục xin xỏ.

-Không là không! Ông cho nó nhỏ xuống đi rồi đợi cháu lấy quần áo cho… -Mặc dù Uyên nói vậy nhưng nàng vẫn ngồi đó với đôi má hồng vì say rượu. Có một sự lưỡng lự rất lớn trong Uyên. Không khí lúc này cũng không còn căng thẳng như lúc nãy…

-Nhưng nó… đã to thì không nhỏ được… -Lão thấy điềm tốt nên cứng đầu nán lại lỳ lợm với Uyên.

-Không nhỏ được thì ông tự sướng đi rồi đi xuống… Cháu không có liên quan! –Uyên nhắm đôi mắt hay lườm của mình lại rồi liếc về phía dương vật lão ăn mày và thở mạnh.

-Vậy… vậy cũng được… -Lão ăn mày thấy Uyên là một cô gái khó tính và kiên định, con bé không đuổi mình ra ngoài là may rồi, nếu không gạ được ông liền sóc lọ ngay tại đó, vì dù gì cũng được nhìn cơ thể của Uyên lúc này.

-Gì vậy! Này! Ông làm thật à? –Uyên mở to mắt khi thấy lão ăn mày đứng dậy khom lưng nhìn mình chằm chằm và sóc lọ. Trông rất biến thái.

-Thì cô bảo… tôi cho nó nhỏ lại mới được xuống… nên… tôi… xin phép… -Vừa nói lão ăn mày vừa sóc lọ và nhìn Uyên chằm chằm.

-Trời ạ… Đúng là đau hết cả đầu… -Uyên nhắm mắt lại ôm đầu, tình huống này thật trớ trêu… Tại sao mình lại bảo lão ta tự sướng ngay trong phòng ngủ của hai vợ chồng chứ… Uyên thở dài và nhìn cây hàng của ông lão.

Lão ăn mày đứng khom lưng, gồng lên để sóc lọ, đôi lông mày bạc của ông rướn lên, mắt mở to nhìn chằm chằm vào cặp đùi thon dài của Uyên. “Shhh!!!”. Uyên chẹp miệng một cái rồi lấy quyển sách cạnh đó để đọc, hành động đó như cho phép lão ăn mày nhìn vào cơ thể mình vậy.

-Hờ hờ… -Lão ăn mày thở dốc cầm con cu khủng trong tay, nhìn bàn tay lão còn không thể cầm và tuốt hết được vì chim lão dài quá. Nhịp thở của lão tăng dần lên khi lão từ từ tiến đến cặp chân dài của Uyên. Uyên cau mày liếc lên thấy lão cứ nhìn bàn chân mình chằm chằm. Xấu hổ nhưng Uyên cũng mặc kệ lão tự xử cho xong chuyện.

Lão ăn mày thở dốc và bất ngờ cúi đầu há mồm mút ngón chân Uyên một cái khiến nàng giật mình.

-A!! Ông hâm à! –Uyên rụt chân lại và khoanh chân, điều này khiến mu bướm nàng căng lên trong lớp quần đùi mỏng.

-Chân cô đẹp quá… Tôi thèm… -Lão ăn mày nửa cười nửa đùa và tiến lên một chút và nhìn vào mu bướm Uyên để sóc lọ. Chỉ cần như vậy thôi là lão sướng lắm rồi… Không đâu bằng một tư liệu sống sexy thế này.

-Ông già này! –Uyên đặt quyển sách xuống và nhìn chằm chằm vào chim lão ăn mày.

-Hờ hờ… Sao vậy cô Uyên… -Lão ăn mày liếc lên rồi lại nhìn xuống bộ ngực không áo lót của Uyên.

-Sao người ông nhỏ nhỏ mà cái thứ này nó to vậy? Bộ ông bị bệnh hả? –Uyên tò mò và thắc mắc điều này khá lâu rồi.

-Không cô à! Từ nhỏ tôi sinh ra chim đã to hơn chúng bạn rồi! Hờ hờ… Ở trong làng, tôi thường bị trêu là chim voi… Đây cô xem! -Lão ăn mày nhoẻn miệng cười, lão dừng tay lại và đứng thẳng người đưa chim ra cho Uyên xem.

-Ông có bị đau hay gì không? –Uyên nhìn chằm chằm xuống và lấy một ngón tay thon dài của mình ấn nhẹ vào chim lão ăn mày khiến nó gật lên gật xuống.

-Ôi!!! Wuoo… Tôi không!!... -Lão ăn mày rùng mình và kêu lên một cái.

-Khiếp! Gì mà nhạy cảm thế ông già? –Uyên cau mày nhưng nàng lại hơi mỉm cười vì hành động đó của lão ăn mày. Lão sướng đến vậy sao, vừa mới đặt nhẹ tay vào thôi mà.

-Sướng… Sướng lắm… Tay cô sờ vào sướng lắm… Hờ hờ… -Lão ăn mày dí dí chim về phía Uyên hòng muốn được nàng sóc lọ cho mình.

-Khiếp! To thật đấy! –Uyên nhìn dương vật lão ăn mày chằm chằm. Nàng vẫn thấy tò mò nên lúc này nàng dùng hẳn hai ngón tay ấn vào thêm lần nữa, lần này nàng ép hẳn nó xuống cho nó bật lên.

-Ôi!!! Hơ!!! Cô sóc cho tôi! –Lão ăn mày rùng mình hất hất chim lên phía trước. Dương vật của lão ăn mày bị tay Uyên ấn xuống liền bật lên bật xuống trước mặt nàng khiến nước ở đầu khấc lão văng ra một chút, văng xuống đùi Uyên.

-Thôi đi ông già! Ông điên à! Tự xử đi chứ! Người gì bé mà chim to khiếp! –Uyên cau mày lấy giấy lau nước nhờn của lão bị văng ra đùi mình và liếc vào đó, cuộc nói chuyện này cũng khiến nàng đỡ thấy ngại hơn trước.

-Khặc khặc! Giống cô… Vú cô cũng to lắm… -Lão ăn mày cười sướng, lão vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào ngực Uyên.

-Shh!!! Cái ông già dâm dê này! Già rồi còn ham!

-Tôi già nhưng cái của tôi vẫn thanh niên lắm… Khặc khặc! –Lão ăn mày cười và tiếp tục sóc lọ.

-Thanh niên gì chứ… Chịu được mấy hiệp mà thanh niên hả ông? –Uyên ôm miệng mỉm cười, tự nhiên nàng lại thích trêu lão ăn mày khốn khổ này vì nàng thấy chuyện này cũng khá thú vị. Để lão ta thèm thèm kiểu này lại có cái hay của nó.

-Khặc! Khặc! Tôi ấy à… Cô biết mà… -Lão ăn mày cười nhe hàm răng móm của mình trông ghê phát khiếp. Uyên bĩu môi lườm khi lão dám trêu mình. Dạo này lão ăn mày thực sự có chút mạnh dạn hơn khi nói chuyện với Uyên. Cảm giác lão đã mưu mô hơn. Có thể do lão đã quen với hai chị em nên cũng vì thế mà thoải mái lộng ngôn.

-Huh! Biết gì chứ… Nhấp vài cái đã ra luôn rồi!! Ha ha ha… -Uyên ôm miệng cười thành tiếng, tuy vậy trông nàng vẫn duyên dáng với giọng cười nghe rất dễ thuơng. Hình như có rượu trong người cũng khiến Uyên có hứng thú hơn khi trêu lão ăn mày. Uyên cười rung cả ngực, điều này khiến lão ăn mày có chút ngại.

-Hay… Thử lại được không cô? –Lão ăn mày cười trừ, mặt nghệt ra khi nói câu đó.

-Ha ha ha… Thế ông được mấy hiệp nào? –Uyên ôm miệng cười vì thấy lão buồn cười quá, lão cứ cố gắng thể hiện cho Uyên thấy, lão rất tự tin nhưng trông cái dáng của lão khiến nàng không thể nhịn cười. Uyên cảm thấy rất giải trí khi càng trêu trông lão càng ngộ, vì nàng thì nói đùa còn lão lại tưởng thật.

-Nhiều! Nhiều! Cô muốn bao nhiêu cũng có!! –Lão ăn mày thở dốc mặt đần ra vì tưởng thật.

-Vậy… lên đây… -Uyên giả vờ làm mặt nghiêm túc nhưng đôi môi xinh của nàng lại hơi cười. Lão ăn mày tưởng thật vội vàng trèo lên giường. Uyên thấy vậy cũng xấu hổ khi trong đầu nàng đang tưởng tượng rất nhiều thứ linh tinh.

-Ha ha ha… Cháu đùa đấy! Thôi ông đi xuống đi! –Uyên cười khi thấy vẻ mặt nghệt ra của lão ăn mày. Trông tội tội nhưng nàng vẫn không thể nhịn được cười.

Lão ăn mày lủi thủi đi xuống không nói gì, mặt thất thần buồn bã, hóa ra mình bị con bé này chơi xỏ… Nhưng lão vẫn cố chấp đứng sóc lọ, nhưng trông có vẻ nản rồi.

-Ông già! Ông giận cháu hả? –Uyên cười tủm tỉm nhìn lão ăn mày.

-Không… Tôi không dám… -Lão ăn mày cười nhạt với vẻ mặt già nua của mình.

-Đây! Cháu đền cho ông đó, ông tự xử nhanh lên! –Nói xong Uyên ngồi thẳng người ưỡn ngực ra trước mặt lão ăn mày. Bộ ngực to của nàng căng lên sau lớp áo, khiến đầu ti Uyên nổi lên thấy rõ.

-Hờ hờ… -Lão ăn mày trợn mắt thở dốc, ngay lập tức lão lấy lại được tinh thần và tiếp tục sóc lọ. Mặc dù không được nhìn tận mắt bầu vú trắng của Uyên nhưng thế này cũng tốt lắm rồi.

-Aww… Ông già nhanh lên, cháu buồn ngủ rồi đó! –Uyên vươn vai một cái, sau đó nàng lại nhìn vào dương vật khủng của lão già. Trêu thì trêu vậy chứ nàng phải công nhận nếu đút cái thứ đó vào trong bướm thực sự sẽ rất sướng. Uyên đỏ ửng mặt, không phải vì say rượu mà vì nghĩ đến mấy thứ linh tinh.

-Tôi đang cố… hờ hờ… -Uyên hơi cau mày lại nhìn dáng vẻ vội vã của lão ăn mày, trông lão cố chấp thật, sóc cỡ đó rồi liệu có xuất được không vậy.

Một phút, rồi hai, ba phút trôi qua, lão ăn mày chảy cả mồ hôi trên gò má. Thấy thế Uyên liền dạng chân ra và vén quần đùi sang một bên để lộ quần lót vì nàng thấy lão hay nhìn xuống đó. Uyên nhắm mắt lại xấu hổ, nhưng không giúp lão thì còn lâu lão mới xuất được.

-Hơ hơ hơ… Ôi!! –lão ăn mày rống lên, hàng lông mày cứng như lông nhím rướn cao, lão mở to mắt nhìn xuống quần lót của Uyên và sóc lọ lia lịa.

Nhưng thêm một lúc nữa trôi qua, Uyên cau mày nhìn lão vì lão vẫn chưa xuất, Uyên liền thả tay để ống quần quay lại vị trí cũ. Thấy vậy lão ăn mày nhìn Uyên với vẻ mặt tiếc nuối. Uyên không nói gì chỉ vẫy bàn tay tới và thở mạnh một cái.

-Shhsss!!! –Uyên cau mày lại bước đôi chân dài xuống dưới giường và chủ động nắm vào dương vật lão ăn mày. Có lẽ nàng phải tự tay sóc cho lão mới có tác dụng.

-Ôi!!! Hừ hừ… -Lão ăn mày thở mạnh run cả người, lão rên ừ ừ khi được Uyên nắm vào chim. Uyên đỏ mặt, ánh mắt trùng xuống lưỡng lự xấu hổ chứ không còn tươi như trước vì nàng thực sự cũng muốn nắm vào đó.

Dù gì cũng vô tình phát sinh làm tình với lão ta một lần rồi nên lần này thủ dâm cho lão cũng không có vấn đề gì… Nhịp thở của Uyên mạnh dần khi nàng nắm vào dương vật nóng hổi gân guốc của lão ăn mày, bàn tay nàng cảm nhận rất rõ độ to và cứng của nó. Điều này khiến Uyên cảm thấy rất rạo rực và xấu hổ.

-Cạch! –Bỗng cửa phòng mở ra. Uyên và lão ăn mày giật mình nhìn ra cửa. Uyên mở to mắt sợ hãi. Lão ăn mày cũng vậy, lão giật mình đứng im không thể nhúc nhích.

 

Chương 85: Một Đêm Vất Vả Của Hai Chị Em​

– Cạch! – Bỗng cửa phòng mở ra. Uyên và lão ăn mày giật mình nhìn ra cửa. Uyên mở to mắt sợ hãi. Lão ăn mày cũng vậy, lão giật mình đứng im, hồn phách bay mất dạng, không thể nhúc nhích.

– Bố… – Uyên chỉ thốt lên được một câu khi thấy ông Lý đứng bên ngoài cửa với cặp mắt bần thần sốc nặng. Nàng chưa bao giờ thấy sợ đến thế, Uyên nuốt nước bọt với đôi mắt to tròn và từ từ bỏ tay ra khỏi dương vật lão ăn mày.

Ông Lý choáng váng đầu óc vì cảnh tượng trước mắt khiến ông bị sốc, một phần cũng vì say rượu nên ông lắc đầu vài cái. Ông đưa tay lên dụi mắt rồi mở to ra nhìn… Tại sao trong phòng lại có một lão già trần truồng đứng cạnh con gái mình???

– Bố ơi!!! Phòng con bên kia cơ mà!!! Đấy là phòng chị Uyên… Ơ… Chị Uyên… – Như chạy ngay sau khi thấy bố mình đang đứng ở cửa phòng chị Uyên. Ngay sau đó Như nhìn vào bên trong và giật mình khi thấy lão ăn mày trần truồng đứng khúm núm ở trong đó với hai bàn tay che lại hạ bộ và không dám quay mặt ra ngoài.

Như cũng sốc không kém gì bố, đôi mắt nàng mở to nhìn chị mình rồi quay sang nhìn lão ăn mày rồi lại nhìn chị. Chuyện gì thế này… Như vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, nàng chỉ thấy rất sốc và lo sợ khi bố đang đứng nhìn hai người mà không nói gì.

Uyên cau mày lại với vẻ mặt vô cùng sợ hãi và không biết giải thích thế nào. Một giây phút hoàn toàn đóng băng của cả bốn người. Uyên lúng túng liếc nhìn sang lão ăn mày thấy lão ta run như cầy sấy. Thậm chí lão ta còn không thốt lên lời với cái mồm móm mém run bần bật như bị lạnh cóng vậy.

Bỗng lão ăn mày run quá bị khuỵ gối quỳ xuống sàn nhà và bò đến rúc vào góc tủ ôm chặt chim để che đi cây hàng đang cửng của mình với một hy vọng ông Lý chưa nhìn thấy. Đúng là như vậy, vì lúc ông Lý mở cửa, lão ăn mày đang quay cặp mông gầy về phía đó nên khi mở ra ông Lý chỉ nhìn thấy lão ăn mày đứng trần truồng trước mặt con gái mình mà không thấy Uyên đang nắm vào chim lão. Âu đây cũng là một điều may mắn nhỏ nhoi lúc này.

– Chuyện này là sao đây Uyên? – Ông Lý lên tiếng sau một lúc cứng họng, ông bần thần bước vào phòng, cảm giác ông đã hoàn toàn đổ sụp khi thấy cảnh tượng trước mắt.

– Con… Không phải như bố nghĩ đâu… Bố nghe con giải thích… – Uyên run rẩy nói, điều mà chưa bao giờ nàng mắc phải khi giao tiếp. Vì lúc nào nàng cũng là một người rất tự tin chiếm ưu thế trước tất cả hoàn cảnh. Nhưng lúc này lại khác, nàng như một cô gái yếu đuối sợ sệt trước mặt bố mình.

Như đứng ở ngoài che miệng, nàng không biết lão ăn mày vào đây lúc nào nhưng nàng hiểu cần phải cứu chị mình ngay lập tức, vì bố đang rất say, ngộ nhỡ bố làm điều gì quá đáng sẽ nguy to. Tim Như đập thình thịch không biết phải cứu chị mình thế nào, nàng đứng ngoài mà lo lắng sợ hãi không kém gì phía trong. Bất chợt Như mở to mắt như thể vừa nghĩ ra chuyện gì đó.

– Sao ông cụ lại không mặc quần áo thế chị? Ông lại tắm nhờ à chị? – Như thở mạnh có chút sợ hãi đi vào đứng cạnh bố mình và cố tình nói một cách rất tự nhiên như thể điều này là bình thường vậy.

– À… Ừm… Ông ấy… Không có đồ, chị đang định sang tìm đồ của Ninh… – Uyên lúng túng đứng dậy, hai bàn tay nàng cuốn lấy nhau vì lo sợ. Nhưng nàng ngay lập tức hiểu ý em mình và phối hợp với con bé.

– Vậy là sao? – Ông Lý cau mày hỏi, mặc dù đang say rượu nhưng cảnh tượng gây sốc này khiến ông dần tỉnh rượu.

– Bố… Bố nhớ ông cụ ở gara bên dưới không? Ông ấy thường vào đây tắm nhờ… Hôm nay… Hôm nay tầng một có khách… nên ông ấy muốn tắm nhờ phòng con… Bố đừng hiểu lầm… – Uyên lúng túng giải thích cho ông Lý hiểu.

– Vậy sao? Nếu đúng là như vậy thì không có vấn đề gì… Tuy nhiên con nên chú ý, chồng của con sẽ không vui đâu… – Ông Lý giãn cơ mặt ra khi nghe lời giải thích của con gái. Vì ông rất tin con gái mình. Với lại nếu đây là một chàng trai có lẽ ông đã có suy nghĩ khác. Nhưng đây chỉ là một ông cụ đáng thương chẳng có chút nguy hiểm nào nên ông cũng nhẹ nhàng hỏi chuyện chứ không hề bị mất bình tĩnh.

– Vâng… Con hiểu, lúc nãy con cũng thấy anh Phi đi chơi với đối tác nên… con mới dám để ông ấy lên đây tắm… – Uyên lúc này mới chợt nhớ ra một điều lúc nãy nàng chỉ thấy anh Phi, Ninh và bố chồng lên xe cùng rất nhiều người xung quanh nên không hề để ý cái Như và bố Lý đâu. Thật không cẩn thận chút nào, nếu bố vào muộn hơn một chút có lẽ nàng sẽ không thể giải thích được nữa rồi.

– Nhưng tại sao ông cụ lại trần truồng… đứng trước mặt con vậy? – Ông Lý nhìn lão ăn mày đang quỳ dưới đất hỏi, mặc dù tin tưởng con gái nhưng ông vẫn thấy lấn cấn vấn đề này. Vì ít nhất cũng phải cuốn cái khăn tắm lại. Ai lại tơ hơ ra như vậy, chả lẽ ông cụ này không biết điều đó sao. Nhưng dù vậy thì con gái mình cũng lớn rồi, nó cũng phải biết chứ.

– À… Ông ấy… Không có quần áo để thay, con định sang mượn Ninh một bộ… thì bố vào… Và… trước đó… ông ấy có nói… bị đau phần bụng nên con xem qua cho ông ấy…

– Bị đau bụng sao? – Ông Lý nheo mắt lại nhìn Uyên.

– Vâng!… Ông ấy nói bụng nổi lên một cục… Nên con ấn thử xem… có dị vật hay gì không… Nếu cần chăm sóc y tế con sẽ đưa ông ấy đi viện… – Uyên nói và không dám nhìn thẳng vào mắt bố mình vì nàng đang nói dối. Nàng hầu như chưa bao giờ phải nói dối, nhưng trong những trường hợp thế này nàng bất đắc dĩ phải nói dối nếu không bố sẽ không hiểu cho tình huống oái oăm thế này.

Nàng chỉ định giúp ông ấy xuất ra chứ không có ý nào khác, vậy mà bố lại vào đúng lúc như vậy, còn không gõ cửa nữa… Uyên tự dưng cảm thấy có hơi khó chịu về hành động này của bố mình.

– Dù vậy, con cũng không nên để ông ta trần truồng đứng trước mặt mình như vậy, trông rất phản cảm! – Ông Lý cau mày lại khoanh tay nhìn Uyên.

– Vâng! Bố yên tâm… và đừng lo lắng… Con tự biết việc con đang làm… Con không làm gì sai cả… Ông ấy già rồi, với lại ông ấy chỉ muốn tắm qua người, bình thường ông ấy sẽ tắm ở dưới tầng một, nhưng hôm nay nhà có khách nên con để ông ấy tắm trên này, đúng lúc đó thì bố vào… Chuyện cũng chẳng có gì cả… – Uyên cảm giác bố không tin mình nên khiến nàng hơi khó chịu một chút. Nàng cau mày lại nhìn ra hướng khác và khoanh tay để lấy lại bình tĩnh.

– Ừ! Ý bố không phải vậy, bố chỉ lo cho con… – Ông Lý nói đến đây thì không nói nữa, vì chả lẽ ông lại nói toẹt trước mặt lão ăn mày rằng “tôi lo cho con gái tôi, sợ nó bị lợi dụng” Như vậy sẽ không hay chút nào vì ông Lý là người lịch sự không muốn gây khó dễ cho ai.

– Với lại… Tại sao, bố vào phòng con không gõ cửa? – Uyên lườm bố một cái rồi lại quay đi.

– À! Thì… Bố tưởng nhầm đây là phòng em Như… Con bé ở dưới nhà, nghĩ phòng không có ai nên bố mở vào… Haizz… – Ông Lý thở dài. Hai bố con không nói gì vì những điều khó hiểu đã được giải thích.

– Ông ơi! Ông mặc tạm đồ của chồng cháu nha… – Như rất nhanh trí đã sang phòng mình lấy quần áo của chồng và đưa cho lão ăn mày một bộ quần áo cũ.

– Ừ ừ… Tôi cảm ơn… – Giọng lão ăn mày lạc cả đi vì sợ, lão run rẩy quay người cầm lấy bộ quần áo rồi từ từ mặc vào. Lão khéo léo quay người mặc quần để ông Lý không nhìn thấy chim mình. Về phía ông Lý là người lịch sự cũng quay mặt đi để ông cụ mặc đồ, may mắn thay chính vì vậy nên ông không hề thấy dương vật của lão ăn mày.

Ngày hôm nay lão ăn mày cảm thấy rất xấu hổ và mất hết mặt mũi với bố của Uyên, không biết sau này lão có dám gặp lại ông Lý không nữa. Sau khi mặc xong quần áo, lão ăn mày quỳ gối quay người lại, hai tay chắp lại nói.

– Tôi… Tôi xin lỗi đã làm mọi người hiểu lầm… Tôi đội ơn gia đình đã cưu mang và giúp đỡ tôi rất nhiều… Tôi lấy làm tiếc khi để bác đây hiểu lầm… Thực sự tôi chỉ muốn tắm nhờ… Mong bác đừng hiểu lầm… Tôi cũng già cả rồi… không còn minh mẫn như xưa… nên có hơi lẫn khi ở chuồng đứng trước mặt cô Uyên… Tôi xin lỗi!!! – Lão ăn mày quỳ gối nhăn mặt nói với ông Lý.

– Bác đứng dậy đi! Tôi hiểu! Đây chỉ là hiểu lầm… Việc bác tắm rửa nhờ cũng không có gì đáng nói, tuy nhiên cháu nó đã lấy chồng rồi… Với lại… đàn ông đàn bà nên có khoảng cách nhất định… Tôi mong bác hiểu cho sự ích kỷ của một người bố! – Ông Lý nói và đỡ lão ăn mày dậy. Lão ăn mày hiểu ông Lý nói như vậy là có ý gì. Lão khom lưng cúi mặt không dám nhìn ai.

– Tôi đội ơn gia đình, tôi hiểu ý của bác! Tôi xin ghi nhớ trong lòng! Thôi… tôi xin phép… – Lão ăn mày định đi thì Như lại chạy từ cửa vào.

– Ông cầm lấy ít đồ ăn ăn tạm nha… Với lại ông đi đường cửa sổ đi vì bên dưới vẫn có người đang dọn đó… – Như vừa nói vừa đưa cho lão ăn mày một cái túi có rất nhiều thức ăn.

– Tôi… Tôi cảm ơn cô! Tôi xin phép ông! Xin phép hai cô! – Lão ăn mày run rẩy cầm túi thức ăn cúi đầu chào ba bố con và đi ra ban công trèo xuống.

….

– Haizz… – Ông Lý ngồi xuống chiếc ghế trong phòng và thở dài.

– Ông ấy vào đây tắm suốt mà bố… bố đừng lo lắng… – Như cũng ngồi xuống một chiếc ghế cạnh đó an ủi bố, vì nàng biết bố mình chắc đang rất sốc.

– Bố hiểu, các con có lòng tốt… Nhưng mình đang làm dâu nhà người ta, mình đừng tùy tiện dẫn người khác vào nhà! – Ông Lý nhìn các con với vẻ mặt buồn bã, vì ông rất lo lắng cho các con mình, bởi vì chúng rất tốt bụng, việc này ông hiểu nhưng với ông thông gia có lẽ sẽ rất khó chịu nếu phát hiện ra.

– Vâng… Con xin lỗi bố… – Uyên nhắm mắt lại xin lỗi bố, điều mà rất ít khi nàng nói, vì hầu như nàng chưa bao giờ làm sai điều gì.

– Các con còn trẻ, trẻ người non dạ… Đừng để người khác lợi dụng… – Ông Lý lo lắng nhất điều này, việc vừa rồi rất tế nhị nên ông không muốn nói thẳng ra, ai đời con gái lớn lại để một ông già trần truồng đứng trước mặt. Điều này làm ông có hơi thất vọng một chút.

– Vâng… Nhưng mà… ông ý cũng già rồi, nên con không để ý… và cũng không nghĩ ông ấy là đàn ông nên bố đừng lo… – Uyên nói nhưng không dám nhìn bố.

– Con đừng nói thế! Sao bố lại không lo được! Già thì người ta cũng là đàn ông khác giới… Ngộ nhỡ người mở cửa không phải là bố thì sao? – Ông Lý cau mày lại nói. Ông rất tin tưởng con gái mình tuy nhiên cũng rất lo lắng. Dù gì con bé Uyên mới 23 tuổi, vẫn còn rất trẻ để nhìn nhận vấn đề sao cho thông suốt, đúng đắn.

– Bố ý nhờ… Ông ấy chỉ vào tắm nhờ thôi mà, lần sau bọn con không cho ông ấy vào nữa là được ý gì? – Như phụng phịu nói để bào chữa cho chị, chắc chắn bố đang khó chịu vụ chị Uyên để ông ấy trần truồng đứng trước mặt. Nhưng chị ấy cũng nói không coi ông ấy là đàn ông rồi mà bố vẫn không hiểu ý.

– Cả con nữa! Các con làm dâu ở đây, cần phải nương tựa và bảo ban lẫn nhau… bảo chị, bảo em những điều hay lẽ phải. Ai lại lôi cả một ông cụ vào nhà tắm như vậy? Đừng để bố thấy một cảnh tượng nào như hôm nay nữa! Nhớ chưa? – Ông Lý quay sang nạt luôn cả Như vì ông biết con bé cũng là đồng phạm chứ chẳng vừa. Biết là chúng đang làm theo tôn chỉ mà bố mẹ đã dậy rằng phải biết đùm bọc và giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn nhưng cũng phải trong khuân khổ cho phép.

– Vâng! Vâng! Con biết rồi mà hihi… Bố sang phòng con nghỉ đi! – Như khoác tay bố và kéo bố ra ngoài. Ông Lý đứng dậy gạt tay Như và nhìn Uyên với một đôi mắt lo lắng của người bố.

– Thôi bố về luôn! Các con xuống giám sát họ dọn dẹp! Nên nhớ! Đừng làm bố thất vọng! – Ông Lý nói và đi thẳng ra ngoài cửa để lại Uyên ngồi ở giường nhắm mắt chịu sự quát mắng của bố, vì ít khi bố thế này lắm, chắc hẳn ông ấy cũng rất tức giận và kìm nén rồi, không nên cãi, cũng không nên khiến chuyện này thêm dai dẳng, tốt nhất là im lặng.
 
Lúc sau, chỉ còn Uyên và Như trong phòng. Như nhìn chị rồi nhìn ra cửa, thấy bố và chị hôm nay căng thẳng thực sự. Sau khi bố đi khỏi, Như vội vàng chạy ra khóa cửa.

– Chị ơi! Chị ơi! Sao lão ăn mày lại ở đây thế chị? – Như tò mò chạy đến ngồi cạnh chị để hỏi.

– Ông ấy lên tắm… Như chị kể thôi… Mà sao bố với mày vẫn ở nhà thế? Chị tưởng đi chơi với mọi người rồi. – Uyên thở phào nhẹ nhõm khi bố vẫn rất tin tưởng mình. Ông ấy quát như vậy chứng tỏ ông ấy cũng bỏ qua không truy cứu nữa.

– Bố không đi, bố bảo bố hơi mệt, với lại toàn khách bố Lưu nên bố và em nhận ở lại để giám sát mấy người dọn dẹp phía dưới. Nhưng lúc nãy bố kêu váng đầu nên em bảo lên phòng em nghỉ tạm, để em ở dưới với một chị nữa nên bố mới đi lên đây, tả như vậy rồi còn đi nhầm phòng nữa… – Như bĩu môi nhíu lông mày giận bố.

– Trời ạ, ra là vậy… Bây giờ mày xuống xem bố về chưa… – Uyên thở dài và nằm xuống giường, nàng thực sự rất xấu hổ khi bị bố bắt gặp. Kể cả có giải thích và biết bố rất tin tưởng nhưng nàng cảm giác mình đã làm bố thất vọng. Uyên cảm thấy rất buồn vì chuyện này.

Như đi xuống nhà thì cũng là lúc đội bồi bàn dọn dẹp xong, xe ô tô của bố cũng không thấy nữa, chắc lái xe đưa bố về rồi. Nàng ngó nghiêng ra ngoài cũng không thấy lão ăn mày đâu. Như đứng lưỡng lự một lúc không biết có nên đi ra bar với anh Ninh không thì có điện thoại của anh ấy gọi.

– Em ơi! Thế nào? Có ra với bọn anh không? Ở nhà dọn dẹp xong chưa? – Ninh gào trong điện thoại vì tiếng nhạc khá to.

– Mọi người vừa dọn xong, em ra bây giờ ạ! – Như vừa nghe máy vừa đi khóa hết cửa sổ và cửa chính lại.

– Nhanh! Anh chờ nhé! Ra gọi cho anh, anh đón ngoài cửa! Nhé!!! – Nói xong thì Ninh cúp máy, Như cũng vội vàng về phòng thay đồ để đi chơi với chồng.

Uyên nằm trong phòng thấy con bé Như lướt qua phòng như một cơn gió, chắc chắn nó đi với chồng rồi. Nàng liền nằm trên giường thở dài, đang tính ngủ một giấc mà chẳng thể ngủ nổi với tâm trạng hiện giờ.

Nếu như hôm nay không có cái Như nàng chẳng biết phải giải thích với bố thế nào… Thực sự nàng đã quá chủ quan, nghịch ngợm trêu ghẹo lão ăn mày để rồi cuối cùng mình là người đen đủi nhất.

Từ bé đến lớn, nàng và các em mình luôn là những hình tượng công chúa tuyệt vời trong mắt bố, tất cả ba chị em chưa bao giờ làm bố mẹ thất vọng, vậy mà hôm nay lại để bố bắt gặp hình ảnh rất thiếu đứng đắn… Nàng biết mặc dù đã giải thích với bố, và ông ấy cũng chấp nhận. Tuy nhiên nàng biết trong bố sẽ có chút gì đó thất vọng về mình.

Là con gái cả, và là đứa con gái mà ông Lý tin tưởng nhất nên Uyên càng cảm thấy thất vọng, ngại ngùng và xấu hổ, cảm giác như đã phụ công dạy dỗ của bố mẹ vậy. Càng suy nghĩ nàng càng không ngủ được. Nằm thêm một lúc lâu lăn đi lăn lại trên giường nàng cũng chẳng thể ngủ nổi. Bỗng có tiếng điện thoại vang lên. Uyên cầm điện thoại lên thì thấy số con bé Thư. Cảm giác có điều chẳng lành, vì lúc này cũng muộn lắm rồi.

– Chị ơi! Bố bị làm sao ấy! – Giọng Thư phía đầu dây bên kia vang lên khiến Uyên lo lắng.

– Bố bị sao?

– Bố vừa về, nôn nhiều lắm, bây giờ nằm trên giường run rẩy, toát nhiều mồ hôi, may mà em còn đang thức đó!

– Trời ạ, bố dính cảm rồi, tối ở đây bố uống nhiều rượu lắm!

– Bây giờ em phải làm gì hả chị? Bố vẫn run lắm ý! – Thư lo lắng.

– Bây giờ mày đi pha cho bố cốc nước đường nóng, bắt bố uống được càng nhiều càng tốt, chờ chị sang bây giờ! – Uyên vội vàng ngồi dậy và khoác tạm đúng một chiếc áo khoác rồi đi xuống gara lấy xe.

Vừa đi trên đường Uyên vừa lo lắng cho bố, nàng phóng xe khá nhanh, vì trước bố cũng bị thế này một vài lần, cũng vì uống rượu nhiều quá mà ra nông nỗi này. Bố còn đang có bệnh trong người nữa… Già cả rồi, nếu bị cảm sẽ rất dễ bị đột quỵ.

– Như à! Bố bị cảm rồi! Về nhà bố luôn, với lại mua cháo cho bố nhé! – Vừa đi Uyên vừa gọi cho Như đang chơi ở bar với chồng.

– Vâng ạ! Em về bây giờ! – Nghe chị nói vậy, Như liền bỏ chồng ở lại bar và đi thẳng về nhà ông Lý. Phần nhỏ vì không thích không khí ở bar, phần lớn Như rất thương bố nên nàng liền nói với chồng và về ngay lập tức.

Bước ra khỏi bar, Như bị một đám người trêu ghẹo nhưng rất may có bảo kê ở bar đã đưa nàng ra xe an toàn. Đây là một lý do mà Như và Uyên rất ghét đi bar, chẳng qua hôm nay vì muốn chung vui với chồng nên nàng mới ghé lại.

Khi bước ra chiếc Rolls– Royce Cullinan màu trắng độ Mansory mà Ninh vừa mới mua thì Như khiến tất cả những người ở đó trợn mắt trầm trồ. Với một hình ảnh tiểu thư con nhà phú nhị đại thì những kẻ ở đó không dám trêu ghẹo nàng nữa. Nhưng với cặp chân dài trắng mịn thẳng tưng, cùng cặp ngực to ẩn sau lớp áo mỏng lộ cả áo lót và gương mặt xinh đẹp dễ thương thì nàng đã để lại ấn tượng cực kỳ sâu sắc với cả nhân viên và khách ở đó.



Uyên phóng chiếc siêu xe của mình trên phố với một tâm trạng hết sức lo lắng, thậm chí nàng còn đang có nồng độ cồn trong người nhưng những chiếc siêu xe rất ít khi bị để ý. Cũng may đêm muộn đường phố cũng vắng nên chỉ mất tầm 20 phút nàng đã đến nhà ông Lý.

Uyên vội vàng chạy vào trong nhà bố, nàng bỏ chiếc áo khoác và cặp ở dưới để lộ ra cặp ngực to không áo lót, nhưng lúc này nàng không để ý mà vội vàng chạy lên trên phòng ông Lý. Lúc này đã thấy cái Như ngồi ở giường cùng bố. Còn ông Lý co ro run rẩy và rên ư ử trong chăn.

– Bố không đỡ à? – Uyên lo lắng đi tới và ngồi xuống giường.

– Bố không chị ạ, lúc nãy nôn hết trong bồn tắm ý, em dọn rồi, xong đi ra thấy bố thế này được một lúc rồi… – Thư rơm rớm nước mắt nói. Lúc này nàng không biết làm thế nào mặc dù nàng cũng rất lo cho bố, tự cảm thấy mình chẳng biết làm gì nên Thư cũng rất ngại với chị.

– Bố đã uống nước gừng nóng chưa? – Uyên nói và nhìn lên cốc nước gừng ở bàn.

– Bố uống xong lại nôn chị ạ…

– Mày ngồi đây xem bố, để chị xuống chuẩn bị đồ đánh cảm… Này là uống rượu nhiều xong dính cảm. Bố ý… Già rồi mà chén nào người ta mời cũng uống, chẳng biết giữ sức tí nào… – Uyên cau mày nói và đứng dậy đi xuống bếp.

Tầm 10 phút, sau khi chuẩn bị đồ đánh cảm, thì cũng là lúc Như chạy vào trong nhà.

– Chị ơi! Chị ơi! Bố thế nào rồi ạ? – Như nhíu lông mày chạy vào trong bếp với gương mặt hết sức lo lắng.

– Mày lấy cháo ra bát, để chị lên đánh cảm cho bố đã… – Nói xong Uyên vội vàng đi thẳng lên tầng với bộ ngực to rung rinh trong chiếc áo rộng cổ. Như mím môi lại nhìn chị, nàng thấy chị Uyên giỏi quá, chuyện gì cũng biết, may mà từ khi mẹ mất cũng có chị lo lắng cho mọi người.

Uyên lên phòng ông Lý đặt đồ đánh cảm xuống cạnh giường, nàng kê bộ mông cong của mình lên giường và từ từ lật chăn và cởi áo của bố. Ông Lý vì quá say trông như thể đã mất hết ý thức, ông run rẩy nhưng mắt nhắm tịt và không hề biết Uyên đang cởi áo cho mình.

– Chị ơi! Phải cởi hết ra à chị?… – Thư đứng cạnh đó thắc mắc.

– Ừm! Thôi mày sang học nốt đi, ở đây có chị với Như lo rồi… Sau này lớn mấy cái này mày phải biết, vì chị ở xa không phải lúc nào cũng đến đây được… – Uyên vừa cởi chiếc áo sơ mi ông Lý vừa nhìn Thư nói.

– Dạ vâng, em biết rồi ạ… Mà chị Như ở đây á? – Thư nói rồi ngó ra cửa.

– Ừ! Nó đang ở dưới chuẩn bị cháo cho bố… Mày ấy, nhà cửa cứ tơ hơ ai vào cũng chẳng biết là sao? – Uyên có chút tức giận khi em út của mình chỉ biết học với học, ngoài ra kỹ năng mềm hay những kỹ năng cẩn thận cơ bản nhất cũng không có thì làm sao trưởng thành được.

– Đâu… Lúc em gọi cho chị, em xuống mở cổng sẵn đấy chứ… Chị cứ trách em… – Thư phụng phịu vì chị hiểu lầm mình.

– Chị có khóa riêng, sau cứ chăm sóc bố là được rồi, để cổng để cửa năm mười phút trộm cũng lẻn vào nhà được đấy…

– Vầng em biết rồi… Thế chị ở đây nha! Em sang làm nốt bài tập… – Thư thở dài… Nhìn bố thế này nàng cũng rất sót nên nàng đã hạ quyết tâm ngày mai sẽ bớt đi chơi và ở nhà chăm sóc cho bố.

– Ê Thư! – Vừa lúc đó Như bê bát cháo vào.

– Chị Như! Chị vừa đi đâu mà váy vóc các thứ thế? – Thư cười tủm tỉm nhìn Như, hai chị em cùng sóng nên dễ nói chuyện hơn chị Uyên.

– Chị đang đi chơi với anh Ninh ấy mà… Bố thế nào rồi?

– Bố đang nằm trong giường… Chị vào xem với chị Uyên đi, em còn chút bài tập, em sang làm nốt nha, chị xem bố hộ em… – Nói xong Thư vẫy tay rồi về phòng đóng cửa. Sau đó Như bê bát cháo đặt trên bàn và ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường.

– Chị ơi! Phải cởi hết ra à? – Như lại hỏi câu hỏi giống hệt Thư.

– Ừ! Chị phải đánh cảm cho bố, theo dân gian các cụ ngày xưa hay nói thì bố bị dính gió độc, phải cạo hết mới khỏi. Mày kéo cái quần xuống cùng chị! – Vừa nói Uyên vừa cởi quần ông Lý, hai chị em loay hoay một lúc mới cởi quần bố xuống được. Lúc này trên người ông Lý chỉ còn mỗi chiếc quần sịp ụ to tướng một cục.

– Trời ạ… Sao bố gầy thế? – Như nhìn bố mà thấy thương vì ông ấy gầy quá, cơ thể hom hem đúng nghĩa.

– Bố gầy mà, bây giờ mày mới để ý à… – Uyên vừa nói vừa bắt đầu cạo gió cho ông Lý.

Tầm 10 phút sau ông Lý đã có chút đỡ hơn, và người không còn run rẩy nữa nhưng vẫn say rượu ngủ như chết không biết gì. Lúc này Uyên đã cạo gió đến phần đùi ông Lý, nàng bất ngờ thấy quần sịp ông Lý có chút động đậy. Uyên cau mày lại liếc nhìn Như thấy con bé cũng đang liếc nhìn mình với đôi mắt mở to cùng đôi môi mím lại có chút mỉm cười như thể nó cũng nhìn thấy hình ảnh đó vậy.

– Cười cái gì… – Uyên nhắm mắt lại coi như không thấy gì và tiếp tục cạo.

– Bố ốm mà vẫn ngóc lên được chị nhờ… – Như ôm miệng cười khúc khích rung cả ngực.

– Kệ bố đi… – Bỗng Uyên lại nhớ đến căn bệnh của bố mà bà bác sỹ nói. Nhưng nếu cửng lên thì phải có yếu tố ngoại cảnh tác động nào chứ, đăng này bố đang ngủ say không biết cái gì thì sao mà cứng được. Chả lẽ bố đang mơ gì đó sao? Bỗng nghĩ đến đây Uyên lại thấy quần sịp bố cộm lên thêm lần nữa, mỗi lần cử động là một lần to hơn.
 
– Eo ơi! Bố đang mơ gì ý chị ạ… Hi hi… Lại cứng lên một cái nữa kìa… – Như ôm miệng nói nhỏ và cười khúc khích. Không biết ông Lý đang mơ gì mà ông đang khiến hai cô con gái của mình xấu hổ đỏ hết cả mặt.

– Mày kệ bố đi, để ý làm gì… – Mặc dù cả Như và Uyên đã đỡ say rượu, nhưng trong người vẫn còn nhiều hơi men, điều này khiến cả hai nàng đều có chút phấn khích trong người. Người xấu hổ nhất là Uyên vì nàng đang trực tiếp đánh cảm cho bố mình. Mặc dù là bố đẻ nhưng ông ấy vẫn là đàn ông nên điều đó khiến Uyên và Như có cảm giác khá ngại.

Sau khi đánh cảm xong, Uyên lấy dầu gió bắt đầu xoa cho bố, lúc này cả hai nàng lại chứng kiến chim ông Lý tiếp tục cửng lên thêm lần nữa, lúc này nó cửng đã khá to rồi, phần đầu khấc thậm chí còn thò lên khỏi chiếc quần sịp vì chim ông Lý rất dài.

– Eo ơi! Chị Uyên… Nhìn kìa… – Như đập vào vai chị và phải thốt lên vì chim bố dài quá. Uyên cũng giật mình khi thấy chim bố dài thực sự, mặc dù nó đang ở trong quần sịp mà vẫn lòi được cái đầu lên trên. Uyên cau mày nhìn bố mình nhưng vẫn thấy ông ấy nhắm mắt, thậm chí còn ngáy rồi, chứng tỏ ông ấy say rượu quá, không biết gì cả.

– Chị không biết… Nhưng, chị nghĩ đó là bệnh… – Uyên nghĩ mình cũng nên nói bệnh tình của bố cho em gái biết, vì dù gì nó cũng lớn rồi chứ không tồ như cái Thư.

– Bệnh ấy ạ? Bố bị bệnh gì thế chị? – Như tò mò, vừa hỏi nàng vừa nhìn vào con cu dài của bố ngay trước mặt.

– Hôm trước… Nhưng mà chị kể, mày đừng nói với bất kể ai nghe chưa… Kể cả Ninh. – Uyên vừa nắp lọ dầu lại vừa kéo chăn đắp ngang bụng cho bố để che đi con cu cứng đơ của ông ấy. Thấy ông Lý đỡ hẳn không còn run nữa nên Uyên đã cảm thấy yên tâm hơn nhiều.

– Vâng! Em hứa ạ! – Như nghe chị Uyên nói vậy nàng càng cảm thấy tò mò.

– Trước… chị có bắt được bố… đang nằm ôm chim trong phòng… – Uyên nói thầm với Như sợ bố nghe thấy.

– Eo ơi! Thật á, bố làm gì đấy chị… Thủ dâm à? – Như đỏ ửng mặt với ánh mắt hiện rõ sự tò mò của mình. Bộ ngực to của nàng nâng lên hạ xuống trong chiếc áo váy vì hồi hộp.

– Bố không… Không hẳn, ông ấy chỉ nằm ôm chim thôi, nhưng mà nhìn chim ông đỏ ửng… Chị nghĩ ông có bệnh nên đưa đi khám bác sỹ…

– Ơ chị đưa bố đi lúc nào sao không gọi em?

– Mày không cần biết, điều quan trọng bố có bệnh đó… – Uyên dí một ngón tay vào trán em gái và vắt đôi chân dài của mình lại với nhau.

– Nhưng mà bệnh gì cơ chị?

– Hmm… Khó nói lắm… Đại loại là bố mà đã cương lên sẽ rất khó xuống, nó còn gây đau đớn cho bố nữa… – Uyên thở dài nhìn bố mình đang gáy o o chẳng biết một cái gì.

– Eo ơi! Thật á chị… Thế phải làm sao bây giờ?

– Chị không biết… Nhưng đại loại bác sỹ bào, kiếm bạn gái cho bố… Để bố… – Đến Uyên thở gấp, nàng có chút xấu hổ khi nói về bố mình với những từ ngữ khá nhạy cảm.

– Để bố làm sao chị? – Như vẫn ngây thơ chưa thực sự hiểu.

– Còn làm gì nữa… ấy ấy đấy… Lý do bố bị như vậy là do bố do nhịn lâu ngày quá, nên bị ứ đọng… Cần phải xuất ra ngoài mới đỡ được… – Uyên cũng đỏ hết cả mặt khi nói vậy. Vì nàng nghĩ đây không phải là chuyện mà con gái có thể lo cho bố được. Nhưng vì mẹ nàng đã mất lâu, trách nhiệm này nàng cần san sẻ với em mình, dù gì nó cũng lấy chồng nên nó đủ tuổi để hiểu rồi.

– Thế bây giờ bố có yêu ai không chị? – Như nói với gương mặt hồi hộp và tò mò.

– Bố không! – Uyên cảm thấy hơi xấu hổ vì chính nàng đã rất khắt khe với bố vấn đề này.

– Sao bố lại không yêu ai nhờ…

– Chị không cho… – Uyên thở dài nhìn bố mà thấy thương. Mặc dù bố có thể tự do yêu đương không cần nghe lời nàng, nhưng bố lại rất nghe và tôn trọng ý kiến của Uyên. Điều này khiến nàng có chút áy náy.

– Eo ơi! Chị ích kỷ thế! Tại chị đấy, tại chị nên bố mới bị thế này…

– Hmm… Mày không hiểu đâu… Mà bây giờ chị không cấm nữa, chị cũng nói chuyện này cho bố rồi nhưng bây giờ vẫn không có yêu ai…

– Ầu… Thế bây giờ… làm thế nào ạ… – Cả hai chị em đều rơi vào trầm tư và không biết phải xử lý thế nào. Đang tập chung suy nghĩ thì con bé Như lại nói.

– Nhưng mà… Chim bố dài chị nhờ… Hì hì… – Như cười với đôi má đỏ ửng.

– Theo gen đó, mày nghĩ ngực mày to do mẹ chắc? Mà bậy nha, đừng nói về bố như thế! – Uyên quay sang véo tay Như một cái.

– Đau em!!! Em quên mất… Bố đẻ với bố chồng khác nhau… – Như ngây ngô nói và nhìn vào đầu khấc của bố.

– Khác cái quái gì chứ, mày đừng nói nữa! – Uyên cau mày lườm em gái mình. Nàng không muốn nó nhắc đến chuyện hai chị em đã quan hệ với ông Lưu trong cùng một ngày. Đó thực sự là một “tai nạn” hết sức xấu hổ không muốn nhắc tới.

– Hmm… Nhưng mà… bây giờ… cứ để bố thế hả chị? Em tưởng nếu không xuất ra bố sẽ không xuống được mà…

– Thế mày nghĩ bây giờ phải làm gì? – Uyên quay sang hỏi ngược lại Như.

– Em… cũng không biết… – Như mím môi lại và quay nhìn chỗ khác tránh ánh mắt của chị mình.

Uyên không nói gì, nàng thở dài với gương mặt đỏ ửng và từ từ kéo chăn xuống kiểm tra, y như rằng nó vẫn cứng đơ như vậy, thậm chí đầu khấc còn đang có chút đỏ lên. Bỗng Như đưa bàn tay thon dài của mình lại gần và gang ra để đo chiều dài của bố một cách nghịch ngợm.

– Mày làm gì thế? – Uyên đánh vào tay Như một cái rồi lườm.

– Em đo thử xem, eo dài lắm chị ạ… – Như ôm miệng cười tủm tỉm.

– Dài thì sao? Mày bị hâm à đừng để ý đến cái đó nữa…

– Chị ý! Lúc nãy thì chị hỏi xử lý thế nào, bây giờ lại bảo em không để ý đến… – Như bĩu môi. Nàng cứ như một đứa trẻ tò mò nghịch ngợm vậy. Uyên không nói gì, nàng cứ để đó nhìn xuống dương vật cương cứng của bố và suy nghĩ. Lúc này nàng hoàn toàn nghiêm túc muốn lo cho bố vấn đề này. Nhưng thực sự nàng rất khó xử, vì bố là đàn ông, muốn giúp ông ấy mà lưỡng lự quá.

– Cứ để đó không thể xuất ra được đâu chị ạ, chị biết mà… Phải có tác động một chút… – Như nhìn chị mình lo lắng mà nàng cũng không muốn đùa dai nữa. Nếu để suy nghĩ thì vấn đề này cũng khá nguy hiểm cần phải nghiêm túc hơn. Nàng cũng muốn lo cho bố nên không được phép có suy nghĩ linh tinh.

– Ý mày là… – Uyên không dám nói ra mà dùng hành động. Nàng nắm tay lại rồi sóc sóc trên không khí và nhìn Như mím môi ái ngại với đôi mắt mở to. Như cũng không nói gì chỉ mỉm cười rồi gật đầu.

– Mày đi mà làm… – Uyên xấu hổ.

– Chị ý… – Hai chị em bắt đầu đùn đẩy nhau.

– Mày ý…

– Chị…

– Mày…

– Chị làm đi, chị là chị cả mà…

– Chị cả thì sao, các em không chia sẻ với chị được à? – Uyên thở dài và nhìn ông Lý đang ngáy to như gì, nhưng tại sao chim lại cửng tướng lên thế chứ.

– Hay thôi, cứ để bố ngủ, mai sẽ đỡ thôi chị ạ, bố say mà… – Như mặc dù mạnh miệng và nghịch ngợm nhưng chuyện thủ dâm cho bố nàng thực sự cũng khó có thể làm được. Đúng là bố chồng với bố đẻ khác hẳn nhau là ở chỗ đó.

– Mày hâm à, chị vừa nói nếu càng để vậy bệnh bố sẽ càng khó chữa hả? Bác sỹ đã dặn đến mức đó rồi… – Uyên ngồi nhìn bố mà trong lòng nóng như lửa đốt.

– Vậy… Chị cứ làm đi, bố say rượu chắc bố không biết đâu mà… – Như đỏ mặt và nhìn xuống dương vật bố.

– Có chắc là không biết không? Hay mày làm đi… Coi như là trị liệu giúp bố, chứ không phải chuyện gì khác… – Uyên lúng túng khó xử. Từ trước đến nay Uyên là người sẽ không bao giờ để em mình phải tiếp xúc với mấy thứ như thế này. Nhưng từ lúc hai nàng cùng làm tình với bố chồng trong một đêm thì Uyên đã có suy nghĩ khác và không coi em gái mình còn bé bỏng như xưa nữa, nàng sẽ san sẻ trách nhiệm này cho con bé.

– Không! Chị làm đi… Mà chị yên tâm, bố say rượu lúc nào mà chả ngủ say như chết ý… Không biết gì đâu ý… Bố không mắng đâu mà… – Như nói xong thì Uyên lại nhìn xuống dương vật bố và lưỡng lự. Mặc dù muốn giúp bố mà lại sợ bố mắng sao…

– Chị… Em ngồi đây trông cho… – Như thấy chị lưỡng lự liền đẩy vào vai chị một cái.

– Ngồi trông gì chứ… Hmm… Thôi mày ra chốt cửa lại, chuyện này không được nói với ai hết, bệnh tình của bố chỉ có chị với mày biết thôi… Nghe chưa? Kể cả cái Thư cũng đừng nói với nó, nó còn nhỏ… – Uyên cau mày lại nói với gương mặt rất nghiêm túc.

Dù gì bố cũng đang ngủ, nàng sẽ cố gắng giúp bố xuất ra một chút không ông ấy sẽ rất khó chịu. Gương mặt đau đớn ngày trước lại hiện lên khiến Uyên càng quyết tâm hơn vì nàng rất thương bố. Cũng chỉ vì mình mà bố không có bạn gái… Nàng tự nghĩ mình phải có trách nhiệm nếu không sẽ áy náy lắm.

– Vâng ạ… Em biết mà chị… – Như đứng dậy đi ra chốt cửa và quay lại giường ngồi phía đối diện chị mình.

– Bây giờ… giúp chị lột quần của bố xuống một chút… – Nói xong Uyên thở mạnh, nàng đặt phần đùi trắng mịn của mình lên giường. Mặt thì đỏ ửng, từ từ đưa tay kéo quần sịp ông Lý xuống. Còn Như phía bên kia cũng khẽ nhấc hông bố lên. Cả hai chị em đỏ mặt trông ái ngại vô cùng. Nhưng đây thực sự là bất đắc dĩ hai nàng mới phải làm vậy. Việc lo lắng chăm sóc cho bố là trách nhiệm của mỗi chị em, suy nghĩ đến hai từ “Trách nhiệm” cũng khiến Uyên và Như cảm thấy đỡ ngại hơn.

Loay hoay một lúc, Uyên cũng tụt quần sịp ông Lý xuống dưới đùi khiến dương vật ông Lý hiện ra trước mắt hai cô con gái lớn. Cả Uyên và Như đều hết hồn mở to mắt vì độ dài của nó, phía dưới là chùm lông màu đen bạc, từ gốc lên đến tận đầu khấc phải dài khoảng 23cm… Nó rất dài, thậm chí còn dài ngang với của lão ăn mày, nhưng chỉ có điều không to bằng.

Dương vật ông Lý và dáng người cao dỏng của ông rất giống nhau, tuy chim ông rất dài, nhưng không to lắm, chỉ bằng hai ngón tay ghép lại. Nhưng nhiêu đó cũng đủ khiến hai chị em bất ngờ tim đập thình thịch vì xấu hổ. Cả hai nàng đều không ngờ bố mình lại có cái dương vật dài đến vậy.

– Chị giúp bố đi… – Như nhìn Uyên, thấy chị lưỡng lự quá nàng liền thúc dục. Uyên hít một hơi dài và điều chỉnh lại tâm lý. Hãy coi đây chỉ là giúp bố chưa bệnh, là một liệu pháp y học… Nếu không bố sẽ bị ung thư tinh hoàn, điều đó sẽ là án tử của bố. Nghĩ vậy Uyên hạ quyết tâm đưa bàn tay trắng mịn thon dài của mình đến và nắm vào chim bố.

Lúc này cả hai chị em đều thở mạnh. Nhất là Uyên, nàng càng lúc càng thở mạnh hơn, bầu ngực to không áo lót của nàng nâng lên hạ xuống khi bàn tay nàng nắm vào dương vật bố. Chim ông đang rất cứng, cứng như cục đá vậy, nó còn rất dài nữa.

Uyên thở mạnh, nàng bắt đầu sóc nhẹ nhàng, hai đầu ti nàng dần dần nổi lên khi không hiểu sao lại rạo rực như vậy. Như mím môi ngồi nhìn chị mà trong lòng nàng cảm thấy rạo rực không kém, hai đầu ti nàng cũng nổi cứng đơ trong lớp áo lót ren. Không biết phải do rượu không mà tối nay hai chị em lại liều lĩnh sóc lọ giúp bố.

Lúc sau, khi đã quen dần Uyên bắt đầu sóc nhanh hơn vì nàng muốn chuyện này kết thúc sớm. Uyên rất xấu hổ, thậm chí nàng còn không dám nhìn mặt bố mình. Dương vật ông Lý được tuốt qua tuốt lại trong bàn tay của con gái cả. Trong cơn lơ mơ vì say rượu, ông Lý bắt đầu có cảm giác sướng khi được sóc lọ khiến hông của ông giật nhẹ một cái.
 
Thấy vậy, Uyên liền sóc nhanh hơn chút nữa, nàng xấu hổ lắm rồi, nàng chỉ muốn bố xuất luôn cho xong đi. Thấy con bé Như không nói gì, Uyên liền liếc lên nhìn thì thấy con bé ngồi im không động đậy và nhìn chằm chằm vào chim bố với đôi mắt mở to, gương mặt đỏ hơn say rượu.

– Ê! Mày bị sao thế? – Uyên nhìn Như nói.

– Em… đang chờ chị thôi ạ… – Như mỉm cười và vuốt tóc sang mang tai rồi nhìn ra hướng khác.

– Mà chị Uyên ơi!

– Sao? – Uyên cau mày lại, vì chắc chắn con bé lại hỏi linh tinh cái gì đó.

– Chị bảo, ngực chị em mình to là do bố á, em tưởng chị em mình có gen của bà chứ, vì ngày xưa bà ngực to lắm ý… – Như vừa nói vừa nhìn vào bộ ngực rung rinh theo nhịp tay của chị Uyên.

– Chị cũng không rõ, theo gen di truyền thì thừa hưởng của bà cũng đúng mà từ bố cũng đúng…

– Em nghĩ chị em mình thừa hưởng gen cao của bố đó hihi, còn ngực to thế này chắc do bà… – Như vừa nói vừa đứng dậy đưa tay ra sau mông bóp nhẹ và quay đi quay lại ở chiếc gương cạnh đó để nhìn dáng mình trong gương.

Uyên không nói gì, nàng tập chung sóc cho bố nhưng lúc này lại thấy mỏi tay quá rồi mà bố vẫn chưa xuất nữa, đầu khấc ông vẫn bị đỏ quá… Uyên nhấc đôi chân dài của mình lên giường, nàng đưa tay trái xuống sờ vào bướm vì thấy có gì đó. Hóa ra là nước nhờn của nàng đã chảy ra rồi. Uyên rất xấu hổ, nàng lúng túng nhìn Như rất may con bé vẫn đang soi gương, thấy vậy nàng liền bỏ tay ra khỏi bướm mình.

Uyên thở mạnh, nàng không hiểu sao mình lại chảy nước nữa, thật là điên rồ… Nhưng có lẽ vì bố là đàn ông nên nàng không thể phủ nhận có chút cảm giác, với lại cái của bố to thực sự. Uyên ngồi thẳng lưng và khép hai chân lại, nhìn chiếc quần đùi của nàng bị kéo lên tận mông trông cặp đùi, đôi chân của nàng lúc này đã dài lại càng dài hơn.

Thêm vài phút nữa trôi qua, ông Lý vẫn chưa xuất… Uyên thấy thật khó hiểu vì ông ấy ngủ rất say nhưng chim vẫn cửng to, chứng tỏ việc cương cứng này không phải do tâm lý hay suy nghĩ mà do tình trạng của cơ thể. Nếu mỗi đêm bố đều cứng thế này sẽ rất khó chịu. Tại sao ông ấy lại không tự mình thủ dâm cơ chứ.

– Sao mãi không xuất nhờ… – Uyên dừng lại và nhìn Như.

– Em cũng không biết… – Như cũng trèo lên giường ngồi và nhìn đầu khấc bố để xem sét mà nàng cũng chẳng biết phải làm gì nữa.

– Thôi mày giúp chị đi, để chị đi uống nước đã, khát quá… – Uyên mỏi nhừ cả bàn tay, nàng bỏ dương vật ông Lý ra và bóp tay vài cái. Sau đó Uyên bước xuống giường tìm nước uống.

Như thấy thế cũng rất xấu hổ nhưng chị đã nói vậy rồi thì nàng cũng phải nghe theo. Như mím môi một cái nắm vào chim bố và tiếp tục sóc. Lúc này đến nàng cảm nhận được độ cứng của dương vật, nó thực sự rất dài, biên độ tuốt của nàng rất cao mà cũng không thể lên tận trên đầu khấc được. Vì nàng nghĩ nếu tuốt được từ gốc lên ngọn sẽ khiến bố dễ xuất hơn.

Như thở mạnh và nhìn vào đầu khấc của bố, nàng mím môi lại và cảm thấy cứ sóc thế này sẽ chẳng có tác dụng gì vì bố chẳng có chút phản ứng nào… Có lẽ do ông đang rất say rượu, như thể đang bị ngất vậy.

– Sao trong phòng bố không có nước nhờ… Chờ chị, để ý cửa không cái Thư nó vào… – Uyên đi quanh phòng vài vòng rồi vẫn chưa thấy nước nên nàng liền đi ra ngoài xuống dưới phòng khách để kiếm nước.

Thấy chị vừa đi ra ngoài, Như liền thở mạnh và nhìn xuống đầu khấc ông Lý, nếu cứ sóc thế này biết bao giờ bố mới xuất. Bất chợt trông nàng lúng túng khó tả, gương mặt ngại ngùng trông rất đáng yêu như thể nàng vừa nghĩ ra cách vậy.

Ngay sau đó, sợ chị quay lại, nàng sẽ thử cách này xem có tác dụng không. Như liếc nhìn bố mình và vén tóc ra đằng sau mang tai rồi cúi xuống, nàng há đôi môi đỏ của mình ra và mút đầu khấc bố một cái.

– Chụt…. – Y như rằng có tác dụng, hông ông Lý ưỡn nhẹ một cái, mồm ông há ra thở trong vô thức. Thấy vậy Như tiếp tục mút cái thứ hai.

– Chụt! Chụt! Chụt! Chụt! – Nàng mút thêm vài cái, mút cái nào bố nàng rùng mình cái đó. Thấy thế Như vừa mút vừa sóc, một sự kết hợp rất nhịp nhàng khiến ông Lý sướng không kiềm chế được mà ưỡn mông lên như muốn cắm sâu vào hơn vậy. Không biết ông đang mơ giấc mơ gì nữa, hay đang lạc trong ảo mộng của rượu đây…

– Um… Um… Chụt… chụt… chụt… – Như há to miệng và đút sâu chim bố mình vào trong miệng, nàng muốn ngậm càng sâu càng tốt vì như vậy sẽ khiến bố xuất nhanh hơn. Nhưng vì chim ông Lý dài nên chọc cả vào cổ họng Như trong khi bàn tay nàng vẫn nắm phía dưới để sóc.

– Ọe!!! – Vì chọc sâu quá Như bị nôn khan, nhưng biết bố sắp xuất nên nàng tiếp tục há mồm mút cho bố, nàng vừa mút vừa dùng lưỡi cuốn đầu khấc và đá qua đá lại khiến ông Lý quằn quại.

– Chụt!! Chụt!! Chụt!! Chụt!! UM!! – Như mút thêm tầm vài cái thì thấy ông Lý hất hông, chắc ông phải sướng lắm, vì chắc chắn lâu lắm rồi ông mới có người mút chim thế này.

– Chụt!!! Chụt!!! Chụt!!! Chụt!!! Chụt!!! UM!!!!!!– Thấy vậy Như liền cố gắng mút sâu hơn và mạnh hơn khiến ông Lý giật mạnh một cái.

– UM!!!!! – Bất ngờ sau cú giật đó tinh trùng phụt ra bắn đầy miệng Như.

Đúng lúc đó Uyên mở cửa bước vào thấy con bé Như đang ngậm chim bố, cảnh tượng này khiến nàng bị sốc. Như liếc ra nhìn Uyên với đôi mắt mở to trong khi vẫn đang phồng mồm ngậm chim bố. Uyên thở mạnh vội vàng chốt lại cửa và đi vào.

– Mày bị hâm à? Sao mày làm thế? Nhả ra mau!!! – Uyên cau mày nói, nhưng nàng thấy rất rạo rực khi em mình lại liều lĩnh mút chim bố như vậy, thế này có phải là quá điên rồ không? Uyên lúng túng không biết phải làm thế nào với hành động của em mình thì Như nhả chim ông Lý ra khỏi miệng.

– Pẹt!! – Chim ông Lý rơi xuống bụng đập pẹt một cái mềm oặt. Còn Như phồng má ngậm tinh trùng ông Lý trong mồm sau đó mới nhè ra tay trước mặt chị.

– Con hâm này… Mày bị sao thế hả? – Uyên nhíu lông mày lại nhìn Như. Mặc dù thấy nó liều lĩnh thật nhưng nhìn chim của bố đã nhỏ xuống và đỡ đỏ thì Uyên mới thấy hành động điên rồ đó thực sự có tác dụng.

– Hơ… hơ… hơ… Bố ra nhiều quá… – Như bưng đống tinh trùng trong tay, đôi mắt hoe đỏ nhìn chị… trông mặt Như lúc đó rất quyến rũ.

– Mày… Không nên làm thế… – Uyên không biết phải nói gì lúc này. Nhưng con bé cũng giúp bố xong rồi, nhìn dương vật ỉu xìu của bố ở trên bụng thì Uyên cảm thấy con bé này còn giỏi hơn mình nữa.

– Em không làm thế, làm sao bố xuất được ạ… – Như nhíu lông mày lại nói và nhìn chị. Thấy chị Uyên thở dài không nói gì thì nàng đi vào phòng vệ sinh để rửa tay và rửa miệng. Nghe Như nói vậy Uyên không nói được gì cả, đúng là nếu chỉ sóc không ông ấy sẽ chẳng thể xuất được. Nhưng con bé cũng thật liều lĩnh khi mút cho bố như vậy. Không biết nên vui hay nên giận đây.

Một lúc sau Uyên ngồi xuống giường kéo lại quần sịp và kéo chăn cho bố ngủ, nàng có chút buồn bã khi ai đời con gái lại phải giúp bố những chuyện thế này, nhưng khi suy nghĩ tích cực hơn thì nàng và Như đang giúp bố chữa bệnh chứ không phải lý do nào khác. Và đây là trách nhiệm phải chăm sóc bố của các con. Uyên cũng cảm thấy áy náy vì mình đã gián tiếp để bố bị mắc căn bệnh này. Chính nàng là người phải có trách nhiệm nhiều nhất.

Nhìn Như đi ra khỏi phòng vệ sinh, Uyên lại thấy mình không dứt khoát như con bé, đôi lúc trong một số trường hợp cách làm của Như vẫn có tác dụng hơn. Nhưng nhìn cảnh tượng con bé phồng má ngậm tinh trùng của bố trong miệng mà thấy thực sự kỳ cục. Xét cho cùng đến thời điểm này Uyên thấy em mình có khi còn giỏi chuyện đó hơn nàng.

Con bé thực sự đã mút chim cho bố, nhưng Uyên lại không dám… Nhưng giúp được ông ấy xuất ra sớm là công của nó, nàng không thể trách con bé lúc này. Hai chị em ngồi ở giường nhìn bố ngủ mà thấy yên lòng.

Lúc này cũng đã quá muộn, Uyên đặt bát cháo, một cốc nước và một tờ giấy nhắn ở đó, đề phòng lúc bố ngủ dậy mệt có thể ăn tạm. Sau đó hai chị em đi sang phòng Thư thì con bé cũng ngủ từ lúc nào rồi. Thấy thế Như và Uyên xuống xe đi về nhà vì có lẽ hai anh cũng sắp về.



2h40 phút sáng…

Hai chiếc siêu xe về đến nhà ông Lưu mà vẫn chưa thấy ai về. Hai chị em cũng khá mệt liền đi lên nhà để nghỉ ngơi. Hôm nay là ngày vui nên mặc kệ cho các anh chồng chơi tới bến luôn.

– Chị ơi… – Như đi đằng sau chị Uyên uể oải nói vì nàng buồn ngủ lắm rồi.

– Ơi… – Uyên cũng vậy, nhưng lúc này nàng chỉ đang nghĩ và hy vọng bố sẽ không biết đến chuyện tối nay.

– Liệu sau này… Bố lại bị như vậy… thì sao hả chị…

– Hmm… Chị cũng không biết… Hay để chị mua cho bố một cái đồ chơi tình dục… Được không? – Uyên đứng lại nhìn Như và hỏi ý kiến con bé.

– Chị biết tính bố rồi đó… Ai đời bố lại đi dùng cái đó… Không được đâu chị ạ… – Như thở dài nhìn chị.

– Ừ… Khó xử thật… Bác sỹ nói thời điểm này cũng không được chủ quan, nếu bố cố chấp không chữa trị có thể sẽ bị ung thư tinh hoàn đó… – Uyên nhíu mày lo lắng, hai chị em dựa vào nhau ngồi xuống ghế ở hành lang tầng hai để nói chuyện.

– Eo bố sẽ chết á? – Như rất lo lắng khi nghĩ đến cảnh đó.

– Con hâm này! Nói linh tinh vớ vẩn! – Uyên tức giận đẩy vào đầu Như một cái.

– Nhưng mà… Hay là kiếm người yêu cho bố đi chị…

– Bố mà không thích thì cũng không có kết quả gì cả…

– Vậy phải làm sao hả chị…

– Bây giờ… đi ngủ đã… Chuyện đó để chị tính sau, bố cứng đầu lắm, thuyết phục bố phải cần thời gian… – Uyên đứng dậy và ưỡn ngực vươn vai một cái.

– Vâng ạ… Thôi cứ lựa lựa tính sau chị ạ… Em buồn ngủ lắm rồi ý… – Nói xong hai chị em đi về phòng ngủ với tâm trạng rất lo lắng cho bố mình. Thực sự bây giờ chưa có một giải pháp gì để giúp ông… Vì ông Lý thuộc dạng cũng khá cứng đầu và bảo thủ về mấy vấn đề tế nhị này.
 
còn k bác ơi e tìm bộ này lâu rồi mà kb ở đâu có để đọc, up nốt đi bác ơi tks chủ thớt
 

Chương 86: Tắm Cùng Bố 1​

Sáng hôm sau Như bật dậy, nàng mở to mắt khi thấy đồng hồ điểm 10h30 sáng. Nàng nhìn quanh phòng không thấy chồng đâu liền uể oải ngồi dậy và đặt đôi chân dài của mình xuống giường rồi đưa tay lên vuốt lại tóc. Chỉ cần một hai lần cào là bộ tóc dày của nàng đã suôn mượt lại như ban đầu.

Như ôm ngực mình và đi ra ngoài cửa vì nàng không mặc áo lót. Nàng rón rén đi từng bước một qua phòng bố Lưu, nhà im ắng quá, chắc hôm qua mọi người say rượu nên ngủ vẫn chưa dậy… Nhưng anh Ninh đi đâu rồi không biết. Đêm qua nàng nhớ 3h sáng anh ấy mới về.

– Chị ơi… – Như ghé vào phòng chị Uyên gọi và cầm tay nắm cửa vặn vài cái thay cho gõ cửa. Vài phút sau, Uyên mở cửa phòng với gương mặt ngái ngủ, nàng cũng vừa mới dậy sau khi Như gọi cửa.

– Sao thế? – Uyên mở toang cửa ra và đi vào giường nằm tiếp.

– Chị ơi, anh Phi không có ở nhà ạ? Chồng em cũng không thấy đâu… – Như cũng đi vào giường chui vào chăn nằm xuống với chị.

– Các anh vừa ra khỏi nhà rồi, mày không biết gì à… – Uyên nhắm mắt vừa ôm gối vừa nói. Nàng vẫn rất buồn ngủ vì tối qua ngủ muộn quá.

– Ơ! Các anh đi đâu đó chị? – Như xoay người chui vào trong chăn vào thò tay sang ôm eo chị mình.

– Các anh đi ăn với đối tác, cả bố Lưu cũng đi rồi, ngủ tiếp đi chị buồn ngủ quá…

– Ơ thế ạ? Em ngủ chẳng biết gì ý… Sao suốt ngày đi ăn thế chị nhờ… – Như nhíu lông mày lại, mắt mở thao láo nhìn lên trần nhà.

– Lúc nãy chị cũng hỏi y hệt mày, anh Phi bảo từ giờ đến lúc sang kia còn đi nhiều lắm… Thôi công việc mà, đến bố Lưu cũng phải đi thì mày biết rồi đó… Ngủ đi, nói nhiều thế… – Uyên cau có, nàng nhíu đôi lông mày lá liễu của mình lại vì nàng vẫn rất buồn ngủ.

– Trưa rồi đó chị còn ngủ nữa à… Chị dậy! Dậy đi!! Còn đi ăn chứ… – Vừa nói Như vừa lấy một ngón tay chọc chọc vào ngực chị.

– Thôi hôm nay chị buồn ngủ lắm, ngủ thêm tí nữa 12h dậy rồi đi ăn… – Uyên uể oải kéo tay Như khỏi ngực mình. Bất chợt nàng nghĩ đến lần con bé mút ti mình đợt trước, lúc đó nàng đang làm tình cùng bố chồng. Điều này khiến Uyên mở mắt tỉnh cả ngủ, hai đầu ti nàng cứng lên nhanh chóng, một phần vì nàng vừa ngủ dậy nên cơ thể cũng có chút nhạy cảm.

Thật điên rồ, hôm ấy đúng là bị điên rồi, tự nhiên Uyên thấy rất xấu hổ, mà con bé Như cũng bệnh thật, nó dám làm điều đó với chị nó nữa. Nhưng trong Uyên cũng cảm thấy lúc đó thực sự khá kích thích… Cảm giác cũng không tệ, bởi vì cái Như nó cũng xinh xắn dễ thương chứ không phải đứa xấu xí.

Chính Uyên và Như cũng không hề nhận ra hai chị em đều có tâm lý ái sắc… vì vậy mới có những hành động và sự nuông chiều như hôm đó… Đó là một hội chứng của nữ giới, khi cả hai đều đạt đến một vẻ đẹp cực phẩm cuốn hút mọi phái thì tự họ sẽ cảm thấy có một cảm giác muốn gần gũi với đối phương mặc dù họ là con gái.

Cảm giác đó là cảm giác yêu cái đẹp, cảm giác muốn được chiều chuộng và muốn thấy họ được hài lòng và sung sướng… Nhưng người bộc phát nó ra lại là Như bởi vì lúc đó, nàng là người ở ngoài, là người cũng muốn được giải quyết nhu cầu sinh lý giống chị mình, vì vậy hành động đó là một hành động tự phát không có chủ đích.

Nhưng điều đó cũng khiến Uyên có cảm giác kỳ lạ, một cảm giác khoan khoái khó tả vì được kích thích ở nhiều điểm. Như bị vậy một phần cũng vì tâm lý của nàng đã bị Ninh “huấn luyện” từ lâu bởi những lời khẩu dâm bệnh hoạn của chính anh ta.

Vì vậy, lúc này khi Như lại sờ lên ngực Uyên, điều đó khiến nàng cảm thấy hơi khó chịu. Chỉ có những lúc hưng phấn và đạt cực khoái, cảm giác và hội chứng đó mới xuất hiện. Đó là một hội chứng khiến nữ giới có thể làm tình ba người cùng một lúc nếu sự hưng phấn của họ đạt đỉnh. Đây thực sự là một trải nghiệm, một cảm giác khác lạ đối với cả hai chị em quá đỗi xinh đẹp này.

Uyên thở dài, nàng suy nghĩ điều gì đó rồi bất chợt cẩm điện thoại lên gọi cho Thư nhưng con bé không nghe máy, có lẽ nó đi học rồi. Lúc sau nàng mở phần sms lên thì thấy tin nhắn của bố Lý. “Bố đã đỡ nhiều, cảm ơn các con đã chăm sóc bố, em Thư chuyển lời.” Đọc tin nhắn xong Uyên cũng cảm thấy phần nào nhẹ lòng.

– Tưởng chị ngủ cơ mà… hihi… – Như ôm chị và gác chân lên đùi Uyên. Uyên không nói gì nàng chỉ đọc tin tức trên điện thoại như hàng ngày.

– À mà chị Uyên ơi, tại sao lão ăn mày tối qua lại vào nhà mình nhờ, ý em là ông ấy không sợ bố Lưu hay sao ấy. – Như thắc mắc liền hỏi.

– Hmm… Hôm qua ông ta bị đám thanh niên ngoài công viên đuổi đánh, sợ quá nên liều mình chạy vào đây… Chị thấy tội nên cho ông ấy tắm nhờ… Vậy thôi… – Uyên liếc mắt ra đằng sau thấy con bé cứ tò mò chuyện đó, hay nó đã đoán ra được điều gì rồi.

– Thật á chị, khổ thân… – Như nhíu lông mày lại thương cảm cho lão ăn mày, lão ấy chỉ là một ông cụ nhỏ bé yếu đuối, tại sao lại có những người lỡ lòng đánh đập ông ấy chứ. Thật tàn bạo. Việc để ông ấy ngoài công viên mãi cũng thật nguy hiểm, có lẽ sau này nàng sẽ nói chuyện với bố Lưu để đưa lão về nhà, hay ở gần nhà cũng được.

– À mà chị cũng nói luôn, mày nên giữ khoảng cách với lão ấy, lão ta trông vậy thôi cũng khó lường lắm đó… – Uyên nhận ra ý đồ của lão ăn mày trong lần tiếp xúc tối qua, mặc dù nàng biết lão cũng chỉ muốn đòi hỏi chuyện đó chứ không còn ý đồ nào sâu xa hơn… Đàn ông ai chả vậy, đó chỉ là nhu cầu mà thôi. Với lại đối với Uyên đọc vị lão ta dễ như ăn bánh nên nàng không cần phải đề phòng. Nhưng dù gì nàng vẫn phải nhắc nhở em gái mình.

– Vâng ạ… – Như mím môi lại và từ từ ngồi dậy.

– Với lại… – Uyên cũng chống tay ngồi dậy tiếp tục nhắc nhở em mình.

– Chị không ngờ… Tối qua… Mày lại làm thế với bố… Như vậy là bệnh lắm đấy, có biết không? Chị không biết mày thiếu thốn cỡ nào nhưng làm hành động ấy là không đúng đâu… – Uyên cau mày lại nhìn Như, nàng cũng rất xấu hổ khi phải nhắc em gái mình điều tế nhị này, nhưng con bé còn nhỏ, nàng chỉ sợ nó sẽ có những suy nghĩ sai lệch.

– Không phải thế… Em không nghĩ vậy, với lại chị cũng… làm thế này với bố mà… – Nói xong thì Như dơ bàn tay lên nắm lại và sóc trên không khí.

– Đấy là trị liệu… Mày không lo cho bố à? Chị kể cho mày rồi đó… không giúp bố thì ông ấy cũng không chịu tự làm… – Uyên xấu hổ đỏ cả mặt khi Như nói vậy.

– Em… chính vì lo cho bố, nên em mới làm thế… – Như nhíu lông mày lại giận dỗi, vì thực sự nàng chẳng nghĩ gì xa hơn khi có hành động giúp bố như vậy, nàng chỉ nghĩ đơn giản nếu muốn xuất ra chỉ còn cách đó mới giúp bố xuất nhanh hơn. Chứ không có ý nghĩ trai gái bệnh hoạn nào khác.

– Nhưng… Mày không nên làm như thế… Hành động đó chỉ dành cho người yêu, hoặc chồng của mình… Mày cũng thông minh đấy, sao lại có những suy nghĩ ngây ngô như thế hả? – Uyên thở dài, nàng công nhận hơn nó có hai tuổi thôi sao mà nó tồ thế không biết. Biết là nó không nghĩ gì nhưng thực sự điều đó là không nên.

– Nhưng mà… Nếu làm như chị thì đến khi nào bố mới ra… Chị cũng biết điều ấy mà… bất đắc dĩ em mới phải làm như vậy… Với lại bố có biết đâu ạ…

– Hừ! Xinh xắn đáng yêu… Nhưng hành động có khác gì dâm tặc không? – Uyên mỉm cười trêu Như vì không biết nói gì nữa.

– Chị ý! Đó là sự hy sinh của con gái đó! Blè! – Như lè lưỡi trêu lại chị.

– Mày dạo này chị nói một câu cãi một câu… Hay đấy! – Uyên nói rồi đưa ngón tay đẩy vào trán Như một cái. Nàng cũng không biết phải nói gì nữa vì con bé nói không sai. Nếu thực sự nó chỉ nghĩ đơn giản giúp bố bằng cách đấy cho nhanh thì chuyện cũng không nghiêm trọng như nàng nghĩ.

Thực ra… Suy nghĩ của Như đã vượt xa tầm tư duy và cảm xúc của con người, đứng ở một phương diện nào đó, ví dụ như phương diện y học thì nó không sai… Bởi vì đối với y học thời gian được tính từng giây từng phút, nếu như có cách gì có thể giúp bệnh nhân một cách nhanh nhất họ sẽ không ngần ngại mà làm nó… Nhưng đối với tiêu chuẩn đạo đức xã hội thì nó là điều sai trái.

Là một cô bé thông minh, lanh lợi và có tư duy của thời đại mới, đôi lúc Như luôn khiến mọi người phải cảm thấy “sợ hãi” bởi lối suy nghĩ thẳng thắn nhưng hết sức ngây thơ của nàng. Đối với đàn ông con trai, nàng luôn tránh né và giữ khoảng cách rất lớn… Đối với những người có hoàn cảnh khó khăn, khổ hạnh thì nàng đem lòng thương hại để bao bọc họ… Đối với bố nàng thì nàng cũng coi như mẹ mình mặc dù ông ấy là người khác giới, nàng sẽ dùng hết tất cả những gì mình có để giúp đỡ nếu người nhà gặp khó khăn, và không hề suy nghĩ gì cả.

Đôi lúc những điều tốt bụng ấy của Như lại gây ra những hiểu lầm rất rất lớn đối với những người nhìn vào… Vì vậy, khi nàng mút dương vật cho bố để giúp bố xuất tinh cũng chỉ là một cách làm xuất phát từ tình thương của con gái dành cho bố. Nàng làm nó để kết thúc nhanh hơn chứ không có ý gì khác. Nhưng đối với quan điểm của Uyên nàng lại rất sợ vì việc đó quá bệnh hoạn, đối với Như thì nó chỉ như một hình thức trị liệu của riêng nàng.

Uyên nhìn em gái mình và chẳng biết nói gì cả, tình thương yêu dành cho bố của hai chị em đều giống nhau, nhưng cách làm có khác nhau một chút… Uyên thở dài, thôi thì chuyện đó cũng có tác dụng chứ không phải không để lại kết quả gì. Nó cũng có lý lẽ riêng mà nàng cũng có nỗi lo riêng của mình.

Từ lúc lấy chồng đến giờ, hai chị em đã trải qua rất nhiều tình huống bệnh hoạn, mà đó đều là những phát sinh ngoài mong muốn, những việc mà cả hai chị em đều phải giữ bí mật cho đến cuối đời.

….

Vài ngày trôi qua, thời gian này Ninh, Phi và ông Lưu liên tục bận công việc tiếp khách, biếu xén để chuẩn bị cho chuyến quay lại Kenya một cách chu toàn nhất. Ông Lưu cũng rất lo lắng nên ông đã đích thân đi kèm hai cậu con trai của mình bởi vì lần quay lại này còn quan trọng hơn lần đầu tiên rất nhiều. Một phần cũng để truyền đạt lại toàn bộ kinh nghiệm của bản thân về mọi vấn đề, bí mật trong kinh doanh cho Phi và Ninh, sau đợt này ông sẽ toàn quyền cho chúng quyết định mọi việc.

…..

Ngày hôm nay, Uyên lên công ty làm việc. Như thường lệ nàng luôn là tâm điểm chú ý của tất cả mọi người ở đó kể cả khách cho đến nhân viên của công ty. Mặc dù cũng hay nhìn thấy nàng nhưng họ luôn phải ngước nhìn vẻ đẹp kiêu sa lộng lẫy của Uyên, một vẻ đẹp cuốn hút khó tả, nàng cứ như một người mẫu được vẽ ra bởi trí tuệ nhân tạo vậy, nàng đẹp không có góc chết không có ngoại lệ gì hết.

– Cộp! Cộp! Cộp! Cộp! – Tiếng guốc của Uyên vang lên ở đại sảnh tổng công ty, nó phá vỡ sự im lặng nơi đây một cách ngọt ngào nhất bởi vẻ đẹp phát sáng của Uyên. Với một gương mặt xinh đẹp cá tính nàng mang một vẻ đẹp cuốn hút khó tả, một vẻ đẹp bất cứ ai nhìn thấy cũng phải tương tư cả tháng trời và thắc mắc rằng tại sao trên thế gian lại có người xinh đẹp đến mức đó. Mặc dù rất xinh đẹp, nhưng vì tính cách nên nhìn Uyên lúc nào cũng rất khó gần. Vì vậy mọi người không ai dám lại gần bắt chuyện với nàng.

Hôm nay Uyên mặc một bộ váy công sở đen trắng, bộ ngực to của nàng vun cao đẫy đà sau lớp áo trắng tinh khôi, ống tay lỡ để lộ ra đôi tay dài trắng mịn đang ôm một chiếc túi tài liệu. Chiếc váy zip bó sát vào bộ mông to tạo nên một đường cong hoàn hảo. Với chiều cao 1m70 nàng rất tự tin với đôi chân dài cân đối trắng phát sáng của mình. Chưa kể dưới chân nàng đang đi một đôi guốc hiệu Louboutin cỡ 10cm khiến chiều cao của nàng lúc này là 1m80.

Đối với một cô gái, chiều cao này thực sự đáng nể, vì vậy với vẻ xinh đẹp này Uyên luôn tự tin sải bước trong công ty và chẳng thèm liếc nhìn một ai. Phải nói trông nàng cực kỳ sang chảnh và khó gần. Trong công ty có rất nhiều lời bàn tán về Uyên tuy nhiên không ai dám đặt điều hay nói quá. Bởi vì tất cả mọi người trong công ty đều biết gia thế của Uyên cỡ nào.

Mặc dù nàng đang làm vị trí trợ lý tổng giám đốc nhưng không một ai dám đồn đại nàng cặp kè với tay giám đốc Quang như những trợ lý giám đốc khác. Đơn giản bởi vì đối với Uyên lão Quang cũng chỉ là hạng cắc kè trong khi lão ta cũng là tổng giám đốc một công ty lớn có rất nhiều chi nhanh lớn nhỏ trải dài khắp cả nước. Phải nói rằng Uyên ở công ty chẳng khác gì bà chủ nơi đây. Trông nàng toát ra khí chất lớn hơn tay Quang rất nhiều.

Nhưng còn một lý do nữa mà mọi người trong công ty không biết lý do tại sao một người như Uyên lại đi làm ở đây. Đó chính là bố của lão Quang có quen biết với bố của Uyên, việc Uyên vào đây làm cũng vì nghe lời bố Lý và một phần nàng cũng muốn chứng tỏ bản thân chứ không phải vì nàng cần một công việc.

Nếu không nàng có thể làm ở tập đoàn đá quý của chồng, một tập đoàn có quy mô lớn gấp cả trăm lần công ty của tay Quang. Nói tóm lại ở đây Uyên giống như một nữ thần, một đại diện gương mặt chứ không phải trợ lý của tay Quang giám đốc. Và chính lão Quang còn cảm thấy hãnh diện và tự hào với các đối thủ khi trong công ty mình có một người xinh đẹp như vậy.

Tuy nhiên, trông Uyên khó gần là vậy, mọi người đều không dám lại gần hay bắt chuyện với nàng tuy vậy vẫn có một người dám bắt chuyện với Uyên đó là thằng Lý mập. Nó dường như không có liêm sỉ mặc dù Uyên cũng không hề muốn nói chuyện với nó, vì là bạn học cũ và là một người lịch sự nên đôi lúc Uyên cũng phải tiếp chuyện nó. Tuy Lý mập tỏa ra một vẻ đần đần nhưng trong công ty nó là thằng dũng cảm nhất khi liên tục làm phiền Uyên.
 
Uyên lên phòng mình và ngồi vào bàn làm việc như bình thường, mặc dù là một người đi làm để cho vui tuy nhiên Uyên cũng là người rất có trách nhiệm trong công việc, nàng luôn hoàn thành xuất sắc công việc trợ lý của mình.

– Cộc! Cộc! – Bỗng có tiếng gõ cửa phía ngoài.

– Mời vào! – Uyên đoán chín mười phần kẻ đứng ngoài là ai, vì ngày nào cũng vậy.

– Hề hề… Uyên ơi! Cậu có ăn uống gì không tớ mua cho… – Mở cửa là Lý mập, nó cười ngại gãi đầu gãi tai nhìn Uyên chằm chằm với đôi mắt hau háu. Ngày nào nó cũng phải nhìn Uyên một lần cho đỡ nhớ nên thế đó là một điều hết sức phiền hà với Uyên.

– Tôi không! Có việc gì thế? – Uyên liếc mắt lên nhìn nó rồi lại nhìn vào máy tính. Bình thường Lý mập ở ngoài đường nó hay đeo một cái balo trông đụt hết cỡ. Mặt thì rỗ, đôi mắt híp ẩn sau lớp kính cận dày cộp, mái tóc bổ luống quê mùa. Đã vậy nó còn béo ục ịch và chỉ cao có gần 1m60, cỡ khoảng 1m58 còn thiếu. Trong công ty này nó chẳng khác gì chân sai vặt của mọi người. Tuy nhiên Uyên chưa bao giờ sai nó điều gì vì đơn giản nàng không thích.

– À… Tớ muốn hỏi thăm bác nhà đã đỡ chưa… – Lý mập xoắn quẩy hai bàn tay lại với nhau và ngồi xuống chiếc ghế sofa trong phòng làm việc của Uyên.

– Ừm… Bố chồng tôi cũng đỡ rồi… – Nói xong Uyên chợt nghĩ ra điều gì đó, nàng đứng dậy và đi ra tủ lạnh. Nàng lấy ra một cốc trà sữa sáng nay vừa mới mua.

– Này… Cậu uống đi, cảm ơn cậu nhé! – Uyên ngồi xuống chiếc ghế đối diện Lý mập và đưa cốc trà sữa cho nó để cảm ơn. Nàng mím đôi môi đỏ của mình lại và nhìn cái vẻ đần đụt của Lý mập, và không hiểu sao mình lại có duyên với nó thế. Học từ thời cấp ba rồi đến giờ còn làm cùng công ty nữa. Chắc nó sẽ đeo bám nàng cả đời mất.

– Thật không? Cậu mua trà sữa cho tớ á? – Lý mập sướng run người, nó mở to cái mắt híp của mình nhìn vào cốc trà sữa trước mặt. Đây như một món quà lớn nhất trong cuộc đời nó vậy. Nó run rẩy cầm cốc trà sữa mà Uyên cho. Và nó coi đây như báu vật của nó vậy.

– Ừm… Tôi muốn cảm ơn cậu việc lần trước, đã nhiệt tình hỗ trợ tôi… – Vừa nói Uyên vừa dựa lưng vào ghế, ngả đôi chân dài của mình về phía trước. Nàng vô tình để lộ chiếc quần lót trắng phía trong chiếc váy zip.

Đối với Uyên, nàng không bao giờ mặc quần bảo hộ vì nàng thấy nó thực sự vướng víu, nàng chỉ mặc quần lót và một chiếc váy nên thế lúc này nó đã lộ ra ngay trước mắt Lý mập. Thậm chí đến quần tất màu da người để che đi khuyết điểm ở chân nàng cũng không cần mặc vì chân nàng đã quá đẹp rồi.

– Ờ… tớ… Ui giời! Có gì đâu!! Cậu không cần khách sáo! Có gì cậu cứ gọi cho tớ!!! Tớ… Tớ sẽ cố gắng hết mình để giúp cậu… Bất kể việc gì… He he… – Lý mập mở to mắt lúng túng thở mạnh và nhìn vào quần lót của Uyên.

Cảnh tượng trước mắt khiến nó cửng ngay lập tức, vì nó là dân FA lâu năm. Chưa có một mảnh tình vắt vai, suốt ngày sóc lọ với hình ảnh của Uyên trong đầu. Vì thế hình ảnh này của Uyên như một cảnh tiên trước mắt nó vậy, đây là một cơ hội tốt để nó ghi nhớ cái phần căng căng ẩn sau lớp quần lót của Uyên trong đó.

Cảnh tượng này đẹp đến mức khiến nó bị sốc ngang… Cặp đùi thon dài trắng mịn của Uyên đang phơi ra ngay trước mặt nó, phía trong là một chiếc quần lót trắng căng lên ép chặt vào bướm nàng. Điều này khiến Lý mập sướng mất hết cả bình tĩnh. Nó lén nhìn vào đó nhiều lần, nó không thể chịu được nữa khi Uyên vẫn chưa phát hiện. Nó từ từ lôi điện thoại của mình ra để chụp lại.

Nhưng ngay lúc đó, Uyên cau mày lại khi thấy mắt Lý mập liếc xuống dưới, nàng vắt hai chân lại với nhau và dùng tay che lại. Thấy vậy Lý mập tiếc ngẩn ngơ, nó biết Uyên đã biết liền lúng ta lúng túng.

Thấy cái vẻ này của nó nàng lại thấy khó chịu, chắc chắn nó vừa nhìn thấy quần lót của mình rồi. Vì xấu hổ nên Uyên cũng không dám phản ứng mạnh. Nhưng lúc sau nàng để ý cái điện thoại nó cầm trên tay, nó đang chĩa camera về phía mình, chắc chắn lại làm trò gì rồi.

– Cậu làm gì đó? Tính chụp lén tôi à? – Vì Uyên thẳng tính nên nàng nói thẳng luôn khiến Lý mập giật mình toát mồ hôi hột.

– Không… Tớ không… Cậu nhìn đây này… Tớ không chụp lén cậu đâu… – Lý mập dơ nhanh điện thoại lên để làm giả bằng chứng rồi rụt lại không cho Uyên cầm xem.

– Thật không? Cậu lớn rồi đó, đừng làm mấy trò trẻ con đó nữa… Chụp đùi tôi để làm gì chứ? – Uyên cau mày nhìn Lý mập, điều đó khiến nó càng sợ vì Uyên nói đúng. Nhưng ngay lúc đó lại có tiếng gõ cửa bên ngoài. “Cộc! Cộc!”

– Mời vào ạ! – Kẻ mặt dày đang ở đây rồi, nhưng vẫn còn một kẻ nữa.

– Ha ha ha… Đây rồi! Thế nào em đã ăn sáng chưa Uyên? – Tay Quang mở cửa bước vào cười ha hả ha hả.

– Em chào sếp! – Lý mập vội vàng đứng dậy chào tay Quang.

– Lý đấy hả? – Tay Quang nhìn Lý mập rồi quay sang cười với Uyên, Uyên chỉ cau mày rồi đứng dậy quay ra ghế làm việc ngồi.

– Em chào sếp, em về phòng làm việc! – Lý mập ôm cốc trà sữa của Uyên trong tay và vội vàng chuồn khỏi đây, cũng may ông giám đốc vào kịp thời nếu không Uyên sẽ thấy mấy bức ảnh mà nó chụp lén đùi của nàng.

Lý mập hồi hộp ôm cốc trà sữa trong tay như báu vật vội vàng chạy vào phòng vệ sinh. Nó tụt quần lôi con cu dài 15cm của nó ra và sóc lọ lia lịa khi nghĩ đến chiếc quần lót của Uyên, thấy chưa đủ nó lôi tiếp bức ảnh chụp đùi Uyên ra và sóc. Đúng là một tên biến thái thất bại của thất bại.

Lúc này… Trong phòng làm việc của Uyên, không gian ái ngại bao trùm khắp nơi khi tay Quang đang ngồi trễm trệ trên ghế sofa của Uyên. Hắn cũng khá cao và có dáng người to đậm với làn da ngăm đen. Hắn ngồi ưỡn chim ra khiến đũng quần hắn nổi một cục u to tướng.

Uyên cau mày liếc mắt nhìn tay Quang mà thấy gương mặt vuông chữ điền của hắn hãm quá, nàng không thể hiểu ngày trước tại sao mình lại có thể có suy nghĩ sẽ cho lão ta một cơ hội chứ… Thật điên rồ. Nghĩ vậy Uyên cảm thấy đỏ mặt và có chút tự tức bản thân. Nhưng nghĩ đến việc sắp nhờ hắn nên nàng lại phải bình tĩnh.

– Chú Quang… À nhầm anh Quang… Hì! – Uyên mỉm cười vì mình vừa gọi nhầm. Thực chất so tuổi thì tay Quang lớn hơn Uyên hẳn 21 tuổi nên gọi chú là đúng. Nhưng hắn ta không cho bất kể ai gọi hắn là chú, nên cả công ty đều phải gọi hắn là anh. Bố Lý và bố tay Quang gần bằng tuổi nhau, cũng bởi vì bố Uyên đẻ nàng rất muộn nên nàng ít hơn tay Quang hẳn 21 tuổi.

– Ấy! Lại gọi chú rồi! Nhìn anh thế này em suốt ngày nhầm vậy Uyên? – Tay Quang đứng dậy cười nửa mép và gồng lên khoe cơ bắp của mình trong lớp áo sơ mi chật cứng.

– Em nhầm một chút… – Uyên ôm miệng mỉm cười khi thấy cái dáng của lão ta. Đôi lúc lão Quang này cũng rất hài hước chứ không hẳn hãm như lời đồn đại.

– À anh Quang! Em có chuyện muốn xin phép anh… – Uyên nhìn tay Quang chằm chằm khiến hắn ta lại ngồi xuống sofa tò mò không biết nữ thần muốn xin điều gì đây.

– Bất kể điều gì! Em không cần phải xin phép! Riêng em… Anh ok hết! – Tay Quang tru môi ngoáy cái đầu một vòng thể hiện mình là người có quyền nhất công ty, kiểu tỏ ra với Uyên rằng nàng cứ thoải mái đi vậy. Trông tay Quang cũng khá già rồi nhưng đôi lúc hắn rất đồng bóng với những hành động không mấy phù hợp với tuổi của mình.

– Sắp tới, em muốn xin nghỉ khoảng một tuần để đi du lịch với bố em… Anh sắp xếp công việc cho em nhé! – Uyên có chút hồi hộp vì không biết lão ta có đồng ý không.

– Ồ! Vậy à! Hừm!!! Xem nào! – Tay Quang mồm thì nói chuyện gì cũng được nhưng khi nghe thấy Uyên nói vậy, hắn ta lại dở chứng như thể đang có âm mưu gì vậy.

– Nhất trí! Nhưng với một điều kiện! – Tay Quang nhìn Uyên cười với vẻ mặt rất sở khanh.

– Điều kiện gì vậy anh? – Uyên nhíu lông mày lại có chút không thoải mái.

– Em phải đi ăn tối với anh một bữa… – Tay Quang cũng hồi hộp không biết nàng có đồng ý không, nhưng đây là cơ hội tốt để lão ta được đi ăn tối với Uyên một lần, điều mà lão rủ Uyên cả trăm lần rồi đều bị nàng từ chối.

– Ăn tối sao? – Uyên liếc lên trần nhà suy nghĩ.

– Đúng! Ăn tối! Chỉ đi ăn tối thôi em! Hê hê…

– Hmm… – Uyên vẫn rất lưỡng lự vì chắc chắn chồng nàng sẽ không cho phép.

– Em! Em vào công ty làm một thời gian rồi mà anh chưa được ăn tối cùng em một lần nào! Lần này mong em bớt chút thời gian đi ăn với anh… Tầm một tiếng thôi! Anh chỉ xin em đúng một tiếng!... – Tay Quang sợ Uyên không đồng ý liền nhanh nhảu cười tươi nói.

– Chị nhà có đi không anh? Để em rủ chồng em đi cùng! – Uyên mỉm cười nói.

– Ầy nào! Không! Không! Không! Chỉ hai chúng ta thôi! Em biết anh rất quý em mà… Coi như chúng ta bàn chút công chuyện ngoài giờ! Được không em? – Tay Quang biết ngay Uyên sẽ nói thế, nên lần này lão ta liền mặt dầy nói thẳng như thể đang set kèo hẹn hò với Uyên vậy.

– Hmm… – Uyên vẫn lưỡng lự vì như vậy khác nào hẹn hò đâu, đã vậy còn phải nói dối anh Phi nữa. Thực sự khó cho nàng.

– Dù gì thì nghỉ một tuần cũng lâu đấy tình yêu của anh à, ngoài em ra chẳng ai trong công ty xử lý được công việc của em… Nên thực ra mà nói sẽ hơi khó… – Lão Quang bắt đầu dở thói gây khó dễ cho Uyên. Uyên cau mày lại, nàng biết mình đang bị ép, nhưng vì nàng đã tính đến việc sẽ đi du lịch với bố Lý đợt sắp tới rồi nên nàng nhất định phải nghỉ được. Thôi thì cũng chỉ ăn tối một tiếng cũng không có gì cả.

– Thôi được! Em đồng ý! Nhưng hai ngày nữa em mới rảnh được… – Uyên nói và nhìn tay Quang với vẻ mặt hơi ngại. Hắn ta nói đúng, hắn đã mời nàng đi ăn rất nhiều nhưng toàn bị nàng từ chối, cho dù đó là bữa tiệc chung của cả công ty nàng nhưng cũng không đi. Nên lần này coi như đi ăn để phải phép vậy.

– Được! Được! Được! Hai ngày nữa không vấn đề gì! Ta nhất trí như vậy nhé! Ha ha ha!!! Thật là vui! Hôm nay anh rất vui!!! Ha ha ha!!! – Lão Quang cười lớn vỗ xuống chiếc ghế sofa bồm bộp.

– Mà anh Quang này! – Uyên cau mày nhìn tay Quang.

– Sao thế em? – Tay Quang mở to mắt mỉm cười rất tươi.

– Từ giờ trở đi anh đừng gọi em là “Tình yêu của anh” nhé! Mọi người sẽ hiểu lầm, với lại chồng em mà biết sẽ không hay, vì anh ấy hay ghen lắm! – Uyên nhíu lông mày lại giải thích cho lão Quang hiểu.

– Phi nhà em hả? Ừ! Trai trẻ mà hay ghen là đúng ha ha! Anh hiểu! Anh hiểu! Nhất trí em yêu! – Tay Quang cười nhe nhởn, hắn vẫn tiếp tục trêu Uyên.

– Này! Lại nói cái gì đấy! – Uyên dơ cái hộp bút lên thì lão Quang cười ha hả và chạy ra khỏi phòng Uyên. Uyên thở dài, nàng đặt hộp bút xuống… Hai ngày nữa là ngày anh Phi có lịch ăn với đối tác nên nàng tranh thủ lúc đó để trốn ra ngoài vậy. Thật khó xử, nàng cũng bất đắc dĩ mới phải nói dối chồng, chứ anh Phi không thích tay Quang này tí nào.

Trong giới doanh nhân Việt Nam, không ai là không biết tay Quang và Phi. Tay Quang là một kẻ nghèo đi lên từ chính đôi bàn tay của mình. Còn Phi là một chàng trai có bệ đỡ vững chắc từ nhỏ, tuy vậy Phi cũng đã chứng tỏ bản thân mình với mọi người và trong giới doanh nhân Việt Phi được mệnh danh là thần đồng đá quý. Vì thế tay Quang luôn có sự đố kỵ với Phi, còn Phi thì không mấy ưa tay Quang này vì vẻ chơi bời gái gú của hắn.

Hai ngày sau…

17h30 Tại một sân bóng đâu đó quanh nội thành Hà Nội. Như vừa bước xuống chiếc siêu xe và đi vào sân bóng. Nàng mặc một chiếc áo phông trắng, một chiếc quần đùi bò, chân đi giầy búp bê, tóc búi cao, nàng đội một chiếc mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang. Mặc dù Như không lộ gương mặt xinh xắn của mình nhưng nàng vẫn cực kỳ cuốn hút bởi chiều cao và làn da trắng như tuyết.

Ngày hôm nay học sinh trường nàng có giao lưu với trường đại học khác nên Như đến để cổ vũ theo lời mời của giáo viên trong trường. Mặc dù Như không bao giờ thích đến những nơi đông người nhưng vì nghe lời giáo viên nàng đã miễn cưỡng đến sân. Khi Như bước vào sân bóng, nàng đã khiến trận đấu phải dừng lại vài giây khi các cầu thủ bị mất tập chung vì mải chú ý đến nàng.

– Ui mày ơi! Con bé kia là đứa nào xinh vãi… – Một nhóm nữ sinh cổ vũ cũng phải dừng động tác để chú ý đến Như. Chính những cô gái cũng bị cuốn hút và cảm thấy gato với vẻ đẹp của Như.

– Nó ở trường Rmit đấy, nhà nó giàu lắm… Nhưng mà lấy chồng rồi, chồng nó cũng thuộc dạng tài phiệt các thứ đồ…

– Ừm, mà chồng nó đẹp trai lắm, vừa giàu vừa giỏi… như bước ra từ phim Hàn ý mày ạ. Đôi này nổi tiếng cực kỳ… Nhưng mà ít khi thấy mặt lắm…

– Sao hôm nay nó lại ra đây nhỉ? Có bao giờ thấy tham gia hoạt động của trường đâu…

– Tao nghe nói trên nó còn chị gái nữa, cũng xinh lắm…

– Nhà nó có bốn chị em hay sao á?

– Không! Tao nghe nói có ba chị em thôi, nó còn đứa em út đang học ở Arm… Ba chị em nhà nó xinh mà cao lắm như con lai ý…

Bất chợt sân bóng nhốn nháo lên vì sự xuất hiện của Như, nàng như một nữ thần hạ phàm vậy, mặc dù nàng đã bỏ mạng xã hội từ lâu nhưng vì sự hoàn hảo của gia thế lẫn hình ảnh thì nàng luôn là đề tài bàn luận sôi nổi của đám con gái.

– Em chào cô ạ… – Như lễ phép chào thầy cô và ngồi xuống ghế cạnh cô giáo, nàng luôn là hình ảnh khiến thầy cô trong trường tự hào vì nàng vừa xinh đẹp cuốn hút vừa học giỏi, đem lại rất nhiều giải thưởng lớn nhỏ cho trường. Việc nàng đến đây hôm nay cũng khiến thầy cô trong trường mát mặt mát mày. Điều này cũng khiến cầu thủ trong trường nàng cảm thấy có thêm rất nhiều động lực để thi đấu.

– Ui mày ơi… Địt mẹ con bé kia là đứa nào mà xinh vãi Lồn luôn mày… – Ngoài đám con gái, mấy thằng con trai cũng không khỏi choáng ngợp và buông ra những lời khiếm nhã để khen ngợi.

– Địt mẹ mông to vãi Lồn nhìn nó ngon thế… Đụ mé…

– Mày nhìn vú nó đi, nẩy cỡ đó phải to lắm đấy… Mà cao vãi Lồn mày nhờ…

– Địt con mẹ… mình dây vú to… Chưa bao giờ tao thấy đứa nào ngon như nó luôn, vãi Lồn thiệt chứ… Như AI vẽ ra ấy mày…

– Ước được địt nó một lần, nó làm tao nứng quá mày ơi…

– Mày tuổi Lồn. Mày biết nó là ai không?

– Là ai?

– Nó tên Như, tao chỉ biết nhà nó giàu vãi Lồn, tiểu thư đài các đấy thằng như mày tuổi lồn với tới…

– Tao thấy nó khu Rmit, đi xe ôm mà…

– Xe ôm cái Lồn. Mày thấy nó vừa bước xuống con xe kia không? 16 tỷ đấy thằng đần…

– Vãi Lồn ghê thế á? Vậy ai với được nó nữa…

– Nó lấy chồng rồi, chồng nó cũng dạng công tử nhà tài phiệt đấy… Đúng xứng đôi vừa lứa vãi Lồn. Mà địt mẹ thằng chồng số hưởng ghê. Tao mà là chồng nó tao địt nó cả ngày không chán luôn…

– Địt mẹ! Nhìn đùi nó đi, đẹp vãi Lồn luôn… Nứng quá mày ơi!!! Có insta hay face của nó không mày?

– Hỏi làm đéo gì, để tải ảnh về sóc lọ à thằng dâm đãng này! Tao có biết đâu…

Cả sân bóng xì xào to nhỏ nói về Như. Điều này khiến Như cảm thấy hơi khó chịu, đây chính là lý do mà nàng không muốn đến chỗ đông người. Vừa đến nàng đã muốn về rồi… Đối với nàng với Uyên mà nói thì ngoài những người thân ra nàng không muốn kết giao với bất kể ai, không phải vì nàng kiêu ngạo hay vì vấn đề nào khác.

Tất cả chỉ vì một lý do đơn giản khi cả hai chị em đều mất niềm tin với xã hội hiện giờ… Một xã hội toàn những con người sống với nhau luôn vì một mục đích nào đó, họ mưu mô, xảo quyệt và không đáng tin chút nào. Cảm giác không một ai thật lòng, điều này khiến hai nàng cảm giác không muốn kết giao với bất kể ai khi chưa thực sự thấy bản chất thực của người đó…

Đó là lý do chính khiến chị em nàng hầu như sống tách biệt với phần còn lại của xã hội. Việc Ninh và Phi tán được Uyên Như tất cả nhờ may mắn. May mắn vì ông Lý và ông Lưu biết nhau khá lâu, trong một lần hai gia đình đi ăn với nhau, họ đã bén duyên ngay từ đó.
 
– Alo ạ! Em nghe đây ạ… – Bỗng số điện thoại của Ninh gọi đến.

– Em đang ở đâu đó? – Giọng Ninh hớt hải phía bên kia.

– Em đang đi cổ vũ bóng với trường ạ…

– Tối nay, em đi ăn cùng anh nhé! Cả nhà cùng đi! Anh sẽ gọi cho cả bố Lý nữa…

– Tối nay á? Vâng em cũng rảnh, nhưng mấy giờ đấy anh, bây giờ cũng hơi muộn rồi ý…

– Tầm 6h30 nhé! Bên đối tác có nói mời cả gia đình mình và họ cũng sẽ mời cả gia đình phía bên đó nên em cố gắng đi nhé!

– Vâng! Nhưng mà sớm quá, bây giờ em về nhà cũng phải 30 phút rồi ấy…

– Họ báo muộn quá… Đối tác mà em, tự nhiên muốn cả nhà đi ăn cùng… Thế thôi em về luôn đi, để anh gọi cho bố Lý!

– À! hay để em qua nhà bố tắm, em đang ở mạn gần nhà bố rồi, lát nữa anh mang cho em một cái váy để em thay trên xe là được… Đằng nào bố cũng đi đúng không ạ…

– Ừ! Vậy cũng được, anh xin lỗi vì thông báo em hơi muộn… phía đối tác họ nhiệt tình quá…

– Dạ không sao đâu ạ, anh gửi cho em địa chỉ, em với bố sẽ ra đó sau!

– Ừ anh gửi bây giờ, em về tắm luôn đi, yêu em!!!

– Vâng ạ! Em yêu anh! – Như tắt máy và cảm thấy may mắn vì mình vừa có một lý do để rời khỏi sân bóng. Sau khi xin phép các thầy cô nàng đứng lên đi ra xe. Vừa đi nàng vừa để ý thấy những ánh mắt không mấy lịch sự, họ toàn nhìn vào ngực và mông nàng. Điều này có thể tính là quấy rối, nhưng Như không thèm chấp vì nàng cũng quen rồi.

– Huýt!! Huýt!! Em gì ơi!!

– Như ơi! Anh yêu em!! – Những tiếng huýt sáo và những tiếng hò reo trêu ghẹo vang to trong sân bóng, sau đó là những tràng cười ồ lên rất vô duyên. Như nhíu lông mày lại đi thẳng ra chiếc siêu xe không thèm quay lại nhìn chút nào. Sau tiếng nổ máy xe sặc mùi tiền, Như phóng vào con phố nhỏ đi mất dạng. Nàng để lại rất nhiều ánh nhìn và lời bàn tán cùng với những ánh mắt tương tư tiếc nuối. Vì chẳng mấy khi họ gặp được một cô gái xinh đẹp như tiên nữ thế này.

Sau mười phút lái xe nàng đã đến nhà bố Lý, cũng may nhà bố Lý cạnh sân bóng nên nàng không mất nhiều thời gian để về tắm. Như bước xuống xe và đi bộ vào sân nhà với bộ mông cong lên sau chiếc quần bò ngắn. Đôi chân dài của nàng lại tiếp tục cuốn hút những ánh nhìn của người đi đường.

– Bố ơi!!! Bố ơi!!! Anh Ninh gọi cho bố chưa ạ? – Như vừa chạy vào nhà vừa nói. Thấy ông Lý đang đứng trong bếp vội vàng rửa bát dọn dẹp các thứ.

– Bố ơi! Bố đang làm gì thế ạ? Anh Ninh gọi cho bố chưa ạ? – Như đi vào trong bếp và tiện tay dọn cùng bố.

– Thằng bé gọi cho bố rồi, để bố dọn nốt rồi đi…

– Cái Như đâu bố, cũng muộn rồi ý ạ, anh Ninh bảo sáu rưỡi đó ạ…

– Em con vừa mới ăn chạy đi học thêm rồi, đấy bố còn phải dọn cho nó đây, ăn uống bầy bừa quá, mà còn sớm! địa chỉ ăn ở gần đây nên con đừng lo… khà khà!! – Thấy vẻ vội vàng của Như, ông Lý liền trấn an.

– À thế ạ… Con còn chưa xem địa chỉ ý…

– Ừ! Gần đây thôi con! Con vừa đi đâu về vậy Như? – Ông Lý quay sang nhìn thấy Như đang mặc quần đùi, cặp đùi thon dài trắng mịn của con bé khiến ông phải nhìn một chút, liếc lên phía trên là mu bướm của con bé đang bị chiếc quần ép lại. Nhưng vì là con gái mình nên ông liền quay mặt đi chỗ khác.

– Con đi cổ vũ bóng đá với trường bố ạ, lúc ấy anh Ninh mới gọi con ý nên con chẳng kịp chuẩn bị gì cả.

– Ừ! Ninh nó cũng vừa gọi cho bố! – Ông Lý về hưu không có gì ngoài tiền và thời gian nên con rể gọi cái ông đồng ý luôn.

– Tiện nhà mình gần đây nên con về tắm rửa rồi tí nữa con chở bố đi cùng cho tiện nha… Hi hi. – Như vừa nói vừa quay mông đi ra phòng khách.

– Ừ! Chứ về tận bên kia nữa đến bao giờ! Thôi thế tranh thủ tắm đi con! Để bố vào tắm cùng luôn! Khà khà! – Ông Lý vừa cười vừa nói, nửa đùa nửa thật.

– Con tắm nhanh thôi bố ạ, xong bố vào tắm sau nha, giờ vẫn còn sớm mà bố! Từ đây ra đó có một đoạn thôi ý… – Như vừa nói vừa ngồi xuống ghế lục túi mình lấy dây buộc tóc.

– Như vậy sẽ muộn giờ đó con à, con biết ăn uống với đối tác nhà ta sẽ phải đến sớm hơn họ đúng không nào? Đó là nguyên tắc trong kinh doanh! – Ông Lý nói với ra ngoài phòng khách, ông phải giải thích tầm quan trọng của sự việc cho Như hiểu.

– Hmm… – Như không nói gì, nàng vẫn tìm mấy cái dây buộc tóc với đôi má hơi ửng đỏ. Nhưng nàng hiểu ý của bố nói, chẳng qua nàng đang thấy có chút xấu hổ nếu tắm cùng bố. Nhưng nàng chợt nhớ ra lần trước có hứa sẽ cho bố tắm cùng mình nhưng chỉ được tắm sau lưng, để bố chiêm nghiệm lại cảm giác đầm ấm hạnh phúc năm xưa khi mẹ còn sống. Nghĩ cho cùng hôm nay cũng là một cơ hội để nàng giữ lời hứa của mình.

– Lên trên tầng tắm con nhé! Để bố khóa cửa kẻo hàng xóm lại vào chơi! – Vừa nói ông Lý vừa đi ra ngoài khóa cửa khóa cổng. Sau đó ông có chút hồi hộp trong lòng, bước vào trong nhà ông thấy Như đang ngồi buộc tóc, ngực con bé ưỡn lên, mông cong ra sau, hai cánh tay thon dài đang đưa ra sau để búi bộ tóc dài lên cao.

– Bố nhìn con ghê thế? Mặt con có dính gì ạ? – Như mỉm cười với gương mặt hồng hào và nhìn bố mình trong tư thế buộc tóc, ánh mắt con bé trông thật trong sáng và xinh xắn một cách kỳ lạ. Đôi lúc ông cũng không hiểu tại sao mình lại có cô con gái xinh đến mức đó. Trong khi bố cũng bình thường, mẹ cũng xinh nhưng không thể xinh thế này được. Như thể bọn chúng đã chọn hết nét đẹp của bố mẹ vậy.

– Khà khà! Con gái bố năm nào còn bé bé bây giờ đã là một thiếu nữ xinh đẹp rồi! Bố rất tự hào về con! – Ông Lý vừa cười vừa nói để che đi sự hồi hộp của mình.

– Biết con lớn mà bố muốn tắm với con nữa! – Như lại cúi mặt xuống lấy một chiếc cặp lên để cố định tóc cho chặt hơn. Vì nàng có một mái tóc rất dày và suôn mượt nên nàng cần buộc kỹ trước khi đi tắm.

– Ui dào! Bố tắm cũng khác gì mẹ tắm đâu! Con là con gái của bố sao phải ngại chứ! Khà khà! – Ông Lý chống nạnh cười lớn vì trước đây ông có giao kèo với con bé rồi.

– Ngại chứ ạ, lớn tồ rồi tắm với bố người ta cười bố ạ! – Mặc dù Như có quan điểm rất rõ ràng rằng bố cũng là mẹ, mẹ cũng là bố, hai người đều giống nhau, chứ đối với ông Lý, nàng sẽ không tính là đàn ông mà phải có khoảng cách. Loại tình cảm này đều là tình cảm mẫu tử, phụ tử trong gia đình, nó là một loại tình cảm sâu đậm không thể đem ra so sánh với loại tình cảm nào khác. Nó thậm chí có thể vượt qua ranh giới của giới tính.

Nên thế bố cũng như mẹ vậy, nhưng vì nàng lớn rồi, kể cả tắm với mẹ cũng hơi ngại… Nhưng vì là một cô con gái ngoan nên nàng không muốn làm ai buồn lòng. Một phần cũng vì lời hứa trước đó nên lúc này tắm với bố cũng không sao, chỉ là hơi ngại một chút thôi.

– À bố ơi! Hay bố tắm tầng trên, con tắm tầng dưới nha! Hi hi… – Như búi tóc lên cao và quay sang nhìn bố cười, để thử trêu bố xem thế nào.

– Con bé này! Lần trước hứa với bố rồi định nuốt lời? – Ông Lý khoanh tay lại nhìn Như thở dài. Nếu con bé từ chối thêm lần nữa chắc ông cũng không dám ép.

– Rùi rùi! Bố lên trước đi ạ, lát con sẽ lên sau… Hi hi… – Như cười, nàng biết ngay bố sẽ nói thế, thôi thì tắm cùng ông ấy cho ông ấy đỡ phiền lòng vậy.

– Đấy! Con gái của bố phải thế chứ! Khà khà!! – Ông Lý cười lớn và đi lên tầng với một hơi thở gấp vì hồi hộp, sau đó ông lại nhìn xuống và thầm hạnh phúc khi con gái ông lại trưởng thành và xinh đẹp đến mức đó, còn rất ngoan ngoãn biết nghe lời.

Có lẽ nó sẽ là đứa thực hiện được ước mơ thầm kín đó của ông. Ước mơ đó chính là được nhìn thấy một bộ ngực to ngoài đời. Vì ngày xưa khi yêu mẹ của chúng, bà ấy cũng là người con gái duy nhất, nhưng ngực mẹ chúng hơi bé. Vì vậy ông không biết nhiều về cơ thể phụ nữ ngoài những tạp chí và phim ảnh, nên thế ông có một mong ước rằng sẽ được nhìn thấy một bộ ngực to tròn hoàn chỉnh ngoài đời thật.

Lần trước ông gội đầu cho Như, ông đã vô tình nhìn thấy ngực con bé… Mặc dù chỉ thoáng qua tầm hai giây nhưng ông phải công nhận đó là lần đầu tiên trong cuộc đời ông thấy bộ ngực đẹp như vậy. Nhưng nó lại là ngực của con gái ông, liệu có quá bệnh hay không?

Thực sự rất là bệnh hoạn nhưng ông không thể cưỡng lại được vì đó là mơ ước của bản thân, vì ông rất tò mò về điều đó. Và ngày hôm đó thậm chí ông đã được bóp một lần bên ngoài lớp khăn tắm, ông phải choáng ngợp bởi bộ ngực tròn săn chắc nhưng cũng rất mềm của Như, nó thực sự rất hoàn hảo.

Ông Lý bước những bước chân rạo rực của mình lên phòng tắm và mở vòi nước xả nước ấm vào bồn tắm, sau đó ông lột hết đồ của mình ra rồi tắm tráng qua một lượt, con cu dài ngoằng của ông lủng lẳng dưới háng nhìn dài khủng khiếp, chùm lông của ông cũng không thể che được hết được thứ đó.

Lúc sau, Như mở cửa bước vào với một chiếc khăn tắm cuốn quanh người, mặc dù nàng cuốn rất chặt nhưng vẫn không thể dấu được bộ ngực to của mình. Tóc Như búi cao cùng với rất nhiều cặp tóc giữ nếp của mình, trông con bé rất xinh đẹp với chiếc cổ thon trắng mịn không một vết nhỏ. Phía dưới, chiếc khăn tắm chỉ dài đến giữa đùi nàng, nó làm lộ ra cặp chân dài thẳng tưng trắng mịn của Như.

Ông Lý nuốt nước bọt, lúc này đến ông cảm thấy ngại, rất ngại là đằng khác. Ông thầy kỳ cục thực sự vì đây là con gái mình… Bây giờ tại sao lại thấy ngại đến vậy? Nhưng thôi cũng vì chính ông thuyết phục con bé vào tắm nên đành kệ vậy, đã ném lao phải theo lao rồi. Tự dưng lúc này ông Lý thấy mình thật bệnh hoạn và có chút tự xấu hổ với bản thân.

– Con vào tắm mà cuốn khăn thế kia thì tắm sao được hả Như? – Ông Lý đứng dậy khỏi bồn tắm cùng con cu dài ngoằng của mình.

– Eo… – Như nhăn mặt khi thấy chim bố mình, mặc dù nó không cửng nhưng nàng vẫn thấy rất xấu hổ. Nhưng khoan đã, hình như không phải không cửng mà nó có cứng một chút rồi.

– Khà! Khà! Sao phải ngại con, ngày xưa tắm với bố con cũng thấy rồi phải không? Khà khà! – Ông Lý chống nạnh ngửa mặt lên trần phòng tắm cười lớn.

– Nhưng đấy là ngày xưa… Bố còn chẳng thèm che vào… – Như đỏ ửng mặt nhưng nàng vẫn liếc xuống đó. Dù gì cũng thấy qua rồi nhưng Như vẫn thấy xấu hổ.

– Ơ! Con bé này! Đi tắm phải cởi hết ra ai lại mặc đồ đi tắm bao giờ? – Ông Lý cười nói. Lúc này trông ông đứng với Như hai bố con cao ngang nhau, Như có phần cao hơn một chút xíu.

– Bố chỉ được tắm sau lưng con thôi đó! – Như bĩu môi một cái.

– Rồi rồi! Con bé này! Ngày xưa thì tranh nhau với chị để tắm với tôi mà bây giờ thế này đây!

– Bố quay mặt đi đi! – Như cầm vào khăn tắm nhìn ông Lý.

– Rồi đây đây! Khổ quá! – Ông Lý liền quay mặt đi chỗ khác.

– Bố úp hẳn mặt vào tường ý, con bảo quay lại mới được quay lại đó! – Như chỉ tay vào tường. Ông Lý không nói gì, chỉ lẳng lặng đi ra bờ tường đứng úp mặt vào trong. Thấy vậy Như mím môi lại và từ từ cởi khăn tắm và treo lên móc. Lúc này nàng đã hoàn toàn khỏa thân cùng với bố trong phòng tắm.

Cả cơ thể tuyệt mỹ của nàng hiện ra, bộ ngực to tròn cùng với đầu ti hồng hào vun cao lên đẫy đà, phía dưới là vòng eo thon nhỏ cùng với bộ mông to tròn cong lên không vết muỗi đốt nhỏ. Phần mu bướm trắng mịn có một trùm lông lơ thở mọc rất thưa ở mu bướm. Vì lông không có nhiều nên có thể nhìn rất rõ mu bướm của nàng. Ở giữa là một đường kẻ trắng hồng cùng với mép bướm khẽ căng lên trông rất kích thích.

– Bố ơi! Hay vào trong bồn tắm nha bố! – Như nhìn vào bồn tắm đầy nước và nói.

– Không được! Con không nhớ vào bồn tắm phải tắm tráng qua đó hả! Bố tráng xong rồi, giờ con ngồi xuống để bố tráng qua cho! – Vừa nói ông Lý vừa khẽ liếc xuống sàn nhưng chỉ thấy bàn chân ngọc trắng mịn của con gái mình.

– Dạ… Vâng… Nhưng mà… – Như lưỡng lự, nàng biết điều đó nhưng nàng đang muốn xả sữa tắm vào bồn để lát nữa bọt sữa tắm che đi cơ thể của nàng cho đỡ ngại.

– Con ngồi xuống đi, ta không có thời gian đâu! – Ông Lý dục.

– Dạ vâng! – Như đành phải nghe theo, nàng ôm ngực của mình và bước đến bồn tắm rồi đặt bộ mông to ngồi lên thành bồn tắm quay lưng ra ngoài.

– Xong chưa con? – Ông Lý hồi hộp đứng úp mặt ở tường.

– Xong rồi ạ! Bố không được nhìn đâu đấy… – Như xấu hổ liếc ra đằng sau.

Ông Lý hồi hộp quay lưng lại, ông thấy Như đang ngồi trên thành bồn tắm và quay lưng về phía mình, ông choáng ngợp bởi làn da trắng mịn không tì vết của con bé, vòng eo thon gọn như dáng người mẫu vậy. Phía dưới là cặp mông to đang ép xuống thành bồn tắm.

Ông Lý chớp mắt vài cái từ từ đi đến với cái dương vật dần cửng lên. Ông không thể cưỡng lại được hình ảnh này vì đã quá lâu rồi ông mới được thấy cơ thể thiếu nữ trần chuồng thế này. Ông đứng hình mất một lúc cho dù đó chỉ là tấm lưng của Như.

– Bố nhanh lên đó, cẩn thận muộn giờ đấy ạ… – Như liếc ra sau nhắc bố mình.

– Ừ, bố vẫn để ý giờ, con đừng lo…

– Haizzz… Nhớ ngày nào còn tắm cho con mà bây giờ đã lớn thế này rồi… – Ông Lý nhấc cái vòi sen cạnh đó và xả nước ấm vào lưng của Như.

– Róc rách! Róc rách! – Tiếng nước chảy trong phòng tắm vang lên cùng với sự ái ngại của hai bố con.

– Nếu mẹ còn sống thì tốt bố nhờ… – Như ôm ngực mình và nhìn xuống dòng nước trong vắt dưới bồn tắm.

– Ừ! Bà ấy là một người phụ nữ hoàn hảo, bố chưa thấy ai xinh đẹp và thông minh như bà ấy cho đến khi các con gái của bố khôn lớn… – Vừa nói ông Lý vừa đứng lại gần Như và xoa sữa tắm cho Như. Lúc này ông đứng khá gần nên ông dễ dàng nhìn lên phía trước của con bé. Ông thấy bộ ngực trần trắng mịn của con gái mình to quá, mặc dù con bé đang ôm chặt nhưng ông vẫn đoán được kích thước của nó.

Ông chỉ dám liếc vào đó rồi lại quay đi chỗ khác, nhưng kỳ thật cơ thể con bé làm ông rất tò mò, bản năng con đực trỗi dậy một cách mãnh liệt khi tay ông chạm vào làn da mịn màng của Như. Ông cố gắng liếc xuống đùi con bé nhưng bị cánh tay và bộ ngực của nó che mất rồi. Ông cũng không muốn cố tình làm điều bậy bạ đó nhưng ông không thể khống chế được dục vọng ngủ quên lâu ngày của mình.

– Bố chỉ giỏi nịnh thôi hihi…

– Nịnh gì chứ, đó là sự thật… Bố luôn tự hào vì có những cô con gái vừa xinh đẹp, vừa thông minh ngoan ngoãn thế này… – Vừa nói ông vừa xoa sữa tắm sang hai cánh tay Như.

Bỗng dương vật ông cửng lên nhanh chóng khi ngón tay ông chạm nhẹ vào phần ngực mềm của con gái. Vì chim ông dài nên nó nhanh chóng cửng lên đập vào eo của Như một cái. Thấy vậy ông Lý giật mình lùi lại. Bình thường ông đã không khống chế được mà lúc này đầu khấc còn chạm vào da thịt con bé khiến nó lại cửng to hơn rất nhiều.

– Bọn con xinh có phải giống mẹ không bố? – Như khẽ liếc mắt ra đằng sau với đôi má ửng đỏ, nàng không biết cái gì vừa chạm vào mông mình nữa, nhưng cũng không suy nghĩ gì nhiều. Xấu hổ và có chút lúng túng, Như liền lấy chai sữa tắm ở đó xả một đống xuống bồn tắm và lấy chân đá qua đá lại cho bọt bông lên.

– Chắc chẳn rồi, con không nhớ ngày xưa con luôn nhận là người xinh nhất trong 4 mẹ con hả? Khà khà! Cái thời đó, mỗi lần bố từ đơn vị về bố luôn muốn được chìm đắm trong cảm giác hạnh phúc của gia đình, đó là khoảng thời gian tuyệt nhất trong cuộc đời bố… – Ông Lý xoa sữa tắm khắp lưng, hai cánh tay và xuống dưới mông Như rồi xoa lên, khiến tấm lưng ngọc ngà của Như trắng xóa bọt của sữa tắm.

– Bố đừng buồn, vì bọn con luôn ở đây cùng bố… Bọn con sẽ thay mẹ chăm sóc bố mà… Hihi… – Như cười để che đi sự xấu hổ của mình, cơ thể nàng rất nhạy cảm vì thế mỗi lần bố xoa lưng nàng cảm thấy nhột nhột khó tả. Hai đầu ti nổi lên cứng đơ trong cánh tay của nàng.
 
– Cảm ơn con! Bố biết con là đứa ngoan nhất, nghe lời bố mẹ nhất nên thế riêng đối với con bố có một sự tự hào và hãnh diện riêng biệt…

– Hì… – Như cười thích thú vì nàng rất thích được bố khen.

– Trên thế giới, việc bố tắm cho con gái lớn không phải không có. Tuy nhiên chuyện này con cần phải giữ bí mật nhé, vì họ sẽ dị nghị bố con mình đấy! Con hiểu không? – Ông Lý vẫn rất cẩn thận nhắc nhở con gái.

– Vâng ạ! Con biết mà… Chẳng qua con muốn giúp bố nhớ lại kỷ niệm xưa thôi nha! Con lớn rồi, tắm với bố thực sự rất ngại ý ạ… – Như cũng không ngần ngại nói ra suy nghĩ thật của mình cho bố hiểu.

– Đấy nên thế ta mới bảo, con là đứa rất ngoan biết nghe lời, chứ như chị Uyên con còn lâu mới có chuyện này khà! Khà! – Ông Lý xả nước vào lưng Như để trôi bớt bọt sữa tắm, làn da trắng mịn của con bé lại hiện ra.

– Chị Uyên hay mắng con lắm bố ạ, chị ấy nhiều lúc khó tính lắm ý… – Như được đà mách bố.

– Khà! Khà! Khà! Tính chị con là vậy đấy, con đừng trách chị con, Uyên nó chỉ lo cho con thôi! nó là đứa chu toàn, cẩn thận nên con phải biết nghe lời chị đấy nhé! – Ông Lý cười lớn vì cảm giác này thật giống năm xưa. Mỗi lần tắm cho chúng nó lại nghe con bé Như mách tội chị Uyên. Cảm xúc ùa về khiến ông Lý cảm thấy rất mãn nguyện.

– Dạ vâng… – Như mím môi lại, nàng cũng nghĩ lại thời xưa khi tắm với bố lúc nào cũng là khoảng thời gian hợp lý để mách tội chị Uyên. Hình ảnh quen thuộc này này khiến nàng không để ý mà bỏ hai tay ra bám vào thành bồn tắm. Hai chân nàng đá qua đá lại dưới nước như đang bơi vậy.

Lúc này vì ông Lý đang đứng sau lưng Như nên ông dễ dàng liếc xuống, ông phải giật mình khi thấy bộ ngực to của con gái đang hiện ra trước mắt, hai bầu vú to tròn trắng mịn đến khó tin, ở góc này ông còn thấy hai đầu ti hồng hào của con bé đang cương lên nữa. Hồng quá…

Tim ông Lý đập mạnh, ông rất bất ngờ về cơ thể trẻ trung của con gái mình, không hiểu tại sao con bé lại bỏ tay ra nữa… Hay nó không để ý?… Điều này làm ông cảm thấy rất rạo rực, chim ông lại cửng lên thêm vài cái nữa, nó căng cứng khó chịu khiến đầu khấc ửng đỏ. Sau đó ông liền quay mặt đi chứ không dám nhìn vào đó nữa.

Thực ra ông Lý không hề có ý đồ gì với con gái mình, ông chỉ muốn tắm cho nó như năm xưa vậy, ông biết con bé đã lớn, có cơ thể của một thiếu nữ trưởng thành. Việc tắm cho nó là không nên nhưng với quan điểm của ông, ông luôn nghĩ sẽ chẳng có vấn đề gì cả. Bố con mà, có sao đâu.

Nhưng đến lúc này, bản năng của thằng đàn ông đang dần che lấp đi cái tôi của người bố. Cái ông không ngờ đến là ông đã bị cơ thể trẻ trung của con gái cuốn hút… Ông không thể phủ nhận điều đó… Ông càng cố che dấu cảm xúc, càng dối lòng mình thì sự hồi hộp này càng rạo rực và mãnh liệt, một cảm xúc rất khó tả. Có thể nó đến từ sự ham muốn của một người đàn ông đã rất rất lâu rồi chưa được làm tình.

Mặc dù ông đã cố tránh né, ông đã cố điều tiết lại cảm xúc của mình nhưng vẫn không thể được. Vì khi lớn lên con gái lớn và bố đã hình thành một bức tường ngăn cản vô hình đến từ sự khác biệt về giới tính, và tâm sinh lý thay đổi rõ rệt của con gái. Và từ chính cơ thể đẹp như tranh vẽ của con mình. Thẳm sâu trong thâm tâm của ông Lý không thể không nói rằng ông cũng thực sự muốn chạm vào đó.

Vì vậy, lúc này ông đang cố hành xử một cách tự nhiên nhất có thể để hai bố con không cảm thấy ngại với nhau. Ông sẽ cố gắng vứt bỏ cái cảm giác vớ vẩn này để tắm cho con mình như năm xưa.

Ông Lý vừa xả nước vừa khẽ liếc lên nhìn vú con gái mình, nó to thực sự, mặc dù không được nhìn chính diện, nhưng thế này cũng khiến ông bị cuốn hút rồi. Nhìn xong ông lại quay mặt đi chỗ khác, sau đó lại liếc xuống vì cuốn hút quá… Cứ như vậy tầm vài lần… Ông nghĩ có lẽ con bé cũng tự nhiên quá đà với bố rồi… Hay do nó quên thật… Thấy vậy ông liền thử.

– Rồi đó! Quay lại đây bố tắm nốt cho nào! – Ông Lý thở dài… Sau khi ông xả nước sạch sẽ đằng sau, ông liền nắm vai Như kéo lại. Lúc đó Như mới giật mình ôm ngực mình và đẩy tay bố ra.

– Không… con ngại lắm… Hihi… – Như cúi người khước từ bố nên nàng vừa nói vừa cười cho bố đỡ ngại. Việc tắm với bố nàng đã đồng ý nhưng khỏa thân đứng trước mặt bố thì không thể vì nàng rất xấu hổ. Cũng giống như mẹ nàng, nếu tự dưng đứng trước mặt mẹ khỏa thân nàng cũng cực kỳ ngại như lúc này vậy.

– Ui dào! Lần trước bố con mình cũng nói chuyện rồi phải không con? Dù con có lớn thế nào cũng là con của bố… Nên con đừng ngại…

– Vâng… Nhưng mà… Con vẫn ngại lắm ý… Vì ngày xưa con còn bé, bây giờ cơ thể con phát triển, con cũng sợ bố ngại con… – Như nói giảm nói tránh để cân bằng cảm xúc cho hai bố con.

– Vậy ngày xưa khi bố tắm cho con, bố cũng là một người đàn ông trưởng thành, bố đâu có ngại các con… Đúng không nào? – Ông Lý nửa đùa nửa thật cho không khí đỡ căng thẳng, ông vừa nói vừa chọc nhẹ ngón tay vào eo Như khiến con bé giật mình.

– Không!!!! Ha ha… Bố! Buồn con!!! Ha ha… – Như cười thành tiếng và uốn éo người nhưng nàng vẫn không quên ôm ngực mình. Cơ thể khỏa thân của Như thực sự trẻ trung và xinh đẹp, làn da trắng như bạch tuyết không một gợn, một vết nhỏ trên da. Trông láng mịn đến khó tin, nên thế dù là ông Lý cũng khó có thể cưỡng lại được.

– Đấy! Bố không ngại sao con phải ngại chứ? – Ông Lý cười nói.

– Ngày xưa khác mà bố, ngày xưa bọn con còn bé đâu biết gì đâu ạ?...

– Có gì khác đâu con bé này, chẳng qua nó chỉ cao hơn bố thôi! Khà khà! – Ông Lý lại cười lớn để che dấu sự hồi hộp của mình.

– Khác chứ ạ… Con ngại lắm không tắm đằng trước đâu… – Như quay lại nhìn bố mình thì bất chợt ông Lý vội vàng đẩy má Như quay lại.

– Nào! Không quay lại nhìn bố! Khà khà! – Ông Lý giật mình cười ngại vì ông không thể để con gái thấy con cu đang cửng của ông được. Nếu con bé quay ra sau cho ông tắm ông tính sẽ kẹp con cu của mình lại chứ con bé quay lại bất ngờ quá khiến ông hết hồn.

– Đấy! Bố cũng ngại mà bố còn nói con nữa… – Như xị mặt nhưng ngay sau đó nàng cảm thấy vừa rồi đã nhìn thấy thứ gì đó, chắc không phải…

– Khà khà! Mấy cái đứa này! Muốn tắm cho chúng cũng khó khăn quá… – Ông Lý cười và lắc đầu. Chẳng bù cho ngày xưa, hai chị em nhà nó tranh nhau tắm với ông. Thôi thì bọn nó ngại cũng đúng, không có gì lạ cả.

– Ngày xưa khác bố ạ, ngày ấy bọn con đâu lớn như bây giờ… Bây giờ… Ngực to rồi, ai dám để bố thấy chứ… – Như bĩu môi xị mặt lẩm bẩm nói.

– Ui dào! To bé lớn nhỏ thì cũng giống của mẹ con, có gì khác đâu nào! Khà khà! – Ông Lý lại chọc ngón tay vào lưng Như một cái khiến nàng lại giật mình.

– Còn lâu nha!!! Của con to hơn mẹ nhiều!!! – Như quay ra đằng sau bĩu môi.

– Làm gì! Bố thấy giống nhau, con cũng cỡ đó…– Ông Lý cười nói để kích thích sự hiếu thắng của Như. Sau đó ông công khai ngó ra đằng trước giả vờ nhìn cho Như thấy.

– Lớp 8 con đã to bằng mẹ rồi nha, bây giờ còn to hơn nhiều rồi… – Như vừa nói vừa nhìn xuống ngực mình, bộ phận cơ thể mà nàng tự hào nhất.

– Hôm nào phải hỏi thằng Ninh mới biết được, nói suông bố không tin khà khà!

– Eo! Sao bố lại hỏi anh Ninh… Đừng!!! – Như ôm ngực mình và thở mạnh.

– Thế đâu bố xem nào! Xem có bằng mẹ con không?… – Ông Lý tim đập thình thịch, không hiểu sao ông lại bị cuốn vào câu chuyện bệnh hoạn này.

– Không!!! Con ngại lắm… – Như ôm ngực và cúi xuống tránh né.

– Ui dào! Có gì phải ngại! Thế ngày xưa mẹ không kiểm tra cơ thể con hả? – Ông Lý hồi hộp hỏi với con cu cứng đơ.

– Mẹ có bố ạ… Nhưng cũng thi thoảng thôi ạ.

– Thế cho bố xem nào! Chắc gì đã to hơn mẹ con khà khà!– Ông Lý lúc này như không thể khống chế được ham muốn mình mà liên tục đòi hỏi. Ông cố tính trêu Như để con bé tức giận.

– Bố ý nhờ! Thế này mà bố bảo không to hơn!! – Như nhíu lông mày, nàng bất ngờ quay người lại và bỏ một bên ngực ra trước mặt bố… Ông Lý mở to mắt khi thấy một bên ngực to tròn của con gái mình, đâu ti con bé trông rất cân đối và hồng hào… Trông vú thì to mà không hề xệ, thực sự con bé có bộ ngực rất đẹp.

Trong đúng một giây, Như lại ôm ngực mình và quay đi. Nàng bắt đầu thấy xấu hổ vì tính hiếu thắng của mình với bố, tự nhiên khoe ngực ra cho bố nhìn chỉ để chứng minh ngực nàng to hơn mẹ, như thể nàng vừa bị dính bẫy của bố vậy.

– To… to thật… Khà! Khà! – Ông Lý lại cười lớn để che đi sự hưng phấn của mình.

– Bố đã tin chưa ạ? – Như bĩu môi.

– Rồi rồi! khà! Khà! Thời gian đúng là thời gian!! Cô bé của bố năm xưa giờ đã lớn… Đã không còn của bố chúng nó nữa rồi!! Khà! Khà!!

– Chứ còn gì nữa ạ! Bây giờ là của chồng con rồi nha! Lêu lêu! – Như lè lưỡi ra đằng sau trêu bố.

– Á À!! Con bé này! Bố mẹ nuôi khôn lớn trưởng thành giờ kêu của chồng nó hết! Chồng này! Chồng này! Chồng này!– Ông Lý nói trêu, vừa nói ông vừa chọc tay vào eo Như để trêu con bé.

– A! Ha ha ha!! Bố ý nhờ!!! – Như giật mình uốn éo với giọng cười rất dễ thương và trong trẻo. Sau đó nàng phải trượt xuống bồn tắm đầy bọt nước sữa tắm để tránh những cú “tấn công” bằng ngón tay của bố.

Như quay lại nhíu lông mày lườm bố mình thì nàng bất chợt nhìn thấy chim bố đã cửng to tướng, vươn cao lên trời như cái cổ con hạc. Lúc này nàng mới để ý, thấy vậy Như liền quay mặt đi hướng khác, đây là điều nàng lo ngại vì dù gì bố cũng là đàn ông, bố không thể không cứng lên khi thấy cơ thể nàng thế này. Nhất là lúc nãy nàng vừa cho bố xem vú nữa.

Vì thế lúc này nàng cần cố gắng để bố không thấy những nơi nhạy cảm của mình. Đối với Như, nàng vẫn còn rất ngây thơ với vốn kinh nghiệm ít ỏi về vấn đề tâm sinh lý của con người. Vì thế nàng thấy bố cửng lên như vậy cũng chỉ nghĩ là phản ứng bình thường của đàn ông thôi. Chứ không hề nghĩ bố cửng lên vì có hứng thú với con gái… Không bao giờ Như nghĩ như vậy.

Ông Lý xấu hổ khi bắt gặp ánh mắt của con gái mình, ông vội vàng quay lưng về phía Như giả vờ xả nước rửa trôi đống bọt dưới sàn nhà tắm.

– Bố ơi! Nhanh lên không muộn giờ đó ạ! – Như dựa tay vào thành bồn tắm và áp má xuống cánh tay mình nhìn bố, vì lúc này nàng rất thoải mái khi có bọt sữa tắm che hết rồi. Gương mặt Như đỏ ửng khi thấy dương vật to dài của bố đang lủng lẳng thoát ẩn thoát hiện giữa hai chân.

– Ừ! Thôi thế bố con mình tắm trong bồn luôn cho nhanh! Khà! Khà! – Vừa nói ông Lý vừa ôm chim mình, gài lại vòi sen và bước vào bồn tắm.

– Sao bố cứ ôm khư khư thế? – Như cười tủm tỉm. Vì có tính cách nghịch ngợm hay thích vui và đùa thì Như cũng không ngần ngại mà trêu bố. Vì thực ra khoảng cách của hai bố con chỉ là cơ thể của Như đã quá trưởng thành mà thôi. Chứ tâm hồn vẫn giống như những năm còn bé vì nàng không hề đề phòng bố mình.

– Con cũng ôm khư khư chứ đâu riêng bố nhỉ! Khà! Khà! Nào!!! Ôi dào! Tắm bồn vẫn sướng nhất! Nước ấm quá con nhỉ? – Ông Lý ngồi vào bồn tắm cách Như một đoạn, ông vừa cười vừa nói và lấy tay té nước lên người mình, mồm tru tru ra để tránh những giọt nước bắn lên mặt. Bồn tắm này khá lớn nên ông Lý ngồi một bên, Như ngồi một bên vẫn rất thoải mái.

– Vậy mà lúc nãy bố đâu có che lại, bây giờ lại che… chắc là… – Như tủm tỉm cười bố mình, ông Lý không nói gì chỉ té nước lên người.

– To đùng! – Như mỉm cười tiếp tục trêu bố, sau đó ông Lý cau mày nhìn lại thì Như cười phá lên.

– Ha ha ha… Sao bố lại thế? Ha ha ha – Như vẫn cười khi thấy bộ mặt nghệt ra của bố, vì nàng chưa bao giờ thấy vẻ mặt buồn cười ấy.

– Bố bị sưng… Có gì đâu con… – Ông Lý cười ngại, ông biết mình nói vậy là càng ngu ngốc nhưng chả lẽ lại nói thẳng do bố cửng hay sao.

– Này nha! Con lấy chồng rồi đó nha! Bố không qua mắt con được đâu! Hi hi… – Như nằm ở tay nhìn bố và cười với gương mặt đỏ ửng.

– Haizz… Con bé này! Để ý bố quá… – Ông Lý thở dài cau mày. Và liếc xuống lớp bọt, nơi đang hiện lên một chút ngực của con bé.

– Không phải để ý nha! Đây là sức khỏe! Sức khỏe đó bố ạ!! – Như thấy mắt bố nhìn xuống, nàng liền ngả người ngâm mình hẳn xuống dưới lớp bọt và dơ một ngón tay thon dài của mình trồi lên mặt nước lắc qua lắc lại. Vì nàng đang nghĩ đến căn bệnh của bố mà trước đó chị Uyên đã nói.
 

Chương 87: Tắm Cùng Bố 2​

- Không phải để ý nha! Đây là sức khỏe! Sức khỏe đó bố ạ!! –Như thấy mắt bố nhìn xuống, nàng liền ngả người ngâm mình hẳn xuống dưới lớp bọt và dơ một ngón tay thon dài của mình trồi lên mặt nước lắc qua lắc lại. Vì nàng đang nghĩ đến căn bệnh của bố mà trước đó chị Uyên đã nói.

- Nếu xét theo y học! Bố thế này mới gọi là khỏe đó con! Khà khà! –Ông Lý cười ngửa mặt lên trần nhà tếu táo nói với con gái.

- Bố phải cẩn thận đó… Tuổi của bố không chủ quan được đâu ạ! Bố nên thể dục, đạp xe, đánh cờ… chứ… chuyện nam nữ… con nghĩ bố nên gạt qua một bên… Hì… -Như lo lắng nhắc nhở bố. Nàng sợ bố giận khi nói vậy nên nàng đã nở một nụ cười có chụt ngại ngùng.

- Haizz… Con bé này… Bố hiểu con lo cho bố… Bố hiện giờ có quen bà nào đâu mà nghĩ đến chuyện đó hả… -Ông Lý nhìn xuống lớp bọt trắng lắc đầu. Bất ngờ dưới lớp bọt từ từ trồi lên những ngón chân thon dài trắng trẻo làm ông hơi giật mình.

- Hi hi… Không nghĩ mà như thế ý… -Như cười và dơ hẳn chân mình lên trêu bố.

-Con bé này! Lấy chồng rồi mà nghịch quá! –Ông Lý cầm vào chân Như kéo xuống thì vô tình đập vào chim mình vì ông đang ngồi khoanh chân trong bồn.

- Ai da! –Ông Lý giật một cái.

- Ha ha ha… Bố nha! –Như mở to mắt ôm miệng cười với gương mặt đỏ ửng khi chân nàng vừa đạp vào con cu cứng đơ to tướng của bố. Đối với nàng thì sẽ cảm thấy buồn cười nhiều hơn là cảm giác ngại ngùng của trai gái. Vì đây là bố nàng, một phần năm xưa nàng cũng nhìn thấy nhiều rồi, mặc dù nó là những ký ức tuổi thơ rất mơ hồ nhưng vì cảm giác quen thuộc nên dần dần nàng đã đỡ ngại hơn lúc đầu.

- Cười cái gì mà cười con bé này! Bố có sức khỏe tuyệt vời nên mới vậy chứ mấy ông bạn bố giờ có ông nào cương được đâu khà khà! –Ông Lý cười to cho đỡ ngại.

- Sao bố lại cương lên vậy? Ngày xưa bố đâu thế? –Như cười tủm tỉm hỏi khó để trêu bố.

- Hai dà… Ngày xưa bọn con còn bé! Giờ lớn rồi đương nhiên chuyện đó là bình thường… Khà! Khà! Thôi để ý làm gì! –Ông Lý xua xua tay.

- Bình thường? Có mà bố dê cụ ý! Lêu lêu! –Như lè lưỡi, nàng rất thích trêu bố chứ không có ý trách bố để ý đến cơ thể mình vì dù gì cũng khác giới nên điều đó là bình thường.

- Nào! Nói bố vậy? Bố mẹ xa nhau lâu quá rồi, bao nhiêu lâu rồi bố không nhìn thấy cơ thể của phụ nữ hả? –Ông Lý cau mày cười cười rồi dơ hai tay lên giải thích như thể đây là chuyện bình thường vậy.

- Blè!!! –Như lè lưỡi trêu bố và quay mặt đi chỗ khác vì nàng cũng không dám trêu bố nhiều, đúng là ông ấy đã quá thiếu thốn chuyện tình dục, đến mức sinh ra bệnh… Vì vậy nàng thấy thương hơn là thấy trách.

Hai bố con không nói gì, ông Lý vớt nước và bọt lên người để tắm. Còn Như đang nhíu đôi lông mày lá liễu của mình lại và tìm chỗ duỗi chân nhưng toàn chọc vào đùi ông Lý.

- Cái con bé này! Thu chân lại ngay! Chỗ bố chật lắm rồi... –Ông Lý cầm bàn chân Như đẩy ra kẻo con bé lại chọc trúng cu thì chết.

- Nhưng mà con tê chân lắm ý… -Như xị mặt.

- Nào! Đưa đây bố bóp cho một lúc là hết tê! –Vừa nói ông Lý vừa cầm một bàn chân của Như đặt lên đùi mình và bóp một cách ân cần.

- Khà! Khà! Cái con bé này! Chỉ được cái chân dài giống bố!–Ông Lý vừa bóp vừa cười lớn tự hào, vì ông thấy cẳng chân con bé vừa thon vừa mịn lại rất dài nữa.

- Chân con hơi bị dài đấy, dài hơn bố nhiều! Đây này!!! –Vừa nói Như vừa dơ bàn chân còn lại lên không trung, cẳng chân và phần đùi căng bóng mịn màng của nàng được giơ lên khỏi mặt nước. Công nhận Như có đôi chân dài và rất dẻo, nàng có thể dơ thẳng lên trần nhà mà không cảm thấy bị đau.

- Đâu! Xem ai dài hơn nào! –Ông Lý cũng dơ cẳng chân gày gò nhiều lông của mình lên để so với con gái. Trông chân ông Lý và chân của Như khác hẳn nhau. Chân Như vừa trắng vừa căng bóng lại rất thon thả, còn chân ông Lý vừa gầy gò, nhiều lông vừa khòng khèo đúng cẳng chân một ông già. Đã vậy trông còn ngắn hơn của Như một đoạn.

- Bố thấy chưa Ha ha ha ha… -Như cười thích thú vì thấy chân nàng dài hơn hẳn. Sau đó Như nghịch ngợm áp bàn chân mình vào bàn chân bố và đẩy đi đẩy lại.

- Rồi! rồi! Khà khà khà… -Ông Lý cười và chịu thua con gái mình vì ông biết tính con bé nghịch ngợm hiếu thắng, nhưng chân nó đúng dài hơn chân ông thật. Ông Lý bất chợt liếc xuống dưới vì thấy con bé dơ chân lên rất cao hở cả phần đùi gần tới mông. Nhưng vì lớp bọt bên dưới khá dày nên ông không thấy gì cả.

- Haizz dà… Ngày xưa nhớ cả hai đứa chui vào bồn tắm với bố mà giờ một đứa thôi đã chật thế này rồi! –Ông Lý vừa nói vừa ngả lưng xuống và duỗi thẳng hai chân men theo thành bồn tắm vì sợ chọc vào người con bé Như ở đằng đó. Như cũng vậy, nàng thu chân và men về phía bên kia.

Lúc này, Như và ông Lý đều đang khép đùi lại và duỗi thẳng chân, mỗi người duỗi về một phía. Bàn chân ông Lý chạm vào đùi và mông Như nhưng không thể không chạm vì không gian bên dưới đáy khá hẹp. Cảm nhận được làn da mịn màng của con bé khiến ông cũng có cảm giác mà cửng lên. Nhưng lúc này ông rất thoải mái và không sợ Như nhìn thấy vì có lớp bọt che hết rồi.

- Con cũng không nhớ từ khi nào bọn con không tắm với bố nữa nhờ? –Như nhìn lên trần nhà suy nghĩ.

- Từ khi chị con vào cấp hai, bố đã không tắm với các con nữa, bố nhớ đợt đó mẹ có nói không cho bố tắm cùng các con mà bố buồn nguyên mấy tháng đó! Khà khà! –Ông Lý lại cười khi nghĩ về kỷ niệm năm xưa.

- À con nhớ rồi! Sau đợt đó bọn con toàn tắm với mẹ… hi hi… Vì bọn con đến tuổi dậy thì, ngực lớn rồi nên cũng không được tắm với bố nữa… -Như sờ nhẹ ngực mình và nói một cách rất tự nhiên.

- Ừ! Đợt đó bọn con phát triển tâm sinh lý, bố là đàn ông nên không thể dậy dỗ bọn con lúc đó được, mẹ sẽ phù hợp hơn bố!... Haizz… Vậy mà thời gian thấm thoát trôi qua nhanh quá… không biết từ bao giờ các con gái bố đã trưởng thành thế này rồi… -Ông Lý lại buồn và nhìn xuống lớp bọt.

- Vì công việc mà bố cũng vắng nhà thường xuyên… nên không thấy bọn con lớn đấy thôi hihi… -Như cười để an ủi bố.

- Khà! Khà! Lớn hơn thì cũng là con gái của bố! Đối với bố, bọn con vẫn là những đứa con nít bé bỏng, chỉ khác rằng bây giờ đã lớn hơn… Cao hơn, cơ thể phát triển và xinh đẹp hơn…

- Hmm… Nhiều lúc con thấy có ngực to thế này cũng bất tiện lắm bố ạ… Tại sao phụ nữ lại phải có cặp ngực thế này bố nhỉ? -Như nói rồi nâng nhẹ bộ ngực to của mình lên. Thực sự đôi lúc nàng cũng cảm thấy bộ ngực này bất tiện thực sự, vì nếu không có nó nàng sẽ được chạy nhảy thoải mái hơn, đi chỗ đông người cũng không bị để ý.

-Ha ha ha Con gái ta lấy chồng rồi sao vẫn ngây thơ vậy con? Phụ nữ phải có ngực để cuốn hút phái mạnh, để nuôi con nuôi cái… Sau này con có em bé, bộ ngực đó sẽ để nuôi con của con đó! Đó là một thiên chức lớn lao mà ông trời ban cho phái nữ…

- Vâng! Con biết rồi ạ! Nhưng mà ý con là ngực bé vẫn nuôi con được ấy ạ…

- Con bé ngốc! Phụ nữ ngực to luôn cuốn hút đàn ông hơn phụ nữ ngực bé! Ngực to, ngực bé là do sự phát triển của mỗi người con à, nhiều người muốn ngực to như con còn không được đấy khà khà!

- Giống đàn ông có người chim to chim bé đấy hả bố? –Như mím môi nhìn xuống lớp bọt thấy hơi xấu hổ vì nhiều lúc nói chuyện bon quá mà nàng hay bị lỡ mồm.

- E hèm! Đại loại là như vậy… -Ông Lý cười ngại khi con gái hỏi câu bất ngờ quá. Nhưng ông không quá ngạc nhiên khi con bé năm nay mới 21 tuổi, vẫn còn trẻ con lắm. Ngày xưa chẳng qua ông cho hai chị em lấy chồng cùng một lúc cho đỡ mệt chứ nếu không ông vẫn chưa muốn con gái mình lấy chồng ở tuổi quá trẻ như vậy.

- Vậy mẹ cuốn hút bố ở điểm gì ạ? Con thấy ngực mẹ không to lắm ý… -Như cười tủm tỉm hỏi bố.

- Mẹ con ấy à… Ta yêu mẹ con vì nhiều thứ lắm… Bà ấy là một người phụ nữ thông minh, xinh đẹp, hiền hậu, đảm đang… Haizz… Từ ngữ của bố quá nghèo nàn khi nói về mẹ con con à… Đại loại bố yêu tất cả những gì thuộc về bà ấy… Chứ không phải vì bà ấy ngực bé đâu nhé! Khà khà!!! –Ông Lý lại cười lớn. Vừa cười ông vừa liếc nhìn đồng hồ thấy còn sớm nên tiếp tục ngồi tám chuyện với Như. Bình thường ông ở nhà một mình rất buồn, khi có con gái về nhà chơi ông rất muốn nói chuyện với chúng.

- Hì… Đúng là một thiên tình sử nha! –Như mỉm cười tự hào về tình yêu của bố mẹ mình.

- Từ khi bà ấy mất, bố cảm giác các con như những mảnh ghép của bà ấy vậy, các con lấy hết nét đẹp và đức tính tốt đẹp từ bà ấy, nên bố rất tự hào và hãnh diện về cả ba đứa… Đó cũng là niềm an ủi duy nhất của bố khi không còn mẹ các con… -Ông Lý nói với đôi mắt đượm buồn.

- Bố đừng buồn nữa ạ, bọn con sẽ luôn bên bố mà… -Như vỗ nhẹ xuống cẳng chân gày gò của bố để an ủi.

- Đấy! Nên thế con đừng nghĩ bố yêu mẹ vì vẻ bề ngoài nhé! Khà! Khà! –Ông Lý lại cười vì sợ con bé nhớ mẹ sẽ buồn.

- Vâng ạ! Hihi… Con cứ tưởng bố thích ngực to nên chọn mẹ chứ, thế con mới thắc mắc ạ hihi… -Như cười tủm tỉm.

- Con bé này! Vậy là thằng Ninh nó yêu con vì bộ ngực của con đó hả? Khà khà! –Ông Lý cười lớn trêu Như.

- Còn lâu nha!!! Anh ấy yêu con vì con xinh nè! Con đáng yêu!... -Như bĩu môi nhìn bố.

- Gì nữa nào? Khà khà! –Ông Lý cười trêu con gái mình.

- Hmm… Còn nhiều lắm bố không biết đâu! Đại loại anh ấy yêu tất cả mọi thứ thuộc về con nhá! Giống bố yêu mẹ ý! –Như cau mày lại hậm hực vì bị bố trêu.

- Khà! Khà! Khà! –Ông Lý cười lớn vì con gái mình dễ thương quá.

- Bố ý nhờ!! Bố cứ cười gì ý… Thế ngày xưa mẹ yêu bố ở điểm gì ạ, bố xí trai thế này mẹ con chắc không phải yêu vẻ bề ngoài đâu bố nhờ hihi… -Như lại ôm miệng tủm tỉm cười vì trêu lại được bố mình.

- Ngày xưa bố phong độ lắm! Mẹ mê như điếu đổ đó con à! Khà! Khà!

- Hứ! Chắc yêu bố vì bố chim to ý gì! Nhìn là biết chẳng có gì ngoài cái ấy… Lêu lêu! –Như lè lưỡi trả đũa bố.

- Cái con bé này! Mạnh mồm mạnh miệng! Ai dậy con nói thế? –Ông Lý trừng mắt lên đá vào mông Như một cái dưới nước. Ông không ngờ con bé lại nói ra những từ ngữ ấy với mình. Nhưng ông không hề biết tất cả do Ninh đã tiêm nhiễm vào đầu Như rất nhiều thứ bậy bạ nên nàng buột miệng nói ra điều đó chứ không phải do cố tình.

- Hì hì… Con xin lỗi bố!!! –Như dơ hai tay lên má áp lại vì xấu hổ. Nàng vì quá thoải mái mà quên mất đang nói chuyện với bố, nhưng tại ông ấy cứ trêu nàng suốt thôi.

- Haizz… Không được nói thế nhớ chưa! –Ông Lý dơ một ngón tay lên nhắc nhở Như.

- Ai bảo bố toàn cởi chuồng trước mặt bọn con ý, thì con chỉ nói thật thôi mà… -Như bĩu môi xị mặt có chút tức giận.

- Haizz… -Ông Lý lắc đầu vì con bé nói cũng có lý, cũng do ông hay cởi truồng trước mặt chúng thật.

- Cũng có thể con nói đúng đó… Năm xưa khi đi ăn liên hoan cùng lớp… Bố và mẹ con đã quen nhau ở đó… Hồi đó mẹ con đi cùng anh trai đến bữa tiệc, bố đã yêu mẹ con ngay từ lần đầu gặp gỡ… Hồi đó mẹ con là con gái phố Huế, là nơi nổi tiếng quy tụ nhiều cô gái đẹp ở đất Hà Nội… -Ông Lý nhớ lại chuyện năm xưa và muốn kể lại cho con gái đễ dỗ dành nó kẻo nó lại dỗi thì mệt.

- Xong thế nào nữa ạ? –Thấy bố kể chuyện, Như lại quên đi sự giận dỗi mà tò mò lắng nghe.

- Anh trai mẹ con, tức là bác của con cũng là bạn bố, nên thế hôm ấy mẹ con say rượu… Bố được ủy thác đưa mẹ con về nhà… Lúc đó không có ai ở nhà… nên bố đã hôn mẹ con… Bà ấy say rượu… Sau đó thì… chúng ta yêu nhau… Bố không biết có phải vì lý do đó mà mẹ yêu bố không?… -Ông Lý nheo mắt nhìn Như vì con bé nói cũng có ý đúng. Ngày xưa một phần ông lấy được mẹ của Như là do có con cu khủng, bà ấy chết mê chết mệt ông vì điều đó.

- Èo ôi!! Thấy chưa… Con đã bảo mà… Hi hi… -Như cười tủm tỉm nhìn bố.

- Suỵt! Nhớ đừng kể cho ai nhé! Bố kể cho mỗi con thôi đấy! –Ông Lý đưa một ngón tay lên miệng suỵt một cái.

- Vâng! Hi hi… Con nhớ rồi ạ… Thế nhưng mà… bố ơi!! –Như lại thắc mắc.

- Hả?

- Sao mẹ chỉ lấy bố vì “cái ấy” bố nhỉ? Con tưởng phải có nhiều yếu tố khác nữa chứ ạ… –Như tò mò.

- Haizz… Mẹ con xinh đẹp… Nhưng bà ấy cũng là người có nhiều nhu cầu con à… nên thế… -Ông Lý ấp úng… Điều này khiến Như ngợ ra một điều, có khi nào cảm xúc mãnh liệt của cơ thể nàng mỗi lúc nhìn thấy dương vật của bố chồng hay của ông lão ăn mày có phải di truyền từ mẹ không? Hay cơ thể nàng có nhiều nhu cầu cũng vì di truyền từ mẹ?

- Nên thế nào hả bố? –Như tò mò với đôi má ửng đỏ.

- Nên chúng ta đã sống những ngày tháng rất hạnh phúc… Thời đó khi bố chưa chuyển vào đơn vị, bố và mẹ… một ngày làm năm, sáu lần đó… -Ông Lý lại dơ một ngón tay lên suỵt ra hiệu cho Như giữ bí mật.

- Eo ơi!!! Đỉnh thế! Nhiều thế ạ? Chẳng bù cho chồng con… -Như nhíu lông mày lại, nàng cảm thấy sợ khi bố và mẹ năm xưa cũng nồng cháy quá, năm sáu lần một ngày thì có phải quá nhiều không, lý do bố gầy là thế sao. Nghĩ vậy Như lại mím môi nhịn cười.

- Sao vậy? Bọn con còn trẻ… đáng nhẽ ra phải hơn thế chứ? –Ông Lý cũng thở mạnh hồi hộp khi nói đến chuyện chăn gối của chúng nó.

- Không đâu ạ… Anh ấy ít lắm… một tuần… chắc được một lần ý… -Như đỏ mặt và cúi xuống xấu hổ, cảm giác như nàng đang mách tội anh Ninh vậy.

- Chết dở! Không được! Con có biết bố đã duy trì hạnh phúc gia đình bằng rất nhiều cách… Chuyện tình dục… là một trong số đó… Nếu không có thứ này, bố đâu yêu được mẹ con… -Ông Lý lo lắng khi nghe Như kể vậy. Bởi vì ông hiểu tầm quan trọng của tình dục trong hôn nhân.

- Nhưng mà… Cũng do anh ấy đi làm nhiều nữa bố ạ… Với lại con cũng không để ý đâu ạ… Hi hi… -Như cười để trấn an bố vì nàng thấy mặt ông ấy biến sắc, chắc ông ấy đang lo lắm, nên nàng phải nói dối rằng mình cũng không quan tấm đến vấn đề đó.

- Haizz… Ngày trước, tuổi bọn con, bố và mẹ một ngày năm sáu hiệp còn thấy thiếu, vậy mà… -Ông Lý lắc đầu.

- Tại bố mẹ nhiều nhu cầu đấy chứ ạ… Con thấy bình thường mà hihi… -Như cười nhưng trong lòng nàng lại thấy hơi buồn vì ước gì anh Ninh được như bố… Nàng cảm thấy hâm mộ bố mẹ vì ngày xưa họ được sống một cuộc sống hạnh phúc đến vậy.

- Haizz… Bình thường là tốt… Nhưng mà cũng không nên ít quá như vậy… Con nên nói chuyện với chồng con… -Ông Lý lo lắng. Nhưng cũng thầm an tâm vì con bé không giống mẹ, nếu nhiều nhu cầu giống mẹ nó thì nguy to. Bất chợt mắt ông Lý long sòng sọc khi nghĩ đến điều gì đó, gương mặt ông đượm buồn khó tả.

- Dạ vâng ạ… Bố đừng lo nha… Chuyện bọn con vẫn ổn mà hihi… -Như cười nói nhưng thấy bố không nói gì, ông chỉ nhìn chằm chằm xuống dưới lớp bọt.
 
Sửa lần cuối:

Có thể bạn quan tâm

Top