Có Hình [Tham gia cuộc thi: “Dâm Văn Hội Tụ”]Tên truyện: Người Giữ Cửa..ManhThuong

Tên truyện: Người Giữ Cửa

Nam chính: Manhthuong xamvn
Nữ chính: TrìnhCa

CHƯƠNG 1:

Diễn đàn lên đèn lúc 1 giờ sáng.
Không phải kiểu ánh sáng rực rỡ của mạng xã hội ngoài kia, mà là thứ ánh sáng xanh lạnh của những ô thread kéo dài bất tận

nơi người ta đến để chửi nhau, tâm sự, khoe chiến tích, than đời, và đôi khi… nói những điều ngoài đời chẳng ai dám nói.

Trình vẫn thường online giờ đó.

Không phải vì mất ngủ.

Mà vì cô thích cảm giác ấy.

Cái cảm giác mọi người đều đang tháo mặt nạ.

Ở nơi này, không ai cần giả tử tế.

Thread mới nhảy liên tục.
“Thất tình rồi, xin chửi em người yêu cũ.”

“Đi công tác gặp chị trưởng phòng ngon quá…”

“Triết học phương Đông: Vì sao con người càng lớn càng cô đơn?”

Trình bật cười.
Cô nhấn vào box quen thuộc.
Người ta hay đùa rằng box ấy giống một quán trà khuya giữa giang hồ mạng.

Ồn ào, bẩn bựa ở ngoài kia, nhưng ở đây lại có những đoạn viết kỳ lạ đến mức làm người ta ngồi lại.

Và rồi… cô thấy nick ấy online.
Manhthuong, không avatar, không status.
Không màu mè.

Chỉ một cái tên ngắn đến mức lạnh.

Cô chưa từng thấy anh trả lời ai dài.

Không tranh luận.

Không dạy đời.

Nhưng lạ ở chỗ, mỗi lần nick ấy xuất hiện, cả box tự nhiên yên hơn một chút.

Giống như có người đứng ở cuối hành lang, không nói gì, nhưng ai cũng tự biết đừng đi quá xa.

Trình từng nhắn.
Không rep.

Lần đầu:
“Anh đọc triết học thật hay chỉ làm màu vậy?”
Seen.

Lần hai:
“Anh có thật không đấy?”
Không seen.

Lần ba:
“Em nghĩ anh là kiểu người ngoài lạnh trong lạnh luôn.”
Không rep.

Vậy mà kỳ lạ…
Cô vẫn tiếp tục online.
Không phải vì hy vọng được trả lời.

Mà vì có cảm giác rất buồn cười rằng:
Ở nơi hỗn loạn như thế này, vẫn có một người đang thức.

Và đôi khi chỉ vậy thôi…
đã đủ khiến người ta muốn ở lại thêm một chút.

Còn tiếp....
 
Người Giữ Cửa – Chương 65


Đêm nay. Mưa ngoài cửa kính chỉ còn vài tiếng lách tách rất nhỏ.

Đèn phòng khách đã tắt từ lúc nào.
Chỉ còn ánh sáng vàng dịu từ góc bếp hắt qua, đủ để căn hộ không quá tối.

Trình Ca vẫn ngồi trên sofa, kéo chiếc chăn mỏng đến ngang vai.
Mắt nhìn thành phố ngoài cửa kính.
Nhưng lòng không còn hỗn độn như mấy hôm trước nữa.

Ít nhất…người kia vẫn ở đây.

“Lại nghĩ gì?”
Giọng anh vang lên phía sau.

Trầm thấp, quen thuộc.

“Không gì.”
Cô đáp nhỏ.

Rồi thêm khẽ hơn:
“…chỉ đang nghĩ anh thật sự không bỏ đi.”

Một khoảng im rất ngắn. Anh ngồi xuống cạnh cô. Không nói gì nhiều. Chỉ rất tự nhiên đưa ly trà nóng sang.

Giống như những chuyện nhỏ ấy đã thành thói quen của cả hai người.

“Anh.”

“Hửm?”

“Nếu em lại khó ở…”

“Ừ.”

“Nếu em lại giận vô lý…”

“Ừ.”

“Nếu em lại muốn bỏ đi?”

Lần này anh nhìn cô lâu hơn.
Rồi rất khẽ:

“Thì anh lại đi tìm.”

Ngắn nhưng thật, đủ khiến lòng người mềm xuống.
Không hiểu vì đêm yên quá hay là vì khoảng cách cuối cùng cũng không còn xa nữa.
Trình Ca tựa đầu lên vai anh rất khẽ.

“Em ghét chuyện quen ai đó.”

“Hửm?”

“Vì sẽ bắt đầu thấy sợ.”

“Sợ gì?”
Giọng cô nhỏ dần.

“…sợ mất.”

Lần này, anh chỉ kéo chiếc chăn phủ thêm lên vai cô, rất tự nhiên bhư một lời đáp không cần nói dài.

“Ngủ đi.”

“Đuổi à?”

“Không.”
Một nhịp dừng rất nhỏ.

“…ở đây.”

Ngoài cửa kính, thành phố đã ngủ. Còn trong căn hộ nhỏ sau đủ chuyện hiểu lầm, ghen tuông và bỏ đi, có lẽ lần đầu tiên cả hai đều bắt đầu hiểu, là thuộc về nhau đôi khi chỉ là người kia vẫn ở lại sau mọi lần khó khăn.

....
 
Người Giữ Cửa – Chương 66

Đêm sâu hơn, mưa ngoài cửa kính gần như đã dừng hẳn.
Trong căn hộ chỉ còn ánh đèn vàng rất mờ và khoảng yên của hai người vừa thôi cãi nhau quá lâu.

“Ngủ đi.”
Giọng anh thấp như mọi lần.

Ít lời, nhưng lần này
Trình Ca không nhúc nhích nữa

Chỉ ngồi đó, rất gần.
Gần đến mức nghe rõ hơi thở đều của người bên cạnh.

“Anh.”

“Hửm?”

“Nếu mai thức dậy…”
Cô kéo nhẹ tay áo anh.

“…anh vẫn ở đây chứ?”

Lần này anh không trả lời ngay, chỉ đưa tay gạt lọn tóc rơi trước mặt cô ra sau tai rất khẽ.

“Ừ.”

Không hiểu vì đêm yên quá, hay vì người trước mặt cuối cùng cũng chịu ở lại.
Trình Ca tựa gần thêm một chút.
Mùi hương quen thuộc trên áo anh khiến lòng tự nhiên dịu xuống,
kiểu cảm giác rất lạ của một người vốn quen chống đỡ một mình.

“Đừng biến mất nữa.”
Cô nói nhỏ..

“Em cũng vậy.”

“Khó ghê.”

“Ừ.”
Khóe môi anh hơi cong.

“…nên mới phải học.”

Khoảng cách gần đến mức không cần nói nhiều nữa.
Chỉ còn những cử chỉ rất nhỏ, một bàn tay giữ lại lúc người kia muốn quay đi,
một cái vuốt tóc rất nhẹ,
một cái chạm trán thoáng qua như thể để chắc rằng
người này thật sự đang ở đây.

“Trình Ca.”

“Hửm?”

“Đừng tự chịu một mình nữa.”
Giọng thấp hơn.

“…ít nhất giờ có anh nghe.”

....Còn Tiếp...
 
Người Giữ Cửa – Chương 68

Ba ngày sau...
Trình Ca lại biến mất.

Nhưng lần này, không phải kiểu biến mất làm người ta phát điên.

Chỉ là một tin nhắn ngắn lúc gần sáng

“Đi công tác vài hôm.”
Kèm địa điểm, kèm giờ bay, kèm cả một dòng hiếm hoi

“Không phải bỏ đi.”

Manhthuong nhìn màn hình rất lâu. Rồi trả lời đúng kiểu của anh

“Ừ. Ăn đúng giờ.”

Ba giây sau lại thêm
“Đừng mất tích.”

Trình Ca bật cười ngay giữa sân bay.

Mẹ nó chứ! Đáng ghét thật chứ ^^

Người này từ sau vụ homestay, hình như thật sự bị ám ảnh chuyện cô biến mất.

Lần công tác này không giống bình thường, không phải sự kiện, không phải gặp khách.
Cũng chẳng phải drama diễn đàn. Mà là chuyện cô đã làm nhiều năm
nhưng hiếm khi kể.

Huyền học. Đọc lá số.
Xem vận. Phong thủy.

Những cuộc gặp riêng với người tìm câu trả lời khi cuộc sống quá rối.

Một căn nhà cũ ở ngoại ô.
Mưa lất phất, khói trầm nhè nhẹ. Người phụ nữ trung niên ngồi đối diện, tay run run.

“Cô xem giúp…”

“Con trai tôi…”

Trình Ca ngồi yên. Tay đặt lên bộ bài cũ.

Ánh mắt bình tĩnh hơn hẳn lúc thường ngày. Không còn cà khịa. Không còn khó ở.
Chỉ còn sự tập trung rất lạ.

Buổi tối. Cô mới mở điện thoại.

12 tin nhắn. Toàn từ một người kia

“Ăn chưa?”

“Khách sạn ổn không?”

“Mưa à?”

“Đừng thức khuya.”

Và cuối cùng là gửi cách đây 8 phút.

“Em ổn chứ?”

Trình Ca nhìn màn hình rất lâu, rồi bật cười.

Lần đầu tiên trong đời, có người thật sự đợi mình báo bình an.

Cô gọi video. Đầu bên kia bắt máy rất nhanh.
Nhanh bất thường.

“Anh đang đợi à?”

“Không.”

“Xạo.”

“Có chút.”
Giọng vẫn bình. Nhưng mắt rõ ràng mệt..

“Em đang ở đâu vậy?”

Cô xoay camera.

Khói trầm, Bàn gỗ và Mấy lá bài trải giữa bàn.

Anh im vài giây.
“Em làm thật à?”

“Hửm?”

“Nhà huyền học.”

“Ủa?”
Cô nhướng mày.

“Anh tưởng em đùa?”

Một khoảng im ngắn, rồi anh nhìn cô lâu hơn.

“Thế…”
Giọng thấp xuống.

“…em xem được người khác nghĩ gì không?”

“Không.”

“Vận mệnh?”

“Có thể nhìn chút.”

“Vậy xem anh đi.”

Trình Ca chống cằm, nhìn qua màn hình, rất lâu. Lâu đến mức người kia bắt đầu mất kiên nhẫn.

“Rồi sao?”

Cô cười rất khẽ.

“…anh dạo này có hạn.”

“Hạn gì?”

“Nhớ người.”

Lần đầu tiên, người giữ cửa im thật.

Khóe môi giật rất nhẹ.,^^

Đáng ghét.
Bị nói trúng rồi. 😌

....Còn Tiếp....
 
Người Giữ Cửa – Chương 69
(xa nhau vài ngày , nhớ nhau nhiều hơn 😌)

Mưa ngoài hiên nhà cổ vẫn rơi đều. Khói trầm quẩn quanh trong phòng.

Điện thoại vẫn mở video.
Manhthuong ở đầu bên kia không nói gì vài giây.
Rồi mới khẽ nhíu mày.

“Em học mấy thứ này từ bao giờ?”

“Lâu rồi.”
Trình Ca chống cằm.

“Mà anh có bao giờ hỏi đâu.”

Một nhịp im rất nhỏ.
Đúng thật.
Anh chưa từng hỏi sâu.

Cũng chưa từng nghĩ người hay cà khịa, nóng nảy, thích bỏ đi ấy
lại có lúc ngồi rất yên như thế.

Bình tĩnh. Trầm.
Giống như đang giữ bí mật của rất nhiều người.

“Thế…”
Anh nhìn màn hình lâu hơn.

“…em xem được gì ở người khác?”

“Không phải lúc nào cũng xem.”

“Còn anh?”

“Anh hả?”

Cô cười nhỏ.

“Khó.”

“Vì sao?”

“Vì người này kín quá.”

Khóe môi anh khẽ động.

“Nhưng có một chuyện dễ nhìn.”

“Hửm?”

“Anh không giỏi giữ người.”
Giọng cô chậm lại.

“…nhưng đang cố.”

Đầu dây bên kia im vài giây.
Lâu hơn bình thường.

Rồi mới hỏi
“Em nhìn ra thật à?”

“Ừ.”

“Ghê vậy.”

“Nhà huyền học mà.”

Ngoài trời mưa nặng hơn. Khách sạn nhỏ nơi cô ở yên đến mức nghe rõ tiếng gió lùa qua hành lang.

“Anh.”

“Hửm?”

“Nhớ em không?”
Cô hỏi rất tự nhiên.
Như thể biết trước câu trả lời.

Lần này, người luôn ít nói như Manhthuong lại không né.

“Có.”

Ngắn và thật như Manhthuong

“…khó chịu ghê.”

“Ủa?”

“Quen có người nói nhiều trong nhà rồi.”

“Chê em à?”

“Không.”
Giọng thấp xuống.

“…tự nhiên yên quá.”

Căn phòng bên này tự nhiên ấm lên một chút.

Đáng ghét thật. Người này không biết nói ngọt.
Nhưng luôn làm người ta mềm lòng bằng mấy câu rất thật.

“Mai em đi xem một khách ở núi.”

“Hửm?”

“Xa chút.”

“Đi một mình?”

“Ừ.”

Lần này anh nhíu mày thật.
“Cẩn thận.”

“Anh lo à?”

“Ừ.”
Một nhịp dừng rất nhỏ.

“…không thích em ở xa.”

Ngoài trời, mưa vẫn chưa dứt.
Còn giữa hai đầu màn hình, hình như khoảng cách bắt đầu giống thứ để nhớ nhau hơn là để xa nhau nữa. 😌

....
 
Người Giữ Cửa – Chương 70
(lần này… suýt mất nhau )

Mưa ở vùng núi xuống rất nhanh, đường đất trơn. Sương dày đến mức gần như không nhìn thấy phía trước.

Tin nhắn cuối cùng Trình Ca gửi lúc chiều

“Đi xem khách ở sâu hơn chút. Tối về gọi anh.”

Seen rất nhanh như mọi lần.

“Ừ. Đừng đi khuya.”

Nhưng tối đó, không có cuộc gọi.
9 giờ.

“Xong chưa?”

Seen từ 6 giờ chiều.

Không rep.

10 giờ.
“Trình Ca?”
Không trả lời.

11 giờ.
Cuộc gọi đầu tiên. Không bắt máy.

Cuộc gọi thứ hai.
Thứ ba.
Thứ tư.

Lần đầu tiên, Manhthuong thấy lòng mình lạnh xuống thật sự.

Không phải kiểu giận, cũng không phải kiểu ghen.
Mà là anh hoảng, một loại hoảng của người đột nhiên nhận ra là nếu mất người kia thật,
mình sẽ phát điên.

12 giờ đêm.
Điện thoại rung lên.
Số lạ.

“Anh là người nhà của cô Trình Ca?”

Tim anh hụt mất một nhịp.

“Cô ấy bị ngã xe ở đoạn đèo.”

“Không nặng.”

“Trầy xước với choáng thôi…”

“Nhưng điện thoại cô ấy mở cuộc gọi gần đây nên…”

Anh không nhớ nổi mình đã lái xe thế nào.
Chỉ nhớ trời mưa rất lớn. Đường rất tối.

Và lần đầu tiên, người luôn bình tĩnh như Manhthuong… tay run khi cầm vô lăng.

Phòng khám nhỏ vùng núi. Đèn trắng lạnh, mùi thuốc sát trùng lan tỏa.

Trình Ca ngồi trên giường bệnh. Trán dán băng nhỏ. Tay trầy xước nhẹ, mặt tái đi. Nhưng vẫn còn tỉnh.

Cửa bật mở, anh bước vào. Áo còn ướt mưa, mắt anh đỏ hơn bình thường. Mệt.
Và đáng sợ nhất là vẻ mặt đó.

“Anh?”
Cô còn chưa kịp nói hết
đã bị ôm chặt đến mức đau nhẹ.

Rất chặt. Chặt như thể chỉ cần buông tay ra, người trước mặt sẽ biến mất.

“Anh.. đau…”
Cô khẽ nhăn mặt.

Lập tức vòng tay siết lại lỏng hơn, nhưng không buông.

“Em bị điên à?”
Giọng anh khàn.

Thật sự khàn.
“Đi một mình kiểu đó?”

“Em không sao mà…”

“Không sao?”
Lần đầu tiên, anh cắt lời. Giọng thấp xuống đến đáng sợ.

“Anh gọi mấy chục cuộc.”

“Anh tưởng…”
Câu nói dừng lại giữa chừng.

Trình Ca khựng lại.
Lần đầu tiên thấy người này thật sự sợ.

Manhthuong…”
Giọng cô nhỏ đi.

“Em xin lỗi.”

Không đáp, và chỉ cúi đầu rất thấp.
Trán chạm nhẹ vào vai cô. Một khoảng im rất dài.
Rồi rất khẽ. Khàn hơn cả lúc nãy:

“…đừng làm anh sợ kiểu đó nữa.”

Đêm ấy.
Khách sạn nhỏ gần phòng khám, mưa vẫn chưa dứt. Trình Ca ngồi trên giường, tay vẫn còn băng.

Không khí yên lạ, yên theo kiểu của hai người vừa suýt mất nhau.

“Anh còn giận à?”

“Ừ.”

“Giận thật?”

“Rất.”

Nhưng tay vẫn kéo chăn phủ lên người cô.
Vẫn kiểm tra vết thương và vẫn nhìn cô như thể chỉ cần rời mắt,
người này sẽ lại biến mất.

“Anh.”

“Hửm?”

“Nãy anh khóc hả?”

“…không.”

“Xạo.”
Cô cười nhỏ.

Rồi im vài giây.

“…em cũng sợ.”

Lần đầu tiên tối nay, anh ngẩng lên.

“Sợ gì?”.

“Sợ lúc mở mắt…”
Giọng nhỏ dần.

“…anh không còn muốn ở đây nữa.”

Anh im thật lâu, rồi ngồi gần lại, rất gần, không còn khoảng cách giữa 2 người

“Em nghe cho kỹ.”
Giọng anh thấp.Chậm rãi.
Và thật đến mức khiến người ta đau lòng.

“…lần này anh không để mất em nữa.”

Ngoài kia, mưa đập lên cửa kính. Còn trong căn phòng nhỏ, sau cơn hoảng loạn, giận dữ và sợ hãi, đây là lần đầu tiên cả hai đều hiểu, yêu ai đó thật sự là lúc chỉ cần nghĩ tới chuyện mất họ thôi cũng thấy đau lòng rồi.

....Còn Tiếp....
 
Người Giữ Cửa – Chương 71
(“Anh muốn chúng ta thuộc về nhau.” )


Mưa ngoài cửa kính vẫn chưa dứt. Khách sạn nhỏ vùng núi yên đến mức nghe rõ tiếng nước chảy từ mái hiên xuống nền đá.
Đèn vàng hắt nhẹ lên căn phòng, ấm áp.

Nhưng lòng người còn chưa thật sự yên.
Trình Ca ngồi tựa đầu giường. Tay còn quấn băng mỏng. Mái tóc hơi rối.
Sắc mặt vẫn nhợt sau cú ngã.

Nhưng ánh mắt đã khác lúc ở phòng khám.
Mềm hơn và yên hơn.
Có lẽ vì người kia vẫn đang ở đây.

Manhthuong đứng cạnh cửa sổ. Áo vẫn còn hơi ẩm vì mưa.

Từ lúc đưa cô về phòng anh gần như không rời mắt.
Lúc thì hỏi đau không, lúc thì kiểm tra thuốc, lúc thì chỉ đứng im.

Nhưng ánh mắt luôn ở đó.
Giống như sợ chỉ cần quay đi, cô sẽ lại biến mất.

“Anh.”

“Hửm?”

“Em có chết đâu.”
Giọng cô cố đùa nhẹ.

“…đừng nhìn em như vừa đi qua kiếp nạn.”

Lần này anh không cười.
Chỉ quay lại nhìn cô rất lâu, lâu đến mức cô bắt đầu thấy khó chịu trong lòng.

“Em biết lúc nghe điện thoại…”
Giọng anh thấp. Khàn hơn bình thường.

“…anh nghĩ gì không?”

Cô lắc đầu.

“Anh tưởng mình mất em.”

Ngắn rất ngắn, nhưng khiến căn phòng yên hẳn.

Trình Ca chưa từng thấy người này như vậy.
Không bình tĩnh, không lạnh và không giấu được cảm xúc.

Chỉ còn sự mệt mỏi của một người vừa sợ mất thứ rất quan trọng.

Manhthuong…”
Cô nhỏ giọng.

“Em xin lỗi.”

“Đừng xin lỗi nữa.”

Anh bước lại gần hơn.
Rồi ngồi xuống mép giường, khoảng cách gần đến mức nghe rõ hơi thở nhau.

“Anh không giỏi nói chuyện tình cảm.”

“Em biết.”

“Anh cũng không biết mình bắt đầu từ lúc nào.”

Một nhịp dừng rất nhỏ.

“…nhưng anh không muốn cứ sống kiểu lúc nào cũng sợ em bỏ đi nữa.”

Tim cô lệch một nhịp.

“Anh muốn…”

Giọng thấp xuống, chậm hơn.

“…chúng ta thật sự thuộc về nhau.”

Không hoa mỹ và không cầu kỳ. Chỉ là một câu nói rất anh.
Ít lời, nhưng thật đến mức khiến mắt người ta cay lên.

“Ý anh là gì?”
Cô hỏi nhỏ.

Lần đầu tiên, người luôn chắc chắn như Manhthuong lại khựng nửa nhịp.

“…là đừng gọi đây là mối quan hệ mập mờ nữa.”

“Là nếu em lại bỏ đi…”
Anh nhìn cô rất lâu.

“…thì nhớ có người đang đợi em về.”

....
 
Người Giữ Cửa – Chương 72
(thuộc về nhau — theo cách rất thật )

Mưa ngoài cửa kính nhỏ dần. Căn phòng khách sạn chỉ còn ánh đèn vàng dịu và mùi thuốc sát trùng còn vương nhẹ từ phòng khám.

Trình Ca ngồi tựa đầu giường, tay quấn băng mỏng. Mắt vẫn nhìn người trước mặt như thể còn chưa tin, là người này thật sự chạy cả đêm đến đây.

“Anh muốn chúng ta thuộc về nhau.”

Câu nói vẫn còn nằm giữa khoảng không.

Ấm áp nhưng nặng đến mức khiến tim cô lệch nhịp.

“Anh biết mình đang nói gì không?”

Giọng cô nhỏ hơn bình thường.

“Biết.”

“Em khó chiều lắm.”

“Biết.”

“Hay bỏ đi.”

“Biết.”

“Lúc khó ở còn đáng ghét.”

Lần đầu tiên tối nay khóe môi anh cong rất nhẹ.

“…vẫn muốn.”

Đáng ghét thật, người này lúc nào cũng nói ít
mà toàn khiến người ta mềm lòng.

“Anh.”

“Hửm?”

“Nếu em lại biến mất?”

“Anh tìm.”

“Lỡ em cố chấp?”

“Thì đợi.”

“Lỡ em làm anh mệt?”

Lần này anh nhìn cô rất lâu.
“…thì mệt cùng.”

Căn phòng yên đi, yên đến mức nghe rõ tiếng mưa cuối cùng rơi trên ô kính.

Trình Ca cúi đầu rất khẽ.
Giọng nhỏ đến gần như tan mất:
“Em sợ mất anh.”

Lần nàyanh ngồi gần hơn, không vội.
Chỉ rất tự nhiên nắm lấy tay cô, tránh chỗ băng lại. Ngón tay siết nhẹ.
Như một lời xác nhận.

“Không đi đâu.”
Giọng thấp. Rất chắc chắn

“…lần này không để em một mình nữa.”

Cô bật cười rất nhỏ.
Mắt hơi cay.

“Nghe giống hứa ghê.”

“Ừ.”

“Giữ lời không?”

“Thử xem.”

Ngoài trời, mưa cuối cùng cũng dừng.

Trong căn phòng nhỏ nơi vùng núi, sau một lần suýt mất nhau,
có lẽ lần đầu tiên cả hai đều thôi hỏi “Rốt cuộc mình là gì?”

Manhthuong hôn nhẹ lên tóc cô, mũi, miệng rồi tai..

vuốt ve tấm lưng cô theo nhịp... vuốt ve mỗi một tấc thân thể “Trình Ca”, đôi mắt, bờ môi, vòng eo, cái mông vểnh, mắt cá chân.

Cửa sổ sát đất, không kéo rèm, sắc trời mông lung.

Manhthuong nhìn đôi mắt Trình Ca trống rỗng, yên lặng...

Trên ra trải giường màu xanh nước biển, hai chân Trình Ca trắng ngần, giống như tuyết.

Manhthuong quỳ xuống, vuốt ve chân cô.

Trình Ca mở mắt, nhìn anh : "hôm nay em hơi mệt "

Manhthuong cúi người hôn mắt cô, Trình Ca đón nhận như hòa làm một...

“Anh sẽ cho em kích thích, để em không mệt.”

Manhthuong ngồi xổm dậy, vén váy cô lên, tách hai chân cô ra đẩy gập lại, cúi đầu xuống.

Trình Ca đá anh một cái... cười hề hề

" Anh"

"Sao Vậy"

" Đợi em khỏe hơn "

"Được"

......
 
Người Giữ Cửa – Chương 73


Một tuần sau.
Thành phố lại đông.
Diễn đàn lại loạn. Drama mới thay drama cũ nhanh như chưa từng có đêm nào ở vùng núi.

Chỉ khác một chuyện, là Manhthuong bắt đầu nhắn nhiều hơn.

“Ăn chưa?”

“Thuốc đâu?”

“Đừng thức khuya.”

“Tay còn đau không?”

Ban đầu Trình Ca còn thấy buồn cười.
Sau thì thấy… phiền theo cách hơi dễ chịu.
Đáng ghét thật. ^^

“Anh bị gì vậy?”

Một tối gần 11 giờ.
Cô vừa mở cửa căn hộ, đã thấy người nào đó đứng ngoài với túi đồ ăn.

“Đem cháo.”

“Ủa em có tay chân mà?”

“Biết.”
Anh nhìn băng cổ tay cô.

“…nhưng em chăm bản thân tệ.”

“Chê em?”

“Ừ.”

“Ê?”

“Lúc bị thương còn chạy lung tung.”

Một nhịp dừng.
“…không quản không được.”

Từ “quản” làm Trình Ca bật cười..

“Anh nghĩ anh quản nổi em?”

“Không chắc.”
Giọng vẫn bình như mọi khi.

“…nhưng muốn thử.”

Một khoảng im rất nhỏ, rồi anh đặt hộp cháo xuống bàn. Nhìn quanh căn hộ. Bừa như chiến trường.

Sách huyền học nằm lẫn laptop. Ly cà phê cũ chưa dọn và mấy tờ ghi chú rơi đầy sofa.

“Em sống kiểu này thật à?”

“Có vấn đề gì?”

“Có.”
Anh thở nhẹ.

“…em dọn về ở với anh đi.”

Trình Ca đứng hình mất ba giây.
“Cái gì cơ?”

“Ở chung.”

Ngắn, như thể đang nói chuyện đổi modem wifi.

“Anh cầu hôn kiểu gì kỳ vậy?”

“Không cầu hôn.”

“Thế?”

“Để tiện chăm.”
Một nhịp dừng rất nhỏ.

“…và tiện quản.”

“Quản em?”
Cô khoanh tay. Bật cười

“Anh quên em hơi hoang dã à?”

“Biết.”

“Em không thích bị kiểm soát.”

“Biết.”

“Em thức tới 3 giờ sáng.”

“Biết.”

“Em có thể tự nhiên biến mất đi xem khách huyền học.”

“Biết.”

Lần này, anh nhìn cô lâu hơn.

“…nên mới muốn em ở gần.”

Câu đó làm cô khựng lại. Không phải kiểm soát. Mà là lo.
Kiểu lo của người từng suýt mất nhau một lần.

“Anh sợ à?”
Giọng cô nhỏ hơn.

“Ừ.”
Lần đầu tiên anh nhận nhanh như vậy.

“…không muốn nhận cuộc gọi kiểu hôm đó nữa.”

Căn phòng yên đi. Trình Ca ngồi xuống sofa. Chống cằm nhìn anh.

“Nhưng em khó nuôi lắm.”

“Biết.”

“Em cãi.”

“Ừ.”

“Em nóng tính.”

“Ừ.

“Em còn hay mất nết.”

Khóe môi anh hơi cong.
“…anh có kinh nghiệm rồi.”

“Cho em nghĩ.”

“Bao lâu?”

“Không biết.”

“Ba ngày.”

“Ủa áp KPI?”

“Ừ.”

Rồi rất khẽ, gần như buột miệng “…vì nhớ em.”

Mẹ nó! Đáng ghét thật, người này dạo này nói mấy câu làm người ta khó từ chối quá rồi.

Còn tiếp.....
 
Người Giữ Cửa – Chương 74


Ba ngày sau.
Trình Ca vẫn chưa trả lời chuyện dọn về ở chung.
Cô không từ chối, nhưng cũng không gật đầu.

“Em đang suy nghĩ.”
Cô nhắn.

“Suy nghĩ hay chạy?”

“Cả hai.”

“…”

“Tối qua ăn gì?”

Đúng kiểu Manhthuong.
Cãi cũng được, Nhưng vẫn phải hỏi ăn chưa.
Đáng ghét thật chứ.

Chiều thứ tư.
Trình Ca ghé văn phòng diễn đàn. Không báo trước, một phần vì có tài liệu cần lấy.

Một phần…cũng muốn xem người nào đó gần đây bận tới mức nào.

Cửa phòng họp hé mở.
Giọng người nói chuyện vọng ra. Cô định gõ cửa.
Rồi khựng lại. Lam đang đứng rất gần anh.
Quá gần.

Tay đặt lên vai áo anh như đang chỉnh gì đó.

Cả hai nói nhỏ, không khí bình thản đến mức khiến lòng người khó chịu.

“Anh đừng thức đêm nữa.”
Lam nói.

“Em để thuốc trên bàn rồi.”

Anh không né. Chỉ gật đầu nhẹ.

“Ừ.”

Khoảnh khắc đó, tim Trình Ca lạnh xuống một nhịp.

Rất vô lý và rất trẻ con.
Nhưng vẫn đau đau

À. Hóa ra không phải chỉ mình cô được quan tâm.

Cô lùi lại và không bước vào nữa.

Tin nhắn mở ra.
Gõ rồi xóa.
Gõ rồi xóa.

Cuối cùng chỉ để lại đúng một câu

“Anh bận thì thôi.”

Ba phút sau. Điện thoại rung.

Manhthuong gọi. Cô tắt.

Tin nhắn tới ngay.

“Em ở đâu?”
Seen.
Không rep.

Đêm. Mưa trở lại.
Rất giống hôm ở vùng núi.
Chỉ khác là lần này không phải tai nạn làm cô đau.
Mà là cảm giác rất khó gọi tên, mình vừa bắt đầu tin hơn một chút… thì lại thấy sợ.

11 giờ tối.
Chuông cửa vang lên.
Một lần.
Hai lần.
Rồi giọng quen thuộc ngoài cửa

“Trình Ca.”
Im lặng.

“Em mở cửa.”
Giọng thấp hơn thường ngày.

Mệt, Và có chút gấp.

Cô mở.
Anh đứng đó. Áo còn hơi ướt.
Ánh mắt rõ ràng không vui.

“Em thấy gì rồi?”

Không vòng vo và không né tránh.

Trình Ca bật cười nhỏ.
Nhưng buồn hơn cười.

“Không có gì.”

“Có.”
Anh nhìn cô lâu hơn bình thường.

“…nói đi.”

Một nhịp im rất dài, rồi cô mới hỏi nhỏ

“Anh muốn em dọn về…”
Giọng chậm lại.

“…nhưng vẫn để người khác chăm anh như vậy à?”

Không khí khựng lại, lần đầu tiên sau rất lâu, nỗi sợ cũ quay về giữa hai người.


.....
 
Người Giữ Cửa – Chương 75


Cửa vừa đóng thì không khí trong căn hộ đặc lại.
Ngoài trời mưa gõ nhè nhẹ lên cửa kính.
Trong này, không ai nói ngay.

“…nhưng vẫn để người khác chăm anh như vậy à?”

Câu hỏi của Trình Ca còn treo giữa phòng.
Nhẹ thôi, nhưng đủ đau.

Manhthuong đứng yên vài giây.
Không cáu cũng không phản ứng ngay.

Chỉ nhìn cô lâu hơn thường lệ. Kiểu nhìn của người đang cố hiểu
người trước mặt đã buồn đến mức nào.

“Em đứng ngoài bao lâu?”

“Đủ.”

“Đủ để thấy gì?”

“Đủ để thấy người khác lo cho anh hơn em tưởng.”

Giọng cô nhỏ dần.
Rồi bật cười rất khẽ.
Buồn hơn cười.

“Chắc em hơi ngốc.”

“Vừa mới tin thêm chút…”
Một nhịp dừng.

“…lại thấy mình phải đoán.”

Lần này anh bước gần hơn, không quá sát.

Chỉ đủ để giọng thấp xuống rõ hơn.

“Lam đem thuốc vì anh thức đêm.”

“Ừ.”

“Đứng gần vì đang chỉnh cái mic bị lệch.”

“Ừ.”

“Không có gì khác.”

“Nhưng em đâu biết.”
Giọng cô nhỏ đi.

“…anh có kể đâu.”

Câu đó làm anh im vài giây. Lâu hơn bình thường.
Rồi rất thật

“Anh nghĩ chuyện nhỏ.”

“Nhưng với em…”
Cô cúi đầu.

“…đâu nhỏ.”

Mưa ngoài trời nặng hơn một chút.

Trong căn hộ, lần đầu tiên cả hai đều không còn muốn thắng lý nữa.
Chỉ còn sự mệt của hai người đều sợ mất nhau.

“Trình Ca.”

“Hửm?”

“Nhìn anh.”

Cô chậm chạp ngẩng lên.

“Anh muốn em dọn về không phải vì tiện.”

Giọng anh thấp chậm.

“Là vì anh muốn lúc em nghĩ lung tung…”

Một nhịp dừng rất nhỏ.

“…em hỏi thẳng anh.”

“Không phải đứng ngoài cửa rồi tự đau lòng.”

Tim cô khựng lại, áng ghét thật. Người này dạo này toàn nói trúng chỗ yếu nhất.

“Em ghen.”

Cô nói nhỏ. Cuối cùng cũng chịu nhận.

“Biết.”

“Khó chịu lắm.”

“Biết.”

“Ghét cảm giác mình không phải người duy nhất quan trọng.”

Lần này, anh thở nhẹ.
Rồi kéo cô lại gần hơn một chút.

Không mạnh lắm chỉ đủ chắc.

“Em nghe kỹ này.”

Giọng thấp đến mức gần như tan vào tiếng mưa.

“…người anh chạy xuyên đêm để tìm là em.”

“Người làm anh phát điên lúc mất liên lạc là em.”

“Và người anh muốn dọn về…”

Anh dừng nửa nhịp.
“…cũng chỉ có em.”

Căn phòng yên hẳn, chỉ còn tiếng mưa.
Và cái cảm giác đau lòng lúc nãy, cuối cùng bắt đầu dịu xuống.

......còn tiếp....
 
Người Giữ Cửa – Chương 76


Từ sau chuyện dọn về, mọi thứ lại quay về guồng cũ.

Chỉ là…không còn thật sự như cũ nữa.

Trình Ca bận, rất bận.
Khách xem huyền học nhiều hơn bình thường.
Người tìm cô từ khắp nơi.
Có người muốn xem vận.
Có người hỏi chuyện tình cảm.
Có người chỉ muốn gặp cho biết, vì nghe đồn về “Trình Ca” trên diễn đàn quá nhiều.

Thread về cô ngày càng đông. Có người tò mò.
Có người thần tượng.

Có người công khai, “Cho xin lịch cà phê với chị Trình Ca.”

“Muốn gặp idol huyền học quá.”

“Ai có info không?”

Ban đầu Manhthuong không nói gì, chỉ đọc rôi im lặng.
Đúng kiểu của anh, cho đến một tối.

11 giờ đêm. Căn hộ vẫn tối.
Tin nhắn cuối cùng của Trình Ca gửi lúc 7 giờ

“Đi xem khách. Chắc về muộn.”
Seen.

10 giờ.
“Ăn gì chưa?”
Không rep.

10 giờ 40.
Một bài đăng mới trên diễn đàn

“Hôm nay gặp chị Trình Ca ngoài đời. Đẹp hơn tưởng tượng ”

Kèm ảnh ly cà phê chụp góc nghiêng mờ mờ.

Không rõ mặt, nhưng đủ để ai quen cũng nhận ra.

Lần đầu tiên, Manhthuong thấy khó chịu thật. Không phải kiểu ghen vu vơ. Mà là cảm giác rất kỳ lạ, là người mình đang cố giữ lại… ngày càng có nhiều người muốn bước tới gần.

11 giờ 20. Cửa mở.
Trình Ca bước vào.
Mệt mỏi, Tóc hơi rối.
Áo khoác còn vương mùi mưa.

“Em về rồi nè.”

Không ai đáp, cô ngẩng lên. Khựng lại 1 chút

“Anh sao vậy?”

Manhthuong ngồi ở sofa. Laptop còn mở.
Ánh mắt bình tĩnh quá mức.
Kiểu bình tĩnh trước lúc nói chuyện nghiêm túc.

“Hôm nay vui không?”

“Hửm?”

“Đi cà phê.”

“…công việc mà?”

“Ừ.”
Một nhịp dừng.

“…nhiều người muốn gặp em ghê.”

À ra là vậy.
“Anh ghen?”

Cô bật cười nhỏ, mệt nhưng buồn cười.

“Có chút.”

Lần này anh thừa nhận nhanh bất thường.

“…không thích người khác đăng về em.”

“Ủa?”

Trình Ca tháo áo khoác.

“Em có thuộc sở hữu ai đâu.”

Câu nói vừa ra, không khí khựng lại rất nhẹ. Một khoảng im, rồi anh đứng dậy, đi lại gần hơn.

Không giận nhưng ánh mắt thấp xuống khác thường.

“Ừ.”
Giọng trầm.

“…nên anh mới đang cố hỏi.”

“Hỏi gì?”

Lần này, anh nhìn cô rất lâu

“Có cho anh đứng ở vị trí đặc biệt hơn người khác không?”

Căn phòng yên đi, ngoài trời mưa lất phất.

Còn trong căn hộ nhỏ, lần đầu tiên Trình Ca nhận ra, người này không chỉ ghen.
Mà đang sợ thật.


......Hết chương 76...
 
Người Giữ Cửa – Chương 77
(mưa bão — ghen đến mức không giấu nổi )

Sau câu nói đó
“Có cho anh đứng ở vị trí đặc biệt hơn người khác không?”

Trình Ca không trả lời ngay. Chỉ chống cằm nhìn anh.

Một lúc lâu.

Rồi rất khẽ
“Em đang nghĩ.”

“Bao lâu nữa?”

“Không biết.”

“Trình Ca.”

Giọng anh thấp xuống.
Kiểu thấp mỗi lần thật sự không vui.

“…anh không thích chuyện người khác cứ muốn bước vào gần em.”

Cô bật cười.
“Anh ghen dữ vậy?”

“Ừ.”

Lần này thừa nhận rất nhanh., không né.

“…vì em khó giữ.”

Câu đó làm lòng cô khựng lại. Manhthuong đáng ghét. Người này bình thường nói ít, nhưng mỗi lần nói thật lại làm người ta mềm xuống.

Tối đó.
Cô lại đi gặp khách huyền học.
Mưa từ chiều đã lớn. Lúc kết thúc thì gần như thành bão.

Điện thoại rung liên tục.

Manhthuong:
“Mấy giờ xong?”

“Anh qua đón.”

Trình Ca:
“Không cần đâu.”

“Em tự về được.”
Seen.

Ba phút sau.
“Anh không hỏi ý kiến.”

Đáng ghét thật cái tên Manhthuong lạnh lùng này ghê.

11 giờ đêm.
Mưa đổ trắng trời. Trình Ca đứng dưới mái hiên cũ. Gió tạt nước mưa lạnh buốt vào chân váy.
Taxi hủy chuyến liên tục.
Đường gần như ngập.
Đèn xe rọi xuyên màn mưa. Một chiếc xe thắng gấp trước mặt.

Cửa mở.
Người bên trong nghiêng đầu nhìn cô. Áo sơ mi đã hơi ướt. Tóc còn dính nước mưa.
Ánh mắt rõ ràng không vui.

“Lên.”

“Anh bị gì mà chạy qua trời này?”

“Em nói xem?”

Giọng thấp và mệt.
Và có chút khó chịu.
Mưa quá lớn. Anh hơi chật vật tránh vào trong xe, kéo mạnh cửa đóng lại.

Nước mưa chảy dọc gò má, một tay vuốt sạch nước trên mặt, thở ra nặng nề.

Không khí trong xe chật hẹp, đầy mùi mưa và hơi lạnh.

“Anh giận thật à?”

“Ừ.”

“Vì thread kia?”

“Ừ.”

“Hay vì người ta muốn gặp em?”

Lần này, anh quay sang.
Nhìn cô rất lâu.

“…vì em cứ như sắp thuộc về cả thế giới.”

Một nhịp dừng.
“…trừ anh.”

Câu nói làm tim cô chùng xuống. Ngoài trời, mưa đập mạnh lên kính xe như muốn nuốt cả thành phố.
Trong xe chỉ còn ánh đèn đường chập chờn phản lên gương mặt mệt mỏi của anh.

“Anh thấy bài đăng đó.”
Giọng thấp hơn.

“Ảnh ly cà phê.”

“Người ta gọi em là idol.”

Khóe môi anh hơi căng.

“…còn anh phải hỏi xem mình đứng ở đâu.”

Lần đầu tiên tối nay, Trình Ca thấy đau lòng thật.
Không phải vì bị ghen.
Mà vì người luôn bình tĩnh kia, hình như đang sợ mất cô thật sự.

“Anh.”

“Hửm?”

“Nhìn em.”

Anh không quay. Chỉ siết nhẹ vô lăng.

“Em bận.”

“Ừ.”

“Em hơi hoang dã.”

“Biết.”

“Em còn thích chạy lung tung.”

“Biết.”

Cô cười nhỏ.

Rồi rất khẽ:
“…nhưng em đâu có cho ai chạy xuyên đêm đi tìm ngoài anh.”

Không khí khựng lại.
Chỉ còn tiếng mưa.
Lần này, anh quay sang.
Ánh mắt trầm hẳn.

“Vậy…”
Giọng thấp. Khàn vì mệt.

“…dọn về với anh đi.”

“Để làm gì?”

“Để lúc anh ghen…”

Một nhịp dừng rất nhỏ.
“…ít nhất biết em vẫn về nhà.”

Nghe câu ấy xong, Trình Ca liền nhào tới, sải chân ngồi lên đùi anh, nâng gò má bị nước mưa làm ướt của anh lên, dùng sức mút môi anh, chỉ tiếc không thể t không thể từng miếng một nuốt anh vào.

Hương bồ kết quen thuộc trên người anh, hòa lẫn cùng mùi nước mưa bão tố, khiến cô điên cuồng.

Cô cạy răng và môi anh ra, quấn lấy đầu lưỡi anh hung hăng mút.

Gốc lưỡi Manhthuong bị đau, da đầu run rẩy, tựa như linh hồn sắp bị cô hút ra từ đỉnh đầu.

Tay Trình Ca sờ tới quần áo ẩm ướt bên hông anh, cuồng loạn nới dây thắt lưng, kéo dây kéo ra, tay chui vào.

Anh đã sớm có phản ứng.

Cô khẩn cấp vén váy dài lên, kéo quần chữ T sang một bên, không hề có bất kì chuẩn bị gì liền ra sức ghì xuống.

“A...”
Cô ngậm môi anh, trong cổ họng tràn ra một chút âm thanh, ngắn ngủi, thống khổ, trong nháy mắt bị anh dùng nụ hôn phủ kín.

Manhthuong vươn một tay sang khóa cửa xe lại, tay kia nằm eo cô, ghì cô vào lòng, vuốt ve,

làn da cô ẩm ướt nóng lên, vân da mềm trơn như mỡ đặc, xúc cảm đầu ngón tay ầm ầm nổ tung, làm nổ thân thể anh.

“Ưm...”

Cả người cô giật bắn.

Bên trong xe chật hẹp, cô không duỗi thẳng ra được, hai chân kẹt trong không gian giam hãm,

liên tục điều chỉnh dáng người, vòng eo tiến lùi lên xuống, hóc môn mãnh liệt không thể dừng lại.

Chỉ đôi môi hút chặt anh không buông, anh cũng không buông, phối hợp sự chủ động của cô, giống như hai con rắn quấn quýt si mê.

Nước mưa tạt vào thân xe, giống như tấm màn che phủ kính xung quanh.

Sự thôn đốc dồn dập của anh giống như động vật, quấn quýt cùng tiếng rên rỉ yếu ớt, lấn át mưa gió sấm sét đan xen.

Trình Ca cuộn người, Manhthuong vuốt ve thân thể cô,

không thích quần áo vướng víu, cởi nút áo cô.

Cô bỗng buông môi anh ra, hơi thẳng người dậy.

Trên mặt cô vẫn mang theo nước mưa, gò má đỏ ửng, đôi mắt ẩm ướt và yên lặng, nhìn anh chằm chằm.

Không lẫn tạp chất, sáng như giá gương.

Anh cởi áo cô, một cái nút, hai cái nút, áo ngực màu xanh nước biển của cô ra

Trình Ca vẫn thở dồn dập, bầu ngực trắng như tuyết đang nhấp nhô trên màu xanh nước biển.

Anh tiếp tục, áo sơ mi cởi xuống từ bả vai.

Đêm bão tố, làn da cô trắng đến lóa mắt.

Tay Manh Thuong ngừng lại, ánh mắt dừng dưới xương quai xanh, trên ngực cô.

Chỗ vốn là vết thương đã lành, để lại vết sẹo nho nhỏ

Trình Ca cup mắt xuống, nhẹ giọng hỏi:

“Thích không?"

Sự đáp lại của Manhthuong là cúi đầu, nâng cô lên, hôn lên vết trên ngực cô, khẽ liếm nó. Xúc cảm đó mềm nhẵn như sữa tràn đầy vào.

Trình Ca quấn lấy đầu anh, mười ngón tay luồn vào mái tóc ướt của anh, mặc anh hôn.

Cô khép hờ mắt, tựa như say ngửa đầu lên.

Ngoài cửa sổ tia chớp lấp lóe.

Anh bóp eo cô, hôn vết sẹo kia, ra sức tiến thẳng vào.

Cô run lẩy bẩy, sau lưng đụng vào tay lái, bị đau kêu một tiếng.

Manhthuong đỡ sau lưng cô lên, tay ngăn cách giữa lưng cô và tay lái, kéo cô lại.

Bên dưới đâm một cái, cô gảy chặt ngón chân, ôm cổ anh, run lên đau đớn “A” một tiếng.

"Đau sao?" Anh nắm lấy phần đầu ẩm ướt của cô, nhẹ giọng hỏi.

Cô lắc đầu

Trong tiếng nước mưa khắp bầu trời,

Và cảm giác quen thuộc của anh từ từ xây đắp trong thân thể Trình Ca,

tiếng rên rỉ không liên tục của cô chìm ngập trong màn mưa che lấp cả đất trời.

Cô hơi mở miệng, ngửa đầu lên ngã vào tay lái, trông thấy một tia chớp trắng bổ toàn bộ đêm mưa, nước mưa tựa kim cương, cuồn cuộn nện xuống.

Qua không biết bao lâu, Trình Ca nhàn nhạt hỏi:

“Hôm nay chờ lâu lắm rồi?”

“Lâu hơn anh dự đoán.” Manh Thuong nói,

“... Nhưng cuối cùng đã tới.”

..
Anh lái xe rời khỏi con đường đó. Cô nhìn ngoài cửa sổ, sấm chớp rền vang, tối đen không thể đo được, cô cảm thấy yên lòng trước nay chưa từng có.

....Hết Chương 77..
 
Top