Tên truyện: Người Giữ Cửa
Nam chính: Manhthuong xamvn
Nữ chính: TrìnhCa
CHƯƠNG 1:
Diễn đàn lên đèn lúc 1 giờ sáng.
Không phải kiểu ánh sáng rực rỡ của mạng xã hội ngoài kia, mà là thứ ánh sáng xanh lạnh của những ô thread kéo dài bất tận
nơi người ta đến để chửi nhau, tâm sự, khoe chiến tích, than đời, và đôi khi… nói những điều ngoài đời chẳng ai dám nói.
Trình vẫn thường online giờ đó.
Không phải vì mất ngủ.
Mà vì cô thích cảm giác ấy.
Cái cảm giác mọi người đều đang tháo mặt nạ.
Ở nơi này, không ai cần giả tử tế.
Thread mới nhảy liên tục.
“Thất tình rồi, xin chửi em người yêu cũ.”
“Đi công tác gặp chị trưởng phòng ngon quá…”
“Triết học phương Đông: Vì sao con người càng lớn càng cô đơn?”
Trình bật cười.
Cô nhấn vào box quen thuộc.
Người ta hay đùa rằng box ấy giống một quán trà khuya giữa giang hồ mạng.
Ồn ào, bẩn bựa ở ngoài kia, nhưng ở đây lại có những đoạn viết kỳ lạ đến mức làm người ta ngồi lại.
Và rồi… cô thấy nick ấy online.
Manhthuong, không avatar, không status.
Không màu mè.
Chỉ một cái tên ngắn đến mức lạnh.
Cô chưa từng thấy anh trả lời ai dài.
Không tranh luận.
Không dạy đời.
Nhưng lạ ở chỗ, mỗi lần nick ấy xuất hiện, cả box tự nhiên yên hơn một chút.
Giống như có người đứng ở cuối hành lang, không nói gì, nhưng ai cũng tự biết đừng đi quá xa.
Trình từng nhắn.
Không rep.
Lần đầu:
“Anh đọc triết học thật hay chỉ làm màu vậy?”
Seen.
Lần hai:
“Anh có thật không đấy?”
Không seen.
Lần ba:
“Em nghĩ anh là kiểu người ngoài lạnh trong lạnh luôn.”
Không rep.
Vậy mà kỳ lạ…
Cô vẫn tiếp tục online.
Không phải vì hy vọng được trả lời.
Mà vì có cảm giác rất buồn cười rằng:
Ở nơi hỗn loạn như thế này, vẫn có một người đang thức.
Và đôi khi chỉ vậy thôi…
đã đủ khiến người ta muốn ở lại thêm một chút.
Còn tiếp....
Nam chính: Manhthuong xamvn
Nữ chính: TrìnhCa
CHƯƠNG 1:
Diễn đàn lên đèn lúc 1 giờ sáng.
Không phải kiểu ánh sáng rực rỡ của mạng xã hội ngoài kia, mà là thứ ánh sáng xanh lạnh của những ô thread kéo dài bất tận
nơi người ta đến để chửi nhau, tâm sự, khoe chiến tích, than đời, và đôi khi… nói những điều ngoài đời chẳng ai dám nói.
Trình vẫn thường online giờ đó.
Không phải vì mất ngủ.
Mà vì cô thích cảm giác ấy.
Cái cảm giác mọi người đều đang tháo mặt nạ.
Ở nơi này, không ai cần giả tử tế.
Thread mới nhảy liên tục.
“Thất tình rồi, xin chửi em người yêu cũ.”
“Đi công tác gặp chị trưởng phòng ngon quá…”
“Triết học phương Đông: Vì sao con người càng lớn càng cô đơn?”
Trình bật cười.
Cô nhấn vào box quen thuộc.
Người ta hay đùa rằng box ấy giống một quán trà khuya giữa giang hồ mạng.
Ồn ào, bẩn bựa ở ngoài kia, nhưng ở đây lại có những đoạn viết kỳ lạ đến mức làm người ta ngồi lại.
Và rồi… cô thấy nick ấy online.
Manhthuong, không avatar, không status.
Không màu mè.
Chỉ một cái tên ngắn đến mức lạnh.
Cô chưa từng thấy anh trả lời ai dài.
Không tranh luận.
Không dạy đời.
Nhưng lạ ở chỗ, mỗi lần nick ấy xuất hiện, cả box tự nhiên yên hơn một chút.
Giống như có người đứng ở cuối hành lang, không nói gì, nhưng ai cũng tự biết đừng đi quá xa.
Trình từng nhắn.
Không rep.
Lần đầu:
“Anh đọc triết học thật hay chỉ làm màu vậy?”
Seen.
Lần hai:
“Anh có thật không đấy?”
Không seen.
Lần ba:
“Em nghĩ anh là kiểu người ngoài lạnh trong lạnh luôn.”
Không rep.
Vậy mà kỳ lạ…
Cô vẫn tiếp tục online.
Không phải vì hy vọng được trả lời.
Mà vì có cảm giác rất buồn cười rằng:
Ở nơi hỗn loạn như thế này, vẫn có một người đang thức.
Và đôi khi chỉ vậy thôi…
đã đủ khiến người ta muốn ở lại thêm một chút.
Còn tiếp....