Có Hình [Tham gia cuộc thi: “Dâm Văn Hội Tụ”]Tên truyện: Người Giữ Cửa..ManhThuong

Tên truyện: Người Giữ Cửa

Nam chính: Manhthuong xamvn
Nữ chính: TrìnhCa

CHƯƠNG 1:

Diễn đàn lên đèn lúc 1 giờ sáng.
Không phải kiểu ánh sáng rực rỡ của mạng xã hội ngoài kia, mà là thứ ánh sáng xanh lạnh của những ô thread kéo dài bất tận

nơi người ta đến để chửi nhau, tâm sự, khoe chiến tích, than đời, và đôi khi… nói những điều ngoài đời chẳng ai dám nói.

Trình vẫn thường online giờ đó.

Không phải vì mất ngủ.

Mà vì cô thích cảm giác ấy.

Cái cảm giác mọi người đều đang tháo mặt nạ.

Ở nơi này, không ai cần giả tử tế.

Thread mới nhảy liên tục.
“Thất tình rồi, xin chửi em người yêu cũ.”

“Đi công tác gặp chị trưởng phòng ngon quá…”

“Triết học phương Đông: Vì sao con người càng lớn càng cô đơn?”

Trình bật cười.
Cô nhấn vào box quen thuộc.
Người ta hay đùa rằng box ấy giống một quán trà khuya giữa giang hồ mạng.

Ồn ào, bẩn bựa ở ngoài kia, nhưng ở đây lại có những đoạn viết kỳ lạ đến mức làm người ta ngồi lại.

Và rồi… cô thấy nick ấy online.
Manhthuong, không avatar, không status.
Không màu mè.

Chỉ một cái tên ngắn đến mức lạnh.

Cô chưa từng thấy anh trả lời ai dài.

Không tranh luận.

Không dạy đời.

Nhưng lạ ở chỗ, mỗi lần nick ấy xuất hiện, cả box tự nhiên yên hơn một chút.

Giống như có người đứng ở cuối hành lang, không nói gì, nhưng ai cũng tự biết đừng đi quá xa.

Trình từng nhắn.
Không rep.

Lần đầu:
“Anh đọc triết học thật hay chỉ làm màu vậy?”
Seen.

Lần hai:
“Anh có thật không đấy?”
Không seen.

Lần ba:
“Em nghĩ anh là kiểu người ngoài lạnh trong lạnh luôn.”
Không rep.

Vậy mà kỳ lạ…
Cô vẫn tiếp tục online.
Không phải vì hy vọng được trả lời.

Mà vì có cảm giác rất buồn cười rằng:
Ở nơi hỗn loạn như thế này, vẫn có một người đang thức.

Và đôi khi chỉ vậy thôi…
đã đủ khiến người ta muốn ở lại thêm một chút.

Còn tiếp....
 
Người Giữ Cửa – Chương 28

Đêm không còn tiếng mưa.Chỉ còn ánh đèn ngủ mờ hắt lên trần nhà, khiến mọi thứ trong căn phòng như mềm đi.

Trình Ca không ngủ được, có lẽ vì quá yên.
Hoặc vì người nằm cạnh khiến sự im lặng trở nên khác hẳn những đêm trước.
Cô vốn ghét việc chia sẻ không gian, ghét cảm giác ai đó ở quá gần.

Nhưng tối nay…khoảng cách gần như biến mất mà cô lại không thấy khó chịu.
Ngược lại, lại thấy an tâm đến mức đáng ng

“Anh ngủ chưa?”
Giọng cô rất nhỏ.

“Hửm?”

“Tỉnh thật à?”

“Ừ.”

“Người như anh…
Cô nghiêng người, chống đầu nhìn.

“…có bao giờ thấy yếu lòng không?”

Anh im vài giây.
“Có.”

“Lúc nào?”

“Lúc không đề phòng.”

Trình Ca bật cười khẽ.
“Thế giờ anh đang đề phòng à?”

“Em nghĩ sao?”

“Em nghĩ…”
Cô kéo chăn lên một chút.

“…anh đỡ lạnh hơn lúc đầu rồi.”

Khoảng lặng kéo dài, không khó xử. Chỉ là thứ im lặng khiến người ta muốn ở gần nhau hơn.

Một cái chạm tay vô thức khi chỉnh lại góc chăn, một cái tựa đầu rất nhẹ như đã quen từ lâu.

Và cảm giác kỳ lạ rằng, không ai còn muốn giữ khoảng cách như trước nữa.

“Anh.”

“Hửm?”

“Nếu em khó chiều hơn…”
Cô nói nhỏ.

“…anh vẫn ở lại chứ?”

Lần này anh không trả lời ngay, chỉ kéo cô gần thêm một chút như một phản xạ rất tự nhiên.

“Mai tính.”

“Trả lời gì chán vậy.”

“Vì tối nay chưa muốn nghĩ tới mai.”

Ngoài cửa kính, thành phố đã ngủ bớt, cond trong căn phòng nhỏ chỉ còn hai người và một đêm rất dài.

Đôi khi điều khiến người ta rung động nhất…
không phải thứ quá dữ dội, mà là cảm giác giữa một đêm rất muộn, có người vẫn ở cạnh, không vội rời đi,
và khiến thế giới bỗng yên hơn bình thường một chút.

Còn tiếp....
 
Người Giữ Cửa – Chương 29


Đêm kéo dài hơn cả hai tưởng, không ai bật thêm đèn.
Chỉ còn ánh sáng rất mờ từ ngoài cửa kính rơi vào căn phòng như một lớp sương nhạt.

Trình Ca chưa ngủ.
Thật ra…cô không muốn ngủ, vì ngủ nghĩa là sáng sẽ tới. Và sáng thường kéo theo khoảng cách.

“Anh.”

“Hửm?”

“Nếu tối nay dài thêm chút…”

Cô nằm nghiêng, chống đầu nhìn anh.
“…anh có thấy phiền không?”

Anh bật cười rất khẽ.
“Em hay hỏi mấy câu khó vậy à?”

“Chỉ khi thấy đáng hỏi."

Khoảng lặng ở giữa không còn ngượng như trước. Chỉ là thứ im lặng rất gần. Rất thân thuộc.

Một cái kéo chăn vô thức, một cái chạm tay rất nhẹ.
Những điều nhỏ xíu…
lại làm lòng người mềm hơn mức nên có.

“Anh biết không…”
Giọng cô nhỏ dần.

“…em ghét nhất cảm giác phải giữ mình.”

“Hửm?”

“Lúc nào cũng phải mạnh.”

Cô cười khẽ.
“Đôi lúc cũng muốn được dựa chút.”

Lần này anh không nói gì. Chỉ rất tự nhiên kéo cô gần hơn một chút, không quá nhiều.
Nhưng đủ để khoảng cách biến mất.

Ngoài kia thành phố gần như ngủ hẳn.
Trong căn phòng nhỏ, thời gian như đứng yên.
Không ai nói chuyện thắng thua nữa, không còn thử nhau, chỉ còn cảm giác rất người lớn, khi cuối cùng cũng gặp được một người khiến mình không cần gồng quá nhiều.
Và đêm…vẫn còn rất dài.
 
Người Giữ Cửa – Chương 30

Đêm dài rất sâu, loại sâu khiến thành phố ngoài kia chỉ còn vài đốm sáng lặng lẽ sau ô kính.
Căn phòng yên đến mức nghe được cả tiếng trở mình rất khẽ.

Trình Ca vẫn chưa ngủ, có lẽ vì lần đầu tiên sau rất lâu…cô thấy mình không muốn vội vàng rời khỏi một nơi.

“Anh ngủ chưa?”
Giọng cô rất nhỏ.

“Chưa.”

“Lạ nhỉ.”

“Hửm?”

“Em vốn ghét ở cạnh người khác lâu.
Cô kéo nhẹ góc chăn.

“…mà giờ lại thấy yên.”

Anh quay sang nhìn cô, ánh sáng mờ khiến mọi thứ mềm đi.
Không còn vẻ thử nhau như những ngày đầu, không còn ai cố thắng.

Chỉ là sau quá nhiều lớp phòng thủ…cả hai dường như đã mệt với việc phải giữ thế.

“Anh.”

“Hửm?”

“Nếu một ngày em bớt mạnh…”
Cô cười rất khẽ.

“…anh có thấy thất vọng không?”

Anh im vài giây, rồi đưa tay rất tự nhiên gạt lọn tóc vướng nơi má cô.

“Không ai mạnh mãi được."

Một câu đơn giản, nhưng đủ khiến lòng người chùng xuống.

Trình Ca vốn không thích yếu thế. Nhưng tối nay…không hiểu sao lại thấy dễ thở hơn khi chẳng cần phải gồng.

Cô tựa gần hơn một chút, rất tự nhiên.
Như thể khoảng cách đã không còn quan trọng nữa.

“Em ghét chuyện này thật.”

“Chuyện gì?”

“Quen có ai đó ở cạnh.”

Anh bật cười khẽ.
“Nghe như đang trách anh.”

“Có khi thế.”

Ngoài kia, đêm vẫn dài.
Trong căn phòng nhỏ chỉ còn sự gần gũi rất dịu của hai người không còn muốn rời nhau quá nhanh, một cái ôm giữ lại hơi ấm, một nụ hôn chậm trong khoảng lặng, và cảm giác bình yên hiếm hoi như những cặp đôi đã đi cùng nhau lâu ngày,
không cần quá nhiều lời,
chỉ cần biết người kia vẫn còn ở đó là đủ rồi.
 
Người Giữ Cửa – Chương 31

Đêm đã quá khuya, ánh đèn ngủ mờ đến mức căn phòng chỉ còn lại những đường nét mềm trong bóng tối.

Trình Ca chưa ngủ, không phải vì mất ngủ.
Mà vì cô bắt đầu ghét cảm giác đêm rồi cũng sẽ qua.

“Anh.”

“Hửm?”

“Nếu mai em lại khó ở…”
Cô nghiêng đầu nhìn người bên cạnh.

“…anh còn chịu nổi không?”

Anh bật cười khẽ.
“Em đang báo trước à?”

“Có thể.”
Cô chống tay ngồi dậy.

Tóc hơi rối sau một đêm dài.
“Hoặc đang xem anh chịu được tới đâu.”

Khoảng cách không còn gọi là khoảng cách nữa, không khí rất gần.
, rất thật.

Không còn mấy màn thử nhau như đầu tiên.
Chỉ còn cảm giác của hai người đã bắt đầu quen với nhịp sống của đối phương.

“Anh lúc nào cũng bình tĩnh vậy à?”
Giọng cô nhỏ đi.

Có chút bất mãn, có chút mềm lòng.

“Không hẳn.”

“Em chưa thấy.”
Cô cười khẽ.

“Hay anh giỏi giấu?”

Lần này anh không trả lời ngay,chỉ nhìn cô lâu hơn bình thường.

Đủ lâu để sự yên lặng giữa hai người bỗng mang ý nghĩa khác.
Trình Ca vốn không thích chờ, nên cô lại gần thêm chút nữa.

Tựa nhẹ đầu lên vai anh, rồi khẽ vòng tay như một cách rất vụng về để giữ ai đó ở lại lâu hơn.

“Em ghét chuyện này thật.”

“Chuyện gì?”

“Quen có người ở cạnh.”
Giọng nhỏ đến mức gần như tan vào khoảng tối.

“…rồi lại sợ người ta biến mất.”

Một khoảng im rất ngắn, rồi anh kéo chăn cao hơn nơi vai cô như thói quen đã thành tự nhiên.

“Ngủ đi.”

“Không muốn.”

“Vì?”

Cô nhìn anh vài giây.
Khóe môi cong lên rất nhẹ.

“Vì muốn đêm nay dài thêm chút.”

Ngoài cửa kính, thành phố gần như đã ngủ.
Còn trong căn phòng nhỏ…không ai còn muốn buông cuộc trò chuyện này quá sớm.
 
Người Giữ Cửa – Chương 32


Sáng đến chậm, ánh nắng mỏng len qua rèm cửa, rơi lên mép giường thành những vệt sáng rất nhạt.
Trình Ca mở mắt trước, và mất vài giây để nhớ ra…mình không ở một mình.
Anh vẫn ngủ, hiếm hoi, không còn vẻ điềm tĩnh như mọi khi.
Chỉ là một người đàn ông đang ngủ rất yên sau một đêm dài.

Kỳ lạ thật, người khiến cô luôn thấy khó đoán…
lại có khoảnh khắc bình thường đến vậy.

Trình Ca chống tay ngồi dậy, tóc hơi rối, áobngủ xộc xệch vì ngủ không yên.
Cô nhìn anh vài giây lâu hơn mức cần thiết, rồi khẽ bật cười.

“Đúng là đáng ghét.”

Giọng rất nhỏ.
“Làm người ta quen.”

Cô vốn không phải kiểu người chăm ai. Nhưng sáng nay lại đứng trong bếp pha cà phê.

Và còn ghét hơn nữa khi phát hiện…mình nhớ cách anh uống, ít đường. Đắng. Khó chiều như chính người đó.

“Em dậy sớm vậy?”
Giọng khàn nhẹ phía sau.

Cô quay lại.
“Anh làm em tỉnh.”

“Anh đang ngủ mà.”

“Thì tại có người nằm đó.”

Lần đầu tiên sau nhiều ngày, cô thấy anh cười rõ hơn.
Không phải kiểu nhếch môi rất nhẹ thường ngày.
Mà là thật sự cười.
Ấm hơn cô nghĩ.

“Anh.”

“Hửm?”

“Nếu em quen rồi…”

Cô đặt ly cà phê xuống trước mặt anh.

“…thì tính sao?”

Một khoảng yên rất ngắn, anh nhìn cô, không né.

“Thì quen từ từ.”

“Nghe không có trách nhiệm ghê.”

“Vì anh không muốn hứa nhiều.”

Rồi dừng một chút.

“…nhưng chưa định đi đâu.”

Ngoài cửa kính, thành phố bắt đầu thức. Còn trong căn hộ nhỏ…
lần đầu tiên mọi thứ không còn giống một cuộc thử nhau nữa.

Chỉ là hai người, bắt đầu học cách để một người khác ở lại trong đời mình lâu hơn một chút.
 
Người Giữ Cửa – Chương 33

(đêm trở lại — cảm xúc và ham muốn đan nhau 😌)

Tối đến nhanh hơn cô nghĩ. Căn hộ vẫn như cũ. Ánh đèn vàng, mùi cà phê rất nhạt còn vương đâu đó trong bếp.

Nhưng có thứ gì đó đã khác. Có lẽ vì giờ đây…
cả hai không còn giả vờ rằng chuyện này chỉ là một cuộc gặp ngắn.

Trình Ca bước ra khỏi phòng tắm, tóc còn hơi ướt, áo thun rộng phủ ngang đùi.

Cô ghét phải thừa nhận rằng mình đã bắt đầu để ý người kia có còn ở đó không.

Kiểu để ý rất nguy hiểm.
Anh đang đứng ở ban công, một tay chống lan can, ánh đèn thành phố hắt lên khiến gương mặt trầm hơn thường ngày.

“Anh nghĩ gì vậy?”
Cô hỏi.

Anh quay lại.
“Không nhiều.”

“Xạo.”
Cô đứng cạnh.

“Người như anh lúc nào đầu cũng chạy.”

Anh cười rất khẽ.
“Còn em?”

“Em đang nghĩ…”
Cô quay sang nhìn.

“…không biết bao giờ anh mới thôi giữ khoảng cách.”

Một khoảng im rất ngắn, không khó xử.
Chỉ là thứ im lặng của hai người đã quen gần nhau.

Quen sự hiện diện của nhau trong phòng, quen việc vô thức tìm ánh mắt đối phương.

“Trình Ca.”

“Hửm?”

“Em lúc nào cũng muốn thắng à?”

“Không.”
Cô cười nhỏ.

“Nhưng em không thích đứng ngoài.”

Gió đêm lướt qua rất nhẹ, cô khẽ rùng mình.
Và rất tự nhiên, anh kéo cô gần hơn một chút.

Không nhiều, chỉ là đủ để hơi ấm chạm nhau.

“Anh biết điều nguy hiểm nhất là gì không?”
Giọng cô nhỏ đi.

“Là gì?”

“Là em bắt đầu quen…”
Cô ngước lên nhìn.

“…với việc muốn lại gần anh.”

Anh im vài giây.

Rồi khẽ nói:
“Thì lại gần.”

Ngắn, nhưng làm tim cô lệch nhịp.

Đêm ngoài kia vẫn dài.
Trong căn hộ nhỏ chỉ còn ánh đèn dịu, tiếng thành phố xa xa và cảm giác rất người lớn,
khi rung động không còn là trò thử thắng thua nữa, mà là sự gần gũi khiến người ta không muốn rời khỏi nhau quá nhanh.

Còn tiếp....
 
Người Giữ Cửa – Chương 34

Ba ngày...

Không dài, nhưng đủ để một người quen với sự hiện diện của ai đó… bắt đầu thấy thiếu thiếu.

Trình Ca ghét cảm giác này, ghét việc mở mắt dậy rồi vô thức nhìn sang phía ghế sofa.

Ghét việc tối về lại thấy căn hộ yên quá, ghét nhất là chuyện…
mình bắt đầu nhớ một người đàn ông rất ít nhắn tin.

Anh biến mất ba ngày, không hẳn biến mất mà vẫn trả lời ngắn.

“Bận.”

“Muộn anh gọi.”

“Ngủ sớm.”

Đúng kiểu của anh, một @ManhThuong không lạnh, nhưng cũng chẳng dịu dàng quá mức.

Kiểu người khiến người khác vừa muốn hiểu, vừa muốn đấm.

Tối ngày thứ ba, mưa lại rơi. Trình Ca ngồi trên sofa, laptop mở nhưng chẳng đọc nổi chữ nào.

Điện thoại rung.

“Mở cửa.”
Chỉ hai chữ.

Ngắn đến đáng ghét, tim cô lệch một nhịp nhỏ trước khi kịp bực mình.

Mở cửa ra, Anh đứng đó, áo sơ mi còn hơi nhăn như vừa đi đâu về rất muộn.

Mùi mưa đọng trên vai áo và vẻ mệt mà cô chưa từng thấy rõ đến vậy.

“Anh biết nhắn nhiều hơn hai chữ không?”

Câu đầu tiên cô nói, không chào, không hỏi, chỉ là hơi bực. Loại bực của người đã bắt đầu để tâm.

Anh nhìn cô vài giây, khóe môi khẽ động.

“Nhớ à?”

“Không.”

Cô quay lưng đi vào.
“…chỉ ghét bị bỏ đó.”

Lần đầu tiên sau nhiều ngày, căn phòng lại có thêm một người.
Tự dưng thấy bớt trống.
Đáng ghét thật.

“Ăn gì chưa?”
Anh hỏi.

“Không đói.”

“Xạo.”

“Anh nghĩ anh hiểu em lắm à?”

Một khoảng yên rất nhỏ. Rồi anh rất tự nhiên đặt túi đồ ăn lên bàn. Toàn món cô thích, không sai món nào.

Trình Ca ghét phải thừa nhận…nhưng lòng mềm xuống nhanh hơn cô muốn.

“Anh bận thật?”

“Ừ.”

“Không có 5 giây nhắn tử tế?”

“Có.”
Anh nhìn cô.

“Nhưng nghĩ em sẽ giận hơn nếu anh hứa rồi không làm.”

Lại cái kiểu thật đến khó chịu ấy.
Mưa ngoài cửa kính nặng hạt hơn. Trong phòng lại ấm lên rất chậm, không ai nói nhiều, chỉ là sau vài ngày xa nhau…
mọi thứ bỗng gần hơn mức trước đó.

Không còn trò thử, không còn thắng thua, chỉ còn cảm giác rất lạ là khi nhìn thấy người kia đứng trước mặt, cô
mới nhận ra là ...à, mình nhớ thật rồi...

Còn tiếp...
 
Top